Hẹn Đẹp Như Mơ - Phần 04 - Chương 03

3

Cuối cùng, anh nói:
“Anh đến đó thăm em”.

Giai Kỳ không đồng
ý: “Muộn quá rồi, hơn nữa anh vừa mới bị ngã xong, anh là bệnh nhân đừng chạy lung
tung. Hay là tối mai em đem vằn thắn đến cho anh nhé”.

Anh cũng không kiên
quyết đòi đến.

Ngày hôm sau cô vẫn
đi làm như bình thường, bởi vì tổ của họ có một case quan trọng, một đống việc cần
làm, cả tổ đều bận quay cuồng, cô không dám xin nghỉ vì như thế sẽ làm tăng thêm
gánh nặng cho đồng nghiệp.

Các đồng nghiệp rất
quan tâm đến vết thương của cô. Lúc ăn cơm trưa, Châu Tịnh An phê bình Giai Kỳ:
“Cậu lại còn đuổi theo tên cướp, cậu nhìn vết thương của cậu đi, cậu nói xem hành
động như thế, rốt cuộc nên gọi là dũng cảm hay gọi là ngu ngốc hả? Nói cậu ngốc,
thì trong lòng lại có biết bao ngóc ngách, nói cậu thông minh, cậu lại ngốc đến
mức hết thuốc chữa”.

Giai Kỳ nói: “Từ Thời
Phong cũng thường nói như vậy, này, cậu và anh ấy đúng là rất giống nhau đấy”.

Châu Tịnh An chau
mày lại, như thể ăn phải ớt: “Thôi xin cậu! Đừng nói đến loại đàn ông đó trong lúc
tớ đang ăn cơm”.

Không hiểu sao, hai
người đó đều không thích nhau, mỗi lần Giai Kỳ nhắc đến Châu Tịnh An trước mặt Từ
Thời Phong, Từ Thời Phong liền nói: “Cô ta là cái đồ độc mồm độc miệng”.

Còn nhắc đến Từ Thời
Phong, Châu Tịnh An liền nói anh tính toán chi li, nhỏ mọn cay nghiệt.

Ba người họ đã từng
ăn chung một bữa cơm với nhau, kết quả là chỉ có một mình Giai Kỳ cắm đầu ăn, còn
Từ Thời Phong và Châu Tịnh An thì cứ tôi một câu, anh một câu. Từ chuyện nước chanh
có nên thêm đường hay không đến cả nam nữ thật sự có quyền lợi bình đẳng trong xã
hội hay không, câu nào câu nấy đều có ý đả kích, đá xoáy nhau như cơn mưa đạn, mỉa
mai nhau từ đầu đến cuối. Lúc Giai Kỳ ăn đồ điểm tâm, hai người đang tranh luận
gay gắt đến vấn đề sắp xếp của Mỹ trong quân sự của Hàn Quốc, quả thật làm cho Giai
Kỳ cảm thấy phải ca ngợi hết lời. Từ Thời Phong thì không nói làm gì, dù gì anh
cũng nhờ vào miệng lưỡi của mình mà kiếm ăn, trên tòa án ăn nói đĩnh đạc bao nhiêu,
sở trường là quay đối phương đến chóng mặt. Nhưng biểu hiện hôm nay của Châu Tịnh
An quả thật làm cho Giai Kỳ phải sửng sốt, lần đầu tiên cô mới thấy một người phụ
nữ có thể đấu khẩu với Từ Thời Phong mà không bị lép vế. Kết quả là Châu Tịnh An
không chịu nổi sự ngưỡng mộ của Giai Kỳ, phản đối: “Thế đã là cái gì, nhớ năm đó
đến Singapore, tớ còn là một thành viên trong đội hùng biện của trường đấy”.

Giai Kỳ lại càng ngưỡng
mộ hơn, chỉ thiếu nước xin Châu Tịnh An ký tên cho.

Buổi chiều Giai Kỳ
bất ngờ xin nghỉ để đi đến đồn công an nhận diện kẻ tình nghi, Châu Tịnh An vô cùng
kinh ngạc: “Trên ti vi không phải nói là những vụ như thế này gần đây xảy ra rất
nhiều, nhắc nhở mọi người đề cao cảnh giác sao? Bây giờ mới ngày thứ hai, xử lý
vụ án nhanh thế cơ à?”.

Giai Kỳ nói: “Đồn
công an gọi điện đến, nói là tên cướp sáng sớm nay đã ra đầu thú”.

Châu Tịnh An lại càng
bất ngờ hơn: “Tên tội phạm hung ác như vậy, lại đột nhiên có lương tâm ngoan ngoãn
ra tự thú sao?”.

Đến đồn công an, viên
cảnh sát phụ trách tiếp đón Giai Kỳ rất nhiệt tình, trước tiên mời cô ngồi xuống,
lại rót trà cho cô, cuối cùng lấy ra vật chứng: “Cô xem xem, chuỗi tràng hạt này
là của cô phải không?”.

Giai Kỳ nhận ra chính
là chuỗi tràng hạt mà Lão Mạch tặng cô, lúc đó nó rơi đầy ra mặt đất, bây giờ không
ngờ lại được đặt trong túi vật chứng không thiếu một hạt nào, ngay cả sợi dây bị
đứt cũng ở đó. Không kìm được cảm kích: “Là của tôi, cảm ơn các anh đã chu đáo như
vậy, giúp tôi nhặt từng hạt về”.

Viên cảnh sát cười
một tiếng, nói: “ Đây là tên tội phạm đã mang đến khi tự thú - chuỗi tràng hạt này,
hắn ta dám không nhặt từng hạt sao?”.

Giai Kỳ cảm thấy hơi
nghi hoặc, luôn cảm thấy dường như lời nói của anh ta có ẩn ý.

Quá trình nhận dạng
giống cảnh quay chậm trên phim, qua tấm kính chỉ ra tên tội phạm đó chính là tên
cướp. Giai Kỳ cảm thấy khó chịu, vì mới qua có một đêm, tên tội phạm đó, trên tai
và tay đều băng bó, lại bị thương giống hệt cô. Khuôn mặt tên tội phạm rất rõ ràng,
Giai Kỳ vừa nhìn đã nhận ra đó là tên cướp.

Nhận dạng xong, cảnh
sát lại nói riêng với cô: “Đợi đến khi kết thúc vụ án, mới có thể trả lại cho cô
chuỗi tràng hạt này”.

Giai Kỳ nói: “Không
sao".

Viên cảnh sát đó lại
cười một lúc, rồi mới nói: “Cô yên tâm, vật chứng quan trọng chúng tôi sẽ giữ gìn
cẩn thận”.

Bây giờ Giai Kỳ mới
cảm thấy chuỗi tràng hạt đó chắc là không bình thường, nhưng nhất thời không nghĩ
gì sâu xa cả. Đi khỏi hành lang, đúng lúc qua một phòng làm việc lớn, mấy viên cảnh
sát đang nói chuyện với nhau, ở giữa có một người cầm cốc trà nước bọt bắn tung
tóe, nói rằng: “Mọi người đừng thấy chuỗi tràng hạt đó bình thường, đó là chuỗi
bồ đề xuyên bằng sợi vàng, chính giữa là bốn hạt ngà voi hình hoa sen, cả thành
phố này các cậu không tìm được chuỗi thứ hai đâu. Nhưng phàm là người có chút hiểu
biết, không ai dám không nhận ra chuỗi hạt đó…”.

Giai Kỳ đi chậm lại,
chỉ nghe thấy người đó nói chuyện rất đặc sắc: “Bọn họ coi trọng tam đao lục động(40),
nhưng nghe nói là do Lão Mạch tặng, nói rằng cô em gái này trong băng đảng vốn dĩ
không có ai biết, kẻ không biết thì không trách. Cho nên chỉ bảo tên đó tự chém
hai nhát y hệt, một nhát trên tai, một nhát trên tay, sau đó bảo hắn đến đồn của
chúng ta tự thú…”.

(40) Tam đao lục động: Trong băng đảng xã hội đen,
khi làm một việc không thể tha thứ được, cầu xin sự tha tội từ đối phương, sẽ phải
tự mình dùng dao chém vào cơ thể ba nhát, từ đó gọi là “Tam đao lục động”. Đó là
một hình thức tự trừng phạt (BTV).

Giai Kỳ như đang nghe
một câu chuyện ly kỳ, không ngờ rằng Lão Mạch chủ quán cháo lại là một nhân vật
như thế, chẳng trách mà cô luôn cảm thấy hành động, phong thái của anh ta không
hề tầm thường, có khí phách của nghĩa hiệp thời xưa, không ngờ lại là nhân vật truyền
kỳ bí ẩn trong thành phố. Còn cái mạng sống này của cô, lại là nhờ vào chuỗi tràng
hạt đó mà mới có thể bảo toàn được.

Cô cảm thấy mình rất
may mắn, đi ra khỏi đồn công an, liền gọi điện cho Nguyễn Chính Đông. Định nhờ anh
giúp chuyển lời cảm ơn đến Lão Mạch, không ngờ điện thoại của Nguyễn Chính Đông
lại tắt máy, gọi đến điện thoại ở phòng bệnh, chuông reo một hồi lâu cũng không
có người nghe.

Cô cảm thấy hơi kỳ
lạ, nhưng nghĩ rằng chắc là anh đang làm trị liệu, nên cũng không để ý lắm. Xem
đồng hồ không còn sớm nữa, cô liền đến siêu thị mua thức ăn, rồi về nhà làm vằn
thắn, sau đó mới xách bình giữ nhiệt, bắt taxi đến bệnh viện.

Tầng phòng bệnh đó
vẫn yên tĩnh như trước đây, cô gõ cửa không thấy có người trả lời, thử xoay xoay
ổ khóa, cũng bị khóa, nên đi đến chỗ mấy y tá hỏi: “Xin hỏi bệnh nhân phòng 1708
đi làm trị liệu rồi phải không?”.

Cô y tá ngẩng đầu
lên nhìn cô, nhận ra cô thường xuyên đến, liền nói: “1708 xuất viện rồi”.

Giai Kỳ sững lại một
lát, hỏi lại lần nữa: “Xuất viện rồi?”.

Cô y tá nói: “Đúng,
sáng nay bệnh nhân kiên quyết đòi xuất viện, mấy vị giáo sư đều không đồng ý, cuối
cùng viện trưởng Triệu quản lý nghiệp vụ ra mặt dàn xếp, mới ký tên cho anh ta xuất
viện".

Giai Kỳ hỏi: “Vậy
anh ấy về nhà rồi à?”.

Y tá lắc đầu, nói:
“Cái đó chúng tôi cũng không biết”.

Trong lòng Giai Kỳ
rối cả lên, xách chiếc bình giữ nhiệt nặng trình trịch lên, cô không biết mình đã
xuống lầu bằng cách nào. Ngỡ ngàng ngẩng đầu lên, mới biết mình đã đứng ở dưới cổng
bệnh viện, đường sá lúc hoàng hôn nhốn nháo, nhưng nhất thời lại không biết mình
đang nghĩ gì. Rút một tay ra thử gọi điện thoại cho anh, vẫn cứ tắt máy. Sau khi
ngắt điện thoại cô cảm thấy vô cùng hoang mang, dường như bây giờ mới biết, ngoài
số điện thoại của anh ra, cô không có cách nào khác có thể liên lạc được với anh.

Đến tối, cô đã gọi
điện cho Nguyễn Chính Đông không biết bao nhiêu lần, vẫn là câu nói xin hãy gọi
lại. Giai Kỳ không kìm được sốt ruột, chỉ sợ rằng bệnh tình của anh có chuyển biến
gì, nhưng không thể nghĩ ra vì sao anh lại nhất quyết đòi xuất viện, hơn nữa còn
vội vàng như thế.

Cả đêm cô không ngủ
được, ngày hôm sau liên tục gọi điện cho Nguyễn Chính Đông nhưng anh vẫn cứ tắt
máy, cô đứng ngồi không yên, cuối cùng đành gọi đến đài truyền hình, qua bao nhiêu
người, tốn bao nhiêu công sức mới hỏi được số điện thoại của Nguyễn Giang Tây

Nguyễn Giang Tây đang
đi công tác ở tận Vân Nam, nghe điện thoại của cô vô cùng bất ngờ, nghe cô nói Nguyễn
Chính Đông xuất viện, càng cảm thấy kinh ngạc hơn: “Cái gì? Cô đợi một lát, tôi
gọi điện về nhà hỏi xem sao”.

Một lúc lâu sau cô
ấy mới gọi điện lại, trong giọng nói đượm vẻ lo lắng: “Anh ấy không về nhà, người
làm nói anh ấy không về qua nhà. Tôi gọi đến chung cư của anh ấy cũng không có người
nghe. Người làm ở hai biệt thự tại Tây Sơn và Mật Vân cũng nói anh ấy không qua
đó. Mấy hôm nay cha mẹ tôi ra nước ngoài, anh ấy chắc chắn là giấu mẹ chuyện xuất
viện".

Lòng Giai Kỳ chùng
xuống, bỗng nhiên cảm thấy sợ hãi.

Tan ca, Giai Kỳ chần
chừ một lúc, không đi về hướng tàu điện ngầm như mọi lần, mà đi đến một trạm xe
bus bắt xe số 300. Đã nhiều năm rồi Giai Kỳ không đi tuyến xe đó nữa, không ngờ
chỉ có mấy năm ngắn ngủi, mà tuyến đường này đã đông đúc như vậy. Trên chiếc xe
đông chặt như nêm, tưởng chừng không có cả chỗ đứng. Thời tiết quá lạnh, trên cửa
kính xe toàn hơi nước trắng đục, bên ngoài cửa sổ lờ mờ, bầu trời thành phố dần
tối đi, còn cô bị kẹt trong dòng người đông đúc, không muốn nghĩ bất cứ việc gì.

Người lên xe quá đông,
nhung nhúc như những con cá mòi, không khí ngột ngạt vô cùng, Giai Kỳ cảm thấy không
thở nổi, cuối cùng đành xuống xe.

Sau khi xuống xe cô
ngẩng đầu lên nhìn mới biết là hồ Ngọc Uyên.

Trời rất lạnh, những
chiếc xe bus đang lần lượt rời bến, mọi người đều vội vội vàng vàng, chỉ có cô một
mình cô độc trong gió đông lạnh buốt, không biết phải làm thế nào.

Cô đút tay vào túi
áo, đi đến cổng chính của công viên, nhân viên quản lý ở cổng nhìn cô hơi hoài nghi,
nhắc nhở cô: “Sắp đóng cửa rồi”.

Sau khi vào công viên,
đi men theo con đường rất lâu, cô mới ngồi xuống một chiếc ghế dài.

Cũng đã rất lâu rồi
cô không vào công viên này, lần cuối cùng đến, là đi với Mạnh Hòa Bình. Lễ hội hoa
anh đào rất đông người, để chiếm lấy một chỗ đẹp chụp ảnh phải đợi rất lâu, chụp
đôi phải nhờ một đôi tình nhân khác chụp hộ.

Những bức ảnh đó sau
này không còn nữa, dưới những cánh hoa rơi lất phất như từng đợt mưa hoa, anh ôm
cô mỉm cười.

Thước phim quay chậm
của tuổi thanh xuân của những mơ ước hiện ra nụ cười hạnh phúc.

Một cụ già chạy chầm
chậm qua trước mặt cô, tiếng bước chân thình thịch, có tiết tấu. Gió rất lạnh, lạnh
đến nỗi tê dại cả đầu óc. Cô lấy điện thoại ra, tìm số của Nguyễn Chính Đông, chuẩn
bị ấn nút gọi đi, nhưng chần chừ, cuối cùng gập máy lại.

Cô cứ ngồi cho đến
tận lúc công viên đóng cửa, cô rất đói nên sau khi ra khỏi công viên liền đi đến
cửa hàng Pizzahut, gọi một cốc sôcôla nóng và một chiếc pizza, pizza cay đến nỗi
cô phải sụt sịt liên tục, cuối cùng ăn hết hơn một nửa chiếc, bản thân cũng tự cảm
thấy mình rất dũng cảm.

Ăn no rồi, sẽ vui
vẻ hơn.

Châu Tịnh An thường
nói như vậy.

Bây giờ cô đã ăn no,
nhưng không hề cảm thấy vui chút nào.

Cứ đờ đờ đẫn đẫn như
thế cho đến tận cuối tuần, bởi vì bận nên cơ thể cô cũng hơi tê dại, Nguyễn Chính
Đông biến mất như thế, dường như không để lại chút dấu tích nào. Lúc đầu, hàng ngày
cô đều gọi vào số điện thoại của anh mấy lần, nhưng anh vẫn tắt máy, dần dần cô
cũng không gọi nữa, cô cũng nghĩ đến việc có nên gọi cho Giang Tây không, nhưng
nghĩ lại, rồi thôi.

Lần cuối cùng đến
bệnh viện kiểm tra vết thương, đúng lúc có một trận tuyết rơi.

Đây là trận tuyết
rơi đầu tiên trong mùa đông năm nay, những bông tuyết rơi trên cửa kính, vang lên
xào xạc.

Bác sĩ nói: “Vết thương
lành rất nhanh, có thể không cần đến nữa.”

Chỉ mất một tuần vết
thương đã lành, để lại một vệt nho nhỏ màu đỏ, khả năng phục hồi của cơ thể nhanh
đến mức không ngờ.

Buổi chiều cùng với
các đồng nghiệp ở bộ phận nhân lực đến trường học làm công tác tuyên giảng, vì không
đủ người, lại đến trường cũ của cô, nên cô đến đó giúp đỡ.

Buổi tuyên giảng vô
cùng thành công, không khí rất tốt, công ty của cô cũng có danh tiếng trong ngành,
nên được hoan nghênh tương đối nhiệt liệt. Buổi tuyên giảng kết thúc, cô cùng đồng
nghiệp đi ra từ hội trường, đột nhiên có người đuổi theo xuống cầu thang: “Chị gì
ơi, đợi một lát".

Một cậu sinh viên
thở hổn hển đuổi theo, cô cho rằng đối phương có vấn đề gì cần tư vấn, ai ngờ người
đó rất tự nhiên giới thiệu bản thân với cô: “Chị này, chị còn nhớ em không? Em là
Ngô Bá Úc”.

Cô nhất thời không
phản ứng kịp.

Người đó lấy tay chặn
trước mặt mình, nhìn cô từ khe hở giữa các ngón tay, ánh mắt lộ ra vẻ nghịch ngợm.

Trong chốc lát cô
nhớ ra, buổi sáng vô cùng lúng túng đó, mình bị cậu ta làm kẹt trong phòng ngủ của
Nguyễn Chính Đông. Không ngờ cậu ta lại là đàn em của mình, hơn nữa lại tình cờ
gặp nhau ở đây.

Cậu ta mỉm cười nói:
“Chị mời em ăn bữa cơm nhé, trên người em chẳng có đồng nào cả”.

Một anh chàng dễ thương
và rất thẳng thắn, trước lời yêu cầu của cậu ta, Giai Kỳ đưa cậu ta đến cửa hàng
ăn nhanh, cậu ta ăn liền một lúc hai cái hamburger, ba miếng thịt gà cuốn, vẫn còn
tiếp tục ngoạm cánh gà, Giai Kỳ sợ cậu ta nghẹn, vội vàng nói: “Ăn từ từ thôi”.
Cậu ta uống ừng ực hết nửa cốc coca, sau đó xoa bụng than thở: “Ôi chao, thật là
thoải mái”.

Cậu ta giải thích
với cô: “Em không về nhà nên không được lấy tiền sinh hoạt, mẹ em muốn ép em về,
em không chịu, em thà chết đói, cũng không chịu khuất phục".

Giai Kỳ cảm thấy buồn
cười: “Vậy em cũng không thể nhịn đói thế này suốt được, có chuyện gì mà lại phải
cãi nhau với mẹ mình chứ?”.

Ngô Bá Úc nói: “Con
người mẹ em ấy, chị không biết đâu, ôi, thật là một lời không thể nói hết được…
ôi”.

Cậu ta nói một câu
mà than hẳn hai tiếng, Giai Kỳ nhìn khuôn mặt chau mày đau khổ một cách rất nghiêm
túc đó, không kìm được phì cười. Ngô Bá Úc nói: “Chị à, chị đừng cười, mẹ em ấy,
ngay cả anh trai em, chính là anh Đông Tử ấy, cũng sợ gây chuyện với bà - sáng hôm
em đến chung cư của anh ấy, chính là hôm mà em gặp chị, em cũng không dám nói với
anh ấy, thật ra mẹ em ép em đến đó, chị xem xem, hành động của bà thật là quá đáng
sợ”.

Giai Kỳ ngẩn người
ra.

Ngô Bá Úc nói: “Em
nói cho chị nghe, nhưng đừng nói với anh em đấy, anh ấy nhất định sẽ rất tức giận.
Tối hôm trước đó, mẹ em thấy anh ấy mua đồ ở siêu thị, cũng không biết là anh ấy
mua đồ gì mà làm cho mẹ em bị kích động, về đến nhà nói chắc như đinh đóng cột là
anh ấy giấu một người phụ nữ ở nhà, uy hiếp dụ dỗ em giúp bà dò la tình hình. Đáng
thương là em muốn nghỉ hè đi Nepal, không thể không bị bà mua chuộc. Nhưng hôm đó
em về một tiếng cũng không lộ ra cho bà biết, thật đấy! Em lấy nhân cách ra bảo
đảm, nếu không thì chị đã bị cả thế giới này biết đến rồi. Em thấy bà rất phiền
phức, nhưng những người thân lại thích nghe mấy lời phân tích của bà. Phụ nữ trung
niên là khó ứng phó nhất, chị nói xem anh em đã bao nhiêu tuổi rồi, bọn họ vẫn còn
lấy chuyện can thiệp vào cuộc sống riêng tư của người khác làm trò vui. Chị yên
tâm, em kiên quyết ủng hộ chị và anh ấy, đánh chết em cũng không khai hai người
ra đâu”.

Cậu ta hùng hồn nói,
lúc đầu Giai Kỳ cảm thấy buồn cười, sau dần dần cảm thấy chua xót.

Nghĩ lại ngày hôm
đó, lúc ấy anh đỏ cả mặt, chắc là cả đời này anh cũng chưa từng giúp con gái mua
thứ đồ đó.

Chỉ vì cô.

Nghĩ đến điều này,
cô liền cảm thấy một nơi nào đó ở trong lòng đang đau âm ỉ. Cô nói với Ngô Bá Úc:
“Em mau ăn đi”. Rồi lấy mấy trăm tệ ra đưa cho cậu ta: “Dù thế nào cũng đừng nhịn
đói, số tiền này em cầm lấy mà ăn cơm, nhưng vẫn nên về nhà, dù gì cũng là mẹ của
mình, bớt cãi nhau với bà đi”.

Ngô Bá Úc không chịu
nhận tiền, nói: “Em làm thêm tiết kiệm được một ít, tháng trước giúp phòng công
nghệ làm phần mềm bài học. Mấy ngày nữa sẽ phát tiền, chị yên tâm”. Giai Kỳ nói:
“Vẫn còn mấy ngày nữa em vẫn cần phải ăn cơm chứ”. Đặt tiền vào tay cậu ta, dặn
dò: “Nếu không có tiền thì về nhà đi, cha mẹ của mình, cho dù có nhiều khuyết điểm
hơn nữa, cũng vẫn là người thân quan trọng nhất, đừng để đến lúc mất đi họ rồi mới
thấy tiếc”.

Ngô Bá Úc nghĩ một
lúc, gật gật đầu.

Cuối cùng cậu ta nói:
“Chị à, tiền đến lúc đó em bảo anh em trả cho chị”.

Giai Kỳ nói: “Không
cần đâu”. Ngừng lại một lúc mới nói: “Chị còn nợ anh ấy mà”. Tối hôm đó Giai Kỳ
không ngủ được, cứ nằm mơ, mơ thấy lúc nhỏ, đeo cặp sách đi học, trời mưa, ngõ hẻm
vừa sâu vừa dài, chỉ có tiếng bước chân của cô, lóc cóc bước đi. Mưa rơi tí tách,
hai bên ngõ hẻm là tường trắng gạch đen đều bị mưa làm cho mờ nhạt, từng lùm cây
xanh lớn, vượt qua đầu tường, nước mưa tí tách tí tách rơi xuống từ cành cây, còn
cô cứ đi cứ đi mãi, giày cũng bị ướt sũng, vừa lạnh vừa ướt. Những đứa trẻ khác
đều được cha mẹ cầm ô đón về nhà, chỉ có cô, một mình cô độc đi dưới mưa trong con
hẻm nhỏ, trời dần dần tối, cô bắt đầu đau dạ dày, đau đến nỗi quỳ ở đó không động
đậy được, một mình dựa vào tường, nắm chặt quai cặp, che trước ngực, những bụi trắng
trên tường dính vào quần áo cô, cô vẫn còn sợ bẩn, vì sợ cha phải vất vả giặt quần
áo cho cô. Cô đau đến mức không thở nổi, cứ toát mồ hôi lạnh. Có tiếng người ở xa
vọng lại, âm thanh đơn điệu, tiếng được tiếng mất, nghe như tiếng chuông cảnh tỉnh.

Cuối cùng đau quá
tỉnh dậy, cô mới biết điện thoại đang reo, theo bản năng lần mò nhấc ống nghe lên,
cơ thể đã đầm đìa mồ hôi, vẫn chưa tỉnh táo lại.

Cô khàn giọng “a lô”
một tiếng, đầu bên kia lại không có ai đáp. Cô nhìn nhìn đồng hồ báo thức, không
biết nửa đêm rồi còn có ai gọi điện đến nữa.

Cô lại “a lô” một
tiếng nữa, đột nhiên ngộ ra, tay chân luống cuống vội vàng ngồi dậy, không cẩn thận
lôi dây điện thoại, cô sợ lôi tuột mất dây điện thoại, nhất thời cuống cuồng, cả
cơ thể mất thăng bằng, rầm một tiếng lật từ trên giường xuống, còn kéo theo cả điện
thoại ngã xuống đất. Một lúc lâu sau cô mới bình thường trở lại, ôm chặt bụng và
đầu gối đang đau vì ngã, ngồi trên đất thở hổn hển, may mà điện thoại không bị hỏng.

Có lẽ do tiếng động
bên này đầu dây quá lớn, cuối cùng anh mở miệng, giọng nói khào khào: “Em sao thế?”.

Giai Kỳ sợ anh dập
điện thoại, cẩn thận hỏi: “Anh đang ở đâu? Anh chạy đi đâu vậy hả?”.

Báo cáo nội dung xấu