Nhàn thê đương gia - Chương 051 + 052

Chương 51: Trận đấu tuyệt mỹ

Trăng mờ, gió to, cái này gọi là
thời cơ tốt để để trốn chạy.

Mỗ nữ một thân tố ý từ trong
phòng bước ra quay đầu nhìn sang.

Không nên trách nàng không có
nghĩa khí, bọn họ chỉ là bình thủy tương phùng mà thôi, không cần vì hắn mà xả
thân rước lấy phiền toái. Huống hồ nàng vì tiểu quỷ Thác Bạt chịu quá nhiều, cả
thân đều đã muốn trúng cái Vô danh chi cổ, cũng không biết về sau chính mình đã
đắc tội như thế nào. Mặc dù không phải có lòng cứu hắn, nhưng luận kết quả, coi
như là ân nhân cứu mạng. Nàng làm đến mức này, coi như là đã hết lòng quan tâm
giúp đỡ.

Huống hồ Quân Nghị kia không phải
cái gì Miêu Y chiến thần sao? Có nam nhân kia bảo hộ tiểu rùa, tất sẽ an toàn.

Thất Nhàn đang muốn cất bước rời
đi, thình lình nghe thấy trên thuyền có tiếng gọi “Cô nương!”

Khóe miệng Thất Nhàn giật giật,
tốt, trốn chạy vừa vặn bị nắm lại, cái vận khí của nàng, không phải tốt bình
thường.

Ngẩn đầu nhìn, Quân Nghị một thân
chiến bào màu đen như trước, ngồi trên nóc nhà, trong tay hắn có đại đao... xác
nhận là gác đêm vì Thác Bạt Quy. Toàn thân màu đen như biến mất trong bóng đêm,
khó trách chính mình không chú ý tới.

“Cô nương muốn đi đâu sao?” Quân
Nghị kỳ quái hỏi.

“Không, ta chỉ là đi ra ngoài
ngắm trăng thưởng cảnh đêm mà thôi.” Thất Nhàn tiếp tục nhếch miệng, thả ra một
cái lý do mười phần cẩu huyết. Nàng không thể nói cho người ta là nàng sợ gặp
phải phiền toái của bọn họ, cho nên định rời đi.

“Vậy cô nương muốn lên đây không?
Chỗ này cao, ngắm sẽ rất tốt” Quân Nghị nhìn lên trời, còn thật tình.

Hắc tuyến xẹt qua Thất Nhàn,
người này nói thật sao.

Lập tức xua tay “Không cần, ta
còn phải đi về nghỉ ngơi.” Về phòng trước tìm thời cơ trốn đi.

“Cô nương” Quân Nghị kêu Thất
nhàn “Cô nương theo chúng ta về chỗ Miêu Y đi, tộc nhân miêu y rất muốn cảm tạ
cô nương.”

Lắc đầu xua tay “Không cần” Nàng
không cần cái gì cảm tạ, cũng không có đổi được cơm ăn, chỉ cần đừng nhắc đến
có quan hệ với nàng, đừng đem đến phiền toái cho nàng, nàng liền thiên ân vạn
tạ.

“Cô nương bỗng nhiên gặp họa,
thay công tử chúng ta chịu khổ cổ độc, chờ sau khi mượn binh xong, Quân Nghị sẽ
tìm mọi biện pháp giúp cô nương giải cổ độc.” Quân Nghị lại nói.

Biết là tốt rồi, này thật đúng là
tai họa của nàng bay tới bất ngờ, người này nghĩ đến phải giúp nàng giải cổ,
coi như có chút lương tâm.

Quân Nghị lại bổ sung “Cô nương
yên tâm, Quân Nghị dù có liều mình cũng sẽ bảo vệ công tử và cô nương.” Thần
sắc thật tình.

Bảo vệ nàng? Thất Nhàn cau mày,
ngẩn đầu nhìn Quân Nghị. Khuôn mặt Quân Nghị trong đêm đen có vẻ khá nghiêm
nghị. Từ đó đến nay, trừ Cơ gia tam tỷ yêu thương, thật sự có người khác nguyện
ý bảo hộ nàng sao? Nội tâm Thất Nhàn ấm áp.

Được! Dựa vào những lời này của
hắn, nàng liền ở lại.

“Vì cái gì bắt ta mặc nữ trang?”
Thác Bạt Quy trừng mắt nhìn phấn vàng quần lụa mỏng trước mắt, gân xanh hiện
ra. Nữ nhân này, sẽ không tốt bụng như thế, rốt cuộc là muốn chơi ác với hắn.

Thất Nhàn lườm hắn một cái. Sau
khi rửa sạch vết bẩn trên mặt, lớn lên thật khá tốt. Mặt mày mặc dù vẫn lộ ra
vẻ non nớt, nhưng vẫn có thể nhìn ra đường nét, mai mốt lớn lên tất là một họa
thủy, không biết đả thương bảo nhiêu trái tim nữ nhân.

“Tiểu Hắc quy, thỏ khôn có hang
động, huống chi là người? Ngươi lớn lên sợ là không giấu được hành tung của
chúng ta, đổi lại nữ trang, còn có thể có chút cơ hội. DĨ nhiên, ngươi nghĩ
muốn chết mau một chút, có thể quang minh chánh đại đi ra cửa. Nhưng là, ngàn
vạn lần đừng lôi kéo theo ta.” Tiểu tử này còn dám chất vấn quyết định của
nàng.

“Thích cô nương nói rất đúng. Thế
lực Hứa Thượng Dương quá lớn, chúng ta tránh được thì nên tránh.” Quân Nghị
cũng gật đầu “Cải trang như vậy là phương pháp tốt nhất.”

Đó là tất nhiên, người nào trên
đường chạy trốn mà mặc chiến bào giống đại gia như hắn không? Sợ người khác
không biết hắn là chiến tướng hay sao? Thất Nhàn bĩu môi.

Thác Bạt Quy từ chối một hồi lâu,
rồi mới miễn cưỡng gật đầu.

Hai người đến phía sau thay lại y
phục.

Chỉ trong chốc lát, từ bên trong
đi ra một thiếu nữ thủy linh áo vàng, đôi mắt đẹp nhẹ nhàng nhìn quanh.

Biết Thác Bạt Quy lớn lên đẹp,
cũng không ngờ đến như vậy, lớn lên so với nàng là nữ nhân chân chính còn muốn
giống nữ nhân hơn. Cái này thật đả kích tâm hồn nữ nhân của Thất Nhàn.

Bên trong Thất Nhàn oán niệm, ba
phần nhuệ khí bị tướng mạo đẩy xuống, thôi bỏ đi, trước đây có đệ nhất mỹ nhân
Lâm Duẫn Chi so sánh, nàng cũng không bị đã kích nhiều lắm. Nhưng bị một tiểu
tử thúi chưa dứt sữa so sánh còn thấp hơn, vậy thì vô cùng nhục nhã.

Quân Nghị cũng là một thân giả
trang hoàn toàn mới, trang phục nô bộc thật bình thương. Bỏ đi chiến bào màu đen,
hắc thiết đại đao cũng dùng vải bố bao lại, áo giáp bỏ vào tay nảy để mang
theo. Vừa mới cải trang nên giấu đi một thân nhuệ khí quang hoa, nên nhìn thế
nào cũng là cái bộ dạng hơi xuất chúng một chút mà mà thôi.

Thất Nhàn vừa lòng gật đầu. Cứ
như vậy sẽ đánh tan nhiều phiền toái.

Bởi vì vậy mà hai người Quân Nghị
cùng Thác Bạt Quy thấy được sự thành công khi cải trang, quả nhiên dọc theo
đường đi bình an hơn rất nhiều, không có gặp truy binh gì.

Cách kinh đô càng ngày càng gần,
tinh thần khẩn trương tự giác trấn tĩnh lại.

Đi đến đường lớn ngoài thành,
chợt thấy tất cả mọi người đều đi đến và tập trung tại quảng trường phía bắc.
Thác Bạt Quy vẫn là tâm tính trẻ con, lòng hiếu kỳ rất lớn, quay đầu nói “Đi
xem một chút”. Liền nhanh như chớp chạy đi.

Thất Nhàn bĩu môi, xem ra chính
mình giáo dục còn chưa thành công. Không phải đã nói cho hắn mọi chuyện không
liên quan thì đừng quản sao? Sao còn thấy chuyện mới mẻ là giống như bọn ruồi
bọ bu lại thế? Hắn có ý thức được là mình đang trốn chạy hay không?

Quân Nghị nhìn ra Thất Nhàn bất
đắc dĩ, thì mỉm cười nói “Cô nương, công tử vẫn là tình nết của trẻ con. Thỉnh
cô nương thông cảm.”

Thất Nhàn liếc hắn một cái, người
ta đã muốn giải thích như vậy rồi, nàng nói nữa cũng không tốt.

Trên quảng trường, mọi người đã tấp
nập. Phía trước những cái đầu, là cây trúc xây thành đài cao. Chỉ thấy một cái
đại biểu ngữ treo cao: “Phong thành tuyển mĩ trận đấu”.

Tuyển mĩ? Thất Nhàn chợn chợn mi.
Mặc kệ là niên đại gì, mỹ nhân đều thực nổi tiếng a.

“Nghe nói năm nay nữ nhi Cố gia
đứng đầu.”

“Đó là các ngươi chưa thấy qua Cố
tiểu thư. Chậc chậc, quả là thủy linh thiên hạ. Liếc nhìn nàng một cái, tim đều
nhũng ra.”

“Ta nghe nói nữ nhi của Vương gia
cũng tốt a.”

...

Quảng trường nghị luận sôi nổi.

Tâm Thất Nhàn có chút muốn vui
đùa “Tiểu Hắc Quy, nếu như ngươi có hứng thú, chính mình đi lên a. Lấy mỹ mạo
của Tiểu Hắc Quy nhà chúng ta, nhất định có thể đứng đầu.”

“Ta là nam nhân!” Thác Bạt Quy
nghiến răng nghiến lợi thấp giọng nói. Nữ nhân này, có thể không trêu đùa hắn
được không?

Thất Nhàn nhìn từ trên xuống dưới
đánh giá hắn một phen “Nam nhân? Tiểu Hắc Quy, ngươi có kém xa lắm đâu. Nhưng
ta thừa nhận, Tiểu Hắc Quy, ngươi thật là một mỹ nhân bại hoại, không đi tham
dự thì thật sự là đáng tiếc.”

Ánh mắt Thác Bạt Quy giống như
dao phóng lên mặt Thất Nhàn. Nữ nhân này, thật làm cho người ta có xúc động
muốn cắn chết nàng

Quân Nghị ở một bên hé miệng cười
khẽ. Hắn chưa từng thấy công tử không kiêng kỵ thể hiện nhiều nét mặt tình cảm
đến vậy. Công tử chỉ đối với Thích cô nương thể hiện ra sự tùy hứng. Xem bộ
dáng hai người bọn họ đấu võ mồm, giống như tỷ đệ bình thường vui đùa, làm cho
người ta cảm thấy ấm áp.

“Ngươi như thế nào ở chỗ này?
Chúng ta tìm ngươi khắp nơi! Trận đấu sắp bắt đầu, nhanh đi theo ta.” Phía sau
truyền đến một thanh âm lão giả hùng hậu dễ thân.

Mấy người họ quay đầu nhìn lại,
bộ dạng người này cùng thanh âm giống nhau, một lão giả đầu tóc trơn bóng đứng
ở phía sau bọn họ, bộ dạng giống như phật Di Lặc, mặt mày lộ vẻ phúc hậu, lúc
này đôi mắt nhỏ đang mị mị nhìn Thác Bạt Quy một thân phấn hoàng quần lụa mỏng.

“Lão bá, ngươi nói ta sao?” Mặt
Thác Bạt Quy kinh ngạc. Thanh âm còn thực ngây ngô, cũng không đến mức vừa nghe
lập tức nhận ra giọng nam.

“n? Như thế nào giống như nhỏ hơn
một chút, thanh âm cũng thô thiển.” Lão giả hí mắt nhìn “Mặc kệ. Ngươi mau theo
ta quay lại hậu trường đi. Thật là, may là trận đấu còn có chút hỗn loạn, Cố
nha đầu, ngươi thật là không làm cho người ta bớt lo a.”

Cố nha đầu? Thất Nhàn và mấy
người họ xem như đều hiểu được. Lão bá này, đoán chứng là nhận làm người. Đem
Thác Bạt Quy cho là cô nương Cố gia tham gia thi tuyển mỹ nhân.

“Ta không phải…” Thác Bạt Quy
ngây ngẩn vài giây sau đó vội vàng giải thích.

Lão giả đánh gãy lời nói của hắn “Ta
biết ngươi không phải cố ý. Cái gì cũng đừng nói nữa, nhanh theo ta quay lại
hậu trường đi.” Nói xong liền kéo Thác Bạt Quy bước đi.

Quân Nghị ngạc nhiên.

Thất Nhàn rốt cuộc nhịn không
được cười khanh khách, đem Thác Bạt Quy đi tuyển mỹ nhân, lúc này thật thú vị.
Vỗ vỗ bả vai Quân Nghị “Quân công tử, không cần lo lắng nhiều. Coi như là giúp
Tiểu Hắc Quy thả lỏng tâm tình.”

Quân Nghị nghĩ, công tử mấy ngày
nay quả thật áp lực quá lớn. Huống hồ, có hắn đi theo, hẳn sẽ không xảy ra
chuyện gì. Lập tức nói với Thất Nhàn “Cô nương, để ngừa vạn nhất, ta đi theo
bên cạnh công tử.”

Thất Nhàn phất tay “Đi thôi đi
thôi” Chỉ cần làm cho nàng xem Tiểu Hắc Quy trình diễn là được rồi.

Quân Nghị nhanh chóng chạy đuổi
theo Thác Bạt Quy.

Thất Nhàn hứng trí bừng bừng chờ
ở trong đám người.

Đột nhiên, một trận trận âm thanh
âm trầm ở người phía sau vang lên “Thích cô nương, đã lâu không gặp.”

Thái dương Thất Nhàn chợt đau.
Thanh âm này, nàng nhận được. Quả thật là người âm hồn bất tán a!.

Chương 52: Xuất Hiện Nóng Bỏng

Thất Nhàn đang muốn xoay người.
Phía sau có thanh âm nói nhỏ “Không cần quay đầu, để tâm vào chính mình.”

Thiết! Thật đúng là cẩn thận.
Thất Nhàn bĩu môi. Vẫn là nam nhân này hôm nay không mang mặt nạ, sợ nàng thấy
diện mạo thật của hắn sao?

Bất quá nàng không hiếu kỳ, vẫn
bảo trì tốt khoảng cách. Cho dù có đem diện mạo Dực Vương đưa lên trước mắt
nàng, nàng cũng lựa chọn nhắm mắt. Biết nhiều chuyện, chính là trêu chọc vào
họa sát thân.

“Dực Vương điện hạ, chúng ta thật
là hữu duyên.” Thất Nhàn cố tỏ ra vẻ không có chuyện gì. Cái gọi là duyên phận
viên phân, viên đại tiện mà thôi. Ở chỗ này đều có thể gặp gỡ, quả thật là nàng
đi đại tiện mà cũng gặp phải “Ngài cũng đến phong thành xem tuyển mỹ nữ sao?”

“Thích cô nương thật là có tài dự
đoán.” Hách Liên Vân Lẫm không để ý đến vấn đề nhàm chán của Thất Nhàn, chính
mình chuyển đề tài “Miêu y tuy là tộc phụ thuộc vào ta, nhưng ở quanh trong
tộc, cũng giữ chức vị rất lớn. Nếu có thể mượn sức Miêu Y, quả thật đối với
chúng ta rất có ích.”

A? Thất Nhàn thấy mây đen bay đầy
trên đầu. Nam nhân nhày có phải bị lợi ích làm mờ mắt hay không? Nàng đối với
Miêu y không có hứng thú. Nàng cũng chưa bao giờ nghĩ đến sẽ lợi dụng Tiểu Hắc
Quy.

Hơn nữa nam nhân này đối với việc
nàng đi chung với vương tử Miêu Y biết rất rõ, xem ra đối với hành tung của
nàng đã nắm trong lòng bàn tay, kết quả như tôn ngộ không mãi mãi chạy không
thoát khỏi lòng bàn tay của Phật tổ như lai. Nội tâm Thất Nhàn liền uất nghẹn.

“Thích Huyền không có nghĩ nhiều
như vậy.” Trong lời nói mang theo mùi vị không thoải mái.

“Vậy ngươi theo chân bọn họ làm
cái gì?” Trong thanh âm của Hách Liên Vân Lẫm có bất mãn cùng không kiên nhẫn “Cô
nương chớ quên lời hứa giữa chúng ta.”

Thất Nhàn lại buồn bực. Cái gì
lời hứa đối với mà mình mà nói đã vô cùng xa, cố tình lại đem nam nhân này cột
lên trên người mình. Rõ ràng là chuyện của Dực Vương và Lôi Phong Quân, dựa vào
cái gì mà nhắc đến nàng?

Nếu hiện tại nàng nói ra nàng
không đồng ý, tất cả chuyện này là sự tình nguyện một phía của Lôi Dã. Nàng có
thể bị nam nhân âm trầm này loại bỏ hay không?

“Thích Huyền không dám vọng
tưởng.” Thất Nhàn bị bức phải mở miệng. Nàng ngược lại muốn quên mà không được,
đây không phải là ông trời cố ý để hắn nhắc nhở bên tai nàng sao?

“Bổn vương liền không quấy rầy cô
nương ngắm người đẹp. Hy vọng cô nương có thể tận tâm tận sức làm việc cho bổn
vương. Việc của vương tử Miêu Y xin làm phiền cô nương. Cáo từ!” Thanh âm ngày
càng nhẹ, cho đến khi hòa tan vào không khí.

Lúc này Thất Nhàn mới quay đầu,
nam nhân kia đã sớm như ngọn gió, đến vô ảnh đi vô tung.

Đau đầu a đau đầu a, Hách Liên
Vân Lẫm có thể biết hành tung của Tiểu Hắc Quy, thì sợ là Hứa Thượng Dương cũng
có thể biết được. Dọc theo đường đi này e rằng không yên ổn. Hiện tại nàng có
nên kéo Tiểu Quy chạy trốn không?

“Im lặng! Mọi người im lặng!”
Trên đài truyền đến một âm thanh mượt mà.

Đám người ầm ĩ lập tức yên tĩnh
lại rất nhiều.

Thất Nhàn vừa vươn mắt liền thấy,
đúng là lão giả mắt mờ không biết phân biệt tốt xấu giữ chặt Tiểu Hắc Quy. Bên
cạnh bàn còn ngồi một vài nhân vật tựa như giám khảo.

Cổ họng lão giả thanh thanh nói
tiếp “ Hôm này là ngày Phong thành chúng ta tuyển hoa khôi đại tái mỗi năm một
lần. Nói vậy mọi người chờ đợi đã lâu, Mỹ nhân này, không chỉ có vẻ đẹp bên
ngoài, lại phải có đức, ngôn, hành đều phải đẹp. Cho nên hôm nay thành chủ ta
vì trận đấu hôm nay đã thiết lập vài thử thách, hy vọng tuyển ra được mỹ nhân
trong ngoài đều đẹp. Lời nói nhiều thêm thì càng thừa thải, ta chỉ nói một câu,
Phong thành tuyển mỹ đại tá... hiện bắt đầu!”

Pháo vang lên, tiếng vỗ tay vang
lên, tiếng hoan hô vang lên.

Lão giả phất tay, ý bảo im lặng “Hiện
tại, chúng ta liền tiến hành vòng thứ nhất, đi~ Cái gọi là đi, chúng ta chủ yếu
khảo sát hành vi của nữ tử. Phía dưới xin mời nhóm nữ đầu tiên lên đài!”

Dưới trường dĩ nhiên bắt đầu xao
động, mọi người đều ngóng về phía sau, kiễng chân nhìn vào bên trong.

Bên cạnh đó, sáu cô gái dáng đi
thướt tha yểu điệu, nhanh nhẹn bước ra giữa sân.

Khóe miệng các cô gái mỉm cười.
Lúm đồng tiền kia, sáng lạng có, ngượng ngùng có, dịu dàng có. Tư thái kia, lại
tao nhã không thôi, hai tay miết khăn, để nhẹ trước ngực, bước đi nhẹ nhàng,
toàn bộ bước chân chỉ trong vòng 0.05 centimet.

Một đám xuất hiện đều là người
hào phóng, ôn nhu lịch sự tao nhã, mặc kệ bộ dáng như thế nào, khí chất này,
quả thật là có vốn liếng để làm mỹ nhân.

Chờ mấy người chấm điểm, Thất
Nhàn xem xét cẩn thận, làm sao chỉ có vài người này? Tiểu Hắc Quy đâu? Hắn
không phải bị bắt đi sao?

Còn đang nghi hoặc, thì hậu
trường thất thểu ngã ra một mỹ nhân áo vàng quần lụa. Thất Nhàn nhìn chăm chú,
hắn chính là Tiểu Hắc Quy?

Không đợi Thác Bạt Quy đứng vững,
hậu trường lại bay ra một loạt tuyên bố, hướng đến chỗ hắn mà đến. Thất Nhàn
không nhịn được da mặt co rút vài cái, Tiểu Quy sao lại xuất hiện khác lạ thế?

Trước không nói Thác Bạt Quy xuất
hiện bằng phương thức không giống người khác, chỉ nhìn bộ dáng hắn mặc bộ đồ,
bất giác Thất Nhàn bị hắc tuyến che kín trán.

Chỉ thấy xiêm y vai trái của Thác
Bạt Quy lộ ra một mảng cánh tay, lộ ra da thịt đầu vai trắng noãn cùng thấy
được xương quai xanh. Phối hợp với ánh mắt mê mang của Thác Bạt Quy, ánh mắt
thất thần, lại có mỵ hoặc, làm cho trong lòng mọi người ngứa ngáy.

Mọi người phía dưới nhất thời
sửng sốt, ánh mắt nhìn chăm chú tập trung trên người Thác Bạt Quy. Vài dây sau,
tiếng hô vang lên, đám người phía dưới sôi trào.

Tuyển mỹ đại tá cho tới bây giờ
đều là nhìn thấy tiểu thư khuê các, tao nhã, đều cảm thấy giống nhau không thể
phân biệt. Có bao giờ chứng kiến tràn diện nóng bỏng thế đâu. Một cái mỹ nhân
như vậy, có thể nào không hào hứng cùng kích động, huyết mạch sôi trào. Nhất là
bọn nam tử, dĩ nhiên là nhiệt huyết sôi trào. Có mấy người phía trước chảy máu
mũi.

Khóe miệng Thất Nhàn co rút, định
lực của cổ nhân công nhận là kém. Tiểu Hắc Quy rốt cuộc là bị chuyện gì kích
thích đi, cư nhiên lại lựa chọn phương thức xuất hiện như vậy?

Bất quá phương thức này, chậc
chậc đủ cường hãn~ Nhìn mọi người trong sân liền biết.

Thác Bạt Quy cũng đứng ngốc vài
giây, nháy mắt hóa bị hóa đá. Hắn là một nam nhân, vì cái gì lại bị chộp đi thi
tuyển hoa khôi đại tái?

Nữ nhân kia còn chưa cứu hắn. Hơn
nữa cũng không thấy bóng dáng Quân Nghị! Quân Nghị chắc chắn là bị nữ nhân kia
khuyến khích, nếu không lấy tính tình Quân Nghị, tất nhiên sẽ tiến đến.

Hắn là vương tử của Miêu Y, làm
sao có thể cùng nữ tử tranh giành ai đẹp hơn, truyền ra ngoài chẳng phải làm
người khác chê cười sao?

Hắn muốn vụng trộm trốn, lại
không nghĩ rằng lão giả kia cư nhiên là thành chủ Phong thành, thủ hạ tự nhiên
sẽ khô dễ dàng cho hắn rời đi.

Rối rắm mãi, hắn tự nhiên sẽ
không nghe lời. Không nghĩ tới lão mụ tử phía sau gọi hắn đi ra. Trong lúc do
dự, quần áo bị rớt không nói, còn bị lão mụ tử đạp cho một cước đi ra.

Chờ tới thời điểm hắn phản ứng,
đã đứng trên đài.

Hắn thật mất mặt.

“Ngươi... Ngươi...” ngón tay Phật
Di Lặc thành chủ chỉ chỉ, khóe mắt gân xanh muốn bạo động, ngươi nửa ngày, là
không thể nói lên một câu hoàn chỉnh. Hắn chủ trì hoa khôi đại tá nhiều năm như
vậy, lần đầu tiên có mỹ nhân không biết chuyện như vậy, cư nhiên ở trước công
chúng... Thật sự làm lão nhân gia xấu hổ không nói nên lời! Biết Cố nha đầu này
thật sự ham chơi, làm sao có thể làm ra trường hợp này?

Thất Nhàn giương mắt nhìn lão
giả, có điểm lo lắng lão nhân già này có thể hay không nhất thời khó thở huyết
áp tăng cao…

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3