Thất thân làm thiếp - Chương 153 - 154

Chương 153: Dục hỏa nan nhẫn

Đợi cho yên
lặng hẳn, tay Phượng Cô mới lưu luyến vỗ vỗ lên gương mặt Vãn Thanh, ngón trỏ
thon dài, nhẹ nhàng chạm lên người nàng, giải huyệt ngủ.

Vãn Thanh
chậm rãi tỉnh lại, hàng mi dài khẽ rung động, chớp chớp đôi mắt đẹp như hồ thu.

Phượng Cô
chỉ khẽ cười, lẳng lặng nhìn nàng.

“Tỉnh rồi
sao?”

Nàng sửng
sốt hồi lâu, rồi sau đó nhẹ nhàng hỏi: “Chúng ta còn sống sao?”

Nhưng hỏi
xong Vãn Thanh lại là người cười trước, nhìn hai người lúc này, chẳng lẽ không
sống, thật là kỳ tích, gặp bão tuyết và vòi rồng, bị cuốn lên không trung,
trong lòng của nàng, sớm đã cảm thấy cửu tử nhất sinh.

Không ngờ,
ông trời lại ưu ái hai người, cho hai người cùng sống sót.

“Chúng ta
còn sống!” Hắn nhẹ nhàng trả lời.

“Như được
tái sinh, loại cảm giác này, quả nhiên là đặc biệt!” Vãn Thanh thở dài, sau đó
định ngồi dậy, vừa nhấc người mới biết, nàng và hắn bị thắt lưng tơ tằm buộc
chặt, lúc nhấc người lên vướng phải dây thắt lưng, làm cả người nàng gục thẳng
xuống ngực hắn.

Phượng Cô
rên lên một tiếng buồn bực. Gương mặt đổi sắc, một tia hắc ám hiện lên trong
đôi phượng nhãn, mắt hắn bắt đầu chuyển màu đỏ, hơi thở dồn dập.

Tiếng rên
này không nhỏ, Vãn Thanh gục trên ngực hắn, đương nhiên là nghe rất rõ ràng.

Vì vậy xoay
đầu, áy náy nói: “Xin lỗi, ta thật không cẩn thận.”

“Không có
việc gì!” Thanh âm của hắn, đã đổi sang khàn khàn, dường như đang cố kiềm nén
gì đấy.

Vãn Thanh
vội vàng đưa tay bắt đầu cởi thắt lưng, chỉ tiếc trong tình thế cấp bách ngày
hôm qua, Phượng Cô vì đang vội, chỉ có thể liều mình thắt nút cho nhanh, trải
qua một hồi bị gió cuốn, đã thắt chặt vô cùng, không hở ra một khe nào.

Vãn Thanh tỉ
mỉ kéo nút thắt, mới phát hiện, kéo một hồi lâu, cũng không ăn thua gì, nút
thắt kia… bị buộc chặt quá.

Nhẹ nhàng
rút trâm cài tóc, xoay người, dùng đầu nhọn của trâm để gỡ.

Phượng Cô ở
sau lưng nàng, lại rên thêm một tiếng, rốt cục, trong lòng bắt đầu rên rỉ thống
khổ, Vãn Thanh vì tập trung nên không nhận ra chút gì.

Tư thế của
bọn họ lúc này, quá sức mập mờ.

Không.

Không chỉ
mập mờ, mà là cực kỳ thân mật, đùi nàng, kẹp giữa hai chân hắn, trong lúc
chuyển động, cố ý vô tình, đụng vào chỗ mẫn cảm của hắn.

“A! Tại sao
ta không chú ý nhận ra chứ, chân của người bị thương!” Vãn Thanh kinh hô một
tiếng, nhẹ nhàng kéo trường bào màu đen, quần đùi màu trắng bên trong đã loang
máu. Quần hắn lộ ra một vệt rách, dường như là bị cái gì đó cào rách, lúc này
còn vương tơ máu.

“Khó trách
người lại lên tiếng! Tại sao người không lên tiếng sớm một chút chứ! Ít nhất ta
có thể sơ cứu vết thương trước!” Vãn Thanh than thở.

Khó trách
nàng vừa cử động thì hắn liền nhíu mày, thì ra là bị thương.

Đưa tay sờ
sờ trong lòng, Vãn Thanh quay gương mặt trắng nõn như ngọc cười với Phượng Cô,
như hoa quỳnh nở rộ... làm Phượng Cô hoa cả mắt: “May là lần trước Hồng Thư có
cho ta một bình kim sang dược, ta vẫn luôn để trong người, cũng có chỗ hữu
dụng!”

Vừa nói vừa
dịch dịch người, rốt cuộc là dịch đến giữa hai chân của hắn.

Phượng Cô
lại khó lòng kiềm chế rên lên một tiếng, dục hỏa bừng bừng trong mắt, thật sự
muốn trực tiếp đè nàng xuống đất.

Nàng sao có
thể hành hạ người khác như thế chứ?

Hắn đâu có
rên rỉ vì vết thương ở chân?

Nàng cũng
biết, tất cả đều bởi vì nàng, hắn mới phải thống khổ như thế!

Dục vọng
trong lòng như một đống lửa, bốc cháy dữ dội.

Tất cả tế
bào trong người hắn đều đang không ngừng gào rú: Đè nàng xuống! Đè nàng xuống!

Hắn chỉ là
một nam nhân bình thường, đối mặt với người hắn yêu mến, lại bị khiêu khích
nhiều lần dù chỉ là vô tình, chính là muốn nhịn cũng không được!

Phượng Cô
nhắm hai mắt lại, cố gắng khắc chế thú tính của bản thân, nhưng mũi hắn không
ngừng ngửi thấy một mùi hương, đó là mùi hoa trên tóc nàng, lay động từng tế
bào trên người hắn.

Đột nhiên
hắn lạnh mặt, hắn biết, nếu không rời khỏi thân thể Vãn Thanh, hắn sẽ không
khống chế được bản thân, nhưng hắn không muốn phát sinh chuyện như vậy.

Thứ hắn
muốn, là cả trái tim và thể xác của nàng.

Thứ hắn
muốn, là trái tim Vãn Thanh.

Phượng Cô
đưa tay rút nhuyễn kiếm bên hông, một tiếng “xoát” vang lên, thắt lưng đứt lìa.

Thanh âm ám
ách mà tràn đầy áp lực của hắn vang lên: “Thanh nhi, nàng có thể rời khỏi đùi
ta được không?”

Vãn Thanh quay
đầu nhìn hắn, nghe hắn nói xong thì mặt dần chuyển màu đỏ, như đám mây đỏ mùa
thu, toàn thân phát nóng, hai tai đỏ bừng.

Không nhìn
nàng cũng đoán ra, chỉ sợ đến cả ngón chân nàng giờ cũng đỏ hết rồi.

Phượng Cô
này!

Hắn cần gì
phải nói thẳng thế chứ!

Vừa rồi nàng
không chú ý tới chi tiết này, dù sao cũng vừa trải qua cơn thập tử nhất sinh,
có chút lơ mơ, lại thấy hắn bị thương, chỉ lo chú ý đến vết thương.

Lúc này hắn
nói, nàng mới phát hiện, bản thân, đang ngồi trên đùi hắn với một tư thế vô
cùng bất nhã.

Thân thể nhỏ
xinh nhảy bật ra nhanh như thỏ, rời khỏi đùi hắn, Vãn Thanh một mực cúi mặt,
không dám nhìn hắn. Chỉ vùi đầu, giấu đi sự e lệ của bản thân, tay, nhẹ nhàng
xử lý vết thương cho hắn.

Vết thương
không quá sâu, nhưng lại dài, chừng một gang tay.

Băng bó xong
xuôi, Vãn Thanh nhẹ nhàng ngẩng đầu: “Tốt lắm rồi!”

“Chuyện...
kia… vừa rồi…” Có lẽ vì vội, hắn không kịp cân nhắc từ ngữ, nói chuyện cũng
thiếu sự uyển chuyển, nhìn mặt của nàng đang đỏ bừng, trong lòng hắn vô cùng
bất an.

“Không có
gì, ở… loại địa phương này, chuyện gì cũng có thể phát sinh.” Nàng thản nhiên
nói, tự nhiên đi tìm không ít xấu hổ. Sự e lệ vừa rồi đã biến mất không ít.

Kỳ thật,
những lời nói đó là thật lòng!

“Người có
thể đi lại không?” Nàng lại hỏi. Rồi sau đó nhìn cửa động, không ngờ, bọn họ bị
gió cuốn đến nơi này, đúng là một động nhỏ, xem ra, thật sự là ông trời có lòng
thương họ.

May mà không
thổi bọn họ vào chỗ khác, nếu không, dù không ngã chết, cũng bị đóng băng.

Cửa động này
rất nhỏ, chắn được không ít gió.

“Vết thương
nhỏ đó, không thành vấn đề.” Hắn vừa nói, vừa lén lút đứng lên, kéo thắt lưng
buộc lại lên người.

Vãn Thanh
xoay người đỡ hắn: “Ta đỡ người đi!”

Kỳ thật
Phượng Cô không sao, thân thể của hắn, thoạt nhìn, so với Vãn Thanh, còn tốt
hơn, vết thương trên đùi đối với hắn mà nói, chỉ là xước da nho nhỏ, căn bản
không đáng lưu tâm.

Chỉ bất quá,
bàn tay trắng nõn của nàng luồn qua hông hắn, lại làm bản thân hắn run rẩy,
mang theo sự nhiệt tình của tuổi trẻ.

Không nói gì
thêm, Phượng Cô để Vãn Thanh dìu mình đi về phía trước.

Đầu, hơi hơi
cúi xuống gáy nàng, hấp thu mùi thơm nhàn nhạt.

Đi đến cửa
động, Vãn Thanh thất thần, khe núi này nói cao thì không phải, nhưng nói thấp
cũng không xong, vì nàng không có khả năng nhảy lên đến đấy.

Quay đầu
nhìn Phượng Cô, chỉ thấy Phượng Cô chống tay lấy điểm tựa, ôm nàng vào lòng.

Nàng chỉ kịp
cảm thấy một bên hông căng thẳng, rồi sau đó, cả người đã bị hắn mang lên mặt
đất.

Vãn Thanh
nhìn quanh, trong lúc nhất thời, không biết mình đang ở chỗ nào.

Bốn phía một
màu trắng xóa. Đến cả mặt trời cũng không thấy, chỉ thấy trời màu xám trắng,
đất là tuyết trắng, trước mắt chỉ có một màu trắng.

Phượng Cô
cân nhắc một chút, chỉ về một hướng, rồi sau đó nói: “Đi hướng đó.”

Vãn Thanh
nhìn bộ dạng kiên định của hắn, hỏi: “Làm sao người biết hướng đó là hướng Bắc?
Lúc này không thấy mặt trời, người phân biệt phương hướng kiểu gì?”

“Trực giác.”
Phượng Cô cười nói.

Kỳ thật
không phải, vừa rồi chủ tớ Ngân Diện có đến đây, mặc dù tuyết đã rơi che giấu
chân bọn họ, nhưng quan sát kĩ vẫn thấy dấu chân lờ mờ, hơn nữa hắn cũng nghe
thấy tiếng chân họ đi về hướng nào.

Hành quân
đánh giặc, la bàn là thứ tối quan trọng, thế nên hướng bọn họ đi chắc chắn
không sai.

Đương nhiên,
những... điều này, hắn sẽ không nói với Vãn Thanh.

Hắn không hi
vọng nàng biết, Ngân Diện đã từng tới nơi này tìm nàng. Đây là tư tâm của hắn,
hắn cũng không định sửa.

Phượng Cô
nhếch môi cười, bất cứ nam nhân nào, cũng đừng hòng tranh giành Vãn Thanh với
hắn.

Thanh nhi,
chỉ có thể là của hắn.

Đột nhiên
Phượng Cô lảo đảo, thân thể, ngã về phía Vãn Thanh.

Khiến cho
Vãn Thanh vốn dĩ định hỏi thêm cũng phải ngừng lại, chỉ có thể khẩn trương hỏi
han: “Thế nào?”

Phượng Cô
bày ra dáng vẻ suy yếu rất khả nghi, thanh âm nhẹ nhàng nói: “Vết thương trên
ngực còn chưa khỏi hẳn, gặp khí lạnh thành di chứng.”

Hắn nhẹ
nhàng nói xong, rồi sau đó lại cố tình kiên cường nói: “Bất quá không có việc
gì, chút đau nho nhỏ ấy, ta có thể chịu được. Lúc này, tìm được Băng Ngọc Tuyết
Liên, giải độc cho nàng, mới là chuyện quan trọng.” Nói xong nhìn Vãn Thanh,
chỉ một thủ thuật nho nhỏ, đã giành được sự quan tâm của người đẹp.

Hắn giả vờ
suy yếu là giả, nhưng trái tim hắn là thật.

Vãn Thanh vô
cùng cảm động, cũng cực kỳ cảm thán, mấy ngày nay tới giờ, mọi thành ý của
Phượng Cô, nàng đều nhìn thấy hết, trái tim ai chả là máu là thịt, nói không
cảm động, là không có khả năng.

Nói đến tha
thứ, nàng cũng tha thứ cho hắn rồi.

Theo như
nàng thấy, hắn đang chờ nàng đón nhận hắn.

Nhưng không
lẽ dễ vậy sao, có đôi khi, trái tim nếu đã giá băng, so với bất cứ thứ gì cũng
cứng rắn hơn.

“Chúng ta...
ngồi xuống nghỉ ngơi một chút đã!” Vãn Thanh nói nhỏ.

“Không cần,
đi chậm một chút là được.” Phượng Cô chỉ lắc đầu, nhìn ánh mắt Vãn Thanh biến
đổi, trong tim của hắn, cảm thấy bất lực một cách không có lý do, sự chua xót
nhấn chìm trái tim.

Hắn là loại
người nào chứ, ánh mắt Vãn Thanh đã nói hết với hắn những điều nàng vừa nghĩ.

Có khi, hắn
thật sự hận sự thông minh của bản thân, nếu hồ đồ một chút, có lẽ, sẽ không
thấy những chuyện nhỏ đó, chỉ cần kiên trì với suy nghĩ của mình. Không cần
nhận những chua xót thống khổ này.

Nhưng vĩnh
viễn cũng không thể, nhìn mái tóc dài mượt của nàng, tay hắn, vô thức mơn trớn,
nhưng chỉ cảm thấy lòng càng chua xót, sự phiền muộn như muôn vàn sợi tơ mảnh,
lôi lôi kéo kéo, càng kéo càng dài, mảnh đến không thể nhận ra, nhưng lại quấn
chặt lấy trái tim con người...

Chương 154: Vào nhầm hang sói

Vì chưa hồi
phục hẳn, hai người đi rất thong thả, một lúc lâu vẫn chưa đi hết một ngọn núi.

Cứ lo lắng
cũng không phải biện pháp, nhưng nghĩ đến chuyện gặp Ngân Diện, trong lòng
Phượng Cô lại thấy ghen tức.

Càng nghĩ
càng thấy không nên, vì vậy Phượng Cô cố tình đi con đường khác với đường của
Ngân Diện, cũng đi về hướng Bắc, nhưng sẽ không chạm mặt Ngân Diện.

Hắn không hi
vọng sẽ gặp Ngân Diện.

Đột nhiên, có
tiếng “ùng ục” vang lên, quay đầu thì thấy Vãn Thanh đang đỏ mặt, từ sáng giờ
nàng vẫn chưa ăn gì, bao nhiêu thức ăn hôm trước đã bị tiêu hóa hết, dọc theo
đường đi, nàng cũng chú ý nhìn xung quanh, trên Thiên Sơn, không có một ngọn
cỏ, đương nhiên là không có thứ gì có thể miễn cưỡng nhét vào bụng.

Nàng không
mở miệng, nhưng trong lòng biết, nếu không ăn, hai người sẽ chết đói trước khi
tìm thấy Tuyết Liên.

Phượng Cô là
người luyện võ, đối với cảm giác thèm ăn, có thể khống chế trong một giới hạn
nào đó, dù hai ngày không ăn cũng không là vấn đề với hắn, nhưng hắn quên, nữ
tử cạnh hắn không biết võ công, thân thể lại suy yếu.

Phượng Cô
đau lòng, ảo não, nói nhỏ: “Ta quên, từ khi nàng tỉnh lại vẫn chưa ăn gì!”

Nhìn trái
phải xung quanh, chỉ có một màu trắng xóa, có cái gì để ăn chứ?

Thở dài một
hơi, lạnh nhạt nói: “Trên núi tuyết, theo lý thuyết, phải có không ít động vật,
nhưng thật kỳ quái, đã đi lâu như vậy, không nhìn thấy nổi một con báo hay một
con gấu! Ít nhất, cũng có thể no bụng!”

“Đừng nói
vậy, theo tình hình này của chúng ta, nếu thật sự gặp phải những con mãnh thú
đó, sẽ rất nguy hiểm, không bằng, chúng ta quay trở về! Ít nhất, mang theo thực
phẩm lên núi một lần nữa.” Vãn Thanh nhẹ nhàng nói.

Phượng Cô
lắc đầu, nhẹ nhàng cầm lấy tay Vãn Thanh: “Yên tâm, ta sẽ không để nàng gặp
chuyện bất trắc.”

Vừa nói vừa
lấy từ trong lòng ra một ống trúc, quay trên không trung một vòng, quẹt vào đá
lửa, một ngọn lửa bùng lên, ống trúc bắn lên trời, tung ra một vòng tròn rực
rỡ.

Vãn Thanh
hiểu ra, đây là pháo hiệu, nhưng lúc này hắn báo pháo hiệu, là để cho ai thấy
chứ?

Phải biết
rằng, lần này đi Thiên Sơn, chỉ có nàng và hắn?

“Lúc lên
đường, ta đã thông tri Hồng Thư, triệu tứ tỳ, còn một trăm thị vệ, cùng nhau
lên Thiên Sơn, dù sao đường đi nguy hiểm, một mình ta đi thì không sao, nhưng
có nàng đi cùng, ta phải chuẩn bị vạn vô nhất thất.” Phượng Cô giải thích nói.

Từ một vùng
trời xa xa, một vòng tròn giống thế được bắn lên, Phượng Cô cười yếu ớt, kéo
tay Vãn Thanh: “Bọn họ ở dưới chân núi, thấy tín hiệu của ta, sẽ lập tức đi tìm
chúng ta, chỉ cần bọn họ tới, chúng ta sẽ có đồ ăn.”

“Đi, chúng
ta... tìm một chỗ nghỉ ngơi một chút đã, thân thể của nàng đã quá suy yếu, nếu
không ăn sẽ không thể lên đường tiếp!” Vừa nói vừa lôi kéo nàng đi tới một góc.

Hai người
vui mừng nhìn thấy một động nhỏ, nhìn nhau cười: “Xem ra chúng ta thật là may
mắn.”

Hai người
vội vàng đi về phía động nhỏ, nhưng khi sắp tới nơi, Phượng Cô đột nhiên đứng
lại, nắm chặt tay Vãn Thanh.

Sắc mặt,
cũng trở nên vô cùng khẩn trương.

Dường như có
chuyện gì sắp phát sinh.

Vãn Thanh
rất không muốn nghĩ tiếp điều nàng đang sợ, nhưng suy nghĩ cứ kéo tới, nàng
nhìn thẳng vào trong động.

Trái tim
không ngừng đập thình thịch, tóc gáy toàn thân, đã dựng đứng lên vì sợ.

Trong lòng
càng không ngừng cầu nguyện mọi chuyện không phải như nàng đang nghĩ, nhưng khi
nhìn thấy một con sói từ từ đi ra khỏi hang, mọi hi vọng của nàng hoàn toàn tan
biến.

Khi nhìn
thấy một con sói nữa đi ra, lòng của nàng, càng thêm kinh hoàng.

Sói, hung
tàn vô nhân tính, sống thành bầy.

Điều này là
nàng đọc được trong sách.

Cho nên,
nàng hiểu rất rõ bản thân đang gặp tình huống gì.

Những con
sói dàn hàng ngang, đứng thẳng nhìn hai người, ánh mắt sắc bén mà tàn nhẫn,
nhìn bọn họ chằm chằm, không thèm chớp mắt lấy một cái.

Thời gian
như ngừng lại, Phượng Cô vẫn không nhúc nhích, hắn biết, lúc này chỉ cần cử
động một cái, bầy sói nhất định sẽ lao lên, hắn muốn bảo đảm Vãn Thanh sẽ an
toàn.

“Không có
việc gì, lát nữa nàng trốn ở sau lưng ra, ta sẽ không để cho bọn chúng chạm đến
nàng.” Nhẹ nhàng xoay người nói với Vãn Thanh, thanh âm mềm nhẹ, đôi phượng
nhãn vẫn nhìn thẳng vào bọn sói.

“Ừm.” Vãn
Thanh nhẹ nhàng trả lời, nhưng, thật sự có thể không sợ sao?

Nhìn những
con vật hung tàn, không biết là do quá đói hay gì, chân nàng, cũng bắt đầu như
nhũn ra, tình huống này, không khí này, quá căng thẳng, làm cho người ta, đến
cả hô hấp cũng trở nên dè dặt, dường như nếu thở mạnh sẽ gặp chuyện không may.

“Ta đếm một
hai ba, nàng phải lui về phía sau ngay lập tức, bầy sói vọt tới, ta sẽ chắn cho
nàng.” Phượng Cô bình tĩnh nói.

Hắn đã tính
qua, tổng cộng có tám con sói, nếu giao chiến cũng không đáng ngại, chỉ bất
quá, Vãn Thanh phía sau, khó lòng chu toàn, nhưng mọi chuyện là do hắn gây nên,
cho nên, hắn không thể để Vãn Thanh gặp bất cứ sơ xuất gì, phải chu toàn từng
nhát kiếm, từng cú đá, từng thế võ, không thể để bất cứ con sói nào đụng đến
Vãn Thanh.

Phượng nhãn
tàn nhẫn vô tình, mang theo sự phệ huyết tàn nhẫn, sát khí, như thủy triều xô
lên vách đá.

Bao phủ cả
không gian.

Trong lúc
nhất thời, không khí căng thẳng làm bầy sói cũng xao động, giống sói vốn nhạy
cảm, dường như chúng nó cũng ý thức được đang gặp nguy hiểm, chỉ bất quá, chúng
nó quá đói, con mồi trước mắt, không thể buông tha.

Cặp mắt sói
xanh thẫm như dịch độc, lại hung hăng nhìn thẳng vào Phượng Cô và Vãn Thanh hai
người.

Tay Phượng
Cô, nhẹ nhàng thả tay Vãn Thanh, khẽ thì thầm: “Một hai ba! Lui ra phía
sau!”

Vãn Thanh nhanh
chóng lui lại.

Bầy sói nhìn
thấy bọn họ cử động, đột nhiên hú dài một tiếng, thanh âm tê liệt trời cao,
mang theo sự thú tính tàn nhẫn, vươn móng vuốt, lao thẳng về phía Phượng Cô và
Vãn Thanh.

Tốc độ của soi
rất nhanh, nhưng tốc độ của Phượng Cô còn nhanh hơn, một tiếng “xoát” vang lên
do nhuyễn kiếm được rút ra, kiếm quang hiện lên, máu văng ra tứ phía, bốn con
sói rơi xuống giữa không trung, khi chưa kịp tiếp cận hai người.

Giật mình vì
từng tiếng bộp bộp, Vãn Thanh đứng ở đàng kia, khẩn trương nhìn những điều đang
diễn ra trước mắt, chỉ cảm thấy, ước gì đây chỉ là một giấc mộng, và nàng có
thể quên.

Máu tanh bay
lên, nhìn thấy đồng loại chết đi, những con sói còn lại trở nên hung mãnh liều
lĩnh, chộp móng vuốt về phía Phượng Cô.

Từng tiếng hú
dài vang lên không ngừng, những con sói còn lại đã thông minh hơn rất nhiều,
biết tránh kiếm, Phượng Cô bắt đầu gặp khó khăn.

Bất quá, vẫn
chưa thành vấn đề.

Chỉ là mấy con
sói mà thôi.

Một chiêu Bàn
Toàn Phi Thiên, kiếm đi là không, thu về thành có, chỉ thấy kiếm đưa từ đông
sang tây, thu về không ít máu.

Đột nhiên,
trong ba con sói còn lại, có một con, dĩ nhiên tấn công Vãn Thanh ở phía sau,
tốc độ, nhanh như sét, hai con còn lại đánh úp về phía Phượng Cô.

Cũng thông
minh, không hổ là... loài động vật có linh tính nhất.

Không nghi ngờ
gì con sói này lấy Vãn Thanh làm mục tiêu.

Phượng Cô cả
kinh, bất chấp mọi chuyện, quay người lại, đâm trường kiếm về phía Vãn Thanh,
một kiếm này, từ trước tới nay, là tốc độ nhanh nhất của hắn, hơn nữa cũng là
lần dùng sức mạnh nhất của hắn.

May là, dùng
hết tất cả sức lực, rốt cục, trước khi móng vuốt sói chạm đến Vãn Thanh, đã đâm
được vào lưng con sói.

Vãn Thanh hoảng
sợ nhìn tất cả trước mắt.

Khi con sói lao
về phía nàng, nàng chỉ có thể rút trâm cài tóc, trấn tĩnh nghĩ đến phương án
cuối cùng là dùng trâm đâm thẳng vào cổ họng con sói.

Nhưng trước khi
con sói chạm đến nàng, thì dòng máu của nó đã phun thẳng lên mặt nàng.

Đó là kiếm của
Phượng Cô, đã cắm lên người con sói.

Nhưng còn hắn?

Nhìn hai con
sói vồ về phía hắn, Vãn Thanh kinh hách hét to: “Cẩn thận!”

Nhưng đã muộn,
móng vuốt rất dài, găm thẳng vào lưng Phượng Cô, một con còn cắn lên vai Phượng
Cô, Phượng Cô lộ vẻ ngoan độc, cánh tay không cầm kiếm tạo thành hình móng
vuốt, đưa ra sau nắm lấy đầu con sói, như cuồng ma lôi cái đầu sói đang cắn hắn
ra, dùng sức vung tay, ném con sói vào khối tuyết, chỉ để lại vết máu.

Phượng Cô xoay
người, đâm kiếm vào con còn lại, con sói cuối cùng rụng xuống đất.

Tất cả diễn ra
trong vòng chưa đầy một khắc, đối với Vãn Thanh mà nói, chính là một lần sinh
tử.

Xác sói đầy
đất, máu chảy thành dòng, máu loang trên tuyết, dần dần thấm xuống rồi biến
mất, tuyết rơi lất phất che đi vết máu loang lổ.

Nàng nhanh
chóng đi tới bên cạnh Phượng Cô, nhẹ nhàng đỡ hắn, hơi hơi vươn cổ ra nhìn sau
lưng hắn, mặc dù quần áo lạnh rất dày, nhưng vẫn không thể chịu được bị sói
cắn, nhẹ nhàng vạch áo hắn ra, chỉ thấy vết thương huyết nhục mơ hồ.

Nhìn hắn, lại
thấy hắn đang mím môi, không nói gì.

“Ta bôi thuốc
cho người.” Nàng nhẹ nhàng nói, rồi sau đó lấy kim sang dược, tay run rẩy xé
phần áo bị rách.

“Nhất định là
rất đau? Cũng chỉ vì ta mà thế.” Nàng nhẹ nhàng nói, thanh âm, mang theo sự
nghẹn ngào. Một màn vừa rồi, vẫn còn như đang diễn ra trước mắt nàng, không thể
xua đi, mặc dù nàng dũng cảm, nhưng vẫn chưa từng gặp chuyện đáng sợ như thế,
những con sói hung tàn, dã thú là vô nhân tính, nếu hai người sơ hở dù chỉ một
khoảnh khắc, nhất định đã thành thức ăn của chúng.

“Không cần sợ,
có ta ở đây, không có gì có thể thương tổn đến nàng, người cũng thế, động vật
càng đừng mơ tưởng!” Phượng Cô cảm nhận được sự sợ hãi của Vãn Thanh, nhẹ nhàng
cầm tay nàng, an ủi nói.

Nàng không nói
gì thêm, gió tuyết thổi mạnh, nhưng trong lòng của nàng, dường như vì một câu
nói của hắn, mà bớt đi rất nhiều sợ hãi.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.