Thất thân làm thiếp - Chương 065 - 066 - 067 - 068
Chương 65: Tình vừa lộ ra
Vừa thay
xong xiêm y đã thấy Tà Phong từ đâu trở về.
Tà Phong phóng
vọt tới trước mặt nàng, uống một hơi trà, cả người kích động run rẩy: “Ngươi
không sao chứ? Ta tìm ngươi muốn chết, đi khắp cả đỉnh núi cũng không tìm thấy
ngươi, một chút dấu vết cũng không ra, ngươi không biết ta lo lắng đến mức nào
đâu, chỉ sợ ngươi bị thương tổn! Sắp tới ngày đại hội võ lâm, giang hồ nhân sĩ
toàn bộ tập trung lại ở Chiến Thành này, nhiều thể loại người, tốt có xấu có,
thiện ác hỗn tạp! Ta chỉ sợ ngươi gặp bất trắc.”
“Tốt lắm!”
Vãn Thanh nhẹ nhàng cười. “Ta không sao, chỉ là đi quanh sơn trang một chút
thôi, những kẻ có lòng dạ độc ác sao dám làm càn ở quanh địa phận sơn trang của
minh chủ võ lâm chứ? Khiến ngươi phải vất vả rồi.”
Không nói
thật với hắn chỉ là không muốn hắn phải lo lắng, hơn nữa hắn cùng Mộ Dung Kiềm
là huynh đệ, Mộ Dung Kiềm đối với hắn có ân, nàng không muốn làm cho hắn gặp
khó xử, trừ phi có chứng cứ xác thực, nếu không nàng sẽ không nói ra điều gì.
“Ngươi không
biết được giang hồ hiểm ác thế nào đâu! Những người kia có gì mà không thể làm
được chứ! Ngươi cho rằng người nào cũng giống ta bản tính thiện lương dễ thân
sao?” Tà Phong vừa nói vừa huấn nàng, giọng nhỏ dần, không quên phỉnh chính bản
thân mình.
“Ngươi a!
Thật là lúc nào cũng không quên tự khen mình!” Vãn Thanh không khỏi khẽ nở nụ
cười, khuôn mặt tươi tắn lên rất nhiều, không hề ủ dột nữa.
“Những lời
ta nói cho tới giờ đều là thật mà, chỉ có chút tự khen thôi!” Tà Phong cũng làm
bộ nghiêm nghị uy khí thập phần nói.
“Tốt lắm,
tốt lắm! Ta thật phục ngươi, hiếm khi gặp được người lương thiện như ngươi!”
Tuy là cố ý nói giỡn, nhưng những lời này cũng là thật sự, lòng người hiểm ác,
trên đời này, có được mất người chính trực, thành thật như Tà Phong?
Hắn là một
người có tấm lòng trong sáng như trẻ thơ.
“Ngươi đã
biết trừ ta ra… ở chỗ này không có mấy người tốt, vậy sau này ngươi phải chiếu
cố tốt cho bản thân mình, không được tùy tiện ra ngoài nữa, nhất là không có
tùy tùng theo hầu, ngươi nghĩ lại coi bản thân là một nữ tử không biết võ công,
hơn nữa lớn lên lại mỹ lệ tài hoa, người khác vừa thấy đã động tâm, nếu gặp
phải kẻ lòng lang dạ sói, sẽ nguy hiểm thế nào! Sẽ khiến mọi người vô cùng lo
lắng a! Hắn đổi tới đổi lui, vẫn là một chuyện nhắc Vãn Thanh phải cẩn trọng
hơn.
Trong lòng
nàng dâng lên một niềm cảm động, trải dài miên man, may là có thể gặp gỡ một người
lương thiện thẳng thắn như vậy, nếu không cả đời này thật khổ sở.
“Ta sau này
sẽ nhớ chú ý hơn, tuyệt đối không một mình đi ra ngoài nữa.” Nàng trịnh trọng
đối đáp.
“Đây không
phải là chuyện an toàn hay không an toàn, đàn bà đã xuất giá! Một mình ra khỏi
nhà, chẳng lẽ thế còn không đủ dọa người!” Tiếng nói ác độc ở ngoài cửa vang
lên.
Xoay người
liền thấy Phượng Cô một thân cẩm hắc trường bào, trên khuôn mặt tuyệt mỹ là sự
tàn nhẫn lạnh tà.
Nụ cười trên
mặt nàng dần dần phai nhạt đi, khôi phục lại vẻ điềm đạm, bình tĩnh nhìn về
phía hắn: “Gia đã trở về.”
Trong lòng
nói không ra cái cảm xúc này là gì đây? Mấy thứ cảm xúc xen lẫn, đại khái như
thế đi! Chỉ có thể cảm nhận được sự đùa cợt lẫn nhau.
Trong lòng
suy nghĩ nhưng cũng đã sớm liệu định hắn có sắc mặt không tốt nhưng cũng không
tới mức quá khó chịu.
“Không trở
lại thành sao?” Hắn lạnh lùng thốt, phượng nhãn bức thẳng Vãn Thanh.
“Vãn Thanh
vừa mới trở về, ngươi liền đối với nàng ngôn ác ngữ tài như thế sao! Đây là lời
mà một phu quân nói với thê thiếp mình sao!” Tà Phong thật sự chướng mắt, hướng
thẳng về phía Phượng Cô lớn tiếng quát. Phượng Cô này bộ dạng vô tình, đối đãi
tệ bạc với Vãn Thanh, hắn thật muốn cho tên Phượng Cô này một trận. Như vậy mới
có thể giải được ác khí trong lòng.
“Ta như thế
nào không cần ngươi phải dạy, ngươi nhớ rõ, đây là chuyện của chúng ta, ngươi
là người ngoài.” Phượng Cô cố ý nhấn mạnh hai chữ chúng ta, gạt Tà Phong ra.
Hắn đương
nhiên nhìn ra được là Tà Phong thích Vãn Thanh, điều này, hắn cực không thích!
“Ngươi!” Tà
Phong nghiến răng, hắn hận tên Phượng Cô này, tên này, hết lần này tới lần khác
nói toàn lời ác khẩu, tâm độc!
“Chỉ cần
thấy việc bất bình, người trong giang hồ đều sẽ muốn nhúng tay can thiệp, dù
ngươi có là phu quân của Vãn Thanh thì sao chứ, ngươi căn bản không xứng với
hai chữ phu quân! Không thể bảo vệ sự an toàn cho nữ nhân của mình, ngược lại
còn trách người phụ nữ đấy! Hóa ra đây là cách xử sự của ngươi sao Phượng Cô!”
Tà Phong không nén được phẫn hận, cười trào phúng.
“Ta cứ trách
mắng nàng thì sao nào? Nàng mãi mãi là nữ nhân của ta!” Phượng Cô lạnh lùng cười, phượng nhãn tà
ác sát khí, một tay kéo lấy Vãn Thanh vào trong lòng, môi đặt lên môi nàng một
nụ hôn.
Hắn hung hăng
ngấu nghiến đôi môi nàng rồi buông ra, phóng ánh nhìn khiêu khích về phía Tà
Phong, hắn hiểu rõ rằng, điều này khiến người ta đau đớn nhất.
Vãn Thanh thấy
Tà Phong như thế, sợ bọn họ đánh nhau thật sự, vội vàng khuyên nhủ: “Tà Phong,
ta không sao, ngươi về trước đi nha!” Cảnh chướng mắt này, nàng không muốn,
không muốn Tà Phong nhìn thấy.
Tà Phong nghe
xong lời của nàng, biết bản thân lúc này căn bản không giúp được Vãn Thanh, vì
vậy buồn bã xoay người chạy, trước khi đi không quên buông một câu: “Ta nể mặt
Vãn Thanh không so đo với ngươi.”
Hắn nói thật!
Vì Vãn Thanh, điểm này, hắn nhường Phượng Cô, nhưng đừng nghĩ rằng hắn sợ
Phượng Cô.
Chương 66: Cố ý
Tà Phong mới
đi, Vãn Thanh cố giãy giụa rời khỏi lồng ngực của Phượng Cô, nhưng hắn nhanh
hơn, không để cho nàng tránh ra.
Vãn Thanh lạnh
lùng nói: “Diễn cũng đã diễn xong, thỉnh buông tay ra.” Ở trong ngực hắn, nàng
chỉ cảm thấy vô cùng nhục nhã, trong con mắt của hắn, sợ là nàng còn không bằng
một tỳ nữ, đánh chửi nhục nhã, muốn như nào liền làm vậy.
Vừa mới trước
mặt Tà Phong hắn tự nhiên làm thế, nàng vô cùng xấu hổ và giận dữ, trong lòng
nàng vô cùng đau đớn.
“Ngươi đau lòng
sao?” Phượng Cô nhẹ nhàng hỏi, môi sát bên tai Vãn Thanh, lời nói nhẹ như gió,
nhưng Vãn Thanh nghe ra trong giọng hắn đầy phẫn nộ, bất quá nàng cũng không
giải thích được tại sao hắn có ý như vậy. Phượng Cô nói chuyện ánh mắt âm khí
vô cùng, hắn cho là nàng có phản ứng như vậy bởi hắn cố ý trước mặt Tà Phong
cùng nàng thân thiết như vậy, trong lòng hắn đột nhiên có luồng khó chịu thoáng
qua.
Nhưng đến tột
cùng hắn cũng không hiểu là vì sao, hắn không từng suy nghĩ sâu xa, mà đúng là
hắn chưa bao giờ suy nghĩ sâu xa, vì thế mà bỏ lỡ rất nhiều điều tốt đẹp.
“Ta không có.”
Nàng nhàn nhạt nói.
“Không có?
Không có tại sao lại kháng cự khi ta ôm trong ngực?” Phượng Cô nhẹ nhàng hỏi,
khí tức phun ra cố ý phảng phất bên tai Vãn Thanh, khiến nàng toàn thân không
được tự nhiên.
“Ta không có.”
Nàng lại nói một câu.
“Không có? Là
không có kháng cự ta ôm trong ngực hay là không có cố tình yêu thương hắn đây?”
“Cũng không
có.” Ngữ khí Vãn Thanh lạnh lùng đạm bạc.
“Không có?”
Phượng Cô hốt nhiên hung hăng hỏi, trong mặt hiện lên tia quang, tay mãnh liệt siết
mạnh nàng.
“Nói dối không
chớp mắt!” Hắn hung hăng nói, hàm răng tà ác cắn nhẹ lên tai nàng: “Nữ nhân,
muốn học thì thành thực một chút đi.”
Vãn Thanh cắn
môi dưới, không nói một lời, ánh mắt thẳng tắp nhìn chăm chú phía trước.
“Là nữ nhân của
ta, phải thành thực, hơn nữa, không được đi nơi khác lang chạ! Dám làm chuyện
gì khiến ta mất mặt, ta sẽ khiến cho ngươi không yên ổn!” Lời của hắn từ từ
phun ra, càng lúc càng dồn dập, hắn khẽ cắn tai này. Phảng phất muốn nàng phải
ghi nhớ từng lời này.
Nói xong tất
cả, hắn đột nhiên thả nàng, khóe miệng tàn nhẫn cười lạnh, phượng nhãn chăm chú
nhìn nàng, bàn tay đưa lên nắm lấy cằm nàng xoay về mặt hắn, sau đó nói: “Ngươi
là một nữ tử thông minh, cần hiểu cái gì nên làm, cái gì không nên làm, không
cần ta phải nhắc lại nữa.”
Vãn Thanh nhìn
hắn, khóe miệng chậm rãi nhấc lên, trên mặt bình thản, sau đó buông ra những
lời nhu thuận: “Gia dạy, Vãn Thanh ghi tạc trong lòng. Vãn Thanh hội sẽ nhớ bổn
phận, sẽ không làm bất cứ chuyện gì vượt qua chuyện Gia nói.”
Không biết vì
sao, nghe được những lời nàng nói, Phượng Cô trong lòng tuyệt không có cao
hứng.
Chính bản thân
hắn cũng không biết rõ!
Hắn muốn, không
phải là bộ dạng thuận theo của nàng sao?
Vì sao nàng
thuận theo, hắn lại cực kỳ không vừa mắt, không thoải mái, trong lòng ngược lại
càng dữ dội hơn!
Hắn gần đây
càng lúc càng không rõ về bản thân mình! Vừa rồi lúc ôm, trên mặt hắn một mảng
lạnh lùng, chính là trời mới biết, thoảng thấy trên người nàng hương khí nhàn
nhạt, tấm lưng nàng mềm mại, hắn suýt chút nữa không khống chế được bản thân!
Vung tay áo,
hắn giận dữ xoay người bước đi.
Nhìn Phượng Cô
đi rồi, Hồng Thư vội vàng chạy tới đỡ Vãn Thanh: “Nhị phu nhân, ngồi xuống nghỉ
đi.”
“Ân” Vãn Thanh
chậm rãi ngồi xuống.
“Nhị phu nhân,
vừa mới xảy ra chuyện gì thế?” Hồng Thư lại hỏi.
Vãn Thanh nhìn
về phía nàng, xem ra, Hồng Thư cũng nhìn ra vấn đề.
Vì vậy nàng
cũng không có giấu giếm, kể rõ từng việc cho Hồng Thư nghe, chỉ là đoạn gặp
Ngân Diện, nàng chỉ lược đi nói là hắn cứu nàng, còn về tên hắn và đoạn nàng đi
kiếm dược cứu hắn, nàng bỏ đi, không có nói cho Hồng Thư nghe.
“Hừ! Ta biết
chuyện không có đơn giản như vậy, vừa mới đi theo người gọi kia, tự nhiên tặng
ta một trâm cài tóc.” Hồng Thư vừa nói vừa hung hăng vứt mạnh chiếc trâm trên
bàn, giận dữ nói: “Ta biết rõ nàng ta không có tâm, không duyên cớ gì lại tặng
ta trâm cài tóc, nguyên lai vì nàng ta định mưu kế với chúng ta. Nàng ta thật
độc ác!”
“Đừng tức giận,
chẳng phải ta không có bị sao a!”
“Không có việc
gì, nếu là có việc… nếu là có việc gì…” Hồng Thư vừa nói lệ liền thi nhau tuôn
chảy, từ khi theo Gia đến giờ, nàng chưa bao giờ khóc, vĩnh viễn kiên cường.
Nhưng vừa nghĩ
tới chuyện Vãn Thanh phải đối mặt, nàng không nhịn được, lòng đau xót, lệ liền
chảy xuống. Nàng không dám tưởng tượng, nếu không có người bịt mặt kia cứu
giúp, Nhị phu nhân có hay không có thể sống sót.
“Nhị phu nhân
ngài yên tâm, sau này Hồng Thư sẽ không rời người nửa bước.” Hồng Thư kiên định
nói: “Còn về... Chu Nguyệt Nhi kia, ta mong nàng ta sớm gặp chuyện không tốt
đẹp.”
Vãn Thanh cười
một tiếng: “Tốt lắm, đừng giận, nói như thế nào nàng cũng là người Phượng Cô
thích, ngươi đừng khiến nàng gặp khó khăn, nếu không thì sẽ phiền cho ngươi.”
Nàng chỉ sợ Hồng Thư đối phó Chu Nguyệt Nhi, nếu Phượng Cô phát hiện sẽ có
chuyện nghiêm trọng.
“Nhị phu nhân
yên tâm! Ta sẽ không ngang ngạnh, nàng ta là người như vậy, gia thích nàng chắc
là mắt bị mù, mặc kệ như thế nào, ta cũng muốn giúp Gia nhận rõ bộ mặt thực của
nàng ta!” Hồng Thư hung hăng nói.
Chương 67: Phượng Vũ lâu
Ngày thứ hai,
Phượng Cô an bài cho mọi người rời khỏi Mộ Dung sơn trang, tiến vào sản nghiệp
của Phượng gia, Phượng Vũ lâu.
Vãn Thanh có
chút không hiểu, nhưng cũng rời khỏi Mộ Dung sơn trang cùng hắn, nàng chỉ không
rõ, không phải ước muốn của Phượng Cô là mỗi ngày đều được nhìn thấy Chu Nguyệt
Nhi sao? Vì sao đột nhiên rời đi chứ?
Cho dù Mộ Dung
Kiềm cùng Chu Nguyệt Nhi hết lòng muốn giữ lại, hắn vẫn kiên quyết muốn đi.
Chiến Thành là
một nơi vô cùng xa hoa, là nơi tụ hợp của võ lâm nhân sĩ, hỗn tạp nhiều loại
người, nhưng mà các cửa hàng lầu các nơi đây, tất cả đều cao nhã, một không
nhìn ra dù chỉ là một phần thô tục.
Giồng như thể
đây là nơi tụ hợp của các văn nhân học sĩ, nhưng mà vẫn có rất nhiều người hành
tẩu giang hồ, tay cầm vũ khí, mắt thì hung tợn dò xét.
Phượng vũ lâu
là nơi thịnh vượng nhất, là chỗ tập trung nhiều người nhất, vị trí vô cùng đắc
địa.
Đi tới cửa, nếu
không nhìn thấy sân trước, nàng nhất định sẽ cho rằng là Phượng Vũ Lâu là một
khách sạn, không ngờ lại là một đồ quán.
[Chú thích của Lily: đồ quán là quán trà
chữ đồ nghĩa là Rau đồ, một loài rau đắng
hoặc là một loài cỏ có hoa trắng như bông lau, tua xúm xít nhau mà bay phấp
phới]
Kinh ngạc cười
một tiếng: “Hóa ra là đồ quán. Ta còn tưởng rằng chỉ là một quán ăn!”
Hồng Thư nghe
xong cười một tiếng: “Nhị phu nhân không biết điều này, trong thành này chúng
ta có hai sản nghiệp lớn, một là đồ quán, hai là quán ăn, chúng ta sẽ ở trong
đồ quán!”
Nói xong ngón
tay chỉ vào một nơi cách đó không xa: “Nhìn xem, cách quán ăn không xa là nó,
khách nhân ăn uống xong có thể đến đó xem biểu diễn.”
“Phượng Vũ Lâu
của chúng ta tại Chiến Thành khá là nổi danh, muốn vào ở phải đáp ứng được một
số điều kiện nhất định, người có thể tiến vào, nếu không phải có quyền có thế,
sẽ là kẻ có võ công cao cường, không phải nữa sẽ là kẻ có tên tuổi!...”
Hồng Thư nói
rất nhiều, nhưng mà Vãn Thanh không để tâm nghe bất cứ điều gì, nàng chỉ nhìn
chăm chú một nơi không xa đấy lắm.
Thì thào hỏi
han: “Kia là Tuyết Linh Các sao?”
Vãn Thanh đột
nhiên chuyển đề tài, Hồng Thư có điểm ngạc nhiên, nhìn ánh mắt của nàng, gật
đầu nói: “Đúng vậy, đó là Tuyết Linh Các! Nhị phu nhân biết sao?”
Nói đến Tuyết
Linh Các, Phượng Cô đang đi trước cũng kinh ngạc quay đầu lại nhìn nàng, trong
mắt hàm chứa ý tứ không rõ, nhưng chỉ liếc mắt một cái, sau đó đi tiếp.
Vãn Thanh cũng
hiểu được phản ứng của bản thân – có chút kích thích quá mức, nàng kích động vì
không ngờ lại nhìn thấy Tuyết Linh Các của Ngân Diện ở đây.
Thu lại tâm
tình đang kích động, nàng nhẹ nhàng nhấc váy, chạy theo bước chân của Phượng
Cô.
Đi vào hậu
viện, lại thấy một cảnh trí khác, khắp nơi đình đài lầu các, đều mang phong
cách của sông nước Giang Nam, chắc đây là nơi ở của Phượng Cô!
Hậu viện có tam
các, nàng được an bài ở trong Trà Vũ Các, Phượng Cô, ở trong Trà Nguyệt Các nơi
ở của chủ nhà, xem ra hai chữ Trà Nguyệt, cũng là dựa theo tên của Chu Nguyệt
Nhi? Nàng thầm đoán.
Vừa đi vào
trong, đã có người đưa nước: “Nhị phu nhân, thỉnh dùng trà!”
“Hồng Thư cô
nương, thỉnh dùng trà!”
“Ân.” Vãn Thanh
tiếp nhận trà.
Bốn người tỳ nữ
cùng đồng thanh nói: “Một chén trà thơm giải vạn trần!”
Chuyện này, làm
Vãn Thanh ngạc nhiên không hiểu, khó hiểu nhìn phía Hồng Thư.
Chỉ thấy Hồng
Thư nhấp một ngụm trà, rồi sau đó nói: “Nô tỳ quên nói với Nhị phu nhân, đây là
quy củ của trà quán, chỉ cần là khách đường xa tới, đều được mời một chén trà,
coi như là tiệc tẩy trần.”
“Hóa ra là như
vậy a!” Vãn Thanh cười một tiếng, nói nhỏ: “Làm phiền các cô nương rồi.”
Lời tạ từ của
nàng, khiến cho các tỳ nữ kinh ngạc không hiểu được, bởi vì từ trước đến nay,
chưa từng có chuyện chủ tử nói cảm ơn nô tỳ, vì vậy ngây ngốc nhìn nhau.
Một người thông
minh nhất, vội vàng đáp: “Phu nhân đa lễ, đây là chuyện nô tỳ phải làm.”
Đợi cho tất cả
các nàng đều lui ra, lúc này Vãn Thanh mới hỏi thăm Hồng Thư về chuyện tình của
Tuyết Linh Các: “Hồng Thư, Tuyết Linh Các là cái gì vậy?”
“Nhị phu nhân
tại sao đột nhiên lại hỏi chuyện này?” Hồng Thư đang sắp xếp quần áo của Vãn
Thanh, nghe được câu hỏi của Vãn Thanh, quay đầu lại hỏi. Từ lúc mới bắt đầu
nhìn thấy Tuyết Linh Các, Nhị phu nhân liền biểu hiện vô cùng chú ý, cứ tưởng
là nàng đã biết rõ Tuyết Linh Các lắm rồi, hóa ra vẫn chưa biết Tuyết Linh Các
là cái gì sao?
“Trước đây ta
có nghe nói qua, cho nên hỏi một chút.” Vãn Thanh đáp.
Hồng Thư nghe
được sự chống chế, nhưng cũng không hỏi… nữa, nàng thân là nô tỳ, chuyện của
chủ nhân không tiện hỏi han, cho dù không biết Vãn Thanh là con người lương
thiện lại quan tâm nàng, nàng cũng sẽ không hỏi thêm nữa.
“Tuyết Linh Các
có thể nói là thanh lâu! Hơn nữa còn là thanh lâu... nổi tiếng nhất Chiến
Thành, những người biểu diễn trong Tuyết Linh Các đều là bán nghệ không bán
thân. Trên thực tế nó còn một thân phận khác, là cơ sở tình báo số một của Vân
Quốc.”
Hồng Thư suy
nghĩ một chút lại thêm câu: “Nó có thể nổi danh như thế, chủ yếu cũng là nhờ
Phi Tuyết cô nương.”
“Phi Tuyết cô
nương?” Vãn Thanh không giải thích được phải hỏi.
“Đúng vậy, Phi
Tuyết cô nương không chỉ tuyệt lệ chi tư, bất nhiễm thế trần, hơn nữa còn có
khả năng đánh đàn tuyệt vời, khiến người nghe say mê vô cùng! Tháng nào nàng
cũng biểu diễn, chỉ cần hai ngày thôi, sẽ khiến cả Chiến Thành xảy ra bạo
động.” Hồng Thư nói.
“Hồng Thư, ta
muốn đi xem một chút.” Vãn Thanh nói.
Nghe được Vãn
Thanh nói, Hồng Thư vội vàng ngẩng đầu lên: “Nhị phu nhân muốn đi đến đấy?”
“Ân.” Vãn Thanh
gật đầu khẳng định, tay không tự chủ được đặt lên khối ngọc bội trên ngực.
“Không được.”
Hồng Thư kiên quyết nói.
“Vì sao?” Vãn
Thanh không giải thích được vì sao ngữ khí của Hồng Thư lại kiên quyết như vậy,
liền hỏi.
“Nhị phu nhân,
đó là thanh lâu! Nếu để gia biết thì chỉ có một chữ THẢM mà thôi!” Hồng Thư cắn
răng nói từng chữ từng chữ một, nàng không rõ vì sao Nhị phu nhân cảm thấy hứng
thú với Tuyết Linh Các như thế, nhưng mà, mặc kệ như thế nào, nàng cũng sẽ
không cho Nhị phu nhân đi!
“Không có biện
pháp nào sao?” Vãn Thanh có chút thất vọng, nhưng cũng biết Hồng Thư hoàn toàn
là muốn tốt cho nàng, nhưng mà, nàng thật sự rất muốn đi đến đó, không biết có
thể gặp được Ngân Diện hay không.
Hồng Thư suy
nghĩ một chút, sau đó nói: “Ba ngày nữa là ngày Phi Tuyết cô nương biểu diễn,
thông thường gia đều đi nghe, Nhị phu nhân nếu có thể xin được sự đồng ý của
gia, có thể đi cùng với gia, nhưng mà ta nghĩ khó có khả năng đó, gia chưa bao
giờ là người đồng ý mấy chuyện đó!”
Chương 68: Cầu người
Những lời Hồng
Thư nói, Vãn Thanh ghi tạc trong lòng, nhưng mà nàng nghĩ tới nghĩ lui vẫn
không nghĩ ra phương pháp nào có thể khiến Phượng Cô đồng ý mang nàng cùng đi
Tuyết Linh Các.
Đúng như Hồng
Thư nói, thật sự rất khó.
Phượng Cô đối
với nàng, vốn không có dù chỉ là nửa phần hảo cảm, lúc này không bị hắn đả
thương đã là tốt lắm rồi, làm sao hắn có thể đưa nàng đến Tuyết Linh Các chứ?!
Dù cho chỉ là
một hi vọng xa vời, nàng cũng phải đi cầu hắn.
Vì vậy, hai
ngày nay, ngày nào nàng cũng bị chuyện này giày vò, sống không an ổn. Ngày mai
đã là ngày Phi Tuyết lên đài hiến khúc, Phượng Cô sớm đã đặt một chỗ tốt ngồi
nghe.
Nhưng mà nàng
vẫn không biết phải mở miệng như thế nào.
Đứng trước Trà
Nguyệt Các, nàng cúi đầu hít một hơi thật sâu, xem ra, chỉ có trực tiếp đi hỏi,
được là được, không được là không được, ít nhất cũng không bị lo lắng giày vò
nữa.
Phượng Cô đang
muốn đi ra ngoài làm việc, mới đi đến ngoài cửa, đã thấy Vãn Thanh đứng một
mình ở đó, đầu cúi xuống, không biết nghĩ cái gì.
Váy màu lam,
trên hông là một thắt lưng màu xanh đậm, thêu một đóa hoa Tuyết Lan, lưng cong
eo thon, đẹp như tiên nữ.
Đầu tóc của
nàng vẫn đơn giản mộc mạc như vậy.
Như thể Phượng
Cô không nuôi được nàng, một cái trâm cài tóc cũng không có. Trong lòng hắn đột
nhiên không vui, tuy là nàng như thế càng thanh lệ thanh tú, nhưng mà hắn vẫn
muốn nổi giận, mà chính hắn cũng chẳng hiểu vì sao lại nổi giận.
Tại sao nàng
lại đứng ở đây? Không phải nàng luôn muốn không phải nhìn thấy mặt hắn sao?
Nhìn dáng vẻ
này, hình như là có việc.
Hắn cố ý đi
thật nhẹ nhàng, làm như thể không để ý đến nàng, đi qua nàng làm như không
trông thấy.
Mới đi được một
nửa, thanh âm thanh thúy của nàng vang lên:”Gia”
“Ân.” Phượng Cô
ngừng lại, trên mặt hiện lên một mảnh úc sắc.
Vãn Thanh ngẩng
đầu, thấy hắn chỉ ‘ân’ một tiếng ngoài ra không nói thêm cái gì nữa, vì vậy
không thể làm gì khác hơn là kiên trì nói tiếp: “Gia, thiếp thân có một chuyện
muốn nhờ.”
“Sao? Chuyện
gì?” Phượng Cô nhướng mắt hỏi, có điểm kì quái, nhìn bộ dạng của nàng, chắc là
rất cần chuyện này, nếu không thì nàng đã không uốn lượn như thế để van cầu
hắn.
Hắn chợt có
chút tò mò, đến tột cùng là chuyện gì, mới có thể khiến nàng ủy khuất bản thân
mà van cầu hắn.
“Nghe nói gia
ngày mai muốn đi Tuyết Linh Các nghe đàn?” Vãn Thanh không quanh co lòng vòng
nữa, trực tiếp hỏi.
“Ân.” Mặt
Phượng Cô dần dần lộ vẻ không vui, từ ngày hôm trước, hắn đã có cảm giác nàng
đối với Tuyết Linh Các vô cùng mẫn cảm, như thể có chuyện gì liên quan vậy.
Lúc đấy hắn không
để ý lắm, không ngờ là lúc này nàng lại nói đến.
“Thiếp thân
muốn cầu gia mang thiếp thân đi cùng.” Nàng hỏi xong ngẩng đầu, đôi mắt trong
suốt đông lạnh nhìn hắn chăm chú, chờ đợi câu trả lời của hắn.
“Vì sao?” Hắn
hỏi, mắt tràn ngập sự thăm dò.
Vãn Thanh cố
gắng bình tĩnh, nhàn nhạt nói: “Thiếp thân nghe nói Phi Tuyết cô nương của
Tuyết Linh Các đánh đàn rất giỏi, cùng là người yêu cầm, nhưng mà vẫn chưa bao
giờ được gặp mặt. Lần này nghe nói Phi Tuyết cô nương hiến nghệ, mà thiếp thân
lại cũng ở đây, nên thế muốn đi nghe.”
Những điều nàng
nói hoàn toàn hợp tình lý, cái… lý do này, vừa đơn giản, vừa phù hợp với nàng.
Phượng Cô nghe
xong cũng không hoài nghi nữa, nhưng vẫn không đáp ứng, nói một câu: “Ngày mai
tính sau.”
Nghe được lời
của hắn, nhìn bộ dáng cao ngạo của hắn, Vãn Thanh nhìn ra được, hắn đang đợi
nàng cầu xin hắn, bởi vì hắn không trực tiếp từ chối nàng, cần gì phải chờ đến
ngày mai chứ, ý tứ vô cùng rõ ràng.
“Gia… thiếp
thân van cầu ngươi…” nàng nói.
“Cầu? Cầu kiểu
gì vậy? Tại sao ta không thấy chút thành ý nào của ngươi?” Phượng Cô cười lạnh
một tiếng nói, nhìn bộ dạng Vãn Thanh, không nhìn ra là nàng đang cầu xin chút
nào.
Nói là cầu hắn,
tại sao hắn lại cảm thấy giống như hắn đang cầu nàng hơn, ngữ khí lạnh như vậy
thật khó ưa!
Hắn không thể
chịu được cái bộ dạng lạnh như băng không quan tâm đến thứ gì của nàng, hắn
cũng không thích nhìn dáng điệu nhẫn nhịn của nàng.
Hắn muốn nhìn
nàng phải tỏ thái độ rõ ràng, có cảm xúc như người bình thường.
“Gia, thiếp
thân cầu ngươi...” nghĩ kĩ thì dù gì cũng đang cầu xin hắn, ngữ khí của Vãn
Thanh không khỏi mềm nhũn vài phần. Nàng chưa từng cầu xin ai, trước đây nàng
chỉ biết nhẫn nhịn chịu đau, chứ không biết cầu xin là như thế nào.
Lần này nếu
không phải Hồng Thư không chịu mang nàng đi, nàng quyết là không đến tìm Phượng
Cô.
Kỳ thật nàng
tình nguyện bị Phượng Cô đánh đập hành hạ, cũng không muốn ăn nói khép nép cầu
xin hắn, nhưng mà Hồng Thư nói thế nào cũng không chịu đưa nàng đi.
Nếu như nàng đi
một mình, thanh lâu là nơi ngư long hỗn tạp, nàng lại không có khả năng bảo về
bản thân, nếu gặp phải kẻ ác, chỉ sợ càng thêm nguy hiểm, hơn nữa nàng cũng
không muốn đi không có Hồng Thư.
“Nếu như ta
mang ngươi đi cùng, thì có lợi ích gì?” trong lòng Phượng Cô đột nhiên nẩy ra
một ý nghĩ ghê tởm, môi mỏng khẽ cong lên, một nụ cười tà ác không chút hảo ý
xuất hiện trên gương mặt hắn.
“Gia muốn cái
gì?” Nàng không rõ ý tứ của hắn? Bởi vì hắn cái gì cũng có, mà nàng cái gì cũng
không có!
Phượng Cô phun
ra một câu: “Lại đây một chút.”
Vãn Thanh chậm
rãi tiến lên một bước, Phượng Cô đột nhiên hung hăng kéo người nàng lại, rồi
sau đó, đầu hơi hơi hạ xuống: “Ta thích nữ tử phóng đãng, buổi tối hôm nay
ngươi lại đây, phải làm như thế nào ngươi tự biết rồi, nếu khiến ta vui vẻ,
ngày mai sẽ mang ngươi đi cùng.”
Hắn nói xong
cười ha ha, rồi sau đó buông… Vãn Thanh ra, xoay người bỏ đi.
Vãn Thanh ngẩng
đầu nhìn bóng lưng hắn vẫn đang cười say mê, hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Tên Phượng Cô này, vĩnh viễn biết cách đả thương người khác đến mức không chịu
được!