Xà quân Như Mặc - Chương 29 - 31

Chương 29

DƯỠNG CÁI SỦNG VẬT

Ngoài chuyện nửa đêm
xuất hiện một đàn rắn thì cũng không còn sự kiện gì nữa, đêm cũng yên lặng trôi
qua, khi Bắc Dao Quang tỉnh lại trong tư thế nằm úp sấp trên bàn, áo khoác trên
người nàng đã rơi xuống đất thì trong phòng cũng chỉ còn lại một mình nàng, Tư
Đồ Y cùng Hắc Nô không biết đã biến đi nơi nào, chỉ có vật phẩm trong phòng cho
nàng biết là bọn họ chưa rời khỏi trang viện.

“Tư Đồ công tử?” Bắc
Dao Quang đứng lên, nhìn áo choàng rơi trên đất liền cầm lên đặt trên bàn, chăn
màn trên giường vẫn xếp ngay ngắn chứng tỏ đêm qua không có người nằm qua, mở
cửa phòng nàng đi về phía phòng mình, đã qua một đêm, đàn rắn chắc cũng đã kéo
đi hết.

Trang viện không lớn
nhưng không nhìn thấy thân ảnh của chủ tới Tư Đồ Y mà bóng dáng Trân Châu cũng
không thấy đâu, cảm giác im vắng giống y như ngày đầu tiên nàng tỉnh lại ở đây,
không một bóng người.

Căn phòng của nàng vẫn
bị mở rộng cửa sổ và cửa chính, Bắc Dao Quang đi vào thì thấy giường của nàng
đã vỡ tan tành, trên mấy tấm gỗ vụn là chăn bông của nàng, ngoài ra không có
bất kỳ thay đổi nào, không hề có chút dấu vết chứng tỏ đêm qua có một đàn rắn
đông đúc ở đây, làm cho người ta cảm thấy mọi việc giống như là một giấc mộng.

Thật đáng tiếc, nàng
rất thích lục thúy xà kia, sau này muốn có một vật nhỏ xinh đẹp như vậy là sủng
vật chắc là không có cơ hồi rồi.

Ngẩng đầu, hít vào một
hơi liền nhìn thấy một đôi mắt thân thiết mang theo sự kinh ngạc, còn chưa kịp
nói chuyện thì đã nghe thanh âm ôn nhuận quen thuộc “Dao Quang, chuyện gì đã
xảy ra?”

“Như Mặc, ngươi đã trở
lại? Thật tốt quá!” Bắc Dao Quang lập tức tiến lên bắt lấy cánh tay hắn.

“Chuyện gì đã xảy ra?”,
Như Mặc nhìn cái giường của nàng giờ là một đống gỗ vụn trên mặt đất, lại thấy
cửa chính với cửa sổ bị phá vỡ, rồi lại nhìn Bắc Dao Quang, muốn nghe nàng giải
thích? Hắn chỉ ở Lục Trung Thiên không quá một canh giờ, sao lại biến thành như
thế này? Trong phòng là một mảnh hỗn loạn, nơi này xảy ra chuyện gì hắn cũng có
thể đoán ra nhưng hắn muốn nghe nàng nói chỉ là để chứng thật suy đoán thôi.

“Thực xin lỗi, Như Mặc,
ta không phải cố ý biến phòng của ngươi thành như vậy.”, Bắc Dao Quang thấy hắn
khẽ cau mày nhìn cửa sổ, nghĩ là đang hỏi chuyện căn phòng nên vội vàng nói

“Khoan nói tới chuyện
căn phòng, ta chỉ muốn hỏi ngươi lúc ta không có ở đây đã xảy ra chuyện gì?” Như
Mặc lại nhíu mày, dù sao phòng không phải của hắn, cho dù bị hủy toàn bộ hắn
cũng không quan tâm, điều hắn quan tâm là hắn đã bảo Trân Châu chiếu cố nàng
sao lại xảy ra tình trạng như thế này?

“Căn phòng của ta không
biết vì sao mà nửa đêm xuất hiện rất nhiều rắn, sau đó Tư Đồ công tử cùng nô
bộc của hắn phá cửa sổ vào cứu ta, cho nên phòng mới có thể ở cái dạng này, còn
về phần cái giường vì sao bị vỡ thì ta không biết.”, Bắc Dao Quang không thích
nhìn bộ dáng bị nhíu mày của hắn, sẽ làm nàng nghĩ hắn không vui, mà nàng không
hi vọng hắn vì nàng mà cảm thấy phiền não hay không vui, điều này sẽ làm nàng
cảm thấy khổ sở hơn.

“Ngươi nói nửa đêm
trong phòng ngươi xuất hiện rất nhiều rắn?”, Như Mặc nhẹ giọng hỏi lại.

“Ân, khắp phòng đều có,
không biết có phải trong phòng có cái gì đó mà bọn rắn muốn ăn không?”, Bắc Dao
Quang gật gật đầu, không nói với hắn hoài nghi của nàng về Trân Châu, chỉ là
tránh nặng tìm nhẹ hỏi lại.

“Trong trang viện làm
gì có thứ gì rắn thích ăn.”, Như Mặc bình tĩnh đáp làm cho Bắc Dao Quang không
nghe ra cảm xúc của hắn, bất quá trực giá của nàng cho biết là hắn mất hứng.

“Như Mặc, ngươi không
thích rắn sao?”, nàng vốn định hỏi là có phải hắn sợ rắn hay không, nhưng đến
nửa chừng lại đổi thành “Không thích.”, bởi vì nghĩ hắn làm nam nhân, mà nam
nhân thì luôn không muốn bộc lộ khuyết điểm cùng sợ hãi trước mắt nữ nhân, cho
nên mới cẩn thận hỏi hắn, hơn nữa hắn cần gì phải lo sẽ bị mất mắt, cũng không
có quy định chỉ có nữ nhân mới sợ rắn a “Không liên quan, dù sao chúng ta cũng
rời khỏi nơi này phải không?”

“Ngươi nghĩ rằng là ta
sợ rắn sao?”, Như Mặc dùng ánh mắt mang chút kỳ quái nhìn nàng, nếu hắn nghe
không lầm thì là nàng đang an ủi hắn, còn dám nghĩ hắn sợ rắn? Nàng là một nữ
nhân chẳng lẽ không sợ sao? Cảm giác vừa tỉnh lại thấy cả phòng toàn là rắn, hắn
không cần nghĩ cũng biết, nếu không thì cửa chính với cửa sổ cũng không bị phá
đến tình trạng này.

“Ách, chẳng lẽ không
đúng sao? Vậy thật tốt quá! Không sợ là tốt rồi, mà cũng phải, ngươi xây trang
viện ở trên núi, tất nhiên là sẽ không sợ rắn, nhưng nếu ngươi thực sự thấy một
phòng toàn là rắn thì cho dù là không sợ cũng sẽ dựng hết lông tóc a” Nàng hôm
qua cũng bị dọa cho chết khiếp, hiện tại có thể nói hết với Như Mặc, muốn chia
sẻ với hắn.

“Vậy ngươi bị dọa sợ
rồi sao? Như Mặc nhìn hai mắt nàng tỏa sáng, cảm giác dị thường trong lòng lại
tăng lên, ánh mắt nhìn nàng chăm chú không tự chủ mà trở nên ôn nhu hơn? Hắn
không biết nhưng Bắc Dao Quang lại cảm nhận được sự thay đổi trong ánh mắt hắn,
trong lòng không khỏi vui mừng, đầu tiên là gật nhưng rất nhanh lại nói “Đúng
là lúc đầu ta bị dọa cho sợ, nhưng giờ nghĩ lại thì cũng không có gì phải sợ, kỳ
thật lá gan của rắn nhỏ hơn con người rất nhiều, bọn chúng bình thường cũng
không chủ động tấn công, có khi cắn người là vì chúng nó so với chúng ta còn sợ
hãi hơn. Ngày hôm qua có cả ngàn con rắn trong phòng ta, còn có một con bò lên
giường, rồi lên cổ ta nhưng cũng không có cắn ta, ngược lại còn bị ta dọa, cho
nên không làm chuyện gì quá phận thì cần gì phải sợ, đúng không?”

Ánh mắt Như Mặc nhìn
nàng càng thêm nhu hòa, chưa từng có nhân loại nào đặt mình vào hoàn cảnh của
loài rắn của hắn mà suy nghĩ qua, trên thực tế loài rắn không chủ động tấn công
con người nhưng con người vừa nhìn thấy xà loại là liền đuổi giết, đối với xà
loại bọn họ, cừu hận và thương tổn so với con người còn nhiều hơn nhưng con
người chưa từng thức tỉnh hành vi của mình. Nhưng nữ tử nhỏ xinh trước mặt này
lại có thể nghĩ tới, có lẽ cùng nàng trải qua cả đời cũng không phải là chuyện
khó chịu cho lắm.

“Những lời này thực sự
là ý nghĩ của ngươi sao?” Như Mặc ôn hòa hỏi.

Bắc Dao Quang tuy không
biết nàng nói gì khiến cho cảm tình của Như Mặc với nàng tăng lên nhưng dù sao
đó cũng là mơ ước, là kết quả mà nàng mong muốn nên càng ra sức gật đầu “Đương
nhiên, Như Mặc, ta nói cho ngươi biết nha, hôm qua ta nhìn thấy một vật nhỏ rất
khá, ta còn muốn nuôi nó làm sủng vật, đáng tiếc lúc ta vô ý đã làm cho nó chạy
thoát.”

“Xinh đẹp? Ngươi đang
nói tới rắn sao?”, Như Mặc nhìn chăn bông nằm trên đống gỗ vụn kia, trong mắt
chợt hiện lên u quang.

Chương 30

CÙNG ĐI SUNG CHÂU

“Xinh đẹp? Ngươi là
đang nói về rắn sao?” Như Mặc nhìn cái giường giờ đã biến thành đống gỗ vụn, trong
mắt hiện lên u quang.

“Đúng vậy, chính là con
rắn bò lên cổ ta tối qua, toàn thân xanh biếc, xinh đẹp cực kỳ, ngay cả ánh mắt
cũng xanh biếc, ta rất thích, vốn muốn nuôi dưỡng nó, ta cũng đã bắt được nó
nhưng khi ta nhìn thấy cả một đàn rắn dưới đất vì sợ hãi mà buông tay, tuy rằng
Tư Đồ công tử nói nó có độc nhưng mà ta vẫn rất thích nó.”, vẻ mặt của Bắc Dao
Quang còn tràn đầy tiếc hận khi nhắc tới lục thúy xà.

“Ngươi một chút cũng
không sợ rắn sao? Không sợ nó cắn ngươi sao?”, Như Mặc thực sự chưa từng gặp
qua một nữ tử nhân loại không sợ rắn, càng chưa thấy có cô nương nào nói thích
rắn, huống chi còn là loài rắn kịch độc, càng làm cho hắn ngạc nhiên hơn là
nàng muốn nuôi dưỡng lục thúy xà thành sủng vật. Bắc Dao Quang làm hắn rất ngạc
nhiên, nàng thực sự là nữ tử nhân loại sao?

“Ta cũng sợ, nhưng cũng
chỉ là một chút, dù sao ta cũng rất thích nó, muốn bắt nó là sủng vật, cũng
không lo nó sẽ cắn ta, chỉ cần nhổ đi răng nọc của nó là được rồi, tuy nhiên
làm vậy cũng rất tàn nhẫn a.”, Bắc Dao Quang thè lưỡi, có chút bướng bỉnh nói “Nhưng
giờ nói gì cũng dư thừa, nó đã chạy mất rồi.”

Như Mặc nhìn động tác
nhỏ đó của nàng, khóe miệng nở nụ cười động lòng người “Đứng yên, không nên cử
động.”

Nói xong, hắn liền đi
đến bên cái giường đã bị đánh sập, Bắc Dao Quang thì ngơ ngác đứng yên, trong
mắt, trong đầu nàng đều là hình ảnh xinh đẹp của Như Mặc cùng nụ cười của hắn, hoàn
toàn đánh mất phản ứng, chỉ có thể ngơ ngác nhìn hắn xốc cái chăn trên giường
lên, trong đó chính là thân ảnh xanh biếc của lục thúy xà đêm qua.

“Lại đây!” Như Mặc
thong thả mà tao nhã ngồi xuống, mở bàn tay trắng như tuyết ta, đưa lục thúy xà
đến trước mặt. Bắc Dao Quang muốn nhắc hắn phải cẩn thận nhưng lại nói không
nên lời, bởi vì hình ảnh kia quá mức xinh đẹp, làm cho nàng thất thần, mà không
chỉ có nàng bị dung mạo xinh đẹp của hắn mê hoặc, con rắn nhỏ xanh biếc kia
cũng rất nghe lời mà bò lên tay Như Mặc, còn nhu thuận dán cái đầu lên tay hắn,
thân hình nho nhỏ thậm chí còn có chút run rẩy.

Lúc này Bắc Dao Quang
cũng đã lấy lại tinh thần, vội đi đến bên cạnh Như Mặc, nhìn lục thúy xà trong
tay hắn, kinh ngạc hô to “Oa, Như Mặc, thật lợi hại nha, ngươi làm sao biết nó
núp trong chăn của ta? Ngươi có học qua thuật bắt rắn sao? Nó thật ngoan a, giống
như hiểu được những lời ngươi nói, ngươi xem, nó thực đáng yêu, nó cũng không
cắn người, ngươi có thể làm cho nó cũng nghe lời ta, không cắn ta không? Ta
thật muốn nuôi dưỡng nó.”

“Cho ngươi! Nó sẽ không
cắn ngươi, về sau nó chính là của ngươi, ngươi có thể đặt cho nó một cái tên, nó
sẽ nghe lời” Như Mặc dù đang nói chuyện với Bắc Dao Quang nhưng ánh mắt vẫn
nhìn lục thúy xà trong bàn tay, thân hình nho nhỏ của lục thúy xà không ngừng
run rẩy, tựa hồ như sợ hãi tới cực điểm, nó đương nhiên hiểu được những lời của
Như Mặc là nhằm vào nó, làm cho nó biết sau này nên làm thế nào. Nó càng biết
nếu không có nữ nhân này thích bộ dáng của nó thì cái tội nó tự tiện xông vào
chỗ của xà quân cũng đủ cho nó chịu cực hình, càng đừng nói nữ tử suýt chút nữa
bị nó hại lại là người mà xà quân bảo hộ. Nói cách khách, mạng nhỏ của nó có
thể giữ lại toàn là nhờ nữ tử kia, tuy rằng nó là xà loại nhưng cũng hiểu được
có ơn phải đáp, nếu nữ tử xinh đẹp này thích nó, vậy thì nó ở lại bên cạnh để
bảo hộ nàng.

Thân hình nho nhỏ cuộn
lại thành một đoàn, ngẩng cái đầu nhỏ hình tam giác lên, mở to đôi mắt xanh
biếc, dùng ánh mắt đáng thương nhìn Bắc Dao Quang. Bắc Dao Quang vốn đã rất
thích nó, giờ nhìn thấy bộ dáng của nó như thế liền cảm thấy nó siêu cấp đáng
yêu, lập tức mở lòng bàn tay ra, nói với Như Mặc “Thật vậy chăng? Vậy tốt quá, đến
đây, vật nhỏ, đến đây đi, về sau tỷ tỷ sẽ chiếu cố cho ngươi.”

Kỳ thật không đợi Bắc
Dao Quang thúc giục thêm, lục thúy xà liền dùng tốc độ nhanh như chớp phóng
sang bàn tay của Bắc Dao Quang, còn dùng đầu cọ cọ vào tay nàng, y như bộ dáng
một đứa nhỏ nhu thuận, đáng yêu chứ không phải là một con rắn.

“Như Mặc, ngươi xem, ngươi
mau nhìn, nó thật là thông linh, nó thật sự nghe hiểu được của ta nói đâu!” Bắc
Dao Quang cũng kinh ngạc đến sắp nói không ra lời, cho tới bây giờ nàng đều
không có sủng vật, bây giờ nàng đã cơ hội nuôi dưỡng một sủng vật xinh đẹp lại
còn hiểu tiếng người làm cho nàng cảm thấy rất vui.

“Ngươi thích là tốt rồi!”,
thấy nàng đúng là yêu thích phát ra từ nội tâm, khóe mắt Như Mặc càng thêm ôn
nhu “Nơi này không thể ở, lát nữa chúng ta rời đi.”

“Bây giờ? Đi Sung Châu
sao?”, Bắc Dao Quang vừa ôm lục thúy xà vừa ngẩng đầu hỏi, lúm đồng tiền như
hoa, hắn dùng từ “Chúng ta.”, làm cho Bắc Dao Quang cảm thấy hắn bắt đầu tiếp
nhận tồn tại của nàng, tiếp nhận rồi đem nàng đi cùng hắn.

“Ân! Ngươi sợ đi đường
sao? Chúng ta có thể cần đi hai ngày mới ra khỏi núi.”, Như Mặc có chút trầm tư,
không thể sử dụng pháp lực, chỉ có thể cùng nàng đi bộ ra ngoài.

“Ta không sợ đi bộ, ngươi
có lẽ không biết, ta đi bộ hai, ba ngày không thành vấn đề, chỉ có hai người
chúng ta đi sao? Không mang theo Trân Châu?”, dù sao nơi này không phải nhà của
nàng, bởi vì Như Mặc nàng mới ở đây, nếu Như Mặc phải đi, nàng tất nhiên sẽ đi
cùng hắn, chỉ có điều nàng muốn xác định có phải chỉ có nàng với hắn cùng đi
thôi không?

“Chỉ có ta với ngươi.”,
Như Mặc nghe nàng nói, nhớ lại lúc ở trong sơn động, nàng có thể bò trong bóng
tối suốt ba canh giờ mớ ngã vào người hắn mà ngủ cũng đủ để hắn bội phục sự
nhẫn nại của nàng, về phần Trân Châu dám cãi mệnh lệnh của hắn, còn muốn làm
hại Bắc Dao Quang, hắn giải quyết thế nào cũng không cần cho Bắc Dao Quang biết.

Bắc Dao Quang vừa nghe
Như Mặc khẳng định trả lời, lập tức cao hứng nhảy bắn lên, kêu lên, “Oa! Thật
tốt quá! Một khi đã như vậy, việc này không nên chậm trễ, chúng ta hiện tại đi
đi!”

Sau đó nàng rất nhanh
ôm lấy cánh tay Như Mặc, kéo hắn đi ra ngoài, lục thúy xà cũng nhu thuận không
nhúc nhích, giống như một vòng tay xanh biếc vòng quanh cổ tay nàng.

Như Mặc nhìn lúm đồng
tiền của nàng, lại nhìn cánh tay bị nàng nắm giữ, vốn định giãy ra như cuối
cùng vẫn để cho nàng cao hứng ôm lấy.

Chương 31

ĐỐI CHỌI GAY GẮT

Hai người mới vừa bước
ra khỏi phòng, liền nhìn thấy Tư Đồ Y vẻ mặt sốt ruột cùng Hắc Nô đang đi tới, cho
đến khi nhìn thấy cánh tay Như Mặc đang được Bắc Dao Quang nắm lấy, ánh mắt trở
nên thâm trầm, nhưng biểu tình trên mặt cũng thả lỏng, bước đi chậm hơn, cho
đến lúc đến trước mặt hai người “Bắc Dao tiểu thư, thì ra ngươi ở đây, tại hạ
trở lại phòng, không nhìn thấy tiểu thư, cứ tưởng tiểu thư đã gặp chuyện gì.”

“Đa tạ Tư Đồ công tử, ta
tốt lắm! Tư Đồ công tử tới vừa lúc, chúng ta đang muốn cùng Tư Đồ công tử nói
lời từ biệt, ta và Như Mặc quyết định bây giờ sẽ đi Sung Châu, cũng cảm ơn đêm
qua Tư Đồ công tử đã ra tay nghĩa hiệp cứu giúp.”, Bắc Dao Quang mỉm cười nói, làm
bộ không thấy ánh mắt thâm trầm của Tư Đồ Y.

“Không có gì, Bắc Dao
tiểu thư không cần khách khí như vậy, có thể cứu tiểu thư là vinh hạnh của ta, nếu
không vì Như Mặc công tử bận rộn thì việc anh hùng cứu mỹ nhân đêm qua cũng
không tới phiên ta, tuy nhiên sau này Bắc Dao tiểu thư phải cẩn thận hơn mới
được, không có ai bên cạnh để bảo hộ thì phải biết tự bảo hộ mình mới được, nếu
chuyện giống như đêm qua có thể sẽ xảy ra lần nữa, tại hạ tuy có lòng cứu tiểu
thư nhưng cũng sợ vượt quá khả năng.”

Ý tứ của Tư Đồ Y, Như
Mặc sao lại không hiểu, lại nhìn thấy ánh mắt của hắn có vài phần khiêu khích, trong
lòng càng hiểu rõ hơn nhưng bên ngoài vẫn không tỏ vẻ gì, chậm rãi nghênh đón
ánh mắt của hắn, mỉm cười nói “Đa tạ Tư Đồ công tử nhắc nhở, việc đêm qua sau
này tuyệt đối sẽ không xuất hiện. Lần này thật cảm tạ Tư Đồ công tử đã nhiệt
tình cứu giúp Dao Quang.”

Bắc Dao Quang tức giận,
trừng mắt liếc Tư Đồ Y một cái, lời của hắn rõ ràng là nhắm vào Như Mặc, tuy
rằng tựa hồ như hắn vì nàng bị tổn thương nên cảm thấy bất bình nhưng nàng cũng
không cần hắn nhiều chuyện, huống chi đêm qua nàng cũng đã nói rõ với hắn, không
có chứng cớ thì không nên hoài nghi lung tung. Thế nhưng hôm nay hắn lại vì lý
do lo lắng cho nàng mà châm chọc Như Mặc không có bảo vệ tốt cho nàng, cũng
không quản lý tốt nha hoàn, thực sự là hơi quá đáng. Đừng nói Tư Đồ Y hắn hoàn
toàn vì nàng mà ra mặt, hắn là có tư tâm, cho dù thực sự lo lắng cho nàng cũng
không nên châm chọc Như Mặc như vậy, nàng không chấp nhận được, hắn có tư cách
gì mà châm chọc Như Mặc của nàng?

Huống chi quan điểm của
nàng là nữ nhân không cần là cái bón của nam nhân, sống dựa vào sự bảo hộ của
nam nhân. Nữ nhân cũng có năng lực tự lo cho mình, muốn cái gì có cái đó, cho
tới bây giờ cũng là chính mình tự tay đi tranh thủ tình cảm mới là cảm giác
thành công nhất. Một nam nhân vĩ đại đáng giá có vô số mĩ nhân vì hắn mà tranh
đoạt, đồng dạng, một nữ nhân vĩ đại cũng đáng giá để nhiều nam nhân tranh đoạt.
Tư Đồ Y có hứng thú với nàng, muốn có nàng, nàng cũng không có yêu cầu hắn phải
từ bỏ nhưng nàng sẽ không để hắn có hi vọng, mà nàng cũng không dùng nam nhân
khác để khích động người yêu mình, đây chính là cuộc chiến của nàng, mặc kệ là hiện
tại có Trân Châu hay sau này sẽ xuất hiện thêm nhiều nữ tử khác giống như thế, nàng
cũng sẽ không đem Như Mặc tặng cho bọn họ, đương nhiên cũng không để cho người
khác khi dễ đối tượng nàng đã chọn làm bạn đời.

“Tư Đồ công tử, đa tạ
sự quan tâm của ngươi, nhưng ngươi không biết chuyện tương lai sẽ ra sao, càng
không biết chuyện của ta và Như Mặc đúng không?”, ngụ ý rõ ràng là ngươi thực
sự quá nhiều chuyện, Tư Đồ Y ngẩng người, giống như không ngờ Bắc Dao Quang
chẳng những không cảm kích hắn mà ngược lại còn công kích, châm chọc hắn.

Nhưng khi hắn nhìn thấy
trong mắt của Bắc Dao Quang tràn đầy sự bảo hộ với vật sở hữu của mình, hắn
chợt hiểu ra, thú vị. Thật sự rất thú vị, nữ nhân này thế nhưng ý muốn sở hữu
so với nam nhân còn lớn hơn, tư thế của nàng đối với cái nàng cần bảo hộ so với
hổ, báo còn có khí thế hơn, hiển nhiên lúc này Như Mặc đã trở thành đối tượng
để nàng muốn bảo hộ, mà những lời nói vừa rồi của hắn lại nhằm vào Như Mặc, cho
nên thân là người bảo hộ, Bắc Dao Quang công kích lại hắn cũng không có gì là
lạ.

Nữ nhân này và hắn, tính
cách rất giống nhau, nhìn nàng cũng giống như nhìn thấy hình ảnh của chính mình,
Tư Đồ Y trong lòng phân tích, cảm giác lại càng mãnh liệt, vội vàng thu hồi
thần sắc, cúi đầu thi lễ nói “Xem ra là tại hạ nói năng vô lễ, Như Mặc công tử cùng
Bắc Dao tiểu thư chớ trách, thật ra đêm qua tại hạ bị nhiều con rắn dọa cho sợ
hãi nên không khỏi kích động, lo lắng quá mức cho tiểu thư, cho nên mới nhiều
chuyện, ta hạ tất nhiên là tin tưởng Như Mặc công tử có đủ năng lực để bảo hộ
tốt cho Bắc Dao tiểu thư.”

Bắc Dao Quang vốn nghĩ
với tính cách của Tư Đồ Y thì sẽ thẹn quá thành giận, phản bác vài câu nên đang
chuẩn bị để khẩu chiến với hắn, không ngờ hắn lại là kẻ co được giãn được, nói
lời ăn năn, biểu tình lại rất thành khẩn, ngược lại với lời nói sắc bén, phản
ứng quá mức của nàng, làm cho Bắc Dao Quang giật mình, thầm than quả là lão hồ
ly.

Như Mặc nhìn vẻ mặt của
nàng, mỉm cười, giải vây cho nàng “Tư Đồ công tử không cần giải thích, công tử
làm vậy cũng vì quá mức quan tâm, lời của Tư Đồ công tử cũng rất đúng, lần này
Dao Quang xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cũng do Như Mặc quá mức sơ suất? Hôm nay
chúng ta phải rời núi, về sau cũng không biết có cơ hội quay lại đây hay không,
hôm qua nghe nói Tư Đồ công tử thích cảnh sắc ở đây, cho nên trang viện nho nhỏ
này xin tặng lại cho Tư Đồ công tử, sau này hàng năm xuân tới, Tư Đồ công tử có
thể đến đây thưởng thức cảnh đẹp cũng có nơi nghỉ ngơi, chỉ mong Tư Đồ công tử
không chê.”

Bắc Dao Quang nghe hai
người nói chuyện, còn chưa kịp cảm thán cổ nhân nói chuyện quả thật khác xa
người hiện đại thì đột nhiên nghe một tiếng thét lớn “Họ Như kia, ngươi không
cần quá đáng như vậy, trang viện này vốn là của vương gia ta, các ngươi không
biết sử dụng yêu pháp gì, dám đem trang viện của vương gia ta đến đây để sử dụng
bây giờ còn muốn tặng cho Vương gia chúng ta, thực sự là khinh người quá đáng.
Các ngươi đừng tưởng các ngươi là yêu tinh thì ta sợ các ngươi, có bản lĩnh thì
ăn luôn ta đi.”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.