Người Hùng Trở Lại - Chương 07
Chương
7
Myron mặc
vội bộ đồ thể thao. Đầu óc anh hơi chếnh choáng. Vẫn còn chút ít rượu trong
người. Lại một lần nữa mỉa mai thay - anh đã dặn Aimee gọi cho anh bởi vì anh
không muốn cô lên xe với một gã đã uống, thế mà giờ anh cũng đang ngà ngà say.
Anh thử lùi lại và kiểm tra mức độ tỉnh táo của mình. Anh thấy mình vẫn có thể
lái xe ổn, nhưng chẳng phải mọi kẻ uống rượu đều nghĩ vậy sao?
Anh đã
tính đến việc gọi Win, nhưng Win dẫu sao cũng không rảnh rang. Win thậm chí đã
uống nhiều hơn, cho dù không để lộ ra ngoài. Dù sao, anh cũng không nên quá vội
vã, phải không?
Một câu
hỏi tốt.
Những lớp
ván gỗ sàn hảo hạng ở hành lang mới được làm lại. Myron quyết định nhanh là
phải kiểm tra mức độ tỉnh táo của mình. Anh bước dọc theo một tấm gỗ, coi đó là
một đường thẳng, như thể là có một viên cảnh sát vừa lôi anh ra khỏi xe. Anh
qua, nhưng một lần nữa Myron, gạt hết khiêm tốn sang một bên, lại quá là khéo
léo. Anh có thể lọt qua màn kiểm tra trong khi đang phê.
Vậy, anh
phải lựa chọn thế nào đây? Thậm chí nếu anh tìm được ai khác để lái xe vào lúc
này, Aimee sẽ phản ứng ra sao khi anh xuất hiện cùng một người lạ. Anh, Myron,
là người đã bắt cô hứa phải gọi cho anh nếu trường hợp như thế này xảy ra. Anh
là người đã nhét tấm danh thiếp với tất cả số điện thoại của anh vào tay cô.
Anh là người, như Aimee vừa mới nói lúc nãy, đã hứa là sẽ giữ bí mật hoàn toàn.
Anh phải
đi một mình.
Xe của
anh nằm ở bãi đỗ phục vụ 24/24 tại Phố Mười bảy. Cửa đã đóng. Myron nhấn
chuông. Người phục vụ miễn cưỡng nhấn nút và cánh cửa được kéo lên.
Myron
không thuộc tuýp thích những chiếc xe kềnh càng, do đó anh vẫn lái chiếc Ford
Taurus, con xe mà anh vẫn âu yếm gọi là “Sát Gái”. Chiếc xe đã đưa đón anh mọi
lúc mọi nơi. Suốt một thời kỳ. Quan trọng hơn cả công suất cũng như cái mác V6
đối với anh là nó có điều khiển radio nằm trên tay lái, do đó anh thường xuyên
thay đổi được các kênh phát thanh.
Anh nhấn
số của Aimee trên điện thoại di động. Cô trả lời bằng một giọng rất nhỏ.
“A lô?”
“Chú đang
trên đường tới.”
Aimee
không trả lời.
“Tại sao
cháu không giữ máy?” anh nói. “Chỉ để chú biết rằng cháu vẫn ổn thôi mà.”
“Pin điện
thoại gần hết. Cháu muốn tiết kiệm pin.”
“Chú sẽ
tới đó trong vòng mười, mười lăm phút nữa,” Myron nói.
“Từ
Livingston?’
“Chú vừa
ở thành phố.”
“Ôi, thế
thì tốt quá. Gặp chú sau.”
Cô ngắt
cuộc gọi. Myron xem đồng hồ trên xe: 2 giờ 30 sáng. Bố mẹ của Aimee hẳn lo phát
sốt. Anh hy vọng rằng cô cũng đã gọi cho Claire và Erik. Anh đã định tự mình
gọi, nhưng không, đó không phải là phần của việc cần phải giải quyết. Khi cô
lên xe, anh sẽ nhắc cô thực hiện điều đó.
Chỗ Aimee
đợi, anh đã ngạc nhiên khi nghe thấy, là khu trung tâm của Manhattan. Cô đã nói
với anh là cô đợi tại ở nhà số 54, Đường số Năm. Đó rất có thể là Trung tâm
Rockerfeller. Nhưng chuyện đó, chuyện một cô gái mười-tám-tuổi ở thành phố Quả
táo Bự[21] này
đi uống ở khu vực đó, khu trung tâm ấy vốn vắng như chùa bà đanh vào buổi tối.
Suốt cả tuần, khu này luôn nhộn nhịp với công việc kinh doanh. Vào những ngày
cuối tuần, bạn có việc để làm với khách du lịch. Nhưng vào tối thứ Bảy, có rất
ít người trên đường. New York có thể là thành phố không ngủ, nhưng khi anh tới
khu nhà ở phía trên số 50 ở Đường số Năm, cả khu phố trung tâm đều ấy đang say
giấc.
Amie đón
anh ở chỗ cột đèn giao thông trên Đại lộ số Năm. Núm cửa xe khẽ xoay, và sau đó
Aimee mở cửa và chui vào ghế sau.
[21] Nguyên văn Big Apple, tên hiệu của thành phố New York.
“Cám ơn
chú,” cô nói.
“Cháu ổn
chứ?”
Từ sau
lưng anh một giọng nhỏ nhẹ cất lên: “Cháu ổn.”
“Chú
không phải là tài xế riêng, Aimee. Ngồi lên ghế trước đi.”
Cô ngập
ngừng, nhưng làm theo lời anh. Khi cô đã đóng cửa xe, Myron quay sang cô. Aimee
nhìn thẳng ra phía cửa kính trước. Như hầu hết các cô nàng mới lớn, cô tô điểm
quá nhiều. Người trẻ thì chẳng cần trang điểm, nhất là trát trít nhiều như vậy.
Đôi mắt cô được tô đỏ và trông giống gấu trúc. Cô mặc đồ bó sát kiểu dân teen,
giống lớp giấy mỏng như làn khói, thể loại mà, dù cho bạn có vóc dáng chuẩn,
bạn cũng không thể mặc trước khi bước sang tuổi hai mươi ba.
Cô trông
rất giống mẹ mình vào tuổi đó.
“Đèn xanh
rồi,” Aimee nói.
Anh bắt
đầu lái xe. “Chuyện gì đã xảy ra vậy?”
“Vài
người uống quá nhiều. Cháu không muốn ngồi xe họ lái.”
“Ở đâu?”
“Ở đâu
cái gì cơ ạ?”
Một lần
nữa Myron biết rằng khu phố trung tâm không phải là một tụ điểm ưa thích của
giới trẻ. Hầu hết tụ tập với nhau trong những quán bar ở Khu Thượng Đông hoặc
xuống dưới Làng. “Cháu đã uống ở đâu?”
“Có quan
trọng không?”
“Chú muốn
biết.”
Aimee
cuối cùng cũng quay sang phía anh. Đôi mắt cô ướt nhoẹt. “Chú đã hứa mà.”
Anh vẫn
lái xe.
“Chú đã
hứa là chú sẽ không hỏi một câu nào, nhớ không?”
“Chú chỉ
muốn chắc chắn rằng cháu không sao.”
“Cháu
không sao mà.”
Myron rẽ
phải, cắt ngang con phố. “Thế thì chú sẽ đưa cháu về nhà.”
“Không.”
Anh chờ
đợi.
“Cháu sẽ
đến ngủ chỗ một con bạn.”
“Ở đâu?”
“Nó sống
ở Ridgewood.”
Anh liếc
nhìn cô, rồi đưa mắt hướng trở lại đường. “Ở hạt Bergen?”
“Vâng.”
“Chú muốn
đưa cháu về nhà hơn.”
“Bố mẹ
cháu biết cháu sẽ ở nhà Stacy mà.”
“Có lẽ
cháu nên gọi cho họ.”
“Và nói
gì.”
“Rằng
cháu ổn.”
“Myron,
họ nghĩ cháu ra ngoài chơi với bạn bè. Gọi chỉ làm họ lo lắng thôi.”
Cô có lý,
nhưng Myron không thích vậy. Đèn báo sắp hết nhiên liệu sáng lên. Anh cần phải
đổ xăng. Anh hướng về đường Cao tốc phía Tây và qua cầu George Washington. Anh
dừng lại ở trạm xăng đầu tiên ở Tuyến 4. New Jersey là một trong hai bang duy
nhất không cho phép bạn tự bơm xăng. Người phục vụ, đội một chiếc khăn xếp và
dán mắt vào một cuốn tiểu thuyết của Nicholas Sparks, không hề bất ngờ khi thấy
họ.
“Đổ mười
đô,” Myron nói với anh ta.
Anh ta để
họ lại với nhau. Aimee bắt đầu sụt sịt.
“Trông
cháu không có vẻ say,” Myron bắt đầu.
“Cháu đâu
có nói cháu say. Đó là anh chàng đã lái xe cơ.”
“Nhưng mà
trông cháu đúng là,” anh tiếp tục, “giống như vừa mới khóc ấy.”
Cô làm cử
chỉ kiểu của bọn trẻ mới lớn, có vẻ như là nhún vai.
“Cô bạn
Stacy của cháu. Cô bé ở đâu giờ này?”
“Ở nhà
nó.”
“Nó không
vào thành phố cùng cháu à?”
Aimee lắc
đầu và quay đi.
“Aimee?”
Giọng của
cô nhẹ bẫng. “Cháu đã nghĩ cháu có thể tin được chú.”
“Được
mà.”
Cô lại
lắc đầu. Rồi cô với lấy cửa xe và kéo móc cửa. Cô toan ra ngoài. Myron nhoài
người theo cô. Anh nắm lấy cổ tay trái của cô mạnh hơn là anh định làm.
“Này,” cô
nói.
“Aimee...”
Cô cố
gắng để giằng tay ra. Myron giữ chặt cổ tay.
“Chú sẽ
gọi bố mẹ cháu.”
“Chú chỉ
cần biết là cháu ổn thôi.”
Cô gỡ
những ngón tay của anh, cố thoát ra. Myron nhận thấy móng tay cô trên những
khớp ngón tay mình.
“Bỏ cháu
ra!”
Anh làm
vậy. Cô nhảy ra khỏi xe. Myron định theo sau cô, nhưng anh vẫn còn đeo dây an
toàn. Phần dây choàng vai níu anh lại. Anh mở khóa và ra ngoài. Aimee đang đi
loạng choạng trên đường cao tốc với đôi tay bắt tréo một cách bướng bỉnh.
Anh đuổi
theo cô. “Trở lại xe đi nào.”
“Không.”
“Chú sẽ
lái xe thôi, được chưa?”
“Hãy để
cháu yên.”
Cô lao
đi. Những chiếc xe phóng vèo vèo qua. Một số còn bóp còi khiêu khích cô. Myron
theo sau.
“Cháu
định đi đâu?”
“Cháu đã
sai lầm. Lẽ ra cháu không bao giờ nên gọi chú cả.”
“Aimee,
trở lại xe đi nào. Ở ngoài này không an toàn.”
“Chú sẽ
nói với bố mẹ cháu.”
“Chú sẽ
không nói. Chú hứa.”
Cô đi
chậm lại và dừng hẳn. Thêm nhiều xe nữa phóng vèo vèo qua Tuyến 4. Người phục
vụ trạm xăng nhìn họ và dang đôi tay ý muốn hỏi chuyện-gì-xảy-ra-thế. Myron giơ
một ngón tay lên ngụ ý rằng họ cần một phút.
“Chú xin
lỗi,” Myron nói. “Chú chỉ lo lắng cho sức khỏe của cháu. Nhưng cháu nói đúng.
Chú đã hứa. Chú phải giữ lời.”
Amiee vẫn
bắt tréo tay. Cô đánh mắt sang nhìn anh, lại một hành động mà chỉ lũ trẻ mới
lớn mới có thể làm thế. “Chú thề chứ?”
“Chú
thề,” anh nói.
“Không
hỏi han gì nữa chứ?”
“Không.”
Cô lê
bước trở lại xe.
Myron
theo sau. Anh đưa cho người phục vụ chiếc thẻ tín dụng, và họ lái xe đi.
Aimee nói
anh đi theo Tuyến 17 phía Bắc. Có rất nhiều cửa hàng, rất nhiều trung tâm mua
sắm, đến nỗi tưởng như đó là một dải liên tục. Myron nhớ rằng, mỗi khi anh và
cha lái xe ngang qua Trung tâm mua sắm Livingston, ông sẽ lắc đầu và chỉ trỏ
than phiền, “Nhìn những chiếc xe kia mà xem! Nếu nền kinh tế đang tệ vậy, tại
sao lại có nhiều xe thế? Bãi đậu chật cứng! Nhìn tất cả chúng kìa.”
Cha và mẹ
của Myron giờ đang sống thu mình trong một khu nhà chung có cổng ở ngoại vi của
Boca Raton. Cha cuối cùng cũng đã bán cái kho chứa hàng ở Newark và rồi hết
ngày này qua ngày khác tự hỏi xem người ta đã làm gì trong nhiều năm qua:
“Myron, con đã tới Staples chưa? Chúa ơi, họ có đủ loại bút viết và giấy vở ở
đó. Và những câu lạc bộ giảm giá nữa. Đừng có để bố đặt chân vào đấy. Bố đã mua
mười tám cái tua vít mà giá chưa tới mười đô. Chúng ta đến, chúng ta mua quá
nhiều đồ, bố luôn nói với gã ở quầy thu ngân thế, bố nói - ôi, anh ta sẽ cười
chuyện này, Myron - bố luôn luôn nói, ‘Tôi đã tiết kiệm được bao nhiêu là tiền,
giờ thì tôi sắp phá sản rồi.’ ”
Myron
liếc nhìn Aimee. Anh nhớ hồi mình mới lớn, những xung đột trong suốt thời kỳ dở
dở ương ương, và nghĩ về bao nhiêu lần anh đã nói dối bố mẹ mình. Anh là một
đứa trẻ ngoan. Anh không bao giờ gây rắc rối, luôn đạt điểm số cao, được ưu ái
hơn bởi tài chơi bóng rổ, nhưng anh đã che giấu một số thứ với bố mẹ mình. Đứa
trẻ nào chẳng vậy. Có lẽ điều đó cũng lành mạnh thôi. Những đứa trẻ bị trông
chừng suốt ngày, bị cha mẹ giám sát thường xuyên thì cuối cùng lại thành những
đứa chẳng ra gì. Bạn cần phải để lối thoát. Bạn phải dành cho lũ trẻ không gian
để vùng vẫy. Nếu không, áp lực sẽ tích tụ dần cho tới khi...
“Rẽ vào
lối ra đằng kia,” Aimee nói. “Đại lộ Linwood phía Tây.”
Anh làm
như cô yêu cầu. Myron không thực sự biết rõ khu vực này. New Jersey có hàng
loạt những khu nhỏ. Bạn chỉ biết rõ khu nhà mình thôi. Anh là cậu con trai của
Hạt Essex. Đây là Bergen. Anh cảm thấy lạ lẫm. Khi họ dừng ở một cột đèn tín
hiệu anh thở dài và ngả ra sau, và từ tư thế đó quan sát Aimee.
Cô trông
non nớt, hỏang sợ và bất lực. Myron nghĩ về cái vế cuối cùng đó trong giây lát.
Bất lực. Cô quay sang và bắt gặp ánh mắt anh, một ánh thách thức trong cái nhìn
của cô. Đánh giá cô bất lực là một đánh giá công bằng hay không? Nghĩ ngợi về
điều này có lẽ hơi ngớ ngẩn, nhưng vai trò của giới tính tác động bao nhiêu
phần ở đây? Thử chơi bài sô-vanh một chút nhé. Nếu Aimee là con trai, một thằng
bé học sinh trung học to đùng ngã ngửa, giả dụ vậy, liệu anh có lo lắng thế này
không?
Sự thật
là, quả thực anh đang cư xử khác biệt với cô chẳng qua vì cô là con gái.
Điều đó
có đúng không - hay là anh đang sa lầy vào mấy thứ vớ vẩn chính xác là sặc mùi
chính trị?
“Chỗ tới
rẽ phải, rồi rẽ trái ở cuối đường.”
Anh làm
vậy. Họ chui vào giữa một khu nhà lộn xộn. Ridgewood là một ngôi làng cổ dù khá
to - những con phố cây mọc thành hàng. Nhà cửa theo phong cách thời Victoria,
những con đường cong cong, những quả đồi và thung lũng. Địa lý vùng Jersey. Khu
ngoại ô là những miếng ghép lộn xộn, nhằng nhịt, phần này chồng lên phần khác,
ít thấy những ranh giới rõ ràng hoặc những góc vuông sắc cạnh.
Cô dẫn
anh đi lên một cái dốc, rồi đi xuống một cái dốc khác, rồi rẽ phải, rồi rẽ phải
nữa. Myron tuân lệnh như một máy lái tự động, anh đang bận nghĩ chuyện khác.
Đầu óc anh đang cố tìm những từ ngữ hợp lý nhất để nói. Tối nay Aimee đã khóc -
anh chắc chắn về điều đó. Cô trông có vẻ như bị tổn thương, nhưng vào độ tuổi
của cô, có điều gì không phải là tổn thương? Có lẽ cô đã cãi lộn với bạn trai,
cậu bé Randy đã-được-nhắc-tới-dưới-hầm. Có thể chàng bồ cũ Randy đã đá cô. Bọn
con trai vẫn thường làm vậy ở trường trung học. Chúng rũ bỏ những trái tim tan
nát. Thế mới trở thành thằng đàn ông thực thụ.
Anh hắng
giọng và nhắm tới một điều bình thường: “Cháu vẫn hẹn hò với Randy chứ?”
Cô trả
lời: “Rẽ trái tiếp.”
Anh làm
vậy.
“Ngôi nhà
ở đằng kia, phía bên phải.”
“Ở cuối
ngõ?”
“Vâng.”
Myron
phanh xe dừng tại đó. Ngôi nhà nằm ở phía dưới, tối mù. Không hề có đèn đường.
Myron chớp mắt vài cái. Anh vẫn còn mệt, trí óc anh vẫn còn lơ mơ hơn cả lúc
đầu buổi nhậu nhẹt. Anh chợt nhớ tới Esperanza trong chốc lát, nhớ là cô trông
đáng yêu nhường nào, và, nghe có vẻ ích kỉ, anh tự hỏi một lần nữa cuộc hôn
nhân này sẽ làm thay đổi điều gì.“Không có vẻ gì là có người ở nhà,” anh nói.
“Có lẽ
Stacy đã ngủ.” Aimee rút ra một chiếc chìa khóa. “Phòng ngủ của nó ở gần cửa
sau. Cháu luôn phải tự mình vào.”
Myron
đánh xe vào công viên và tắt khóa điện. “Chú sẽ đi với cháu.”
“Không.”
“Làm sao
mà chú biết được là cháu vào an toàn rồi?”
“Cháu sẽ
vẫy tay.”
Một chiếc
xe khác chạy xuống ngay sau họ. Ánh đèn pha phản tới Myron thông qua gương
chiếu hậu. Anh che mắt lại. Kỳ lạ, anh nghĩ, có hai chiếc xe trên con đường này
vào giờ này ban đêm.
Aimee
khiến anh phải để ý. “Myron?”
Anh nhìn
cô.
“Chú
không thể nói với bố mẹ cháu về chuyện này. Họ sẽ làm rối tung lên, được chứ?”
“Chú sẽ
không nói.”
“Mọi
chuyện...” Cô dừng lại, nhìn qua cửa sổ xe về phía ngôi nhà. “Mọi chuyện giữa
họ giờ đang không được tốt đẹp lắm.”
“Giữa bố
mẹ cháu?”
Cô gật
đầu một lần nữa.
Anh biết
rằng anh phải cư xử tế nhị tại đây. “Cháu nói rõ hơn cho chú được không?”
“Chỉ
là... điều này sẽ chỉ làm mọi chuyện căng thẳng thêm mà thôi. Nếu chú nói ra, ý
cháu là vậy. Làm ơn đừng thế, được không?”
“Được.”
“Chú phải
giữ lời đấy.”
Cùng lúc,
Aimee ra khỏi cửa xe. Cô chạy về phía cánh cổng dẫn tới phía sau nhà. Cô biết
mất sau ngôi nhà. Myron chờ đợi. Cô trở ra ngoài cổng. Giờ thì cô mỉm cười và
vẫy tay ra hiệu mọi chuyện đều ổn. Nhưng có điều gì ở đó, điều gì trong cái vẫy
tay, điều gì mà không thể gộp chung vào được.
Myron
định ra khỏi xe, nhưng Aimee lắc đầu buộc anh phải dừng lại. Thế rồi cô chạy
vào sân, và màn đêm hoàn toàn nuốt chửng cô.

