Hồi ký Lý Quang Diệu - Chương 15

15

BA PHẦN TƯ ĐỘC LẬP

Mười
một tháng sau khi cuộc hội nghị hiến định đầu tiên thất bại, chúng tôi quay lại
London dự kỳ họp lần thứ hai. Kỳ họp này được tổ chức trong bầu không khí hoàn
toàn khác. Những bất đồng giữa các bên được thảo luận cặn kẽ và các giải pháp
được đồng ý trên nguyên tắc. Vào ngày 7/2/1957, Tổng ủy viên Lim Yew Hock đã
kêu gọi một cuộc họp liên đảng, cuộc họp đầu tiên trong tám cuộc họp nhằm xác
định những nét cơ bản của hiến pháp mới, một tháng sau một hồ sơ gồm đủ
các ý kiến khác nhau được đệ trình lên Hội đồng lập pháp. Kiến nghị của Lim thì
thực tế và khiêm tốn: “Nhằm đạt được từ chính phủ Vương quốc Anh quy chế của
một xứ tự trị với tất cả quyền lực, sức mạnh và đặc quyền gắn với những vấn đề
nội bộ, và quyền kiểm soát thương mại cũng như các quan hệ văn hóa trong việc
đối ngoại”.

Không
có cố gắng nào nhằm che đậy sự kiện khó chịu rằng đây không phải là nền độc
lập, và rằng chủ quyền vẫn trong tay người Anh. Như tôi sẽ chỉ ra sau này, điều
đó có nghĩa là họ sẽ có thể hủy bỏ hiến pháp bất cứ lúc nào, và sẽ có đủ lực
lượng quân đội Anh tại đất nước này để thực hiện bất cứ sự hủy bỏ nào như thế.
Cuộc tranh luận tiến hành suôn sẻ, đặc biệt là khi David Marshall vắng mặt ở
Borneo vì công việc pháp lý. Chính quyền Tunku đã nói với Lim Yew Hock rằng ông
ta rất vui lòng có người đại diện ngồi trong Hội đồng an ninh nội chính ba bên
được đề nghị, và Lennox–Boyd hiện cũng
vui lòng chấp thuận điều này, tùy thuộc vào việc xác định rõ những gì hội đồng
có thể và không thể làm.

Tuy
nhiên Lim Yew Hock đã dại dột lao vào những cuộc bầu cử hồi đầu tháng 8/1957.
Chỉ sau khi chuẩn bị cẩn thận thì người ta mới ném con xúc
xắc vào một cuộc tổng tuyển cử, đặc biệt vì trong lần
này tiền đặt cược sẽ cao hơn. Ủy ban liên đảng đã đồng ý rằng dưới hiến pháp
mới sẽ có một Hội đồng lập pháp đa ngôn ngữ,
cũng sẽ có một đạo luật mới về quyền công dân trao quyền bầu cử cho khoảng
200.000 đến 300.000 người, phần lớn là người Hoa đã cư trú ở Singapore ít nhất
là tám trong vòng mười năm qua. Tuyên bố trong Hội đồng lập pháp vào ngày 5/5,
tôi nêu rõ quan điểm của PAP: điều luật này phải được thông qua và những công
dân mới đủ tư cách đi bầu và ra ứng cử trước khi cuộc tổng tuyển cử được tổ
chức, thậm chí dù cho việc này sẽ tốn mất ít nhất là một năm, và có thể kéo dài
ba tháng nữa.

Sau
kinh nghiệm của Marshall cùng đoàn đại biểu 13 người, Lim Yew Hock giảm bớt
đoàn đại biểu của ông ta còn năm người – hai thuộc Mặt trận Lao động, một thuộc
UMNO, một từ Đảng Xã hội tự do, và tôi đại diện cho PAP. Đây là một cuộc họp
bàn về những chi tiết thực tiễn căn bản. Hiến pháp đề nghị dự trù thành lập một
Hội đồng lập pháp gồm 51 thành viên dân cử, từ đó sẽ chọn ra Thủ tướng và các
Bộ trưởng khác. Hội đồng lập pháp sẽ có quyền hạn trên mọi lĩnh vực trừ đối
ngoại và quốc phòng, nhưng chỗ nào mà quốc phòng và an ninh nội chính lấn lên
nhau, thì quyền hành sẽ thuộc về một Hội đồng an ninh nội chính. Hội đồng này
sẽ gồm ba thành viên người Anh, mà một trong số họ sẽ giữ chức chủ tịch,
ba thành viên người Singapore, trong đó một người sẽ là Thủ tướng, và một người
đại điện của Liên bang Malaysia. Singapore sẽ có một thủ hiến bang gọi là Yang
di–Pertuan Negara, thay vì một thống đốc người Anh.

Lim
Yew Hock để lại một bản dự thảo hiến pháp cho Walter Reaburn QC, nhưng tôi phải
đọc những tài liệu để chắc rằng nếu và khi PAP thành lập chính phủ, chúng tôi
sẽ có thể thực hiện nó. Chỉ có một vấn đề có thể bàn cãi. Tại phiên họp khoáng
đại lần thứ 15, Lennox–Boyd nói rằng chính phủ Vương quốc Anh sẽ không để cho
Singapore rơi vào tay cộng sản, và rằng ông ấy cảm thấy chắc chắn rằng đoàn đại
biểu Singapore dù thế nào cũng không muốn chuyện này xảy ra. Vì thế ông ta đã
đưa ra một điều khoản miễn bàn cãi nhằm ngăn chặn tất cả những ai được biết là
đã từng tham gia hoặc bị truy tố vì đã tham gia những hoạt động lật đổ ra khỏi
việc tranh cử trong cuộc bầu cử đầu tiên được tổ chức theo hiến pháp mới. Tôi
phản đối vụ này, cho rằng "điều kiện này gây rắc rối vì thứ nhất nó xa rời
việc thực thi dân chủ và vì thứ nhì, không có gì đảm bảo rằng chính phủ đương
quyền sẽ không áp dụng thủ tục này để ngăn cản việc ra ứng cử của không chỉ
những người cộng sản mà cả những người dân chủ đối lập với chính phủ”.

Tôi
đang phát biểu để ghi vào biên bản. Sự thực thì Lim Yew Hock đã nêu vấn đề này
lên với tôi khi còn ở Singapore sau khi ông ta gặp Lennox–Boyd ở London hồi
tháng 12, và Lennox–Boyd đã mời tôi đến dùng trà tại nhà riêng của ông ta ở
quảng trường Eaton để thảo luận chuyện này. Sau vài câu xã giao, ông ta hỏi tôi
điều gì sẽ xảy ra nếu những đồng chí của tôi hiện đang ở tù, kiểu như Lim Chin
Siong, sẽ ra ứng cử trong kỳ bầu cử tới. Tôi nói ông ta sẽ thắng và các đối thủ
của ông ta ở khu vực bầu cử Bukit Tamah sẽ phải mất tiền ký quỹ của họ. Ông ta
tỏ vẻ ngạc nhiên.

“Ở
đất nước tôi,” ông ta nói, “khi chúng tôi bắt giữ một người theo Quy định 18D (quy
định ở Anh thời chiến giống như những quy định về tình trạng khẩn cấp ở
Singapore lúc đó
), ông ta sẽ không được cử tri tin cậy nữa. Oswald Mosley –
lãnh tụ đảng Phát xít Anh thân Đức quốc xã – đã là một dân biểu. Sau khi ông ta
bị bắt giữ và bị cầm tù, ông ta không bao giờ chiếm được một ghế dân cử nào
nữa.”

Tôi
rầu rĩ nhìn ông ta và nói: “Ở nước ông, những kẻ như thế được coi như kẻ phản
bội, cộng tác với kẻ thù. Còn ở Singapore, khi ông bị bắt giữ bởi một chính phủ
có một viên thống đốc người Anh và một Tổng ủy viên người Anh nắm quyền, thì
ông trở thành vị anh hùng, một chiến sĩ của nhân dân. Quần chúng càng yêu mến
ông ta hơn.”

“Liệu
ông sẽ đồng ý nếu như tôi áp đặt điều khoản này, để loại trừ họ khỏi kỳ bầu cử
đầu tiên nhằm giúp cho chính phủ dân cử đầu tiên theo hiến pháp tự trị nội bộ
toàn vẹn có thể khởi đầu với một tình hình sáng sủa hơn không?”

“Tôi
sẽ phản đối kịch liệt điều đó. Ông sẽ phải nhận trách nhiệm vì điều đó.” Tôi
trả lời.

“Hai
vai tôi đủ rộng mà”, ông ta nói.

Quả
thực đúng như vậy cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen. Tôi nói với ông ta là tôi sẽ
phản đối, nhưng nhấn mạnh rằng điều này không nhất thiết là kết thúc cuộc
thương thảo – tôi tự nghĩ rằng sự tiến bộ về hiến pháp của Singapore không thể
bị Lim Chin Siong, Fong Swee Suan và tổ chức Middle Road cầm giữ
làm con tin được.

Tôi
có được lợi thế nhờ đã quan sát Lennox–Boyd trong cả tháng trời tại hội nghị
đầu tiên năm 1956. Ông ta là một nhân vật đầy ấn tượng, về thể chất ông ta là
một người khổng lồ, cao gần hai mét, to con lực lưỡng. Sức sống mạnh mẽ của ông
ta thể hiện qua giọng nói, nét mặt và cử động của cơ thể. Ông ta ăn mặc nghiêm
túc, luôn có một bông hoa cài trên khuyết áo. Ông ta nói với giọng học sinh
trường công nhưng, theo đúng kiểu tầng lớp thượng lưu của mình, ông ta thân
thiện, dễ gần gũi và có biệt tài khiến cho người khác thấy thoải mái. Tôi kính
trọng sự thông minh và thích tính thẳng thắn của ông ta. Lúc đó, Văn phòng
Thuộc địa đang chịu một sức ép dữ dội, khi hết thuộc địa này tới thuộc địa khác
đòi độc lập. Tuy nhiên ông ta cũng dành thời gian cho đoàn đại biểu Singapore
vào Chủ nhật tại Chequers, ngôi nhà ở nông thôn của thủ tướng dành riêng cho
ông ta. Ông ta vừa mua một máy ảnh Polaroid[18],
hồi đó là rất mới lạ, và ông thích thú chụp những tấm ảnh và tặng ngay lập tức
cho chúng tôi. Tôi được tặng một bức chụp tất cả chúng tôi đứng tại cửa tòa nhà
Chequers với John Profumo, người sau này là một Bộ trưởng[19],
cùng với chính bản thân Lennox–Boyd.


thế khi tôi gặp ông ta tại nhà riêng vào buổi chiều đó, tôi tin chắc mình có
thể nói thẳng ý nghĩ của mình ra. Nếu như tôi cảm thấy ông ta là một người ma
mãnh trong cách cư xử, câu trả lời của tôi sẽ thận trọng. Và đúng như vậy, tôi
bày tỏ thẳng thắn, và ông ta hiểu là tôi sẽ không phá hoại hội nghị vì bất kỳ
sự chống đối nào với việc ứng cử của những người từng bị giam giữ. Ba mươi tám
năm sau, qua hồ sơ lưu, tôi mới biết được rằng Lim Yew Hock đã nói với viên
thống đốc Singapore rằng: “Cả ông ta và Lee Kuan Yew đều không thể tự đưa vấn
đề này ra trong cuộc thương thảo hồi tháng 3”, nhưng “cả ông ta và Lee Kuan Yew
đều sẽ không tỏ ý nghi ngờ nếu như Bộ trưởng Ngoại giao đặt ra điều kiện này”,
và ý kiến này đã được chuyển tới London. Vì thế khi Lennox–Boyd đưa ra điều
kiện này trong cuộc họp vào ngày 10/4, nó không gây chút ngạc nhiên nào cho cả
tôi và Lim và cho cả, theo chỗ tôi được biết, những thành viên khác của đoàn
đại biểu liên đảng, những người mà ông ta cũng đã gặp riêng.

[18]
Polaroid: loại máy ảnh của Mỹ, chụp và có ảnh ngay sau vài giây.

[19]
John Profumo, Chủ nhiệm Văn phòng phụ trách các vấn đề Chiến tranh (Secretary
of State for War) giai đoạn 1960–1963.

Sau
năm tuần thương thảo, hội nghị kết thúc thành công nhưng ở một chừng mực vừa
phải. Lần này chúng tôi trở về nước cùng nhau chứ không đi riêng lẻ như trước.
Khi bay vào địa phận Singapore vào lúc 3 giờ chiều ngày 14/4, chúng tôi không
có vẻ vui mừng mà khá nghiêm trọng, phù hợp với kết quả thấp kém mà chúng tôi
đạt được. Nhóm người đón tại phi trường cũng lặng lẽ, và báo chí ghi nhận việc
thiếu vắng những tiếng hô "Merdeka” thường gặp trong những dịp như thế.
Lim Yew Hock ra khỏi máy bay trước tiên, theo sau là những đại biểu khác, người
cuối cùng trong số họ lá một “ông Lee Kuan Yew nghiêm nghị, người mà ngay lập
tức bước vào một cuộc họp riêng với tiến sĩ Toh Chin Chye”, theo lời tường
thuật của tờ Straits Times.

Lim
tổ chức một cuộc họp báo, sau đó đoàn đại biểu đi Padang trong một đoàn ôtô hộ
tống, với ông Tổng ủy viên trong một chiếc xe màu xanh lá cây dẫn đầu. Đám đông
xếp hàng dọc bên đường, nhưng họ im lặng một cách kỳ lạ. Khoảng 2.000 đoàn viên
các nghiệp đoàn chờ trên cầu Merdeka bắc ngang sông Kallang bật lên những tiếng
la và đốt pháo, Liên hiệp nghiệp đoàn Singapore trao tặng ông Tổng ủy viên một
bức ảnh lồng khung và một biểu ngữ chúc mừng bằng tiếng Hoa. Nhưng khi đoàn xe
tới Tòa thị chính, nơi đám đông dày đặc hơn ở hai bên đường, thì không hề có
dấu hiệu đón chào nào cả. Khi chúng tôi trèo lên một khán đài được trang hoàng
sẵn, vài trăm học sinh la to “Oompah Merdeka!” trong mấy phút liền – đó không
phải là nhằm ủng hộ đoàn đại biểu, mà dành cho những người bị bắt giữ trong nhà
tù Changi.

Tổng
ủy viên và các đại biểu khác lần lượt đọc các bài diễn văn, nhưng chẳng bài nào
gây được cảm hứng. Đến lượt tôi, tôi quyết định nói bằng tiếng Malay. Tôi nói
chúng ta chỉ có thể có được ba phần tư độc lập, nhưng những ai tin rằng một xứ
sở nhỏ bé như Singapore có thể giành lấy độc lập toàn vẹn bằng chính sức lực
của nó thì họa chăng người đó điên; con đường duy nhất đạt đến điều đó là thông
qua việc hợp nhất với Malaysia. Tôi đang nói chuyện với những người thân cộng,
và ngay lúc đó khoảng 200 học sinh trung học người Hoa, những người đến bằng xe
buýt và xe tải và diễu hành tới Padang để chiếm những vị trí ngay trước khán
đài, bắt đầu hô những khẩu hiệu đòi thả Lim Chin Siong, Fong và những người
thuộc tổ chức Middle Road bị bắt giữ. Thỉnh thoảng họ cũng la ó, nhưng lại
ngưng ngay khi các thủ lĩnh của họ ra dấu. Điều đó chứng tỏ thế lực họ vẫn còn
mạnh cho dù các lãnh đạo của họ vắng mặt.

Khi
tôi vắng mặt, những nghiệp đoàn của Lim Chin Joo đã gây sức ép với Chin Chye để
tôi có một quan điểm cứng rắn hơn ở London, và yêu cầu bầu cử sớm để họ có thể
loại bỏ chính phủ của Lim Yew Hock và giải thoát được cho nhóm lãnh đạo đầu
tiên của họ. MCP biết rằng đội ngũ thứ hai không đủ sức cáng đáng công việc,
nhưng lại không muốn đưa những cán bộ bí mật có kinh nghiệm ra hoạt động công
khai. Tôi sẽ không ép buộc họ, cả Chin Chye cũng vậy. Trong khi tôi ở London,
những đại diện của các nghiệp đoàn thân cộng đã đương đầu với ban chấp hành
trung ương của PAP trong một cuộc họp kéo dài. Cuộc đọ sức kéo dài bảy tiếng
cho đến 3 giờ sáng, mọi người ngồi trên những băng ghế dài không tay dựa và
lưng dựa. Họ có ba yêu cầu: không chấp nhận Hội đồng an ninh nội chính, độc lập
ngay lập tức và – quan trọng hơn hết – bầu cử sớm như Lim Yew Hock đã sai lầm
hứa hẹn vào tháng 8/1957. Chin Chye và Pang Boon đấu tranh đến cùng. Phe đối
phương không thỏa mãn lắm. Và khi một cán bộ cánh tả mà tôi đã kết nạp vào ủy
ban sau khi Lim Chin Siong bị bắt giữ lặp lại những lời than phiền của họ tại
phi trường vào ngày 15/4, tôi đã sa thải y không thương
tiếc.

Các
nghiệp đoàn đã vắng mặt tại cuộc mít–tinh tại Padang nhằm bày tỏ sự bất mãn của
họ, nhưng tôi không nao núng. Một trận chiến mới đang dần hình thành, lần này
là với đội ngũ thứ hai, nhưng tôi cảm thấy họ dễ đối phó hơn. Jamit Singh đang
chỉ dẫn Lim Chin Joo cách hành động hợp pháp trong khuôn khổ, nhưng tuy Jamit
có giọng nói mạnh mẽ và văn phong hùng biện trước công chúng, ông ta lại không
có khả năng chiến lược. Họ đang giả vờ theo Marshall. Họ biết ông ta muốn bầu
cử sớm để ông ta có thể trở lại địa vị cũ và họ dự tính dùng ông ta để buộc
giải tán Hội đồng lập pháp. Suốt thời gian hội nghị ở London, ông ta hăm hở chờ
một cuộc chiến đấu, biết rằng lần này ông ta có những học sinh trẻ tuổi và
những nghiệp đoàn thân cộng sát cánh. Ông ta khinh bỉ cái ba phần tư độc lập mà
qua đó chúng tôi đã không thể giành được “độc lập và nhân phẩm”, và gọi bản
hiến pháp là “cái thứ méo mó mà chúng ta đang có trước mặt”.

Rồi
ông ta nói tới điều khoản chống lật đổ. “PAP rất muốn loại khỏi cánh tả của nó
chính những con người mà nó làm ra vẻ thân thiết. Chúng ta hôn Devan Nair lên
cả hai má và chờ Lennox–Boyd treo ngược ông ta lên!” Nhưng thật dại dột khi ông
ta tiếp tục nói rằng việc ngăn cấm những kẻ mưu lật đổ là “một sự thận trọng
hợp lý, thông minh và bình thường… Tại sao ta không nên ngăn cản việc ra ứng cử
của một người mà người đó, theo như ba quan tòa của chúng ta nói, là một kẻ cố
tìm cách phá hoại lối sống dân chủ mà chúng ta đang cố gắng xây dựng?” Điều này
khó mà làm vui lòng được những người bạn mới của ông ta, nhưng ông ta không bao
giờ hiểu rằng họ muốn ông ta đòi hỏi những cuộc bầu cử sớm vì điều đó sẽ cho
đội ngũ thứ nhất của họ trong tù có cơ hội đắc cử, hoặc bản thân họ được ra ứng
cử hoặc thông qua những người đại diện không bị giam cầm.

Khi
đến lượt tôi nói, tôi vạch trần Marshall về những mỹ từ bài thực dân của ông
ta, trích dẫn những lá thư ông ta gởi cho Lennox–Boyd năm 1956, trong đó ông ta
đã gọi ông Bộ trưởng Ngoại giao Anh là “Alan thân mến của tôi” và ký là “Bạn
chân thành của ông, David”. Ông ta là một diễn viên, nhưng không nhất quán
trong vai trò mà ông ta cố đóng. Còn tôi thì đóng mãi mãi. Cả những người cộng
sản cũng vậy. Tôi tuyên bố rõ rằng PAP sẽ không nhận chức nếu nó thắng trong
cuộc bầu cử trừ phi những lãnh đạo bị bắt giữ được phóng thích trước. Tôi không
nói điều này vì lợi ích của Lim Chin Siong và Fong. Chin Chye, Pang Boon và tôi
thống nhất rằng khối người nói tiếng Hoa coi chúng tôi như những kẻ lường gạt
nếu chúng tôi bỏ rơi những đồng chí cũ trong tù và nhậm chức mà không có họ.
Mọi thứ trước hết phải được thanh toán sòng phẳng,
chỉ đến lúc đó chúng tôi mới có thể cắt đứt với họ và có cơ hội giành lấy con
tim và khối óc của quần chúng. Đó không phải là một mánh lới chính trị. Chúng
tôi không có sự chọn lựa. Chúng tôi hiểu những tiêu chuẩn xã hội và giá trị của
dân tộc chúng tôi và chúng tôi phải cho người khác thấy chúng tôi hành động một
cách có danh dự.

Marshall
tấn công tới tấp vào mọi vấn đề mà ông ta thấy có khe hở và buộc tội PAP lừa
gạt mọi người tại cuộc thương thảo về hiến pháp. Sau đó, ông ta la to ngang qua
bục diễn đàn với tôi: “Thưa ngài, tôi mong được trở lại với nhân dân Singapore.
Tôi sẽ đến với các cử tri của ông nếu như ông quay trở lại đơn vị bầu cử của
mình, và tôi sẽ thách thức ông ở đó.”

Tôi
đáp lại ngay: “Chấp nhận.”

Viên
chủ tịch Hội đồng lập pháp, không phải là một sinh vật chính trị, cho rằng điều
này không hợp lệ. Vô tình ông ta đã giúp Marshall thoát khỏi thế kẹt. Tôi sẽ
không cho phép điều đó. Khi Marshall lộ vẻ tự phụ xấc láo, tôi đoán ông ta hẳn
đã được Jamit Singh và Lim Chin Joo hứa hẹn ủng hộ chống lại PAP. Nhưng chúng
tôi đã quyết định khẳng định sự độc lập của chúng tôi, bảo vệ quan điểm của
đảng chúng tôi và thách thức đội ngũ những lãnh đạo thứ hai của CUF, những kẻ
đang hoạt động thông qua ông ta. Ông ta bị sửng sốt trước việc tôi mau lẹ chấp
nhận thách thức của ông ta, một thách thức mà ông ta đã khinh xuất đưa ra mà
không được họ đồng ý trước. Ông ta không biết là tôi đã nhìn thấu tính gây hấn
rõ nét của ông ta.

Khi
Hội đồng tạm hoãn vào lúc 4 giờ chiều, ngay lập tức tôi triệu tập một cuộc họp
báo, tại đó tôi tuyên bố sẽ đưa đơn từ chức khi kết thúc cuộc họp hiện tại của
Hội đồng lập pháp, và rằng tôi hy vọng cuộc bầu cử bổ sung sẽ được tổ chức
trong vòng 5 tuần nữa. Tôi tiết lộ rằng, tại một cuộc họp của ban chấp hành
trung ương vào chiều hôm trước, PAP đã quyết định thách thức Marshall bởi vì
chúng tôi biết rõ con đường ông ta sẽ theo. Hiện ông ta đã ra tay trước chúng
tôi để tạo ấn tượng, nhưng chúng tôi cũng vẫn ép buộc ông ta. “Đó là một vấn đề
dứt khoát: hoặc người dân Singapore đã chuẩn bị để chấp nhận hiến pháp và từ
chối điều khoản chống lật đổ, hoặc họ sẽ muốn chấp nhận điều khoản chống lật đổ
và từ chối hiến pháp.” Điều thứ nhất là lập trường của chúng tôi, điều thứ hai
là lập trường của Marshall, và tôi tin chắc rằng ông ta bị ghim chặt vào đó, vì
tôi biết rõ đó là điều đáng ghét nhất đối với những người cộng sản.

Ngày
hôm sau, 27/4, tôi tuyên bố: “Thưa ngài Chủ tịch Hội đồng, vào lúc kết thúc bản
kiến nghị này khi số phiếu đã được công bố, tôi sẽ đệ đạt đơn xin từ nhiệm vai
trò đại biểu của khu Tanjong Pagar. Tôi sẽ ra ứng cử trong cuộc bầu cử bổ sung
tại Tanjong Pagar với tư cách là ứng cử viên của PAP.”

Chưa
đầy 48 giờ đồng hồ sau đó, sau cuộc họp buổi sáng của Hội đồng lập pháp, một
Marshall với khuôn mặt tái mét tuyên bố ông ta sẽ rời khỏi chính trường “mãi
mãi”. Ông ta nói với các phóng viên là ông ta sẽ không ra tranh cử trong cuộc
bầu cử bổ sung vì ông ta lo ngại “có thể có rắc rối nếu phải đấu tranh trên vấn
đề hiến pháp của thuộc địa. Tôi không muốn chịu hậu quả của trò chơi gian lận
này. Hiện đang có một sự nhất trí rằng người dân Singapore phải có hiến pháp
trong hòa bình nếu họ muốn… tôi sẽ từ chức sau cuộc họp hiện nay.”

Tôi
phản công: “Về phía PAP, lập trường về cuộc bầu cử bổ sung là không thay đổi.
Tôi sẽ từ chức vào lúc kết thúc buổi tranh luận về hiến pháp mới hiện nay.”

Lim
Chin Joo và các nghiệp đoàn sửng sốt vì tin đó. Một trong số họ phát ra một bản
tuyên bố gởi đến Marshall: “Những cuộc tấn công liên tục của ông nhắm vào PAP
đã gây ra một nỗi đau lớn cho ông Lee Kuan Yew, những viên chức và những người
ủng hộ đảng.” Nghiệp đoàn yêu cầu Marshall dẹp chuyện chống lại tôi trong khu
vực bầu cử Tanjong Pagar, và thay vào đó là tấn công tay lãnh đạo đảng Xã hội
Tự do C.C. Tan ở khu vực bầu cử Cairnhill của chính ông ta. Lim Chin Joo không
hề cẩu thả. Những người cộng sản không muốn Marshall rút lui, họ cũng không
muốn cả hai chúng tôi triệt hạ lẫn nhau. Ý họ muốn cả hai chúng tôi cùng nằm
trong Hội đồng lập pháp, với Marshall quấy nhiễu, chọc tức và thúc ép tôi vào
một vị trí thuận lợi hơn cho mục đích của họ. Với Marshall nằm bên ngoài vũ
đài, họ sẽ không có cách nào tác động vào tôi; nhưng nếu tôi biến khỏi vũ đài,
họ sẽ chỉ còn lại một Marshall thất thường. Ông ta đã nhận ra rằng, trong 48
tiếng đồng hồ từ việc đưa ra lời thách thức tới việc rút lui, lần này ông ta sẽ
không được sự ủng hộ của phe tả. Ông ta biết rằng nếu không chiến đấu với tôi,
ông ta sẽ bị bẽ mặt, nhưng nếu đứng một mình ông ta sẽ chịu một sự thất bại thê
thảm. Ông ta quyết định rút lui hoàn toàn.

Việc
chỉ định tham gia cuộc bầu cử bổ sung là vào ngày 18/5/1957. Hai ứng cử viên ra
đối lập với tôi, một thuộc đảng Xã hội Tự do, và một độc lập. Những người phi
cộng sản trong ban chấp hành trung ương của PAP đã nhất định thực hiện cuộc
kiểm tra này đối với sức mạnh của chúng tôi. Chúng tôi muốn biết tự sức mình có
thể thu được bao nhiêu sự ủng hộ của quần chúng ở Tanjong Pagar, mà không có
những người cộng sản hoặc ngay cả chống lại họ. Khi các học sinh
trung học người Hoa đề nghị vận động bỏ phiếu cho tôi, Pang Boon gạt họ ra. Các
nghiệp đoàn của Lim Chin Joo quyết định làm rối vấn đề bằng việc cố thuyết phục
các thành viên của họ bỏ phiếu cho tôi, nhưng Chin Chye tuyên bố rõ rằng chúng
tôi không cần họ. Nếu họ muốn ủng hộ chúng tôi, đó là công việc của họ. Chúng tôi
muốn chiến đấu và chiến thắng bằng chính sức mình. Và vào ngày 29/6, chúng tôi
đã thắng, với 67,5 % số phiếu. Chúng tôi đã bảo vệ chính sách của chúng tôi, và
đã khiến nó được ủng hộ một cách chắc chắn. Tôi nói: “Chúng tôi có tỷ lệ phiếu
cao hơn hồi năm 1955 vì chúng tôi đã làm mọi thứ có thể cho tất cả mọi người;
giờ thì tất cả đàn ông và phụ nữ đều biết một cách chính xác chúng tôi chiến
đấu vì cái gì và đa số bọn họ đã quyết định bỏ phiếu cho chúng tôi.”

Điều
báo điềm gở cho Lim Yew Hock là kết quả của cuộc bầu cử bổ sung tại đơn vị
Cairnhill cho cái ghế Marshall để lại. Ứng viên của Mặt trận Lao động không
những đã thua chiếc ghế này về tay Đảng Xã hội tự do, mà còn thu được số phiếu
thấp hơn cả ứng viên thứ ba, một cựu thành viên của Mặt trận Lao động ra tranh
cử với tư cách ứng viên độc lập. Đó chẳng phải điềm báo tốt cho vị Tổng ủy
viên.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3