Phụng Vũ Cửu Thiên - Hồi 11

Hồi 11: Chạy trốn truy nã

Sau bãi cát phẳng
lì là vách đá thẳng đứng, và khu rừng rậm rạp.

Ở một nơi thế này,
ngay cả thỏ cũng khó mà thoát khỏi móng vuốt của hồ ly.

Lục Tiểu Phụng
không phải là thỏ.

Không những chàng
có cái tinh linh tốc độ của thỏ, chàng cũng có cái giảo hoạt của hồ ly, cái
trung thành dũng cảm của chó.

Chàng vốn là thợ
săn, những phương pháp sinh tồn trong vũng lầy rừng rậm, chàng còn hiểu rõ hơn
cả ai. Chỉ cần dùng một nhành cây, chàng có thể chế ra một cái bẫy giết người
như chơi.

- Nhưng người này
không phải là người!

Sa Mạn đang nói
đến Cung Cửu.

- Y là rắn độc, là
hồ ly, là ma quỷ!

Lục Tiểu Phụng bật
cười:

- Y rốt cuộc là
thứ gì?

Sa Mạn nói:

- Có người nói y làm
bằng chín thứ cộng lại.

Lục Tiểu Phụng
hỏi:

- Chín thứ gì?

Sa Mạn nói:

- Nọc của rắn độc,
tim của hồ ly, tuyết của Bắc Hải, đá trên núi Thiên Sơn, dũng mãnh của sư tử,
độc ác của sài lang, nhẫn nại của lạc đà, thông minh của người, thêm vào những
thứ quỷ hồn từ mười tám tầng địa ngục.

Tuy Lục Tiểu Phụng
còn đang cười, nhưng bất cứ ai cũng đều nhìn ra được chàng cười không có vẻ
khoan khoái lắm. Sa Mạn nói:

- Hòn đảo này quả
thật có rất nhiều chỗ ẩn núp bí mật!

Lục Tiểu Phụng
hỏi:

- Em biết bao
nhiêu chỗ?

Sa Mạn nói:

- Em không biết
ngàn chỗ, nhưng cũng không phải ít.

Lục Tiểu Phụng
nói:

- Y biết bao nhiêu
chỗ?

Sa Mạn nói:

- Mỗi chỗ y đều
biết! Chỗ nào em biết, y đều biết, chỗ nào em không biết, y cũng biết. Vì vậy
bất kể chúng ta trốn đi đâu, y sẽ nhất định tìm ra mình!

Lục Tiểu Phụng
trầm ngâm một lúc, chàng bỗng cười lên.

Sa Mạn không lấy
làm lạ, nàng biết trên đời này có hạng người bất kể ở trong trường hợp nào cũng
cười được.

Nàng thích những
hạng người đó, có điều, Lục Tiểu Phụng đang cười quá khoan khoái, nàng nhịn
không nổi phải hỏi:

- Anh cười gì?

Lục Tiểu Phụng
nói:

- Anh sực nghĩ ra
một chuyện rất thú vị.

Sa Mạn nói:

- Bây giờ còn có
chuyện gì làm anh thích thú được vậy?

Lục Tiểu Phụng
nói:

- Chúng mình có
thể trốn tới một nơi rất thú vị.

Sa Mạn nói:

- Bất kể chỗ đó có
thú vị hay không, y tìm được đến nơi là chẳng còn thú vị gì nữa.

Lục Tiểu Phụng
nói:

- Nơi đó anh bảo
đảm với em y tìm không ra.

Sa Mạn hỏi:

- Nơi nào?

Lục Tiểu Phụng
nói:

- Trong trứng con
gà.

Sa Mạn bắt đầu tức
giận, giờ phút này, chàng thật tình không nên đùa giỡn như vậy.

Lục Tiểu Phụng
không những còn đang cười, ánh mắt chàng cũng đang sáng rực lên. Sa Mạn nhịn
không nổi nói dỗi:

- Chỉ có trứng mới
chui vào trong vỏ mà nằm, chỉ có anh là cái thứ hỗn đản ấy!

Lục Tiểu Phụng
cười nói:

- Em còn quên một
chuyện.

Sa Mạn hỏi:

- Sao?

Lục Tiểu Phụng
nói:

- Chỉ có trứng mới
có vỏ trứng.

Sa Mạn không hiểu.

Lục Tiểu Phụng
nói:

- Em có biết nơi
đây cái gã hỗn đản nhất là ai không?

Sa Mạn hỏi:

- Không phải anh
sao?

Lục Tiểu Phụng lắc
lắc đầu.

- Anh đâu bì lại
được với y, anh có tối đa cũng chỉ dùng sáu thứ cộng lại mà làm thành thôi.

Sa Mạn nói:

- Anh đang nói là
Cung Cửu đấy à?

- Đúng vậy.

Chàng lại bổ sung:

- Chính vì y là
một kẻ hỗn đản lớn nhất, vì vậy, cái vỏ của y chắc chắn là dày nhất, bất cứ ai
trốn vào đó, nhất định sẽ rất an toàn.

Sa Mạn cũng sáng
mắt lên. Hiện tại nàng đã hiểu ý của Lục Tiểu Phụng.

Nếu Cung Cửu đi
tìm bọn họ, phòng của y sẽ không có ai, nếu bọn họ trốn lại được chỗ Cung Cửu,
nơi đó quả thật là chỗ an toàn nhất, bởi vì chẳng ai có thể ngờ tới được, thậm
chí còn bao gồm luôn cả Cung Cửu.

Một nơi không ai
nghĩ tới được, dĩ nhiên là một nơi an toàn nhất.

Sa Mạn nói:

- Hiện tại mình
chỉ còn một vấn đề, làm sao mình trốn lại được chỗ đó?

Lục Tiểu Phụng dĩ
nhiên biết vấn đề này rất khó khăn, nhưng chàng tin tưởng bọn họ nhất định sẽ
có cách. Dưới mắt chàng, trên đời này không có chuyện gì tuyệt đối không làm
được.

Sa Mạn hỏi:

- Anh đã có cách
giải quyết vấn đề này?

Lục Tiểu Phụng
nói:

- Dĩ nhiên em biết
cái vỏ ấy nằm ở đâu?

Lục Tiểu Phụng
nói:

- Vậy thì cái vấn
đề ấy đã giải quyết xong rồi.

Sa Mạn nói:

- Anh cho là mình
có thể ngang nhiên đi vào, mà không ai biết gì cả!

Lục Tiểu Phụng
nói:

- Mình cũng chẳng
cần phải nghênh ngang đi vào, mình cũng chẳng cần phải bước đi bước nào.

Sa Mạn hỏi:

- Ngay cả một bước
cũng không, không lẽ mình biến thành con ruồi bay vào đó sao?

Lục Tiểu Phụng
nói:

- Mình cũng cần gì
biến, có biến cũng không biến thành con ruồi.

Chàng lại cười lên
một tiếng nói:

- Ruồi bay mệt
lắm, anh đang chuẩn bị thoải mái trốn vào đó!

Sa Mạn mở to mắt
ra nhìn chàng, làm như con nít đang nghe kể chuyện thần thoại.

Lục Tiểu Phụng
cười nói:

- Anh biết trong
bụng em nhất định không tin, nhưng anh bảo đảm em không cần phải lo chuyện đó.

Sa Mạn nói:

- Không lẽ anh còn
có chuyện gì khác đáng lo hơn?

Lục Tiểu Phụng
nói:

- Chỉ có một
chuyện.

Sa Mạn hỏi:

- Anh nói đi!

Lục Tiểu Phụng
nói:

- Anh chỉ có cách
núp vào, nhưng không có cách thoát ra.

Sa Mạn nói:

- Vì vậy dù mình
có trốn được mười tám tiếng đồng hồ đi chăng nữa, y cũng sẽ tìm ra mình thôi!

Lục Tiểu Phụng
nói:

- Đến lúc đó, nếu
y muốn giết mình, mình...

Sa Mạn ngắt lời
chàng:

- Anh không cần lo
chuyện đó.

Lục Tiểu Phụng
hỏi:

- Tại sao?

Sa Mạn nói:

- Bởi vì bên ngoài
còn có chuyện y phải đi làm cho xong.

Lục Tiểu Phụng trầm
ngâm:

- Trừ giết người
ra, còn có chuyện gì y phải nhất định không đi làm không được?

Sa Mạn nói:

- Không có gì cả!

Lục Tiểu Phụng
hỏi:

- Y đi chuyến này
sẽ giết ai?

Sa Mạn nói:

- Đáng cho y đi
giết, chỉ có những tay siêu quần.

Lục Tiểu Phụng
hỏi:

- Ai?

Sa Mạn nói:

- Không biết.

Không chừng nàng
không biết thật, không chừng tuy nàng biết, nàng không chịu nói ra. Bất kể ra
sao, Lục Tiểu Phụng không hề hỏi thêm.

Chàng không hề hy
vọng bất cứ người đàn bà nào sẽ vì chàng mà bán đứng người đàn ông của họ trước
đó.

Sa Mạn nhìn chàng:

- Bây giờ anh tính
biến thành thứ gì?

Lục Tiểu Phụng hỏi
lại:

- Em nghĩ sao?

Sa Mạn nói:

- Theo em nghĩ,
chỉ có người chết mới thoải mái đi vào trong nhà Cung Cửu.

Lục Tiểu Phụng
cười cười:

- Em quên mất một
chuyện.

Sa Mạn nói:

- Sao?

Lục Tiểu Phụng
nói:

- Chết cũng có
nhiều loại, không nhất định chỉ có người thôi. Không có sinh mệnh, tức là chết.

Cây cỏ có sinh
mệnh, nhưng bị chặt xuống, lấy làm gỗ, làm thành rương, tức là chết rồi. Vì vậy
rương là chết.

Trên con đường núi
ngoằn ngoèo bí ẩn, mười người đang khiêng năm cái rương đi lại, những cái rương
xem ra rất nặng, mọi người ai ai cũng lộ vẻ mệt nhọc.

Nhất là cái rương
cuối cùng, hai gã đại hán khiêng rương mồ hôi chảy đầm đìa ra đầy mặt bọn họ đã
bị lọt về phía sau một khoảng xa. May mà nơi đây đã gần chỗ miệng hang ra vào.
Chính ngay lúc đó, bọn họ thấy Sa Mạn. Nàng hiện ra như một cơn gió, chắn đường
bọn họ:

- Các ngươi có
nhận ra ta không?

Dĩ nhiên bọn họ
đều nhận ra.

Những người vào
trong hang núi không ai là không nhìn lén nàng vài lần, tối đa cũng chỉ bất quá
nhìn lén hai ba lần.

Bởi vì nếu bị Cung
Cửu gia phát hiện ra có người nhìn lén nàng, Cung Cửu gia sẽ nổi giận lên.

Chẳng ai dám chọc
giận Cung thiếu gia.

Hai gã đại hán gầm
đầu:

- Mạn cô nương có
điều gì phân phó?

Sa Mạn nói:

- Ta chẳng có gì,
Cửu thiếu gia thì có.

Hai gã đại hán
đang dỏng tai nghe.

Cửu thiếu gia phân
phó chuyện gì, chẳng ai dám không nghe.

Sa Mạn nói:

- Y đặc biệt gọi
ta lại đây, kêu các ngươi khiêng cái rương này về phòng ngủ của y.

Tuy lúc nãy bọn họ
có nghe mệnh lệnh khác, nhưng chẳng ai nghi ngờ gì cả, lại càng không dám phản
kháng. Mọi người đều biết, Mạn cô nương nói ra điều gì, điều đó không khác gì
Cửu thiếu gia nói.

Sa Mạn nói:

- Cửu thiếu gia
thích sạch sẽ, vì vậy các ngươi đi đâu rửa sạch tay chân trước cái đã.

Gần đó có một con
suối nhỏ, bọn họ mau mắn chạy lại, mau mắn trở về, chiếc rương còn ở đó, Mạn cô
nương chẳng còn thấy đâu.

Tuy nàng không còn
đó, nhưng lời nói của nàng vẫn còn hữu hiệu như thường.

Trong rương tối om
mà yên tĩnh, nắp rương đã được nhẹ nhàng đóng lại.

Bên ngoài đầy
những nguy cơ, sống chết trong đường tơ kẽ tóc, hai người ôm nhau trong rương,
người này thở hơi thở của người kia.

Đợi đến lúc bọn họ
có thể mở miệng được ra, Sa Mạn nhịn không nổi phải hỏi:

- Sao anh biết y
còn có rương để đem về nhà?

Lục Tiểu Phụng
nói:

- Anh nhìn ra y là
hạng người rất giảng cứu, không những vậy còn thích dùng lễ vật làm động lòng
người khác, y còn chưa lại, đã có rương khiêng về trước, huống gì chính y đã
trở về.

Sa Mạn nói:

- Y về hôm qua,
sao anh biết được những cái rương của y hôm nay mới đến?

Lục Tiểu Phụng
nói:

- Theo y đi trên
biển cả bao nhiêu đó ngày trời, mọi người nhất định ai ai muốn bệnh luôn, lên
được đến bờ, dù không tìm ra được đàn bà, nhất định cũng phải uống cho say một
trận, sáng hôm sau ắt hẳn bò dậy không nổi.

Sa Mạn nói:

- Vì vậy anh tính
đúng hôm nay những cái rương đồ mới lên tới bờ.

Lục Tiểu Phụng
cười cười:

- Dĩ nhiên cũng là
may mắn thôi!

Bởi vì chỉ có
những người phán đoán chính xác, mới nắm chắc được cơ hội, cơ hội chính là vận
khí. Giọng nói của Sa Mạn càng ôn nhu:

- Anh cũng tính
đúng những người khiêng rương không biết gì về chuyện của em, nhất định sẽ còn
nghe theo lệnh của em.

Lục Tiểu Phụng dĩ
nhiên là tính rất đúng, chuyện đó nếu Cung Cửu mà không nói, còn ai dám nói ra?
Một gã đàn ông kiêu ngạo tự phụ, nếu người đàn bà mình yêu đi phản bội mình,
nhất định tự y sẽ không đi nói ra. Y thà để người ta cho là y bỏ người đàn bà
đó, còn hơn để người khác cho y là bị phụ rẫy.

Thậm chí y thà
chết, cũng không để người ta biết y đau khổ hay nhục nhã.

Lục Tiểu Phụng
hiểu rõ tâm tình của y, bởi vì chính chàng cũng là hạng người như vậy.

Sa Mạn nói:

- Nhưng sao anh
biết được những cái rương ấy sẽ được khiêng an toàn về nơi đây, dọc đường không
bị ai hỏi?

Lục Tiểu Phụng
nói:

- Bởi vì anh biết
những người ở đây không thích xen vào chuyện người khác, nhất là những chuyện
nhỏ nhặt như vậy.

Sa Mạn thở ra:

- Anh nhận xét
đúng lắm, những người ở đây làm chuyện gì cũng phải được trả giá!

Rương đem về nếu không
bị ai hỏi, dĩ nhiên sau đó lại càng không có ai hỏi.

Cung Cửu đang rượt
theo bọn họ, dĩ nhiên sẽ không trở về.

Cái rương đã bị mở
hé ra một đường kẻ, nhưng bọn họ vẫn còn ôm nhau chặt cứng trong đó, không hề
muốn ra.

- Sau này anh chết
đi, nếu Diêm Vương có hỏi anh, kiếp sau làm gì?

- Anh sẽ nói anh
muốn làm Tiểu Kê?

- Trả lời đúng
quá!

Cái rương ấy quả
thật rất giống cái vỏ trứng, cái vỏ trứng ấy thật vừa an toàn, vừa ấm áp, vừa
ngọt ngào.

- Anh tin là lúc
gà con còn nằm trong trứng, chắc là không muốn ra ngoài gấp đâu.

- Tại sao?

- Bởi vì chắc
chúng nó biết, ra rồi, sẽ nhất định bị biến thành gà.

- Gà thường thường
sẽ mau chóng biến thành gà hầm, gà nướng, gà luộc.

- Nghe nói chỉ có
gà mái mới hầm được.

- Anh tính hầm em
sao?

- Anh không đành,
nhưng thật tình em thơm quá, còn thơm hơn cả gà hầm.

- Anh tính ăn em
sao?

- Tính ăn muốn
chết luôn!

Trời đã hoàng hôn.

Vỏ trứng gà rốt
cuộc cũng có hai con gà con từ từ ló đầu ra.

Một con trống, một
con mái.

Cửu thiếu gia ở
một nơi dĩ nhiên không phải như vỏ trứng.

Căn nhà hoa mỹ,
dụng cụ tinh trí, ánh tịch dương đang chiếu lên khung cửa dán giấy trắng toát.

- Y không có mặt ở
nhà, không một ai lại đây sao?

- Nhất định không!

Bao nhiêu năm nay,
chưa bao giờ có người dám xông vào nhà Cửu thiếu gia, ngay cả cha của y cũng
chưa hề.

Y vốn là một người
rất cô ti và tự phụ.

- Vì vậy y rất
thích soi mặt mình trong gương.

- Tại sao?

- Bởi vì, người y
chân chính yêu thích, chỉ là một mình y.

Trong phòng quả
thật có một tấm gương rất lớn, xem ra hiển nhiên do một tay thợ khéo làm ra, từ
thứ đồng tốt nhất.

Và chắc chắn phải
là một đôi bàn tay rất linh xảo ổn chắc.

- Tấm gương này do
y mài thành đấy, chính y cũng cho rằng đây là một tấm gương sáng nhất trong
thiên hạ.

Bên cạnh tấm gương
có treo một thanh kiếm, thân hẹp, hình dáng rất cổ nhã.

- Đây là thanh
kiếm của y. Y muốn đi giết người, sẽ bỏ kiếm ở nhà. Y giết người chẳng cần phải
dùng tới kiếm.

Lục Tiểu Phụng gõ
gõ đầu ngón tay vào vỏ kiếm, chầm chậm nói:

- Anh biết còn có
một người, kiếm thuật cũng đã luyện tới mức “vô kiếm”.

Sa Mạn hỏi:

- Tây Môn Xuy
Tuyết?

Lục Tiểu Phụng
nói:

- Em cũng biết y
sao?

Sa Mạn chầm chậm
nói:

- Em chỉ biết Cửu
Cung luyện kiếm, cảnh giới không phải là mức đăng phong của kiếm thuật.

Lục Tiểu Phụng
nói:

- Sao?

Sa Mạn nói:

- Nếu đã luyện
kiếm, thì hà tất phải chấp nhất vào hai chữ vô kiếm.

Lục Tiểu Phụng còn
chưa kịp trả lời, bỗng nghe dưới trường có tiếng vỗ tay vang lên.

- Lão Thực hòa
thượng.

Lục Tiểu Phụng la
lên, ánh kiếm lóe lên, thanh trường kiếm sáng chói đã kề ngay vào cổ Lão Thực
hòa thượng. Kiếm đưa ra quá nhanh! Thanh kiếm dựa vào tấm gương đã được rút ra
khỏi vỏ, đang nằm trong tay Sa Mạn, nàng xuất thủ nhanh đến độ, ngay cả Lục
Tiểu Phụng cũng giật bắn cả người lên.

Lão Thực hòa
thượng dĩ nhiên giật bắn người còn thê thảm hơn cả chàng, gương mặt y đã biến
ra trắng bệch, y gượng cười nói:

- Thật ra cô nương
không cần phải xuất thủ, hòa thượng đã biết cô nương là tay nữ kiếm khách số
một đương thời!

Sa Mạn lạnh lùng
nói:

- Ông biết thế
sao?

Lão Thực hòa
thượng nói:

- Tuy hòa thượng
chưa ăn thịt heo bao giờ, ít ra còn thấy heo đi qua đi lại, lúc nãy nghe cô
nương nói, tôi đã bội phục muốn cúi rạp đầu xuống đất.

Lục Tiểu Phụng bật
cười:

- Thì ra Lão Thực
hòa thượng cũng biết nịnh bợ.

Lão Thực hòa
thượng nói:

- Hòa thượng không
phải nịnh bợ đâu, hòa thượng trước giờ luôn luôn nói thật!

Sa Mạn không cười,
nàng vênh mặt lên:

- Chỉ tiếc là cô
nương đây không muốn nghe nói thật.

Lão Thực hòa
thượng nói:

- Cô nương thích
nghe nói thế nào?

Sa Mạn nói:

- Cô nương đây
thích nghe những lời nịnh bợ!

Lão Thực hòa
thượng chớp mắt:

- Tuy hòa thượng
không biết nịnh bợ, chuyện khác thì biết rất nhiều.

Sa Mạn hỏi:

- Ông biết gì?

Lão Thực hòa
thượng nói:

- Làm mai mối cho
người khác, cầu thân, làm chứng, đều là nghề ruột của hòa thượng.

Sa Mạn hỏi:

- Ông tính vì ai
cầu thân, thế ai làm chứng?

Lão Thực hòa
thượng nói:

- Cho hai con gà
con, một con trống, một con mái.

Sa Mạn cũng bật
cười.

Chính lúc nàng bắt
đầu cười, Lão Thực hòa thượng đã chùi người ra ngoài, vừa chùi ra đã núp vào
sau lưng của Lục Tiểu Phụng:

- Con gà trống nhỏ
là ngươi mà không chịu lấy con gà mái nhỏ, hòa thượng là người đầu tiên không
bằng lòng!

Lục Tiểu Phụng
nói:

- Ai nói tôi không
chịu?

Lão Thực hòa
thượng hỏi:

- Ngươi chịu thật
sao?

Lục Tiểu Phụng
chẳng thèm để ý tới y, chàng chỉ yên lặng nhìn Sa Mạn. Tinh lên một tiếng,
thanh kiếm trong tay của Sa Mạn đã rớt xuống đất, hai người bỗng thình lình trở
thành một người.

Lão Thực hòa
thượng nhìn bọn họ, trên gương mặt lộ ra nét biểu tình gần như muốn khóc lên
được, miệng y lẩm bẩm:

- Hòa thượng tại
sao không đi làm gà trống con, tại sao lại đi làm hòa thượng!

Trong phòng không
có rượu, ngay cả một giọt rượu cũng không. Lão Thực hòa thượng đang thở than:

- Một gã đàn ông
nếu như trong phòng không có rượu, gã đàn ông ấy còn được coi là đàn ông không
vậy nữa?

Lục Tiểu Phụng
nói:

- Không uống rượu
không phải là đàn ông?

Lão Thực hòa
thượng nói:

- Cho dù chính y
không uống, cũng phải để một chút đâu đó cho người khác uống chứ!

Sa Mạn hỏi:

- Hòa thượng cũng
tính uống rượu sao?

Lão Thực hòa
thượng nói:

- Chỉ muốn uống
một thứ rượu.

Sa Mạn hỏi:

- Uống rượu gì?

Lão Thực hòa
thượng nói:

- Uống rượu mừng
của các người.

Sa Mạn nhoẻn miệng
cười. Lục Tiểu Phụng cũng cười. Bọn họ bỗng phát hiện ra gã hòa thượng này quả
thật dễ thương.

Lão Thực hòa
thượng nói:

- Thật ra không có
rượu cũng không sao, hòa thượng tự mình đi uống miếng nước, cũng coi như là
uống rượu mừng rồi.

Y quả thật uống
ừng ực mấy ngụm nước.

- Hiện tại hòa
thượng đã uống rượu mừng rồi, các ngươi có muốn chạy làng cũng không xong.

Sa Mạn ngẩng mặt
lên nhìn Lục Tiểu Phụng:

- Anh nói, như vậy
được không?

Lục Tiểu Phụng
nói:

- Không được.

Hai người lại biến
thành ra một người.

Gương mặt của Lão
Thực hòa thượng lại lộ ra nét biểu tình như muốn khóc cả lên:

- Các người cứ làm
vậy, có phải muốn ép hòa thượng hoàn tục phải không?

Đêm cũng đã khuya,
trong phòng có đèn, nhưng không đốt lên, cũng không thể được đốt lên.

Lục Tiểu Phụng
chẳng màng, Sa Mạn chẳng màng nếu có tình cảm chân thật, cả trời không trăng
không sao cũng chẳng hề gì, huống gì là không có đèn. Lão Thực hòa thượng dĩ
nhiên là chẳng màng rồi. Y đang mừng chẳng thấy gì, chẳng nghe gì cho rảnh rang
đầu óc.

Trong phòng thật
tối, chẳng thấy gì cả. Lão Thực hòa thượng hỏi:

- Các người đang
làm gì đó?

Lục Tiểu Phụng
nói:

- Chẳng làm gì cả!

Lão Thực hòa
thượng hỏi:

- Cái miệng của
ngươi có rảnh không?

Sa Mạn giành nói:

- Rảnh.

Lão Thực hòa
thượng nói:

- Nếu rảnh, có thể
tán chuyện với hòa thượng được không?

Sa Mạn nói:

- Được.

Lục Tiểu Phụng
nói:

- Hòa thượng làm
gì mà trốn vào gầm trường người ta vậy?

Lão Thực hòa
thượng nói:

- Bởi vì hòa
thượng biết chủ nhân căn nhà này không thích uống rượu, nhưng lại thích ăn
giấm.

Lục Tiểu Phụng
nói:

- Hòa thượng không
ngu lắm.

Sa Mạn nói:

- Hòa thượng thông
minh muốn chết luôn.

Lão Thực hòa
thượng nói:

- Nhưng gà trống
con thì không thông minh tí nào.

Lục Tiểu Phụng
hỏi:

- Không thông minh
chỗ nào?

Lão Thực hòa
thượng nói:

- Gà trống con vốn
có thể kêu hai gã ngu si kia vác rương về lại thuyền, như vậy không quá năm ba
ngày nữa, hai con gà con có thể về lại nhà được rồi!

Lục Tiểu Phụng đơ
mặt ra. Bàn tay của Sa Mạn lạnh ngắt. Bọn họ lập tức phát hiện ra, đây quả thật
là cơ hội duy nhất có thể thoát ly ra được hòn đảo này, cơ hội đã mất, sẽ không
bao giờ trở lại.

Lão Thực hòa
thượng đang than thở:

- Hai con gà con,
một con lừa trọc đầu, nếu đều chết gí cả nơi đây, thật là...

Y bỗng câm miệng
lại.

Lục Tiểu Phụng
nhảy bật người dậy, Sa Mạn không động đậy, nhưng trái tim của nàng đang đập
thình thịch, đập nhanh lên quá chừng.

Bọn họ đều đã nghe
bên ngoài có tiếng chân, hình như tiếng chân của năm sáu người đang bước lại
căn nhà này.

Trong phòng đã
thấy có ánh đèn hé vào, không những vậy càng lúc càng sáng lên.

Lục Tiểu Phụng
xông lại, mở nắp rương ra, hạ thấp giọng xuống nói:

- Mau chui vào
lại.

Đợi đến lúc Sa Mạn
đã vào rồi, chàng mới nhảy vào theo, nhẹ nhàng đóng nắp rương lại.

Chính ngay lúc đó,
cửa đã mở ra.

Chàng nghe có
tiếng mở cửa, rồi nghe có tiếng người bước vào, tất cả là năm người.

Người đang mở
miệng nói là đàn bà, giọng nói rất hung dữ:

- Mấy cái rương
này ai kêu các ngươi đem lại đây?

Trái tim của Lục
Tiểu Phụng nhảy thót lên, chàng nhận ra giọng nói của Tiểu Ngọc, Tiểu Ngọc thì
chẳng nói gì rồi, câu hỏi của cô mới là chết người.

- Mạn cô nương sai
chúng tôi.

Trả lời câu hỏi ấy
chính là hai gã khiêng rương lúc nãy.

- Mạn cô nương?

Tiểu Ngọc đang
cười nhạt:

- Các ngươi nghe
theo lệnh Cửu thiếu gia, hay là Mạn cô nương?

Không ai dám trả
lời.

- Các ngươi có
biết Mạn cô nương không còn là người của Cửu thiếu gia không?

Giọng của Tiểu
Ngọc càng hung dữ, trái tim của Lục Tiểu Phụng đang chùng xuống.

Chàng thật tình
không hiểu, chuyện này vốn không có ai đi truy cứu, tại sao cái ả nha đầu này
lại biết được?

Cái ả nha đầu này
mới thoát chết xong, tại sao lại đi xen vào chuyện người khác nữa? Lục Tiểu
Phụng hận không thể khâu cái miệng của cô ta lại.

- Khiêng đi.

Tiểu Ngọc đang la
hét:

- Mau khiêng mấy
cái rương này đi!

- Khiêng đi đâu?

- Từ chỗ nào,
khiêng trở về lại chỗ đó.

Câu nói ấy vừa
thốt ra, Lục Tiểu Phụng lập tức biết ngay, mình đã hiểu lầm.

Cái miệng nhỏ nhắn
xinh xắn này, sao chàng có thể khâu lại được, đáng lý ra chàng phải hôn lên cái
miệng nhỏ nhắn ấy một cái, dù hôn thêm lần nữa cũng là đáng.

Cái rương từ trên
thuyền vác xuống, thêm mười tiếng đồng hồ nữa, thuyền lại đi, chỉ cần đem cái
rương khiêng trở về lại chỗ cũ, bọn họ cũng sẽ theo thuyền trở về lại.

Như vậy, vài ba
ngày nữa, hai con gà con có thể về nhà lại được rồi.

Lục Tiểu Phụng
đang sung sướng quá muốn mở miệng ra kêu:

- Tiểu Ngọc vạn
tuế.

Cho tới bây giờ
chàng mới hiểu ra, Tiểu Ngọc đang giúp đỡ mình, cái ả nha đầu quỷ tinh linh
này, nhất định đã biết bọn họ núp trong rương.

Trong lòng chàng
đầy sung sướng và cảm kích, chàng tin là Sa Mạn cũng nhất định cảm thấy y như
vậy. Chàng nhịn không nổi đưa tay ra tìm tay nàng nắm. Trong rương tuy đen ngòm,
nhưng chàng chẳng màng, bởi vì dù có đụng phải chỗ khác cũng không sao.

Chàng quả thật
đụng trật chỗ, trật quá chừng, trật muốn chết đi được.

Chàng đụng phải
một cái đầu trọc. Người núp chung với chàng trong rương, không phải là Sa Mạn,
mà là Lão Thực hòa thượng.

Lục Tiểu Phụng quả
thật muốn gào lên. Chỉ tiếc là chàng vừa đụng vào cái đầu trọc, bàn tay của Lão
Thực hòa thượng đã thò ra điểm lấy ba chỗ huyệt đạo trên người chàng, ba chỗ
huyệt đạo chết người nhất, không những chàng không la lên được, ngay cả động
đậy cũng không động đậy được tí nào.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3