Đóa Lan Rừng Nổi Loạn - Chương 03 - 04

Chương 3

Chiếc xe cam nhông chậm lại và dừng
trước cửa quán Andy. Nick Burns khó nhọc bước ra khỏi ghế ngồi, trượt lên vũng
nước, cúi đầu tránh gió và mưa quất tới. Hắn đẩy cửa lần mò tìm lối đi trong
căn phòng nồng nặc hơi nóng và khói thuốc rồi bước đến một cái bàn ở gần lò
lửa.

Ông chủ quán Andy thân mình đầy mồ hôi,
vui vẻ:

- Chào Nick! Rất sung sướng được gặp lại
anh. Chà, bết quá! Anh không đi đâu đêm nay phải không? Ai cũng nghỉ lại hết.
Có chỗ cho anh đấy.

- Tôi phải đi. – Nick nói, mặt dài ra vì
mệt nhọc, mắt nặng nề. – Cho một ly cà phê Andy, và lẹ lên, mai tôi phải có mặt
ở Oakville rồi.

- Dóc tổ! – Andy nói với giọng coi
thường. Lão biến đi rồi quay lại ngay với tách cà phê. – Dân chạy xe các anh
toàn loại điên hết. Tại sao không ngủ một giấc? Tôi cam đoan là anh đã thức từ
ngày này sang ngày khác rồi.

- Đúng vậy! – Nick vừa nói vừa đổi thế
ngồi. – Mưa dễ sợ!

- Suốt đêm đấy! Nên cẩn thận, anh bạn ạ.

- Hẳn rồi. Thôi chào. Hẹn lần sau nếu
tôi gặp được món hàng béo bở.

- Được mà! – Andy nói giọng thân mật. –
Lên núi nhớ mà mở mắt ra. – Lão nhặt tiền của Nick vừa ném lên bàn. – Tạm biệt
Nick!

Sau ly cà phê ấm người, Nick lại thấy
lạnh khi ngồi vào cabin, nhưng thấy đầu óc đã tỉnh hẳn. Hắn mở máy, nhấn ga,
chiếc cam nhông ầm ầm lao vào đêm mưa giông.

Bỗng hắn nghiêng người nhìn vào đêm tôi
tối, phía trước là một cô gái đứng bên bờ đường. Hình như cô gái không biết đến
trời mưa và không cử động khi thấy chiếc xe lao tới.

Nick cho xe đậu ngay trước mặt cô gái.
Hắn chỉ thấy lờ mờ một cô gái không mũ nón, tóc bết vào mặt vì mưa. Nick lạ
lùng và ngạc nhiên, hắn rống lên qua tiếng gió:

- Cô lên xe không?

Hắn mở cửa xe. Cô gái không nhúc nhích.
Hắn nhận ra khuôn mặt nhợt nhạt và cảm thấy một đôi mắt vô hình dò xét mình.
Hắn lập lại:

- Cô lên xe không? Cô làm gì ở đây?
Không thấy trời mưa sao?

- Vâng, để tôi lên. – giọng cô gái đều
đều, dửng dưng. Hắn nghiêng mình nắm tay kéo cô gái lên ngồi cạnh, nói:

- Mưa... mưa dữ quá!

Hắn chồm qua cô gái kéo xập cửa. Dưới
ánh đèn mờ trong cabin, hắn nhận ra cô mặc chiếc áo mưa đàn ông. Cô nói:

- Ồ, một đêm tồi tệ quá!

- Ồ, đúng vậy. – Nick lặp lại, vẫn còn
thắc mắc. Hắn nhấn ga, chiếc xe gầm lên sang số và con đường loang loáng ánh
đèn, chiếc xe chạy giữa đêm tối.

Hình như có tiếng chuông yếu ớt từ xa
vẳng tới. Hắn vểng tai nghe. - Gì thế? Tiếng chuông à?

- Đó là tiếng chuông báo động trong nhà
thương điên. – cô gái trả lời. – Có kẻ nào vừa trốn thoát nơi ấy. – Rồi cô gái
cười, tiếng cười âm vang làm Nick thấy khó chịu.

Tiếng chuông theo gió đuổi theo xe.

- Cô nói có kẻ điên trốn à? – Nick hỏi giọng ngạc nhiên. Hắn
thận trọng dò tìm trong bóng tối, cứ sợ có một bóng người la hét vung vẩy từ
trong bụi rậm nhảy nhào ra trước xe. – Nhất định cô thấy mừng khi tôi đến phải
không? Cô đi đâu?

- Đâu cũng được! – Cô gái trả lời, nghiêng mình phía trước cố
sức nhìn qua tấm kính ròng ròng nước mưa. Ánh đèn sáng của bản đồng hồ chiếu
lên hai bàn tay thon dài mảnh mai và Nick nhìn thấy nơi cổ tay trái cô gái có
một vết sẹo sâu và trắng nhợt. Nick nghĩ “Gần nơi động mạch, chắc cô ấy phải sợ
lắm khi bị như vậy.”

- Đâu cũng được ư? – Nick lặp lại. – Chà, xa lắm!

- Lúc này tôi không biết về đâu, tôi không là ai hết! – Cô
gái nói giọng đều đều, cứng cỏi lộ rõ ý tưởng cay đắng.

- Kiểu này là kiểu bảo mình tự lo lấy thân thôi. – Nick nghỉ
rồi cất tiếng. – Không phải tôi tò mò đâu. Tôi đi Oakville, không biết có cùng
đường với cô không?

- Được thôi. – Cô vẫn nói giọng dửng dưng rồi im bặt.

Xe bắt đầu lên dốc, máy nóng lên tràn hơi nực nội khắp cabin.
Nick vẫn tiếp tục lái, càng lên cao càng thấy buồn ngủ, như là lúc đờ đẫn bên
bếp lửa. Hắn buồn ngủ, Nick lái xe như cái máy quên cả cô gái ngồi cạnh bị xóc
giật lên như một con búp bê.

Đã bốn ngày ròng rã hắn chỉ ngủ được có sáu tiếng đồng hồ nên
kiệt sức. Mắt cứ muốn nhắm lại nhưng hắn vẫn giữ đầu thẳng và nhìn đường qua
khe mi mắt. Rồi hắn không giữ được, gục đầu trên vô lăng. Hắn tỉnh ngay, lầm
bầm chửi rủa. Lề đường như dồn về phía hắn. Hắn bám lấy vô lăng, chiếc cam
nhông lết bách rít lên... Bánh xe ngoài leo lề một chút rồi trở lại xuống
đường. Chồng giỏ trái cây phủ dưới bạt rung rinh thật nguy hiểm. Một thoáng như
là mội cơn ác mông. Nick tưởng xe lật nhưng nó lấy lại được thăng bằng và tiếp
tục lăn bánh.

- Lạy chúa! Xin lỗi. – Hắn lắp bắp, hú vía. – Chắc là tôi vừa chợp mắt. –
hắn liếc nhìn cô gái tưởng cô sợ chết điếng nhưng vẫn thấy cô nhìn qua kính
chắn lặng lẽ, bình tĩnh như không có gì xảy ra hết. Hắn hỏi:

- Cô không sợ ư? Suýt nữa thì chúng ta toi mạng.

- Cái chết phải không? – Cô gái nói rất nhỏ (hắn phải cố gắng
lắm mới nghe được qua tiếng gió đập vào xe). – Anh có sợ chết không?

Nick nhăn mặt:

- Đi trên xe không nên nói như vậy, xui lắm. Ngày nào chẳng
có người lái xe bỏ mạng...

Hắn giảm tốc độ đi vào đường cua. Xe đi vào đường núi.

- Đến lúc phải leo đèo rồi. – hắn tiếp, hơi nhổm dậy để nắm
chắc tay lái. – Cô xem: con đường chó chết này đáng nhìn lắm.

Xe đi vào khúc đường hẹp: bên phải là bức tường núi đá, bên
trái là vực sâu đổ xuống thung lũng. Nick vào số hai. Xe ì ạch lên dốc, máy nổ
vang rền.

- Lên dốc gió mạnh lắm. – Nick rống lên với cô gái, Đúng là
gió đã mạnh lên. Đâu đó có những tảng đá rời vách lăn xuống vực. – Gió thổi
ngược lên núi. Năm ngoái tôi đã đi qua quãng đường này và bị pan xe.

Cô gái không nói gì hết, thậm chí quay đầu nhìn cũng không.
Hắn nghĩ, con nhỏ này thật kỳ. Mình mong thấy mặt nó rõ hơn. Hình như nó khá
đẹp. Hắn ngáp dài và ghì vô lăng. “Tôi không là ai hết và không ở đâu hết.” Nó
nói gì lạ thế. Chắc nó đang bị kẹt. Rất có thể nó trốn nhà. Nick lắc đầu, cô
gái làm hắn bối rối.

Xe cua vào đoạn vòng, hắn không lưu ý đến cái gì ngoài vô
lăng. Lúc ấy gió đập vào xe rất dữ. Máy tắt, chiếc xe không chịu tiến lên nữa.
Chiếc xe như húc phải một bức tường trong lúc chúi đầu lao vào mưa gió. Mưa
ròng ròng đập vào mặt kính trước. Sấm nổi ù ù, không còn trông thấy gì.

Hắn chửi thề, mở máy vào số một. Chiếc xe cam nhông rung toàn
thân và bắt đầu lắc lư chồm lên thật nguy hiểm. Ào! Đống giỏ trái cây trên xe
bị gió gạt ra lăn xuống đường.

- Mẹ kiếp! – Nick gầm lên. – Hàng rơi rồi!

Cái giỏ tiếp tục lăn. Hắn từ từ lui xe tìm chỗ núp.

- Ta sắp trật ra khỏi đường rồi. – hắn nghĩ mà run, muốn mở
cửa bỏ xe chạy thoát một mình nhưng lại không dám.

Chiếc xe trượt từ từ ra khỏi đường, cố sức bám lấy đường trong khi Nick
đạp mạnh cần số. Chiếc xe nhảy một cái trên ba bánh xe. Chiếc bánh thứ tư giơ
lên trới và tấp trong hốc đá.

Hắn phănh xe và tắt máy, không dám tin là hai người vừa thoát
nạn. Hắn ngồi xuống ghế, miệng khô khốc, bắp thịt còn run rẩy. Hắn lật chiếc mũ
kết ra phía sau, đưa cánh tay áo lên lau mồ hôi.

- Khiếp thật! Tí nữa là đi đời!

- Bây giờ ông tính sao? – Cô gái hỏi với vẻ hoàn toàn tỉnh
táo.

Hắn không còn đủ sức để lên tiếng, lẳng lặng bước ra xem xét.
Nhờ ánh đèn, hắn thấy các giỏ trái cây tung tóe khắp mặt đường. Hắn nghĩ: Thôi
chỉ còn cách chờ trời sáng.

Cô gái lạ mặt từ bóng tối hiện ra dưới ánh đèn pha như một
bóng ma làm hắn giật mình...

- Tôi bị pan xe, cô hãy vào cabin mà ngồi. Để tôi thắp đèn
báo hiệu, nhặt lại các giỏ trái cây rơi.

- Ta không đi tiếp sao? – Cô gái hỏi, ghé sát vào mặt hắn để
hắn nghe được qua tiếng gió.

- Không! – Hắn rống lên, nỗi tức giận vô cớ. – Lên xe đi!
Trời ạ! Để tôi yên một chút!

Hắn đốt đèn khí đá lên, ánh sáng trắng soi rõ cho thấy hàng
bị mất hoàn toàn. Hắn chỉ kịp thu dọn qua loa trên đường thì lửa đã tắt. Hắn
run lên bần bật, mệt nhọc lách vào cabin. Cô gái đã ngồi trước vô lăng nhưng
hắn mệt quá không bảo được cô ta đổi chỗ. Hắn ngồi đầu gục xuống thiếp đi.

Hắn lại nằm mơ thấy mình lái xe đi dưới ánh mặt trời chiếu
sáng, gió thổi nhẹ mơn nam, chiếc xe xuống phía dốc bên kia, lượn qua các khúc
quanh thật dễ dàng. Lái như thế mới thật khoái. Không mệt tí nào. Tiếng máy chạy đều, kim
chỉ đến 110 km, Connie – vợ hắn – và con hắn ngồi bên cạnh, mỉm cười nhìn hắn
điều khiển chiếc xe thật điệu. Thằng bé còn bảo chạy nhanh lên, đua với gió
nữa.

Rồi bỗng nhiên giấc mơ chuyển sang cơn ác mộng. Vô lăng nát ra trong
tay hắn như làm bằng giấy và chiếc xe cam nhông chồm lên lề, lao xuống vực càng
lúc càng sâu hơn. Nick tỉnh dậy, lạnh mình run rẩy còn nghe tiếng Connie hét
bên tai.

Lúc đầu, hắn tưởng chiếc xe còn rơi xuống vực vì máy còn nổ
và xe còn gập ghềnh. Nhưng hắn nhận ra rằng chiếc xe cam nhông đang xuống dốc
vù vù, ánh đèn pha loang loáng quét trước mặt, nhấp nhô trong đên tối. Trong
cơn tê điếng vì sợ hãi, hắn mò mẫm tìm vô lăng còn chân thì tìm bàn đạp. Đến
lúc này hắn mới thấy không phải hắn lái xe mà cô gái lạ lùng đang cầm vô lăng.
Chưa kịp tỉnh hẳn, hắn đã nghe một tiếng động khác: tiếng còi hụ của cảnh sát
phía sau.

Bây giờ thì hắn đã hoàn toàn tỉnh, nỗi tức giận lo sợ khiến
hắn hét lên:

- Không được! Cô có điên không đấy? Dừng lại! Hàng tôi đổ hết
rồi còn cảnh sát thì đuổi theo sau kìa! Cô có nghe không? Dừng lại!

Cô gái không thèm nghe hắn, nắm chặt vô lăng, ngồi yên như
một pho tượng, chân nhấn ga, thúc máy càng nhanh đến nỗi xe rung lên.

- Cô điên rồi à? – Nick rống lên mà không dám đụng đến cô sợ
lạc tay bánh tuôn qua lề. – Cô định cho chúng ta xuống hố hết à? Đồ ngu!

Nhưng cô ta vẫn không chịu nghe và chiếc xe chồm tới lao gập
ghềnh xuống dốc giữa gió mưa trong đên tối.

Phía sau còi hụ rú lên, Nick nghiêng mình ra cửa nhìn về phía
sau trong cơn mưa quất vào mặt. Chỉ có một ánh đèn lấp loáng đằng xa. Một lão
cớm đuổi bằng mô tô. Hắn quay sang cô gái hét rống lên:

- Bọn cớm đuổi theo phạt ta chạy quá tốc độ. Không thể bỏ rơi
hắn được đâu. Dừng lại, nghe không?

- Nó không đuổi kịp ta đâu. – cô gái cất cao giọng giửa tiếng
máy nổ và tiếng gió rít. Rồi cô cười, tiếng cười như sắt thép làm Nick thêm nhức nhối.

- Đừng có ngốc. – hắn nghiêng người lại gần cô gái. – Coi
chừng tông vào một cái gì đó. Cam nhông này không thể chạy nhanh hơn tên cớm
được đâu. Nào, stốp!

Trước mặt con đường vụt mở rộng ra thêm. Nick nghĩ, lão cớm
sẽ vượt lên và chặn xe mình lại. Chẳng sao, cô ta lái chứ không phải mình. Con
bé thật ngốc. Đúng là đồ điên!

Sự việc xảy ra đúng như hắn nghĩ: có tiếng máy gầm lên đèn
pha sáng loáng rồi lão cớm vượt qua, một hình người mập mạp, áo da đen, đầu
chồm lên tay lái. Nick rống lên:

- Dừng lại đi! Hắn sẽ chạy ra giữa đường để chặn ta. Cô dừng
lại nếu không thì cán lão ta mất!

- Tôi sẽ cán! – Cô gái nói giọng bình tĩnh.

Nick nhìn thẳng vào cô, cảm thấy là cô sẽ làm thực.

- Cô có mất trí không? – Hắn rống lên một cách sợ hãi:
Glenview... tiếng chuông... có kẻ trốn... tiếng cười lanh lảnh kỳ lạ... Tôi
không là ai hết, không từ đâu đến hết... Rồi tôi sẽ cán hắn... Trời ơi, cô gái
này điên, đúng rồi. Lão cớm rượt đuổi là để bắt cô gái về Glenview!

Nick nảy người ra phía sau, mắt muốn lồi ra, sợ muốn chết.
Không thể ở đây mà không làm gì cả. Cô ta cán xong lão cớm, sẽ giết mình, rồi
tự tử. Phải cúp công tắc thôi. Nhưng hắn có dám làm không? Nếu cô ta sợ thì xe
sẽ đổ. Bên trái là một hàng rào chắn bằng gỗ sơn trắng ngăn các tay lái xe. Nếu
lật qua trái thì xe cháy, lật qua phải thì may hơn, tuy may không nhiều nhưng
còn có thể được, đủ để hai người nhảy ra trước khi bình xăng bắt lửa.

Hắn thấy lão cớm ra dấu dừng lại. Phía sau mô tô có bảng hiệu
sáng lên lờ mờ: "Cảnh sát! dừng lại!" Hắn kêu lên tuyệt vọng:

- Dừng lại! Lão không gây chuyện với cô đâu, mà với tôi. Cô không sợ gì hết à?

Cô gái cười không thành tiếng khi nhìn
thấy bảng hiệu. Hình như cô ta nhắm thẳng vào chiếc mô tô. Nick thấy xe trước
ghìm tốc độ, chiếc xe cam nhông tiến lại. Ánh đèn pha đập vào lưng lão. Đồ ngu,
Nick nghĩ. Lão phải biết đây là con mẹ điên chứ. Lão phải biết là nó sẽ cười
lên lão chứ! Hắn chồm ra ngoài xe rống lên với bóng người cúi gập trên chiếc mô
tô:

- Tránh đi! Nó sắp cán anh đấy! Tránh
đi! Đồ ngu!

Gió thổi tạt lời hắn bay đi. Lão cớm cứ
giảm thêm tốc độ và chạy ngay giữa đường. Đèn cam nhông đã chiếu lên người, đầu
xe chỉ cách lão độ mươi thước.

Nick hoảng lên, quay lại cúp máy nhưng
mấy ngón tay như cái vuốt đã cào vào mặt hắn. Trong khi bật ra sau để tránh, đầu hắn
đập vào thành xe, chiếc xe leo lên bờ cỏ rồi lại vòng xuống đường. Vừa kinh
hoàng vừa đau buốt, Nick úp mặt vào tay, máu chảy ròng ròng qua kẽ ngón.

Khi ngẩng lên hắn đã thấy chuyện gì xảy
ra. Lão cớm liếc ra phía sau, hình như đã cảm thấy được nguy hiểm. Nick thấy
khuôn mặt lão cớm mang cặp kính to tướng dính đầy bùn, miệng há hốc vẻ lo sợ
không thành lời. Cô gái nhấn hết ga. Trong một lúc cả hai chiếc xe hình như lơ
lửng trên không, chiếc mô tô tìm cách tránh nhưng chiếc cam nhông đã bắt kịp và
đè nghiến nó. Thế rồi, chiếc cam nhông chồm mạnh lên đập vào mô tô, tung nó lên
trời.

Vượt lên cả tiếng gầm của gió, Nick nghe
một tiếng kêu kinh hoàng của người cảnh sát, tiếng chiếc mô tô đập vào vách
núi, hắn thấy chiếc xe bốc lửa. Rồi lại thấy một khối đen nặng nề lăn trên
đường ngay trên lối đèn pha. Hắn úp mặt vào tay la lên:

- Coi chừng!

Người cảnh sát cố gượng đứng lên vào lúc
chiếc xe đè lên người y. Có tiếng va nhẹ, bánh phải hình như hơi nhỉnh lên. Có
vật gì đó đập vào càng bánh, tung một vệt màu đỏ gặp mưa loãng ngay. Bánh sau
trượt một chút trên vật gì mềm mềm. Rồi con đường trước mặt mở rộng ra, vắng vẻ
như cũ. Nick gào lên:

- Cô giết ông ra rồi! Đồ khốn!

Không kịp suy nghĩ, hắn chồm tới chụp
chiếc chìa khóa công tắc, tránh né được bàn tay nhọn hoắt tấn công của cô gái,
nắm được vô lăng xoay mạnh cho xe hướng về phía sườn núi. Nhưng cô gái rất
khỏe. Chiếc xe vòng vèo trên đường trong khi hai người giành nhau vô lăng.

Khuôn mặt Nick gần sát với mặt cô gái,
hắn thấy mắt cô lóe lên như hai ngọn đèn nhỏ sau miếng kính cửa xe. Hắn chửi
thề đập cô một cái nhưng xe hất làm hắn đánh lệch sang bên. Bị đánh cô gái như
nghẹn thở thế là cô bỏ vô lăng nhào tới hắn. Mấy móng tay chụp ngay vào hắn, xé
rách mi làm hắn không nhìn thấy gì. Hắn thấy máu chảy tràn ra, gục xuống, la
hét đau đớn, vung tay đập điên cuồng không còn biết gì nữa.

Cô gái điên rời vô lăng, chồm lên hắn
bóp cổ, bập các ngón tay vào thớ thịt.

Chiếc xe vượt lề, nhảy qua hàng rào
chắn. Ánh đèn pha lọt thõm vào vực sâu hun hút. Đá sạn kêu rít lên dưới cái
chắn bùn. Bánh xe không còn bám được mặt đất. Trong một giây chiếc cam nhông
hình như đứng giữa khoảng không, rồi chồm lên lao vào bóng tối dưới vực thung
lũng.

Chương 4

Chiếc xe Buick lớn sửa thành xe chở hàng
nhỏ mui sáng lên dưới ánh sáng mặt trời ban mai, thảnh thơi leo lên dốc quanh
co khe núi.

Steve Larson ngồi lái, người bên cạnh
anh là Roy. Không có nét nào chứng tỏ hai người là anh em. Steve to lớn, lực
lưỡng, tóc vàng hoa, mắt xanh như cười, nước da rám nắng, trông có vẻ trẻ hơn
tuổi ba mươi hai của anh. Anh vận quần nhung và sơ mi xắn tay để lộ hai cánh
tay nổi bắp và rám nắng.

Roy, người anh, tóc nâu, thấp hơn người
em một cái đầu, đôi môi mỏng mấp máy, mắt xanh màu lam ngọc. Hắn có dáng hấp
tấp, bất thường, lộ cho thấy đó là một con người bắt đầu mất tinh thần sau một
thời gian dài chịu đựng. Bộ cánh dân thành phố sang trọng nổi bật trên vùng núi
non này.

Steve rời nơi nuôi chồn ở phía vùng đỉnh
Núi Xanh trên kia để ra ga đón Roy từ New York đến. Đã mấy năm, hai anh em chưa
gặp nhau và Steve cũng tự hỏi sao Roy lại thình lình quá bộ đến nơi đây như
vậy. Ở nhà ga, Stever ngạc nhiên thấy Roy ủ rũ và trong mấy cây số đầu trên
đường về, hai anh em nói chuyện với nhau một cách hời hợt. Roy lo lắng nhìn qua
cửa kính hậu như để tin chắc không có ai đuổi theo. Cách thức lén lút đó làm
cho Steve bực mình nhưng vì biết ông anh hay cáu bẳn nên anh không tiện hỏi
thêm.

Anh cố gắng gợi chuyện:

- Anh trông khỏe khoắn đấy. Ở New York anh sống dễ chịu chứ?

- Cũng tàm tạm thôi. - Roy càu nhàu lên tiếng, cổ cứ xoay mãi
về phía sau.

- Này, sau mấy năm xa cách, em thực vui vẻ được gặp lại anh.
- Steve tiếp tục nói nhưng cảm thấy mình không thành thực lắm - Sao bỗng nhiên
anh lại có ý muốn đến đây chơi thế? - Steve nghĩ rằng nếu Roy giấu giếm điều gì
thì đây là lúc thích hợp nhất để tâm sự.

Nhưng Roy vẫn lảng tránh:

- Anh nghĩ là nên đổi không khí một chút. Ở New York nóng
quá. - Hắn bực bội ngắm các đỉnh núi đá ở phía chân trời. Xe quay qua hướng nào
cũng thấy núi nổi lên đỉnh nhọn, đỉnh tròn, nứt nẻ, phủ băng tuyết trông thật
rực rỡ dưới ánh sáng mặt trời. Hắn không kềm được xúc động:

- Xứ của chú hơi rợn đấy!

- Thật tráng lệ! - Steve trả lời - Nhưng chắc là buồn hơn so
với New York. Nhà láng giềng gần em nhất cũng cách xa hai mươi dặm và có khi
nhiều tuần lễ không ai đến thăm.

- Hợp với anh đấy. Anh có ý định nghỉ ngơi một thời gian. -
Hắn lại loay hoay nhìn về phía sau. Con đường vắng vẻ như một dải lụa trải dài
phía sau làm hắn thích thú. - Ừ, thật tuyệt đối với anh. - Hắn suy nghĩ một lát
rồi tiếp:

- Nhưng anh không ở đây suốt cả đời đâu. Còn chú, chú thích ở
đây một mình à? Không chán sao?

- Em quen rồi. Tất nhiên là cũng có lúc thấy hơi buồn nhưng
em có nhiều việc lắm. Phải coi sóc hơn một trăm con chồn mà chỉ có mình em
thôi.

Roy nhìn Steve dáng lạ lùng:

- Nếu chú cần đàn bà thì chú làm sao ở cái xứ này?

- Em không cần, - anh biết tính Roy đối với đàn bà như thế
nào rồi.

- Chuyện đàn bà chú dở quá! - Roy nói và lại quay ra phía sau
- Chẳng lẽ chú ở đây năm này sang năm khác không cần đàn bà sao?

- Em chỉ mới ở đây có một năm thôi và cũng không còn thì giờ
nghĩ tới nữa. - Steve trả lời vắn tắt.

Roy càu nhàu: - Đáng lẽ anh phải mang theo một con nhỏ. Anh
cứ tưởng chú có sẵn cả bầy rồi chứ.

Họ đi đến một ngã ba, Steve thay đổi câu chuyện:

- Ta đi qua phải, phía trái là đường xuống thung lũng. Đường
ấy xe cam nhông nhiều lắm. Đi phía này thì ta vào núi.

- Hình như có chiếc cam nhông bị lật phía bên kia, - Roy bỗng
giơ tay chỉ.

Steve nhìn theo và dừng xe lại. Anh nghiêng người ra cửa nhìn
theo sườn dốc lên đến con đường khoảng sáu trăm mét trên cao.

Đúng là có chiếc cam nhông bị lật. Nó bị kẹt giữa hai cây
tùng. Roy càu nhàu:

- Sao chú dừng lại? Bộ chú chưa từng thấy xe đổ sao?

- Tất nhiên là thấy rồi, - Steve trả lời và mở cửa nhảy xuống
đường. - Thấy nhiều
là khác. Cho nên em mới lại thử xem sao. Biết đâu chẳng có kẻ bị thương. Đêm
bão vừa qua chắc chưa ai thấy đâu.

- Tinh thần đoàn kết của dân rừng đấy. - Roy cười nhạo. - Được rồi. Tôi theo chú.
Tôi cuồng chân cả thế kỷ rồi đây.

Họ lên đến chỗ xe cam nhông sau khi mệt nhọc luồn qua cỏ và
các bụi rậm.

Steve đứng trên chiếc cam nhông nhìn vào cửa kính vỡ. Roy dựa
vào xe thở dốc. Steve kêu lên:

- Anh giúp em một tay. Có một người lái xe và một phụ nữ.
Hình như họ chết rồi, nhưng để xem.

Anh bước vào trong, nắm tay người đàn ông lạnh ngắt:

- Đúng là chết rồi!

- Anh đã nói rồi mà! - Roy thốt lên - Thôi rời khỏi nơi này
đi!

Từ chỗ đứng, hắn nhìn thấy con đường ngoằn ngoèo quanh núi
dài hàng cây số. Từ nhiều tuần nay bây giờ hắn mới thấy an tâm.

Steve cúi xuống sờ người phụ nữ nằm cạnh tài xế. Cô ta còn ấm.

- Ê, Roy! Đừng đi! Giúp em một tay đã.

Roy càu nhàu bước lên nhìn qua vai Steve
rồi nhìn trở lại con đường. - Được rồi. Không thể mọc rễ mãi ở đây được.

Steve nâng người phụ nữ lên chuyển cho
Roy qua cửa. Trong khi Roy để cô gái dựa vào thành xe, hắn nhìn thấy người lái
xe, hắn kêu lên:

- Trời! Nhìn xem mặt gã kìa.

- Hình như gã vật lộn với con mèo, -
Steve nói và vội vã nhảy ra khỏi xe.

Roy cầm tay cô gái giở lên:

- Con mèo của chú đấy. Trên móng tay cô
ta còn dấu máu và thịt đây. Biết sao không? Chắc gã lái xe muốn đùa tí chơi với
con nhỏ nên bị nó cào cho đui mắt và xe bị lật. - Hắn nhìn kỹ cô gái. - Này,
con nhỏ thật đẹp. Anh cam đoan là gã lái xe tưởng vớ được món bở. Đẹp thật. Gã
kia không nhầm đâu. Theo chú thì sao?

- Mang cô ta đi. - Steve nói khô khốc.

Cả hai khiêng cô gái đặt lên lớp cỏ.
Steve quỳ xuống cạnh cô còn Roy khoanh tay đứng nhìn. Steve nói:

- Cô ta bị vết thương nặng phía sau đầu.
Phải chữa ngay mới được.

- Bỏ đi! - Roy bỗng lên giọng giận dữ. -
Bỏ nó đây thôi. Nó biết cách lo liệu. Một con bé biết đi
nhờ xe thì có thể xoay xở
được. Chẳng nên bận rộn về bọn đàn bà. Thế nào cũng có kẻ tìm thấy nó và khoái
lắm.

Steve nhìn hắn không nói rồi quyết định:

- Không có chuyện bỏ cô ta lại. Cô ta bị thương nặng lắm.

- Thế thì mang nó xuống đường rồi quẳng nó ở đấy. Sẽ có kẻ đi
qua thôi. - Roy nói mặt xanh mét, giật giật bắp thịt. - Tao không muốn dây vào
chuyện này.

- Phải chữa cho cô ta ngay. - Steve bình tĩnh nói. - Từ đây
về trại không có chỗ nào tôi có thể gửi cô ta lại được. Để tôi mang về nhà và
mời bác sĩ Fleming. Anh không phản đối chứ?

Gương mặt Roy héo quắt đi vì nỗi tức giận kiềm chế, hắn kêu
lên:

- Này, này! Tao hiểu mày rồi. Mày giống mấy thằng thộn, cả
đời ở trong cái xó này, thấy cái váy nào đi qua là chộp ngay. Đi tìm bác sĩ!...
Sao? Mày cảm thương cho con đĩ này à? Chắc lúc nãy mày chỉ nói ba láp thôi phải
không? Hễ có cái gì đến tay là mày đâu có tha!

Steve bỗng đứng dậy. Thoáng một lúc anh có ý định nện Roy
nhưng lại nén lại được và khinh bỉ nói:

- Anh vẫn thế, không thay đổi được chút nào. Nhưng anh không
làm tôi đổi ý đâu. Không bao giờ anh chịu hiểu gì hết. Đầu óc anh chỉ là một
thứ rỗng tuếch.

Anh quay sang cô gái sờ nắn chân tay xem có chỗ nào bị gãy
không và thấy cô gái giật mình. Roy nhạo:

- Sao không lột nó ra mà cứ mò mẫm hoài vậy?

Steve ra dáng không nghe thấy gì nhưng gáy đỏ rần. Anh sờ
mạch thấy còn đập. Roy tiếp giọng mềm mỏng:

- Chú nên để cô ta lại không sau này sẽ hối hận đấy.

- Xì! Làm đi! - Steve gắt và ôm cô gái lên.

- Được rồi! Chớ trách là tao không báo trước. - Roy tiếp và
nhún vai mặc kệ - Tao linh cảm con nhỏ này sẽ mang nhiều chuyện rắc rối đến tao
và mày. Nhưng tao cóc cần. Tại mày.

Steve bước đi chầm chậm, thận trọng trở về xe mình.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.