Trúc mã không thanh mai - Chương 07 - 08 - 09

7.

Lần đầu tiên nghe thấy tên Liễu Họa Niên này, là vào
ba năm trước.

Khi đó ta vừa tròn mười ba tuổi, vẫn được dưỡng tại
khuê phòng còn chưa biết sự đời, mà hắn, đã là thiếu niên đắc chí danh chấn
thiên hạ.

Ba lượt thi hội đều trượt, một hồi luận võ bại bởi bảy
vị tăng nhân Thiếu Lâm, chẳng những không làm hắn nhụt chí, ngược lại sau đó
còn công thành danh toại, càng lúc càng tỏa sáng…

Có người nói hắn so với lang càng kiên nhẫn, có người
nói hắn so với ưng càng cao ngạo, có người nói hắn so với hồ càng nội liễm(1),
quan trọng nhất là… hắn so với khổng tước(2) lại càng mỹ lệ.

(1)Nội liễm: ẩn mình, thu mình.

(2)Khổng tước: chim công.

Những lời tán dương này, nhất nhất hiện lên trong đầu
ta, không sai một chữ, làm nổi bật con người đang đứng trước mặt, ta nghĩ đi
nghĩ lại: chưa đủ, chưa đủ, hết thảy vẫn chưa đủ.

Những lời ca ngợi nông cạn này làm sao sánh kịp hắn –
người xuất chúng nhất trong vạn người? Hắn như thế nào lại… đẹp đến kinh tâm
động phách như vậy.

Hiện giờ, nam tử đẹp như vậy lại ở trước mắt ta, ý
cười nhàn nhạt, ba phần ôn nhu. Ta chợt cảm thấy nếu như sinh mạng chấm dứt tại
đây, cuộc đời này cũng không có gì tiếc nuối.

Mà hắn đương nhiên sẽ không để ta chết đi như vậy, bởi
vì ta nghe thấy câu nói thứ hai của hắn: “Xin hỏi, hiện tại ta có thể mang nàng
rời đi không?”

Cầm kiếm nữ nhân cùng đèn lồng nữ nhân rốt cuộc cũng
có chút phản ứng, một người vội rút lại thanh kiếm đang đặt trên cổ ta, một
người lại mang vẻ mặt tươi cười nói: “Liễu công tử, người thật sự đã tới! Quả
nhiên tỷ tỷ đã đoán trúng, nàng nói người nhất định sẽ tới, cho nên đặc biệt
phái chúng ta ở đây chờ người…”

Cái gì? Hai nữ nhân này còn có tỷ tỷ? Hơn nữa nghe ra
còn là nhân vật lợi hại.

Liễu Họa Niên không tỏ thái độ gì, chỉ khẽ chau mày,
đôi mắt ta nhất thời lại biến thành hình trái tim… trời ạ, vì cái gì mà động
tác của nam nhân này dù là rất nhỏ cũng đều đẹp mắt như vậy? Hắn có lúc nào mà
không đẹp hay không chứ?

Đang trong trạng thái si mê, một bàn tay đã đưa tới
trước mặt ta.

Ngón tay thon dài thẳng tắp, nhưng lòng bàn tay lại có
độ mềm mại linh hoạt, trình ra tư thế đang mời, làm cho trái tim nhỏ bé của ta
đập mạnh, hô hấp cũng ngưng lại, chỉ có thể run rẩy đưa tay ra, sau đó chạm
tới, bị nắm lại, ra sức giữ chặt.

“Liễu công tử…” Đèn lồng nữ nhân sắc mặt vô cùng khó
coi, “Nàng ta đúng là…”

“Liễu công tử, chẳng lẽ ngươi thật sự không nhìn đến
tấm chân tình của tỷ tỷ nhà ta sao?”

Trời đất? Đây lại là tình huống gì?

Liễu Họa Niên căn bản không để ý tới sự hiện diện của
bọn họ, chẳng qua chỉ nhìn chăm chú vào ta, đột nhiên mỉm cười: “Có sợ không?”

Ta lắc lắc đâu.

“Tốt lắm, phải luôn dũng cảm như vậy.” Gần như vừa dứt
lời, bốn bức tường trong phòng củi đột nhiên lần lượt đổ ầm về bốn phía, mái
nhà bị rơi xuống, ta còn chưa kịp phản ứng, tay hắn đã đưa tới ôm lấy thắt lưng
ta, nhún nhẹ một cái thân mình bay lên trời, xoay một vòng trong không trung
rồi đáp xuống bên ngoài.

Sau đó, ta bị cảnh tượng trước mắt làm cho sợ hãi…

Rất nhiều người.

Một vòng lại một vòng, hình thành vòng vây mười trượng
vuông vức, đem chúng ta cùng với phòng củi vừa mới sập xuống giam giữa vòng
vây, mà trên mặt những người đó, toàn bộ đều mang theo biểu tình oán hận cực
độ.

Cứ như thế, nhưng không hề có tiếng động nào.

Yên lặng như tờ.

Ngọn đuốc hừng hực, thắp sáng đêm tối.

Ta ở trong lòng Liễu Họa Niên, bị cảnh tượng như vậy
làm sợ tới mức tay chân rét run… cho là ta ngu ngốc, cũng nhìn ra được những
người này đều là vì hắn mà tới, hơn nữa, tuyệt đối không phải là bằng hữu.

Liễu Họa Niên vẫn giữ bộ dáng vân đạm phong khinh như
trước, đôi đồng tử như ngọc lưu ly khẽ đảo qua, thản nhiên nói: “A, tới thật
đông đủ.”

Vòng vây tách ra một chút, một nam tử mặc lam bào chậm
rãi đi lên phía trước, có vẻ là đầu lĩnh, sắc mặt lạnh như băng, nói năng thận
trọng, “Liễu Họa Niên, ngươi đã biết chúng ta đều đang đợi ngươi, còn dám tới,
lá gan không nhỏ.”

Liễu Họa Niên cười ha ha: “Nếu ta không đến, chẳng
phải sẽ làm cho các ngươi thất vọng?”

Đám người rốt cuộc không im lặng nữa, mồm năm miệng
mười kêu lên…

“Liễu Họa Niên, ba năm trước ngươi chém đứt một tay
ta, hôm nay ta bắt ngươi phải trả gấp đôi!”

“Liễu Họa Niên, bảy tháng trước ở đầu phố Thái Nguyên,
ngươi bắt ta học tiếng chó sủa trước mặt mọi người, hôm nay ta bắt ngươi phải
sủa một đêm!”

“Liễu Họa Niên, ngươi hại ta kiếp này không thể gặp
mặt ý trung nhân…”

“Liễu Họa Niên, ngươi hại ta có nhà mà không về được…”

“Liễu Họa Niên, ngươi chặt gãy bảo kiếm của sư huynh
ta…”

“Liễu Họa Niên, ngươi phế võ công của đồ đệ ta…”

“Liễu Họa Niên, ngươi hại trượng phu của di nương của
hôn thê của nhị chất của tỷ tỷ của tiểu thiếp của thúc thúc ta oán giận mà
chết…”

“…”

Tiếng mắng chửi từng câu từng câu lần lượt đập vào tai
ta, ta nhịn không được ngẩng đầu nhìn nam nhân bên cạnh đang bị cả ngàn người
chỉ trích, tình cảm sùng bái trong lòng giống như nước sông trôi đi cuồn cuộn
không ngừng….

Hắn sao lại có thể chỉ trong thời gian vài năm ngắn
ngủi, lại làm ra những chuyện thương thiên hại người như vậy?

Mà lúc này, Liễu Họa Niên nhìn ta, lần thứ hai cười
tủm tỉm: “Ngại ầm ĩ sao?”

Ta bị dáng vẻ tươi cười mỹ cực nhân gian kia làm say
đảo, ừ một tiếng trong vô thức.

Một đạo hồ quang từ đầu ngón tay hắn bay ra, rõ ràng
là không có tiếng động nào, nhưng lập tức mang theo tiếng gió nổi lên bốn phía,
đuốc và binh khí trong tay những người đó trong chớp mắt đồng loạt rơi xuống,
phát ra những tiếng vang thật lớn.

Ta kinh ngạc quay đầu lại, thấy bọn họ đều che yết hầu
của mình, tru lên mấy âm thanh không thành tiếng.

Liễu Họa Niên nhìn những người đó giãy giụa kêu la,
biểu tình nhàn nhạt, phảng phất như hoa sen dưới băng tuyết, như lưu ly dưới
khe suối, linh động, tao nhã, rồi lại lạnh lùng khôn xiết: “Vị hôn thê của ta
chê đám người các ngươi ầm ĩ quá, cho nên, sau này các ngươi cũng không cần nói
nữa.”

Tâm ta lúc nãy đã rơi xuống vực một lần, bỗng dưng lại
rớt thêm lần nữa.

Ngước mắt lên, vô cùng kinh ngạc nhìn hắn, lúc này đây
cũng không phải là sùng bái, mà là…

Sợ hãi.

___

8.

Ta không phải người giang hồ.

Phụ thân ta tuy là phú ông, nhưng cũng chỉ là thành
thành thật thật buôn bán mà thôi, ngẫu nhiên cho một vài người gọi là giang hồ
nhân sĩ vay tiền, yêu cầu sự bảo hộ và trợ giúp của bọn họ ngang với giá trị số
tiền đó. Ta thân là nữ tử, từ nhỏ đã học cầm kỳ thi họa trù nghệ nữ hồng(1),
không được phép múa đao lộng thương. Lúc trước đánh nhau với Tiểu Bạch, nắm tóc
hắn, nhéo tai hắn, quát vào mặt hắn, trong lòng ta cũng rõ đó chỉ là mấy chiêu
mèo quào.

(1)Trù nghệ nữ hồng: nữ
công gia chánh

Bởi vậy, ta đối với mấy chuyện được nghe từ giang hồ,
cái gì mà uống rượu vung đao trảm đầu người, một kiếm quang hàn chín châu, tự
nhiên vô cùng sùng bái.

Nhưng mà, cho tới giờ phút này, tận mắt thấy, mới biết
những việc đó lại tàn nhẫn như vậy…!

Nơi này nhìn sơ qua có khoảng năm sáu mươi người,
chẳng qua chỉ trong nháy mắt, trên cổ họng đều có vết cắt, từ nay về sau khó mà
phát âm.

Mà nguyên nhân chính, chỉ là vì bọn họ quá ầm ĩ.

Bảo ta làm sao chấp nhận lý do như vậy?

Bởi vậy, lòng đang rung động trong nháy mắt đã trở nên
lạnh lẽo, ta nhìn vị nam tử tuấn mỹ, phảng phất như sương lộ minh châu trong
suy nghĩ của mình ngày trước, chỉ cảm thấy toàn thân rung rẩy… vì cái gì sau
khi làm ra chuyện đáng sợ như vậy, ánh mắt hắn có thể điềm tĩnh như thế, cười
tươi như thế? Còn có thể bình tĩnh giống như không có chuyện gì xảy ra?

Có vài người bị thương không cam lòng, vung đao hướng
lại đây. Ta để ý đáy mắt hắn nổi hàn quang, nghĩ đến chỉ cần hắn vừa ra tay,
tánh mạng những người đó chắc chắn khó giữ, nhịn không được liền kêu lên: “Đừng
giết bọn họ!”

Liễu Họa Niên nhướng mày cười. “Được, nàng nói không
giết thì không giết.”

Đao quang chém gió, tiến sát đến trước mắt, hắn bình
tĩnh ôm ta phi thân lên, không lui về, ngược lại còn lướt qua đám người đó.

Mắt ta hoàn toàn không theo kịp tốc độ của hắn, chỉ
cảm thấy trước mắt mờ mịt, sau khi vô số đạo quang hiện lên, Liễu Họa Niên mang
theo ta thoát chạy ra khỏi vòng vây.

Mà những người đó vẫn đứng tại chỗ không nhúc nhích,
tư thế kỳ quái.

Chẳng lẽ… đây là điểm huyệt trong truyền thuyết sao?

Liễu Họa Niên lúc này mới vươn một tay ra, ngón giữa
và ngón cái nhẹ nhàng bắn ra, những người đó liền ngã ầm xuống, đồng thời ngã
cùng về một hướng.

… Giống như ảo thuật.

“Có đẹp không?” Hắn híp mắt cười cười hỏi ta.

Nhưng mà, vì sao ta lại không dám tùy ý trả lời hắn?
Chỉ có thể run sợ mà cúi đầu, nhìn thấy cánh tay đang ôm bên hông ta, loại đụng
chạm như vậy càng lúc càng nóng lên.

Bên tai nghe Liễu Họa Niên hỏi: “Đó là xe ngựa của
nàng phải không?”

Ta đành ngẩng đầu, thấy góc tường cách đó không xa có
đỗ một chiếc xe ngựa, bỗng nhiên cảm thấy vỡ vụn… ta cuối cùng cũng biết vì sao
mà mới xuất hành chưa được bao lâu đã bị sơn tặc theo dõi. Nhìn xem, càng xe
nạm bạch ngọc, bánh xe óng ánh vàng, rèm xe trạm long tú phượng, nóc xe tạo
hình bằng ngọc lưu ly… Tất cả đều vô cùng phô trương, kêu gọi “Ta rất có tiền,
mau tới đánh cướp.”

Lúc trước ngồi trên xe chỉ cảm giác không thoải mái,
hiện tại vừa thấy, rõ ràng là cố tình hại ta mà! Tô Tiểu Bạch ngươi giỏi lắm,
ngươi cố tình tìm một chiếc xe chướng mắt như vậy cho ta đi?

Đợi đã, đang hận nghiến răng nghiến lợi, đột nhiên nhớ
tới… không thấy Tiểu Bạch.

Từ sau khi cầm kiếm nữ nhân cùng đèn lồng nữ nhân xuất
hiện, hắn bỗng nhiên biến mất không tung tích, bên này phát ra tiếng động lớn
như vậy cũng không thấy hắn lộ diện, hắn đi đâu?

Bất chấp tất cả, ta giãy ra khỏi tay Liễu Họa Niên,
nhắm hướng căn nhà phía trước mà chạy tới, vừa chạy vừa gọi: “Tiểu Bạch? Tiểu
Bạch ngươi ở đâu! Tiểu Bạch —–”

Không phải là hắn bị sơn tặc bắt lại chứ? Theo lý
thuyết thì không phải… Hay là hắn thấy Liễu Họa Niên xuất hiện, liền cho rằng
nhiệm vụ của mình đã hoàn thành, cho nên vỗ mông chạy lấy người?

“Tô Tiểu Bạch! Mau ra đây! Mau ra đây — ” Ta vừa vội
vừa tức lại đâm ra sốt ruột, lục soát khắp các phòng đều không thấy ai, không
những không có Tô Hạnh, mà sơn tặc cũng không biết đi đâu. Đây, đây rốt cuộc là
đã xảy ra chuyện gì? Mắt thấy bên kia còn một phòng chưa tìm tới, vội vàng tiến
lên, đá một cước văng cửa: “Tô Tiểu…”

Thanh âm dừng lại giữa chừng.

Ta há miệng, nhưng chữ kế tiếp làm thế nào cũng không
thốt ra được, bởi vì, cái cổ yếu ớt, đáng thương của ta bị chặn lại bởi một
thanh đao lớn. Cùng lúc đó, người cầm đao bước tới trước từng bước, ta nhân cơ
hội không thể không lùi về phía sau một chút, người đó bước thêm một bước nữa
ra khỏi phòng.

Người cầm đao vuốt tóc một cái, sóng mắt lưu chuyển,
nũng nịu nói: “Liễu lang, chàng rốt cuộc cũng tới…”

Ngọn đèn bên ngoài chiếu lên người nàng, y phục màu
sắc xanh đỏ, búi tóc cắm đầy châu hoa, trên má còn có hai mảng son hồng, 
hợp lại thành bốn chữ – vô cùng thê thảm.

Không phải ai khác, đúng là trại chủ nơi này – cũng là
Lâm Nguyệt Tịch.

Rõ là trước có lang sau có hổ, cả hai đều không ăn
chay, trong nhất thời ta cảm thấy tuyệt vọng: phải làm sao bây giờ? Đêm nay ta
còn có thể bình an vô sự rời khỏi này quỷ quái này sao?

Rất nhanh ta liền biết được đáp án.

Liễu Họa Niên từ đầu tới cuối nhìn chằm chằm vào nàng,
bỗng nhiên ngẩng đầu lên trời cả kinh nói: “A, sao băng!”

Lâm Nguyệt Tịch theo bản năng cũng ngẩng đầu lên nhìn,
một đạo hồ quang xẹt qua, trong nháy mắt cổ ta thoát khỏi lưỡi đao uy hiếp, sau
đó thân thể xoay một vòng, bị ôm chặt bay lên.

Phía sau truyền đến tiếng bước chân dồn dập, cùng
tiếng gọi thất thanh: “Liễu lang! Liễu lang! Đợi đã…đợi đã…”

Thanh âm này càng lúc càng xa, cuối cùng không nghe
thấy nữa.

Liễu Họa Niên ôm chặt ta một hơi lao xuống sau núi,
mới dừng lại bên dòng suối, thả ta ra, sắc mặt trắng bệch, trên mặt vẫn còn vẻ
khiếp sợ.

Ta chợt thấy buồn cười, nhịn không được hỏi: “Nguyên
lai… ngươi… sợ nàng?”

Nét mặt Liễu Họa Niên thoáng giật giật, ta lùi lại…

Không thể nào… Hắn thật sự sợ Lâm Nguyệt Tịch?

9.

Sợ hãi qua đi, tim ta đập lại bình thường, ta không
thể không truy hỏi: “Ngươi vì sao lại sợ nàng? Sợ võ công của nàng? Hay là sợ
khuôn mặt nàng? Hay là…”

Hắn vẫn yên lặng nhìn ta, bất ngờ nói: “Hướng tiểu
thư.”

Ta cả kinh.

Hắn, hắn cư nhiên nhận ra ta? Hắn biết ta là ai? Tại
sao hắn lại biết? Ta liên tiếp tự đặt câu hỏi, hắn cười cười. Liễu Họa Niên vốn
đã rất đẹp, thần thái cử chỉ khi cười mỉm lại càng đẹp thêm mấy phần, tim ta
không chịu yên ổn, lại bắt đầu đập mạnh thình thịch.

“Phượng Hoàng sơn trang Hướng đại tiểu thư, tại hạ đối
với nàng, kỳ thực mộ danh đã lâu.”

Gạt, gạt người?

Ta không phải người giang hồ, ngày thường cũng theo
khuôn phép cũ, không ra cổng trước không bước cổng trong, mặc dù có người cha
cả thiên hạ đều biết, cũng từng có vị hôn phu mang chút ác danh, nhưng bản thân
ta lại tuyệt đối vô danh vô tánh, nghĩ như thế nào cũng không có khả năng một
đại nhân vật như Liễu Họa Niên lại nghe nói tới ta…

Ta ôm một bụng hồ nghi, mà hắn vẫn cười cười: “Nàng có
phải sinh vào giờ Ngọ, ngày Thân Tử, tháng Tuấn Canh, năm Tân Mão không? ”

“Làm sao ngươi biết?” Ta kinh ngạc.

“Ngày hôm đó trời đổ mưa xuân, mẫu thân nàng sau khi
ăn một đĩa Tương Tư Mai, bụng đau không chịu được, hạ sinh ra nàng. Do đó, đặt
tên cho nàng là Ti Vũ, đồng âm với ‘Tương tư vũ’.”

“Làm sao ngươi biết?” Ta kinh hãi.

“Nàng rất thích đồ ngọt, không thể kháng cự kẹo đường
nước quả, từng béo đến một trăm hai mươi cân, vì vậy trước đây có ngoại hiệu là
phì muội”

Quạ đen bay ngang đỉnh đầu… giọng nói ta đổ dồn lại
nhanh đến phát rung: “Ngươi, ngươi vì sao lại biết…”

“À…” Liễu Họa Niên dù bị truy hỏi vẫn ung dung đưa một
ngón tay lên gãi gãi đầu, rõ ràng chỉ là động tác bình thường, nhưng ở trên
người hắn lại trở nên vô cùng tao nhã đẹp mắt, “Nàng đàn không tốt lắm, đánh cờ
thì lại rối tinh rối mù, viết chữ từng bị người ta cầm đi dán trên tường trừ
tà, vẽ tranh còn dọa khóc trẻ con, trù nghệ không thông, nữ hồng càng không
biết, trên cơ bản mà nói, trên người nàng thể hiện hoàn toàn triệt để câu nói
nữ tử vô tài mới là đức…”

Ta hoàn toàn không biết nên nói gì cho phải.

“Bất quá…” Hắn nói đến đây buông tay xuống, ngưng mắt
cười, đôi mắt đen tỏa sáng lấp lánh, tinh tế đánh giá ta từ đầu đến chân, “Nàng
lớn lên rất đẹp, dung mạo như vậy đích xác có thể bù lại những chỗ thiếu hụt
khác…”

Gương mặt ta lập tức trở nên nóng bừng, trái tim nhỏ
tiếp tục nhảy loạn xạ… hắn, hắn… hắn khen ta đẹp… được một người diễm lệ như
vậy khen ta đẹp….

Ta vừa bối rối vui sướng lại vừa hoảng hốt tưởng như
trong mộng, ngượng ngùng ngước mắt lên nhìn hắn, xoắn xoắn lọn tóc, “Ngươi vì
sao lại biết nhiều chuyện về ta như vậy…”

“Bởi vì nàng không phải là…” Hắn nháy mắt với ta, tinh
nghịch nói, “vị hôn thê của ta sao?”

Một đạo sét giáng xuống, đánh cho nát thịt xương, tan
hồn phách.

Quả thật, vốn dĩ ta có chủ ý muốn gả cho hắn, bởi vậy
trước mặt người khác cứng miệng tự xưng là hôn thê của Liễu Họa Niên cũng không
đỏ mặt, nhưng mà, bây giờ đã gặp được người thật việc thật, không biết là bị
thủ đoạn tàn nhẫn lúc nãy của hắn làm cho sợ hãi, hay là đối mặt với nam tử
tuấn mỹ bức người như vậy làm ta tự biết xấu hổ, tóm lại mà nói, ý nghĩ muốn gả
cho hắn đột nhiên giảm vài phần.

Vì thế, lúc này nghe hắn trêu chọc như vậy, trong
lòng ta giống như có trăm ngàn con sâu nhỏ bò đi bò lại, cảm thấy không được tự
nhiên, nói không nên lời.

“Ta, ta…” Ta lắp bắp, quẫn bách vô cùng: “Ta vì muốn
thoát mạng nên mới nói như vậy, kỳ thực ta, ta không phải…”

Đôi mắt hắn chớp một cái, thu lại nét trêu chọc,
nghiêm mặt nói: “Được rồi, không đùa nàng nữa. Hướng đại tiểu thư muốn đi đâu?
Ta hộ tống nàng.”

Ai da? Đi đâu đây?

Nói thật là vấn đề này ta vẫn chưa nghĩ tới. Ta tìm
Tiểu Bạch theo giúp mình, mục đích chính là muốn đi Giang Nam tìm Liễu Họa
Niên, không ngờ mới ra khỏi thành đã bị sơn tặc bắt giữ, hơn nữa Liễu Họa Niên
cũng đang ở gần trong gang tấc. Ta vốn nghĩ, con đường tìm kiếm tình yêu hẳn là
phải trải qua thiên tân vạn khổ, gặp bao nhiêu trắc trở, cuối cùng mới hội ngộ
lương nhân(1), từ nay sát cánh bên nhau đến cùng trời cuối đất, làm một đôi
thần tiên quyến lữ rồi hết chuyện, nhưng không nghĩ tới, hiện thực so với kịch
bản tiến triển nhanh gấp mười lần, trực tiếp nhảy đến hữu duyên thiên lí năng
tương ngộ, hơn nữa người này cùng với người trong suy nghĩ của ta lúc đầu không
mấy giống nhau… Tiếp theo ta nên diễn như thế nào đây?

(1) Lương nhân: người
trong mối lương duyên.

Liễu Họa Niên hơi nhướng mày nói: “Thôi thì… để tại hạ
đưa tiểu thư về Phượng Hoàng sơn trang?”

Chuyện này… Tuy rằng lúc này về nhà là lựa chọn tốt
nhất, nhưng vẫn cảm thấy được đã vất vả ra đi, cứ như vậy mà trở về thì có chút
không cam tâm… Hơn nữa, trong lòng có gì đó trống trải, như là còn có đại sự gì
chưa xong… Rốt cuộc là chuyện gì ta?

Suy nghĩ suy nghĩ, ra sức suy nghĩ… cuối cùng cũng nhớ
ra là chuyện gì: “A! Tiểu Bạch!”

“Tiểu Bạch?” Ánh mắt Liễu Họa Niên khẽ biến đổi.

Ta vội kéo tay hắn, lo âu nói: “Nguy rồi nguy rồi, ta
chỉ lo chạy trốn một mình, quên mất Tiểu Bạch còn ở sơn trại! Ta và Tiểu Bạch
cùng bị bắt, ngươi giúp ta đi cứu hắn có được không?”

“Cùng bị bắt?” Liễu Họa Niên nhíu mày, “Trước khi cứu
nàng ta đã tuần tra qua, trong Hồng Ngưu trại không có con mèo con chó nào.

“Tiểu Bạch không phải con mèo con chó…” Mặt ta đen
lại, “Hắn là người, là một con người, trước đây là… “ Không biết vì sao, bốn
chữ ‘hôn phu của ta’ đúng là không thốt ra được.

May thay Liễu Họa Niên cũng không để ý, chẳng qua chỉ
nói: “Vậy thì càng không có. Ta xác nhận là chỉ có một mình nàng bị giam giữ.”

Ta cẩn thận nhớ lại, đúng là như vậy. Tối hôm đó Tiểu
Bạch đã chạy ra đây, sau đó vẫn ẩn nấp trong tường rào, có lẽ bọn sơn tặc cũng
thực sự không biết đến sự tồn tại của hắn, nhưng mà không nhìn thấy hắn, ta vẫn
không an tâm. Bởi vậy, ta dùng phương pháp trăm lần đều linh nghiệm, ra vẻ đáng
thương chớp chớp mắt với Liễu Họa Niên…

Liễu Họa Niên thấy ta như thế, đặt tay lên môi, dường
như đang cười, lẩm bẩm nói: “Thật đúng là giống y như miêu tả nha…”

“Hả? Sao cơ?”

“Không có gì.” Hắn ho nhẹ vài cái, nghiêm mặt nói, “Ta
không phải không thể quay lại sơn trại, chẳng qua, ta không muốn tình cờ gặp
lại Lâm Nguyệt Tịch kia. Hôm nay sắc trời đã muộn, không bằng trước tiên chúng
ta tìm khách điếm nghỉ ngơi một chút, ngay mai trở lại cứu?”

Việc đã đến nước này, ta chỉ có thể gật đầu.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.