Đại Mễ Tiểu Mạch - Chương 03 + 04
3.
Tháng chín năm nay Út cưng vừa nhập học,
mới làm học sinh tiểu học được hai tháng nên bé chưa thể hiểu được một cách rõ
ràng rằng, tiểu học và nhà trẻ có gì khác nhau. Mà đúng là không có gì khác
nhau thật, giáo viên nhà trẻ có ý muốn bớt việc, thế là bình thường luôn để đám
nhóc tì cầm vở mà chép chữ, chép cả một ngày. Như vậy thì đám nhóc con không
làm ầm ĩ, vài cô giáo ở tuổi trung niên còn có thể ngồi một bên nhàn rỗi mà nói
chuyện nhà người khác.
Mễ Hi Huy là luật sư công ty nên chỉ có
thể phục vụ cho pháp luật hành chính của công ty, không nhận các vụ án khác. Thời
gian rất linh hoạt. Khi không cuống cuồng định ra hợp đồng hoặc cùng công ty khác
lên toàn án, thi thoảng cậu sẽ đến trường tiểu học thăm Út cưng, lặng lẽ đứng nơi
cửa sau phòng học nhìn về phía tấm kính thủy tinh, dõi theo dáng vẻ Út cưng ngồi
ngay ngắn trước chiếc bàn nhỏ nghe giảng. Sau khi ông bác giữ cửa nhận hai hộp
Hồng Tháp Sơn (8) của Mễ Hi Huy thì quan hệ hai người khá tốt, nếu không, dựa
theo quy định trường học thì không thể tùy tiện để người lạ vào sân. Bác ấy cười
trêu ghẹo nói, “Con cháu mới vừa đi học à? Vẫn chưa quen sao? Đều như vậy cả.
Bác đây giữ cửa trường tiểu học nhiều năm như vậy rồi, đều là mấy đứa lớp một
thì cha mẹ chưa quen, mỗi ngày đến đón đưa. Chờ lên đến lớp bốn lớp năm, ngoại
trừ cha mẹ, thì còn bóng dáng đứa trẻ nào nữa đâu chứ.”
(8) Nhãn hiệu
thuốc lá nổi tiếng ở Trung Quốc.
Mễ Hi Huy gật đầu, không nói tiếp. Quan hệ
xã hội của Mễ Hi Huy cũng không hạn hẹp, cậu quen biết hiệu trưởng của trường.
Trước khi Út cưng khai giảng, Mễ Hi Huy đã biết chủ nhiệm lớp và các giáo viên
dạy môn chính khóa của Út cưng, hơn nữa đều giao thiệp một lần. Nếu là Hình
Long Nhược có thể sẽ không nghĩ tới việc giải quyết như vậy, Mễ Hi Huy thì
khác. Làm luật sư, cậu đã quen với đạo lí đối nhân xử thế. Chủ nhiệm lớp Út
cưng là một người phụ nữ đã luống tuổi, dạy ngữ văn, vô cùng dông dài, đầu gối
trái tựa hồ có chút vấn đề. Dạy toán là cô giáo trẻ vừa mới tốt nghiệp, trên mặt
là những nốt tàn nhang, hễ gặp Mễ Hi Huy liền đỏ mặt. Giáo viên tiếng Anh trước
mắt là do giáo viên dạy toán kiêm luôn phần giảng dạy. Tiểu học chỉ có ba môn
chính, vậy mà cặp sách Út cưng đã nặng đến bốn ký, Mễ Hi Huy mang còn thấy nặng.
Ngàn dặm trường chinh mới bắt đầu. Mễ Hi
Huy đứng sau cánh cửa nhìn, khe khẽ thở dài. Cô giáo dạy toán trong lúc vô tình
thấy Mễ Hi Huy ngoài cửa, động tác ngôn ngữ nhất thời trở nên tình cảm, thanh
âm ngọt như đường phèn. Vài phút sau nhìn lại, Mễ Hi Huy đã sớm rời đi.
Buổi chiều phát hiện để quên văn kiện
trong nhà, Mễ Hi Huy chào mọi người trong công ty trở về lấy tài liệu, và rồi
phát hiện trước cửa là một người cao to râu ria xồm xoàm, toàn thân đầy rơm rạ,
hệt người bảo vệ đề phòng trộm cắp đang ngủ say nơi cửa.
Mễ Hi Huy đút tay vào túi áo khoác ngoài,
yên lặng nhìn người kia. Nhìn chăm chú mãi đến khi đối phương rốt cuộc chịu
không nổi, như đầu hàng mở mắt ra, “Được rồi, là anh vờ ngủ.”
Mễ Hi Huy nghiêm mặt, “Em cũng nghĩ vậy.”
Người nọ bỏ cuộc, Mễ Hi Huy mở cửa ra, người
nọ mệt mỏi nói, “Anh đã một tuần chưa được ngủ trên giường đó!”
Mễ Hi Huy lấy tay giữ người nọ ngay tại cửa,
tiện tay lấy đôi vớ của Út cưng còn chưa giặt đặt trên kệ để giày ra, phủi hết
rơm rạ trên người kẻ kia, sau đó mới để cho kẻ ấy vào nhà, chỉ vào huyền quan
(9) mà nói, “Cởi áo khoác để đây, tự tắm đi.”
(9) Huyền quan,
vốn chỉ cánh cửa nhập đạo trong phật giáo. Trong kết
cấu của ngôi nhà, Huyền quan được dùng để chỉ lối đi mà khách bước vào từ
cửa ngoài đến cửa phòng khách buộc phải đi qua, đây là khu đệm của phòng khách.
Nó khiến khách lấy lại bình tĩnh, đồng thời là nơi dẫn khí vào nhà tất phải đi
qua. Huyền quan của phòng khách ngoài tác dụng phong thủy ra, còn có tác dụng
làm đẹp cho ngôi nhà. Có thể nói Huyền
quan là vị trí xung yếu nhất, nó tạo cho những người bước vào trong căn nhà cảm
giác giống như ấn tượng cảm mến đầu tiên giữa hai con người khi mới gặp nhau.
Hình Long Nhược ai thán một tiếng, cởi áo
ra, cầm gáo nhựa đi buồng vệ sinh tắm rửa. Mễ Hi Huy cúi đầu nhìn bộ quần áo đã
một tuần liền chưa hề giặt qua, chán ghét nhíu mày.
Hình Long Nhược tắm rửa xong, cạo râu, cả
người sáng bừng hẳn lên. Hệt như cái vỏ ngoài mờ mịt trước đó thoáng cái đã bị
xé toạc.
Anh tuyệt đối là loại đàn ông quỷ thần chẳng
dám gần, hơi thở tàn ác vô cùng lớn. Cảnh sát vốn là nghề nghiệp mang sát khí,
cũng có người nói huy hiệu cảnh sát có thể tránh ma quỷ. Nhưng Hình Long Nhược
vừa thấy chính là kẻ trời sinh ngay cả bát tự (10) đều là hung, giữa trưa hè
nóng nực mà bị anh nhìn một cái thì cũng đủ để cảm thấy giảm xuống mấy độ. Người
mang sát khí mạnh đến mức cả quỷ cũng sợ, Hình Long Nhược ở cục cảnh sát được đặt
cho biệt danh ‘Thần ghét quỷ khí’.
(10)Bát tự, tám chữ (giờ ngày tháng năm sinh viết theo Thiên
can và Địa chi) Là một cách xem số mệnh của Trung quốc. Người mê tín cho rằng
giờ, ngày, tháng, năm con người được sinh ra đều bị Thiên can Địa chi chi phối.
Mỗi giờ, ngày, tháng, năm sinh ấy được thay bằng hai chữ, tổng cộng là tám. Dựa
vào tám chữ ấy, ta có thể suy đoán ra vận mệnh của một con người. Theo phong tục
cũ, từ khi đính hôn, hai bên nhà trai và nhà gái phải trao đổi ‘Bát tự thiếp’
cho nhau, còn gọi là ‘canh thiếp’ hay ‘bát tự’. (Theo QT)
“Diệt
sạch rồi?”
“Diệt
sạch rồi.”
Hình
Long Nhược đáp xong, ôm lấy bát mì lớn Mễ Hi Huy mới vừa làm mà uống đến không
rời miệng. Đó thật sự là uống, chẳng thèm nhai. Nhìn dáng vẻ thì phải là đói bụng
đến cực kỳ.
Chắc hẳn là đi nằm vùng, sau đó tiêu diệt
hang ổ đạo tặc. Lý tưởng làm cảnh sát võ trang thời niên thiếu không thành, Hình
Long Nhược lùi nguyện vọng xuống một nấc, làm cảnh sát hình sự. Lúc đảm nhận
nhiệm vụ đầu tiên, lãnh đạo chưa nói, nhưng trong đội ai cũng hiểu được sợ có
đi mà chẳng có về, mỗi người ai cũng viết di thư. Hình Long Nhược không dám hù
dọa cha mẹ, viết một phong thư cho Mễ Hi Huy. Sau khi nhận được phong thư ấy Mễ
Hi Huy chẳng nói chẳng rằng, giấu trong ngực cả một tháng. Mỗi ngày Mễ Hi Huy đều
lấy ra xem, xem đến sợ hãi. Một tháng sau đội hình cảnh đại thắng trở về, Mễ Hi
Huy tự mình ra ban công, lấy bật lửa đốt di thư đi. Cậu im lặng nhìn những
trang giấy bốc cháy, bay bay, cháy đen, cuối cùng hóa thành tro bụi.
Thật ra Hình Long Nhược cũng đã quên chuyện
di thư ấy, Mễ Hi Huy cũng không nói. Hình Long Nhược kết hôn, sau đó sinh con. Tôn
Mẫn sinh non, nên Út cưng sinh ra vô cùng suy nhược. Xóm giềng bên cạnh nói có
khi nhận ba mẹ nuôi không chừng sẽ tốt hơn, vậy là Mễ Hi Huy coi như ba nuôi của
bé.
Năm đó khi Mễ Hi Huy vừa sinh ra, thiếu
chút nữa đã sống không được, hơn nữa bệnh lớn bệnh nhỏ kéo tới không ngừng, nhiều
lần nhận được giấy báo bệnh tình nguy kịch. Hai vợ chồng ông bà Hình chạy loạn
khắp nơi tìm cách chữa trị, lúc ấy tìm được một thầy bói nổi danh. Thầy hỏi ông
Hình họ gì, ông Hình bảo họ Hình (刑), thầy bèn viết chữ Hình (邢) lên giấy. Ông Hình nói
không đúng, là ‘Hình’(11). Thầy im lặng nửa ngày, bảo rằng đây thật sự là lần đầu
mới gặp người có họ với tự sát như vậy. Dựa vào mệnh của người trong nhà mà
tính, kết quả cho ra dĩ nhiên là Hình Long Nhược mệnh rất sát, Hình Hi Huy không
thể ở gần anh trai. Ví dụ anh khắc em là vô cùng hiếm gặp, nhà họ Hình lại gặp
phải. Mệnh mang sát họ mang sát, Hình Long Nhược chính là người khí hung đầy
mình. Vì thế thầy bói đưa ra một gợi ý, để Hình Hi Huy sửa thành họ Mễ, hy vọng
ổn thỏa.
(11) Chữ Hình
trong tên nhà họ Hình có nghĩa là trừng phạt.
Chuyện này Mễ Hi Huy không rõ ràng lắm,
cũng chẳng hứng thú gì, nhưng Hình Long Nhược rất rõ. Rất nhiều lần khi Mễ Hi
Huy còn nhỏ phát bệnh, Hình Long Nhược đi theo xem cùng người lớn, thấy ba mẹ
khóc đến chết đi sống lại, Mễ Hi Huy gần như chết đi. Thế nên Hình Long Nhược luôn
có cảm giác áy náy một cách đặc biệt đối với Mễ Hi Huy, chỉ có thể đối xử tốt
hơn gấp đôi với em trai, để bồi thường cho cậu em nhỏ. Thật ra Mễ Hi Huy cho rằng
những lời đó đều là lời vô căn cứ, nên chưa từng hỏi qua. Vậy là tình cảm anh
em nhà họ Hình rất rất tốt, thân thiết hơn anh em các gia đình bình thường khác.
Khi Ninh Ninh, Út cưng được sinh ra thì tình huống giống hệt Mễ Hi Huy năm đó,
vô cùng suy nhược. Hình Long Nhược quyết định sửa họ cho con trai, để bé cùng họ
với Mễ Hi Huy, vì chuyện này mà Tôn Mẫn luôn tranh cãi cùng anh. Cô cũng không
thích Mễ Hi Huy, cảm giác chỉ cần thấy cậu là bực tức. Chuyện ấy hai anh em
Hình gia kỳ thật đều giống nhau. Tình cảm giữa anh em một nhà, có lẽ những người
khác mãi mãi sẽ chẳng thể nào hiểu được.
“Anh ngủ một lúc. Buổi tối phải thẩm vấn gấp
nghi phạm mới vừa bắt được.” Hình Long Nhược dùng cả hai ngón trỏ chà xát vài
cái nơi vùng gần mũi, mắt díu lại gần như mở không ra, “Mọi người trong đội đều
mệt đến điên rồi.”
Mễ Hi Huy dọn chén bát vào phòng bếp, “Út
cưng sắp tan học, em đón bé về, anh nhìn bé một cái rồi hẵng đi.”
Hình Long Nhược đột nhiên cười, “Con anh
chắc có lẽ đã quên ba nó là thế nào.”
Mễ Hi Huy bình tĩnh nhìn anh trai, “Khi
phá án phải cẩn thận. Dù sao anh bây giờ còn có con trai.”
Hình Long Nhược nhìn Mễ Hi Huy, trong ý
cười chậm rãi phủ lên vẻ đau khổ, “Bằng không, hãy để Út cưng làm con thừa tự của
chú?”
Mễ Hi Huy nhíu mày, trên mặt vẫn không lộ
vẻ gì, nhưng Hình Long Nhược nhìn ra em trai anh đang tức giận, “Trong ‘Luật nhận
con nuôi’ của nước ta quy định, người nhận nuôi ít nhất phải từ ba mươi tuổi trở
lên. Em còn kém bốn năm nữa. Bốn năm sau em sẽ để Út cưng gọi em là ba. Anh cứ
lo làm sao nghỉ ngơi đi.”
Hình Long Nhược cười to, sau đó nghiêm mặt,
“Anh biết, anh và chị dâu chú, là chị dâu cũ đều thiếu nợ chú. Đời này không dễ
sống, chú thấy đó, anh thế này…”
Mễ Hi Huy giận dữ bảo, “Anh hãy lo mà sống
sót cho tốt. Chỉ cần còn sống là mọi chuyện sẽ ổn thôi.”
Hình Long Nhược hiểu, thật ra Mễ Hi Huy đang
lo lắng cho anh. Anh đang muốn nói gì đó, di động bất chợt vang lên. Hình Long
Nhược lắc đầu, nghe máy. Điện thoại trong đội gọi đến, nói là có tình huống mới.
Hình Long Nhược nhướn mày, bình tĩnh nói, “Chú… Dẫn anh đi xem phòng Út cưng
đi.”
Phòng Út cưng được Mễ Hi Huy bài trí thật
sự ấm áp, rất tạo hứng thú cho trẻ em. Trên bàn là bức tranh Út cưng dùng bút
chì màu vẽ ra, gồm ba người, trong đó có hai người lớn, chính giữa là một đứa
bé. Nét vẽ non nớt, là cách vẽ dùng những hình tròn để thay thế cho đầu, tay hoặc
chân của một người. Bên cạnh là nét chữ xiêu xiêu vẹo vẹo: Ba, chú và Ninh Ninh.
Hình Long Nhược nhìn chăm chú vào bức
tranh, trong mắt là dịu dàng ít khi gặp phải. Mễ Hi Huy đứng một bên yên lặng chờ,
tiếng đồng hồ để bàn nơi phòng khách tích tắc truyền tới, rất đỗi muộn phiền,
sau một tiếng tích dài còn kéo theo một tiếng tắc. Hình Long Nhược gấp tờ giấy
lại, cất vào trong ngực. Mễ Hi Huy cũng không lên tiếng, đưa anh trai ra cửa.
Trước khi đi Hình Long Nhược vỗ vai Mễ Hi Huy, có giảm nhẹ lực. Mễ Hi Huy vẫn
nhìn Hình Long Nhược rời đi, bình tĩnh như nước.
~*~
Hai ngày nay tâm tình bác sĩ Mạch không
được tốt lắm. Rất chi là buồn bực. Bên ngoài vẫn là dáng vẻ kiểu mẫu của chuyên
gia nổi danh. Đeo kiếng, khoác áo blouse trắng, kẹp thêm cây bút máy màu đen.
Các y tá trẻ trong bệnh viện đền rất thích gã, cảm thấy sao mà gã trưởng thành,
tao nhã, dịu dàng và nhã nhặn thế. Việc thay đổi nét mặt với bác sĩ Mạch mà nói
hệt chiếc áo khoác khi ra cửa thì mặc vào, khi tới nhà liền cởi ra. Gã chỉ có
thể sắm vai một bác sĩ vĩ đại trong nửa ngày. Nửa ngày còn lại, bác sĩ Mạch là
Mạch Uy.
Chính là loại sự tình liên tiếp bị người
vạch áo xem lưng khiến bác sĩ Mạch rất không thích. Hai ngày này cũng chẳng có
tâm tình lên mạng lừa gạt người. Gã cứ luôn có cảm giác là lạ, tựa như có chuyện
gì đó sắp tới. Gã không thể nói rõ là tốt hay xấu, chẳng qua chỉ là cảm giác mà
thôi. Như thể cuộc sống sau này của gã sẽ phải thay đổi, thay đổi rất lớn. Bác
sĩ Mạch là người tự do quen rồi, thế là hơn ba mươi cũng chẳng bàn đến chuyện
hôn nhân. Gã luôn cho rằng ai cũng không giam giữ gã được, nói đến cho tường
cho tận thì, gã là người tự kỷ. Thế nên cảm giác này rất nhanh bị gã vứt đi.
Gã lắc lắc đầu, tiếp tục sắp xếp lại bệnh
án.
4.
Trong bệnh viện, khoa da liễu được xem
như một nha môn nhàn rỗi. Thời gian của các bác sĩ cũng tương đối linh hoạt,
hơn nữa thu nhập ngoài định mức cũng rất nhiều. Bác sĩ Mạch còn vụng trộm móc nối
làm cố vấn cho một thẩm mỹ viện vô cùng vô cùng lớn, chuyên nghiên cứu bảo vệ
chăm sóc da. Phần lớn phụ nữ có tiền rất quan tâm đến vẻ bề ngoài, hiện giờ có
hai ngành hưng thịnh nhất: phụ đạo học sinh và bán đồ trang điểm.
Bác sĩ Mạch rất vừa lòng với nghề nghiệp
của mình. So với các phòng khác, khoa da liễu sẽ khó nhìn thấy mấy ca sống chết.
Thảm nhất là phòng cấp cứu, mấy ca sống chết tới lui tấp nập, mỗi ngày đều lặp đi
lặp lại. Bác sĩ Mạch cảm thấy năng lực thừa nhận giữa người và người quả thật
có khác biệt rất lớn. Những bác sĩ của khoa cấp cứu thì hẳn đã quen, nhưng gã
thì lại cảm thấy không khí nơi phòng cấp cứu lạnh hơn so với những nơi khác.
Thi thoảng chẳng có việc gì làm bác sĩ Mạch thích đến phòng cấp cứu nhìn nhìn xem
xem. Xe chạy đến trước cửa dừng lại, một đám người ùn ùn kéo đến, rồi lại một
đám người ùn ùn kéo về. Đùn đẩy nhau nơi giường bệnh, treo bình truyền dịch nơi
giá kim loại, người này vụt qua rồi kẻ kia vụt lại. Anh em bạn bè bà con ba mẹ
của người bệnh theo sau, lúc này cũng chẳng kịch tính như tuồng kịch trong
tivi, thời khắc con người đang khẩn trương, sợ hãi cao độ, kỳ thật chẳng thể thể
hiện ra nhiều biểu tình lắm. Còn đối với bác sĩ mà nói, việc khó nhất là thông
báo tử vong với người chờ đợi đang vô cùng tràn ngập chờ mong. Nói với họ rằng
người thân họ đã qua đời.
Và rồi là những tiếng họ khóc, họ kêu
rên, họ ngất đi. Thậm chí Bác sĩ Mạch đã từng thấy qua một bác sĩ ở phòng cấp cứu
bị người cho một bạt tai, đó là người chồng đã chẳng còn có thể suy nghĩ một
cách bình thường, bi phẫn đến cắt đứt mọi quan hệ.
Sự tình cuối cùng tựa hồ chẳng giải quyết
được gì. Không ai còn đủ sức lực mà truy cứu, bác sĩ mỏi mệt, người bị vứt bỏ
cũng mệt mỏi thôi.
Bệnh viện là một nơi diệu kỳ. Đó là nơi khởi
đầu, cũng là nơi kết thúc. Những luân hồi liên tiếp qua đi, luân hồi sau lại tiếp
diễn. Trong bệnh viện, toàn bộ thời gian và không gian đều là màu trắng của an
toàn, tựa như chỉ có màu trắng mới thể hiện được những dơ bẩn và ô uế vốn có. Màu
trắng có thể khiến con người ta cảm thấy thanh khiết, nhưng nhìn lâu lại cảm thấy
hung tàn. Cái gì cũng không có, một màu trống trơn khiến cảm giác như linh hồn
đã bay đi mất. Phòng cấp cứu mãi luôn là nơi loạn nhất, bận rộn nhất. Chỉ cần nhìn
xuống đất sẽ thấy đủ mọi loại giày dép với vô số màu sắc và hoa văn đi tới đi
lui. Bác sĩ nơi phòng cấp cứu không bận rộn sẽ nổi điên, thế là họ luôn phải
tìm vài việc gì đấy để làm, để quên đi ca tử vong trước đó. Sinh sinh tử tử là
chuyện bình thường, nhưng cũng chẳng phải chuyện mừng vui. Đối với người bệnh
mà nói, chiếc áo blouse trắng qua lại như con thoi chính là cọng rơm cứu mạng cuối
cùng của họ. Bác sĩ vẫn luôn bận rộn, luôn luôn bận rộn. Có phải như thế sẽ chứng
minh rằng, bản thân mình còn có thể cứu người. Có một lần bác sĩ Mạch bị người nhà
bệnh nhân nhận lầm thành bác sĩ phòng cấp cứu. Trong mắt họ, những chiếc áo
blouse trắng đều giống nhau. Họ nắm lấy gã không buông, cầu xin gã hãy cứu người
thân mình.
Bác sĩ Mạch không biết phải giải thích thế
nào.
Bác sĩ Mạch đứng phía sau một cây cột lớn,
chẳng nói chẳng rằng. Cửa chính bệnh viện lại ầm ĩ, còn cả thanh âm xe cảnh
sát. Một người toàn thân đầy máu được đẩy nhanh vào, máu chảy xuống đầy trên đường
đi. Phía sau là vài cảnh sát trẻ tuổi mặc đồng phục vừa chạy vừa khóc. Bác sĩ Mạch
nhìn bóng dáng họ đi xa, xoay người rời khỏi.
Mễ Hi Huy đứng bên ngoài nhìn vào phòng eICU
(12). Cứu chữa cả một ngày, hai bác sĩ phòng cấp cứu thay phiên nhau đến, Hình
Long Nhược rốt cuộc vẫn không chết. Nhận được điện thoại báo vào bệnh viện, cậu
bèn tới đây. Đưa giấy đồng ý phẫu thuật cho cậu ký tên, cậu ký. Không biết trong
những việc còn lại có thể làm được việc gì, cậu liền ngồi thẳng bên ngoài mà chờ,
nhắm mắt lại, không hề nhìn tới chữ ‘Đang phẫu thuật’ sáng lên trên cửa. Người
trong đội cảnh sát hình sự muốn giải thích với Mễ Hi Huy, Mễ Hi Huy lắc đầu,
cũng không muốn nghe.
(12) eICU là công nghệ chăm sóc chuyên sâu tăng
cường điện tử dùng trong y khoa, dùng để hỗ trợ việc theo dõi tình hình bệnh
nhân từ xa. Với một hệ thống eICU, gồm nhiều máy tính được nối mạng tới các
phòng ICU, một nhóm bác sĩ chăm sóc tăng cường có thể giám sát và chăm sóc cho
hàng trăm bệnh nhân, tựa như các nhà kiểm soát không lưu giám sát hàng trăm máy
bay.
Các máy tính
tại Trung tâm Kiểm soát thu thập số đo về nhịp tim, áp huyết và nhịp thở của
bệnh nhân từ một máy đo nằm cạnh giường bệnh nhân. Khi có bất kỳ sự thay đổi
nào về những chỉ số trên, một máy tính sẽ phát ra tín hiệu báo động và bác sĩ,
y tá tại Trung tâm có thể kiểm tra vấn đề ngay lập tức. Bác sĩ tại Phòng Kiểm
soát eICU quản lý tình hình khẩn cấp cho tới khi có một bác sĩ tới chỗ bệnh
nhân. Khi làm việc với một bệnh nhân, bác sĩ tại Trung tâm Kiểm soát có thể
theo dõi toàn bộ lịch sử của các tín hiệu quan trọng và mọi thông tin sức khoẻ
liên quan, như các loại thuốc được kê cho bệnh nhân, bằng cách nhấn chuột máy
tính.
Mối
quan tâm duy nhất hiện tại của cậu là, Hình Long Nhược rốt cuộc chết hay sống.
Cuối cùng Hình Long Nhược bị đẩy ra, sau
đó được đưa vào phòng eICU để giám hộ quan sát. Trong một nháy mắt, qua khe hở
giữa bờ vai những người xung quanh, Mễ Hi Huy nhìn thấy gương mặt anh trai, tái
nhợt, có góc có cạnh, hệt một tượng đá cẩm thạch được điêu khắc thành.
Buổi tối bác sĩ Mạch trực ban. Dùng máy
tính của văn phòng lên mạng, vụng trộm câu cá. Đã vài ngày không lên QQ, thế
nhưng một loại mới lạ đã nảy mầm. Lâu lắm chưa gặp ‘Tiểu Trúc Duẩn’, đêm nay hình
đại diện của bé lại sáng lên.
Bác sĩ Mạch cười chào hỏi bé: Sao hôm nay đăng nhập nha?
Tiểu Trúc Duẩn nói cho gã biết, tối nay
chú bé không có nhà.
Bác sĩ Mạch chợt nhớ tới bản thân mình
trước đây khi người lớn không ở nhà liền cảm thấy như được đại xá, tâm tình cởi
mở lên: Vậy bạn vụng trộm lên mạng? Mình
cũng là vụng trộm lên đó nha.
Tiểu Trúc Duẩn đánh chữ chậm, trả lời từng
chữ từng chữ một. Bác sĩ Mạch cơ hồ có thể tưởng tượng được dáng vẻ bàn tay mũm
mĩm của bé gõ từng chữ cái. Bé con biết khá nhiều chữ, chẳng qua gõ ra có hơi
lâu, một câu bác sĩ Mạch phải chờ một hồi, đọc xong thật muốn nghẹn. Tiểu Trúc
Duẩn nói ba bé gặp vài phiền phức nhỏ, chú bé đi rồi. Bé ở nhà một mình, bây giờ
đang buồn ngủ.
Bác sĩ Mạch cười: Sao bạn nghe lời như vậy nha. Người lớn rất đáng ghét, luôn tự cho là
đúng, bẩn thỉu nhất.
Tiểu Trúc Duẩn hỏi từ cuối cùng của gã có
ý gì. Bác sĩ Mạch nói: Ý là một tháng mà
không hề giặt quần áo đó mà. Tiểu Trúc Duẩn không hiểu lắm đáp lại: Quần áo chú có giặt mà. Một tháng không đổi
chú sẽ bốc mùi.
Bác sĩ Mạch cảm thấy bé con này rất kỳ lạ.
Dựa theo kinh nghiệm của gã, trẻ em lớn như vậy rồi thì thường luôn là ‘Mẹ nói
rằng’, vậy mà Tiểu Trúc Duẩn thì cứ ‘Chú nói rằng’. Chú bé đã nói qua điều gì,
yêu cầu quy tắc gì, ngược lại bé không hề nhắc đến chuyện của ba của mẹ. Hỏi về
ba mẹ bé, bé luôn nói ba mẹ bé bận lắm, rồi chẳng nói tiếp.
Mễ Hi Huy ngồi trước cửa phòng eICU, biểu
tình trang nghiêm. Hình Long Nhược nằm bên trong, rất bình an. Nhìn qua cứ như
đang ngủ, chỉ là trên người đầy dây nhợ mà thôi. Hai bên anh là dụng cụ gì đó,
những đường màu xanh lên lên xuống xuống, kêu tích tích khiến người cảm thấy muộn
phiền.
Những đường gấp khúc đó đang nói cho cậu
biết, tim Hình Long Nhược đang đập, hãy còn sống.
Mễ Hi Huy bắt chéo chân, tựa lưng vào ghế.
Vốn dĩ có hai cảnh sát muốn ngồi chung với cậu, một trái một phải hai bên, khiến
cậu trông như tù nhân nhận được chữa trị. Nhưng màu xanh thẫm của cảnh phục bị
màu trắng của bệnh viện tôn lên càng thêm chói mắt, thế là bị trưởng khoa cấp cứu
đuổi đi, nói do ảnh hưởng nghiêm trọng đến tình tự của người bệnh và trật tự
khoa cấp cứu – khiến mấy cảnh sát vây quanh đều khóc lóc.
Mễ Hi Huy ngẩng đầu, nhắm mắt lại. Chiếc
cổ cao, những đường cong kiên nghị nơi cằm. Đèn bệnh viện vào ban đêm mờ ảo, những
lớp ánh sáng ẩm thấp. Rất áp lực.
Cậu nhớ tới lần đầu tiên thấy dáng vẻ của
Út cưng. Lúc ấy Hình Long Nhược đang phá án ở Vân Nam, không kịp quay về, người
trong bệnh viện hồ đồ gọi Mễ Hi Huy tới. Vừa lúc ông Hình cũng đang nằm viện tại
đó, y tá giúp ông cầm cây truyền dịch, bà Hình dìu ông, run rẩy đi lại chờ. Đứa
bé sinh non, sau khi sinh ra thì phải ở trong lồng ấp. Mễ Hi Huy cũng giống như
bây giờ, đứng ngoài cửa sổ nhìn đứa bé quá đỗi bé nhỏ, đứa bé mà sự sống vẫn
chưa rõ ràng, khẽ nhúc nhích, yếu ớt. Cậu nghĩ Hình Long Nhược mới sinh ra liệu
có phải cũng như vậy không, nghĩ một hồi thì cười lên. Y tá hiểu lầm cậu là ba Út
cưng, vậy là cười với cậu.
Mễ Hi Huy ban ngày đi học, buổi tối ở lại
bệnh viện, hoặc với ba hoặc với Út cưng, chạy hết từ lầu trên xuống lầu dưới.
Lúc mới bắt đầu thì cậu cũng rất tức giận, giận Tôn Mẫn không thể gần gũi con
nhỏ. Đối với phụ nữ không có tình mẫu tử, bản năng của người đàn ông sẽ là phản
cảm. Út cưng được quan sát một thời gian ngắn thì tình huống ổn định, ra khỏi lồng
ấp. Mễ Hi Huy nghiêm túc học tập trong một thời gian rất lâu phải bồng con nít
thế nào, phải ẵm nó ra sao. Có một hôm cậu ẵm một quả dưa hấu lớn ru nó trong bệnh
viện, bị người khác cười lâu lắm. Ấy thế mà lần đầu tiên ôm Út cưng vẫn khẩn
trương quá đỗi. Mềm mại hơn, nhẹ hơn so với trái dưa hấu nhiều. Xương trẻ em rất
yếu, lần đầu tiên chạm vào quả thật đã giật mình, không dám dùng sức.
Hình Long Nhược râu ria xồm xoàm từ Vân Nam
trở về, hớn hở quá mức nên không biết, ôm lấy con trai mà tới tấp hôn, râu cạ
vào làm bé con khóc. Mễ Hi Huy ôm Út cưng ra khỏi lồng ngực anh trai, để lại
trên giường nhỏ. Út cưng hiển nhiên rất quen với Mễ Hi Huy, bàn tay be bé nắm lấy
Mễ Hi Huy, một ngón cũng không buông. Mễ Hi Huy bình tĩnh bảo: Nhìn từ góc độ y
học mà nói, tình thương của mẹ là do sau khi người mẹ sinh xong sẽ tiết ra một
loại kích thích tố gọi là ‘Thể hoàng tố’. Rất nhiều phụ nữ cũng không thích con
mình, đây là chuyện bình thường, do thể hoàng tố phân bố không đủ. Hiển nhiên
là vợ anh không có thứ này.
Hình Long Nhược không tiếp lời, như thể đã
sớm chuẩn bị tâm lý. Anh nhìn Út cưng, thở dài một tiếng: Thật ra đây là lần đầu
tiên chú nói một mạch và nói với anh một câu dài như vậy.
Trước kia Hình Long Nhược từng hỏi Mễ Hi
Huy, tại sao lại đối xử tốt với Út cưng đến thế.
Mễ Hi Huy đang giặt quần áo cho bé, thản
nhiên đáp lời, trước đây anh đối xử với em thế nào, hiện tại em đối với Út cưng
thế đó.
Lại là cách một tấm thủy tinh lớn. Mễ Hi
Huy cảm thấy bản thân mình sao vô dụng quá. Dù phát sinh chuyện gì, bản thân cậu
tựa hồ chỉ có thể đứng bên ngoài tấm kính này mà nhìn, bất lực.

