Đóa Lan Rừng Nổi Loạn - Chương 05 - 06

Chương 5

Trang trại Chồn Bạc ở trong một thung lũng sau của vùng Núi
Xanh, cao hơn hai nghìn mét so với mặt biển. Phải theo lối rẽ từ đường lớn
quanh co chín đến mười cây số giữa các chồng đá ngổn ngang và rừng thông mới
tới được căn nhà của Steve Larson nằm bên một cái hồ đầy lươn núi.

Một năm trước, Steve quyết định bỏ nghề chạy mối bảo hiểm để
đi nuôi chồn. Anh dành được một số tiền và khi tìm được chỗ, anh mua ngay và
dọn đến ở. Việc chăn nuôi chỉ mới bắt đầu nhưng Steve hi vọng sẽ đủ tiền để mướn thêm người làm.
Điều bết nhất ở đây là hoang vắng: không có ai để giao tiếp ngày này qua ngày
khác, trừ con chó.

Roy đến là dịp để giải quyết được vấn đề nhưng Steve chỉ thấy
ngay người anh đem đến rắc rối nhiều hơn là một kẻ đồng hành. Steve bắt đầu
không ưa chuyến thăm viếng này.

Roy nhìn quanh khu nhà, mắt tối sầm và không nói gì, sau đấy
đến nằm dài bên bờ hồ để mặc Steve ôm cô gái còn mê man vào nhà. Nhưng khi
Steve vừa đi khuất thì hắn đến chiếc Buick, liếc mắt nhìn vào nhà, giở mui xe lên, mở
vít, cắt cầu chì lấy
bộ công tắc bỏ túi, hạ mui xuống
rồi ra hiên ngồi. Hắn nghe người em đi qua đi lại bên trong. Hắn lẻn vào nhà,
ngắm nhìn tiện nghi đơn giản và đi thẳng đến tủ đựng vũ khí, khóa lại lấy chìa
khóa bỏ vào túi.

Một lát sau, Steve đi vào phòng. Roy hỏi giọng láu lỉnh:

- Chú ru con nhỏ ngủ rồi à?

- Dẹp đi! - Steve cắt ngang. - Lối nói
của anh không ai ưa chút nào cả. Tôi không thích cái tác phong của anh.

Roy cười nhạo nhìn theo người anh. Hắn thấy Steve leo lên xe mở máy. Hắn vẫn đứng dựa cửa khi
Steve giận dữ chạy ngược lên bậc tam cấp đến đứng ngay trước mặt:

- Anh phá xe phải không?

- Chắc vậy! Rồi sao nữa?

Steve cố giữ bình tĩnh:

- Anh đã lấy bộ đánh lửa rồi. Anh nên đưa ngay đây!

- Tao giữ. Tao đã bảo mày đừng đem con nhỏ đó về nhà mà mày
không nghe. Chừng nào tao còn ở đây thì không ai được đến nơi này hết và ai đi
ra ngoài cũng phải có lệnh tao.

Steve nắm chặt tay: - Này Roy, tôi không biết anh định làm
cái gì nhưng tôi sẽ không để anh tự ý làm bậy như vậy. Đưa bộ đánh lửa đây hay
để tôi tự đi lấy? Tôi không muốn làm găng nhưng tôi không chịu được cái lối này
của anh nữa rồi.

- A! Đúng vậy sao? - Roy lùi lại - Tao muốn như thế thì sao?
- Khẩu súng nảy bật trong tay hắn, một khẩu tự động 38 to gộc, cái miệng hoác
ra. - Sao? Vẫn muốn giữ ý định cũ chứ? - Vừa nói hắn vừa chĩa súng vào ngực
Steve.

- Trời! Anh điên rồi, bỏ súng cho tôi nhờ!

- Bây giờ đến lúc mày cần biết chuyện này. - Roy nói giọng
nhát gừng, trầm hẳn xuống. - Nghe đây: tao sẽ nã một phát vào người mày như đập
một con ruồi, chẳng anh em gì hết. Đối với tao, mày chỉ là một tên thô lỗ rừng
rú thôi. Nếu mày mà
nhúc nhích thì sẽ thấy. - Hắn lại lùi, ngồi trên bệ thềm, tay hững hờ mân mê
khẩu súng rồi với giọng dịu dàng hắn nói: - Anh đang bị nguy hiểm nên mới đến
đây... Chỗ này đúng là nơi ẩn nấp lý tưởng không ai nghĩ đến đây tìm anh hết. Cho nên sẽ
không có ông bác sĩ Fleming nào đó đi kể cho mọi người biết anh ở đây. Chú
không bằng lòng cũng vậy thôi. Con bé và chú phải ở đây cho đến khi anh trốn đi
nơi khác. Và, - hắn gằn giọng, - chớ có giở trò ranh ma! Khẩu súng tao nó tự nổ
đấy, tao có kinh nghiệm với nhiều đứa rồi.

Steve đã lấy lại bình tĩnh nhưng vẫn không tin rằng người anh
nói thực:

- Nhưng mà anh điên rồi Roy! Tôi phải đi mời bác sĩ đến chữa
cho cô gái. Thôi đưa cái vít lửa ấy đây cho tôi!

- Mày chậm hiểu thật! - Roy nhạo - Nghe đây, tao làm việc với
Bernie - cướp - nhà - băng, mày hiểu gì không?

Steve có đọc báo nói về Bernie - cướp - nhà - băng, tên thật
là John Dillinger. Anh nói:

- Anh nói gì thế? Bernie là tên giết người!.. Cảnh sát đang
lùng hắn đấy!

Roy cười to: - Năm ngoái tao cướp nhà băng. Nhiều tiền lắm.
Tao là tay chân của Bernie. Chà, bộn xu!

- A! Vậy ư? - Steve nói giọng ngạc nhiên pha lẫn sự khinh
miệt. - Đáng lẽ tôi phải nghi ngờ anh đã móc nối với bọn găngxơ chứ! Anh thì
mãi mãi vẫn là một đứa không ra sao cả!

Roy bỏ súng vào túi dưới sườn nói:

- Tao làm ăn khá lắm. Tao cũng có lúc thấy chán nhưng không
lâu, với lại tao sẽ có đủ tiền tiêu xài và để dành. Tao không như mày chúi vào
cái xó hóc này làm bạn với bọn chồn cáo. Tao biết cách sống.

Steve từ từ bước tới nói:

- Thôi, tốt hơn hết là anh nên đưa khẩu súng cho tôi.

Roy hơi nhếch mép cười, tay vung ra, một lằn sáng lóe lên.
Tiếng nổ vang dội sang bên kia hồ, có vật gì đó vù nhẹ bên mép tai Steve. Roy nói:

- Tao sẽ nhét một viên vào đầu mày dễ như thế đó. Nếu mày lộn
xộn là tao làm thịt. Bây giờ mày đã thấy rõ chưa?

Hắn quay vào nhà đến ngồi trên chiếc ghế đu.

Steve vẫn đứng giữa nắng, vẻ lưỡng lự. Lần này anh đã biết:
Roy sẽ làm đúng như hắn nói. Anh không nghĩ tới mình mà lo cho cô gái đang nằm
trong nhà. Phải lo săn sóc cho cô vì bác sĩ Fleming sẽ không đến được. May là
Steve có một hộp thuốc cứu thương và biết cách băng bó.

Khi đi qua phòng khách, anh nghe Roy nói:

- Tao khóa cái khẩu Eureka của mày rồi. Nếu cần có người bắn
thì người đó chính là tao.

Steve lẳng lặng đi về phòng. Anh xem xét vết thương nơi đầu
cô gái rồi đi tìm hộp thuốc, nước và khăn. Anh vừa băng xong thì cô gái thở nhẹ ra và mở mắt nhìn.
Anh nói:

- Sao? Cô thấy đỡ không?

Cô mở to mắt nhìn anh rồi đưa tay lên đầu:

- Đau lắm! Chuyện gì đấy? Tôi ở đâu vậy?

- Tôi thấy cô trong núi, bị xe cam nhông lật. Cô đừng bận
tâm. Cô bị thương nơi đầu nhưng không sao đâu.

- Cam nhông? - Cô lẩm bẩm, mắt mơ màng. - Cam nhông nào? Tôi
không nhớ ra...

Cô bỗng muốn ngồi dậy nhưng Steve ngăn lại:

- Tôi không nhớ, không biết gì cả, cái đầu tôi làm sao ấy!

- Cô chớ lo, - Steve dịu dàng nói, - Rồi cô sẽ nhớ. Cố gắng
ngủ đi một chút, cô sẽ thấy khá hơn.

- Nhưng tôi không nhớ chuyện gì xảy ra cả, - Cô gái kêu lên,
nắm chặt tay Steve - Tôi sợ... Tôi không biết mình là ai nữa...

- Rồi cô sẽ khỏi thôi. Cô nên nghỉ và nhất là không nên bận
tâm. Khi thức dậy, cô sẽ nhớ lại hết, cô sẽ đỡ ngay.

Cô nhắm mắt lại, dịu dàng nói:

- Ông tốt quá. Xin ông ở bên tôi, đừng rời tôi.

- Tôi ở đây, cô chớ lo.

Cô nằm im một lút rồi ngủ thiếp đi.

Bên kia phòng Roy ngồi suy nghĩ trên chiếc ghế. Nếu không có
chuyện con nhỏ này thì chắc hắn sẽ không nói gì với người em, nhưng thôi, từ
nay hắn sẽ đề phòng. Steve cũng đáng lo đấy và nếu anh hành động bất chợt thì
hắn sẽ tiêu. Có vật gì động đậy ngoài cửa. Roy giật nảy mình tay sờ khẩu súng.
Một con chó to tướng chạy vào phòng vẫy đuôi. Roy cười gượng:

Hắn đá con chó một cái và nhìn nó chạy dọc hành lang đi tìm
chủ. Steve lại gặp phải vấn đề khó vào lúc con chó chạy đến. Anh định không để
cô gái mặc nguyên cả
quần áo mà nằm ngủ nhưng lại dùng dằng không thể cởi ra. Nhưng không còn cách
nào khác. Người phụ nữ sống gần anh nhất ở cách xa ba mươi dặm, vả lại anh
không có cách nào đi đến đó cả.

Con chó chạy vào làm anh nhẹ người. Anh kêu lên:

- Chào Spot! Mày đến đúng lúc thật.

Nhưng con chó cử nhử đi thụt lùi, lông dựng lên. Steve ngạc
nhiên nói: - Mày làm sao thế, đồ đần!

Con chó chỉ nhìn cô gái, nó thụt lùi từ từ rồi sủa lên một
tiếng như khóc, chạy ra hành lang rồi nhảy phóc ra ngoài.

Steve càu nhàu: - Trời, cả nhà điên hết rồi.

Anh mở tủ lấy bộ pijama lụa trắng, cắt bớt tay áo, ống quần
rồi ướm nhìn thân hình cô gái cảm thấy như vừa vặn. Anh mong cô gái không tỉnh
dậy vào lúc này. Anh mở nút áo cô, trong cánh tay áo anh thấy có chiếc khăn
thêu chữ Carol. Anh xoay xoay trong tay. Carol, Carol gì? Cô là ai? Cô từ đâu
đến? Cô có thật mất trí nhớ không? Có thật cô không nhớ gì xảy ra không? Cô
không biết mình là ai? Anh nhìn lại cô nằm dài trên giường. Cô thật xinh.

Cô không phải là loại đón xe ngoài đường đi nhờ.

Cả một màn bí mật bao trùm lên cô gái!

Chương 6

Một tuần lễ đã qua.

Một tuần lễ cực nhọc đối với Steve, với đủ công việc ở trại, phải nấu nướng
và chăm sóc Carol. Roy không bao giờ giúp anh, cả ngày hắn chỉ leo lên một mỏm
đá nhìn xuống đường dò xét, đứng ở đấy hàng giờ nhìn đăm đăm, sững sờ xuống vùng thung lũng vắng
người.

Steve đoán có lẽ ai đấy đã đe dọa hắn nên hắn mới hốt hoảng
như vậy.

Anh đoán đúng,
bởi vì sau ba ngày không thấy có gì, Roy có vẻ như đỡ căng và cuối cùng không
ra ngoài trông chừng nữa. Đến cuối tuần hắn trở nên dễ chịu, ít ra là trong
chừng mực của một con người ích kỷ, đồi bại của hắn. Tuy nhiên hắn vẫn cương
quyết ngăn không cho Steve rời vùng núi xanh và anh buộc phải nghe theo.

Vì Carol ở trong phòng Steve nên hai anh em phải ở chung với
nhau trong một buồng khác và Steve có dịp thấy nỗi hoang mang lo sợ của anh
mình. Roy rất ít ngủ, cứ trằn trọc mãi và khi ngủ thì chỉ cần có tiếng động nhẹ
cũng làm hắn nhỏm dậy ngay.

Carol lành vết thương thật nhanh. Hai ngày đầu cô rất yếu nên
Steve phải luôn luôn ở bên cạnh cô. Khi cơn sốt lui, vết thương bắt đầu lành,
cô bắt đầu hồi sức.

Tuy nhiên, cô vẫn chưa lấy lại được trí nhớ. Cô không nhớ gì
về chuyện trước kia, về Glenview, không nhớ mình là ai. Cô đã bắt đầu tin cậy ở
Steve và câu chuyện giữa anh và Carol một thêm thân mật khiến cho Steve có cảm
tình sâu đậm với Carol để
dần dần đổi thành tình yêu.

Từ khi đứng dậy được, Carol theo sát bên Steve từng bước, cô
chỉ thấy vui sướng được ở bên anh.

Steve không biết gì về sự lệch lạc tâm trí của Carol mà cho
rằng thái độ đó là do vết thương trên đầu làm Carol mất trí nhớ, mất cả sự dè
dặt của người lớn, chỉ còn lại tâm não của trẻ con. Anh tự nhủ rằng trong tình
trạng như thế thì không nên đáp lại tình cảm... Vì thế anh tự nén mình, và nghĩ
rằng một tình yêu như thế chỉ là một thoáng lạc lõng lạ kỳ của tâm hồn rồi nó
sẽ mất đi khi cô ấy lấy lại trí nhớ.

Ngược lại, Roy thấy ngay Carol là một con mồi dễ dàng và luôn
luôn nghĩ tới cô. Carol không lưu ý đến hắn, tâm trí hoàn toàn bị Steve thu
hút, nhưng hắn tin rằng nếu có dịp thì cô sẽ không từ chối.

Một buổi sáng trong khi mơ màng bên hồ, hắn thấy Carol đi
xuống giữa các hàng thông. Steve bận việc trong nhà nên Roy bạo dạn tiến đến
chặn cô lại, nhìn thẳng vào cô nói:

- Chào! Cô đi đâu về đấy?

Gương mặt cô sáng rực lên giữa ánh mặt trời nhợt nhạt khiến
hắn thấy rạo rực. Carol trả lời bằng một giọng bình thản đều đều: - Đi cho chồn
ăn. Tôi đi gặp Steve. Đừng chặn đường tôi!

- Nhưng tôi muốn nói chuyện với cô. - Roy tiến gần lại. - Đã
đến lúc chúng ta cần làm quen với nhau rồi đấy.

- Tôi đi tìm Steve. - Cô lặp lại và tìm cách lánh sang bên
nhưng Roy đã chặn lối.

- Mặc Steve! Này, cô nên dễ thương một chút. Cô đẹp lắm! Tôi
điên vì cô đấy. Thật mà.

Hắn nắm tay cô kéo lại gần. Carol vẫn để mặc hắn làm gì thì
làm, không kháng cự, không thích thú, mắt vẫn nhìn về hướng nhà. Roy siết chặt
cô, ngửi hương tóc thoảng ra. Hắn có cảm tưởng như đang ôm một hình nộm bán ở
cửa hàng. Ba tuần lễ xa đàn bà đối với hắn là quá lắm. Cho nên hắn không cần
quan tâm đến thái độ hoàn toàn dửng dưng của cô. Carol nói giọng nghiêm nghị: -
Bỏ tôi ra, tôi còn đi tìm Steve.

- Nó không bay mất đâu. - Roy vụt vặn người Carol trong tay.
Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt không hồn mở rộng rồi ép môi lên môi Carol. Miệng cô
gái vẫn ngậm kín, tay cô cứng đơ không xuôi theo người. Cô không dâng hiến mà
cũng không chống cự.

Máu sôi lên trong người Roy khi hắn sờ soạng thân hình Carol
rồi lại siết chặt thêm.

Bỗng hắn thấy mình bị lôi mạnh ra, phải buông Carol và lại
thấy khuôn mặt giận dữ của Steve. Chưa kịp rút súng ra thì Steve đã tương một
quả đấm trúng hàm làm hắn ngã lăn ra.

- Anh còn tái diễn cái trò này là tôi vặn cổ đấy. - Steve
bình tĩnh nói rồi ôm ngang người Carol dẫn đi.

- Tôi đưa cô về nhà.

Carol sung sướng đi bên Steve, cô nói:

- Sao anh đánh hắn? Tôi chẳng thấy có gì cả.

- Tôi không muốn hắn làm cô sợ. - Steve trả lời, liếc mắt ngạc nhiên.

- Tôi không sợ. Nhưng tôi không thích hắn. Nếu anh không
thích hắn đối xử với tôi như thế thì lần sau tôi sẽ ngăn cản hắn. Tôi không
biết như thế làm anh giận.

- Thôi... - Steve trả lời và ngẫm nghĩ về lời lẽ đó. - Tôi
không muốn hắn tái diễn...

Roy nhìn họ đi xa rồi từ từ ngồi dậy. Hắn cảm thấy sung sướng
khi Carol không chống cự gì, đến nỗi hắn quên cả cú đấm của Steve. Hắn vừa hôn
Carol! Thật là phỉnh trẻ con cho kẹo. Nếu Steve không ra thì xong rồi...

Đêm đến lặng lẽ và bình yên. Gió nhẹ lay động lá và nước vỗ
rập rình dưới chân thềm bến nhỏ.

Roy nghĩ tới Carol. Hắn không biết làm sao rời phòng mà không
làm cho Steve tỉnh giấc. Nếu đến được phòng Carol thì mọi việc xong hết. Hắn
nhổm dậy nhìn Steve. Cùng lúc hắn cảm thấy có vật gì đang di động bên ngoài.
Nỗi ham muốn tan biến, hắn ngồi lại giường, tim đập mạnh.

Một bóng người đi qua khung cửa sổ mở: một cái bóng vụt
nhanh, lặng lẽ, thoáng hiện rồi biến đi không kịp trông thấy. Roy ngây người
như pho tượng. Hắn nghe có bước chân nhẹ trên thềm rồi một tiếng nữa. Một tiếng
ván gỗ kêu răng rắc và bước chân tiến lại gần.

Roy lay mạnh Steve. Anh vội ngồi dậy, bàn tay Roy bấu chặt
lấy người anh. Nhìn vẻ mặt tái nhợt của Roy, Steve hỏi nhỏ: - Cái gì thế?

- Có ai ở bên ngoài - giọng Roy run lên. - Nghe đi!

Đàng xa phía ngoài hồ, con Spot tru lên ghê rợn. Steve nhảy
ra khỏi giường và dừng ngay lại khi thấy cái bóng đi qua khung cửa sổ:

- Carol đấy, đồ ngu! Tỉnh trí lại đi.

Roy vẫn còn nghẹt thở, hắn nói nghe như tiếng rít qua răng:

- Carol? Nó làm gì thế? Chú có chắc không?

- Tôi trông rõ Carol mà! - Steve trả lời, dựa mình vào cửa
sổ.

Sau một lúc lưỡng lự, Roy đến bên Steve. Carol đi từng bước
dọc dài hành lang. Cô mặc chiếc áo pijama của Steve, chân đi đất. Roy nói nhỏ:

- Con chó chết! Nó làm tôi hoảng lên. Nó làm gì ngoài đó?

- Im đi!
- Steve thì thầm - Có lẽ cô ta mắc bệnh mộng du.

Roy gừ gừ. Bây giờ thì hắn không còn sợ nữa. Hình ảnh Carol
đi chân đất trong bộ pijama lụa trắng, để làn tóc xõa xuống bờ vai làm hắn thấy
bừng bừng trong người.

- Cảnh thật tuyệt! - Hắn thốt lên - Con bé có thân hình hấp
dẫn làm sao!

Steve ra hiệu im lặng. Anh lo lắng tự hỏi. Rằng cô đi đi lại
lại như thế để làm gì. Carol bỗng nhìn về phía hai người và cảm thấy mình đang
bị theo dõi. Ánh trăng chiếu rõ khuôn mặt khiến hai người giật mình vì thấy
khác lạ hẳn: bộ mặt co rúm ró, đường nét méo mó khiến cô trông có vẻ tinh ma
yêu quái. Bên mép cô giật giật và đôi mắt đen thủy tinh không hồn. Steve khó
nhận ra đó là Carol.

Spot tru lên thê thảm nơi một góc sân bên kia khiến Carol
quay phắt lại về phía nó. Cả cử chỉ của cô có cái gì lén lút, lanh lẹ, tinh ma
và nguy hiểm nữa... Thế rồi trong khi con Spot tru lên thì cô leo qua cửa sổ
vào phòng.

Roy nói với giọng run rẩy:

- Chú nghĩ sao? Có thấy bộ mặt của nó không? Con mắt nữa.

- Thấy rồi. - Steve lo lắng. - Để tôi đến xem sao.

- Coi chừng nó móc mắt chú đấy, - Roy vừa nói vừa cười gượng
gạo, - Cứ theo kiểu cách đó thì nó dám làm lắm!

Steve mặc áo, lấy đèn bấm đến phòng Carol mở nhẹ cửa, Carol
đã nằm xuống, nhắm mắt, để ánh trăng soi rõ mặt. Cô vẫn đẹp, trong trắng hơn
lúc nào hết và khi Steve gọi, cô không nhúc nhích. Anh đứng nhìn một lúc rồi
khép cánh cửa trở về.

Đêm ấy anh cũng mất ngủ như Roy.

Sam Garland và Joe đang lau rửa chiếc xe cứu thương của bệnh
viện Glenview.

- Đừng quay lại. Tên nhà báo chuyên chó má lại đến kia kìa!

Joe nhe mấy chiếc răng vàng:

- Tao khoái hắn. Hắn giỏi theo dõi lắm. Mày xem tao có thể
rút được ở hắn tí tiền nào không?

- Đồng ý, - Sam vừa nói vừa lùi lại ngắm hai đèn pha bóng
loáng.

Phil Magarth, người dong dỏng cao, dáng hơi lãng tử, tiến tới
với vẻ hững hờ. Cả tuần, anh đi dạo quanh vùng để săn tin tức về cô gái điên
nhưng ngoài lời bày tỏ ngắn ngủi của bác sĩ Travers - không cho anh biết gì -
và câu: "Đi chỗ khác để tôi yên" của viên Cảnh sát trưởng thì anh
không còn biết gì hơn nữa.

Magarth là phóng viên trong vùng đồng thời cũng là thông tín
viên cho nhiều tờ báo ở vùng Trung Tây, anh rất nhạy bén trong việc móc ra
những tin tức hấp dẫn và tin rằng thường có những chuyện lý thú ẩn sau các sự
kiện rời rạc này... Sau khi mò mẫm khắp nơi, anh quyết định moi móc từ Garland
và Joe.

- Chào các bạn! Đã tìm ra con nhỏ chưa?

- Hỏi bọn tôi thì cũng vô ích thôi, - Garland lại cúi xuống
lau chùi. - Bọn này chỉ là dân làm công mà. Phải không Joe?

- Đúng vậy! - Y trả lời và nháy mắt với Magarth.

- Tôi nghĩ chắc anh có biết, - Magarth nói tay xóc cóc cho
mấy đồng bạc trong túi kêu lên. - Tên con bé là gì nhỉ. Sổ tính tiền của tòa
soạn đặt cho tôi vẫn còn dư, nếu các anh khoái nó.

Vẻ mặt dửng dưng của Sam và Joe biến thật nhanh.

- Dư bao nhiêu? - Sam thận trọng hỏi.

- Còn khá. Nếu có cái gì, các anh cho biết đi.

- Chúng tôi cũng muốn lắm. Có 100 đô la thì bật mí phải không
Joe?

- Đúng lắm! - Joe xoa tay.

Magarth rút trong túi một cuộn giấy đếm bốn tờ 25 đô la:

- Tôi đi đâu cũng mang bánh theo hết. Thế nào ta cũng hiểu
được nhau mà. Tôi nghe đây.

- Đó là người thừa hưởng gia tài của Blandish, - Sam chộp lấy
tiền. - Sao, được không?

Magarth la lên:

- Anh nói gì thế? Chuyện tào lao gì vậy?

- Đúng y boong! - Sam vừa nói vừa đưa hai tờ cho Joe. - Ông
có nghe nói về John Blandis chưa? Lão ta có con gái bị bắt cóc đấy...

Báo cáo nội dung xấu