Thất thân làm thiếp - Chương 061 - 062 - 063 - 064

Chương 61: Thần bí nhân xuất hiện

Nghe những
lời thô tục bỉ ổi thoát ra từ miệng hắn, Vãn Thanh tức giận đến nghiến răng
nghiến lợi, trên mặt, dần hiện lên vẻ tuyệt vọng.

Nơi này là
nơi hoang vu dã ngoại, không hề có người ở, muốn dựa vào người khác tới cứu,
khả năng đó tuyệt đối không thể xảy ra. Mà nếu muốn tự cứu, lại càng không có
khả năng.

Nàng mặc dù
biết huyệt vị, cũng biết một vài cách giải huyệt, nhưng khi bản thân bị điểm
huyệt, – phương pháp duy nhất là di cung hoán huyệt.

Nhưng, nàng
không biết võ công, căn bản là không di cung hoán huyệt được!

Hơn nữa ngay
cả trong trường hợp nàng có thể giải huyệt, cũng chưa chắc có thể chạy thoát
được! Xem ra võ công người này không tệ, nàng chỉ là một thiếu nữ tử, làm sao
có thể chạy thoát được cơ chứ!

Ánh mắt nàng
dần dần lạnh xuống, là thất vọng là tuyệt vọng là phẫn nộ!

Nàng chưa
bao giờ là con người oán trời hận người, ngay cả khi lâm vào hoàn cảnh như thế
nào, nàng vẫn có thể tìm cách sinh tồn, nàng chỉ cần có thể sống mà thôi. Mặc
kệ khổ đến đâu, mặc kệ khó khăn đến đâu, mặc kệ bị Phượng Cô thương tổn thế
nào, nàng vẫn không mất đi hi vọng, vẫn kiên trì sinh tồn, cố gắng sống, cố
gắng vượt qua mọi khó khăn.

Nhưng giờ
phút này, nàng đột nhiên rất hận ông trời, ông trời đối đãi với nàng, thật sự
là là quá bất công! Sự thương tổn như thế này, đã một lần suýt nữa là phá hủy
nàng, vì sao còn muốn xuất hiện lần thứ hai?!

Chẳng lẽ
thật sự là không muốn cho Thượng Quan Vãn Thanh được sống sao?!

Nhìn thấy vẻ
mặt Vãn Thanh đột nhiên lạnh mà tuyệt vọng, ánh mắt nam tử kia đột nhiên lóe
lên một cái, nhưng chỉ trong một khoảng khắc, rồi sau đó lại bắt đầu thực hiện
những hành vi ác độc.

“Dáng vẻ
lạnh như băng, muốn gây sự chú ý sao!...” nam tử kia đưa tay giải huyệt nói cho
Vãn Thanh.

Vãn Thanh
trừng mắt nhìn hắn, lạnh lùng nói: “Ngươi đến tột cùng là người phương nào?!”

“Ta… ta đương
nhiên là tiểu tình lang của ngươi!” Nam tử kia cà lơ phất phơ nói, mười phần du
côn, vẻ mặt thanh tú của hắn thì càng giống.

“Ngươi…” trong
đầu Vãn Thanh đột nhiên nảy ra một ý nghĩ, khiến nàng muốn khóc mà không khóc
được. Vốn là có Hồng Thư ở bên nàng, người bình thường khó có thể đến gần, dù
sao võ công của Hồng Thư cũng tính là cao, muốn bắt cóc nàng trước mặt Hồng
Thư, đúng là không dễ chút nào!

Nhưng nam tử
này, vì sao hết lần này tới lần khác trùng hợp đến bắt cóc nàng lúc Hồng Thư
không ở đây? Là trùng hợp, hay là hắn đã chờ thời cơ này lâu rồi, hay là việc
Hồng Thư rời đi, căn bản là nằm trong kế hoạch của bọn họ?!

Nghĩ đến này,
lòng của nàng lương vài phần, Hồng Thư từng nói qua, nàng cùng Chu Nguyệt Nhi
từ trước là không quen biết, Chu Nguyệt Nhi vì sao đột nhiên gọi nàng gặp mặt?!

Nàng cố ý lạnh
lùng ngẩng đầu: “Là Chu Nguyệt Nhi phái ngươi tới!” Ngôn ngữ khẳng định, như
thể kết luận nhất định là Chu Nguyệt Nhi, thật ra, nàng chỉ đang dò xét mà
thôi.

Không ngờ, nam
tử kia vừa nghe đến lời của nàng, đột nhiên sửng sốt, ánh mắt ngoài ý muốn nhìn
nàng: “Làm sao ngươi biết?”

Đúng là nàng
ấy! Vãn Thanh thầm cười trong lòng, không ngờ được Chu Nguyệt Nhi có thể ác độc
như thế, nhất định phải phá nàng đến cùng! Nghĩ kĩ một chút, kế hoạch của nàng
ấy chắc không đơn giản như thế này chứ? Còn chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo nhỉ?!

Nàng nhàn nhạt
nói: “Ta đương nhiên biết là Nguyệt Nhi, ta còn biết mục đích của cô ta khi làm
thế này?”

“Làm sao ngươi
biết?!” Nam tử kia dù sao cũng không phải trọng tâm cơ nhân (người có nhiều tâm cơ ư), bị Vãn Thanh
vạch trần, liền trở nên tia bối rối. Nhưng chỉ một thoáng sau, hắn liền cười
lớn.

“Ngươi có biết
cũng chẳng có tác dụng gì, bởi vì cho dù ngươi biết, chuyện này, cũng vô phương
thay đổi!” Nam tử vừa nói vừa đi về phía Vãn Thanh.

Kỳ thật Vãn
Thanh cũng biết đã biết không còn tác dụng gì, mục đích của nàng, chẳng qua chỉ
là mong trì hoãn thời gian, hi vọng Hồng Thư phát hiện ra sự biến mất của nàng
rồi nhanh chóng đi tìm, như vậy nàng còn có chút cơ hội sống.

Nhưng nam tử
kia không ngu đến vậy, hắn nhận ra mục đích của Vãn Thanh, đưa bàn tay về phía
Vãn Thanh, lôi kéo, đai lưng rơi xuống, vạt áo cũng nới rộng thùng thình. Môi
của hắn, đưa thẳng lên mặt Vãn Thanh.

Vãn Thanh vô
phương né tránh, nước mắt ròng ròng chảy xuống, mặc dù nghĩ là phải giả vờ kiên
cường, nhưng nàng vô phương làm thế, bất lực kêu: “Cứu mạng! Đừng!”

Biết rõ là
không dùng được, nhưng đây là hi vọng cuối cùng của nàng, nàng chỉ có thể hô to
hi vọng có người đi qua nghe thấy cứu nàng.

Nam tử kia nghe
được Vãn Thanh khóc lớn, càng hưng phấn hơn, thanh âm cũng trở nên ám ách vài
phần: “Ha ha… hô đi! Hô to thêm nữa đi, như vậy càng hưng phấn!...”

“Đừng... cứu
mạng…”

“Cứu mạng?!
Ngươi điên cuồng gào thét gì chứ! Nơi này hoang vu vắng vẻ, ngươi có hô đến vỡ
cổ họng, cũng không có người nào đến cứu ngươi! Ngoan để ta yêu thương ngươi!”
Nam tử kia vừa nói đột nhiên đứng lên, động tác nhanh chóng cởi bỏ y phục trên
người.

“Thật sự không
có ai sao?” Đột nhiên một thanh âm trong trẻo lạnh lùng dễ nghe vang lên, mang
theo bạc lạnh, đâm thẳng vào tai nam tử kia.

Nhưng trong tai
Vãn Thanh, đó là âm thanh của hi vọng. Vừa rồi, nàng thật sự đã chuẩn bị tự
vận! Chính thanh âm đấy, đã mang đến ánh sáng của hi vọng cho nàng!

Chương 62: Bạch y nam tử

Nam tử kia cao
to, một thân bạch y, dáng vẻ phong thần tuấn lãng, mặt trời ở sau lưng hắn, làm
cho toàn thân hắn như có hào quang, khiến hắn giống như một thiên thần bước ra
từ hào quang rực rỡ.

Trên mặt của
hắn mang mặt nạ, chỉ lộ ra đôi mắt, cặp mắt đen mà ôn hòa, rõ ràng là đen như
mực, lại trong sáng như nước hồ thu, vô cùng trong suốt, vô cùng sáng ngời.

Trong tay của
hắn cầm một thanh trường kiếm, kề sát họng kẻ muốn cường bạo Vãn Thanh.

Nam tử kia nghe
tiếng, cảm thấy cổ bị lạnh, trong lòng biết gặp chuyện không may, tay ngừng
động tác, hỏi: “Ngươi là người phương nào?”

“Người muốn
giết ngươi!” Thanh âm ôn nhuận – chậm rãi phun ra, không giống giọng nói của kẻ
chuẩn bị giết người, như thể chỉ đang tâm sự một chuyện rất bình thường thôi.
Vãn Thanh đối diện với hắn, thấy mắt hắn vô cùng lạnh lùng.

“Ta... ta có
thù oán gì với ngươi chứ?” Nam tử kia vừa nghe nói thế thì muốn đánh nhau,
không buông tha hỏi thêm một câu.

“Không oán
không thù.” Nam tử kia trái lại vô cùng dứt khoát, bất kể hắn nói cái gì, hắn
đáp cái gì, cũng cực kì lưu loát rõ ràng.

“Không oán
không thù?! Vậy ngươi vì sao phải giết ta? Chẳng lẽ là có người phái ngươi tới
giết ta?!”

“Không có.” Trả
lời vô cùng đơn giản, bạch y nam tử tựa hồ như chẳng muốn nói nhiều lời, nhưng
không phải là do hắn không có lòng kiên nhẫn, vì hắn vẫy dây dưa đến tận lúc
này cơ mà.

“Không có! Vậy
ngươi vì sao phải giết ta?” Nghe xong, tên… nam tử kia có chút bối rối, bởi vì
không hiểu, bởi vì khẩn trương, bởi vì thanh kiếm kia, vẫn đang kề cổ hắn, chỉ
cần dùng một chút lực, hắn mất mạng ngay lập tức.

“Bởi vì ta muốn
giết ngươi!” Bạch y nam tử lãnh đạm nói.

Mắt nam tử kia
đột nhiên lóe lên hận ý, ý muốn phản kháng.

“Cẩn…” Vãn
Thanh vừa thấy hắn như thế, vội vàng hô.

Cho dù tên xấu
xa kia có nhanh hơn nữa, cũng không nhanh được bằng kiếm của bạch y nam tử,
kiếm vung lên một đường cong hoàn hảo tuyệt đẹp, Vãn Thanh còn chưa nhìn thấy
cái gì, kiếm đã vào vỏ.

Nàng sợ ngây
người, chữ “thận” vừa ra khỏi mồm, ở cổ tên ác nhân kia đã có máu phun thành
vòi.

Tất cả, đều
nhanh đến mức khiến người ta giật mình, chỉ trong một tích tắc, đã kết liễu một
mạng người

Vãn Thanh chỉ
có thể hác hốc mồm, một hồi lâu, vẫn không thể nói được thêm tiếng nào.

Nam tử kia tra
kiếm vào vỏ, lập tức giải huyệt của Vãn Thanh.

Vãn Thanh cử
động thân thể, cảm kích nói: “Cám ơn hiệp sĩ đã cứu mạng.”

“Không cần!”
Bạch y nam tử nói.

“Hiệp sĩ…”
Vãn Thanh muốn nói mà không biết nói gì, bởi vì… người này là ân nhân của nàng,
cứu nàng một mạng. Nàng không phải loại người có ân không báo, nhưng nhìn người
trước mắt, nhớ ra tình cảnh cùng năng lực của bản thân, nhận ra rằng căn bản
không thể giúp hắn cái gì. Nhưng mà mặc kệ như thế nào, chỉ cần có cơ hội, ân,
nàng vẫn phải báo ân cứu mạng này.

Có điều nàng
mới nói một nửa, người nọ đã biết nàng muốn nói cái gì, trực tiếp sảng khoái
nói: “Không cần.”

Đột nhiên
nàng nhìn thấy trên cánh tay nam tử có một vết thương, vết thương rất sâu, máu
đã chuyển thành màu đen, có vẻ như vết thương không khép được miệng.

Hắn bị
thương, hơn nữa còn trúng độc?

“Ngươi bị
thương?” Vãn Thanh kinh ngạc hỏi han.

Vừa nói
không đợi hắn trả lời, liền hướng về phía trước, nam tử kia căng thẳng, kiếm
trong tay đã hơi hơi ra khỏi vỏ.

Vãn Thanh
vừa nhìn thấy thế thì ngừng bước, nàng biết giang hồ hiểm ác, hắn với nàng chưa
từng gặp mặt, lúc này hắn lại bị thương, tất nhiên phải đề phòng, vì vậy nhẹ
nhàng nói: “Ta biết chút y thuật, có thể nhìn qua vết thương của hiệp sĩ.”

Bạch y nam
tử nhìn nàng hồi lâu, tựa hồ như cân nhắc độ chân thật trong lời nói của nàng,
một hồi lâu mới nói: “Ân.”

Vãn Thanh
vừa nghe xong thì cười đến xán lạn, đi tới bên cạnh hắn, nhẹ nhàng vén tay áo
hắn lên, thấy máu có vẻ đã ngừng chảy, nhưng y phục đã lẫn lộn vào chỗ máu thịt
ở vết thương, căn bản là không thể kéo ra được, nếu dùng sức kéo ra sẽ rất đau.
Hơn nữa một tay nàng bị thương, cũng không đủ sức.

Nàng nhíu
mày, không biết phải làm như thế nào cho phải.

Nam tử kia
dường như đọc được ý nghĩ của nàng, duỗi tay ra, xé rời ống tay áo đi.

Vãn Thanh sợ
đến lạnh cả sống lưng, hắn dùng sức như thế, mà không thèm chớp mắt lấy một
cái, không khỏi tâm sinh bội phục.

Nhìn vết
thương của hắn, bên trong có một phi tiêu rất nhỏ, đã cắm sâu vào thịt,... đầu
tiên phải rút phi tiêu ra mới được. Nhẹ nhàng xem mạch cho hắn, mạch của hắn
đập loạn không thôi, đến tột cùng là trúng độc gì, nàng cũng vô phương nhận
biết, nhưng mà nàng biết, lúc này, tâm mạch của hắn chưa bị hao tổn, hơn nữa
nội lực khí tức hùng hậu.

Lấy trước
mắt mà nói,... phải nghĩ cách lấy phi tiêu ra đã, nàng mới nghĩ tới vậy, nam tử
kia đã vươn tay kia định lôi phi tiêu ra, Vãn Thanh kinh hô: “… trước tiên
không cần!”

Bạch y nam
tử dừng tay, nhìn nàng, nàng mới chậm rãi giải thích: “Phi tiêu này mặc dù
không dài, nhưng đã cắm sâu vào thịt, rút… ra sẽ mất rất nhiều máu, ngươi chờ
một chút, ta đi tìm một ít thảo dược có chức năng cầm máu đã!”

Nam tử nghe
xong gật đầu: “Ân.”

Vãn Thanh
cười nhẹ, vội vàng đi ra ngoài tìm dược.

Chương 63: Ngân diện

Nơi này tuy
hẻo lánh nhưng lại không có rừng cây, vô phương tìm được chút thảo dược hữu
hiệu, sợ rằng kéo dài lâu sẽ không hay, Vãn Thanh liền tìm một chút thảo dược
bình thường. Có thể cầm máu và giải độc.

Lúc nàng
quay trở về đã không thấy bạch y nam tử đâu, trên mặt thoáng vẻ thất vọng, nghĩ
đến hắn không đành lòng, sau đó nàng quay gót đi.

Trong lòng
khẽ thì thầm: “Xem ra đã đi.”

Nàng trong
lòng thập phần ảo não, nàng thậm chí còn quên chưa hỏi tên của hắn, nhìn hắn
mang mặt nạ, nhất định là không muốn cho kẻ khác biết thân thế, nhưng ít ra
cũng nên hỏi tên tuổi người ta chứ.

“Đã trở về?”
Hốt nhiên sau lưng nàng vang lên thanh âm trong suốt, khuôn mặt ảo não của Vãn
Thanh hiện lên nụ cười: “Đúng vậy, ngươi đi đâu vậy?”

Hỏi xong
nàng mới cảm giác không ổn, bọn họ vừa gặp, vốn dĩ không quen biết, lại hỏi như
thế, quá sức lộ liễu, mặt ửng đỏ vội vàng giải thích: “Ý ta là trên người ngươi
có thương tích, không nên đi lại như thế.”

“Vừa mới có
người đến qua.” Hắn mở miệng nói ra một câu khiến Vãn Thanh suýt chút phản ứng
thái quá.

Có người
đến? Mục đích của Chu Nguyệt Nhi xem ra không chỉ là muốn để người khác cường
bạo nàng đơn giản như vậy, đã sắp đặt kế hoạch rõ ràng, tiếc rằng không ngờ lại
thất bại.

“Bọn họ tới
là để tìm ngươi.” Hắn lại nói tiếp.

“Không có
việc gì, ta sẽ bôi thuốc cho ngươi sau đó sẽ trở về.” Vãn Thanh điềm đạm nói.
Tìm nàng! Đúng thật là tìm nàng! Bất quá tìm thấy điểm tử của nàng, nhưng nghĩ
mãi không ra, Chu Nguyệt Nhi mưu kế như thế là để đạt mục đích gì đây?

“Ân” Nghe
nàng nói những lời lãnh đạm kia, bạch y nam tử không nói gì thêm, chỉ duỗi tay
ra, máu từ vết thương lại bắn ra.

Nhìn máu
tươi vọt ra, màu đen chuyển qua đỏ, Vãn Thanh vội vàng cầm dược đặt ở miệng vết
thương rồi sau đó khẽ lau và băng lại.

“Thảo dược
này không có công hiệu lâu dài, nhưng ít nhất cũng có thể giải độc và cầm máu
tạm thời.” Nàng vừa xử lý vết thương vừa nói.

“Ân.” Nam tử
mặt vẫn tỉnh táo nói, có lẽ hắn rất ưa thích câu nói này.

Nhìn qua
trái phải đều không có gì có thể băng bó được, nàng liền xé một mảnh váy lót,
không chút do dự vì hắn băng bó.

Xử lý xong
tất cả, lúc này nàng mới ngồi xuống một bên, nhàn nhạt nói: “Ta gọi là Thượng
Quan Vãn Thanh.”

“Ta gọi là
Ngân Diện, hôm nay ngươi giúp ta một lần, ngày khác nếu có việc, hãy cầm khối
ngọc bội này đến Tuyết Linh Các gặp ta.” Vãn Thanh vốn không muốn lấy công gì
của nam tử này nên mới nói tên cho hắn, chẳng qua muốn cho biết danh tính rồi
muốn việc ngày hôm nay nhanh kết thúc.

Cũng không
nghĩ bạch y nam tử lại nói tên cho nàng biết, Ngân Diện, xem ra là một biệt
hiệu, có lẽ vì mang mặt nạ màu bạc nên gọi Ngân Diện, bất quá, nghe cũng rất
thoải mái.

Nàng tựa hồ
nhớ, trong chốn giang hồ có một người có tên Ngân Diện, là một sát thủ, đệ nhất
thiên hạ sát thủ, chỉ cần hắn muốn giết người, không ai có thể sống, nhưng
không phải tất cả mọi người đều có thể thuê hắn làm điều này.

Muốn thuê
hắn giết người, phải có tiền, nhưng hắn còn có nguyên tắc, hắn giết người vì
tiền nhưng người đấy hắn phải cho là đáng chết thì mới giết.

Một quái
nhân.

Sát thủ này,
lẽ nào là ân nhân của nàng?

Cho nên nói,
trên đời này, không có người lương thiện chân chính, cũng không có ác nhân chân
chính.

Nàng nhìn
ngọc bội một hồi: “Không cần, ta chỉ là do biết chút y thuật thôi, coi như ta
không phải vì ngươi mà tìm thảo dược đi, một mình ngươi cũng tự cứu được mình.
Một sát thủ, tối thiểu cần phải học được cách tùy thời cơ mà cứu bản thân, mà
ngươi cũng đã cứu ta một mạng, cũng có thể coi rằng, ta đáp lại ân tình của
ngươi.”

“Ta cũng
không muốn phải nợ ân tình ai.” Ngân Diện ôn nhu nói, kỳ thật hắn cũng không
biết vì sao hắn lại chờ đợi nàng chữa trị, bởi những thảo dược này hắn đều biết
cả, thậm chí còn có thể nói rằng hắn biết rõ hơn nữ tử thanh tú này nhiều.

Chính là lúc
nàng chữa thương cho hắn, hắn thật lòng mong muốn nên còn lưu lại nơi này chờ
đợi.

Đưa ra ngọc
bội chỉ nghĩ rằng là bọn họ có chút ân tình, nhưng có một tâm tình mà hắn không
hiểu nổi tồn tại trong tim hắn.

“Cầm, ta
cũng không nghĩ là nên nợ nần ân tình.” Hắn cố ý nói.

Nhìn ánh mắt
kiên trì của hắn, không đành lòng làm phật ý hắn, Vãn Thanh không đôi co nữa,
cầm lấy ngọc bội.

Mặc kệ tương
lai có đi tìm hắn hay không, ít nhất nàng sẽ coi đây là tín vật của hắn, coi
như là kỉ niệm.

“Ta đưa
ngươi về.” Hắn nói, sau đó nhẹ nhàng nhấc nàng, bay vọt đi.

Vãn Thanh
không thể tránh được việc tựa lên người hắn, chính là, nàng không cảm giác được
nửa phần khó chịu, bởi trong lòng hắn ấm áp, ôn hòa, mang lại cho nàng một cảm
giác thân thiết yên tĩnh.

Trên người
hắn có mùi Dạ Lai Hương, nhàn nhạt, yếu ớt như Dạ Lai Hương nở về đêm giống như
mang theo một loại cảm giác thần bí. Nam tử sử dụng mùi hoa, luôn làm cho người
ra cảm thấy quái dị, thậm chí là phản cảm. Nhưng trên người hắn, cảm giác không
hề khó chịu, ngược lại hương Dạ Lai này lại cho hắn hương khí đặc biệt.

Nhìn Mộ Dung
sơn trang trước mắt, lúc này nàng mới nhớ ra, nàng chưa có nói cho hắn nàng ở
đâu, hắn làm thế nào biết?

Muốn hỏi hắn
nhưng hắn đã nhanh đặt nàng xuống đất, không nói nửa câu, xoay người một cái đã
bay rất xa. Chỉ để lại một bóng trắng dài, còn có hương thơm nhàn nhạt của Dạ
Lai, chờn vờn xung quanh rồi sau đó cùng với gió dần dần tán đi.

Chương 64: Đàm tiếu đối ứng

Nàng chỉnh
chu lại vạt áo, búi lại tóc rồi chậm rãi bước vào trong sơn trang.

Bên trong
chỉ có Chu Nguyệt Nhi ngồi, nàng khẽ mỉm cười đi tới.

Chu Nguyệt
Nhi vừa gặp nàng sắc mặt đột nhiên biến, tựa hồ trong phút chốc mới định thần,
tài đứng lên, giữ nàng lại: “Phượng thiếu phu nhân, người đi đâu khiến chúng ta
vô cùng lo lắng, tất cả mọi người đã ra ngoài tìm người! May là người đã trở
về! Lòng ta không còn lo lắng nữa.”

Nàng ta nói
một mạch liền, dung nhan khuynh thành thập phần lo lắng, nếu không biết được
tất cả âm mưu quỷ kế này đều là do một tay nàng ta bày ra, Vãn Thanh chắc hẳn
đã tin rằng nàng ta thật sự thiện lượng. Có điều, thuật ngụy trang quả đúng lợi
hại. Diễn rất thật, không khỏi khiến người ta muốn vỗ tay khen ngợi.

“Thật sự là
đã làm mọi người hoảng hốt, vừa rồi thấy cảnh vật rất đẹp nên liền đi ra ngoài
hóng mát một chút thôi, không ngờ lại khiến mọi người lo lắng đến vậy.” Vãn
Thanh nhẹ cười nói, cặp mắt trong trẻo chăm chú nhìn thẳng vào Chu Nguyệt Nhi.

“Người đi ra
ngoài sao lại không nói cho chúng ta biết. Sơn trang này rộng lớn, không chừng
sẽ lạc, khiến chúng ta lo lắng quá.” Chu Nguyệt Nhi lo lắng nói, Vãn Thanh thấy
thoáng trong mắt nàng ta hiện lên tia nghi hoặc.

“Lúc người
cho gọi Hồng Thư ta liền đi, không nghĩ là phải nói cho mọi người, chỉ nghĩ là
đi ra ngoài một chút nên không cần làm phiền, ta thật có lỗi đã làm các người
phải lo lắng.” Vãn Thanh theo lời mà nói, trên mặt vẫn đạm tiếu.

Mặc dù trong
lòng nàng cực thống hận hành vi của Chu Nguyệt Nhi nhưng nàng hoàn toàn không
có chứng cứ, nói ra e chừng sẽ tự hại bản thân mà thôi, nói không chừng còn bị
người ta hoài nghi, ngay cả không nghi ngờ, nàng chính là bị nam tử bắt đi,
chính là vì “sắc”. Mặc dù bản thân tự biết trong sạch nhưng là làm dâu trăm họ,
nếu có người biết, nàng đã không còn trong sạch, giờ lại càng khó chứng minh
bản thân trong sạch. Xem ra, không nói ra thì tốt hơn.

Cuộc sống
sau này vẫn còn dài, muốn vạch trần nàng, trừ phi nếu nàng ta ác tâm, hoặc có
cơ hội, còn lúc này, nàng ta hư ngôn giả ngữ, nàng cũng hư ngôn giả ngữ đối
ứng, để xem… ai không chịu nổi ai trước.

“Không có
việc gì, người trở về là tốt rồi, ta sẽ thông báo cho mọi người không cần tìm
kiếm nữa.” Chu Nguyệt Nhi cười nói, khóe mắt đảo thấy váy lót của Vãn Thanh có
vết xé.

Thanh âm
nũng nịu kinh hô: “Phượng thiếu phu nhân, váy của ngươi sao vậy?”

Đối với câu
hỏi của nàng ta, Vãn Thanh sớm đã ngờ tới, dù sao váy rách cũng khiến người ta
chú ý, nàng không chút hoang mang, lôi váy ra, cười cười nói: “Vừa rồi không
cẩn thận vướng vào nhành cây bị kéo rách.”

“Sao…” Chu
Nguyệt Nhi mặc dù tiểu xảo, trong mắt hiện rõ oán nộ bất mãn nhưng không có
hiển lộ ra.

Vãn Thanh
vẫn đạm tiếu: “Làm phiền Mộ Dung phu nhân cho người về, ta sẽ đi thay váy, miễn
cho ta thất lễ.” Nói xong xoay người rời bước đi.

Lại thấy Chu
Nguyệt Nhi hốt nhiên lớn tiếng hô: “A!… Phượng thiếu phu nhân, ngươi bị
thương?”

Vãn Thanh
trong mắt hiện lên một tia tức giận, cố nén xuống, lúc này không phải là lúc
phát hỏa, thong dong đối ứng là thượng sách, cảnh giới là chiến thuật tối cao,
nhất định bình tâm, trầm tính, không cho đối phương nhìn ra tâm tư mình, đó mới
là cao minh.

Chu Nguyệt
Nhi vội vàng xao động, chẳng qua là tự bản thân lộ điểm yếu thôi!

Nàng hít một
hơi thật sâu, chậm rãi quay đầu hướng về phía Chu Nguyệt Nhi nhàn nhạt nói:
“Phu nhân nói gì cơ, ta bị thương ư?”

Chu Nguyệt
Nhi nghe được lời của nàng, cho là bắt được sơ hở, trong mắt hiện lên đắc ý,
dương dương chỉ vào chỗ ống tay áo nàng nói: “Trên tay ngươi, không phải là có
vết máu sao?”

“Vết máu?”
Vãn Thanh cố tình không giải thích được, dọc theo ánh mắt của Chu Nguyệt Nhi
nhìn về phía ống tay áo rồi sau đó như bừng tỉnh cười một tiếng: “Ngươi nói là
vết này a?”

Vừa nói
xong, nàng hốt nhiên nổi lên một ý trêu chọc, muốn đùa qua với Chu Nguyệt Nhi,
liền cúi đầu giảo hoạt cười một tiếng, sau đó chuyển ánh mắt nhìn Chu Nguyệt
Nhi hồi lâu không nói một câu.

Chu Nguyệt
Nhi không chịu nổi cất tiếng hỏi: “Phượng thiếu phu nhân, phát sinh chuyện gì
ngươi hãy nói ra, chúng ta nhất định sẽ đòi lại công bằng cho ngươi. Quyết
không để người xấu nhơn nhơn ngoài vòng công lý.”

Vãn Thanh
nghe xong lời nàng ta, khước lại càng cúi xuống, lắc đầu cũng không mở miệng
nói một câu.

Chu Nguyệt
Nhi lại càng xem là kế hoạch thành công, khéo léo tới gần Vãn Thanh: “Chuyện
gì? Nếu không tiện, ta sẽ cho hạ nhân lui xuống hết.”

Vãn Thanh
trong tâm cười lạnh, người như thế này thật không chịu đựng nổi, nàng thật sự
muốn hỏi Chu Nguyệt Nhi: Chuyện gì? Ngươi rốt cục là nghĩ chuyện gì?

Người này
đúng là mưu mô đa dạng!

Vãn Thanh
ngẩng đầu, thở dài, sắc mặt lãnh đạm, thật sự đoán không ra tâm tư người này,
vì sao có thể như thế chứ: “Kỳ thật cũng không có gì, vết máu này là máu của
thỏ, ta thấy nó bị thương nên đuổi theo ra ngoài, ai ngờ nó bị thương rất nặng
nhưng còn rất khỏe, ta ôm nó, nó giãy giụa rồi chạy thoát để lại vết máu này.”

“Máu… máu
thỏ?” Chu Nguyệt Nhi hiện rõ sự kinh ngạc cùng nghi hoặc.

Vãn Thanh
cười một tiếng đáp: “Đúng vậy, nếu không phu nhân tưởng máu ta?”

Nàng –
Thượng Quan Vãn Thanh không phải kẻ vô tâm kế, nàng cho tới giờ luôn lãnh đạm,
khoan dung, không muốn cùng người khác tranh ngắn dài, chưa bao giờ đối với
người sử dụng mưu kế.

Nhưng nếu
muốn đấu tâm kế, nàng cũng không nề!

“Không...
không có, ta chỉ lo lắng ngươi bị thương thôi, không có việc gì ngươi đi thay
quần áo ngay đi.” Chu Nguyệt Nhi bị Vãn Thanh hỏi ngược một hồi, tức thì lời
nói phát hỏa, không còn làm gì được nữa ngoài việc vô tri đối đáp.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3