Tarzan - Đứa con của Rừng Xanh - Quyển I - Chương 13

Chương 13: Thần Chết Đến Thăm Nhà

Lúc này hai người
đàn bà vẫn ngồi co ro trong ngôi nhà gỗ. Người đàn bà da đen sụt sịt khóc. Cô
gái da trắng vẫn giữ khuôn mặt bình thản, nhưng thực ra trong bụng hết sức lo
sợ. Trước hết cô lo cho ba người đàn ông đang còn lạc trong rừng sâu. Nhưng cô
còn lo sợ hơn nữa là vì ngoài nhà lúc nào cũng có tiếng động. Rừng lúc này đang
rậm rịch tiếng bước chân thú ăn đêm.

Quả nhiên ngoài nhà
có tiếng động rất mạnh. Có một con thú nào đó rất to đang cọ lưng vào tường.
Chỉ một lát sau, quanh bốn bức tường gỗ mảnh manh đã vang lên tiếng bước chân
đều đặn và tiếng kêu gầm gừ. Đúng như vậy, ngoài tường gỗ đang có một con thú
lớn đánh hơi. Cô gái da trắng run bắn lên. Cô xích người lại gần người đàn bà
da đen: “Nín đi! Nín đi Exmeranđa.” Cô gái da trắng lắc lắc vai người đàn bà da
đen. Cô biết rằng tiếng nức nở của người đàn bà da đen từ nãy đến giờ lọt qua
kẽ tường gỗ, kích thích thêm cơn đói của con thú dữ.

Con thú đang tìm
cách đột nhật vào nhà. Nó cào một vài lần, sau đó dừng lại. Một lát sau, bên
ngoài lại vang lên tiếng bước chân uyển chuyển, rón rén. Tiếng bước chân dừng
lại ở phía cửa sổ. “Lạy chúa.” Jane Potorova thì thào. Cô đã trông thấy ở khung
cửa sổ bịt lưới sắt hiện ra cái đầu to đùng của con sư tử. Đôi mắt lóe sáng của
nó chiếu thẳng vào cô.

“Nhìn kìa!” – Cô gái kêu lên – “Exmeranda!
Làm gì bây giờ? Kia kìa, ở cửa sổ ấy?” Người đàn bà da đen đang khóc từ từ
ngẩng đầu lên đúng lúc con sư tử lắc đầu. Cái vật mà cô chợt thấy dưới ánh
trăng mờ ở khung cửa sổ đó thật quá sức chịu đựng của cô. “Lạy thánh Gabrien.”
Cô ta kêu lên một tiếng rồi ngã lăn ra bất tỉnh.

Thời gian như đứng chững lại. Con sư tử đã đặt được hai chân
trước lên bậu cửa sổ, giương mắt ngó vào trong phòng. Đột nhiên nó lay lay thử
tấm lưới.

Cô gái da trắng sợ đến mức muốn tắt thở. Cô chỉ tiếp tục thở
được khi cái đầu sư tử bên ngoài biến mất và nghe tiếng bước chân nó xa dần.
Nhưng chỉ một lát sau, tiếng chân đó lại vang lên ở phía cửa ra vào. Con sư tử
đã quay lại. Nếu như Potorova biết rằng chiếc cửa ra vào được làm rất chắc chắn
thì chắc cô cũng không đến nỗi sợ như thế. Vì không biết nên cô cứ ngồi run lên
từng cơn, tưởng tượng tới cảm giác đau đớn khi mình bị xé ra thành từng mảnh.

Suốt hai mươi phút liền con sư tử hết ngửi lại cào cửa. Thỉnh
thoảng nó mới thốt ra tiếng gầm gừ. Sau đó nó từ bỏ ý định tấn công ở lối cửa
chính. Potorova nghe thấy tiếng chân sư tử bước về phía cửa sổ. Tấm lưới sắt
rung lên bần bật, con thú ngã vật trở lại. Tuy thế, sau một cú lao, một vài
thanh gỗ nẹp lưới đã bị gãy.

Con sư tử vẫn tiếp tục tấn công. Đến cú lao thứ ba thì một mảng
lưới đã bị rách toạc ra. Ngay lập tức con sư tử chồm lên, thò đầu và một chân
vào trong. Nó dùng cả mõm cả chân phá lưới. Cứ mỗi lúc cơ thể mềm mại của nó
lại nhích sâu thêm được một đoạn vào trong phòng.

Cô gái đứng im như trong một giấc mơ, hai mắt đờ đẫn nhìn cái
mõm con vật chỉ còn cách mình không đầy hai mét. Dưới chân cô, người đàn bà da
đen vẫn nằm bất tỉnh. Nếu như người đàn bà da đen tỉnh dậy, biết đâu hai người
có thể tìm ra cách nào đó xua đuổi được con vật. Nghĩ như thế Potorova cúi
xuống, chụp vai người đàn bà da đen mà lay: “Exme, Exme, dậy. Cứu tôi với. Dậy
nếu không chúng ta sẽ bị chết.”

Người đàn bà da đen từ từ mở mắt. Vừa trông thấy những chiếc
răng lởm chởm của con sư tử, cô ta đã nhỏm dậy, lao vào góc phòng: “Lạy thánh
Gabrien. Lạy thánh.” Cô ta kêu lên líu lưỡi. Nghe tiếng kêu, con sư tử liền
dừng lại. Nó nhìn theo người đàn bà da đen đang bò vào gầm tủ. Nhưng cô ta chỉ
đút được mỗi cái đầu. Vì không biết dấu phần cơ thể còn lại vào đâu, cô ta chỉ
kêu lên một tiếng rồi ngất đi tiếp.

Nhìn miếng mồi da đen, con sư tử lại càng tiếp tục phá lưới để
dấn mình sâu thêm vào phòng. Cô gái da trắng lúc này đã tái xám mặt mày. Cô dựa
người vào bàn cho khỏi ngã và nhìn xung quanh xem có chỗ nào có thể trốn được
không. Chợt bàn tay cô chạm vào một vật gì đó cưng cứng trên mặt bàn. Hóa ra đó
là khẩu súng ngắn. Hình như Clayton đã biết trước cô sẽ cần tới nó. Cô gái chộp
lấy khẩu sung, chĩa thẳng vào con vật và siết cò. Mũi súng bùng một đám lửa đỏ.
Tiếng nổ chát chúa vang lên trong căn phòng. Con sư tử kêu lên một tiếng đau
đớn. Potorova vừa trông thấy con thú biến mất khỏi cửa sổ thì ngã vật ra đất vì
kiệt sức.

Nhưng con sư tử không chết. Viên đạn chỉ sượt qua và làm nó bị
thương nhẹ, chủ yếu là nó giật mình. Sau vài phút, nó lại xuất hiện bên cửa sổ.
Bằng một sức mạnh điên cuồng, nó lao đầu vào cửa sổ. Mặc dù bị đau nhưng nó
hăng hái hơn hẳn khi thấy miếng mồi đã gần bên, những con mồi đã hoàn toàn bất
lực không có ý định chống cự nữa. Potorova mở mắt khi con vật đã lọt được nửa
mình vào phòng. “Thần chết đã hiện hình” Cô gái thầm nghĩ và tự nhiên hết sợ vì
đã hoàn toàn tuyệt vọng. Cô cầm lấy khẩu súng, nhưng không phải để tấn công con
thú mà chĩa thẳng vào thái dương mình. Cô muốn tự tử.

Cô liếc sang nhìn người hầu da đen của mình đang nằm ngất bên cạnh
tủ. Cần phải làm gì với người hầu trung thành này đây. Potorova bò lại gần
Exmeranda. Nhưng cô thấy con thú rít lên một tiếng. Hình như nó muốn lùi trở ra
để lấy đà. Thế là mọi sự đã kết thúc. Cô run run bóp cò. Súng nổ. Nhưng thật lạ
lùng. Cô lại thấy có một lực kéo nào đó từ phía ngoài lôi con sư tử trở ra.

o O o

Khi tiếng súng nổ đầu tiên vang lên trong ngôi nhà gỗ, Tarzan
và Clayton đã đi tới quãng rừng thưa. Cát biển lạo xạo dưới chân.

Tiếng nổ làm Clayton giật mình. Đám thủy thủ giết nhau hay Potorova
đang gặp nạn. Đang băn khoăn lo lắng, Clayton đã thấy mình rơi phịch xuống đất.
Chàng trai người rừng đã hất Clayton khỏi vai, chạy vọt về phía ngôi nhà gỗ.

Clayton chạy theo Tarzan. Lúc này anh đã biết người rừng đưa
mình tới đâu. Khi chạy tới ngôi nhà gỗ, Clayton chứng kiến một cảnh tượng mà
lâu nay anh tưởng chỉ có trong những câu truyện cổ lãng mạn: một con sư tử rất
to đang cố gắng chui qua cửa sổ vào nhà. Nhưng sau lưng nó, chàng trai người
rừng đang dùng cả hai tay túm chặt lấy đuôi. Chàng chống cả hai chân vào tường
nhà để lấy đà, dùng hết sức kéo con sư tử ra khỏi cửa sổ. Thấy thế, Clayton vội
chạy lại giúp sức. Chàng trai người rừng kêu lên những tiếng rất lạ tai.
Clayton đoán là Tarzan đang ra lệnh gì đó nhưng anh không hiểu nổi. Anh cứ túm lấy
đuôi con vật. Tới khi hai tay anh chạm vào những sợi lông đuôi cứng của con sư
tử, anh mới nhận ra rằng mình đang ở một tình huống hết sức nguy hiểm. Bởi nếu
con sư tử bị kéo ra, nó sẽ trả thù ngay tức khắc. Nhưng sau đó, anh cảm thấy
yên tâm vì thái độ dũng mãnh và sức khỏe của người rừng. Thế là anh cũng ra sức
kéo.

Tarzan kêu lên mấy tiếng, nhưng càng nghe, Clayton càng bối
rối, không hiểu gì cả. Thật ra Tarzan muốn nói với cái anh chàng da trắng ngốc
nghếch đó rằng: hãy lấy một mũi tên thuốc độc ở sau lưng chàng mà đâm vào con
ngực sư tử. Nhưng người da trắng đó làm sao hiểu nổi. Còn Tarzan cũng biết là
anh chàng da trắng không hiểu gì, nhưng chính chàng cũng không dám buông tay.
Chàng biết rằng nếu mình vòng tay ra sau lưng để rút mũi tên hoặc con dao thì
anh chàng mặc áo sơ mi trắng này không giữ nổi đuôi con sư tử lấy một giây.

Bị kéo một lát, con sư tử từ từ tuột ra ngoài. Hai chân sau
của nó chới với bên ngoài cửa sổ rồi chạm mạnh xuống đất. Khi hai chân trước và
đầu con sư tử còn tì ở bậc cửa sổ, Tarzan liền buông tay khỏi đuôi nó, rút dao
găm rồi nhanh chóng đâm phập vào ngực nó. Chàng để nguyên mũi dao, dùng cả hai
tay vòng qua nách con thú rồi đan mười ngón tay vào nhau, ghì cổ con vật xuống.
Con thú kêu rống lên, ngã ngửa ra đất. Thân thể nặng nề của nó đổ ầm xuống, che
kín cả người Tarzan. Nó giãy tung mình lên, cố dùng vuốt sau để cào vào đối
thủ. Nhưng nó càng giãy, Tarzan càng ghì chặt, bẻ gập đầu nó xuống. Được một
lúc, những cú giãy giụa của con thú thưa dần. Máu từ ngực nó tràn qua cán dao,
đẩy con dao ra ngoài. Đầu nó bị bẻ gập xuống lớp lông ngực ướt sũng máu. Nó lả
dần, lả dần.

Một lát sau, dưới ánh trăng mờ, chàng trai nước Anh lần đầu
tiên được chứng kiến tận mắt cảnh sư tử giãy chết: những lớp cơ to phồng dưới
làn da nổi cuồn cuộn từng đợt. Những đốt xương cổ của con sư tử đã bị Tarzan bẻ
gãy.

Tarzan buông đầu con sư tử, giẫm chân lên cổ nó. Chàng trai
siết chặt nắm đấm, vung tay thét lên. Thế là lần thứ hai trong ngày, Clayton
được nghe tiếng thét chiến thắng của người rừng. Cùng ngay lúc đó, Clayton nghe
thấy tiếng kêu sung sướng của Potorova: “Clayton, Clayton. Lạy Chúa tôi. Anh có
sao không?”

Clayton chạy tới cửa, kêu lên rằng mọi việc đã ổn thỏa, nhưng
cần phải mở cửa ngay. Cô gái hấp tấp lay lay cây gỗ chẹn cửa. Hì hục một lúc,
cô mới đón được Clayton vào nhà.

- Tiếng ai vừa thét thế? – Cô gái vừa thở dốc vừa hỏi.

Clayton phẩy tay nói:

- Đừng sốt ruột, cô cứ yên tâm. Đó là người đã cứu chúng ta. Chờ một tí, tôi sẽ ra
dẫn chàng ta vào.

Cô gái không dám
đứng một mình trong nhà nên chạy theo Clayton ra ngoài. Nhưng ngoài chân tường
gỗ chỉ có xác con sư tử sóng xoài không có bóng người nào cả. Clayton cất tiếng
gọi vài lần nhưng không có tiếng đáp lại. Chỉ có tiếng gió lướt trên cát.
Tarzan đã biến mất. Clayton gọi thêm vài lần nữa rồi kéo cô gái vào nhà.

- Tiếng thét thật
kinh khủng. – Cô gái nói – Bây giờ người tôi vẫn còn run. Người ta không ai
thét như thế cả.

- Có lẽ đúng thế. -
Clayton gật gù – Cô biết không. Có thể đó không phải là người mà là một thần
rừng.

Sau khi chèn chặn cửa
một cách cẩn thận, Clayton kể cho cô gái nghe về chuyến phưu lưu của anh bên
cái con người kỳ lạ đó. Anh mô tả người rừng đã cứu anh như thế nào. Anh hào
hứng ca ngợi sức mạnh tuyệt vời sự khéo léo nhanh nhẹn, sự tận tụy giúp đỡ của
người rừng và cả tiếng thét chiến thắng kỳ quái của người rừng.

- Tôi không dám
chắc điều này. - Clayton dừng câu chuyện một lát rồi nói tiếp – Lúc đầu tôi
nghĩ rằng đó chính là người đã viết mấy chữ ở cửa. Nhưng chàng trai người rừng
này hoàn toàn không biết tiếng Anh. Không thể là chàng ta được.

- Dù sao đi chăng
nữa. – Cô gái ngắt lời Clayton – Dù sao đi nữa chúng ta cũng chịu ơn người ấy
suốt đời.

Vừa lúc đó sau lưng
hai người có tiếng kêu lạ tai. Clayton và cô gái giật mình quay lại. Cô hầu da
đen đang ngồi dựa lưng vào tủ, đôi mắt mở to ngơ ngác. Cô ta không tin là mình
vẫn còn sống.

Trông thấy người
hầu của mình mở mắt, Potorova chắp tay vào ngực, kêu lên sung sướng. Vì run sợ
khi thấy con sư tử lùi lại lấy đà, mũi súng của cô đã chệch ra khỏi thái dương
mình. Viên đạn trượt ra ngoài, cắm một lỗ thủng trên nền nhà, ngay bên cổ cô
hầu. Chỉ tới lúc này, nghĩ lại hành động dại dột của mình, Potorova mới ngã
nhoài ra ghế, bật khóc nức nở.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3