Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta - Chương 15

Chương 15

Chưa phải là người tình

Dạ dày lại đau!

Tống Khinh Vãn ôm bụng, cả một ngày ngồi
trước máy vi tính, gõ nhiều đến mức suy tư trở lên hỗn loạn.

Nhìn ra ngoài cửa sổ phòng làm việc, trời
vẫn đang mưa tầm tã. Trong phòng vô cùng yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng các đồng
nghiệp gõ bàn phím lách cách. Sau khi tốt nghiệp, cô làm biên tập trong công
ty mạng lớn của thành phố G này. Nói ra cũng thật buồn cười, thành phố G là nơi
chứa chất bao nỗi hận, bao ký ức đau buồn của cô, là nơi mà trước khi tốt nghiệp
cô đã từng thề sẽ ra đi, để có thể quên tất cả những việc đã từng xảy ra ở nơi
này, nhưng cuối cùng cô vẫn lựa chọn ở lại, nguyên nhân liệu có phải vì cô nghĩ
rằng sẽ có một ngày nào đó anh sẽ trở về, hai người sẽ có thể gặp mặt nhau một
lần, gặp mặt rồi thì có thể làm gì nữa? Điều này thì cô cũng không có câu trả lời,
mỗi ngày qua đi đều sống như một linh hồn lang thang. Tô Nghệ sau khi tốt nghiệp
đã rời thành phố G, bên cạnh cô cũng chẳng có người bạn nào tốt như vậy nữa. Bạn
học và bạn đồng nghiệp, giữa hai bên tuy chỉ khác nhau có hai chữ nhưng trong ấy
ẩn chứa sự khác nhau vô cùng sâu sắc, nhưng khác như thế nào thì không thể nói
rõ được.

Hồi đầu công ty chỉ có ba người, đến
nay đã tăng lên nhanh chóng, đã năm năm trôi qua kể từ ngày đó, nói nhanh không
nhanh mà chậm cũng không hẳn, Tiểu Nghệ nói anh đã trở về được một năm rồi,
nhưng anh và cô vẫn chưa hề gặp lại. Thỉnh thoảng cô cũng nghĩ, thế giới nhỏ bé
như vậy, biết đâu có một ngày không cẩn thận bọn họ sẽ đi lướt qua nhau, anh
bên này, cô bên đó, như thế liệu có được coi là duyên phận lớn nhất của
hai người không?

Thực sự trong mấy năm nay, cô không thiếu
người theo đuổi, chỉ là cô không thể nào tìm lại được cái cảm giác của thuở ban
đầu, đến những tiếp xúc nho nhỏ thi thoảng xảy ra trong khi giao tiếp cô cũng cảm
thấy không quen, cho nên cuối cùng vẫn là chia tay. Có lúc cô cũng nghĩ, không
yêu thì không yêu, tìm một người tính cách tương đối ổn sống bên nhau trọn đời
cũng được, hơn nữa tuổi của cô cũng không còn nhỏ nữa, nhưng có một số người, một
số chuyện, thực sự không chỉ cần thích hợp là xong.

Công ty của cô âm thịnh dương suy,
thông thường trong hoàn cảnh như vậy sẽ có một đội ngũ bà mối hùng hậu, một cô
gái xinh đẹp như Khinh Vãn tự nhiên sẽ trở thành “miếng mồi ngon” trong mắt của
bọn họ, nào là cháu của các ông anh, con của chú, con láng giềng... đều trở
thành đối tượng có thể giới thiệu. Khi mới bắt đầu đi xem mặt, cô cũng cảm thấy
thú vị, có điều tình yêu từ cái nhìn đầu tiên chỉ có thể xuất hiện một lần duy
nhất trong đời, lâu dần cô thấy mai mối là tránh xa còn không kịp.

Công ty vừa tan tầm, Khinh Vãn liền
trông thấy một người phụ nữ đã ba lần nói muốn mai mối cho cô đang tiến về phía
mình, cô vội vàng thu dọn đồ đạc và lỉnh đi, vội đến mức không kịp quàng khăn,
đúng lúc chiếc điện thoại reo lên, cô nhanh chóng bắt điện thoại, vừa nghe vừa
lao đến cửa thang máy, kịp tránh khỏi một kiếp nạn.

- “Có voi châu Phi đang đuổi theo em à?
Sao lại thở hổn hển thế?”. Trong điện thoại vang lên giọng nói trêu chọc tinh
nghịch vẫn hấp dẫn như xưa.

Khinh Vãn đã đứng vững trong thang máy,
“Anh vừa cứu em khỏi một bàn thua trông thấy đấy, đã tạo cơ hội để em thoát khỏi
bàn tay ma quỷ của bà mối trong công ty bọn em!”.

Giọng cười khẽ từ phía bên kia truyền tới:
“Phụ nữ ngày nay đều yêu thích công việc này thì phải?”.

- “Nghe anh nói như vậy, hình như cũng
gặp phải sự phiền nhiễu giống em?”.

- “Cũng tương tự như vậy!”. Phía bên
kia im lặng một lúc, “Anh đã giúp em một việc lớn như vậy, em cũng nên thể hiện
chút đi chứ nhỉ?”.

- “Gì cơ?”. Khinh Vãn ngẩn ra một lúc
liền bật cười nói: “Phải thể hiện như thế nào nhỉ? Đợi khi nào anh rảnh, em sẽ
mời một bữa nhé!”.

Anh ta nói: “Tốt quá, anh đang rảnh!”.

- “Hả?”. Khinh Vãn khẽ ngẩn người, đến
khi tiếng “Ding, ding” của thang máy vang lên, cửa bật mở, một dáng người cao lớn
đang đứng trước thang máy, anh quay người lại, mỉm cười: “Vừa may, anh vừa hoàn
thành công việc ở bên này, tiện đường ghé qua thăm em!”.

Người giữ liên hệ duy nhất với cô ở
thành phố G là Thang Bồng, anh đã thực hiện được ước mơ thời niên thiếu, hiện
anh là một phiên dịch viên cao cấp và nổi tiếng ở thành phố G. Nói thế nào thì
cũng từng là bạn cùng trường đại học, tuy quan hệ của hai người không đến mức
quá thân thiết, nhưng có thể dùng câu nói của Thang Bồng để lý giải: “Chí ít
chúng ta đã cùng đi xem mặt trời mọc mà!”. Khinh Vãn vẫn còn nhớ, khi mới bắt đầu
liên lạc với anh, cô vẫn hơi bối rối, nguyên nhân chính là vì lời Tô Nghệ đã từng
nói vào kỳ nghỉ đông trong năm thứ ba. Cũng may Thang Bồng là một người rất biết
cách dẫn dắt không khí, hài hước trêu đùa, những khi không có đề tài gì để nói,
anh lại ngẫu nhiên nghĩ ra một chủ đề mới.

Sau này, hai người đã dần trở nên thân
thiết hơn, nhưng vẫn ở mức bình thường.
Thang Bồng là người dịu dàng, quan tâm đến phái nữ, thỉnh thoảng cũng có chút
nghịch ngợm, người con trai như vậy có sức hút đặc biệt, hơn nữa, cái mác phiên
dịch viên cao cấp của anh ta dù đi đâu thì theo như cách nói của Tô Nghệ là:
“Người ta tuổi trẻ tài cao tiền đồ rộng mở, còn về nhân phẩm mình có thể bảo đảm
với cậu, nếu bỏ lỡ thì sẽ chẳng có người thứ hai đâu nhé!”.

Cũng có lúc Khinh Vãn từng nghĩ, nếu
như nói một cách miễn cưỡng rằng muốn tìm một người để thay thế vị trí người đó
thì anh chính là sự lựa chọn tốt nhất, hơn nữa chính cô cũng đang cố gắng để dần
dần tiếp nhận.

Gần công ty có một quán ăn Pháp, cô
không thích phong cách ở đây lắm, không gian quá lãng mạn làm cô cảm giác không
biết xử sự thế nào mới phải. Hơn nữa, nhà hàng cao cấp như thế này rất đắt, còn
tiền của cô thì…

- “Làm gì mà chau mày ủ dột như vậy?
Đang xót tiền đó hả?”. Định thần trở lại, Thang Bồng đã ngồi ở trước mặt cô, cởi
áo khoác đen ở ngoài ra, anh mặc chiếc áo sơ mi trắng, cổ tay áo nhẹ nhàng rủ
xuống, dáng vẻ thật ung dung.

- “Đúng đấy, em cũng chỉ là kẻ dân đen,
không giống cán bộ cao cấp các anh, lương của một năm cũng đủ để cho bọn em sống
nửa đời”

Anh bật cười: “Nói như thể tiền của anh
là tiền tham ô không bằng. Tối mai em có rảnh không? Cùng anh đi dự dạ tiệc
nhé! Nói thật, anh không hy vọng là em lại viện lý do nào đó để từ chối, nếu
như thế anh cũng không biết liệu mình còn có đủ dũng khí để đưa ra những lời mời
tương tự như thế nữa không?”.

Không nhớ rõ đây là lời mời thứ bao
nhiêu của anh, dạ tiệc - trường hợp này
nếu đi cùng bạn khác giới, thì đó sẽ là mối quan hệ tương đối thân mật. Người
làm công việc như anh, thường xuất hiện trong những trường hợp như thế này cũng
là điều rất bình thường, mỗi lần anh đều ngỏ lời mời Khinh Vãn nhưng đều bị cô
viện một lý do nào đó để từ chối, nhưng lần này, cô lại đổi ý, mấy năm nay, cô
đã quá tệ bạc với bản thân mình, thỉnh thoảng cũng nên mở lòng, cho người khác
một cơ hội và cũng là tạo cơ hội cho chính bản thân.

- “Vâng!”. Cô gật đầu, mỉm cười.

Đôi mắt Thang Bồng trở nên sáng lấp
lánh, ẩn chứa cả sự ngạc nhiên: “Anh vốn cho rằng em sẽ lại từ chối, thật khốn
khổ cho trái tim nhỏ bé của anh!”.

- “Anh đã bao giờ nghĩ rằng, thực ra em
thực sự không hoàn mỹ như tưởng tượng của anh?”. Cô không biết tại sao anh
không chịu từ bỏ mình.

- “Không có người nào hoàn hảo cả, mỗi
người đều có những khiếm khuyết của riêng mình, giống như anh đây, có cả đống khuyết
điểm, anh chưa bao giờ cho rằng em là người hoàn mỹ!”.

- “Thế thì tại sao…”.

- “Ai bảo anh tự đưa chân mình vào bẫy
trước?”.

Khinh Vãn quay đầu, ngoài trời vẫn còn
mưa, những hạt mưa hắt lên cửa kính, từng giọt, từng giọt li ta li ti làm ánh
đèn đường nhòe đi, “Nếu như trong lòng em vẫn không thể quên được những điều đã
qua thì anh có để tâm không?”.

- “… Tất cả mọi người đều có quá khứ,
nhưng điều đó không thể hiện cái gì, trừ phi bị mất trí nhớ chứ ai có thể quên
được những sự việc đã từng xảy ra!”.

- “Tiểu Nghệ đã từng nhiều lần kể về
anh với em!”.

- “Ừm?”, anh nhíu mày, “Sau đó thì
sao?”.

- “… Nhưng chưa bao giờ nói rằng anh là
người rất hiểu lòng người!”.

Nói xong câu này, cả hai người đều bật
cười.

Tất nhiên cuối cùng vẫn là Thang Bồng
trả tiền, dùng xong bữa, hai người ra về, không biết Khinh Vãn đang nghĩ gì mà
cứ bước ra ngoài cửa theo thói quen, ngoài trời mưa phùn vẫn bay, từng hạt, từng
hạt đọng trên mi mắt, một bàn tay vươn ra giữ cô đứng lại. Khi ập vào ngực anh,
cô có thể ngửi thấy hương nước hoa nồng nàn.

Những ký ức lại ùa về, vòm ngực thân
quen ấy mãi mãi mang mùi thơm nhẹ của xà bông tắm, một giọng nói nghiêm túc
vang lên: “Tống Khinh Vãn, đến khi nào em mới thôi bất cẩn như thế này?”.

Đã từng cho rằng có thể mãi mãi nắm tay
nhau như thế cùng đi trên một con đường, nhưng khi buông tay rồi mới biết rằng
tất cả chỉ là hai đường thẳng song song, khi tất cả đã như sương tan khói thoảng
thì song song vẫn luôn là song song. Cho dù khoảng cách không lớn nhưng vẫn là
mỗi người ở một chân trời khác nhau.

Cô ngẩng đầu ngước nhìn, thấy khuôn mặt
tuấn tú rất gần, mang theo nụ cười dịu dàng: “Đang mưa thế này lại đội đầu trần
đi đâu, ở đây đợi anh, anh đánh xe qua!”.

Thực ra, mùa này cũng chưa phải là lạnh
lắm, nhưng ở thành phố G này, chỉ cần mưa xuống, gió to hơn bình thường thì nhiệt
độ cũng xuống rất nhanh. Hồi đầu, Tô Nghệ thường ca thán với cô rằng: “Ghét nhất
là mưa, ẩm ướt một chút không nói làm gì nhưng hôm trước rõ ràng là hơn hai
mươi độ, chỉ cần mưa xuống là xuống còn năm, sáu độ, có còn để cho người ta sống
nữa không đây!”.

Ngồi trong xe, hơi ấm lập tức bao quanh
người cô.

- “Em cứ ngỡ trong thời gian này mình
đã trưởng thành hơn rất nhiều!”. Khinh Vãn nói, “Nào ngờ vẫn chẳng khác gì khi
trước, lúc nào cũng qua loa đại khái!”.

- “Cũng chẳng có gì là không tốt, thế mới
nói sự chân thật thuần khiết vẫn luôn là đáng quý nhất, có rất nhiều người khi
bước vào xã hội đều thay đổi quá nhanh chóng!”. Thang Bồng nói, “Anh thích em bởi
vì em đã làm cho nhận định đó bị đảo lộn!”.

- “Anh lại xem em là người quá vĩ đại rồi!”.
Khinh Vãn cười, “Thực ra, em vô cùng ngưỡng mộ những người có khả năng biến hóa
linh hoạt, còn như em, cho dù có thay đổi như thế nào cũng không khác gì so với
lúc ban đầu!”.

Nếu như thực sự có thể thay đổi nhiều
như vậy, thì cô sẽ nguyện hóa thành một Tống Khinh Vãn khác, một Tống Khinh Vãn
có thể bỏ qua hết những ký ức của quá khứ, trân trọng những gì có trong hiện tại,
hoặc ít ra cũng phải giống những người bình thường khác trong xã hội, tất cả đều
nhìn về phía của “đồng tiền”.

Chiếc xe lướt đi với tốc độ ổn định
trên đường.

Anh hỏi: “Cứ thế này mà về à?”.

- “Vâng!”, cô gật đầu, ngắm những hạt
mưa bên ngoài khung cửa, “Buổi tối em vẫn còn một chuyên đề cần làm gấp, vốn định
để ngày mai làm, nhưng đã hứa là sẽ đi dự tiệc cùng anh mà!”.

- “Nghe em nói như thế, cứ như anh vừa
phạm phải một tội lỗi nặng nề…”.

Trong nháy mắt, một cú va đập mạnh xảy
ra, Khinh Vãn đã thắt dây an toàn nhưng toàn thân theo quán tính vẫn lao về
phía trước, rồi đập vào ghế. Trước mắt một màu đen kịt, cơn đau từ phía sau đầu
truyền tới.

- “Chết tiệt…”. Tiếng Thang Bồng khẽ
rít lên, tiếp đó là tiếng bấm điện thoại, âm thanh có gì đó mơ hồ không rõ
ràng.

Lúc bấy giờ Khinh Vãn nghĩ, nếu như cô
sắp chết thì chí ít cũng phải để cô được nhìn thấy mặt anh một lần nữa!

Lúc kiểm tra ở bệnh viện, kết quả đầu của
cả hai người đều bị chấn động nhẹ. Nguyên nhân vì người tài xế xe tải đằng sau
đã ngà ngà say, lại thêm hôm nay trời mưa, đường trơn nên mới tông vào xe đằng
trước.

Tay tài xế say xỉn bị va chạm như vậy
thì hơi men cũng bay sạch sành sanh, sau khi làm xong thủ tục còn phải thanh
toán tiền viện phí và những chi phí sửa chữa xe của nạn nhân.

Khi ra khỏi phòng khám của bệnh viện,
Thang Bồng xoa xoa lên đầu mình và nói: “Cũng may là hôm nay đi xe BMW, nếu
không bị đâm như vậy, hai chúng ta có khi đã mất mạng rồi!”. Anh quay sang nói
với Khinh Vãn, “Sau khi về nhà, nếu em thấy có gì không bình thường thì nhớ phải
báo cho anh đấy nhé, nếu không anh sẽ bị cắn rứt lương tâm lắm đấy!”.

- “Chắc sẽ không việc gì đâu?”. Cô vô tình
quay đầu, phát hiện ra trong chiếc tủ trưng bày ở đại sảnh, ánh đèn huỳnh quang
đang chiếu sáng một tấm ảnh bán thân được dán ở vị trí cao nhất trong lô ảnh những
bác sĩ nổi tiếng của bệnh viện, phía dưới còn đề dòng chữ màu đen theo thể Tống,
nội dung ghi - Viện trưởng: Phạm Như Sênh.

Thang Bồng bên cạnh vẫn đang nói điều
gì đó, cô nghe không được rõ ràng, chỉ đến khi nghe thấy câu: “Không phải em bị
đụng xe mà trở nên ngốc nghếch đó chứ?” thì cô mới định thần trở lại cười gượng
gạo, “Em không sao thật mà, ngày mai vẫn đi dự tiệc cùng với anh là được chứ
gì!”.

- “Thật chứ? Thế thì tốt rồi!”, anh
nói, “Chúng ta ra cửa đợi nhé, anh vừa gọi điện cho Đại Dũng, bảo cậu ấy đến
đón chúng ta!”.

- “Thực sự không phải phiền hà như vậy
đâu, em có thể đi xe buýt về cũng được mà!”.

- “Sao có thể thế được! Anh đã đưa em
đi thì đương nhiên phải có trách nhiệm đưa em về chứ!”.

Hai người vừa nói vừa đi ra cửa, ngoài
trời vẫn còn đang mưa, họ lại quay vào trong, định tìm chỗ nào đó để ngồi đợi,
đúng lúc đó có một giọng trách cứ nho nhỏ vọng tới: “… Dì nói tổng thống Mỹ
cũng chẳng bận bằng cậu, nếu chẳng phải là tôi đến, cậu còn định làm việc đến
lúc nào? Nếu không biết nghĩ cho mình thì cũng phải biết nghĩ cho dì chứ! Khó
khăn lắm bà ấy mới tiếp tục sống được, đừng để dì chết vì lo lắng cho cậu, như
thế không đáng đâu…”.

Tiếp đó là một giọng nói trầm trầm vang
lên: “Em biết rồi!”.

- “Biết rồi, biết rồi, lần nào cậu cũng
nói như vậy, thế nhưng chỉ nói mà không làm…”.

Khi Khinh Vãn nhìn thấy anh và Mạt Lạc
năm nào khoác tay nhau bước đi, trong đầu cô chỉ xuất hiện hai từ duy nhất:
Hoang đường!

Mấy năm nay cô chưa bao giờ thừa nhận
trước mặt bất cứ người nào là cô đang đợi anh, với Tô Nghệ cũng vậy, cô cũng chỉ
nói là phải quên anh đi và sau này đừng nhắc đến anh nữa. Cũng có lúc, lừa dối
bản thân mình và lừa dối người khác là việc mà những cô gái yêu quá sâu đậm hay
làm. Mỗi đêm khuya vắng, cô nhớ anh đến nỗi không tài nào ngủ được, cô cũng
không ngừng nhắc nhở bản thân mình, đợi đi, cứ đợi đi, có lẽ lúc đó anh thực sự
có nỗi khổ không thể nói ra, rốt cuộc anh nợ cô một lời giải thích. Đã rất nhiều
lần cô tự đổ lỗi cho mình hoặc là tìm cách biện hộ cho Như Sênh, cô còn tìm lý
do, cố tìm một lý do để chờ đợi anh. Chỉ là khi anh thực sự đứng trước mặt cô,
cô gái bên cạnh anh chính là người con gái có đủ khả năng để khiến anh tỏa sáng
hơn nữa, đó chính là người con gái mà cô chưa bao giờ dám nhắc đến. Sự chờ đợi
và mong nhớ trong bao năm qua trong phút chốc đã trở nên vô cùng ấu trĩ, từ trước
tới giờ Khinh Vãn chưa bao giờ phát hiện ra mình nực cười đến thế, giống như một
chú hề diễn hài kịch năm năm trên sân khấu, tự phết lên mình năm, sáu loại sơn
khác nhau để người ngoài nhìn vào đều không biết mình đang nghĩ gì. Thực ra mọi
người chỉ không nói mà thôi.

Lần này khi bắt gặp ánh mắt của anh, cô
đã giấu đi toàn bộ thế giới nội tâm của mình. Đôi mắt anh vẫn thăm thẳm và đẹp
đẽ như ngày nào, trong ấy còn có vẻ bối rối không biết làm gì cho đúng.

Không biết làm gì mới phải? Mấy từ đó
không đủ để phác họa nên con người anh, người thanh niên cao gầy năm nào giờ
đây đã trở nên trưởng thành chín chắn hơn, anh của ngày hôm nay rất tuấn tú,
trưởng thành và xuất chúng.

Chỉ là đến hôm nay, vết tích của thời
gian đã hằn lên quá sâu, đến việc hỏi han như những người bình thường cũng trở
nên ngại ngùng.

- “Khinh… Tống….”, anh muốn nói nhưng lại
chần chừ.

Còn cô, cắt ngang lời anh nói: “Phạm
Như Sênh, năm năm không gặp, anh vẫn khỏe chứ?”

- “Ừm!”, cuối cùng anh vẫn là Phạm Như
Sênh, chỉ trong nháy mắt đã trấn tĩnh trở lại: “Lâu lắm không gặp, dạo này em vẫn
tốt chứ?”.

Không tốt! Trong lòng nghĩ như vậy
nhưng bề ngoài cô vẫn cười rất ngọt ngào: “Rất tốt, thế còn anh?”. Cô nhìn Mạt
Lạc ở cạnh Như Sênh, “Nhất định là rất hạnh phúc? Chị Mạt Lạc, tôi vẫn chưa được
chính thức gặp mặt chị lần nào, nhưng thực sự rất thích tên của chị, một cái
tên rất đặc biệt!”.

Mạt Lạc cười: “Cô là… bạn cùng trường của
Như Sênh ngày trước? Đã lâu rồi Như Sênh cũng không gặp lại bạn học, đúng là sự
trùng hợp hiếm thấy, hay là tất cả cùng đi ăn một bữa được không?”.

- “Không cần đâu, chúng tôi đã ăn rồi!”.
Khinh Vãn mỉm cười, “Lúc nãy bạn trai tôi lái xe gặp một sự cố nho nhỏ nên mới
đến đây, chúng tôi phải đi rồi!”. Nói xong, cô kéo tay Thang Bồng một cách rất
tự nhiên, khóe miệng vẫn giữ nụ cười nhưng trong lòng lại đau nhói.

- “Không sao chứ?”. Mạt Lạc hỏi.

Cô lắc đầu.

Mạt Lạc nhìn sang Thang Bồng: “Đây là bạn
trai của cô? Nhìn rất quen… A, tôi nhớ rồi, là phiên dịch viên cao cấp của
thành phố G, Thang Bồng?”.

- “Thật hân hạnh!”. Thang Bồng giữ
phong độ đặc biệt nho nhã, “Nói ra thì tôi và viện trưởng Phạm đây cũng từng học
cùng trường, chỉ là trước đây chị chưa từng gặp mà thôi, để hôm nào rảnh mọi
người cùng nói chuyện nhé!”.

Như Sênh yên lặng nhìn sâu vào mắt
Khinh Vãn, cái nhìn từ vai hạ xuống cánh tay, rồi dừng lại ở cánh tay đang khóa
tay Thang Bồng của cô.

Khinh Vãn không quay đầu, cũng không muốn
nhìn lại nữa, cô cười với Mạt Lạc: “Chúng tôi còn có việc, đi trước nhé!”.

Quay mình lại, nụ cười thật gượng gạo.

Lúc ấy trời vẫn mưa, Thang Bồng nhìn những
hạt mưa bên ngoài, quay người lại, gỡ bàn tay cô đang khoác trên tay chuyển xuống
nắm chặt trong lòng bàn tay, cười nói: “Vừa nãy anh nghe thấy hai từ “Bạn
trai”, em không được phủ nhận đấy nhé!”.

- “…”. Khinh Vãn cụp mắt, hàng mi run rẩy,
cô mím chặt môi, “Lúc nãy… người lúc nãy là bạn trai trước đây của em!”.

- “Anh biết!”. Thang Bồng gật đầu, đột
nhiên buông tay cô ra, vỗ về như một đứa nhỏ, vỗ vỗ lên đầu cô, “Đùa với em vậy
thôi, xem em giật mình kìa!”.

- “Anh giận à?”.

- “Làm gì có?”. Anh cười, “Anh mà lại hẹp
hòi như thế hả?”.

Khinh Vãn im lặng.

Nhưng Thang Bồng đột nhiên lại nắm lấy
tay cô: “Khinh Vãn, anh…”.

- “Em sẽ suy nghĩ!”. Khinh Vãn ngập ngừng,
chợt nghe phía sau có âm thanh vọng tới, vội vàng rụt tay lại, “Kia có phải là
Đại Dũng không? Em không đeo kính nên nhìn cái gì cũng chẳng rõ!”.

Đèn đường dưới mưa nhìn càng trở nên
mông lung mờ ảo, người vừa đến muộn đã đánh tan đi giây phút ngượng ngùng ấy.

Tại đại sảnh của bệnh viện, Phạm Như
Sênh vẫn đứng chôn chân tại chỗ, hai tay buông thõng xuống, nắm tay càng lúc
càng chặt. Chưa từng nghĩ đến tình huống gặp mặt tình cờ như thế này, một năm
trở lại đây, không phải anh chưa từng nghĩ đến việc đi tìm cô, chỉ là không có
thời gian, cuối cùng sau khi thu xếp được thời gian và muốn tìm một cơ hội
thích hợp, lời xin lỗi đã từng diễn đi diễn lại hàng nghìn lần trong sâu thẳm
cõi lòng nhưng cuối cùng lại chẳng có cơ hội để nói ra. Cho dù đã từng nghĩ đến
việc cô sẽ chẳng ở chốn cũ để chờ đợi anh, nhưng anh vẫn hy vọng. Nhưng, rốt cuộc
đã muộn rồi ư?

Ngày hôm qua đã bỏ lỡ, thì ngày mai,
ngày mai sẽ rất xa xôi.

Sáng sớm tỉnh dậy, dạ dày lại có cảm
giác đau dữ dội, khiến Khinh Vãn đến bước khỏi giường cũng phải gắng sức.

Kiệt sức, cô lại ngã ra gối, miệng thở
dốc, chẳng thể gắng gượng được nữa. Từ khi cái tên đó lại xuất hiện trong cuộc
đời cô, đã mấy đêm liền cô không ngủ được, lại thêm năm năm qua, cô sống một
mình, ăn uống không điều độ, bệnh đau dạ dày không tái phát mới là chuyện lạ.

Mấy năm qua, thực sự cô sống rất đơn giản,
quanh quẩn cũng là công việc, ăn uống và ngủ mà thôi, thỉnh thoảng vì công việc
bận rộn mà quên đi thời gian, trong nháy mắt, mấy ngày đã vụt trôi đi, tiếp
theo sau là sự lặp đi lặp lại hết sức máy móc.

Thở hắt một tiếng, từ trên giường cô lồm
cồm bò dậy, rất khó chịu nhưng công việc vẫn cần phải làm, bây giờ, ngoài sự bận
rộn trong công việc ra, cô cũng chẳng biết bản thân nên làm gì nữa? Rất sợ phải
tự nhốt mình trong phòng, từ khi bắt đầu đi làm cho đến nay cũng mới chỉ xin
nghỉ có một lần, sau đó, cô cũng chẳng dám nữa.

Ngày hôm đó trời cũng mưa, cô ở nhà một
mình đọc sách, đột nhiên có một con gián chạy vào, cô giật thót mình, nhưng lại
tự nhủ, không sao đâu, chẳng qua cũng chỉ là một con gián! Hít một hơi thật
sâu, cô giơ cao chiếc dép lê, dùng hết sức đập mạnh…

Cô ngồi bất động bên xác con gián hết một
buổi chiều, căn phòng yên tĩnh vô cùng, chỉ có tiếng mưa đập trên mặt kính lộp
bộp, lộp bộp, bỗng phát hiện mình cô đơn biết bao.

Cô không xử lý ngay con gián mà cứ thế
nhìn xác nó cho đến khi trời tối, vậy là, năm năm nay, bầu bạn lâu dài nhất với
cô chính là con gián đã chết đó.

Thật nực cười, nhưng khuôn mặt cô lúc
đó lại rất vô cảm, không vui, không hạnh phúc, cũng chẳng cười. Đồng thời, cũng
chẳng có sự đau thương, chẳng bi lụy, chẳng cả thương cảm.

Cô đột nhiên nhớ đến câu chuyện cười mà
Mặt Trứng Cá đã từng kể cho cô nghe thời đại học: Một ngày nọ, có một người ngồi
câu cá, anh ta câu mãi, câu mãi, câu mãi, câu đến nỗi mất cả cần câu. Cũng giống
như tình yêu của cô, yêu mãi, yêu mãi, yêu đến mức tự rơi vào cạm bẫy, hơn nữa,
có muốn trèo lên cũng không trèo được.

Báo cáo nội dung xấu