Rừng Răng-Tay - Chương 10

10

Mùa xuân
ở ngôi làng này đồng nghĩa với mưa, lễ rửa tội và đám cưới. Cũng đồng thời là
lễ Edenmass, để đón mừng một năm mới và kỷ niệm lễ chiến thắng Vùng vô định.
Trung tâm của lễ Edenmass là những đám cưới. Đám cưới ở làng tôi là một sự gắn
kết thiêng liêng bao gồm ba buổi lễ được gọi là Brethlaw để hai người có thể
nên vợ nên chồng. Brethlaw kéo dài suốt một tuần liền, bắt đầu bằng Lễ Chứng
giám, rồi Lễ Gắn kết và cuối cùng là Lễ Thề nguyền sống bên nhau trọn đời. Đó
là kết quả của quá trình hẹn hò trong suốt mùa đông mà khởi đầu bằng Lễ hội
Ngày mùa.

Nghi lễ
quan trọng và thiêng liêng nhất trong Brethlaw là Lễ Thề nguyền sống bên nhau
trọn đời, để rồi sau đó các cặp đôi sẽ trở thành chồng vợ mãi mãi. Đêm trước Lễ
Thề nguyền chính là Lễ Gắn kết. Các xơ sẽ cột bàn tay phải của cô dâu vào bàn
tay trái của chú rể và đôi vợ chồng sẽ qua đêm cùng nhau trong căn nhà mới của
họ. Người ta sẽ để họ lại một mình với nhau và mang cho họ con dao cưới đề
phòng trường hợp họ muốn cắt Lễ Gắn kết. Đây là dịp để cả hai cùng chia sẻ nỗi
niềm riêng và là cơ hội cuối cùng để suy nghĩ xem có sẵn sàng là người bạn đời
vĩnh viễn của người kia hay không.

Những
ngày lễ Edenmass còn là dịp để rửa tội cho những đứa trẻ được sinh ra từ cuộc
hôn nhân năm trước. Đây là quãng thời gian vui vẻ và long trọng nhất trong năm,
để tôn vinh cuộc sống và sự tồn tại của những thế hệ nối tiếp kể từ Thời tái
sinh. Trong dịp này, chúng tôi cũng phải hứa sẽ bền chí và dâng hiến cuộc sống
của mình cho ngôi làng.

Năm nay
tôi là một trong số hai cô dâu duy nhất. Tôi cũng mặc một chiếc áo choàng trắng
trong suốt cả tuần. Những bông hoa đầu xuân được cài vào mái tóc của tôi. Có
bốn người sẽ làm đám cưới và tham gia Lễ Chứng giám: Tôi và Harry, Travis và
Cass.

Chúng tôi
đứng thành hàng ngang trên bục trước nhà thờ. Bóng đen khổng lồ của tòa nhà bao
trùm lên chúng tôi. Xơ Tabitha đứng đối diện chúng tôi, toàn bộ những người
làng có mặt trong buổi lễ thì đứng đằng sau. Nắng xuân hôm nay đặc biệt gay
gắt. Những làn hơi nóng ẩm bốc lên từ mặt đất khiến không khí đặc quánh đến độ
chúng tôi khó thở như đang chìm trong nước.


Tabitha nói về những bổn phận, trách nhiệm, về tội lỗi, về cuộc sống và những
lời thề nguyện. Xơ nói rằng lòng trung thành đã được cha truyền con nối bao thế
hệ trong ngôi làng của chúng tôi như thế nào. Xơ nhắc nhở chúng tôi về cuộc
sống mong manh và sự nguy hiểm luôn rình rập bất cứ lúc nào, không chỉ từ Vùng
vô định phía bên ngoài hàng rào mà còn ở những mầm mống đe dọa của bệnh tật, sự
vô sinh và cằn cỗi. Bà chỉ cho bốn chúng tôi thấy rõ rằng nhiều thế hệ đã suy
giảm dân số và nhiệm vụ của chúng tôi là phải gia tăng nhân sinh để bổ sung cho
cộng đồng những gia đình lớn mạnh.

Lời lẽ
của bà trượt ra khỏi đầu óc và tôi không thể nào tập trung được. Những ý nghĩ
khác đang xâm chiếm tôi. Kể từ lúc Harry cầu hôn, hôm nay tôi mới nhìn rõ
Travis. Tính từ sau khi anh bình phục và cả sau khi tôi bị bỏ rơi ở nhà thờ mà
không nơi chốn nương thân.

Tóc anh
sáng hơn, vàng hơn, cứ như thể trưa nào cũng phơi đầu ra nắng vậy. Anh tăng cân
đến nỗi má căng ra. Mắt cũng sáng hơn, xanh hơn và mất hết quầng thâm. Trông
anh rất ổn. Rất khỏe khoắn.

Tôi đau
đớn khi phải trông thấy anh. Tất cả những gì tôi có thể làm được bây giờ là giữ
cho mình đứng lặng trước Harry thay vì bổ nhào vào lòng Travis, người lúc này
đang đứng ngay đằng sau lưng tôi và đối mặt với Cassandra.


Tabitha tiếp tục nói về phận sự của chúng tôi với nhau và với Chúa, nhưng tất
cả những gì tôi có thể nghĩ được là những chuyển động của không khí khi Travis
cứ đổi hết chân nọ sang chân kia cho đỡ mỏi.

Tôi rất
mừng khi thấy anh đứng được, đi lại được và khỏe mạnh, cho dù tôi ghét phải
nhìn thấy anh mỉm cười, cái điều khiến tôi vô cùng đau khổ.

Đến phần
thề nguyện của buổi lễ, chúng tôi phải tiến ra trước bàn thờ. Harry đứng bên
trái tôi còn Travis đứng bên phải. Nếu tôi nhắm mắt lại thì có thể tưởng tượng
ra rằng chính Travis mới là người mà tôi đang thề ước, chính Travis mới là
người sẽ đưa tôi về nhà để bắt đầu một cuộc sống mới ngay khi tuần lễ này kết
thúc.

Chúng tôi
đồng thanh hòa cùng xơ Tabitha khi bà làm Lễ Chứng giám. Và khi chúng tôi nói
lời thề ước với nhau, hứa rằng sẽ tiếp tục cùng nhau đến Lễ Thề nguyền trong
ngày cuối cùng của tuần lễ, tôi cảm thấy những ngón tay của Travis đang lướt
trên da thịt. Tôi vội nắm lấy bàn tay anh nhưng rồi chẳng có gì ngoài không
khí.

Giờ thì
tôi đã hứa hôn với Harry và anh dẫn tôi xuống bục, thoát ra khỏi bóng râm đổ
xuống từ nhà thờ và đứng ra nắng mặt trời. Chúng tôi được phủ trong những lời
cầu chúc và thoắt cái tôi đã thấy Travis biến mất khỏi đám đông.

Tôi đã
không nhận được lời cầu chúc của anh rồi.

Tuần lễ
Brethlaw ồn ào đến chóng mặt. Lúc nào cả bốn chúng tôi cũng là trung tâm để
người ta chúc phúc. Chúng tôi tách biệt hẳn với những người làng còn lại và
phải khoác lên một vẻ trịnh trọng. Chúng tôi túi bụi hết chuyện này đến chuyện
khác. Những buổi tiệc tối là đỉnh cao của buổi lễ. Chúng tôi phải cầu nguyện
độc lập để dọn sẵn tinh thần cho những lời cầu chúc.

Bên cạnh
đó, lễ rửa tội cũng là một sự kiện lớn. Từng đứa trẻ được mang đến trước mặt
các xơ và những Người bảo vệ rồi chuyền qua tay từng người trong làng. Những
đứa trẻ thuộc về tất cả chúng tôi, các xơ nói như vậy, chúng là tương lai của
chúng tôi.

Có bốn
đứa trẻ được sinh ra sau những đám cưới hồi năm ngoái và tôi không thể không
nhìn anh Jed và chị Beth đang cố tránh xa khỏi đám đông. Tôi không biết nỗi đau
mất con có phải là quá sức chịu đựng hay không.

Cuối
cùng, vào giữa tuần, tôi cũng có khoảnh khắc được ở một mình để rứt đám hoa ra
khỏi tóc. Tôi mệt mỏi với những người làng, mệt mỏi với Harry, các xơ, những
Người bảo vệ và những lời cầu chúc.

Tôi mệt
mỏi vì hạnh phúc. Thế là tôi lại đi lên đài quan sát cũ nằm trên đỉnh đồi, nơi
mà tôi chắc chắn rằng mình sẽ hoàn toàn yên tĩnh một mình.

Nhưng khi
đến nơi, tôi thấy đã có người ở đó rồi và suýt tí nữa tôi định quay lưng đi khi
nhận ra cái dáng quen thuộc ngồi trên tháp. Là Travis. Tôi cảm thấy lòng mình
bối rối. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng anh lại đến nơi này, cũng chưa bao giờ nghĩ
rằng có ai lại đến đây ngoài tôi.

Đã quá
lâu rồi kể từ khi chúng tôi một mình bên nhau, và tôi có thể ngắm nhìn anh bằng
đôi mắt cháy bỏng. Trong khoảnh khắc, tôi không biết mình có nên quay đầu đi
thẳng, để anh lại đó một mình và gạt nỗi niềm khao khát sang một bên hay không.
Anh không phải là của tôi, không thể là của tôi, sẽ quá đau khổ khi ở gần anh
và biết rõ điều gì sẽ xảy ra sau đó.

Nhưng
trước khi tôi kịp nhúc nhích thì Travis đã chìa tay ra cho tôi.

- Mary, ở
lại đây cầu nguyện với anh đi.

Lời nói
của anh khiến mọi thứ trong tôi bay đi hết sạch. Tôi chạy, cuống quýt trong
chiếc áo choàng và vấp ngã trên nền đất cho tới khi đứng bên anh, đôi bàn tay
đặt trên ngực anh, hơi thở gấp gáp không thể nín lại.

- Ôi
Mary. - Anh nói, lùa tay vào tóc và ôm lấy đầu tôi. Anh kéo mặt tôi lại sát
anh, bất chấp tất cả những gì sẵn sàng chia rẽ chúng tôi.

Lúc này
tôi khao khát đến nỗi không thể lùi lại được nữa. Môi chúng tôi gần chạm nhau.
Anh thở gấp gáp và tôi chỉ có thể hít thở bằng không khí từ trong phổi anh.
Chúng tôi cứ giữ yên như thế, dường như thời gian sẽ dừng lại mãi mãi và không
còn điều gì ngăn cách nữa.

- Mary. -
Anh thì thầm. Tôi có thể cảm thấy môi anh đang chuyển động.

Tôi chờ
anh đẩy tôi ra và nói rằng chúng tôi không thể như thế, rằng tôi không phải để
dành cho anh và rằng anh không thể phản bội anh trai mình. Tôi ngả đầu trên vai
anh, dũi trán vào cổ anh.

Hôm nay
là một ngày ấm áp và người anh đẫm mồ hôi. Tôi chạm môi mình lên da thịt anh,
cảm nhận vị mặn của mồ hôi đang tan chảy trên môi. Tôi muốn mình tan chảy vào
trong anh, muốn quên đi cái rào chắn giữa chúng tôi. Giờ thì tất cả những gì
tôi có thể làm là cố gắng hít thở thật sâu để ngăn không cho mình áp chặt thêm
vào người anh.

Anh không
phải của tôi mà là của Cass. Và tôi biết rằng mình nên đi khỏi đây. Nhưng tôi
không đủ mạnh mẽ để làm điều đó. Thôi thì cứ cho rằng đây là lần cuối cùng tôi
tận hưởng cảm giác có sự tồn tại của anh, để rồi gói ghém chúng lại trong lòng
như một thứ hồi ức.

Chúng tôi
cứ ngồi yên như thế. Tôi chúi vào lòng anh, bám chặt lấy anh, cảm thấy mọi thứ
bên trong đều mở toang ra. Tôi nhận ra rằng mình đang hạnh phúc. Bàn tay Travis
vẫn vuốt ve mái tóc tôi và tôi thấy dễ chịu vì điều đó, mọi cảm giác lưỡng lự
cuối cùng đã bị buông trôi.

Một ngày
xuân thật hoàn hảo. Những bầy chim đã quay trở lại ngôi làng, tuyết dần tan
chảy và mặt trời thì sáng bừng ấm áp. Một làn gió nhẹ bao phủ lấy chúng tôi và
những âm thanh rì rào qua tán lá khiến tôi nhớ tới những câu chuyện về đại
dương của mẹ.

- Những
lúc như thế này, thật khó mà tin được rằng chúng ta không phải là những người
duy nhất trên Trái đất này. Chỉ có hai chúng ta trên quả đồi này. - Travis nói
thế và tôi mỉm cười. - Nhưng nhiều khi anh lại nghĩ rằng chúng ta không
thể
là những người duy nhất trên thế giới. Ý anh là ngôi làng này...
phải có một thứ gì đó khác hơn ở ngoài kia, một thứ gì đó ở phía bên kia khu
rừng.

Tôi cố
gắng thẳng đầu lên để có thể nhìn thấy Travis. Cứ như thể anh đang đọc hết ý
nghĩ trong đầu tôi ra vậy, cứ như thể anh đã tìm thấy đường dẫn vào những giấc
mơ của tôi. Tôi vẫn cứ nghĩ rằng chẳng còn ai khác ngoài tôi tin tưởng vào một
cuộc sống phía bên kia khu rừng. Anh lại kéo nhẹ đầu tôi vào vai và trái tim
tôi tiếp tục rộn lên khi nghe anh nói.

- Em
không phải là người duy nhất nuôi dưỡng những câu chuyện ấy. - Anh nói thế và
tôi nín thở chờ đợi. - Và những câu chuyện của em càng làm cho anh tin rằng
phải có những điều gì khác phía bên kia cánh rừng. Chúng ta không thể cứ như
thế này. Cuộc sống phải là thứ gì khác hơn ngôi làng và những chỉ dụ đang tồn
tại.

Giọng nói
của anh thắt lại, như thể anh cảm thấy có điều gì đó đang tách chúng tôi ra xa
nhau. Anh đặt một ngón tay dưới cằm tôi và nâng ánh mắt tôi ngang mắt anh.

- Em
không cảm thấy thế sao, Mary? Rằng phải có điều gì đó nữa? Rằng cuộc sống như
thế này là không đủ?

Những
giọt lệ ứa ra khỏi mắt và máu trong huyết quản tôi như reo hát. Tôi nhìn về
phía hàng rào giống như đang nhìn về tương lai của mình. Từ vị trí này rất xa
nên tôi không thể nhìn thấy những sinh vật của Vùng vô định, chỉ thấy lố nhố
một đám đang kéo những mắt xích hàng rào. Khi những cơn gió trờ tới, tôi có thể
nghe thấy những tiếng rên rỉ của chúng kéo lên tận đỉnh đồi.

Tôi đang
định kể cho Travis nghe về Gabrielle, bằng chứng về một cuộc sống khác, thì bất
chợt một ánh loáng đỏ vút ra từ những bụi cây và tim tôi thót lại một nhịp, hơi
thở như ngưng bặt lại. Tôi thẳng người lên như nòng súng, mọi giác quan đều
căng lên về phía khu rừng.

- Chuyện
gì thế? - Travis cũng ngồi thẳng dậy, một tay đặt lên lưng tôi.

Tôi nghĩ
rằng mình vừa gặp ảo giác nhưng sau đó lại một ánh đỏ nữa lóe lên. Màu đỏ sáng
chói phi tự nhiên tương phản với những bóng cây thông trong rừng. Tôi đứng bật
dậy, mất hết cả bình tĩnh, giờ tôi chỉ cảm thấy niềm sung sướng ngập tràn. Tôi
lao như tên bắn xuống đồi, vấp ngã trên những rễ cây và đá hộc nhưng tôi chẳng
thèm quan tâm. Tôi hầu như không kiểm soát được mình khi tiến gần đến chỗ hàng
rào bao lấy chân đồi. Tôi chỉ kịp lùi lại đúng lúc để không liều mạng trước
những sinh vật sắp sửa cắn xé và làm cho tôi lây nhiễm.

Những ánh
đỏ lại lóe lên và sau đó thu hẹp lại khoảng cách giữa tôi. Giờ thì cô đứng ngay
ở hàng rào với vài người khác nữa. Hiển nhiên tôi nghĩ rằng cô ấy là một sinh
vật của Vùng vô định. Chân tay cô bất động như thể bị gắn chặt vào thân mình và
da thì sát tận xương, giống như xương mặt có thể trồi lến bất cứ lúc nào.

Nhưng màu
đỏ của chiếc áo khoác thì vẫn sáng chói kỳ lạ nên tôi biết rằng đó chính là cô.
Kẻ lạ mặt. Gabrielle.

Tôi muốn
thò tay qua hàng rào nhưng Travis đã khập khiễng chạy đến và kéo giật tôi lại.

- Em làm
gì thế? - Giọng anh chùng xuống như đang vội nuốt không khí. Anh bước đi cà
nhắc và tôi chợt nhận ra rằng chắc phải cố gắng lắm anh mới đuổi kịp tôi.

Gabrielle
xuất hiện cùng với các sinh vật khác đến từ Vùng vô định. Cô cũng giống họ
nhưng hơi khác hơn một chút. Cô mượt mà hơn. Nhanh nhẹn hơn. Cô lao vào dãy rào
thép với một tốc độ và sự mãnh liệt mà tôi chưa bao giờ nhìn thấy trước đó. Tôi
đứng cùng Travis ở phía rào bên này, không biết nên nghĩ gì hay làm gì.

- Đừng
bao giờ làm như thế nữa. - Travis thì thầm vào tai tôi, cánh tay choàng qua vai
để kéo tôi lại gần.

Tôi chẳng
muốn gì hơn ngoài cảm giác được anh bao bọc và bảo vệ. Toàn bộ cơ thể tôi run
lên theo mỗi nhịp đập của trái tim, đôi bàn tay tôi cũng run không kém.

- Cô ấy
chính là người ở căn phòng bên cạnh anh. - Tôi chỉ Gabrielle. - Cô ấy là Kẻ lạ
mặt đã đi vào ngôi làng của chúng ta trong cái đêm em ở phòng anh.

Má tôi
nóng rực lên khi nhớ lại cảm giác cơ thể anh ở bên dưới tôi.

Chúng tôi
nhìn cô gái mặc áo đỏ đang kéo những mẩu hàng rào, vẻ như vô cùng muốn đến gần
chúng tôi. Cô ấy chẳng có vấn đề gì cả. Trước giờ chưa ai nhìn thấy một sinh
vật đến từ Vùng vô định lại giống như thế này.

- Rồi có
một hôm cô ấy nói chuyện với em qua bức tường. Sau khi anh chuyển sang phòng
khác và em đến đó để tìm anh. Cô ấy nói tên cô ấy là Gabrielle.

Cổ họng
tôi nghẹn lại và tôi cố kìm tiếng nấc sắp bật ra. Tôi không thể tin những gì đã
xảy ra với cô gái dám vượt lối mòn trong rừng để vào làng chúng tôi. Nước mắt
lăn xuống gò má và tôi quay sang Travis.

- Cô ấy
có nói gì với anh không? - Tôi thì thầm. - Cô ấy có nói cho anh biết cô ấy từ
đâu đến không? Và tại sao cô ấy lại vào làng của chúng ta?

- Ôi
Mary! - Anh nói và sau đó môi anh trượt xuống môi tôi khiến tôi không thể nói
gì thêm được nữa.

Tôi vẫn
còn nhớ cảm giác vô cùng tuyệt diệu khi chúng tôi suýt hôn nhau vào cái đêm đã
qua rất lâu rồi. Đó chính là đêm mà Gabrielle đã đi qua cánh cổng. Lúc đó chúng
tôi chẳng hay biết gì về Kẻ lạ mặt và chỉ biết đến nhau trong căn phòng ấy.
Trái tim tôi đã đập rộn lên và cơ thể như sắp tan ra. Kể từ lúc đó tôi đã có
thêm nhiều nụ hôn. Những nụ hôn thân ái. Tất cả là từ Harry. Trong suốt mùa hẹn
hò. Tôi chưa bao giờ hôn bất kỳ ai ngoài Harry.

Nhưng nụ
hôn với Travis như đánh thức mọi thứ trong lòng tôi và trong khoảnh khắc tôi
nhận ra rằng cuộc sống này là như thế và phải là như thế. Tôi chết chìm trong
anh, những cơn sóng kéo tôi lên rồi xoáy tròn như đang làm tôi tan chảy. Chẳng
có từ ngữ nào để miêu tả, nhưng lại là tất cả.

Những âm
thanh rùng mình phát ra vì các cú đẩy hàng rào của Gabrielle khiến chúng tôi
phải rời nhau. Nhưng anh vẫn chạm trán vào tôi.

- Chúng
ta nên báo cho ai đó! - Tôi nói.

Anh gật
đầu.

- Chuyện
về cô ta ấy! - Tôi nói thêm.

Anh mỉm
cười.

- Vâng ạ.
- Anh nói thế và tôi không thể nhịn được cười.

Giống như
loài củ rừng ngủ im lìm trong lòng đất, tôi cảm thấy mình cuối cùng rồi cũng
chòi được lên khỏi mặt đất. Cảm giác ấm áp, vui sướng lan tỏa trong lòng tôi.
Tôi gạt sang một bên nỗi kinh hoàng khi thấy Gabrielle đã biến thành sinh vật
của Vùng vô định, gạt nó sâu xuống tận cùng trong lòng để cảm giác ấy không làm
hỏng mất niềm vui của khoảnh khắc này.

- Em
nhanh hơn anh đấy. - Tôi bảo anh thế. - Em sẽ chạy đến chỗ những Người bảo vệ.
Chắc chắn họ muốn biết chuyện này.

Tôi lưỡng
lự. Tôi nghĩ tới lời hứa với Cass, xơ Tabitha, Harry và với cả chính tôi nữa.
Tôi nghĩ tới việc giữ gìn lời hứa có ý nghĩa thế nào, nghĩ về tất cả những gì
mà tôi sắp từ bỏ. Tôi đã cố gắng chịu đựng những luật lệ của ngôi làng, chịu
đựng những chỉ dụ của các xơ, nhưng họ chẳng mang lại cho tôi điều gì ngoài sự
mơ hồ, dối trá và đau khổ.

Tôi nghĩ
mình nên để cho Travis đi. Tôi nghĩ mình có thể sống với sự an phận ấy. Nhưng
đó là trước khi anh nói với tôi rằng anh tin vào một thế giới bên ngoài dãy
hàng rào, trước khi tôi nhận ra rằng anh vẫn nuôi dưỡng những câu chuyện nói về
một điều gì khác vĩ đại vượt quá không gian của chúng tôi.

Giờ đứng
đây đối diện với Travis, cảm nhận con người anh trên đôi môi, tôi quyết định sẽ
vứt sạch mọi thứ. Tôi sẽ đối mặt với sự phẫn nộ của Cass, của Harry, của xơ
Tabitha, chỉ cần Travis ở bên cạnh tôi.

- Anh sẽ
làm mọi điều vì em chứ?

Tôi biết
rằng mình đang hỏi anh về chuyện anh đã phản bội chính anh trai mình, đã làm
rối loạn ngôi làng bình yên, và làm tổn thương người bạn thân nhất của tôi.
Nhưng giờ với tôi chẳng có gì còn là vấn đề nữa. Tôi sẵn sàng vứt sạch mọi thứ
vì anh.

Anh mỉm
cười, miết nhẹ một ngón tay lên môi tôi giống như thay một lời hứa. Tiếng khóc
của Gabrielle vẫn ở dãy hàng rào đang khuất dần sau lưng tôi. Tôi quay về làng
để đi tìm những Người bảo vệ.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3