Mị Công Khanh - Chương 062

Chương 62: Ra khỏi phủ

Ngoài điện,
tiếng cười có phần khàn khàn của Vương Hoằng vang lên: “Vừa mới trở về thì nghe
thấy trong phủ vương gia trăm mĩ tranh diễm, nhất thời tâm ngứa ngáy nên dẫn
bạn tiến đến.” Lúc này chàng đã đi về phía cửa điện. Đứng ở cửa, hai mắt của
chàng vừa chuyển, liếc về phía chúng mĩ nhân trong điện. Cảm giác được ánh mắt
của chàng, các nữ tử vội vàng liếc mắt đưa tình, lúm đồng tiền nở rộ. Vương
Hoằng mỉm cười, hai mắt của chàng trong suốt giống như sao sáng.

Trần Dung
ngẩng đầu, trông mong nhìn về phía chàng.

Lúc này Trần
Dung đứng ở ngay phía trước chúng nhạc kỹ, rất nổi bật, Vương Hoằng liếc mắt
một cái đã nhìn thấy nàng.

Trong khoảnh
khắc bốn mắt nhìn nhau kia, ánh mắt Trần Dung đã ươn ướt.

Vương Hoằng
nhìn nàng thật sâu rồi dời đi, quay đầu nhìn Nam Dương vương.

Lúc này, Nam
Dương vương cũng đang nhìn chàng, trong đôi mắt đục ngầu phù thũng của lão ta
hiện lên một chút ý lạnh, bất tri bất giác, mặt Nam Dương vương trầm xuống,
chậm rãi nói: “Chỉ sợ Thất lang tiến đến chỉ là vì một người trong trăm mĩ nhân
kia đúng không?”

Vương Hoằng ha
ha cười. Chàng cũng không trả lời, chỉ vung tay với phía sau, ra lệnh: “Đều
bước xuống đi.”

Lời này vừa
thốt ra, mọi người mới phát hiện phía sau vương Hoằng còn có mấy chiếc xe ngựa
đỗ ở đó. Tiếng của chàng truyền đến, rèm xe đồng thời được vén lên. Rèm xe vừa
vén lên, một làn gió thơm xông vào mũi. Mọi người đảo mắt nhìn lại, vừa trông
thấy, mọi nam nhân đều cảm thấy trước mắt sáng ngời. Chỉ thấy ngồi trong năm cỗ
xe ngựa kia chính là năm mỹ nhân mặc hoa phục.

Hai mắt Nam
Dương vương phát sáng, lão ta kinh ngạc cười nói: “A, Thất lang cũng có sở
thích này sao?”

Vương Hoằng
thản nhiên nói: “Mỹ nhân có thể khiến cảnh đẹp ý vui, có thể chuyển dời phiền
não của người khác, Hoằng cũng là nam nhân, sao lại không thích?” Chàng tươi
cười lộ ra hàm răng tuyết trắng, vung tay áo lên, thản nhiên nói: “Bước xuống
đi, để vương gia gặp gỡ giai nhân Lang Gia Vương thị.”

Lời vừa dứt,
năm nữ nhân đồng thời đáp: “Vâng.” Các nàng bước xuống xe ngựa.

Nam Dương
vương không hề chớp mắt khóa chặt trên người năm mỹ nhân, thấy có vẻ trong
phòng không đủ ánh sáng, lão ta vỗ hai tay, vội kêu lên: “Mau mau, thắp thêm
đèn đi!”

“Vâng.” Trong
tiếng bôn chạy, đèn đuốc trong sân sáng rực khiến nơi đây tựa như ban ngày.

Dán người của
năm mỹ nhân xuất hiện rõ rệt ở trước mắt mọi người.

Dưới ngọn đèn
sáng ngời, Nam Dương vương nheo hai mắt, chậc chậc lên tiếng, một bên không kịp
đánh giá, một bên thở dài: “Đẹp, quả nhiên là đẹp. Ai, thành Nam Dương của ta so
ra vẫn kém Kiến Khang mà.”

Cảm khái không
thôi còn có thuộc hạ của lão ta, đám nam nhân này không chuyển mắt nhìn chằm
chằm năm mỹ nhân, một đám hoa mắt thần mê, tâm thần câu túy.

Theo hướng
vung tay của Vương Hoằng, năm mỹ nhân cũng lắc mông thướt tha đi vào trong
điện.

Trần Dung
chuyển mắt, cũng nhìn ngắm đến ngây người.

Năm mỹ nhân
này, dù là người nào thì tư sắc đều kém hơn nàng một chút. Nhưng cũng không
biết vì sao, năm người này đứng chung một chỗ lại giống như xuân lan thu cúc,
đông mai hạ liên (hoa lan mùa xuân, hoa cúc mùa thu, hoa mai mùa đông, hoa
sen mùa hè
) tề tụ một chỗ, khiến người ta có một cảm giác không kịp nhìn
ngắm, chỉ cảm thấy hoa mắt chóng mặt.

Ngay lúc chúng
nam nhân nhìn ngắm si ngốc ngơ ngác, Vương Hoằng mặc áo trắng đã đi tới trước
điện. Chàng lập tức hướng tới phía Trần Dung.

Nhìn khuôn mặt
chàng mang theo nụ cười, Trần Dung hơi hơi cúi đầu, thi lễ, giọng nói có chút
chua chát: “A Dung gặp qua Thất lang.”

Vương Hoằng
cười, chàng ôn nhu nhìn Trần Dung, nói: “Nghe nói Tiên Ti của người Hồ có ý
tiến công nam quận, nữ lang là người trí tuệ, liệu sự như thần, lần này ta trở
về thì cũng chuẩn bị đến Trần phủ cầu kiến nàng, hỏi nàng về sách lược. Thật
không ngờ vương gia đã đi trước một bước mời nữ lang rồi.”

Giọng của
chàng cũng không nhỏ, hơn nữa người như chàng, mặc kệ là lúc nào cũng đều là
trung tâm của đám đông, bởi vậy, lời nói này của chàng, bao gồm Nam Dương vương
cùng Hứa phụ tá đều nghe thấy rõ ràng.

Dần dần, ánh
mắt Nam Dương vương dời khỏi trên người năm mỹ nhân, chuyển về phía Trần Dung,
cũng nhìn về phía Vương Hoằng.

Vương Hoằng
quay đầu lại. Chàng đối mặt với ánh mắt có chút âm trầm của Nam Dương vương,
tươi cười, vung tay áo dài, thoải mái đi đến chỗ trung tâm của chủ điện, ngồi
xuống ở tháp bên trái của Nam Dương vương. Sau khi ngồi xuống, chàng tự rót
rượu, ngửa đầu uống cạn một hơi, chàng hướng tới Trần Dung lắc lắc chén, cười
nói: “A Dung đứng ở đó làm gì? Lại đây ngồi đi.” Chỉ một câu như thế, đã đặt
nàng vào vị trí khách nhân.

Ánh mắt mọi
người trong điện như cố ý vô tình ngước về phía Nam Dương vương.

Lúc này khuôn
mặt đầy thịt béo của Nam Dương vương trầm xuống, không rõ hỉ nộ. Lão ta được hộ
vệ nâng đỡ, ngồi trở lại chủ vị.

Trần Dung khẽ
cử động, miệng nàng bất giác mỉm cười, tay áo phiêu diêu, nhấc chân đi đến ngồi
xuống phía sau Vương Hoằng. Ngay lúc mông nàng đặt xuống tháp, hai chân nàng đã
mềm nhũn, suýt nữa nặng nề mà ngã xuống tháp. May mắn, nàng đúng lúc vươn tay,
lặng lẽ chống đỡ.

Trong đại điện
thật im lặng, mỗi một ánh mắt đều lén lút liếc về phía Nam Dương vương, liếc về
phía Vương Hoằng cùng Trần Dung.

Sau khi Vương
Hoằng uống một hơi cạn sạch rượu trong chén, buông chén xuống, hai tay hợp lại,
nói: “Lấy cầm đến!”

Tiếng đàn của
Vương Thất lang vốn nổi tiếng trong thiên hạ. Khi chàng vừa lên tiếng, hai mắt
mọi người đều sáng ngời.

Một nhạc kĩ
vội vàng ôm lấy một cây thất huyền cầm, chạy bước nhỏ đến trước mặt Vương
Hoằng, sau khi nàng ta thi lễ thì nâng hai tay cung kính dâng cầm lên.

Vương Hoằng
vươn tay tiếp nhận, ngón tay thon dài trắng trẻo khẽ gảy, sau khi khiến huyền
cầm phát ra một loạt âm điệu du dương, chàng tươi cười lộ ra hàm răng tuyết
trắng, liếc về phía Nam Dương vương: “Vương gia có biết, năm gần đây Kiến Khang
lưu hành một khúc, gọi là ‘Biên tiên ngọc nhân hành’, đó là một vẻ phong tình,
mỹ nhân để trần đôi chân ngọc, mặc sa mỏng, múa theo tiếng đàn, hôm nay nên
thưởng thức một phen, thế nào?”

Sau khi chàng
tiến vào trong điện, mỗi khi Nam Dương vương nhìn chàng thì ánh mắt đều có chút
ý vị thâm trường. Giờ phút này, lão ta vuốt chòm râu ngắn, gật đầu, nói: “Chỉ
cần tiếng đàn của Vương Thất lang đã là độc bộ thiên hạ, huống chi còn có mỹ
nhân múa theo? Được!”

Vương Hoằng
hơi nâng tay, ngón tay chàng đảo qua một chút, tức thì, một tiếng đàn du dương
linh động phiêu nhiên vang lên trong điện.

Ngay khi tiếng
đàn của chàng vang lên, năm mỹ nhân kia bước đến, đồng thời khẽ nhấc mũi chân
rồi xoay tròn mở ra.

Đột nhiên,
tiếng đàn như trống, va chạm vào nhau, trở nên nhanh mà dồn dập!

Trong tiếng
đàn này, năm mỹ nhân đồng thời uốn éo vòng eo, chân ngọc khẽ đá! Theo động tác
của các nàng, chỉ thấy mười tiết tấu trong trẻo va vào nhau, mười mũi chân của
mỹ nhân nhất tề đá về phía Nam Dương vương, ngay khi hộ vệ phía sau lão ta vội
vàng đứng lên, mười mũi chân kia đã dừng lại trước chỗ đặt chân của Nam Dương
vương, sắp xếp thành một hàng, bày ra hình hai cánh hoa mai.

Nam Dương
vương mừng rỡ, hai tay hợp lại, cười to ra tiếng.

Theo tiếng
cười này của lão ta, Trần Dung nhắm hai mắt, nàng từ từ thu hồi trâm cài trong
lòng bàn tay vào tay áo, hít một ngụm không khí mới mẻ.

Trong đại
điện, tiết tấu của tiếng đàn nhẹ nhàng hay thay đổi còn đang bay lượn, cùng với
tiếng đàn này là năm mỹ nhân eo nhỏ mềm dẻo, chân ngọc khẽ đá, diệu dụng như ẩn
như hiện, kỹ thuật nhảy cực kỳ mị hoặc.

Dần dần, tiếng
đàn chậm lại. Dần dần, năm mỹ nhân xoay tròn dựa về phía Nam Dương vương. Các
nàng vung tay áo dài, sóng mắt ướt át; Các nàng tươi cười thản nhiên, chân ngọc
thon nhỏ.

Nam Dương
vương nhìn ngắm không khỏi thở dài một tiếng, nói: “Thôi, thôi, vậy theo ý quân
đi.” Lão ta vươn tay ôm chầm một mỹ nhân, cúi đầu nhếch môi cười hôn một cái
thật mạnh trên má nàng ta, quay đầu nhìn về phía Vương Hoằng, đột nhiên nói:
“Hóa ra Thất lang đối với thứ nữ Trần thị nho nhỏ này cũng là có tình.”

Vương Hoằng
cười cười, chàng buông chén, đứng dậy, sau khi vái chào với Nam Dương vương thì
nói với Trần Dung: “Đi thôi.” Dứt lời, chàng xoay người bước đi.

Trần Dung cúi
đầu, vội vàng đuổi theo.

Chỉ chốc lát,
bóng dáng hai người đã biến mất ở chỗ cửa điện.

Một phụ tá
ngồi phía sau Nam Dương vương nhìn bóng dáng của bọn họ, vuốt râu thở dài: “Quả
nhiên là Lang Gia Vương Thất, thật có phong độ của danh sĩ!”

Lúc này, Hứa
phụ tá dẫn đầu nói với Nam Dương vương: “Chúc mừng vương gia đã chiếm được năm
vị mỹ nhân.” Hắn híp mắt đánh giá năm cô nương kia, nói: “Khẳng định là Lang
Gia Vương thị cố ý bồi dưỡng nên, phong tình ý nhị, vũ kỹ như thế, không thể có
ở thành Nam Dương chúng ta.”

Nam Dương
vương gật gật đầu, tay phải lão ta tiến vào khuôn ngực của mỹ nhân trong lòng,
sau khi xoa nhẹ hai cái thì nói với vẻ thỏa mãn: “Bề ngoài thoạt nhìn giống như
khuê tú, hoặc nở nang ung dung hoặc lãnh ngạo lạnh nhạt, bên trong lại tao mị
tận xương. Bản sự huấn luyện nữ nhân của Lang Gia Vương thị thật đúng là rất
cao siêu.”

Hứa phụ tá
nhìn chằm chằm bóng dáng Trần Dung đi xa, thở dài: “Trần thị A Dung này cũng là
người khiến người ta yêu thích.”

Nam Dương
vương cúi đầu hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của mỹ nhân trong lòng, hàm hồ trả
lời: “Về sau thì nói sau, Vương Thất lang sẽ không ở Nam Dương lâu đâu.”

Trần Dung nhắm
mắt theo đuôi phía sau Vương Hoằng. Dưới ánh sao, nàng lẳng lặng nhìn chàng,
chớp chớp mắt, thật lâu đều không nói chuyện.

Đúng lúc này,
Vương Hoằng dừng chân nhìn lại. Chàng hơi hơi nghiêng đầu, đánh giá Trần Dung.

Đối diện với
ánh mắt của chàng, Trần Dung mím môi, không tự chủ được nói: “Ta, ta chưa từng
bị làm nhục!”

Một lời thốt
ra, Vương Hoằng ngẩn ngơ.

Trần Dung cũng
vì bản thân mà ngây ra như phỗng, nàng khẽ hé môi, dường như không tin lời vừa
rồi là do mình nói ra. Ngay lập tức, mặt Trần Dung đỏ tới gáy, nàng cúi đầu,
lúng ta lúng túng mãi mới than thở: “Ta, ta, ta…” Nàng “Ta” sau một lúc, mới
phát hiện bóng hình áo trắng kia đã đi xa. Nhìn dáng người thanh cao của chàng
dưới ánh sao, Trần Dung ngẩn ngơ, một hồi lâu mới bước nhanh đuổi theo.

Vương Hoằng đã
đi tới trước xe ngựa. Chàng dựa vào càng xe một lát, đột nhiên nói: “Người khác
hỏi thì nói nàng và ta cùng ở trong phủ Nam Dương vương.” Nói xong, chàng vén
rèm xe lên, chui vào bên trong.

Trần Dung cúi
đầu, một hồi lâu mới nhẹ giọng đáp: “Vâng.” Nàng cũng bước lên một chiếc xe
ngựa khác.

Xe ngựa khởi
động. Tiếng bánh xe nhịp nhàng lăn đều truyền đến, chỉ trong chốc lát, Trần
Dung nghe thấy có tiếng cửa mở.

Nàng đã ra
khỏi phủ Nam Dương vương. Rốt cục nàng đã tìm được đường sống. Tay trái Trần
Dung nắm chặt tay phải, môi của nàng mím thành một đường, bất tri bất giác, lệ
đã trào ra vành mắt. Nàng mở to mắt, tùy ý để nước mắt lăn xuống hai má. Nàng
lặng lẽ vén lên một góc rèm xe, để gió lạnh thổi khô vết lệ trên gương mặt.
Nhưng mà, nước mắt kia như suối chảy, mặc kệ gió thổi thế nào cũng không thổi
khô được hết. Lén lút, Trần Dung khẽ hít mũi, lau nước mắt trong bóng đêm.

Đột nhiên,
giọng nói dễ nghe của Vương Hoằng khẽ truyền đến: “Nàng khóc ư?”

Trần Dung cả
kinh, vội vàng dùng tay áo lau nước mắt, nhẹ giọng trả lời: “Không có.”

Vương Hoằng
khẽ cười.

Nghe thấy
tiếng cười của chàng, Trần Dung căm tức, nàng hỏi với vẻ hung tợn: “Chàng cười
cái gì?”

Vương Hoằng
cười nhẹ nói: “Ta từng nghĩ rằng tâm của Trần thị A Dung như hồ sâu.”

Trần Dung ngẩn
ra, sau một lúc lâu, nàng mới nói: “Lúc này may mà có chàng… Ân cứu mạng của
chàng, đời này Trần Dung tất sẽ báo!”

Vương Hoằng
ngẩn ra. Một hồi lâu, giọng nói có vẻ kinh ngạc của chàng truyền đến: “Ân cứu
mạng? Nàng đã chuẩn bị tự sát sao?”

Trần Dung
không đáp.

Trong tiếng
bánh xe lạo xạo, chỉ nghe “xoạt” một tiếng, rèm xe của nàng bị vén lên, dưới
ánh sáng, gương mặt tuấn mỹ, khí chất thần bí cao xa của Vương Hoằng xuất hiện
ở trước mặt nàng.

Chàng nhìn
Trần Dung chăm chú. Ánh mắt nhìn thẳng của chàng khiến người ta cảm thấy nóng
nực, Trần Dung hơi hơi nghiêng đầu né tránh.

Vương Hoằng
nhìn nàng, khẽ hỏi: “Nam Dương vương khó có thể chịu nổi đến thế sao?”

Trong bóng
đêm, Trần Dung khe khẽ gật đầu trong đêm đen, nàng thản nhiên nói: “Cái loại
nam nhân này, đương nhiên không thể chịu đựng được.”

Hai mắt Vương
Hoằng phát sáng, sóng mắt lưu chuyển: “Nàng không sợ chết sao?”

Trần Dung
buông rủ hai mắt: “Sợ, nhưng có một số việc so với cái chết còn đáng sợ hơn.”

Vương Hoằng
nhìn nàng chăm chú. Sau một lúc lâu, chàng nhẹ giọng nói: “May mắn ta tới kịp.”
Dứt lời, chàng lại kéo rèm xe xuống.

Khi rèm xe
được thả xuống, Trần Dung quay đầu, nhìn về phía bóng dáng cao to của nam nhân
dưới ánh sáng nhàn nhạt của tinh quang.

Lập tức, không
khí trở nên trầm tĩnh.

Cũng không
biết qua bao lâu, Vương Hoằng khẽ gọi: “Trần thị A Dung.”

“Vâng.”

Chàng dừng một
chút rồi hỏi: “Nàng thật sự thích ta ư?”

Trần Dung ngẩn
ngơ, môi nàng mấp máy một chút, chậm rãi trả lời: “Nam nhân như chàng, có mấy
nữ nhân không thích đây?”

Vương Hoằng
không nói chuyện nữa.

Trong tiếng
bánh xe lăn đi, giọng của xa phu từ bên ngoài truyền đến: “Tới Trần phủ rồi.”

Nhanh như vậy
sao? Trần Dung đang thất thần liền bừng tỉnh, nàng vội vàng vén rèm xe.

Lúc này, trong
xe ngựa đối diện truyền đến tiếng nói nhỏ của Vương Hoằng: “Trở về đi, nhớ rõ
có ai hỏi thì cân nhắc rồi hẵng đáp lời.”

Trần Dung đáp
ứng một tiếng, nhảy xuống xe ngựa. Nàng xoay người, hướng tới đại môn Trần phủ.
Đang đi, Trần Dung dừng chân. Nàng chậm rãi xoay người. Trong bóng đêm, hai mắt
của nàng sáng ngời. Nàng nhìn cỗ xe ngựa kia, nhìn bóng người loáng thoáng
trong xe ngựa chăm chú. Đột nhiên, Trần Dung đi một bước xa về phía đó, nàng
vén rèm xe lên, lẳng lặng vừa vặn chạm phải ánh mắt của Vương Hoằng.

Trần Dung nhìn
chàng. Nàng mím môi run rẩy, một hồi lâu, nàng đột nhiên lui ra phía sau một
bước, vái chào thật sâu, run giọng nói: “Ơn nghĩa ngày hôm nay, Trần Dung khắc
trong tâm khảm.” Dừng một chút, nàng ngẩng đầu nhìn về phía gương mặt tuấn mỹ
trong ánh đèn lồng lay động. Nàng chớp chớp đôi mắt ướt át, chậm rãi hé môi
cười. Nụ cười này thật sự rạng rỡ. Trong ánh mắt có chút kinh ngạc của Vương
Hoằng, Trần Dung nhìn chàng nói: “Vương Thất lang, nếu chàng không phải là Lang
Gia Vương thị, dù thế nào thiếp cũng sẽ quấn quít lấy chàng, khiến chàng không
thể không cưới thiếp.” Nói tới đây, nàng cười khanh khách, vung ống tay áo,
xoay người rời đi.

Đi được năm
bước, phía sau lưng nàng truyền đến giọng nói ôn nhu tao nhã của Vương Hoằng:
“Trần thị A Dung.”

Trần Dung
ngừng chân, xoay người, vội vàng quay đầu nhìn về phía chàng, trong ánh mắt lấp
lánh chờ mong ngay cả chính nàng cũng không biết.

Vương Hoằng
nhìn nàng chăm chú, nhếch miệng cười lộ ra hàm răng tuyết trắng, chậm rì rì
nói: “Nhớ kỹ, nàng nợ ta năm ca kỹ đó.” Dứt lời, chàng buông rèm xe, khẽ quát
một tiếng: “Đi thôi.”

Xe ngựa dần đi
xa.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.