Rừng Răng-Tay - Chương 09

9

Gõ ngón
tay liên tục xuống chiếc bàn kê dưới cửa sổ trong phòng. Tôi đã mất hết kiên
nhẫn. Chân tôi cũng cứ thế giậm xuống sàn nhà. Tôi dán mắt vào dãy hàng rào,
tìm kiếm những dấu hiệu của mẹ. Đó là điều duy nhất khiến tôi có thể dứt mình
ra khỏi ý nghĩ về Kẻ lạ mặt - Gabrielle - cũng như thoát khỏi sự cám dỗ lẻn ra
ngoài để đi gặp cô ta.

Sau cuộc
đối chất vừa rồi tôi biết rằng xơ Tabitha luôn theo sát tôi. Nhưng tôi không
thể khiến cho lòng mình tĩnh tại và hết tò mò. Có một lần tôi đã tụt xuống cửa
sổ và đến đứng dưới cửa sổ phòng Gabrielle, cố gắng không để xơ Tabitha phát
hiện. Tôi hy vọng mình sẽ nghĩ được ra cách trèo lên và chui vào bên trong,
nhưng cửa sổ tối om và rèm thì đóng kín.

Từ cái
hôm đầu tiên nhìn thấy cô mặc chiếc áo đỏ lạ lùng đứng ở cửa sổ tôi chưa gặp cô
thêm lần nào nữa. Tôi bắt đầu lo lắng không biết cô có ổn hay không cho dù biết
có thế nào thì cô cũng vẫn chỉ ở trong cái nhà thờ này. Tôi biết điều đó khi
bắt gặp các xơ thì thào với nhau và họ luôn nhìn trừng trừng những người đi vào
khu vực cầu nguyện bên trong. Không khí thì lúc nào cũng căng lên như dây đàn.

Tôi trở
nên liều lĩnh vì nỗi cám dỗ muốn được nói chuyện với Gabrielle dù biết rằng
điều đó sẽ chỉ đổi lấy sự phẫn nộ của xơ Tabitha nếu tôi bị bà ta phát hiện ra.
Nhưng ngay cả điều đó cũng không ngăn cản tôi được. Người tôi cứ như lên cơn
sốt. Giờ thì tất cả những gì tồn tại trong đầu là tôi chẳng được gặp Travis và
Gabrielle.

Tôi đã
quyết định rằng mình sẵn sàng đánh đổi sự trừng phạt của xơ Tabitha và Vùng vô
định nếu như điều đó giúp tôi khám phá ra điều gì đang tồn tại ở bên kia khu
rừng.

Có một
tiếng gõ cửa làm tôi giật nảy mình. Đó là một xơ trẻ đến bảo tôi phải đi gặp xơ
Tabitha. Cô ta dẫn tôi về giáo đường ở trung tâm nhà thờ rồi đi xuyên qua khu
vực giới nghiêm mà chỉ những xơ có vị trí quan trọng nhất mới được lui tới.

Tôi tự
hỏi không biết chuyện này nghĩa là gì. Không biết đây có phải những bước cuối
cùng của đời tôi không. Không biết có phải tôi sắp trả giá cho tính tò mò, ương
ngạnh và hăng hái của mình. Tôi tự hỏi liệu mình có nên cầu xin xơ Tabitha tha
thứ khi bà ta dẫn tôi xuống con đường hầm dẫn về ngôi nhà cổ và bỏ tôi lại
trong rừng.

Nhưng khi
bước vào phòng làm việc của bà, tôi thấy xơ Tabitha không chỉ có một mình. Ánh
nắng mặt trời chiếu qua ba ô cửa sổ lớn bao quát khắp ngôi làng khiến tôi chói
mắt. Harry cũng có mặt ở đó, hai cánh tay thõng xuống, đôi bàn tay nắm chặt
lại. Travis chết rồi. Bất thần tôi nghĩ như vậy. Người ta bảo tôi tình hình của
cậu đã trở nên xấu hơn và giờ thì anh trai cậu trông buồn bã và nghiêm trọng
thế này. Suýt nữa thì tôi khuỵu gối xuống.

- Ta có
tin mới đây.


Tabitha bảo thế và tôi chỉ gật đầu vì nếu nói ra lời thì giọng tôi sẽ nghẹn lại
mất.

- Harry
đã cầu hôn con, Mary. - Bà bảo tôi.

Tôi quay
phắt sang nhìn Harry. Tôi cảm thấy đôi lông mày mình nhíu sát vào nhau vì
choáng váng và giận dữ. Tôi không thể tin được điều này là thật. Tại sao giờ
cậu ta mới cầu hôn tôi trong khi trước đó không định làm thế, lúc tôi gặp
chuyện và lúc mà lẽ ra tôi có thể dễ dàng nói lời đồng ý? Tại sao cậu không làm
thế vào thời điểm mà tôi còn chưa biết yêu và có thể dễ dàng hạnh phúc với một
sự ngưỡng mộ giản dị của người khác giới?

- Nhưng còn
nhà thờ? - Tôi lắp bắp. - Chuyện này không thể xảy ra được.

- Ta đã
ban cho cậu ấy lời cầu phúc. Cả anh Jed của con nữa. Con nên là một người vợ và
một người mẹ hơn là sống ở đây như một nữ tu sĩ. - Ánh mắt sắc lạnh của bà xoáy
vào tôi. - Cả ta và con đều biết rằng con không thể thích nghi với cuộc sống
này được.

Cả thế
giới chao đảo xung quanh và tôi không có gì níu lấy. Tất cả những gì tôi có thể
nghĩ được lúc này là Travis và cảm giác ép sát thân mình vào cậu đêm hôm đó.
Làm sao sau tất cả mọi chuyện như thế tôi có thể kết hôn với anh trai cậu được?

- Các con
sẽ làm đám cưới vào mùa xuân này. Cả Travis và Cassandra cũng thế. - Bà ta đế
thêm vào như thể không hay biết điều đó đang làm tan nát trái tim tôi.

- Thế còn
nghĩa vụ của con với Chúa... - Tôi bắt đầu cầu xin, cho dù chẳng tin tưởng Chúa
Trời tẹo nào.

- Con vẫn
làm được điều đó bằng cách thực hiện ý nguyện của Người, khiến cho ngôi làng
của chúng ta phát triển nhanh chóng với những thế hệ mới. - Bà ta kết luận.

Ý bà là
tôi sẽ có những đứa con với Harry. Ruột tôi thắt lại vì ý nghĩ ấy. Tôi nhớ đến
cảnh cậu ta nắm tay tôi dưới nước vào cái ngày mà mẹ tôi bị lây nhiễm. Tôi liên
tưởng tới da thịt mũm mĩm trắng bệch của cậu.

Tôi mở
miệng, sẵn sàng từ chối lời cầu hôn của cậu ta. Nhưng sau đó tôi lại nhận ra
rằng làm thế đồng nghĩa với việc gắn chặt vĩnh viễn số mệnh của tôi với các xơ,
sẽ buộc tôi phải sống một cuộc đời giam mình giữa bốn bức tường trong nghĩa vụ
với Chúa và với các xơ.

Đầu óc
quay cuồng, tôi cố gắng xác định xem sự lựa chọn nào thì tốt hơn, định mệnh nào
khả dĩ hơn: sống để làm vợ Harry hay sống như các xơ? Chẳng có phương án nào
mang tôi lại gần với Travis cả.

- Hai con
có muốn được nói chuyện riêng với nhau không? - Bà ta hỏi chúng tôi.

Tôi liếc
nhìn Harry, không để ý đến nỗi đau và cơn giận đang xâm chiếm từ bên trong. Cậu
nhìn tôi, thái độ đã dịu lại, bàn tay không còn bó lại thành nắm đấm nữa. Có vẻ
như cậu nghiêng người về phía trước định tiến một bước lại gần tôi. Tôi cảm
thấy người căng ra và run lên.

Tôi ngạc
nhiên vì mình đã không rống lên như một con thú bị thương đang bị bầy sói bao
vây. Cậu bắt đầu giơ tay lên, định ra hiệu cho tôi hay chạm vào tôi, tôi không
biết và cũng không quan tâm. Tôi thấy mình lùi lại để tránh cậu, khiến giữa
chúng tôi có một khoảng cách vô hình không thể vượt qua.

Đôi mắt
cậu tối lại, và cậu lắc đầu.

- Không.
- Cậu nói thế rồi rời khỏi phòng.

Tôi cũng
đi về phòng mình, sụp xuống giường và thổn thức. Tôi rứt tóc, tự đấm vào người
và quăng mình xuống sàn trước lò sưởi đang rực cháy.

Quãng
thời gian ngày xửa ngày xưa của tôi với Harry có lẽ còn chấp nhận được. Quãng
thời gian mà những câu chuyện của mẹ gợi lên đầy ắp trí tưởng tượng cũng như
thế giới này ấm áp khi đầy ắp tình yêu và tình bạn. Nhưng giờ sẽ chẳng bao giờ
còn điều gì vui nữa. Chẳng có điều gì được gọi là cuộc sống ở ngôi làng này.
Trước kia, có thể tôi cũng thích Travis nhưng đó chỉ đơn thuần là những cảm xúc
con trẻ sẽ dễ dàng gạt bỏ đi được bởi lời cầu hôn của Harry.

Nhưng giờ
thì tất cả đã thay đổi. Cả cha và mẹ đều đã thuộc về Vùng vô định, Travis thì
bị thương, Cass vắng mặt, Jed chẳng thèm quan tâm đến tôi cho dù chỉ để hỏi han
một câu khi anh đến nhà thờ cầu nguyện.

Và có tồn
tại một cuộc sống bên ngoài khu rừng kia?

Tôi có
thể nghe thấy lũ sinh vật của Vùng vô định tru lên. Âm thanh vuột qua lớp tuyết
ảm đạm lọt vào cánh cửa sổ. Tôi lại nghĩ rằng cuộc sống của chúng chẳng có gì
là phức tạp, dễ dàng hơn chúng tôi rất nhiều. Tôi tự hỏi tại sao chúng tôi cứ
phải chống lại chúng, tại sao cứ phải đấu tranh với chúng mà không chấp nhận
định mệnh của mình.

Chẳng
quan tâm đến hậu quả ra sao, tôi chuồn ra khỏi phòng, đi dọc các dãy hành lang
rồi trèo lên cầu thang dẫn về chỗ Kẻ lạ mặt bị giam giữ. Tôi đang định xô cái
người vừa cản đường tôi thì nhận ngay ra đó là Cassandra.

Cô ấy
bước ra từ căn phòng cũ của Travis.

- Cass à?
Cậu làm gì ở đây thế? - Tôi nhoài người lên ôm choàng lấy cô. Cô chống lại
nhưng cánh tay yếu quá nên trượt ra khỏi tôi.

Đã vài
tuần chúng tôi không gặp nhau, đã vài tháng trôi qua chúng tôi không ngồi bên
nhau như lúc trước khi mẹ tôi đi vào Vùng vô định. Lần đầu tiên tôi nhận ra
rằng chúng tôi mới xa cách làm sao và tôi đã nhớ tình bạn của mình biết bao
nhiêu, nhớ cái người đã cùng tôi chia sẻ những nỗi đau đớn và sợ hãi.

Cô ấy để
tôi đi trước rồi kéo cánh cửa sau lưng chúng tôi đánh cạch một cái. Nguồn sáng
duy nhất từ dãy hành lang chật hẹp tắt ngúm.

- Mình ở
đây là vì Travis. - Cô ấy bảo tôi.

Hơi thở
của tôi nghẹn lại. Những ý nghĩ về Kẻ lạ mặt bất ngờ bị lấn át.

- Cậu ấy
khỏe chứ? Cậu ấy về lại trên gác à?

Cô gật
đầu, tay xoắn vào tóc và cắn chặt môi.

- Giờ thì
Travis là của mình, Mary. Cũng giống như Harry là của cậu.

- Mình...

Tôi muốn
nói với cô rằng cô đã nhầm rồi, rằng Travis yêu tôi và sẽ mãi mãi là của tôi.
Nhưng dĩ nhiên điều đó không phải sự thật. Travis chưa bao giờ là của tôi. Thậm
chí trong suốt những đêm dài cầu nguyện bên nhau, tôi cũng biết rằng Travis đã
thuộc về người khác. Cậu ấy luôn là của Cass. Cũng như giờ tôi thuộc về Harry
vậy.

Cô thả
buông bím tóc, tay đặt lên cánh tay tôi và tôi cố gắng không rúm người lại.

- Cậu
phải để cho anh ấy được yên, Mary. - Những ngón tay cô bấu mạnh lên da thịt. -
Anh ấy sẽ đi theo cậu đến bất kỳ đâu, chỉ vì anh ấy không thể đi được mà thôi!

-
Nhưng...

- Cậu
biết không, mình yêu Harry. Chỉ mới vài tuần trước đây thôi, khi vết thương của
Travis trở nên quá sức chịu đựng đối với mình. - Cô ấy nhìn qua vai tôi, như
thể cô ấy đang ở đâu xa lắm chứ không phải trong cái góc sâu dưới nhà thờ này.
- Bọn mình đã ở bên nhau lâu rồi. Anh ấy đã cầm tay mình. Mình tin chắc rằng
anh ấy muốn cầu hôn mình. Mình chắc rằng anh ấy yêu mình.

Cô lại
túm chặt bím tóc. Ánh mắt nhìn tôi, chăm chú và gay gắt.

- Nhưng
sau đó anh ấy lại cầu hôn cậu.

Quá nhiều
ý nghĩ quay cuồng trong đầu tôi.

- Mình
nghĩ Travis đã cầu hôn cậu chứ? Mình nghĩ anh ấy đã mời cậu đến dự Lễ hội Ngày
mùa. - Tôi nhớ lại tất cả những lần Cass đến thăm Travis, những lần cô ấy quỳ
bên giường để an ủi cậu và tôi mặc nhiên coi đấy là biểu hiện của tình yêu và
sự sở hữu. - Làm sao Harry cầu hôn cậu được khi mà cậu đã đính ước rồi?

Cô hất
đầu sang một bên giống như cả thế kỷ nay mới nhìn thấy tôi lần đầu vậy.

- Xơ
Tabitha cho mình lựa chọn quyền kết thúc lời đính ước. Họ không chắc liệu anh
ấy có qua nổi hay không và cho dù nếu có qua khỏi thì cũng thành què quặt. Vì
thế anh ấy không thể làm một người chồng đúng nghĩa để chăm lo cho vợ được.
Mình chỉ đến thăm anh ấy vì lòng trung thành và tình bạn. Cũng giống như cậu
thôi.

Dĩ nhiên
Cass sẽ còn đến thăm Travis vì cậu ấy cần điều đó, cho dù họ còn yêu nhau hay
không. Tất cả chúng tôi biết nhau từ lúc mới sinh ra, lớn lên cùng nhau thân
thiết như người một nhà vậy.

- Thế sau
đó thì có chuyện gì? - Tôi hỏi cô.

Ánh mắt
cô trở nên khó nhọc.

- Harry
cầu hôn cậu chứ không phải mình.

- Nhưng
tại sao mới được chứ? - Giọng tôi gấp gáp và tuyệt vọng.

Cơ hàm cô
khẽ gợn lên. Cô nhún vai, ngoảnh mặt đi chỗ khác.

- Lẽ ra
không nên như vậy. - Tôi bảo cô. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy Cass như thế: u sầu
và căng thẳng.

- Như thế
đấy... - Cô nói.

- Nhưng
cậu yêu Harry còn mình thì... - Tôi ngừng lại và cả hai chúng tôi đều biết tôi
định nói gì.

- Cậu yêu
Travis. - Cô kết thúc hộ tôi.

Tôi chỉ
có thể đứng như trời trồng, hai tay thõng xuống. Tôi cũng để đầu mình gật
xuống. Đây không phải lần đầu tiên trong ngày tôi thấy chân mình rủn ra và
trong lòng trống rỗng. Làm sao tất cả mọi chuyện lại trở nên tồi tệ nhanh đến
vậy được?

- Mình
xin lỗi. - Cuối cùng tôi thì thầm.

- Mình
biết cậu không cố ý như thế. - Cô đặt tay lên tôi. - Cũng như mình không cố ý
yêu Harry.

Tôi không
dám nhìn vào mắt cô ấy. Tôi không dám để cô ấy nhìn thấy sự lưỡng lự trong ánh
mắt tôi. Bởi vì tôi biết mình cố ý làm như thế. Tôi chưa bao giờ thôi khao khát
Travis, ngay cả lúc nhìn thấy Cass ở bên cậu và khóc bên giường cậu. Lúc nào
tôi chẳng hiểu một điều rằng họ đã đính ước với nhau, rằng tôi đã xúi giục
Travis phá bỏ lời thề, xúi giục cậu chối bỏ người bạn thân nhất của tôi để đến
với tôi và cậu đã yêu tôi đến nỗi dám làm cả việc đó.

Tôi
choàng tay lên nhưng cô hất ra, da thịt lạnh giá của cô trượt khỏi tay tôi.

- Mình
chỉ không hiểu rằng tại sao chúng ta lại không thay đổi điều này. Nếu mọi thứ
không nên diễn ra như thế, nếu tất cả chuyện này không phải là những gì mà
chúng ta muốn...

- Harry
đã cầu hôn cậu, Mary. - Cô nói qua kẽ răng. - Anh ấy đã lựa chọn. Anh ấy đã lựa
chọn cậu mà bỏ qua mình. Và nếu anh ấy cứ nhất định muốn mình phải cưới Travis
thì có lẽ mình cũng sẽ phải làm thế!

Ngữ điệu
gay gắt của Cass làm tôi thấy sợ. Trước nay cô ấy vẫn là một cô gái vô tư lự,
một người hạnh phúc, luôn muốn đẩy nỗi lo lắng, muộn phiền sang một bên cơ mà.

- Nhưng
chúng ta có thể thay đổi được điều này, Cass. - Tôi nghiêng người về phía cô. -
Mình sẽ nói chuyện với Harry. Mình sẽ bảo cậu ấy rằng mình không muốn kết hôn
với cậu ấy...

Nhanh như
cắt, cô chụp lấy vai tôi, kéo tôi sát lại gần. Trong ánh lờ mờ của hành lang,
trông cô chỉ như một cái bóng, đôi lông mày nhíu lại dữ tợn.

- Cậu
không được làm gì hết! Cậu không được làm anh ấy tan nát trái tim thêm nữa!

- Nhưng
mọi thứ không nên như thế. Nếu mình muốn kết hôn với Travis...

Cô ngăn
tôi lại bằng cách lắc mạnh cánh tay và đẩy tôi lại sát bức tường hành lang.

- Nếu cậu
làm tan vỡ trái tim Harry, mình thề rằng sẽ không để cho Travis được tự do. Cậu
sẽ cô đơn một mình. Cậu sẽ bị gửi trả về đây với các xơ. - Cô dừng lại rồi tiếp
tục như thể đọc được ý nghĩ trong đầu tôi. - Và đừng nghĩ rằng Travis sẽ bỏ
mình để đến với cậu. Anh ấy sẽ không bao giờ làm thế với anh trai mình. Cậu
phải nhận ra một điều rằng mọi cảm xúc của anh ấy đối với cậu sẽ tan biến một
khi Harry chính thức ngỏ lời cầu hôn với cậu. Vì giờ cậu sẽ là vợ của anh trai
anh ấy.

Những lời
nói của cô khoét sâu vào lòng tôi. Chưa bao giờ tôi nhìn thấy Cass như thế này:
cay đắng, gay gắt và đầy giông bão.

- Nhưng
Cass, cậu không thấy gì sao? Cậu không yêu Travis. Và anh ấy cũng không yêu
cậu. - Tôi biết mình thô lỗ và độc ác nhưng cô ấy cần phải đối diện với sự
thật.

Cô nhìn
tôi như thể đang có điều gì cực kỳ khó hiểu rồi phá lên cười.

- Hôn
nhân không phải dựa trên tình yêu, Mary. - Cô nói, giống một giáo viên đang
giảng bài cho học trò. - Nó dựa trên sự đính ước, thỏa hiệp và quan tâm lẫn
nhau. Chẳng có thứ gì trong đó liên quan đến tình yêu cả.

Tôi lắc
đầu hoài nghi.

- Nhưng
cậu đã nói rằng cậu yêu Harry và cậu đã sẵn sàng ở bên anh ấy. Tại sao chứ?

Một lần
nữa cô lại nhún vai.

- Mình
đang làm điều tốt nhất cho anh ấy, và cho cả ngôi làng này nữa. Mọi chuyện phải
diễn ra như thế, Mary ạ. Sẽ phải như thế.

Tôi muốn
chụp lấy cô mà lay mà lắc cho cô hiểu ra vấn đề. Giọng cô nghe giống hệt xơ
Tabitha, cứ như thể cô đã nhận thức thấu đáo được những điều mà cô đã lựa chọn
cho tất cả chúng tôi. Tôi nhận ra tầm ảnh hưởng của xơ Tabitha mới to lớn đến
mức nào. Bà ta đã thắt chặt chúng tôi vào cái niềm tin ấy.

Tôi mở
miệng định tiếp tục tranh cãi với Cass, nhưng nhìn vào đôi mắt hung dữ của cô,
tôi thấy nản lòng. Lần đầu tiên người bạn thân nhất đã làm tôi sợ.

Nhưng cô
nói cũng đúng. Cho dù tôi có từ chối Harry đi chăng nữa, Travis cũng không bao
giờ cầu hôn tôi. Cậu ấy sẽ không bao giờ muốn anh trai mình phải xấu hổ hay đau
đớn. Có vẻ như mọi cánh cửa cuộc đời tôi đã đóng sầm lại rồi. Lựa chọn của tôi
không phải là Harry mà cũng chẳng phải là nhà thờ.

Vai tôi
trĩu xuống, tôi khẽ khàng.

- Được
rồi. - Tôi bảo cô thế.

Cô gật
đầu nói.

- Cậu
phải để cho Travis được yên. Ngay bây giờ. Ngay hôm nay. Ngay ở nơi này!

Một cử
chỉ phản kháng vừa xuất hiện ở trên môi nhưng đôi mắt cô đã buộc tôi phải im
lặng. Tôi tự hỏi lòng liệu chúng tôi có còn là bạn bè, liệu điều này có kết
thúc mối quan hệ của chúng tôi hay không. Dĩ nhiên chúng tôi vẫn gặp mặt nhau,
ngôi làng này quá nhỏ bé để mà hận thù, nhưng liệu chúng tôi còn có thể chia sẻ
mọi điều trọn vẹn như trước đây được nữa không?

Đột
nhiên, trong khoảnh khắc, tôi cảm thấy như mình không còn điểm tựa, như thể tôi
đã mất hết mọi thứ chỉ trong cùng một lúc. Tôi thấy những hình ảnh cuộc đời
mình trôi đi như ánh chớp. Cass luôn ở bên tôi, luôn lắng nghe những câu chuyện
của tôi và cười vui chia sẻ. Những kỷ niệm về tình bạn ùa về khiến mắt tôi ứ
đầy lệ. Giờ tôi cần Cass biết bao. Tôi không thể để mất sợi dây cuối cùng gắn
tôi với những điều mà tôi đã từng trải qua.

- Hãy hứa
với mình. - Tôi bảo cô. - Hãy hứa với mình rằng chúng ta vẫn sẽ mãi là bạn,
chúng ta sẽ tiếp tục sống vì nhau.

Cô mỉm
cười, điều đó gợi nhớ đến Cass trước kia, mùi thơm của ánh mặt trời thoảng qua
trong không khí.

- Ừ. - Cô
nói.

Và tất cả
những gì tôi có thể nghĩ được là liệu mọi thứ có phải chỉ đơn giản như thế, khi
tôi nhớ lại những lần cô đến nhà thờ là thăm một người khác chứ không phải tôi.

Tôi nhìn
lại dãy hành lang, qua phòng Travis về phía căn phòng mà Kẻ lạ mặt bị giam giữ.
Cửa phòng đột nhiên mở ra đánh cạch, một tia sáng mờ nhạt vụt qua cánh cửa. Đẩy
Cass sang bên, tôi chạy nhào vào phòng nhưng bên trong trống rỗng, chẳng có
chăn đệm trên giường hay bất kỳ dấu hiệu nào chứng minh vừa có người ngụ tại
đây. Lẽ ra tôi phải biết điều này chứ. Mấy ngày hôm nay cửa sổ phòng cô ta tối
om như thế.

Cass đứng
sau tôi, rõ ràng là đang phân vân. Nhưng thay vì giải thích mọi điều, tôi bước
ra cửa sổ rồi gí sát mắt xuống bậu cửa cho đến khi nhìn thấy những dấu tay, rồi
cả những chữ viết rất rõ. Tôi bước lại gần hơn, hơi thở phà sát mặt kính. Những
chữ cái hiện lên trong lớp sương mù bám vào bề mặt.

Gabrielle”,
kèm theo đó là một loạt ký tự “XIV”. Phải có một thứ gì đó ngoài ám hiệu
này chứ, để chứng minh rằng cô ấy đã tồn tại. Tôi lần những ngón tay theo các
con chữ, rồi xóa sạch chúng đi.

- Cậu
nhìn gì thế? - Cass đã đứng sát cạnh tôi.

- Cậu có
bao giờ tự hỏi rằng phía bên kia cánh rừng còn tồn tại điều gì đó không? - Tôi
hỏi cô. Trước đây tôi cũng đã từng hỏi cô điều này rồi và biết chắc rằng cô sẽ
trả lời thế nào.

Cô cười
khúc khích, giờ thì đã giống hệt là Cass lúc trước.

- Cậu
chưa bao giờ thôi tưởng tượng sao, Mary? Lại giống như đại dương chứ gì?

Tôi hơi
mỉm cười. Tình bạn của chúng tôi vẫn có cái gì đó gượng gạo. Vẫn có điều gì đó
e dè.

- Cũng có
thể. - Tôi đáp lời.

Nhưng nếu
khu rừng là vô tận, thì Gabrielle từ đâu ra?

Cho dù đã
đính hôn, tôi vẫn sống cùng các xơ trong nhà thờ. Xơ Tabitha giải thích rằng
anh trai tôi không muốn đón tôi về vì trong suốt thời kỳ mang thai, sức khỏe
của vợ anh không tốt. Tôi thì cho rằng đó chỉ là cái cớ và xơ Tabitha muốn giữ
tôi ở đây để quản cho chặt, để xem tôi đã từ bỏ thói khám phá tò mò chưa.

Tôi không
thể từ bỏ. Suốt một tuần sau đó, tôi đã tìm cớ lui tới tất cả những căn phòng
có người ở trong nhà thờ nhưng tuyệt nhiên không có bất kỳ dấu hiệu gì của
Gabrielle. Giống như cô chưa bao giờ từng tồn tại vậy.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3