Nhàn thê đương gia - Chương 053 + 054
Chương 53: Tiểu Hắc Quy bị ép buộc
Thác Bạt Quy nhìn về hậu viện,
chỗ đường đi của hậu trường có hai nam nhân cao lớn thô kệch đang đứng gác. Lại
ngẩn đầu nhìn đằng trước, người xem tấp nập tụ tập đem quảng trường bao phủ.
Thật đúng là không có đường đi, không có đường lui, bức hắn lên đài.
“Thỉnh Thất Hào cô nương chú ý
hình tượng!” Lão giả sắc mặt nghiêm nghị. Nha đầu kia, rất không có quy củ. Nếu
không phải nể mặt mũi gia tộc nàng, một cái dã nha đầu có thể đến tham gia loại
trận đấu có phẩm vị cao như vầy sao?
Thác Bạt Quy nhìn xiêm y chính
mình, nghiến răng nghiến lợi. Nói đến đây, đều là lỗi của nữ nhân kia, cho hắn
mặc toàn y phục nữ nhân thôi.
Nhìn lại ánh mắt cực nóng của bọn
nam nhân, không nghĩ đến mình là nam nhân mà lại bị một đám nam nhân soi mói,
cả người đột nhiên rùng mình. Quá kinh khủng! Phải tranh thủ thời gian sửa lại
xiêm y.
“Mới vừa rồi mọi người đã thấy rõ
các vị cô nương. Cái gọi là mỹ nhân đi, điểm thứ nhất chính là đi đường. Đi
đường bước chân phải thong thả, dừng lại khuôn mặt phải nghiêm túc, đi phải
dùng chân thành mà đi, lỗ tai không nên nghe những lời nói dư thừa, ánh mắt
không nên nhìn ngó xung quanh. Quan trọng nhất là ăn mặc chỉnh tề” Lão giả ho
nhẹ vài tiếng, đặc biệt là bốn chữ ‘ăn mặc chỉnh tề’ cố ý nhấn mạnh: “Vừa rồi
hành vi của Thất Hào cô nương đã đi ngược lại hoàn toàn. Hy vọng về sau Thất
Hào có thể biểu hiện cho chúng ta thấy mình là vị cô nương có tố chất.”
Nội tâm Thất Nhàn buồn cười, nữ
tử có tố chất? Nếu Tiểu Hắc Quy thật biểu hiện được gì, chẳng phải còn lộn xộn
hơn sao?
Thác Bạt Quy không thể nhịn được
nữa, hắn vốn không phải là nữ tử, đã bị lôi đi, vì cái gì còn bị người ta bình
phẩm?
“Ta không phải nữ nhân!” Thác Bạt
Quy hướng về phía hắn quát lớn “Nhanh chóng thả ta đi.”
Thất Nhàn nhếch miệng, Tiểu Hắc
Quy này thật là thiếu kiên nhẫn, không phải nói hắn đổi nữ trang để che giấu thân
phận hắn sao?
Khóe miệng Phật Di Lặc thành chủ rốt
cuộc nhịn không được run rẩy “Cái gọi là mỹ nhân đi, điểm thứ hai đó chính là
nói chuyện. Nữ tử nói chuyện, thanh âm nhất định phải tinh tế. Hành vi của
ngươi không phải là một mỹ nhân nên có, thậm chí cũng không giống như một nữ tử
bình thường.”
Nháy mắt Thất Nhàn đầy hắc tuyến.
Tốt lắm, lão giả này năng lực lý giải không phải tầm thường. Đến lúc này rồi mà
còn bình luận thành nữ tử dáng đi.
Ánh mắt Thác Bạt Quy trừng lớn “Ta
thật sự không phải...”
Lão nhân đánh gãy “Biết ngươi
không phù hợp với tiêu chuẩn mỹ nhân, thông qua cuộc thi hôm nay, ngươi tất sẽ
có một chút thu hoạch.”
Thác Bạt Quy khó thở, hiểu được
lão nhân này không phải ngoan cố bình thường, nếu không sao nói với hắn hai lần
mà hắn không hiểu. Xem ra không kịch liệt là không được rồi.
Lập tức, hắn “Đi từ từ” vài bước
chạy đến bên cạnh ban giám khảo, “Rầm rầm” một tiếng đã lật tung cái bàn. Lại
“Đi từ từ” vài bước, chạy đến cây gậy trúc bên cạnh, muốn đi nhấc lên đánh một
vòng.
Hắn dùng sức phá hư hội trường,
thì sẽ bị đuổi ra thôi.
Mọi người yên lặng, ngây ngẩn. Nữ
tử này đẹp thì có đẹp thật không ngờ tính tình lại nóng nảy như vậy! Không biết
là nữ tử nhà nào, bừa bãi như thế, thành chủ mà cũng không để vào mắt?
Da mặt lão giả nhịn không được
run lên vài cái, nhịn! Hắn nhịn! Tuy là đứa nhỏ như con khỉ quậy phá lung tung,
nhưng rốt cuộc cũng là nha đầu Cố gia, hắn nhất định phải nhịn.
Nhưng là… “Cố Khuynh Thành!”
Không thể nhẫn nhịn được nữa, rốt cuộc, Phật Di Lặc cũng tức giận hét lớn.
Lòng Thác Bạt Quy vui sướng, cuối
cùng hắn cũng biết mình kéo lầm người đi, cuối cùng mình có thể đi rồi.
Mọi người vừa nghe thành chủ kêu
ra tên, lập tức liền sáng tỏ vì sao vị cô nương này không kiêng nể cái gì.
Cố Khuynh Thành a, bọn họ ở Phong
thành ai mà không biết. Xác thực mà nói, Cố gia ở trong thành cả đứa nhỏ ba
tuổi cũng biết.
Cố gia, người có công khai quốc,
là nhà khác họ đầu tiên được phong là Vương, ban thưởng thế tập (vương vị cha
truyền con nối) Cố Ninh Vương. Một thế hệ Cố Ninh Vương mới, cũng chính là ca
ca của Cố Khuynh Thành... Cố Thanh Ảnh, lại là thanh niên anh tuấn có tài, là
tâm phúc trước mặt hoàng đế bệ hạ. Cho nên Cố gia, ở phong thành, trên thực tế
ngay cả thành chủ cũng không quản được. Khó trách mỹ nhân này không thèm để
thành chủ vào mắt.
Ai cũng có thể nhìn ra, lão thành
chủ đang áp chế tức giận của mình. Chỉ thấy lão thành chủ đang dùng sức hít vào
thở ra, hy vọng có thể bình tâm lại. Lại như không có hiệu quả, nét mặt càng
ngày càng xanh càng ngày càng đen lại.
Vì cái gì càng ngày càng xanh
càng ngày càng đen? Bởi vì Thác Bạt Quy chẳng những không ngừng tay, mà càng
ngày càng náo loạn. Sau khi hắn vứt biểu ngữ xuống, xung quanh, trên đài đã
không còn gì để hắn vứt nữa. Không ngờ lại chạy về phía trọng tài, nắm một
người lên đánh cho tơi bời.
Trong nháy mắt hỗn loạn. Trên đài chỉ có thể ngơ ngác nhìn
người bị đánh. Dưới đài liên tiếp ồn ào.
Khóe mắt Thất Nhàn không ngừng run, tuyển mỹ đại tá này, thật
sự có một không hai, đặc biệt đến nỗi cho tới nay vẫn chưa từng xem qua.
“Ách… Ai gọi ta sao?” Trong lúc
này, trên đầu mọi người truyền đến một giọng nói thanh thúy, thanh âm ngọt
ngào, từ trong đám người xuyên thấu tới đây “Thành chủ bá bá, là ngài kêu
Khuynh Thành sao?”
Mọi người đồng loạt ngẩn đầu, chỉ
thấy ở căn phòng phía sau đài cao có một nữ tử mặc đồ màu hồng chậm rãi ngồi
dậy, da dẻ trắng hồng, đôi mày mãnh khảnh, ánh mắt thanh linh làm như vừa mới
ngủ dậy, mông lung làm cho người ta trìu mến, môi đỏ mọng ngọt ngào như mật ong
hiện dưới ánh mặt trời, hiện ra trong suốt và sáng bóng.
Thất Nhàn vừa nhìn, người này cư
nhiên có vài phần giống Thác Bạt Quy. Nhưng rốt cuộc nam nữ có phần khác biệt,
bộ dáng nữ tử này càng thêm trong sáng và ý nhị.
Tâm tư quay lại trong lúc này,
Thất Nhàn lập tức liền hiểu được thân phận của cô nương này... là chính chủ Cố
Khuynh Thành, người chân chính là mỹ nữ tham gia tuyển mỹ. Nha đầu kia thật ra
là người mơ hồ, cư nhiên ngủ trên nóc nhà phía sau hậu trường. Đoán chừng là do
âm thanh lớn tiếng của lão thành chủ kia đánh thức. Lúc này sợ là còn chưa hiểu
chuyện gì đi.
Lão thành chủ dương mắt nhìn Cố
Khuynh Thành, lại đảo mắt nhìn về phía Thác Bạt Quy, sắc mặt nhanh chóng trở
nên quái dị. Nét mặt xanh mét ngày càng đỏ.
Thác Bạt Quy cũng có chút mờ mịt.
Lão thành chủ lại nhìn một lần
nữa, ánh mắt gắt gao bám lên trên người Thác Bạt Quy, ánh mắt thêm vài phần
nhiệt. Chỉ thấy hắn chậm rãi đi đến trước người Thác Bạt Quy, nhẹ nói ra một
chữ “Ngươi!”
Thác Bạt Quy giương mắt, lão nhân
này cuối cùng cũng muốn thả hắn đi rồi.
Lại thấy sắc mặt lão thành chủ
nháy mắt đại biến, nhấc chân, hung hăng đá tới “Dã nha đầu ngươi ở đâu ra, cư
nhiên đến phá hoại cuộc thi tuyển mỹ?” Nếu ngươi không phải Cố Khuynh Thành,
vậy hắn liền không cần nhịn nữa.
Thác Bạt Quy không phòng ngừa,
thẳng tắp bị hắn đá xuống đám người dưới đài.
Thất Nhàn thoáng cái cảm thấy mồ
hôi lả tả, lão nhân đáng chết này, thật đúng là không phải người thường. Tốc độ
biến sắc mặt, cước lực bùng nổ, thật là tưởng tượng không ra người giống Phật
Di Lặc. Đáng thương Tiểu Hắc Quy tự nhiên bị đá như vậy.
“Ngươi! Lớn mật.” Thác Bạt Quy
ngã xuống nhưng không bị thương, dù sao phía dưới cũng nhiều người, lúc này
thân hình đứng thẳng, nội tâm cực kỳ tức giận. Đây là lỗi của hắn sao? Rõ ràng
lão nhân này bắt buộc hắn lên đài, lúc này cư nhiên lại đổ cho hắn?
Ai, ai, thật sự là cao chiêu.
Thất Nhàn đang chuẩn bị tìm Quân Nghị, thừa dịp hiện tại nhanh chóng mang Tiểu
Hắc Quy rời đi.
Đúng lúc này, đã thấy đằng trước
oanh một tiếng, khói trắng mù mịt.
Nội tâm Thất Nhàn lộp bộp, cảnh
này, nàng rất quen thuộc.
Quả nhiên đằng trước truyền đến
vài tiếng kinh hô “Di, cô nương kia đâu?”
Thất Nhàn nhìn về phía trước, một
thân áo xanh xẹt qua, hắc thiết đại đao đã đến nơi này.
Thất Nhàn không khỏi than nhẹ một
tiếng, cái này thật là tốt không linh cái xấu lại linh. Nàng nói cái gì tới,
Hách Liên Vân Lẫm có thể biết hành tung của Tiểu Hắc Quy, thì Hứa Thượng Dương
sao lại không biết đây?
Chương 54: Thị huyết bất an
Nam nhân đầu đội mũ trùm bắt lấy
Thác Bạt Quy xong thì chạy như điên, mặt sau còn có mấy tên bảo hộ, nhưng vẫn
không thấy bản thân Hứa Thượng Dương.
Quân Nghị nhanh chóng đuổi theo.
Thất Nhàn chỉ có thể đi phía sau
tìm kiếm, nàng không có giống như bọn họ và Quân Nghị có khinh công, tốc độ mặc
dù cũng được coi là như nhau, nhưng cuối cùng vẫn chậm hơn Quân Nghị.
Mắt thấy Quân Nghị sắp đuổi kịp,
hắn liền lộn người vài cái đã chặn đầu đám người đằng trước, đao lớn chỉ thẳng
vào gã đội mũ, thanh âm mãnh liệt, ánh mắt băng hàn “Buông công tử ra!” Nếu
không phải hắn nhất thời sơ sẩy, làm sao lại để cho công tử gặp nguy hiểm được?
Mấy người kia có chút sợ Quân
Nghị, danh hào chiến thần cũng không phải để đùa. Nhưng cấp trên có lệnh lại
không thể vi phạm.
Suy nghĩ vài giây xong, mấy người
đội đấu mũ rộng vành mạnh mẽ tấn công về phía Quân Nghị, nhưng lại không thể
nào địch nổi chiến thần Quân Nghị. Đao trong tay vung xuất ra đạo kim quang,
không chút lưu tình.
Người cầm đầu thấy tình thế không
ổn quát: “Quân tướng quân, ngươi vẫn là ngoan ngoãn buông tay. Nếu không, đừng
trách chúng ta gây bất lợi đến công tử.” Nói xong đao trên tay liền kề lên cổ
của Thác Bạt Quy.
Thác Bạt Quy phải ngửa cổ lên,
không dám động đậy.
Quân Nghị nghe thấy liền rùng
mình, lực chú ý toàn bộ tập trung trên người Thác Bạt Quy, lộ ra một chút khe
hở, nháy mắt trên người liền trúng vài vết đao.
Quân Nghị lập tức lùi ra phía sau
vài bước, nhảy ra khỏi vòng chiến. Ánh mắt hắn sáng quắc nhìn về phía nam tử
đang bắt Thác Bạt Quy “Nếu ngươi dám động đến công tử, Quân Nghị ta hướng Miêu
Y xin thề, ta đem tất cả các ngươi bầm thây vạn đoạn.”
Người nọ bị Quân Nghị nhìn chằm
chằm khiến cả người run lên, chiến thần Miêu Y lực áp bách không phải người nào
cũng có thể chịu được. Lại mở miệng nói “Quân tướng quân, ngươi tốt nhất đừng
nhúc nhích. Nếu không, ta sợ chính mình không thể khống chế được, cổ của công
tử...”
“Vô liêm sỉ! Các ngươi dám đả
thương công tử?! Hứa Thượng Dương cho phép sao?” Quân Nghị quát.
“Quân tướng quân, nói cho ngươi
biết, chủ tử tử nói thà rằng xóa bỏ con cờ như công tử, cũng không để cho các
ngươi đến kinh đô.” Nam tử mang mũ rộng vành nói.
Nội tâm Quân Nghị phát lạnh, Hứa
Thượng Dương này rốt cuộc cũng ra đòn sát thủ.
“Quân tướng quân, nếu không muốn
công tử chịu tội, vậy ngươi đến thay công tử, thế nào?” Lại nghe nam nhân đó
nói “Nghe nói đao pháp tướng quân giết địch vô số, là dấu hiệu của chiến thần
Miêu Y. Thuộc hạ muốn nhìn xem, tình cảnh hắc thiết cự đao phản bội chiến thần
sẽ ra sao.”
Quân Nghị nheo mắt lại “Muốn ta
làm thế nào?”
“Nếu Quân tướng quân tự đâm mình
một đao, thì một đao kia sẽ không chém trên người công tử.” Nam nhân đội mũ
rộng vành có chút đắc ý “Công tử có việc gì hay không là do biểu hiện của tướng
quân.”
“Tự đâm mình một đao? Ta làm sao
tin cái đồ phản chủ các ngươi?” Quân Nghị trầm giọng nói.
“Quân tướng quân nghĩ ngươi còn
có sự lựa chọn nào sao?” Đao phong trong tay nháy mắt làm cho cổ của Thác Bạt
Quy xuất hiện một vệt máu nhợt nhạt.
“Được! Ta đồng ý!” Quân Nghị tự
nhiên thấy được lời nói uy hiếp kia, lập tức đưa đại đao lên, liền hướng bụng
mình đâm tới.
Thác Bạt Quy hai mắt hoảng sợ mở
to, giãy dụa hô lớn “Quân Nghị, không cần!.”
Đao đâm vào trong, máu nhiễm áo
xanh.
Lúc Thất Nhàn đuổi tới, chưa kịp
ngăn cản, nhìn đến cảnh tượng đó.
Địch quân tựa hồ như không dự
đoán được Quân Nghị lại dứt khoát như vậy, không chút do dự đâm bản thân mình.
Lập tức bị vây trong kinh ngạc chưa phục hồi tinh thần được.
Ánh mắt Quân Nghị trầm xuống, đáy
mắt tinh quang hiện lên, thừa dịp này, nhanh chóng bay lên hướng nam tử cầm đầu
đánh tới.
Vút, một đao mạnh mẽ xuất ra. Nam
nhân mang mũ rộng vành chưa kịp phản ứng, cánh tay uy hiếp Thác Bạt Quy đã rơi
xuống trên mặt đất.
Người nọ đau đến hô to, lăn trên
mặt đất.
Quân Nghị bảo vệ Thác Bạt Quy,
trong nháy mắt tràn đầy kiên quyết “Ai muốn nếm thử hắc thiết đại đao thì có
thể đi lên!”
Mọi người nhìn nhau bốn phía, đều
biết Quân Nghị cường hãn, không dám đi lên, nâng người nọ dậy, liền chạy trốn.
“Thật sự là một nam nhân có tình
có nghĩa.” Thất Nhàn chỉ cảm thấy phía sau có một giọng nói thanh thúy vang
lên, trong thanh âm tràn đầy sự tán thưởng.
Thất Nhàn quay đầu, phát hiện
người nói chuyện đúng là mỹ nữ tham gia tuyển mỹ Cố Khuynh Thành. Lúc trước
nàng cảm giác được phía sau có người đi theo, cũng là hơi thở không có ác ý,
nàng cũng không quản. Cư nhiên là nữ tử này! Nhìn đến tình cảnh này cũng không
có hoảng sợ, nghĩ đến nữ tử này cũng không phải dạng bình thường.
Thất Nhàn không nói gì, đi đến
chỗ Quân Nghị “Ngươi cố ý thả bọn họ đi?” Cuối cùng có cơ hội tiêu diệt sạch
bọn họ, nhưng nam nhân này lại không làm, thật là có ý thả những người đó.
“Bọn họ tuy là người của Hứa
Thượng Dương, nhưng nói đến cùng vẫn là người của tộc nhân Miêu y chúng ta.”
Quân Nghị thở dài, nói.
Nam nhân này, nói là chiến thần,
tức là giết người vô số. Không nghĩ tới lại là một người có lòng dạ tốt bụng
không nỡ ra tay giết người vô tội.
Thấy Quân Nghị che miệng vết
thương, nhịn không được ho khan một tiếng.
“Quân Nghị, thương thế của ngươi…”
Thác Bạt Quy nhanh chóng đỡ lấy Quân Nghị, trong mắt tràn đầy lo lắng cùng hối
hận.
“Không có chuyện gì.” Quân Nghị
an ủi nói.
“Ngồi xuống, trước tiên ta giúp
ngươi băng bó.” Thất Nhàn cúi đầu xem miệng vết thương trên người Quân Nghị.
Tuy rằng Quân Nghị cẩn thận không
làm tổn thương đến vị trí quan trọng, nhưng độ dài và độ rộng của hắc thiếc đao
đâm vào nơi đó, bị nó làm bị thương một đao, miệng vết thương cũng rất dọa
người.
Quân Nghị lúng túng nói “Cô
nương, vẫn là ta tự mình làm đi.”
Thất Nhàn không kiên nhẫn xua tay
“Bảo ngươi ngồi liền ngồi đi, không nên nói nhiều lời vô nghĩa như vậy.”
Quân Nghị chỉ đành nghe theo.
Thất Nhàn nhận lấy thuốc trị
thương từ Quân Nghị, cởi xiêm y bị tổn thương ra, máu đỏ chói mắt còn đang chảy
ra ào ào. Miệng vết thương kia đúng là dài hai mươi ly.
Thất Nhàn không dám ngừng, tinh
tế rắc thuốc trị thương. Vết thương này mặc dù không phải chỗ nguy hiểm, nhưng
vết thương lớn này không phải người bình thường có thể chịu được. Nhưng nam
nhân này, lại coi như bình thường, sắc mặt không đổi, thật không hổ danh xưng
chiến thần.
Quân Nghị nhìn vẻ mặt thật tình
của Thất Nhàn, khuôn mặt ôn nhu, động tác mềm nhẹ, cảm thấy một cỗ cảm động
dâng lên.
Không khí ấm áp, ái muội, hết lần
này đến lần khác có người cố tình đánh gãy “Ngươi là hắc thiết Miêu Y chiến
thần Quân Nghị?” Âm thanh thanh thúy giống như chim oanh truyền đến.
Quân Nghị cảnh giác giương mắt,
thấy ánh mắt Cố Khuynh Thành đang nhìn về hắc thiếc đại đao của mình.
“Ta là muội muội Cố Ninh Vương Cố
Khuynh Thành.” Cố Khuynh Thành như cảm nhận được địch ý của Quân Nghị, vội vàng
giải thích.
Nội tâm Quân Nghị và Thác Bạt Quy
sáng ngời. Cố Ninh Vương kia bọn họ biết, là Vương khác họ duy nhất của hoàng
triều, rất được hoàng triều bệ hạ thưởng thức. Nếu lúc này có Cố Ninh Vương che
chở và dẫn đường, tất nhiên rất nhanh sẽ gặp được hoàng đế bệ hạ.
Lập tức Quân Nghị ôm quyền, cùng
Thác Bạt Quy nói ra thân phận chính mình và sự tình phát sinh tại Miêu Y với Cố
Khuynh Thành, cũng hy vọng nàng có thể giúp đỡ.
“Các vị tạm thời có thể đến ở tạm
cố gia. Ta sẽ gửi thư cho ca ca, báo tin trước cho bệ hạ.” Cố Khuynh Thành cũng
nghĩa khí nói.
Thất Nhàn đứng một bên mặc kệ cái
gì Cố Ninh Vương Cố Khuynh Thành, nội tâm nàng đang cân nhắc một sự kiện.
Vừa rồi nàng băng bó cho Quân
Nghị, nhìn đến máu đỏ tươi cảm giác được nội tâm vô cùng hưng phấn vui sướng,
toàn thân tế bào đều sôi trào lên, trong đầu chỉ còn lại ý niệm muốn hút lấy
nó.
Nàng liều mạng khắc chế, nội tâm
từng trận phát lạnh, loại tình huống này chưa bao giờ gặp qua, rốt cuộc xảy ra
chuyện gì? Bất an bắt đầu mở ra.

