Thất thân làm thiếp - Chương 057 - 058 - 059 - 060

Chương 57: Tại sao buông tay

Nàng còn
tưởng rằng Phượng Cô mới thay tâm đổi tính?!

Mới ăn được
nửa bữa sáng, thấy Phượng Cô đi đến, vẻ mặt vô cùng giận dữ. Ánh mắt như rắn...
nhìn nàng chăm chú, làm miếng bánh bao nàng đang ăn nghẹn lại ở cổ.

Cầm cốc nước
lên uống, mới miễn cưỡng đưa được miếng bánh bao xuống.

Ngẩng đầu
nhìn phía hắn, nàng dùng thần sắc lãnh thanh nói chuyện bằng giọng uyển chuyển
có lễ: “Gia tìm thiếp thân có chuyện gì sao?”

Hắn không
nói lời nào, vươn tay ra, để lại trên mặt nàng một cái tát.

Nhanh đến
mức muốn tránh cũng không được, chỉ nghe 'ba' một tiếng, ngay sau đó má Vãn
Thanh bỏng rát. Trong miệng nóng ran, có vị ngòn ngọt, nàng đưa tay lau khóe
miệng.

Trên tay áo
là vệt hồng chói mắt, Phượng Cô thật ác độc, một chưởng này, dùng không ít sức!

Nàng vẫn cố
nén, nhẹ nhàng nâng đầu nhìn về phía hắn, trong mắt có một tia kiên trì bất
khuất, khóe miệng cong thành một nụ cười nhàn nhạt, rồi sau đó trào phúng nói,
thanh âm trong trẻo lạnh lùng như ngưng sương kết băng: “Gia đột nhiên tát một
cái, khiến thiếp thân rất là khó hiểu? Thiếp thân nếu như có chỗ nào không
đúng, gia ngay cả muốn thiếp thân chết, thiếp thân cũng sẽ không nói hai lời,
nhưng lại vô duyên vô cớ tát một cái, khiến thiếp thân quá mức oan uổng!”

“Ngươi không
biết ngươi không đúng chỗ nào?!” Phượng Cô âm ngoan nói, phượng nhãn híp lại,
những tia tức giận bắn thẳng về phía nàng.

Trái tim Vãn
Thanh hiểu rõ, hắn đánh nàng, đơn giản là vì Chu Nguyệt Nhi thôi, nhưng tại sao
lúc nãy không tức giận, bây giờ lại tức được như thế?

Cố ý dùng
thái độ cứng rắn, ngữ khí trong trẻo lạnh lùng nói: “Thiếp thân tự nhận mình
không có chỗ nào không đúng.”

“Không có
chỗ nào không đúng! Xem ra ngươi quả nhiên là chưa thấy quan tài chưa rơi lệ!
Mình làm cái gì cũng không biết!” Hắn cả giận nói.

Hồng Thư
đứng một bên thấy chuyện căng thẳng, vì vậy nhỏ giọng khuyên: “Gia…”

Phượng Cô
trừng con mắt lãnh khốc nhìn Hồng Thư: “Không
phải chuyện ngươi trông coi thì tốt nhất đừng nhúng tay vào!”

“Vâng.” Hồng
Thư thấy sắc mặt hắn xanh mét, không thể làm gì khác hơn là lui xuống, không
dám mở miệng nữa.

“Vãn Thanh
chứng thật là không biết đã không đúng chỗ nào!” Nàng tiếp tục nói, trong mắt
của hắn có lẽ là trách nhiệm, nhưng trong mắt của nàng, căn bản không có trách
nhiệm.

“Vừa nãy
ngươi nói chuyện với Nguyệt Nhi bằng cái thái độ gì?!” Hắn quát.

Vãn Thanh
cũng cười một tiếng, tuyệt mỹ mà trào phúng nhìn hắn: “Vậy theo Gia ta cần phải
nói chuyện với nàng bằng thái độ gì? Nhân tiện, nếu cảm thấy không đúng, tại
sao Gia không nói ra ngay lúc đấy?”

Phượng Cô
vừa nghe, liền tức giận nói: “Nếu không có Nguyệt Nhi yêu cầu ta không được làm
khó dễ ngươi thêm lần nữa, ngươi cho là cánh tay của ngươi còn đến lúc này sao?
Ta cho ngươi biết, không cho phép vô lễ thêm một lần nữa với Nguyệt Nhi! Nguyệt
Nhi lại một lần vì ngươi cầu tình, một nữ tử thiện lương như thế, ngươi lại còn
làm khó dễ nàng, không cho nàng một sắc mặt tốt! Còn nói cái gì tài nữ, ngươi
đọc sách mà vẫn không biết chút lễ tiết nào sao?!”

Hắn căm phẫn
nói, nói những câu có vẻ rất đạo lý thông thường.

Đột nhiên,
nàng phảng phất như trở thành một người đàn bà chanh chua, chanh chua đến mức
người khác nhìn thấy là sắc mặt không tốt.

Có lẽ trước
đây, nàng cảm giác ủy khuất, cảm giác có sự không công bằng, nhưng trải qua một
số chuyện, nàng không còn hi vọng xa vời Phượng Cô sẽ trở nên lý trí.

Vào lúc này nàng
chỉ cảm thấy Phượng Cô thật đáng cười, một nữ tử như Chu Nguyệt Nhi, hắn lại
không thể nhìn ra bản chất, còn dùng những từ như thiện lương, hồn nhiên để
hình dung nàng ấy.

Khó trách
người ta nói: nếu nói không lại, chi bằng không nói nữa.

Xem ra, hắn đã
bị dáng vẻ kia đánh lừa, vẫn coi Nguyệt Nhi như nữ thần. Nhưng hắn cũng không
dám nghĩ, Chu Nguyệt Nhi, có từng quí trọng hắn như vậy.

“Gia cảm
giác được thiếp thân không biết chút lễ tiết nào, không tán thưởng sao?” Nàng
chậm rãi hỏi. Trên mặt vẫn bình tĩnh không chút xao động.

Phượng Cô
hung hăng trợn mắt nhìn nàng.

Vãn Thanh
lại nói tiếp: “Gia cảm thấy thiếp thân không biết lễ tiết, không tán thưởng,
thiếp thân lại cảm thấy gia có mắt như không, đen trắng chẳng nhìn ra, thiện ác
không phân biệt.”

“Ngươi nói
cái gì?!” Phượng Cô không ngờ Vãn Thanh dám phản bác hắn, tức giận đưa tay bóp
cổ nàng, hung tợn hỏi han.

“Bất quá chỉ
là một nữ tử mà thôi! Dù cho nàng đẹp nghiêng nước nghiêng thành, nhưng đã là
vợ kẻ khác, huống hồ, không có kỳ biểu (mình
không biết cái này),
bên trong thối rữa thôi!” Hắn không cho nàng nói, nàng
ngược lại càng phải nói.

“Ngươi muốn
chết sao!” Tay Phượng Cô càng thêm lực lên cổ nàng.

“Gia… gia…
bất quá… bất quá là không… không muốn đối mặt bản thân… bản thân… thôi…. gia
sinh ý kỳ tài, mắt nhìn người… nhìn… người… làm…sao…có thể không ra… đen trắng
thiện ác…!” Tay của hắn thêm lực, khiến Vãn Thanh cảm thấy đầu óc quay cuồng,
vô phương hô hấp, máu như ngừng lưu thông, mặt cũng đỏ bừng. Nhưng vẫn giơ đôi
mắt sáng ngời nhìn hắn, gian nan nói từng chữ.

Ngay cả phải
chết, nàng cũng muốn nói rõ mọi chuyện.

Hồng Thư
nhìn mà không thể làm gì, vội vàng nói: “Gia, ngài không thể giết Nhị phu nhân,
giết nàng rồi trở về phải ăn nói làm sao với lão thái thái đây!”

Nói lời này,
Hồng Thư cũng biết sẽ không có tác dụng gì, nhưng nàng không nghĩ ra cớ gì
khác, nếu muốn nàng dùng sức, võ công của nàng không bằng một nửa gia, căn bản
vô phương cứu Nhị phu nhân từ tay Gia.

Nhưng không
ngờ Phượng Cô nghe xong lời này, thật sự buông tay, xoay người đi ra ngoài. Lưu
lại Vãn Thanh ngồi đó thở dồn dập từng hồi.

Hồng Thư vội
vàng tiến lên đỡ nàng: “Nhị phu nhân, ngài có việc gì không?”

Vãn Thanh
lắc đầu, nhìn về bóng lưng vừa rời đi của hắn, vào lúc đó, nàng cho là nàng
thật sự sẽ phải chết, không rõ vì sao hắn đột nhiên buông lỏng tay ra.

Chương 58: Song Ngụy đối thoại

Lục Thủy
Đình, mọi người đã đi khỏi, chỉ còn lại có Mộ Dung Kiềm cùng Chu Nguyệt Nhi ở
đó.

Hai người
nhìn cùng một hướng, Chu Nguyệt Nhi ngồi bên cây đàn, nhưng không đánh đàn, ánh
mắt mông lung không thể nắm bắt, Mộ Dung Kiềm ngồi cạnh nàng, ánh mắt nhìn về
ao sen.

Đang là đầu
tháng tư, sau một mùa đông giá lạnh, hoa sen bắt đầu nhô lên khỏi bùn, lá xanh
mơn mởn vô cùng vui mắt. (ba cái đoạn tả
cảnh này bạn Nhi rất dốt, nếu đọc thấy ngang mong mọi người bỏ qua hộ)

Nước ao rất
trong, thêm màu xanh của lá sen, như ngọc phỉ thúy, đẹp mê người.

Hắn có thể
tưởng tượng ra, sau ba tháng nữa, ngồi trong Lục Thủy Đình, sẽ có hương sen
thanh khiết, mang theo khí tức thanh tân của nước ao tràn vào mũi.

Nhắm mắt
lại, như thể mình đang ngồi giữa một đóa sen, hoa sen tiên tử, giẫm lên một đóa
sen khác, lăng ba vi bộ, tiểu vũ hồng trần.

Tiên tử đấy,
tiên tử đang hiện lên trong đầu óc hắn.

Không ngờ
được, lại có vẻ ngoài giống hệt Thượng Quan Vãn Thanh, ánh mắt nhàn tuệ mang
theo vài phần quật cường.

Không kìm
được cười một tiếng, thật buồn cười, tại sao hắn lại nhớ đến nàng.

Nhưng nghĩ
kĩ thì thấy rất hợp lý, cô gái kia, thật sự là giống như hoa sen, trong trẻo
lạnh lùng kiêu ngạo, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, luôn thanh thanh nhàn
nhạt như bản thân vốn vậy

Tuy là lạnh
nhạt xử sự, nhưng hết lần này tới lần khác, thể hiện được sự bất khuất của bản
thân.

Nhìn thì nhu
nhược, hết lần này tới lần khác, lại quật cường ương ngạnh, dù cho là kẻ xuống
tay nhẫn tâm như Phượng Cô, cũng phải bất động mấy lần. Nhớ đến lúc bị bẻ gẫy
tay, nàng cố nén đau không kêu một tiếng, ánh mắt cứng rắn, môi cắn chặt, gương
mặt quật cường.

Khiến cho
người ta không thể nào quên được.

Một lúc sau,
định thần lại, nhìn sang Nguyệt Nhi, thanh âm không có một chút ôn hòa, lành
lạnh phun ra: “Tình cũ không rủ cũng tới?”

Chu Nguyệt
Nhi đưa tay về phía cây đàn, lơ đãng gảy một dây đàn, âm thanh 'đinh' vang lên,
thanh âm của nàng nhu nhược mềm mại: “Cái gì là tình cũ không rủ cũng tới?
Ngươi đang nói cái gì, ta không hiểu?”

“Có phải hôm
nay nhìn thấy Phượng Cô quyền lực như vậy, trong lòng thầm cảm thấy hối hận?”
Hắn hỏi, trong lúc vô tình nhìn về phía ao sen.

“Phu quân
nói những lời này ta nghe không hiểu, ta đã là người của ngươi, còn có thể như thế
nào chứ? Phu quân đã quá đa nghi rồi? Không phải là đang ghen chứ?” Nàng nhẹ
nhàng cười một tiếng, thanh âm trong veo. Hồn nhiên như thể thật sự không biết
gì.

Mộ Dung Kiềm
tựa vào cây cột, cười một tiếng, rồi sau đó nhìn nàng: “Ngươi nhìn ta giống như
đang phát ghen sao?”

“Ta nhìn
thấy ngươi đang ghen tị!” Chu Nguyệt Nhi khẽ cười nói.

“Sao… ” Mộ
Dung Kiềm nhẹ nhàng 'sao' một tiếng, rồi cười còn to hơn trước, đột nhiên đứng
lên, tay phụ vu bối, kết luận nói: “Ngươi biết ta không ghen.”

Chu Nguyệt
Nhi trơ mắt nhìn hắn, hận đến nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi nhất định phải nói
như vậy thì mới vừa lòng sao?!”

“Ta chỉ
không muốn ngươi cứ một mực lừa mình dối người thôi, chúng ta là cùng một loại
người, không phải là loại người dễ dàng bộc lộ tình cảm với kẻ khác, hơn nữa,
chúng ta cũng không có thời gian biểu lộ tình cảm. Ta có mục đích của ta, ngươi
có mục đích của ngươi, lợi dụng lẫn nhau thôi. Ban đầu ngươi lựa chọn ta, cũng
không phải vì vậy, kỳ thật ngươi cũng biết, nếu lúc đấy ngươi chọn ở lại bên Phượng
Cô, thời gian lâu dần, sự ngụy trang của ngươi sẽ bộc lộ sơ hở, đến lúc đó, hắn
nhất định sẽ hận ngươi thấu xương.” Hắn nặng nề nói.

“Mộ Dung
Kiềm!” Chu Nguyệt Nhi oán hận nói, ánh mắt phảng phất muốn phun ra lửa, thanh
âm cũng trở nên bén nhọn, hoàn toàn không còn nữa thanh âm mềm mại ngày thường.

“Chú ý hình
tượng của ngươi, tai vách mạch dừng.” Trước lửa giận của Nguyệt Nhi, Mộ Dung
Kiềm chỉ bình tĩnh nhìn nàng, rồi sau đó nhắc nhở.

“Không chọc
giận ta thì ngươi nhất định không thấy vui sao?!” Nguyệt Nhi nhỏ giọng quát,
mắt chăm chú nhìn Mộ Dung Kiềm.

“Có phải
ngươi đang hối hận với sự lựa chọn lúc ấy?” Hắn bình tĩnh hỏi.

“Ta rất hối
hận, lúc đấy nhất định là ta có mắt như mù mới tin chuyện ma quỉ của ngươi, mới
có thể bỏ Phượng Cô mà gả cho ngươi!” Chu Nguyệt Nhi gầm lên, cặp…mắt to trong
veo như nước lúc này lộ vẻ hận ý.

“Ta cũng biết
là ngươi hối hận!” Mộ Dung Kiềm khẽ cười nói, trong mắt lộ ra chút ngoan ý:
“Nhưng ngươi hối hận thì cũng đã quá muộn, ván đã đóng thuyền, cả đời này,
ngươi đừng mong còn có thể ở cùng một chỗ với hắn. Thê tử của minh chủ võ lâm
này, đừng hi vọng có thể tái giá với kẻ khác!”

“Mộ Dung Kiềm!”
Chu Nguyệt Nhi quát: “Ta hận ngươi!”

Mộ Dung Kiềm
chỉ giơ ngón trỏ, lắc lắc trước mặt nàng: “Không không không! Người ngươi cần
phải hận chính là bản thân ngươi, bởi vì ngươi – dối trá, bởi vì ngươi – tham
mộ hư vinh, cho nên ngươi bỏ Phượng Cô mà chọn ta, cho nên mới có hôm nay. Tất
cả mọi chuyện, không liên quan đến bất kì kẻ nào khác.”

Chu Nguyệt Nhi
hận đến nghiến răng nghiến lợi, mặt đỏ bừng vì tức, nhưng không thể phản bác
một lời nào, Mộ Dung Kiềm này quá nham hiểm, luôn có thể dễ dàng nắm được chỗ
yếu của người khác!

Là ban đầu nàng
nhìn trúng địa vị võ lâm minh chủ của hắn, cũng sợ thời gian dài sẽ khiến sự
ngụy trang của bản thân bị lộ ra sơ hở trước mặt Phượng Cô, bởi vì thứ Phượng
Cô thích chính là sự thiện lương hồn nhiên của nàng, nhưng nàng tuyệt không
thiện lương, tuyệt không hồn nhiên!

Nàng đóng kịch
mãi mệt mỏi quá. Nhưng nàng thực sự thích Phượng Cô.

Nếu không phải
lúc đấy Mộ Dung Kiềm quấy rầy cuộc sống của nàng, nàng làm sao có thể bỏ Phượng
Cô mà chọn hắn!

Mộ Dung Kiềm
nhìn nàng tức giận đến bốc khói đỉnh đầu, ngón tay nhẹ nhàng phất qua, phiêu
hốt – nói nhỏ bên tai nàng: “Ta mặc kệ ngươi làm cách nào câu dẫn hắn, chỉ cần
không làm mất mặt ta, chỉ cần không làm hỏng kế hoạch của ta, những chuyện khác
ta đều có thể mắt nhắm mắt mở coi như không nhìn thấy gì.”

Nói xong cười
một tiếng bước dài ra khỏi Lục Thủy Đình.

Chương 59: Câu dẫn

Sau khi Phượng
Cô đi ra khỏi Tây Sương phòng.

Sắc mặt hắn tối
đen như than, làm mấy người thị vệ đi sau không dám mở miệng nói chuyện, chỉ sợ
chọc vào cơn giận của hắn.

Hắn đột nhiên
cảm giác được thập phần tâm phiền ý loạn, không rõ bản thân đến tột cùng là ra
làm sao, thời gian gần đây, hắn hành xử càng ngày càng mất quy tắc.

Lúc tay hắn bóp
cổ Thượng Quan Vãn, hắn buông ra không phải vì Hồng Thư nhắc đến lão thái thái,
chỉ cần là chuyện hắn quyết tâm làm, phía lão thái thái hắn đương nhiên là có
cách giải quyết.

Nguyên nhân chủ
yếu là bởi vì hắn đột nhiên sinh ra chút tâm tính, dĩ nhiên không đành lòng
giết nàng! Cánh tay, dĩ nhiên không đành lòng dùng sức. Nhất là khi nàng dùng
đôi mắt trong trẻo mà quật cường nhìn hắn chăm chú, hắn càng có cảm giác bối
rối mà vô lực.

Đây chính xác
là chuyện bốn năm qua chưa từng phát sinh ra.

Bốn năm này,
hắn đã học được lòng dạ sắt đá, tâm ngoan như hổ, độc ác như xà, đối với kẻ
khác cũng không nhân từ nương tay, quyết không dây dưa cùng Phượng Cô có trái
tim lương thiện nữa.

Nhưng khi đối
mặt với Thượng Quan Vãn Thanh, những điều hắn đã học lại mất hiệu quả.

Hắn ngầm bực
tức.

Đây đã là lần
thứ mấy hắn đối với nàng xuống tay lưu tình, kỳ thật rất nhiều lần nàng chọc
giận hắn, hắn thật sự muốn giết nàng, nhưng lại luôn không thể hạ quyết tâm.

Hắn càng quyết
tâm xuống tay, tâm trạng lại càng mất kiểm soát.

Liền bản thân
hắn cũng hồ đồ, đến tột cùng, hắn đối với Thượng Quan Vãn Thanh, là như thế
nào?

Chẳng lẽ là
yêu?

Trong lòng đột
nhiên nảy lên ý nghĩ này, hắn ngay lập tức tìm cách quên. Không có khả năng, người
hắn thích, là Nguyệt Nhi, là nữ tử mỹ lệ mà lại hồn nhiên thiện lương, cho dù
nàng đã làm vợ kẻ khác, hắn cũng không buông tay.

Có lẽ là thưởng
thức!

Hắn thưởng thức
nàng – trong nhu có cương, nàng – kiên trì quật cường, nàng – đa tài đa nghệ
cũng không khoe khoang, khiến hắn phải trầm trồ.

“Phượng Cô… ” –
thanh âm mềm mại hồn nhiên của Chu Nguyệt Nhi phá tan suy nghĩ của hắn.

Phượng Cô tìm
nhìn theo hướng có tiếng gọi, thấy Nguyệt Nhi một thân diễm lệ đứng dán tán cây
tùng, tay cầm một bông đỗ quyên màu đỏ mới hái, hoa tuy đẹp nhưng người còn đẹp
hơn hoa. Hắn cười một tiếng, dẹp nghi vấn trong lòng sang một bên, đi về phía
Nguyệt Nhi.

“Tại sao lại
đứng ở đây?”

“Ta thấy đỗ
quyên nở rất đẹp, vì vậy muốn hái một bông.” Vừa nói vừa giơ bông đỗ quyên đỏ
trong tay lên, phản chiếu trong con mắt của Phượng Cô, là nụ cười mềm mại đáng
yêu hồn nhiên mà Nguyệt Nhi đã trình diễn đến hàng trăm hàng nghìn lần: “Ngươi
thấy bông hoa này có đẹp không?”

Bàn tay ngọc
ngà trắng như tuyết cầm một đóa đỗ quyên đỏ tươi, trên mặt là nụ cười hồn nhiên
mà mềm mại đáng yêu, dưới ánh mặt trời rực rỡ nàng như mộng như ảo, Phượng Cô
ngây cả người, phảng phất nhớ lại khoảng thời gian tốt đẹp nàng còn ở bên hắn
bốn năm về trước.

“Đẹp.” Hắn nói.

“Cài giúp ta!”
Chu Nguyệt Nhi xinh đẹp nói, vừa nói vừa đưa bông hoa cho hắn.

Phượng Cô đưa
tay cầm, cũng không biết là cố ý hay vô tình, bàn tay trắng nõn mềm mại của Chu
Nguyệt Nhi, nhẹ nhàng lướt qua hắn. Chu Nguyệt Nhi khẽ nghiêng đầu để Phượng Cô
cài bông hoa lên tóc.

Trên nửa bên
nghiêng của gương mặt đẹp khuynh thanh, là một nụ cười đắc ý khẽ nhếch, đối với
mị lực của bản thân, nàng cho tới bây giờ vẫn vô cùng tự tin, một cái nhíu mày,
một nụ cười, tất cả đều nằm trong kế hoạch của nàng.

Nàng tự tin có
nắm bắt và giam cầm trái tim của Phượng Cô.

Mộ Dung Kiềm là
một con người vô tâm vô phế (không tim
không phổi),
thứ mà hắn quan tâm – chỉ có danh cùng lợi, nàng không muốn
tiếp tục ở bên hắn, nàng hối hận, hối hận đến đứt cả ruột gan.

Phương pháp duy
nhất vào lúc này, chỉ có bắt lấy trái tim của Phượng Cô, nàng cảm giác được
Thượng Quan Vãn Thanh quá nguy hiểm, cho dù nàng ấy không có dung mạo mỹ lệ như
nàng, nhưng nàng ấy đa tài đa nghệ, hơn nữa trên người còn có loại khí chất
trong nhu có cương cùng lạnh nhạt trong trẻo lạnh lùng, khiến nam nhân bất tri
bất giác mà yêu thích nàng ấy.

Mà nàng, nhất
định phải nhân lúc trái tim Phượng Cô chưa trao cho Vãn Thanh mà nắm bắt lấy,
mặc dù Mộ Dung Kiềm sẽ không dễ dàng để cho nàng về bên Phượng Cô, nhưng lấy
thế lực hiện nay của Phượng Cô, muốn đối kháng với Mộ Dung Kiềm cũng vẫn thừa
thãi.

Nàng chỉ cần
thời cơ thích hợp, thể hiện tâm ý của mình với Phượng Cô, để Phượng Cô biết
nàng không thích Mộ Dung Kiềm mà thích hắn là được.

Chu Nguyệt Nhi
xinh đẹp, vẻ đẹp khuynh thành là điều không thể phủ nhận, bông hoa đỗ quyên cài
trên đầu nàng, khiến nàng giống như tiên nữ, đẹp không bút nào tả xiết.

Nàng nhìn
Phượng Cô, gương mặt đang mừng rỡ đột nhiên chuyển vài phần sầu tư, ngôn ngữ
yếu ớt: “Phượng Cô… ban đầu… ban đầu…”

“Ban đầu làm
sao vậy?...” nghe Nguyệt Nhi đột nhiên đề cập đến chuyện ban đầu, Phượng Cô vội
hỏi.

“Ban đầu…
ban đầu là Nguyệt Nhi phụ ngươi, nhưng… nhưng… không phải là trái tim Nguyệt
Nhi thực sự nghĩ thế…” Chu Nguyệt Nhi trong lời nói ẩn chứa sự tình bi thương,
vừa nói nước mắt rơi như mưa.

Phượng Cô
vừa nghe, nhướng mày, hỏi: “Ban đầu không phải là trái tim ngươi muốn làm
vậy?!”

“Đúng thế,
nhưng việc đã đến nước này, có nói những lời này liệu còn có tác dụng gì chứ?
Bất quá cũng chỉ làm ngươi thêm đau lòng thôi, chẳng phải ngươi vẫn nghĩ là ta
đối với ngươi chưa từng động tâm.” Chu Nguyệt Nhi mềm nhũn nói, thanh âm càng
thống thiết khổ sở, vừa nhu vừa khuất, quả nhiên là diễn xuất nhiều nên thành
thạo.

Nói đến chỗ
này, nàng đột nhiên xoay người: “Phu quân của ta đang đợi ta… ta đi trước…” nói
xong liền đi thật, không ở lại dây dưa lằng nhằng với Phượng Cô nữa.

Có lẽ đây
nhưng chỗ cao minh của nàng, muốn nói lại thôi, không trực tiếp cho thấy ban
đầu trái tim của nàng nghĩ cái gì, lại lưu lại cảm giác mơ hồ rằng lúc đấy nàng
bị ép buộc.

Về phía
Phượng Cô, nhất định hắn sẽ cho rằng nàng bị ép buộc, hơn nữa là bị ép buộc một
cách rất không minh bạch.

Chương 60: Gặp nạn

Sau giờ ngọ,
Phượng Cô mang theo một đoàn người đi thị sát sản nghiệp.

Tuy nói là
đi thị sát sản nghiệp, kỳ thật chủ yếu là đi thám thính một ít về võ lâm đại
hội lần này! Bởi vì nghe Hồng Thư nói, ở đây, sản nghiệp của Phượng gia – chỉ
có hai khách sạn mà thôi. Con người Phượng Cô, làm sao có thể chỉ vì hai khách
sạn mà đích thân thị sát, huống hồ nghe nói hai khách sạn này là nơi làm ăn
phát đạt nhất của Chiến Thành!

Nhưng, Vãn
Thanh đã đoán sai một chỗ, Phượng Cô vốn dĩ đúng thật là dự đinh tìm hiểu tin
tức về võ lâm đại hội, nhưng hắn còn muốn làm thêm một chuyện, đó là điều tra
sau khi kết hôn, quan hệ của Mộ Dung Kiềm cùng Chu Nguyệt Nhi như thế nào.

Hắn đi cũng
tốt, nàng không cần sợ bị hắn – giết hại, Vãn Thanh khẽ thở dài, không khỏi
khen ngợi bản thân, sức chịu đựng của bản thân thật đúng là càng ngày càng tốt,
với những lời nói độc ác của hắn, những hành động vũ phu của hắn, nàng vẫn có
thể tiếp nhận từng việc từng việc một, nhưng lại vẫn thể hiện được ý chí quật
cường của bản thân.

Đối mặt với
thương tổn, nàng càng ngày càng thản nhiên.

Trước kia,
trong lòng nàng vẫn luôn cảm thấy thập phần ủy khuất, nhưng, nàng dần dần kiên
trì hơn, không hề… vì loại người như hắn mà gục ngã.

Nàng vô
phương ngăn cản hắn – đánh chửi nàng, nhưng ít nhất, nàng phải bảo vệ được trái
tim của nàng, không thể để sự tự trọng này vì hắn mà thương tổn.

Nàng chỉ cần
nghĩ là bị chó dại cắn, trong lòng liền thoải mái rất nhiều.

Hồng Thư
nghe được Vãn Thanh thở dài, đứng ở phía sau, cắn môi dưới, trầm mặc hồi lâu,
cuối cùng nói: “Nhị phu nhân… nô tỳ thay gia xin lỗi người!” Trừ… ra một câu
này, nàng đúng là không nghĩ ra được câu gì khác để nói.

Trong mắt của
Hồng Thư, Gia tôn quí như thánh thần, nhưng nhìn gia thương tổn Nhị phu nhân
như thế, lòng của nàng, bắt đầu dao động.

Nàng không
rõ, tại vì sao Gia lại có thể tàn bạo như thế? Trước kia, hắn đánh người bị
thương hay thậm chí là giết người, trong mắt nàng, những kẻ đó đương nhiên đáng
chết, nhưng Nhị phu nhân là con người thanh khiết thiện lương như vậy, hắn vì
sao cũng muốn thương tổn Nhị phu nhân?!

“Chuyện này
không liên quan đến ngươi, ngươi cần gì phải nói xin lỗi!” Vãn Thanh quay đầu,
cười nhạt, nàng biết, Hồng Thư trong lòng nhất định là rất khó chịu, muốn nàng
phải chọn giữa bản thân (chỉ Vãn Thanh)
với Phượng Cô, đúng thật là đã làm khó nàng.

“Nô tỳ… nô
tỳ…” Hồng Thư nhìn Vãn Thanh, nghe được câu này của Vãn Thanh, trong lòng càng
áy náy, nhưng Hồng Thư hết lần này đến lần khác ngoài áy náy thì không thể làm
được gì khác.

Không được,
nàng nhất định phải nghĩ biện pháp, khiến gia cảm nhận được rằng Nhị phu nhân
thật là tốt!

“Hồng Thư cô
nương!” Lúc này, một tiểu tỳ nữ đứng ở cửa khẽ gọi Hồng Thư.

Hồng Thư
quay đầu lại, có điểm không rõ, vẻ mặt áy náy bỗng trở nên lãnh liệt vô cùng,
con người nàng từ trước đến giờ, vẫn sắc bén như vật, hơn nữa đối với người của
Mộ Dung gia, nàng một điểm hảo cảm cũng không có, đương nhiên là không lộ ra vẻ
mặt tốt với họ: “Chuyện gì?!”

“Phu nhân
nhà ta có lời mời.” tiểu tỳ nói.

“Phu nhân
nhà ngươi tìm ta?!” Hồng Thư có điểm không giải thích được, không rõ Chu Nguyệt
Nhi tìm nàng có chuyện gì, nàng cùng Chu Nguyệt Nhi, chưa bao giờ có quan hệ
với nhau.

“Nô tỳ không
rõ ràng lắm, phu nhân chỉ sai nô tỳ đến đây thỉnh Hồng Thư cô nương, ngoài ra
không nói bất cứ cái gì nữa.” Tiểu tỳ nói.

Hồng Thư có
chút không rõ tình huống, lại sợ Vãn Thanh hiểu lầm nàng cùng Chu Nguyệt Nhi có
liên hệ, vì vậy đang muốn chối từ, lại nghe Vãn Thanh nói: “Nếu nàng mời đi,
ngươi cứ đi một chuyến đi! Ta ở đây không sao.”

Vãn Thanh
thừa biết tính tình Phượng Cô, nếu để cho hắn biết Chu Nguyệt Nhi thỉnh Hồng
Thư đi mà Hồng Thư không đi, chỉ sợ là hắn muốn trừng phạt Hồng Thư.

“Cái… này..
” Hồng Thư có chút khó khăn, nhưng suy nghĩ một chút cũng đáp: “Được rồi! Nô tỳ
đi một chút sẽ trở lại!”

Hồng Thư vừa
đi không lâu, Vãn Thanh liền tựa vào cửa sổ đọc sách cho đỡ buồn, lại đột nhiên
nghe được có tiếng bước chân, hơn nữa thanh âm thương xúc, trong Tây Sương
phòng chỉ có một người khách là nàng, như thế nào còn có những người khác, hơn
nữa lại là từ phía hậu viện đi tới.

Nàng nhìn về
phía có tiếng động, chỉ thấy một nam tử thanh tú đang đi thẳng về phía nàng,
trong ánh mắt mang theo tính toán cùng tà ác, nàng cảm giác được tình huống
thập phần không ổn, muốn gọi người đến giúp.

Nam tử kia
động tác còn nhanh hơn, tiến lên một cái, liền điểm trúng huyệt nói của nàng,
khiến nàng vô phương mở miệng. Rồi sau đó khiêng nàng lên vai, hướng về hậu
viện chạy đi, phi thân lên xuống, nhìn ra được hắn vô cùng quen thuộc với địa
hình của Mộ Dung sơn trang, hắn dễ dàng tránh né những chỗ có người, không lâu
sau đã đem nàng mang ra khỏi Mộ Dung sơn trang.

Lần trước
khi Tà Phong bắt cóc nàng, nàng không cảm thấy sợ hãi. Bởi vì bộ dáng của hắn –
vừa nhìn thì biết không phải là ác nhân, nhưng nam tử trước mắt này, mặc dù vẻ
ngoài thanh tú, nhưng sự tà ác trong mắt – làm cho người khác cảm thấy sợ hãi
vô cùng.

Nàng không
thể cử động cũng không thể mở miệng, chỉ có thể để mặc hắn khiên nàng, rốt cục
đi tới phía một căn miếu hoang sau núi thì ngừng lại.

Bước vào
trong miếu, hắn liền vứt Vãn Thanh lên đống cỏ, rồi sau đó cười một nụ cười dâm
đãng, – hoàn toàn không có chút hảo ý nào.

Vãn Thanh
không thể nói cũng không thể cử động, chỉ có thể trừng mắt nhìn hắn, nhưng
người nọ không thèm để ý tới, chỉ cười một cách vô cùng thoải mái!

Bàn tay đê
tiện nâng cằm Vãn Thanh lên, rồi sau đó thở dài nói: “Lớn lên cũng không tệ!
Còn là tài nữ, gia ta còn chưa từng đè lên tài nữ! Không biết đè lên tài nữ này
sẽ có tư vị thế nào?”

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3