Cực Phẩm Gia Đinh - Chương 371 phần 2

Thấy Lâm Tam đã nắm được quân bài tự bảo vệ, Hoàng đế
cũng nhịn không được nữa, lạnh lùng hừ một tiếng.

- Điều này, tiểu dân không dám nói.

Nghe thấy Hoàng đế nói chuyện, Lâm Vãn Vinh thở phào
một tiếng: “Không sợ ông nói chuyện, chỉ sợ ông chẳng thốt ra câu nào thôi.”

- Không dám nói? Trên thế giới này còn có lời mà ngươi
không dám nói ư?

Hoàng đế vỗ mạnh long ỷ, long nhan đại nộ:

- Trẫm thấy ngươi có chỗ ỷ lại không biết sợ hãi,
không muốn vì Đại Hoa ta ra sức, là ngươi muốn kháng chỉ…

Chụp một cái mũ lớn xuống thì hắn còn làm thế nào được
nữa? Thấy Hoàng thượng tức giận, Từ Vị và Lý Thái vội vàng quỳ xuống:

- Thánh thượng bớt giận, Lâm Tam chỉ là gặp gia biến
mới thất thố như thế, vạn lần mong thánh thượng thứ tội! Chúng thần nhất định
khuyên bảo hắn cẩn thận!

Thiên nhan lộ long uy, lão Hoàng đế nổi giận thật là
có mấy phần khí thế, Lâm Vãn Vinh lại không sợ gì: “Dù sao cũng chẳng phải lần
đầu làm lão nổi giận, sợ hãi cũng thành thói quen rồi.”

Thấy bộ dạng quật cường của Lâm Tam, hạnh phúc của hai
nữ nhi mình hoàn toàn buộc trên mình hắn, đánh cũng đánh không được, giết cũng
giết không xong, trong lòng Hoàng đế dâng lên cảm giác bất lực: “Làm sao lại
gặp phải thứ quái thai như thế này chứ?”

- Đứng lên, đứng lên cả đi.

Hoàng đế yếu ớt khoát tay, ý bảo Từ Vị Lý Thái đứng
dậy, lại quét qua Lâm Vãn Vinh, hầm hừ:

- Trẫm đáp ứng ngươi, Đổng tiểu thư, Lạc tiểu thư
trong nhà ngươi, ai cũng không thể đuổi bọn họ, điều này ngươi cứ yên tâm đi!

“Ta đợi chính là câu này của ông đây!” Lâm Vãn Vinh
vui mừng ra mặt, vội nói:

- Xảo Xảo và Ngưng nhi chỉ là hai trong số lão bà của
tiểu dân, còn có Đại tiểu thư, Nhị tiểu thư, An tỷ tỷ… vân vân và vân vân, ai
cũng chẳng thể đuổi đi được. Nếu không, tâm tình của tiểu dân rất tệ, sự tình
kia e là làm không tốt, nếu làm lỡ quốc sự, vậy thì nguy rồi.

Tên tiểu tử này quả thực là được đằng chân lân đằng
đầu, lão Hoàng đế tức giận:

- Chớ có nhiều lời, ngươi coi nơi này của trẫm là chợ
rau, có thể cò kè mặc cả với ngươi sao?

Từ Vị và Lý Thái đều im re, nghe thánh thượng và Lâm
Tam trò chuyện, tựa hồ muốn chia rẻ phu thê Lâm Tam đúng là bản thân thánh
thượng. Trên trán Lý Thái mồ hôi lạnh toát ra ròng ròng.

- Tiểu dân sao dám cò kè mặc cả với Hoàng thượng? Tiểu
dân chỉ là kể lại một sự thật, để tránh vì tiểu dân mà lỡ quốc sự, xin Hoàng
thượng hay là thay người đi! Mỹ nam kế thôi mà, ra đường lớn tùy tiện kéo một
người cũng có thể làm mà.

Từ Vị nghe được nuốt cả lưỡi: “Lâm Tam này đúng là ăn
phải tim gấu gan báo rồi, không ngờ dám đấu khẩu với Hoàng thượng.”

Bị hắn cãi lại, Hoàng đế tựa hồ cũng đã gặp nhiều
thành quen, tức giận một hồi, rồi ngược lại bình tĩnh trở lại, hắc hắc cười
lạnh mấy tiếng:

- Đại tiểu thư, Nhị tiểu thư kia của ngươi, trẫm cho
ngươi ghi nợ, nếu ngươi làm tốt việc này rồi, trẫm sẽ liệu tình mà suy nghĩ.
Nếu ngươi lại nhiều lời nữa, trẫm nguyện không lấy được Cao Ly, cũng phải trị
ngươi.

“Không thể ép ông ta quá mức, chỉ cần Đại tiểu thư vẫn
còn sống, sớm muộn cũng sẽ có biện pháp.” Lâm Vãn Vinh cân nhắc trong lòng,
cười khan mấy tiếng:

- Nếu Hoàng thượng đã coi trọng tiểu dân như thế, vậy
tiểu dân liền thi triển mị lực ngọc thu lâm phong của tiểu Phan An, triệt để
chinh phục tiểu cung nữ Cao Ly, thề chết cũng phải để lại gốc rễ. Có… điều…

Từ Vị và Lý Thái nghe thấy Lâm Vãn Vinh mềm giọng đi,
vừa mới thở dài được một hơi, nghe thấy câu sau của hắn, tức thì tim lại đập
gấp lên: “Lâm tiểu huynh này quả thực là muốn lấy mạng người ta!”

- Có điều cái gì?

Hoàng đế chẳng hề thấy lạ, lạnh nhạt hỏi.

- Hoàng thượng, tiểu dân lần này làm việc, nói dễ nghe
chút là mỹ nam kế, còn lời khó nghe đó chính là lừa gạt tiểu cô nương, đùa bỡn
thiếu nữ trinh khiết. Tiểu dân Lâm Tam thánh thực chính trực, hiệp danh vang
xa, làm loại việc này sẽ khiến thanh danh thực sự có tổn hại rất lớn.

“Ta nhổ vào, ngươi còn có thanh danh ư!” Ba người kia
trong phòng đồng thời khinh thường phỉ nhổ.

- Vì chứng minh sự thanh bạch của tiểu dân, cũng là vì
trả lời cho mấy vị phu nhân trong nhà của tiểu dân. Hoàng thượng, tiểu dân cả
gan, xin Hoàng thượng một bức thánh chỉ.

“Hóa ra là xin thánh chỉ, đây chỉ là việc nhỏ!” Lý
Thái và Từ Vị thở dài nhẹ nhõm, sắc mặt Hoàng thượng có chút giãn ra, gật gật
đầu:

- Muốn thánh chỉ thế nào, ngươi nói thật ra, trẫm viết
cho ngươi!

Lâm Vãn Vinh đi đến cạnh Hoàng đế, ghé bên tai ông nói
mấy câu, Hoàng đế ngẩn ra, tức thì cả giận:

- Hồ đồ! Loại thánh chỉ này, trẫm sao có thể ban cho
ngươi? Còn không phải khiến hậu nhân sử quan cười rụng răng!

- Cái này có gì buồn cười chứ?

Lâm Vãn Vinh không hiểu nói:

- Nếu Hoàng thượng người lấy được Cao Ly. Thánh chỉ
này chính là giai thoại lưu truyền thiên cổ, càng có thể cho thấy chỗ vĩ đại và
đặc biệt của Hoàng thượng người!

Hoàng đế dường như có chút dao động, lập tức xua tay:

- Không được, thánh chỉ này trẫm kiên quyết không
viết! Ngươi chỉ quan tâm làm việc của ngươi, trẫm xem ai dám tra xét ngươi?

Lâm Vãn Vinh còn muốn nói nữa, Hoàng đế lắc đầu:

- Cứ dựa theo vừa rồi nói mà làm đi, hôm nay bàn tới
đây thôi, trẫm có chút mệt rồi, các khanh lui cả đi.

“Một đạo thánh chỉ mà thôi, làm sao phiền phức như
thế?” Lý Thái, Từ Vị không hiểu, nhưng Hoàng thượng đuổi người rồi, chỉ đành
kéo Lâm Tâm ra ngoài. Lâm Vãn Vinh trước khi ra cửa liền than:

- Việc nhà không yên, việc nước khó hưng, làm công sự
đều không dễ. Hoàng thượng, người cũng phải cảm thông cho tiểu dân. Nếu không
việc này làm hỏng rồi, Đại Hoa sẽ gặp phải khó khăn.

Cánh cửa cót két một tiếng đóng lại, Hoàng đế lắc đầu
cười khổ: “Tên Lâm Tam này cũng không biết đâu ra nhiều chủ ý quái quỷ như vậy.
Mỗi lần tới thời khắc mấu chốt liền nghĩ ra biện pháp tự cứu, khiến người ta
bực tức!” Nhớ tới thánh chỉ Lâm Tam muốn, ông không ngừng đi đi lại lại trong
phòng, bút đỏ nhấc lên, lại mấy lần đặt xuống, tới lui như thế, cuối cùng
nghiến răng:

- Trẫm liền thảo thánh chỉ này, nếu ngươi làm không
xong việc, xem trẫm trị ngươi như thế nào.

Ông đề bút viết vài chữ, một lát liền xong, nhìn nội
dung hoang đường của thánh chỉ, chính mình cũng có chút buồn cười. Dùng đại ấn
đỏ son đóng lên, hờ hững phân phó Cao Bình:

- Đem thánh chỉ này đưa cho Lâm Tam! Nhớ kỹ, đây là ý
chỉ tuyệt mật, chỉ một mình hắn có thể xem!

- Lâm tiểu huynh, cậu xin thánh chỉ gì với Hoàng
thượng làm khó như thế?

Ra khỏi cửa cung, Từ Vị mới dám mở miệng hỏi.

Lâm Vãn Vinh cười nói:

- Từ đại nhân, ngài cũng biết, trong nhà ta bình dấm
chua rất nhiều, ta xin Hoàng thượng viết một đạo thánh chỉ, chứng minh sự thanh
bạch của ta. Nào biết Hoàng thượng nhỏ mọn như vậy, mấy chữ cũng không chịu
viết.

“Viết thánh chỉ chứng minh thanh bạch? Đây đúng là
thiên cổ kỳ văn!” Từ Vị biết hắn quỷ kế đa đoan, cũng không biết đưa ra chủ ý
gì, khiến Hoàng thượng khó xử như vậy.

Chân vừa bước ra khỏi cửa cung, phía sau truyền tới
một tiếng hô hoán:

- Lâm đại nhân dừng bước, Lâm đại nhân dừng bước!

Lâm Vãn Vinh quay người lại, chỉ thấy phía sau một
chấp sự áo đỏ thở hồng hộc chạy tới, chính là Cao Bình.

- Lâm đại nhân, đây là thánh chỉ Hoàng thượng ban cho
ngài!

Cao Bình vô cùng cẩn trọng đưa thánh chỉ tới tay hắn,
dặn dò:

- Hoàng thượng nói, thánh chỉ này chỉ có một mình ngài
có thể xem.

Lâm Vãn Vinh mừng rỡ, cười lớn:

- Hiểu rồi, hiểu rồi, xin công công trở lại thưa với
thánh thượng, tiểu dân tạ ân điển của lão nhân gia người.

Cao Bình vội vã xoay người đi, Lâm Vãn Vinh mở thánh
chỉ kia ra, nhìn qua một cái, tức thì mặt mày hớn hở.

Từ Vị nhớ tới dặn dò của Cao Bình, thánh chỉ này chỉ
có một mình Lâm Tam có thể xem, lão xoay người đi, trong lòng nghi hoặc, không
kìm chế được quay đầu lại, vừa nhìn quét qua bốn chữ lớn đỏ tươi trên thánh
chỉ, hết sức rõ ràng: “…Phụng chỉ câu nữ!” (*)

(*) Phụng chỉ tán gái.

“Quả nhiên là cổ kim đệ nhất kỳ chỉ, cũng thật nhọc
công Lâm tiểu huynh có thể nghĩ ra!” Từ Vị cố sức nhịn cười, sắc mặt đỏ bừng,
vội vàng ôm quyền:

- A, tiểu huynh, ta đột nhiên nhớ tới, trong kinh
thành hôm nay có mấy vị lão hữu tới chơi, lão hủ phải đi trước một bước. Không
bồi tiếp được!

Từ Vị nói xong, co giò chạy thẳng, hai vai không ngừng
rung lên, đi tới một chỗ khuất không nhìn thấy bóng Lâm Tam nữa, lúc này mới vỗ
ngực, thoải mái cười vang.

- Đây chính là bảo bối a!

Lâm Vãn Vinh cẩn thận thu lại thánh chỉ, trong lòng nở
hoa: “Ta phụng chỉ tán gái, vì nước tận trung, Thanh Tuyền trách tội ta cũng có
lời mà nói. Nghĩ xem phải tán ai trước đây, Từ tiểu thư hay là An tỷ tỷ, thật
khó a!”

Sứ đoàn Cao Ly lưu lại kinh thành nhiều ngày ở dịch
quán gần ở Tây Trực môn. Cất thánh chỉ tán gái trong ngực, Lâm Vãn Vinh bước
vội, tới cửa dịch quán vừa muốn tiến vào, chợt dừng lại. “Chính bởi vì tương
phùng không bằng tình cờ gặp mặt, nếu như cứ như vậy rầm rầm xông vào tìm Từ
Trường Kim, nhất định sẽ dẫn tới nghi ngờ của nàng, phải sắp đặt tốt hơn.”

Dịch quán này vắng vẻ, trừ hai thủ vệ ở cửa ra, rất ít
người đi đường, Lâm Vãn Vinh tới tới lui lui mấy vòng, thủ vệ kia sớm đã chú ý
tới hắn, một người bên phải quát:

- Ê, ngươi là người ở đâu? Quanh quẩn ở đây làm gì?
Nơi này là dịch quán của khách nước ngoài, người không có nhiệm vụ không được ở
lại.

Lâm Vãn Vinh cười ha hả, đi tới phía trước:

- Hai vị đại ca, kỳ thực ta cũng không phải là người
ngoài, đương triều hộ bộ thượng thư Từ Vị đại nhân hai huynh đã nghe qua chưa?
Thân khuê nữ của tỷ tỷ của tiểu cửu tử của ngài, chính là người yêu của ta.

Hai tên thủ vệ nhìn nhau: “Thân khuê nữ của tỷ tỷ của
tiểu cửu tử của Từ đại nhân? Cái đó và Từ đại nhân rốt cuộc là quan hệ gì!” Lâm
Vãn Vinh không đổi sắc mặt, từ trong tay áo lấy ra hai miếng bạc vụn, nhét vào
trong tay hai người, cười nói:

- Kỳ thực ta hôm nay tới, là muốn hướng tới hai vị đại
ca nghe ngóng chút chuyện!

Thấy bạc, sắc mặt hai vị thủ vệ đại ca rạng rỡ, thần
không biết quỷ không hay giấu vào trong túi, mặc đầy vẻ nghiêm nghị:

- Chúng ta thân là nhân viên chấp pháp, thường không
nhận hối lộ, ngươi chớ nên xem nhẹ chúng ta… Có việc gì mau nói hết ra, chúng
ta tình nguyện giải đáp cho ngươi.

- Hai vị đại ca thanh liêm chính trực, phong độ lễ
nghĩa, tiểu đệ bội phục.

Lâm Vãn Vinh giơ ngón cái lên, nhìn quanh quất, hạ
thấp giọng:

- Hai vị đại ca đã như thế, tiểu đệ cũng không dám
giấu hai huynh nữa. Kỳ thực ta chính là kim bài mật thám 007 do Hoàng thượng
phái đi, bí danh là Bond, James Bond (Kiệt Sĩ Bang)! Xin hãy nhìn đây…

Hắn cảnh giác nhìn bốn phía, vén áo ngoài lên, lộ ra
mật chỉ tán gái bên trong, lại nhanh chóng khép lại. Hại thủ vệ chỉ nhìn thấy
hai chữ “thánh chỉ” bên ngoài, sợ run lên, vội vàng muốn quỳ xuống. Lâm Vãn
Vinh đỡ lấy bọn họ:

- Hai vị đại ca không cần khách khí, ta luôn rất kín
kẽ, chưa từng biểu lộ thân phận. Kỳ thực ta hôm nay tới đây, là chấp hành một
nhiệm vụ tuyệt mật nhất hạng…

- Kiệt đại nhân xin cứ nói, Kiệt đại nhân xin cứ nói…

Hai tên thủ vệ vội cúi người gật đầu.

James Bond đại nhân thầm lặng chậm rãi gật đầu:

- Vậy Từ tiểu cung nữ Từ Trường Kim Cao Ly, có phải ở
đây hay không?

- Đúng vậy, đúng vậy! Nhưng đại nhân tới không khéo
rồi, Từ cung nữ vừa mới ra ngoài.

- Đi ra ngoài rồi? Sớm như vậy đã đi ra ngoài?

Lâm Vãn Vinh lấy làm kỳ quái hỏi:

- Nàng ta đi một mình sao?

Hại tên thủ vệ nhìn nhau, miệng mấp máy một hồi, tựa
hồ không dám nói. Lâm Vãn Vinh hừ một tiếng:

- Sao, chẳng lẽ các ngươi còn có việc gì dám giấu bổn
mật thám?

Hai người vội xua tay:

- Không dám, không dám! Vốn tiểu nhân bị người khác uy
hiếp, không dám nói, nhưng Kiệt đại nhân là kim bài mật thám, chúng tiểu nhân
sao dám nói dối trước mặt lão nhân gia ngài. Từ tiểu thư sáng sớm nay đã nhận
lời mời du ngoạn rồi, đi cùng nàng là tiểu vương gia của Thành Vương phủ!

- Tiểu vương gia của Thành Vương Phủ, ngươi nói… Triệu
Khang Ninh?!

Lâm Vãn Vinh mở to hai mắt.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.