Vụ Bí Ẩn Ngôi Nhà Bị Thu Nhỏ - Chương 11 - 12

Chương 11: Hannibal
suy nghĩ

Tối hôm đó, khi về
đến nhà, Ba Thám Tử Trẻ không được đón tiếp tốt lắm. Thím Mathilda lầm bầm là
sẽ tìm việc cho “thằng cháu lười biếng” làm ngay. Nhưng cũng may là thím không
kịp thực hiện ý định vì chương trình truyền hình ưa thích của thím sắp bắt đầu
chiếu.

Sáng hôm sau, Peter
phải cắt cỏ ngoài vườn, công việc mà đáng lẽ Peter phải làm sau bữa ăn tối. Nên
Peter đến xe lán - bộ tham mưu khá trễ.

- Mình không có
lỗi! Mình phải cắt cỏ! - Peter thông báo.

Peter sửng sốt khi
nhìn thấy bạn. Bob đang ngồi uể oải trên ghế, có vẻ hoàn toàn tuyệt vọng. Còn
Hannibal thì như sắp chết đến nơi rồi.

- Ê sếp! Trông cậu
như cá mắc cạn vậy. - Peter nói. - Có chuyện gì vậy?

- Ông Maréchal đã
cho bọn mình thêm việc rồi! - Bob buồn bã trả lời.

Hannibal thở dài:

- Ông ấy mới điện
thoại cách đây năm phút. Giáo sư Carwell đã kể cho ông ấy nghe chuyện tối hôm
qua. Ông Maréchal cho rằng tình hình đã trở nên quá nguy hiểm và cần phải báo
cảnh sát. Ngoài ra, ông ấy còn nghĩ rằng bọn mình không thể nào làm tốt hơn
những gì đã làm. Do đó ông cho bọn mình nghỉ việc và sẽ gửi tới một khoản tiền
thưởng.

- Úi chà! - Peter
thốt lên rồi ngồi sụp xuống ghế. - Lần đầu tiên bọn mình thất bại!

- Nhục nhã quá! -
Thám tử trưởng thở dài.

- Khỏi phải nói! -
Bob cũng thở dài theo.

Nhưng Hannibal đã
ngồi thẳng lại, mắt đang nhìn chằm chằm phía trước. Peter quan sát Hannibal một
hồi rồi nói:

- Bob, khoan tuyệt
vọng. - Peter nói đột ngột. - Mình có cảm giác Hannibal sẽ không để bị đuổi
việc dễ dàng như thế. Babal ơi, nhưng sợ ông Maréchal sẽ nổi giận nếu bọn mình
tiếp tục thọc mũi vào vụ này.

- Chính vì vậy mà
ta phải thuyết phục ông ấy tiếp tục dùng dịch vụ của ta. - Hannibal tuyên bố. -
Ba Thám tử Trẻ không thể nào bỏ dở một vụ điều tra!

- Nhưng làm thế nào
để thuyết phục ông ấy cho bọn mình tiếp tục? - Bob hỏi.

- Bằng cách chứng
minh cho ông ấy thấy rằng ẩn trốn sau vụ này có nhiều vấn đề hơn ông ấy tưởng!
Đây đúng là một vụ bí ẩn! Và cũng cần phải chứng minh cho ông ấy thấy rằng chỉ
có mình ta giải được vụ này! - Peter lắc đầu.

- Như vậy có an
toàn không hả Babal? Có thể ông Maréchal nghĩ đúng. Làm sao bọn mình có thể
điều tra tiếp được, khi không có manh mối nặng ký nào cả.

- Có chứ! Những lời
cuối cùng của Joshua Cameron và những suy luận của chính ta.

- Suy luận nào?

Hannibal sửa lại tư
thế ngồi cho thoải mái hơn.

- Thứ nhất, có lẽ
ông già Joshua đã sở hữu một cái gì đó quý báu hơn hay quan trọng hơn người ta
nghĩ. Thứ nhì có thể có nhiều người biết điều này. Thứ ba, hai chục tấm tranh
mất là một phần của vụ bí ẩn. Và thứ tư, những lời cuối cùng của ông Joshua
chắc chắn là một bức thông điệp.

Thám tử trưởng ngả
lưng ra phía sau.

- Bây giờ ta chỉ
cần giải nghĩa bí ẩn những lời cuối cùng của người hấp hối... Tất nhiên là với
điều kiện người ta đã lặp lại chính xác cho ta những lời này.

- Cậu nghĩ rằng Hal
và giáo sư nói láo à? - Bob thốt lên.

- Ta biết rằng giáo
sư cần tiền. - Hannibal trả lời. - Ta cũng biết thêm rằng ông Joshua không trả
được tiền thuê nhà những tháng cuối cùng. Rất có thể ông giáo sư Carwell đã giả
định rằng ông họa sĩ có giữ một vật quý báu... hoặc giáo sư đã đoán được điều
này khi bị kẻ trộm vào nhà.

- Mình không nghĩ
Hal nói láo đâu. - Peter tuyên bố.

- Cũng có thể là
không. - Hannibal nói. - Vậy ta hãy xuất phát từ giả thiết rằng lời cuối cùng
của ông Joshua được lặp lại thật chính xác. Mình có ghi lại khi nghe Hal và ông
giáo sư nói. Xem nào...

Thám tử trưởng mở
một ngăn kéo, lấy tờ giấy ra để trên bàn.

- Theo giáo sư, ông
Joshua đã nhiều lần lặp lại từ “xanh”, “chiều”, “vải”. Và dường như ông Joshua
còn nói đến tranh của các bậc thầy danh họa. Còn Hal, do ở lại nhiều hơn bên
giường ông Joshua nên nghe được nhiều hơn: “Hãy nói với họ... hãy nói với họ...
họa... vải... chiều...” Nhưng “hãy nói với họ”, thêm vào với những từ đã biết
không cung cấp được thêm thông tin gì cho ta, ít nhất thoạt đầu là như vậy. Tuy
nhiên có lẽ tất cả những lừ này phải rất quan trọng, nên ông Joshua mới lặp đi
lặp lại nhiều lần.

Peter gãi đầu.

- Ngoài tấm nệm cũ
mà bọn mình đã mở ra xem, mình không thấy cái gì khác màu xanh, trong ngôi nhà
nhỏ ở khu rừng thưa, cũng như trong biệt thự nhỏ của ông Joshua. “Chiều” có thể
có liên quan đến từ “xanh”.

- Nhưng buổi nhiều
làm sao có màu xanh được! - Bob phản đối.

- Khi nói “hãy nói
với họ”,... thì phải hiểu thế nào? - Hannibal đăm chiêu bảo.

- Rõ ràng là có
nhiều người, vì “họ” là ngôi số nhiều. - Bob nhận xét.

- Ta không biết
thêm được gì! - Hannibal thở dài. - Còn từ “vải” thì có thể là bất kỳ vải của
bức tranh nào hay thậm chí cả vải một tấm tranh trắng. Nhưng những bức tranh
tìm thấy ở khu rừng thưa không có gì bí ẩn cả. Vậy có thể là một - hay nhiều -
tấm tranh lạc. Còn từ “họa” thì không cho biết được gì cả. Có thể là “họa sĩ”.

- Còn những bức
tranh của bậc thầy “danh họa” nữa. - Bob nói. - Có thể có nghĩa rằng Joshua xem
tranh mình như những tuyệt tác.

- Nên nhớ rằng De
Groot có vẻ tin rằng Cameron có tài. - Peter nhấn mạnh.

Bob kêu lên một
tiếng.

- Hay chính điều
này là chìa khóa của vụ bí ẩn? Có thể Joshua thật sự là một họa sĩ cao giá,
thậm chí một họa sĩ vĩ đại nữa kia! Nhưng ông lại là một con người lập dị không
chịu trưng bày và bán tranh. Và cũng rất có thể De Groot hy vọng sẽ thu được số
tiền lớn từ mấy bức tranh của Cameron.

- Bob ơi, -
Hannibal nhận xét, - nhưng nếu vậy thì những lời cuối cùng của Joshua không còn
là bức thông điệp nữa. Mà mình tin chắc là có bức thông điệp. Và mình vẫn tự
đặt ra câu hỏi này: ai là những người mà ông Joshua muốn báo tin?

- Bà bá tước và ông
Maréchal. - Peter gợi ý.

- Ông Maréchal chỉ
là cố vấn của bà bá tước. - Hannibal nói. - Ông Joshua nhắn lại cho cả hai để
làm gì? Mà nếu ông chỉ muốn nhắn cho người em gái, thì ông chỉ nói “hãy nói với
cô ấy rằng...”, chứ không nói “hãy nói với họ rằng...” Nếu chỉ là một người thì
sẽ là như vậy. Nên rõ ràng bức thông điệp dành cho nhiều người... hay thậm chí
cả một băng nữa.

- Một băng trộm,
tại sao lại không? Hay một băng buôn lậu? Ông Joshua sống đơn độc và cứ trốn
tránh trong nhà... như thể đang sợ. Biết đâu ông đang lẩn trốn?

- Vậy có thể De
Groot thuộc băng đó. - Peter nói. - Và hắn đang đi tìm chiến lợi phẩm...

- Điều này giải
thích được tại sao hắn đã lục soát kỹ nhà ở khu rừng thưa sau khi nhốt ta cho
rảnh tay. - Hannibal trả lời. - Nhưng điều này lại trái với giả thiết của Bob
rằng De Groot muốn lấy được những tấm tranh có giá do Cameron vẽ. Ông Hà Lan đã
không lục kỹ ngôi nhà như vậy nếu đang truy lùng hai chục tấm tranh.

Hannibal ngưng nói,
nét mặt trở nên lo âu.

- Có chuyện gì vậy
Babal? - Bob hỏi.

- Tự nhiên mình nhớ
lại... Lúc bị nhốt mình có cảm giác một cái gì đó không bình thường. Trong thâm
tâm, mình cảm thấy mình đã bỏ qua một điều gì rất hệ trọng... nhưng mình không
biết được đó là gì.

- Mình có thấy gì
lạ đâu. - Peter tuyên bố.

- Có thể mình lầm.
- Hannibal thở dài. - Dù sao mình vẫn nghĩ bây giờ ta đã thu thập được đủ yếu
tố để đi gặp ông Maréchal và thuyết phục ông cho ta tiếp tục điều tra. Peter và
mình sẽ đi gặp ông ấy để nói chuyện.

- Còn mình? - Bob
phản đối. - Mình bị ra rìa hay sao?

- Hoàn toàn
không! Mình không bác bỏ hẳn ý kiến của cậu. Rất có thể De Groot muốn lấy lại
hai chục tấm tranh của ông Joshua. Vậy ta phải cố tìm cho ra. Một lần nữa cậu
sẽ thử ép Skinny Norris khai ra. Cố tìm hiểu xem nó lấy đâu ra tấm tranh mà nó
đã mang đến cho ta xem!

Chương 12: Thất
bại!

Khách sạn Vách Đá là
một tòa nhà sang trọng đối mặt với Thái Bình Dương, cách Rocky khoảng hai cây
số về phía Nam. Hannibal và Peter bỏ xe đạp ngoài bãi đậu xe, mạnh dạn bước vào
tiền sảnh tiếp tân. Một người nhân viên nét mặt nghiêm khắc ngồi chễm chệ phía
sau quầy, nhìn hai thám tử bằng ánh mắt đa nghi.

- Các cậu làm gì ở
đây? - Ông lầm bầm.

Peter cảm thấy lúng
túng ngay, nhưng Hannibal thì không dễ gì mất bình tĩnh. Thám tử trưởng đứng
thẳng người, trừng mắt nhìn nhân viên tiếp tân rồi nói với giọng Anh có học:

- Ông bạn hãy báo
tin cho bà bá tước rằng chúng tôi đã đến! Hai ông Hannibal Jones và Peter
Jones. Nhờ ông bạn thông báo luôn cho ông Maréchal rằng chúng tôi đang có mặt
tại đây.

Peter cố gắng không
bật cười. Peter đã từng thấy thám tử trưởng diễn trò này rồi. Nhưng ông nhân
viên tiếp tân thì có vẻ hoảng sợ. Trông Hannibal rất giống nhà quý tộc Anh.

- Thôi, - Hannibal
nói tiếp, - nếu ông bạn cho chúng tôi biết số phòng của anh bạn Maréchal thì
chúng tôi sẽ đi thẳng lên gặp ông ta.

- Ơ... ơ... - Ông
tiếp tân ấp úng. - Ông Maréchal ở phòng số mười. Tôi sẽ gọi người dẫn đường...

- Không cần ông bạn
à. - Hannibal oai nghiêm ngắt lời. - Chúng tôi sẽ tự đi. Peter, đi chứ?

Thám tử trưởng
ngẩng đầu cao tự tin băng qua tiền sảnh, để trở ra ngoài phía bên kia. Khi ra
đến khu vườn của khách sạn sang trọng, Hannibal bước đi bình thường trở lại rồi
phì cười.

- Theo tấm bảng nhỏ
đằng kia, thì số mười là đi hướng này, rẽ trái Peter à. - Hannibal nói.

- Cậu đã lừa được
ông tiếp tân, - Peter nói, - nhưng có ngày cậu sẽ bị rắc rối đấy.

- Không có đâu!
Những người làm việc trong các khách sạn sang trọng dễ hù lắm. Họ phải cố gắng
không được làm khách giận. Rất có thể mình là một nhân vật quan trọng.

Hai thám tử đang
bước theo một lối đi nhỏ ngoằn ngoèo giữa những bụi cây râm bụt và cây hoa trà.

- Đây là biệt thự
số chín. - Hannibal nói. - Nhà số mười ngay phía sau khóm cây cọ kia.

Hai thám tử vừa mới
vượt qua khóm cây, thì đứng sững lại. Có kẻ đang đứng cạnh một cửa sổ của biệt
thự số mười, cố nhìn lén vào bên trong nhà. Hai thám tử thận trọng bước tiếp.
Kẻ tò mò, không thấy Peter và Hannibal, rời khỏi cửa sổ để đến cửa vào... và
thử mở cửa.

- Babal! Peter la
lên. Đó là...

Tiếng thét của
Peter làm cho kẻ rình mò quay lại.

- ... Skinny
Norris! - Hannibal kết thúc câu.

Kẻ thù nhìn hai
thám tử một hồi, miệng há to. Trông nó như một thằng bù nhìn. Rồi khi Hannibal
và Peter tiến đến gần nó, nó quay đi rồi chạy trốn mất giữa các bụi cây rậm.

- Rượt theo nó! -
Hannibal la lên.

Peter lao theo tên
cao kều đang chạy giữa cây cọ và bụi râm bụt. Hannibal biết trước rằng mình
không có hy vọng gì bắt kịp Norris, nên nghĩ đến chuyện cản đường chạy của nó.

Rõ ràng là nếu
Norris muốn trở ra bằng cửa chính của khách sạn, thì buộc phải đi vòng qua hồ
bơi. Nó bị Peter đuổi theo phía sau và không có thời gian tìm lối thoát khác,
nó chỉ có thể trốn bằng ngả đó thôi. Nên Hannibal quyết định đi lại đường cũ để
cản đường.

Hannibal đã đến
hàng hiên ven hồ bơi và sắp vượt qua, thì ông Maréchal đột ngột xuất hiện.
Hannibal chỉ nhận ra con người lịch thiệp tóc bạc ấy khi sắp đụng đầu với ông.

- Ô! xin lỗi! - Hannibal
kêu.

Rồi thám tử trưởng
hổn hển đứng lại kịp thời.

- Hannibal! Sao
vậy! - Ông Maréchal bực mình thốt lên. - Cậu làm gì ở đây vậy? Thám tử mà lại
như thế à? Xém chút nữa cậu làm tôi ngã rồi!

- Thưa chú, -
Hannibal hổn hển nói, - tụi cháu vừa mới nhìn thấy Skinny Norris toan lẻn vào
biệt thự của chú. Peter đang rượt theo nó, còn cháu thì tính cản đường rút lui
của nó.

- Cậu nói về người
có một trong các bức tranh của Joshua Cameron à?

- Dạ đúng, thưa
chú. Nếu Peter rượt kịp...

Đúng lúc đó Peter
đến, nét mặt xấu hổ.

- Chạy mất rồi. - Peter
thông báo. - Tiếc quá...

- Đúng, thật đáng
tiếc là cậu đã để nó chạy thoát. - Ông Maréchal càu nhàu. - Không hiểu phòng
tôi có gì mà nó quan tâm đến?

- Những thứ mà tụi
cháu đã lấy lại được cho bà bá tước có nằm bên trong biệt thự của chú không ạ?
- Hannibal hỏi.

- Đồ của ông anh bà
bá tước hả? Có. Nhưng thằng bé Norris cần gì đến những thứ đó? Tôi không hiểu.
Chỉ có một con cú mèo nhồi bông, muỗng nĩa cũ, ống nhòm...

Ông Maréchal ngưng
nói: ông đang nhìn chằm chằm phía bên kia hàng hiên.

- À! - Ông kêu. - Bà
bá tước đến kìa. Chắc chắn bà sẽ quan tâm đến câu chuyện của các cậu.

Bà bá tước ra bàn
ngồi và ra hiệu cho cả nhóm đến ngồi cùng bà. Hai thám tử bước theo ông Maréchal.
Bà bá tước lo lắng nhìn mọi người.

- Các cậu gặp rắc
rối hả?

Ông Maréchal tóm
tắt nhanh lại câu chuyện rồi mời hai thám tử ngồi xuống.

- Nhưng chắc các
cậu đến đây không phải để bắt Norris, đúng không? Xem nào... các cậu đến vì lý
do gì?

- Thưa chú, chú hãy
cho phép tụi cháu tiếp tục làm việc cho chú. - Peter nói thẳng. - Tụi cháu
muốn...

- Không được, cậu
à. Tôi rất tiếc, nhưng...

- Thưa chú, tụi
cháu đã đi đến một số kết luận. - Hannibal vội nói thêm.

Rồi thám tử trưởng
trình bày theo ý mình, rằng ông Joshua Cameron đã giữ một vật rất có giá trị,
rằng những bức tranh bị mất cũng thuộc vụ bí ẩn cần giải ra, và những lời cuối
cùng của người hấp hối là một bức thông điệp.

- Thưa chú, từ suy
luận này đến suy luận kia, tụi cháu đã xem xét hai cách giải thích. Trước hết,
có thể ông Joshua Cameron là một họa sĩ tài năng. Nếu vậy thì tranh của ông rất
có giá, và De Groot biết rõ điều này. Giả thiết thứ nhì: Joshua Cameron thuộc
một băng bất lương và ông đã giật một phần chiến lợi phẩm trộm cắp hay một phần
hàng buôn lậu trốn mất!

Người cố vấn của bà
bá tước thốt lên một tiếng.

- Một băng hả? Băng
tội phạm hả? Người anh trai của bà bá tước! Kìa, chuyện này hoàn toàn vô lý!

Bà bá tước đăm
chiêu lắc đầu.

- Dù sao, - bà nói
từ từ, - dường như kẻ đó... De Groot ấy, muốn một cái gì đó... và chắc chắn hắn
không phải là một người lương thiện.

Hannibal quay sang
bà bá tước:

- Có thể anh của bà
đã bị bọn bất lương lừa gạt. - Hannibal gợi ý.

- Hừm! - Ông Maréchal
kêu và liếc nhìn về phía bà bá tước. - Đúng rằng ông Joshua Cameron là một
người tính tình khác người. Có thể các cậu đã phanh phui ra được một vụ gì đó.
Nếu vậy, thì càng nguy hiểm hơn khi để các cậu tham gia câu chuyện này. Đây là
việc của cảnh sát.

- Nhưng thưa chú. -
Hannibal phản đối. - Tụi cháu có thể giúp ích được rất nhiều...

- Không thể nào có
chuyện này được, cậu à! Tôi rất tiếc. Thôi, chào các cậu nhé!

Peter và
Hannibal buồn bã đứng dậy, rời khỏi hàng hiên. Lần này đúng là thất bại rồi!

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.