Bị thiêu sống - Chương 18

CON TRAI TÔI

Lần
đầu tiên tôi về thăm bố mẹ nuôi kể từ ngày tôi “bỏ” Marouan, khi đó Laetitia và
Nadia còn rất nhỏ. Tôi sợ những phản ứng của con trai tôi khi đứng trước mặt
hai em gái nó. Nó đang bước vào tuổi thiếu niên, tôi đã xây dựng một cuộc đời
khác không có nó và tôi không biết có còn nhớ tới tôi, oán giận tôi hay quan
tâm đến chúng tôi hay không. Mỗi lần tôi gọi điện thoại để báo trước là tôi sẽ
đến thăm và tỏ ý lo lắng thì họ luôn trả lời: “Không, không. Không có vấn đề gì
đâu. Marouan đã biết rồi, con có thể đến.”

Nhưng
nó không thường có mặt ở đó. Tôi hỏi thăm tin tức về nó và họ luôn an ủi tôi là
nó rất khỏe mạnh. Tôi chỉ gặp nó ba lần trong suốt hai mươi năm. Và lần nào tôi
cũng cảm thấy đau khổ. Tôi đã khóc trên đường về nhà. Hai con gái tôi đi qua
anh trai mà không biết, nhưng nó biết. Nó không biểu lộ, không đòi hỏi gì mà
tôi im lặng. Quả thực là những chuyến thăm viếng đau khổ! Tôi không thể nói gì
với nó, tôi không đủ sức. Lần gần đây nhất, Antonio bảo tôi:

-
Anh thấy tốt hơn hết là em đừng đến nữa. Em cứ khóc suốt và em bị suy sụp, như
thế chẳng có tác dụng gì. Nó có cuộc sống riêng của nó, bố mẹ, gia đình, bạn bè...
Em hãy để cho nó được yên. Sau này, một ngày nào đó, nếu nó có hỏi, em sẽ giải
thích cho nó.

Tôi
luôn cảm thấy mình có tội, tôi từ chối trở lại với quá khứ, nhất là khi ngoài
Jacqueline và chồng tôi ra, không một ai biết tôi đã có một đứa con trai. Nó
vẫn còn là con trai của tôi chứ? Tôi không muốn bi kịch gia đình xảy ra, đó là
điều thật đáng sợ.

Lần
cuối cùng tôi gặp nó, nó khoảng mười lăm tuổi. Thậm chí nó còn chơi với các em
nó một lúc... Cuộc trao đổi giữa chúng tôi chỉ giới hạn trong vài câu thông thường
và vô vị: “Chào Marouan, cháu ổn chứ?...” “Cũng ổn, còn cô?”

Gần
mười năm trôi qua. Tôi nghĩ rằng nó đã quên tôi, và tôi không còn tồn tại trong
cuộc đời nó nữa. Tôi biết nó đã đi làm, nó sống trong một căn hộ nhỏ với bạn
gái, như tất cả thanh niên cùng tuổi nó.

Laetitia
mười ba tuổi, Nadia mười hai tuổi. Tôi dồn hết tâm trí lo việc học hành của
chúng và tự nhủ rằng mình đã làm tròn bổn phận. Trong những lúc mất tinh thần, tôi
tự nhủ một cách ích kỉ rằng, để có thể tiếp tục sống nốt phần đời còn lại, tốt
nhất là tôi nên quên. Tôi thèm khát số phận của những người hạnh phúc, những
người không hề gặp bất hạnh trong thời thơ ấu, họ không có bí mật, không có hai
cuộc đời. Điều mà tôi có thể nói, đó là tôi muốn chôn chặt, bằng tất cả sức lực
của mình, quãng đời thứ nhất của tôi, để có thể giống họ. Nhưng mỗi lần tôi
tham dự một hội nghị và tôi phải kể lại cuộc đời đầy ác mộng kia thì niềm hạnh
phúc đó lại bị lung lay, như một ngôi nhà bị xây ẩu. Antonio thấy rõ điều này
và chị Jacqueline cũng vậy. Tôi rất yếu đuối nhưng tôi làm ra vẻ không phải
vậy.

Một
hôm Jacqueline bảo tôi:

-
Em sẽ làm được một việc có ích cho nhiều phụ nữ khác nếu chúng ta viết một
quyển sách kể về cuộc đời của em.

-
Một quyển sách? Nhưng em chỉ mới biết viết thôi...

-
Nhưng em nói được...

Tôi
không biết rằng người ta có thể “nói” ra một quyển sách.

Một
quyển sách, đấy là điều gì đó rất quan trọng... Nhưng bất hạnh thay, tôi lại
không nằm trong số những người đọc được sách. Các con gái tôi vẫn đọc sách.
Antonio cũng đọc. Còn tôi, tôi thích tờ báo buổi sáng. Cứ nghĩ đến việc làm ra
một quyển sách, đến việc tôi xuất hiện trong một quyển sách, tôi như bị choáng
ngợp đến nỗi ý nghĩ ấy cứ luẩn quẩn trong đầu. Từ mấy tháng nay, khi nhìn các
con tôi mỗi ngày một lớn lên, tôi đã nhủ thầm rằng một ngày nào đó, tôi sẽ phải
nói cho chúng biết nhiều hơn. Nếu tất cả những chuyện đó được viết trong một
quyển sách thì có lẽ tôi sẽ cảm thấy bớt nặng nề hơn khi phải một mình đối mặt
với chúng.

Cho
đến bây giờ, tôi chỉ mới kể cho chúng nghe, dần dần từng ít một, những gì cần
thiết nhất để chúng có thể hiểu tại sao tôi lại có một ngoại hình như vậy.
Nhưng đến một ngày nào đó, chúng sẽ muốn hiểu tất cả và khi đó bao nhiêu câu
hỏi của chúng sẽ là bấy nhiêu mũi dao nhói vào tâm trí tôi.

Tôi
thấy mình chưa đủ khả năng để lục sâu vào trong kí ức. Do lúc nào cũng muốn
quên thành thử người ta quên thực sự. Bác sĩ chuyên khoa tâm thần học đã cho
tôi biết như thế âu cũng là bình thường, nhất là với cú sốc và những đau đớn mà
tôi từng trải qua do không được chăm sóc. Nhưng nghiêm trọng nhất vẫn là chuyện
về Marouan. Đã từ lâu, tôi luôn sống nhờ vào việc nói dối để tự vệ. Và tôi sống
rất khó khăn.

Nếu
tôi chấp nhận kể về đời tôi trong một quyển sách thì tôi phải nói về Marouan.
Tôi có quyền làm thế hay không? Tôi đã nói không. Tôi rất sợ. Vì việc đó liên
quan đến sự an toàn của tôi và của nó. Một quyển sách có thể được đưa đi khắp
thế giới. Và nếu gia đình tôi tìm được tôi thì sao? Nhỡ họ làm hại Marouan thì
sao? Họ có thừa khả năng như vậy. Mặt khác, tôi lại muốn có một quyển sách viết
về đời mình. Đã có những lúc tôi mơ đến một vụ trả thù không thể có. Tôi thấy
mình trở về làng, được che giấu và được bảo vệ cho đến khi gặp người em trai
tôi. Chẳng khác nào một thước phim đang quay trong đầu tôi.

Tôi
đi đến trước nhà nó và nói:

“Assad, em còn nhớ chị chứ? Em thấy đấy, chị vẫn còn
sống! Hãy nhìn kĩ những vết sẹo của chị. Đó là do anh rể Hussein đã thiêu sống
chị, nhưng chị vẫn còn sống!”

“Em
còn nhớ em gái Hanan của chị không? Em đã làm gì với nó? Em đã ném nó cho chó
xé xác phải không? Còn vợ của em? Cô ấy vẫn khỏe chứ? Tại sao chị lại bị thiêu
sống đúng vào ngày cô ấy sinh con trai. Hồi ấy chị đang có thai, có cần phải
thiêu sống cả đứa con trai của chị không? Hãy nói cho chị biết tại sao em không
làm gì để giúp chị, chính em, em là đứa em trai duy nhất máu mủ của chị kia mà!”

“Giới
thiệu với em, Marouan, con trai chị! Nó ra đời sớm hơn dự tính hai tháng tại
bệnh viện thành phố, nhưng nó cao to, đẹp trai và rất khỏe mạnh! Em nhìn nó mà
xem!”

“Còn
Hussein? Anh ra đã già hay chết rồi? Chị mong anh ta còn sống nhưng mù lòa hay
bại liệt để nhìn thấy chị vẫn còn sống và đứng trước mặt anh ta! Chị hy vọng
ngày trước chị đau đớn bao nhiêu thì bây giờ anh ta phải đau đớn bấy nhiêu!”

“Còn
cha mẹ thì thế nào? Cả hai đã chết rồi ư? Em hãy nói cho chị biết họ được chôn
ở đâu để chị để chị đến nguyền rủa trước nấm mồ của họ!”

Tôi
thường mơ giấc mơ báo thù đó. Nó khiến tôi trở nên độc ác, như họ. Tôi có ý
định giết người, như họ! Tất cả bọn họ đều tưởng tôi đã chết, nên tôi rất muốn
họ nhìn thấy tôi còn sống!

Suốt
gần một năm, tôi đã từ chối lời đề nghị viết sách, trừ khi mọi người đồng ý cho
tôi được để Marouan ra ngoài câu chuyện. Chị Jacqueline đã tôn trọng quyết định
của tôi. Điều đó thật đáng tiếc, nhưng chị hiểu.

Tôi
không muốn viết một quyển sách nói về tôi mà không nhắc đến Marouan, và tôi
không dám đối mặt với nó để giải quyết vấn đề. Cuộc sống vẫn tiếp diễn và tôi
cảm thấy mất tinh thần do luôn tự nhủ: “Làm như thế đi! Không, đừng làm như
thế!” Phải tiếp cận Marouan bằng cách nào? Đợi hôm nào đó, tôi sẽ gọi điện
thoại cho nó, cứ như thế, không báo trước, sau ngần ấy năm, và tôi nói với nó: “Marouan,
chúng ta cần nói chuyện với nhau.”

Nhưng
tôi sẽ tự giới thiệu như thế nào? Mẹ ư? Và làm gì khi đứng trước mặt nó? Bắt
tay nó? Ôm hôn nó? Nhưng nếu nó đã quên tôi thì sao? Nó có quyền quên bởi chính
tôi đã “quên” nó...

Jacqueline
nhắc đến một chuyện khiến tôi càng thêm lo lắng.

“Chuyện
gì sẽ xảy ra nếu một hôm nào đó Marouan tình cờ gặp một trong hai đứa em gái
của nó, và hai đứa nó lại không biết đó là anh trai của chúng? Nếu con bé yêu
nhầm anh nó và đưa anh nó về nhà giới thiệu với em thì em sẽ làm thế nào?”

Tôi
chưa bao giờ nghĩ đến tình huống đó. Giữa chúng tôi và Marouan có một khoảng
cách chừng hai mươi cây số. Laetitia đã mười bốn tuổi, không bao lâu nữa sẽ đến
thời kì nó có bạn trai... rồi đến lượt Nadia... hai mươi cây số chẳng có ý
nghĩa gì. Thế giới rất nhỏ bé! Mặc dù thấy nguy cơ tuy không chắc chắn lắm
nhưng rất có thể xảy ra, tôi vẫn dứt khoát quyết định. Một năm trôi qua.

Cuối
cùng, mọi việc tự nó diễn ra mà không cần ai sắp đặt. Marouan đã gọi điện thoại
đến nhà. Hôm đó tôi đi làm và chính Nadia đã nghe máy. Marouan chỉ nói: “Tôi
biết mẹ cô, bà ấy và tôi trước kia cùng ở trong một gia đình tiếp đón người tị
nạn. Nhờ cô nhắn bà ấy gọi lại cho tôi.”

Khi
tôi về đến nhà, Nadia lại làm mất mẩu giấy ghi số điện thoại của Marouan. Nó
tìm khắp nơi, tôi trở nên bực tức. Có thể nói rằng số phận không muốn tôi liên
lạc với Marouan. Tôi không biết nó ở đâu, không biết hiện nay nó đang làm việc
ở chỗ nào. Lẽ ra tôi có thể gọi điện cho bố nuôi để hỏi, nhưng tôi không đủ can
đảm. Tôi hèn nhát và tôi tự giận chính mình. Để định mệnh tự lo liệu xem ra còn
dễ hơn việc soi gương. Vào một ngày thứ Năm, nó đã gọi lại. Chính nó nói với
tôi: “Chúng ta phải nói chuyện với nhau.” Và chúng tôi hẹn gặp vào trưa ngày
hôm sau. Tôi chuẩn bị đối mặt với con trai tôi, tôi biết những gì đang chờ đợi
tôi. Đại khái câu hỏi sẽ là: “Tại sao người ta lại nhận con làm con nuôi lúc
con chỉ mới năm tuổi? Tại sao mẹ không giữ con lại với mẹ?... Mẹ giải thích cho
con biết đi.”

Tôi
muốn diện thật đẹp. Tôi đến hiệu làm đầu, tôi trang điểm, mặc đơn giản, quần
Jean, giày thể thao, áo sơ mi màu đỏ, tay dài và cổ áo cài kín. Buổi hẹn được
ấn định đúng giữa trưa, trước một nhà hàng trong thành phố.

Con
phố hẹp. Nó đến từ trung tâm thành phố, tôi đi từ phía nhà ga, nhất định chúng
tôi không thể lạc nhau được. Dù nó có lẫn trong hàng nghìn người, tôi vẫn nhận
ra nó. Tôi thấy nó từ xa tiến đến với cái túi thể thao màu xanh lá mạ. Trong đầu
tôi, nó vẫn còn là một đứa trẻ, nhưng một chàng thanh niên đang mỉm cười với
tôi. Hai chân tôi như sắp khuỵu xuống, hai bàn tay tôi run run và tim tôi thì
đập rộn ràng như thể tôi đang gặp người đàn ông trong mộng. Thực là một cuộc
gặp gỡ giữa hai kẻ yêu nhau. Nó rất cao, nó phải cúi xuống thật thấp để hôn tôi
một cách bình thường như thể nó chỉ mới xa tôi ngày hôm qua. Tôi cũng hôn lại
nó.

-
Con gọi như thế là phải.

-
Mười lăm hôm trước tôi đã gọi nhưng rồi không thấy ai gọi lại, tôi tự nhủ: “Đúng
rồi, bà ấy không muốn gặp mình...”

Tôi
nói không phải thế và tôi giải thích rằng Nadia đã đánh mất mẩu giấy ghi số
điện thoại của nó.

-
Giả sử hôm qua tôi không gọi, thì liệu bà có gọi cho tôi không?

-
Mẹ cũng không biết nữa, có lẽ mẹ sẽ không gọi. Mẹ không dám gọi vì bố mẹ nuôi
của con... mẹ biết là mẹ nuôi của con đã mất...

-
Đúng thế. Bây giờ bố nuôi tôi chỉ còn một mình, nhưng tôi cũng ổn thôi... Còn...
thì thế nào?


không biết phải gọi tôi bằng gì. Thói quen mà tôi đã có, khi ngay từ đầu tôi đã
gọi gia đình tiếp nhận tôi là bố mẹ, đã làm mọi chuyện trở nên phức tạp. Ai
thật sự là mẹ của nó?

Tôi
nói luôn:

-
Marouan này, con có thể gọi mẹ là mẹ, là Souad, là em gái, là chị gái, con cứ
gọi theo ý muốn của con. Nếu Đấng Tối cao sắp đặt như thế thì lát nữa chúng ta
sẽ làm quen với nhau.

-
Được rồi, chúng ta sẽ cùng ăn trưa và chúng ta sẽ nói chuyện.

Chúng
tôi ngồi vào bàn ăn và tôi cứ nhìn nó chằm chằm. Nó giống hệt cha đẻ của nó.
Cũng khổ người như thế, cũng dáng đi nhanh như thế, cũng cách nhìn như thế, tuy
nhiên nó có vẻ khác biệt. Nhìn thật kĩ, nó hơi giống em trai tôi... nhưng trầm
tĩnh và có những nét dịu dàng hơn. Nó có vẻ chấp nhận cuộc đời như nó vốn có, không
chút thắc mắc. Nó đơn giản và thẳng thắn.

-
Hãy cho con biết mẹ đã bị thiêu sống như thế nào?

-
Con không biết gì về việc này ư?

-
Không, không ai nói gì với con về chuyện đó.

Tôi
giải thích mọi chuyện và tôi nhận thấy khi tôi nói đến đâu ánh mắt của Marouan
cũng thay đổi theo đến đấy. Khi tôi nói đến đoạn ngọn lửa bắt đầu bốc cháy trên
người tôi, Marouan bỏ điếu thuốc mà nó định châm xuống.

-
Lúc đó con đang nằm trong bụng mẹ?

-
Phải, lúc ấy con đang nằm trong bụng mẹ. Mẹ đã một mình sinh con ra. Lúc sinh
con, mẹ không hề hay biết gì vì những vết bỏng đã khiến mẹ đau đớn cùng cực. Mẹ
nhìn thấy con, con đang nằm giữa hai chân mẹ, tất cả chỉ có thế. Sau đó con
biến mất. Rồi bác Jacqueline đi tìm con để đưa con lên máy bay cùng với mẹ. Hai
mẹ con đã sống bên nhau suốt chín tháng trong bệnh viện và sau đó, chúng ta
được giao cho bố mẹ nuôi.

-
Chính vì con nên mẹ bị thiêu sống phải không?

-
Không, không phải vì con! Không phải vậy! Không bao giờ! Mà chỉ do phong tục
của đất nước chúng ta. Ở đó, đàn ông làm ra pháp luật. Những người có trách
nhiệm trong chuyện này là ông bà ngoại và bác rể của con, chứ chắc chắn không
phải do con!


nhìn những vết sẹo của tôi, cổ tôi, và nhẹ nhàng đặt bàn tay nó lên cánh tay
tôi. Tôi nhận thấy nó đã đoán được những gì còn lại, nhưng nó không đòi xem
thêm. Liệu có phải nó sợ yêu cầu tôi cho xem thêm không?

-
Con không muốn xem...

-
Không mẹ ạ. Chuyện này đã làm con đau lòng lắm rồi, nếu xem thêm, con sẽ còn
đau lòng hơn nữa. Bố của con, ông ấy như thế nào? Có giống con không?

-
Giống, nhất là khuôn mặt... Mẹ chưa được nhìn thấy con đi lại nhiều, nhưng cách
con đi đứng rất giống ông ấy, người thẳng, dáng vẻ tự hào. Cả phía sau gáy và
miệng của con nữa, giống nhất là hai bàn tay. Con có đôi bàn tay giống hệt ông
ấy, đến cả móng tay cũng giống... Bố con cao hơn con một chút, cũng chắc khỏe
như con. Ông ấy điển trai. Lúc nãy thoạt trông thấy hai vai con, mẹ cứ tưởng là
nhìn thấy bố con.

-
Có lẽ mẹ cảm thấy ấm lòng vì dù sao mẹ cũng yêu ông ấy?

-
Dĩ nhiên, mẹ từng yêu ông ấy. Ông ấy hứa sẽ cưới mẹ... Thế rồi... như con thấy
đấy, khi biết mẹ có thai, ông ấy không quay trở lại...

-
Bỏ rơi mẹ như thế quả là tệ thật! Rốt cuộc cũng do con mà ra cả...

-
Marouan, không phải vậy đâu! Con đừng bao giờ nghĩ như thế! Chỉ do bọn đàn ông
ở nơi đó mà thôi. Sau này, khi con biết về đất nước đó nhiều hơn, con sẽ hiểu.

-
Con rất muốn một ngày nào đó được gặp ông ấy. Chúng ta không thể đến nơi ấy
được à? Cả hai chúng ta? Để xem nơi ấy như thế nào và để gặp ông ấy, bố con...
con rất muốn biết trông ông ấy như thế nào. Ông ấy có biết là con có mặt trên
đời này không?

-
Mẹ cũng không rõ nữa. Từ đó đến giờ, mẹ và ông ấy cũng không gặp lại nhau, con
biết đấy... và rồi sau đó chiến tranh xảy ra... Không, tốt nhất chúng ta không
bao giờ gặp lại những người đó.

-
Có thật là mẹ có thai bảy tháng thì sinh con?

-
Phải, đúng như thế. Con đã chào đời mà không được ai đỡ cả, mẹ không được nhìn
thấy con lâu, nhưng hồi ấy con bé xíu...

-
Con sinh lúc mấy giờ?

-
Lúc mấy giờ à? Mẹ không biết... Hình như là ngày mùng 1 tháng Mười gì đấy. Chỉ
sau này người ta mới nói cho mẹ biết. Riêng mẹ, mẹ không biết gì cả! Nên mẹ
không thể nói cho con biết mấy giờ... Điều quan trọng là con được sinh ra
nguyên vẹn từ đầu đến chân!

-
Tại sao trước đây mẹ đến nhà bố mẹ nuôi mà không nói với con một câu?

-
Mẹ không dám nói gì trước mặt bố mẹ nuôi của con. Họ đã nhận con làm con nuôi
nên mẹ không muốn làm họ phiền lòng. Chính họ đã nuôi dạy con khôn lớn, họ đã
làm tất cả những gì có thể.

-
Con vẫn nhớ mẹ. Ở trong phòng, mẹ đã đưa cho con một hộp sữa chua, rồi một
chiếc răng của con bị gãy làm hộp sữa chua dính máu. Con không chịu ăn nhưng mẹ
cứ ép con phải ăn. Chuyện ấy con vẫn nhớ.

-
Mẹ thật không nhớ gì... Con biết không, dạo ấy mẹ phải trông mấy đứa trẻ khác, và
mẹ nuôi đã bảo mẹ không nên quan tâm đến con nhiều hơn những đứa khác... Vả lại,
ở nhà bố mẹ nuôi, chúng ta không nên phí phạm thức ăn, nuôi bao nhiêu trẻ như
thế tốn kém lắm.

-
Con, lúc con lên mười bốn, mười lăm gì đấy, con rất giận mẹ... con ghen tị.

-
Ghen tị vì ai?

-
Mẹ chứ ai. Con chỉ muốn lúc nào mẹ cũng ở bên cạnh con.

-
Còn bây giờ, ngày hôm nay?

-
Con muốn biết rõ về mẹ, con muốn biết thật nhiều chuyện...

-
Con có giận mẹ về việc sinh thêm các em không?

-
Có thêm em gái như thế thật tuyệt vời... Con cũng muốn được gặp các em.

Rồi
nó nhìn đồng hồ, đã đến giờ tôi phải quay lại chỗ làm.

-
Tiếc quá. Mẹ sắp phải đi, con rất muốn được ở lại bên mẹ.

-
Mẹ biết. Nhưng mẹ buộc phải đi. Ngày mai con đến nhà chơi một lát được không?

-
Không nên, như thế sớm quá. Con muốn được gặp mẹ ở một nơi khác.

-
Thế thì tối mai, lúc bảy giờ, vẫn chỗ này nhé. Mẹ sẽ đưa các em con đến.


hoàn toàn hạnh phúc. Tôi không nghĩ mọi chuyện lại dễ dàng đến thế. Tôi những
tưởng nó sẽ rất giận tôi vì tôi để nó làm con nuôi người khác, tưởng nó sẽ giận
đến khinh bỉ tôi. Nhưng nó thậm chí không hề hỏi tôi về việc ấy. Nó hôn tôi, tôi
cũng hôn nó và chúng tôi cùng nói “tạm biệt, hẹn mai gặp lại!”


tôi quay về chỗ làm, trong đầu tràn ngập vui sướng. Tôi đã bỏ lại phía sau một
gánh nặng khổng lồ. Bây giờ dù có xảy ra chuyện gì, tôi cũng đã gỡ bỏ được nỗi
băn khoăn đã gặm nhấm tôi từ lâu mà tôi không muốn thừa nhận. Tôi tiếc vì mình
đã không đủ khả năng giữ Marouan lại bên cạnh. Một ngày nào đó, tôi sẽ phải xin
lỗi nó về việc đã quá chú tâm làm lại cuộc đời đến nỗi quên cả nó. Trong suy
nghĩ của chính mình, tôi đã chết, không phải nước mà là những suy nghĩ nhấn
chìm tôi, tôi cũng không biết mình đang làm gì. Chẳng có gì của thực tại. Tôi
đang trôi nổi bập bềnh. Lẽ ra tôi phải nói với nó về chuyện này, cũng phải nói
cho nó biết là dù cha đẻ nó đã bỏ rơi cả hai chúng tôi nhưng tôi vẫn yêu người
đàn ông ấy. Việc cha đẻ nó hèn nhát như bao người đàn ông khác không phải lỗi
của tôi. Tôi cũng muốn nói với nó: “Marouan à, mẹ sợ đến nỗi mẹ đã đập mạnh vào
bụng...” Nó phải tha thứ cho tôi vì đã làm những điều đó, tôi thực sự quá ngu
dốt. Ngoài nỗi sợ, trong đầu tôi chẳng có gì khác! Liệu nó có hiểu và tha lỗi
cho tôi không? Liệu tôi có thể nói hết mọi chuyện cho con trai tôi không? Và cả
con gái tôi nữa? Cả ba đứa chúng nó sẽ phán xét tôi như thế nào?

Tâm
trí tôi bị xáo trộn đến mức suốt đêm tôi không ngủ được. Một lần nữa, tôi lại
thấy ngọn lửa bốc cháy trên người và tôi chạy khắp vườn như một con điên.

Antonio
để mặc tôi tự xoay xở, trong lúc này, anh không muốn can thiệp, nhưng anh thấy
rõ là tôi không ổn.

-
Em đã nói với các con chưa?

-
Chưa. Để mai... chúng nó và em sẽ cùng ăn tối với Marouan. Lúc ấy em sẽ chọn
thời điểm thích hợp để nói cho chúng biết. Nhưng em sợ lắm, Antonio.

-
Em sẽ làm được thôi, giờ thì em không rút lui được đâu.

Vào
ba giờ năm mươi bảy phút sáng, tôi nhận được tin nhắn của Marouan: “Tin nhắn
này chỉ để nói với mẹ là con vẫn khỏe, con hôn mẹ. Hẹn sáng mai, mẹ nhé!”


khiến tôi bật khóc.

Báo cáo nội dung xấu