Ông trùm Texas - Chương 09

CHƯƠNG 9

Leslie không có
đồ đạc gì nhiều, chỉ vài bộ đồ và một ít vật dụng cá nhân, cộng với tấm ảnh của
cha lúc nào cô cũng mang theo. Cô đã mua một vé xe buýt đến San Antonio, một
trong những nơi mà cánh phóng viên chuyên xía mũi vào chuyện của người khác ở
Houston có thể không lần mò ra. Cô có thể tìm một công việc đánh máy ở đấy và
tìm một chỗ khác để ở. Chắc cũng không đến nỗi tệ.

Cô nghĩ về Matt
và cảm giác của anh ta khi biết toàn bộ sự thật, hay đúng ra là sự thật theo
phiên bản của gã phóng viên hôm trước. Cô tin chắc rằng anh ta và Carolyn không
ngớt bàn tán về chuyện đó suốt trên đường về. Rồi Carolyn sẽ loan cái tin giật
gân khắp thị trấn. Ngay cả khi Leslie không còn làm cho Matt nữa thì cô cũng sẽ
không thể nào sống nổi với những lời bàn tán của thiên hạ trong lúc trà dư tửu
hậu. Đi khỏi nơi này là lựa chọn duy nhất.

Một lần nữa
Leslie lại trốn chạy.

Tay cô đụng phải
chiếc khăn nhỏ xíu mang về từ buổi khiêu vũ hôm bốn người đi cùng nhau. Matt đã
viết nghuệch ngoạc gì đó trên đấy trước khi kéo Leslie rời khỏi ghế và đưa cô
ra sàn nhảy. Thật ngớ ngẩn khi cứ khư khư giữ lấy món đồ đó. Vào vài lúc hiếm
hoi, Matt cũng dịu dàng với cô. Cô muốn nhớ đến những lần đó. Được trải nghiệm
trong chốc lát thứ gọi là tình yêu thế cũng tốt, để cô cảm thấy cuộc đời của
mình không hoàn toàn cay đắng.

Leslie vắt áo
khoác lên thành ghế và nhìn khắp lượt xung quanh để chắc chắn không bỏ sót thứ
gì. Sáng mai chắc sẽ chẳng có thời gian để kiểm tra. Xe buýt khởi hành lúc sáu
giờ, dù có hay không có cô. Cô tập tễnh đi loanh quanh căn hộ, lòng cố vui,
nghĩ rằng ít nhất mình sẽ không phải nhận những nụ cười chiếu cố, thương hại ở
San Antonia.

Ed ngước nhìn
lên khi Matt xông vào phòng, rồi khựng lại khi đến cái bàn trống không của
Leslie. Anh đứng nguyên đó, nhìn chằm chằm, như thể không tin vào những gì mình
đang trông thấy.

Ed thở dài đứng
lên tiến lại gần anh họ, chuẩn bị tinh thần đương đầu với tình thế gay Matt rõ
ràng là đang rất bực mình.

“Anh à”, cậu
nói. “Cô ấy đi rồi. Cô ấy nói rất xin lỗi vì những rắc rối do mình gây ra, và
rằng...”

“Đi rồi?”, Matt
giật mình hoảng hốt. Khuôn mặt trắng bệch.

Ed cau mày, ngập
ngừng. “Cô ấy nói đi để anh khỏi phải mất công sa thải cô ấy”, cậu mở lời một
cách khó khăn.

Matt vẫn không
thể thốt nổi một câu cho ra hồn. Anh đưa tay lên cào cào mái tóc khiến cho nó
xù lên. Anh thọc bàn tay còn lại vào túi và tiếp tục nhìn chòng chọc vào bàn
làm việc của Leslie như thể nêu anh cứ tiếp tục nhìn như thế thì cô sẽ hiện ra
vậy.

Anh quay sang
nhìn chằm chằm vào em họ, gần như không nhận ra cậu. “Cô ấy đi rồi. Mà đi đâu?”

“Cô ấy không nói”,
cậu ngắc ngứ.

Mắt Matt tối sầm
lại. Anh quay lại nhìn bàn làm việc của cô, mắt chớp chớp. Anh tạo ra một cử
động mạnh và đột ngột, mím chặt môi, hít một hơi thật sâu rồi gầm lên tuôn ra
một tràng chửi thề khiến cho Ed cũng phải há hốc mồm kinh ngạc.

“... Tôi đâu có
nói cô ta được rời khỏi đây!”, anh kết thúc.

Ed cố gắng nhìn
vào đôi mắt nảy lửa của anh họ nhưng thật khó khăn. Người gan dạ hơn cậu cũng
đã bỏ chạy để tránh cơn giận của ông chủ rồi. “Này, Matt...”

“Chú có thôi
'Này, Matt...' đi được không, mẹ kiếp!”, anh gầm lên, nắm chặt hai bàn tay đang
ép sát hai bên sườn trông như thể muốn đập phá thứ gì đó. Hay đánh ai đó. Ed
lùi ra phía sau hai bước.

Matt trông thấy
hai cô thư ký đứng như hóa đá ngoài hành lang, như thể mới một phút trước họ
còn hăng hái chạy đi tìm hiểu nguồn gốc của tiếng gầm vừa rồi thì giờ lại mong
điều ngược lại rằng cầu cho người phát ra tiếng gầm đó không trông thấy mình.

Họ không gặp may
được như thế. “Quay lại làm việc đi!”, anh quát lên.

Cả hai ù té
chạy.

Ed cũng muốn
chạy. “Matt”, cậu lại cố.

Tiếng của cậu
tan vèo vào không khí. Matt lao ra hành lang, chạy ra cửa trước khi cậu bắt
kịp. Cậu chỉ kịp làm một điều duy nhất có thể vào lúc này. Cậu chạy ào trở lại
văn phòng và gọi Leslie để báo cho cô biết. Cậu quá căng thẳng đến nỗi bấm nhầm
số mất mấy lần.

“Anh ấy đang
trên đường đến chỗ cậu đấy”, Ed nói ngay khi cô vừa nhấc máy. “Đi đi.”

“Không.”

“Leslie, tớ chưa
khi nào chứng kiến anh ấy như thế”, cậu van nài. “Cậu không hiểu đâu. Anh ấy
không còn là mình nữa.”

“Được rồi, Ed”,
cô nói điềm tĩnh. “Anh ta không thể làm gì hơn với tớ nữa đâu.”

“Leslie à...!”,
cậu rên rỉ.

Tiếng động cơ rú
lên bên ngoài khiến cô phải chú ý. “Cậu đừng lo lắng nhé”, cô nói với Ed rồi
dằn mạnh ống nghe xuống.

Leslie đứng lên,
kẹp đôi nạng vào hai bên nách và khập khiễng ra mở cửa ngay khi Matt vừa đưa
tay lên định gõ. Anh khựng lại, nắm tay lơ lửng trong không khí, cặp mắt tối
sầm nổi bật trên khuôn mặt trắng bệch.

Leslie đứng né
sang một bên để anh vào, không chút phòng vệ nào. Cô không kịp chuẩn bị tinh
thần.

Matt đóng cửa
lại đằng sau, cố gắng nhẹ nhàng hết sức có thể, rồi quay sang nhìn cô. Leslie
trở lại ghế của mình và từ tốn ngồi xuống, đặt đôi nạng bên cạnh. Cô nghếch cằm
lên nhìn thẳng vào mặt anh ta, đón chờ những lời nói mỉa mai xúc phạm, nếu
không thì cũng thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Cô đã đóng gói xong đồ đạc và gần
như thoát khỏi anh ta. Để xem anh ta làm gì nào.

Khi đã đến được
đây rồi, Matt lại không biết phải làm gì. Anh không nghĩ sẽ tìm thấy cô như thế
này. Anh đứng tựa lưng vào cửa, hai tay khoanh trước ngực.

Leslie không
nhúc nhích, cũng không suy chuyển ánh mắt. Cô nhìn thẳng vào anh. “Đâu có cần phải
đến tận đây nhỉ”, cô nói điềm tĩnh. “Anh không cần phải đến tận đây để đuổi tôi
ra khỏi thị trấn này. Tôi đã mua vé rồi. Tôi sẽ rời khỏi đây ngay trên chuyến
xe buýt đầu tiên vào buổi sáng mai.” Cô nhấc một bàn tay lên. “Cứ tự nhiên lục
soát nếu anh nghĩ tôi mang theo thứ gì từ văn phòng.”

Anh không đáp.
Khuôn ngực nhô lên hạ xuống nặng nề.

Leslie xoa xoa
chỗ bó bột nơi đầu gối. Cô thấy ngứa nhưng không gãi được. Cô tự nhủ, đang
trong tình huống gay cấn thế này mà còn lòng dạ để nghĩ đến chuyện cỏn con như
vậy cũng lạ.

Anh bắt đầu
khiến cô thêm căng thẳng. Leslie cựa quậy trong ghế khiến khuôn bột bị xê dịch
gây nên một cơn đau nhói, cô nhăn mặt.

“Sao anh lại đến
đây?”, cô nôn nóng hỏi, mắt lóe sáng dưới đôi kính nhìn anh. “Anh còn muốn gì
nữa nào, một câu xin lỗi...?”

“Một câu xin
lỗi? Trời ơi!”

Nghe như một lời
cầu xin được cứu giúp. Lần đầu tiên từ lúc vào đến giờ Matt mới cử động, rồi
chầm chậm đi ngang qua căn phòng đến chiếc ghế cách chỗ cô đang ngồi khoảng một
mét, gần cửa sổ. Anh từ tốn ngồi xuống, chân vắt chéo, vẫn quắc mắt nhìn cô
chằm chằm, chờ đợi.

Matt đang nhìn
cô dò xét. Ánh mắt anh không mỉa mai hay châm chọc mà trầm tĩnh và có pha chút
tinh nghịch.

Ánh mắt cô u
buồn khi nghoảnh mặt về hướng khác. Hai tay nãy giờ bấu chặt lên thành ghế giờ
tê cứng. “Anh biết hết rồi phải không?”

“Phải.”

Leslie cảm tưởng
cả thân người mình như co lại. Cô quan sát một con chim bay ngang qua cửa sổ và
ước sao có được đôi cánh như nó để bay đi thoái khỏi những rắc rối này. “Một
mặt, tôi cảm thấy rất nhẹ nhõm”, cô mỏi mệt nói. “Tôi quá mệt vì... trốn chạy.”

Mặt Matt đanh
lại. Anh mím môi khi nhìn cô chằm chằm. “Cô sẽ không phải trốn chạy nữa đâu”,
anh nói với giọng dứt khoát. “Chẳng có ai còn dám tới đây dồn ép cô nữa.”

Leslie không tin
chắc vào tai mình. Cô quay lại nhìn anh. Thật không dễ nhìn thẳng vào cặp mắt
dò xét ấy nhưng cô làm được. Trông anh nhợt nhạt, không còn sức sống.

“Tại sao anh
không hả hê nhỉ?”, cô hỏi gay gắt. “Những gì anh nghĩ về tôi hoàn toàn đúng mà,
phải không? Tôi là một con đàn bà đĩ thóa chuyên rủ rê đàn ông và bỡn cợt
họ...!”

“Thôi đi!” Anh
gần như bật dậy, gắng tìm từ nhưng không thể tìm ra được từ nào để nói với cô.
Cảm giác có lỗi đang siết chặt anh. Lương tâm đang cấu xé lấy anh. Anh nhìn cô,
trông thấy những năm tháng đầy khổ sở và những tai tiếng cô phải chịu đựng
khiến anh muốn đập phá một thứ gì đấy.

Biểu hiện ấy có
thể dễ dàng nhận thấy trong đôi mắt tối sầm của anh. Cô ngả đầu tựa vào thành
ghế và nhắm mắt lại không muốn nhìn anh.

“Mỗi người có
một suy nghĩ khác nhau về lý do tôi làm vậy”, cô nói nhát gừng. “Một trong
những tờ báo lớn thậm chí còn phỏng vấn một cặp vợ chồng bác sĩ tâm lý và hai
người đó bảo rằng tôi làm thế để trả thù mẹ tôi vì bà không mang lại cho tôi
một tuổi thơ đúng nghĩa. Một người khác thì bảo đó là chứng cuồng dâm...”

“Khốn nạn!”

Leslie cảm thấy
mình nhơ nhớp. Cô không thể nhìn anh. “Tôi tưởng mình yêu anh ta”, cô nói, thậm
chí sau ngần ấy năm, cô vẫn không thể tin chuyện đã xảy ra. “Tôi không biết,
không biết gì cả, không biết gì về con người thực sự của anh ta. Anh ta đùa
giỡn về cơ thể tôi, anh ta và cả đám bạn của anh ta. Họ kéo căng tôi ra như
người đang bị hiến tế và bàn tán khả ố về... những chỗ kín trên người tôi.”
Giọng cô vụn vỡ. Anh nắm chặt tay vào thành ghế.

Nếu thấy nét mặt
của Matt lúc này chắc cô sẽ thôi kể. Nhưng cô đang nhìn chăm chăm ra cửa sổ,
ánh mắt trống rỗng.

“Họ quyết định
Mike làm trước”, cô nói với giọng khàn đặc và căng thẳng. “Và rồi những người
còn lại rút bài để xem ai trong số ba người là người kế tiếp. Tôi cầu được chết
ngay lúc đó. Nhưng không được. Mike cười hố hố khi tôi van xin anh ta dừng lại.
Tôi quẫy đạp và anh ta bảo ba người kia giữ chặt tôi lại để anh ta...”

Một âm thanh
phát từ cổ họng thắt lại của Matt khiến cô phát hoảng khi nhìn vào anh. Cô chưa
bao giờ chứng kiến nỗi kinh hoàng tương tự trong mắt một người đàn ông.

“Mẹ tôi về trước
khi anh ta kịp...”, cô nuốt khan, “... bắt đầu. Bà giận đến nỗi hoàn toàn mất
kiểm soát. Bà chộp ngay khẩu súng lục Mike cất trong ngăn tủ nơi cửa trước và
bắn vào anh ta. Viên đạn đi xuyên qua người anh ta rồi trúng ngay vào chân tôi”,
cô nói nhỏ, thấy buồn nôn vì ký ức đó. “Tôi trông thấy mặt anh ta khi viên đạn
đi vào tim từ sau lưng. Tôi thực sự chứng kiến sự sống rút ra khỏi người anh ta
như thế nào.” Cô nhắm mắt lại, “Bà cứ liên tục nổ súng như thế cho đến khi một
trong ba người còn lại giằng được khẩu súng ra khỏi tay bà. Họ bỏ chạy trối
chết và để lại hai mẹ con tôi, như thế đấy. Một người hàng xóm gọi xe cứu
thương và cảnh sát. Tôi còn nhớ một trong những cảnh sát đã lấy mềm trong phòng
ngủ quàng vào người tôi. Tất cả họ đều rất... tử tế”, cô nghẹn ngào, nước mắt
rơi lã chã. “Rất tử tế!”

Matt đưa tay ôm
lấy mặt. Anh không chịu nổi những gì vừa nghe. Anh nhớ lại khuôn mặt cô trong
văn phòng khi bị anh nhạo báng. Matt rên lên.

“Báo chí đã
khiến mọi việc có vẻ như tôi chính là người khơi nguồn”, cô nói với giọng khàn
đặc. “Tôi không biết làm thế nào mà một cô bé mười bảy tuổi lại có thể mời mọc
một đám đàn ông trưởng thành hút chích cho đến phê rồi đối xử với cô ta một
cách hạ lưu như thế. Tôi tưởng mình yêu Mike, nhưng ngay cả đúng như thế, tôi
cũng không bao giờ cố tình làm bất kỳ điều gì để khiến anh ta hành xử với mình
theo cách đó.”

Matt không thể
nhìn cô. Chưa thể. “Người đang say thuốc thường không nhận thức được điều mình
đang làm.”

“Thật khó tin”,
cô nói.

“Cũng giống như
một người uống quá nhiều rượu và không kiểm soát được mình thôi”, anh nói, rốt
cuộc cũng ngẩng đầu lên. Anh nhìn cô chằm chằm với cặp mắt tối sầm và vô hồn. “Chẳng
phải có lần tôi đã nói với cô rằng bí mật rất nguy hiểm hay sao?”

Leslie gật đầu.
Cô lại nhìn ra cửa sổ. “Bí mật của tôi thuộc loại không dễ kể được với ai”, cô
nói cay đắng. “Tôi không thế chịu được những đụng chạm với đàn ông. Hầu hết đàn
ông”, cô nói rõ thêm. “Ed biết tất cả về tôi, nên cậu ấy không bao giờ đến gần
tôi, theo cách đó. Nhưng anh thì…”, cô nói thêm giọng trầm trầm, “đến gần tôi
hệt như một con bò trong bãi chăn thả. Anh khiến tôi kinh hãi đến chết điếng.
Hành động sấn sổ luôn gợi lại trong đầu tôi hình ảnh của... Mike.”

Matt chồm người
về phía trước, đầu rũ xuống. Ngay cả khi đã biết hết mọi chuyện ở Houston, anh
cũng chưa sẵn sàng để nghe tất cả những điều mà cô gái yếu đuối, dễ tổn thương
đang ngồi trước mặt mình đây phải chịu đựng. Anh đã để cho lòng kiêu hãnh bị
tổn thương biến mình thành một con thú. Anh đã tiếp cận cô theo cách khiến cho
những ký ức kinh hoàng trong quá khứ dội về làm cô đớn đau và sợ hãi.

“Ước gì tôi biết
trước”, giọng anh trĩu nặng.

“Tôi không buộc
tội gì anh cả”, cô nói đơn giản. “Anh đâu thể biết được.”

Đôi mắt đen của
anh lóe lên. “Tôi có thể”, anh phủ nhận thẳng thừng. “Nó ở ngay dưới mũi tôi
chứ đâu xa. Cái cách cô giấu những nét đẹp trên cơ thể mình bằng những bộ quần
áo dài rộng, cách cô lùi lại khi tôi đến gần, cách cô... ngất...”, anh phải cố
lắm mới thốt nên lời, “... trong văn phòng tôi khi tôi ấn cô sát vào tường”.
Anh nhìn lảng sang hướng khác. “Tôi không thấy được chỉ bởi không muốn thôi.
Tôi muốn trả thù cô”, anh bật một tiếng cười chua chát, “vì cô không ngã vào
vòng tay tôi khi tôi theo đuổi.”

Leslie không bao
giờ tưởng tượng được rằng mình lại có thể cảm thấy tội nghiệp cho Matt
Caldwell. Nhưng đúng là cô có như thế thật. Anh là một người đàn ông tử tế.
Chắc hẳn khi đã biết sự thật, nghĩ lại cung cách đối xử của mình với cô trước
đây, anh đang cảm thấy day dứt lắm.

Leslie vuốt hai
cánh tay. Trong phòng không lạnh nhưng người cô run lên.

“Cô chưa từng kể
cho ai nghe chuyện đó, đúng không?”, anh hỏi sau một phút.

“Chỉ với Ed
thôi, sau khi chuyện xảy ra”, cô đáp. “Đối với tôi, cậu ấy là người bạn tốt nhất
thế giới. Khi cánh phóng viên bắt đầu có ý muốn làm phim về chuyện đó, tôi đã
vô cùng hoảng loạn. Họ lùng sục khắp Houston để tìm tôi. Ed đề nghị một cách và
tôi nhận lời ngay. Tôi quá sợ hãi”, cô nói nhỏ. “Tôi tưởng mình sẽ an toàn ở
đây.”

Matt nắm chặt
tay. “An toàn.” Anh dằn từng tiếng mai mỉa.

Anh đứng lên đi
lại cửa sổ, tránh tia nhìn tò mò của cô.

“Gã phóng viên
hôm nọ ấy”, ngập ngừng, “Gã đã kể hết mọi chuyện với anh rồi, phải không?”

Matt im lặng
chừng một phút. “Phải”, anh rốt cuộc cũng đáp. “Gã mang theo những bài báo viết
về cô.” Cô có thể biết được những bài báo nào, anh đau đớn nghĩ, có đăng tấm
hình của cô trên cáng với máu me đầy mình. Có một tấm chụp xác người đàn ông
nằm trên sàn, một tấm chụp mẹ cô đang hoảng loạn và gần như lả đi khi cảnh sát
áp giải bà ra xe.

“Tôi đã không
nghĩ ra khi nghe thấy anh nói với Ed mình chuẩn bị đi Houston. Tôi tưởng rằng
đúng là anh đi lo vụ buôn bán gia súc thật.”

“Gã phóng viên
đó đã bỏ chạy, nhưng kịp cho tôi biết gã đang làm việc với một vài người ở Hollywood,
họ đang cố dựng câu chuyện thành một bộ phim truyền hình. Thực ra trước đó gã
đã cố nói chuyện với mẹ cô và sau cuộc gặp đó, bà lên cơn đau tim. Chuyện đó
thậm chí không khiến gã ta nghĩ lại. Gã tiếp tục lần ra cô ở đây và lên kế
hoạch phỏng vấn”, anh liếc nhìn cô. “Gã tưởng cô sẽ vui mừng hợp tác để hưởng
một phần lợi nhuận từ bộ phim.”

Leslie cười
gượng gạo.

“Vâng, tôi biết”,
anh nói. “Cô không hám lợi. Đó là một trong số ít những điều tôi biết về cô kể
từ khi cô đến đây.”

“Ít nhất anh
cũng đã tìm ra được một điều mình muốn biết về tôi.”

Mặt anh đanh
lại. “Tôi thích nhiều điều ở cô, nhưng tôi từng bị đàn bà xỏ mũi nhiều lần.”

“Tôi có nghe Ed
kể.”

“Thật buồn cười”,
anh nói, nhưng trông không có gì thích thú cả. “Tôi chưa bao giờ có thể đồng
tình với những hành động của mẹ tôi - cho đến khi gặp cô. Cô đã giúp tôi rất
nhiều - mà tôi lại hành xử như một con gấu bị giẫm phải gai. Tôi đã đối xử với
cô không ra gì.”

Leslie lặng lẽ
nhìn vào khuôn mặt rắn rỏi của anh. Anh thật đẹp trai. Tim cô đập rộn lên mỗi
khi nhìn vào mắt anh. “Tại sao anh lại đối xử với tôi như thế?”

Matt thọc tay
vào túi. “Tôi muốn cô”, anh nói không che đậy.

“Ồ.”

Leslie không
nhìn anh, nhưng Matt trông thấy những ngón tay cô co lại bấu vào thành ghế
sofa. “Tôi biết. Có thể cô không còn khả năng khao khát sau những gì đã xảy ra
với mình. Mỉa mai thay tiền bạc và địa vị không mang lại cho tôi thứ thực sự
muốn trên đời này.”

“Tôi không nghĩ
mình có thể lên gường với ai đó”, cô ngập ngừng. “Thậm chí chỉ nghĩ đến thôi
tôi cũng cảm thấy... ghê tởm...”

Matt có thể hình
dung được cảm giác của cô và anh thầm nguyền rủa gã đàn ông đó không tiếc lời.

“Cô đã thích hôn
tôi.”

Leslie gật đầu,
bất ngờ. “Vâng, đúng vậy.”

“Và được ve vuốt”,
Matt lấn tới, khẽ cười khi nhớ đến phản ứng của cô - anh thấy ngạc nhiên khi
liên tưởng đến quá khứ của cô.

Leslie nhìn chăm
chăm xuống chiếc đầm đang mặc. Một chiếc cúc sắp tuột ra. Phải khâu nó lại
thôi. Cô ngước mắt lên. “Vâng”, cô nói. “Tôi cũng thích được vuốt ve, lần đầu
tiên.”

Mặt Matt đanh
cứng khi nhớ lại những gì mình đã nói với cô sau đó. Anh quay mặt đi, lưng căng
cứng. Anh đã phạm nhiều lỗi lầm khốn kiếp với người con gái này, những lỗi lầm
mà hiện giờ anh chưa biết cách nào để sửa chữa. Có lẽ không có cách nào cả.
Nhưng anh có thể bảo vệ cô tránh khỏi những đau khổ sau này và anh sẽ làm đúng
như thế.

Matt thọc tay
vào túi và quay đi. “Tôi đã đến Houston gặp gã phóng viên đó rồi. Tôi có thể
hứa với cô rằng gã ta sẽ không gây phiền nhiễu gì cho cô nữa và cũng sẽ không
bao giờ đề cập gì đến chuyện làm phim. Tôi cũng đến gặp mẹ cô”, anh nói thêm.

Leslie không hề
nghĩ đến chuyện đó. Cô nhắm mắt lại, cắn môi dưới thật mạnh. Cô cảm thấy vị mặn
của máu tứa ra trên môi và cứ để thế.

“Đừng!”

Leslie mở choàng
mắt. Mặt anh tối sầm, mày cau lại. Cô rút một miếng khăn giấy từ cái hộp trên
bàn bên cạnh chùi vệt máu trên môi. Màu đẹp thật, cô nghĩ vẩn vơ.

“Tôi không biết
chuyện này với cô sẽ khó khăn như thế nào”, anh nói, ngồi xuống, cúi đầu, đặt
hai bàn tay rắn rỏi vào giữa hai đầu gối và nhìn chằm chằm xuống sàn nhà. “Tôi
muốn nói với cô nhiều điều. Chỉ là không tìm được lời thích hợp.”

Leslie im lặng,
mắt vẫn đậu xuống chỗ máu dính nơi miếng khăn giấy. Cô cảm thấy anh đang nhìn
mình, quan sát và ước lượng.

“Nếu tôi... biết
về quá khứ của cô...”, anh thử lại.

Leslie ngẩng đầu
lên, mắt lạnh băng. “Anh chỉ không thích tôi thôi. Cũng được. Tôi cũng chẳng
thích anh. Và anh chắc là không thể biết được. Tôi đến đây để chạy trốn quá
khứ, chứ không phải để nói về nó. Nhưng tôi nghĩ anh nói đúng về bí mật. Tôi sẽ
phải tìm một nơi khác để sinh sống, thế thôi.”

Anh làu bàu rủa
xả gì đó. “Đừng đi! Cô an toàn ở Jacobsville”, anh nói tiếp, giọng mạnh bạo hơn
và tự tin hơn. “Sẽ không có bất kỳ gã phóng viên nhiều chuyện nào, không có bất
kỳ cuộc thương lượng về chuyện phim ảnh nào và cũng không có ai dám dồn ép cô
nữa. Tôi có thể đảm bảo rằng sẽ không một ai đụng đến cô chừng nào cô còn ở
đây. Còn... ở một nơi nào khác tôi không dám chắc mình có thể bảo vệ được cô”,
anh hối hả.

Ồ, hay thật đấy
nhỉ, cô nghĩ mà lòng giận sôi. Thương hại. Thấy có tội. Thấy xấu hổ. Giờ thì
anh ta lại chuyển sang chiều hướng tích cực đến mức cực đoan. Anh ta sẽ canh
chừng cô như một con sói cha bảo vệ cho con mình. Ồ, anh ta có thể nghĩ. Cô
chụp lấy một chiếc nạng và khua mạnh xuống sàn. “Tôi không cần sự bảo vệ từ anh
hay bất kỳ ai khác. Tôi sẽ rời khỏi đây bằng chuyến xe buýt sáng sớm mai. Còn
anh, sếp Caldwell, anh có thể ra khỏi đây được rồi đấy và hãy để tôi yên!”, cô
quát vào mặt anh.

Lần đầu tiên kể
từ lúc anh đến đây cô thể hiện sự kháng cự. Cơn giận của cô khiến anh nhẹ nhõm
hơn. Cô không hành xử như một nạn nhân nữa. Trong giọng nói của cô, từ toàn bộ
con người cô toát ra sự độc lập thực sự. Cô quả thực đang được chữa lành vết
thương lòng nhờ vào việc kể lại chuyện đau buồn trước đây của mình.

Matt đột nhiên
không còn lưỡng lự ngập ngừng nữa. Cả nét rầu rĩ cũng biến mất. Anh nhướng mày
và mắt hơi lóe sáng. “Nếu không thì sao nào?”

Leslie hơi khựng
lại. “Ý anh là gì?”

“Nếu tôi không
đi khỏi đây, cô định làm gì nào?”, anh hỏi với giọng bỡn cợt.

Leslie nghĩ khoảng
một phút, “Tôi sẽ gọi cho Ed.”

Matt nhìn đồng
hồ. “Giờ chắc chắn là Karla đang mang cà phê tới cho chú ấy, Cô đành lòng nào
làm hỏng giờ giải lao của chú ấy?”

Leslie cựa quậy
kém thoải mái trên ghế, tay vẫn còn giữ chiếc nạng.

Anh cười cười,
lần đầu tiên kể từ khi đến đây. “Không còn gì để nói nữa à? Sao không hăm dọa
nữa đi?”

Leslie nheo mắt
giận dữ. Cô không biết nói gì, hay làm gì lúc này. Tình huống hoàn toàn ngoài
mong đợi của cô.

Matt săm soi
nhìn chiếc đầm ngủ có họa tiết màu xanh xinh xắn cô đang mặc trên nguời, đôi
chân đất của cô. Cô cũng xinh đẹp nữa. “Tôi thích chiếc đầm này đấy. Tôi cũng
thích màu tóc đó của cô.”

Cô nhìn Matt như
thể lo ngại về sự tỉnh táo của anh. Điều gì đó chợt nảy đến trong đầu cô. “Nếu
anh không hộc tốc chạy đến đây chỉ để đẩy tôi lên xe buýt và tận mắt chứng kiến
tôi rời khỏi thành phố, thì anh đến đây để làm gì?”

Matt từ tốn gật
đầu. “Tôi cũng đang tự hỏi khi nào thì cô tìm ra thời gian để làm chuyện đó”,
anh chồm người tới trước vừa lúc có tiếng xe dừng bên ngoài.

“Ed đấy”, cô
đoán.

Matt cau mày. “Tôi
nghĩ chắc chú ấy chạy như bay đến đây để giải cứu cô.”

Leslie trừng
mắt. “Cậu ấy lo lắng cho tôi thôi.”

Matt đi ra cửa. “Đâu
phải chỉ mình chú ấy biết lo cho cô”, anh làu bàu, gần như nói với chính mình.
Anh mở cửa trước khi Ed gõ. “Cô ấy vẫn còn lành lặn, chưa sứt mẻ gì đâu nhé”,
anh cam đoan với chú em họ, nép sang một bên dành chỗ cho cậu vào phòng.

Ed lo lắng, tò
mò và rõ ràng là bối rối khi trông thấy cô không hề đang khóc. “Cậu ổn cả chứ?”

Leslie gật đầu.

Ed nhìn cô rồi
nhìn Matt, đầy hiếu kỳ, nhưng không dám hỏi gì vì sợ khiếm nhã.

“Tôi muốn hỏi
giờ cô sẽ chịu ở lại đây rồi chứ?”, Matt hỏi với chất giọng hơi thúc ép. “Công
việc đó vẫn đang để dành cho cô, nếu cô muốn. Quyền quyết định là ở cô.”

Cô không chắc
mình sẽ làm gì tiếp theo. Cô không muốn rời khỏi Jacobsville để đến một thị
trấn khác toàn người xa lạ.

“Ở lại đi mà”,
Ed dịu dàng.

Leslie cố nở một
nụ cười. “Tớ sẽ ở lại”, cô nói. “Một thời gian.”

Matt không để lộ
sự nhẹ nhõm của mình. Một mặt anh thấy vui vì Ed xuất hiện giúp mình khỏi phải
nói ra những điều định nói với cô.

“Cậu sẽ không
hối tiếc đâu”, Ed hứa hẹn và cô mỉm cười, lòng chợt thấy ấm áp.

Nụ cười khiến
Matt lại bực mình. Anh ghen và tức tối vì thấy mình ghen. Anh lại đưa tay xới
tóc và trừng trừng nhìn hai người ngán ngẩm. “Thôi, tôi về làm việc đây”, anh
nói ngắn gọn. “Khi nào hai người chơi trò 'ăn cắp' thời gian của tôi xong thì
về văn phòng làm việc để còn được nhận lương!”

Anh đi ra cửa
mồm vẫn còn lẩm bẩm gì đó, leo lên chiếc Jaguar và phóng vút đi.

Ed và Leslie đưa
mắt nhìn nhau.

“Anh ta đã đến
gặp mẹ tớ”, cô kể.

“Rồi sao nữa?”

“Anh ta không
nói nhiều, ngoại trừ... ngoại trừ sẽ không có thêm một gã phóng viên nào hỏi
han về tớ nữa.”

“Carolyn thì
sao?”, cậu hỏi.

“Anh ta không
nói lời nào về bạn gái mình”, cô lầm bầm, vừa chợt nhớ lại Ed có nói cô ta đã
đi Houston với anh. Cô cau mày, “Tớ đoán là cô ta sẽ ào về nhà và kể cho khắp
thành phố này nghe về tớ.”

“Nếu cô ta làm
như vậy, cậu không tưởng tượng được anh ấy sẽ làm gì đâu. Nếu anh ấy bảo cậu ở
lại, thì anh ấy đã có kế hoạch bảo vệ cậu.

“Tớ cũng nghĩ
vậy, nhưng thật bất ngờ, cứ thử nghĩ lại thái độ của anh ta trước khi ra khỏi
thị trấn xem. Thật lòng, tớ không biết chuyện gì đang xảy ra nữa. Anh ta giống
như một người khác ấy!”

“Tớ chưa từng nghe
anh ấy thực sự xin lỗi”, cậu nói. “Nhưng anh ấy thường tìm cách để người khác
hiểu ý mình, mà không cần nói ra lời đó.”

“Có lẽ đấy là
cách anh ta đang làm”, cô đáp, nhớ lại lối hành xử kỳ lạ của anh ta. “Anh ta
không muốn tớ rời khỏi thị trấn này.”

“Chắc là vậy
đấy.” Cậu mỉm cười với cô. “Thế nào? Cậu vẫn còn công việc ở đây nến muốn, Matt
sẽ gỡ cậu ra khỏi danh sách những người có thể gặp nguy hiểm. Cậu an toàn ở
đây. Muốn ở lại chứ?”

Leslie nghĩ
khoảng một phút, về lời nói lạ lùng của Matt rằng cô sẽ an toàn ở Jacobsville,
cô sẽ không bị săn đuổi nữa. Hệt như một giấc mơ đã trở thành hiện thực sau sáu
năm chạy trốn. Cô chậm rãi gật đầu. “Ừ”, cô nói nghiêm túc. “Ừ, tớ muốn ở lại!”

“Vậy tớ có ý này
nhé, cậu hãy đi giày và khoác áo vào. Tớ sẽ đưa cậu về lại văn phòng, vì bọn
mình vẫn còn việc phải làm bây giờ.”

“Tớ không thể đi
làm trong bộ dạng thế này được”, cô phản đối.

“Sao lại không?”,
cậu ngạc nhiên.

“Quần áo tớ đang
mặc đâu có phù hợp với nơi làm việc”, cô lên giọng.

Ed nhăn nhó, “Matt
bảo thế à?”

“Anh ta làm gì
có cửa bảo tớ làm thế này thế nọ”, cô nói. “Từ giờ trở đi tớ sẽ làm đúng tinh
thần của chủ nghĩa bảo thủ nơi làm việc. Anh ta sẽ không thể viện bất kỳ lý do
nào để hằm hè tớ nữa.”

“Ừ, cậu cứ làm
thế đi”, cậu nói nhưng vẫn có ý tiếc rẻ cho chiếc đầm xinh xắn và đầy nữ tính
cô chưa khi nào mặc đi ra ngoài. Cậu hi vọng rằng Matt có thể khuyến khích được
cô từ bỏ cách ăn mặc quá kín đáo của mình. Nhưng bây giờ vẫn còn sớm.

Báo cáo nội dung xấu