Hẹn Đẹp Như Mơ - Phần 04 - Chương 04

4

Kết quả là “cạch”
một tiếng, anh vẫn cứ dập điện thoại.

Giai Kỳ tức muốn chết,
nắm chặt ống nghe mắng Nguyễn Chính Đông là đồ khốn, nhưng điều bực mình nhất đó
là mắng anh mà anh cũng đâu có biết. Cuối cùng tỉnh táo lại, cô vẫn ngồi trên nền
nhà lạnh giá, hai bàn chân đã bị lạnh cóng từ lâu. Trèo lên giường run cầm cập một
lúc mới trở lại bình thường, chỉ nghỉ đến việc ngày mai ra bưu điện lấy danh sách
số điện thoại, không tin là không thể tìm ra anh.

Kết quả là nửa đêm
bị dằn vặt, buổi sáng mơ màng ngủ quên mất. Cô chạy như bay đến bến tàu điện ngầm,
đúng vào giờ cao điểm, bên trong khoang tàu chật chội, cô như cây kem bông bị đè
bẹp, ra khỏi bến tàu điện ngầm vẫn chưa thể trở lại nguyên hình. Thở hổn hển đi
đến phòng làm việc, cuối cùng cô vẫn bị muộn năm phút, vừa mới ngồi xuống thì nhận
được điện thoại của thư ký của sếp: “Cô Vưu, tổng giám đốc Vương mời cô đến phòng
làm việc một chuyến”.

Sáng sớm đi muộn đã
bị ông chủ triệu kiến, không khỏi cảm thấy hơi chột dạ. Ai ngờ tổng giám đốc Vương
không có việc gì khác, chỉ đưa cho cô mấy tập tài liệu: “Bên Chi Bằng gọi cô đến
đó một chuyến, cô đến xem rốt cuộc là việc gì?”.

Bất động sản Chi Bằng
là khách hàng quan trọng của công ty cô, có quan hệ hợp tác nhiều năm nay, Giai
Kỳ cho rằng đối phương có sự điều chỉnh trong kế hoạch quảng bá, cho nên cần phải
bàn bạc, cũng không quá để ý, vội vàng thu dọn một lát rồi đi luôn.

Trụ sở của Chi Bằng
cách công ty cô không xa, bắt taxi đi mất không quá mười phút. Xuống taxi, vừa mới
đi vào tòa nhà làm việc của Chi Bằng, bỗng nhiên điện thoại reo lên, là một giọng
đàn ông lạ, giọng phổ thông chuẩn và lưu loát, lịch sự nói: “Tiểu thư Vưu, chào
cô”.

Cô nghĩ rằng đó là
khách hàng, đáp lại: “Xin chào”.

Đối phương nói: “Là
như thế này, tôi là bạn của Nguyễn Chính Đông. Rất xin lỗi vì phải thông qua cách
thức thất lễ này mà hẹn cô ra ngoài, bên công ty Chi Bằng tôi đã dàn xếp rồi, chỉ
là mượn cô Vưu mấy tiếng đồng hồ thôi, có được không?”.

Giai Kỳ khẽ “ồ” nhẹ
một tiếng, nhưng không thể không lấy tinh thần, thủ đoạn ghê gớm khiến người khác
không nghi ngờ như thế này, cách dùng từ lại cẩn thận khách sáo như vậy, xem ra
không phải chuyện bình thường.

“Xe của chúng tôi
đang dừng ở bên kia đường, cô quay người lại, nhìn thấy chiếc xe màu đen đó, hai
chữ số cuối của biển xe là 29”.

Giai Kỳ quay người,
nhìn thấy một chiếc xe Audi A6 trông rất bình thường, hai số cuối của biển xe đúng
là 29. Cô lại gần, một người đàn ông đã đứng ở bên cạnh xe, cử chỉ nhẹ nhàng. “Cô
Vưu”. Anh ta mỉm cười với cô, “Mẹ của cậu Nguyễn Chính Đông muốn gặp cô, xin mời
cô đi theo tôi”.

Mẹ của Nguyễn Chính
Đông trông trẻ hơn so với trên ti vi, rất có khí chất, khoan thai tự nhiên. Nhìn
thấy Giai Kỳ, bà cười thân thiện: “Thực ra đợt trước đã muốn gặp mặt cháu một lát,
nhưng vẫn chưa có cơ hội thích hợp”. Lại hỏi, “Chắc cháu vẫn chưa ăn sáng nhỉ? Thanh
niên bây giờ luôn không biết trân trọng bản thân mình”. Liền quay sang dặn dò người
giúp việc: “Mang hai phần ăn sáng lên đây”.

Trông tứ hợp viện
không hề bắt mắt, nhưng lại có một sự hùng vĩ theo chiều sâu. Căn nhà cổ kính, rất
rộng rãi, phòng ăn có tấm cửa kính lớn hướng về phía nam, ánh nắng trong một ngày
đông quang đãng chiếu xuống làm cho người ta thấy ấm áp. Đồ dùng trong nhà đều mang
phong cách cũ của phương bắc, một chiếc bàn và một chiếc ghế có nước sơn bóng láng
như mực tàu, dưới ánh mặt trời trong suốt, mạ một lớp ánh nhũ vàng nhàn nhạt, trong
chốc lát thời gian dường như quay ngược trở lại mười năm trước. Còn đồ ăn sáng trên
chiếc bàn ăn kiểu cũ bằng gỗ đàn hương đen lại là cháo và quẩy, còn có mấy đĩa dưa
muối chính gốc của miền nam làm rất khéo, dưới ánh nắng nhẹ ấm áp, bát đĩa tinh
xảo, màu sắc món ăn sáng rõ, trông rất ngon miệng. Giai Kỳ sợ thất lễ, chỉ ngồi
xuống bên cạnh bàn cùng bà Nguyễn, bà Nguyễn mỉm cười nói: “Cháu quá gò bó rồi,
cứ coi như là hậu bối ăn cơm cùng với tiền bối là được, cũng chẳng có gì to tát
cả, đúng không?”.

Giai Kỳ cười cười,
bà Nguyễn cũng mỉm cười, nói: “Đúng thế, như thế tốt hơn rất nhiều, những cô gái
trẻ nên cười nhiều một chút”.

Bấy giờ Giai Kỳ mới
thoải mái hơn một chút, ăn sáng cùng với bà Nguyễn, sau đó lại đến phòng khách uống
trà. Bà Nguyễn bây giờ mới nói: “Ta cũng không nói mấy lời khách sáo đâu, cái thằng
Đông Tử quả thật làm người khác lo lắng. Từ nhỏ cha nó và ta đều bận công việc,
rất ít khi có thời gian chăm lo cho nó, ông ngoại nó thương yêu nó nhất trong đám
cháu, nên từ nhỏ đến lớn nó đều rất khái tính, ta cũng hết cách với nó. Sự việc
lần này, nó không nói năng gì liền xuất viện đi mất… nó vẫn là bệnh nhân…”. Mắt
bà sáng lên, trong veo, trông như là nước mắt, “Bây giờ ta thật sự không biết làm
thế nào mới phải…”.

Giai Kỳ không ngờ
bà lại để lộ ra dáng vẻ đó trước mặt cô, cảm thấy không biết phải làm sao, cô nhẹ
nhàng gọi một tiếng: “Cô à”. Lại cảm thấy mình hơi lỗ mãng, chỉ nói một câu: “Cô
đừng lo lắng quá”.

“Quả thật làm người
khác lo lắng, một mình nó đến nhà cũ ở Thượng Hải, bất kể người nhà ai gọi điện
cho nó, nó cũng chỉ nói không sao. Nhưng nó đâu có “không sao” chứ? Lại không chịu
về bệnh viện, việc chữa bệnh của nó không thể trì hoãn được, trong lòng ta rối loạn
hết lên rồi. Ta vốn dĩ muốn để cho Giang Tây đi khuyên anh nó, nhưng cuối cùng nghĩ,
có lẽ người nó muốn gặp thật sự bây giờ không phải là Giang Tây”.

Trong lòng Giai Kỳ
cũng rối loạn, cô im lặng không nói gì. “Cháu à, trong mắt của mỗi người mẹ, con
mình bất kể là lớn đến đâu, đều chỉ là trẻ con, cho nên xin cháu hãy hiểu cho tâm
trạng của ta. Ta mời cháu đến như thế này, chỉ là vì sự ích kỷ của một người mẹ,
hy vọng cháu có thể giúp được Chính Đông”.

Giai Kỳ ngẩng đầu
lên, nói rất nhanh: “Cô không cần phải nói, cháu đều hiểu, bây giờ cháu sẽ đi Thượng
Hải”.

Sau này Giai Kỳ mới
biết người đàn ông đến đón cô là thư ký Trương, người đó làm việc vô cùng nhanh
nhẹn chu đáo, sau khi đi ra từ tứ hợp viện, vừa mới lên xe, liền đưa cho cô mấy
thứ đồ: “Đây là vé máy bay đi Thượng Hải lúc mười một giờ bốn mươi phút, bên công
ty của cô, tôi đã xin phép tổng giám đốc Vương rồi, anh ta cũng đã đồng ý. Bây giờ
xe sẽ đưa thẳng cô đến sân bay. Đây là địa chỉ của Chính Đông ở Thượng Hải, đây
là thẻ tín dụng cùng với ít tiền lẻ, cô đừng từ chối, vì cô không đem theo hành
lý, nên đem theo chút tiền là cần thiết, hơn nữa số tiền này sẽ được trừ vào lương
của Chính Đông”.

Giai Kỳ hoàn toàn
bất ngờ: “Anh ấy có lương?”.

Người nghiêm túc như
thư ký Trương không ngờ lại cười cười: “Đúng thế, cậu ấy có lương”.

Sau khi lên máy bay
Giai Kỳ mới cảm thấy hơi mệt, thời gian bay là một tiếng bốn mươi phút, vì vấn đề
quản lý điều hành bay nên hạ cánh muộn mất mười hai phút. Sóng âm của chiếc máy
bay chở khách lớn đem theo luồng khí đang gào thét dữ dội, vang dội hạ cánh xuống
đường bay, dần dần trượt về phía trước.

Cảm giác đặt chân
xuống mặt đất làm cho người ta thấy yên tâm.

Thượng Hải đang mưa,
thời tiết âm u, mưa lất phất, gió đem theo mưa lạnh ào vào cơ thể cô, lạnh mà ẩm
ướt, dường như sự lạnh buốt còn khiến người ta sợ hãi hơn cả ở Bắc Kinh.

Vì Giai Kỳ đã đi công
tác đến Thượng Hải mấy lần, mỗi lần đều vội vội vàng vàng, lần này cũng vậy, cô
không có tâm trạng mà ngắm cảnh, ra khỏi sân bay liền gọi taxi, đưa tấm danh thiếp
cho lái xe: “Làm phiền đưa tôi đến địa chỉ này”.

Đường rất xa, chiếc
xe đi theo con đường cao tốc ngoằn ngoèo, dần dần đi vào trong thành phố, ngang
qua những tòa nhà cao tầng. Mưa lạnh rơi rả rích bên ngoài cửa sổ, Giai Kỳ nghĩ,
mình gặp anh rồi, nên nói gì mới được đây?

Con đường đó ở sâu
trong thành phố, hai bên đường có rất nhiều cây ngô đồng cao lớn, mùa này mà vẫn
chưa rụng hết lá, lá và cành đan xen nhau giữa không trung. Mưa tạnh dần, vô số
cành lá vây quanh, làm cho bầu trời mưa cắt thành những khe hở nhỏ hẹp, tí tách
tí tách là tiếng mưa đọng trên cành cây rơi xuống. Hai bên đường đều là những căn
nhà cũ kỹ, thỉnh thoảng nhìn thấy một mái nhà tinh xảo, thấp thoáng sau những bức
tường và những cây ngô đồng cao lớn. Con đường tĩnh mịch này dường như không có
một tiếng động, trong một buổi chiều mùa đông như thế. Giai Kỳ khẽ vuốt mái tóc
dài bị những giọt nước mưa nhỏ thấm ướt, cuối cùng cũng tìm được biển số nhà. Tường
rất cao, những tán lá cây lấp ló trên đầu tường, những cây lớn đã rụng hết lá, những
chạc cây ngay ngắn như chiếc lược vươn dài lên trên, nếu là mùa hè, chắc sẽ là một
màu xanh ngắt.

Giai Kỳ bấm chuông
cửa rất lâu, không có người ra mở cửa, gọi điện thoại cho Nguyễn Chính Đông, anh
vẫn tắt máy.

Cô cảm thấy đói, vừa
đói vừa rét.

Cô thấy vui mừng vì
mình không mang theo hành lý, vì đi rất lâu mới nhìn thấy một quán cafe. Cô đẩy
cửa bước vào, bên trong trông không hề bắt mắt, giống như tất cả các quán cafe khác
có một tấm cửa kính lớn sát đất, tường màu đỏ, đã quá trưa nên rất vắng khách. Chỉ
có vài người đang ngồi dán trên ghế sofa.

Cô gọi một tách cà
phê sữa cùng một miếng bánh kem.

Ghế sofa ngồi rất
thoải mái, hương thơm cà phê nồng nàn, bên trên có vẽ hình một chiếc lá xinh đẹp,
mùi vị rất đậm đà. Không ngờ đi lung tung lại có thể tìm được một quán cà phê chính
hiệu như thế này, bánh kem chưa được đem lên, âm nhạc là loại nhạc Jazz nhẹ nhàng
dễ nghe, cô dường như muốn ngủ thiếp đi.

Chiếc ghế sofa ở phía
bên kia có tiếng phụ nữ đang nói chuyện điện thoại rất nhỏ, ánh đèn trong quán dìu
dịu, làm cho khuôn mặt quay nghiêng của cô ấy in bóng trên tấm kính lớn. Lần đầu
tiên Giai Kỳ nhìn thấy có người ăn mặc đẹp đến thế, trên người chỉ một màu đen tuyền,
chỉ choàng một chiếc khăn quàng lớn rực rỡ, chiếc khăn quàng có rất nhiều tua dài,
đung đưa không biết bao nhiêu loại màu sắc, vung vẩy như ráng mây chiều say khướt
trên bờ vai, ôm lấy khuôn mặt rực rỡ như một ngôi sao, vẻ đẹp tự nhiên đó lại giống
Anna Karenina(41) dưới ngòi bút của Lev Tolstoy.

(41) Anna Karenina (tiếng Nga: Анна Каренина): Nhân
vật chính trong cuốn tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Nga Lev Nikolayevich Tolstoy
(BTV).

Có lẽ cô ấy đang nói
chuyện với người yêu, thì thầm, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên, đôi mắt trong sáng linh
động, trông như ráng chiều tà.

Xuất chúng như vậy,
ông trời quả thật là ưu ái cô ấy.

Đúng lúc âm nhạc trong
quán dừng lại, Giai Kỳ lờ mờ nghe thấy cô ấy nói: “Vậy anh đến đón em nhé”.

Ngay cả giọng nói
cũng mềm mại ngọt ngào như thế, có lẽ chỉ có ở những đôi đang yêu nhau.

Hạnh phúc tới mức
làm người ta cảm động.

Bánh kem rất ngon,
đúng là hàng đầu, Giai Kỳ vốn đã đói, lại càng cảm thấy ngon miệng và hợp khẩu vị
hơn, cô gần như ăn một cách tham lam. Chưa ăn hết miếng bánh, có một người khách
đội mưa đi vào quán, quán cà phê không lớn, vừa nhìn đã thấy người đến. Đúng lúc
Giai Kỳ đang bị nghẹn miếng bánh, nhất thời không thở được, lên không được xuống
cũng không xong, lấy tay ấn vào cổ, nghẹn đến mức chảy cả nước mắt, khỏi phải nói
là thảm hại đến mức nào.

Anh đi từng bước dài
đến, vỗ mạnh vào lưng cô, thật sự rất mạnh, mạnh đến nỗi đau hết cả lưng, nhưng
miếng bánh đó cuối cùng cũng trôi xuống dưới, may mà cũng đã thở được.

Mất mặt quá, vội vàng
cầm tách cà phê lên uống một ngụm, dường như chột dạ.

“Chính Đông”.

Người con gái ngồi
bên kia gọi tên anh, giọng nói ngọt ngào như mật.

Anh không động đậy,
trong tay Giai Kỳ vẫn cầm chiếc cốc, trong lòng nghĩ, địch không động ta cũng không
động.

“Chính Đông?”.

Giọng nói đằng sau
đã có chút nghi hoặc, anh vẫn cứ bất động. Giai Kỳ dứt khoát đặt chiếc tách xuống,
nghiêm chỉnh đứng dậy chào hỏi: “Anh Nguyễn, rất vui được gặp anh ở đây”.

Giọng nói giả tạo
như thế, ngay cả cô cũng cảm thấy buốt cả răng. Anh nhướn mày lên, dường như là
không hài lòng: “Tại sao em lại ở đây?”.

Thời tiết như vậy,
anh chỉ mặc một chiếc áo khoác len casơmia màu thẫm, quần áo chỉnh tề đi hẹn hò
với mỹ nhân, làm gì có một chút dáng vẻ nào của người bệnh chứ? Trong lòng Giai
Kỳ nghĩ, ngoài bộ mặt hơi khó chịu, thì anh vẫn là người hào phóng phong lưu. Suốt
hai tiếng trên máy bay cô đã nghĩ rất nhiều, phải nói với anh như thế nào, kết quả
là xem ra một câu cũng không thể dùng đến, cô dứt khoát nói thật: “Cha mẹ anh nhờ
em đến Thượng Hải thăm anh, cho nên em đến thôi”.

Anh "ồ"
một tiếng, vẻ mặt lãnh đạm, quay mặt lại giới thiệu người con gái ở phía sau: “Bạn
của anh, Thịnh Chỉ”. Ngừng lại một lúc, giới thiệu cô với đối phương: “Đây là Vưu
Giai Kỳ”.

Khi cười, Thịnh Chỉ
lại càng đẹp hơn, cô ấy đưa tay về phía cô: “Rất hân hạnh”.

Mặc dù bên cạnh Nguyễn
Chính Đông từ trước đến nay có rất nhiều người đẹp, nhưng cơ hội có thể gặp được
một giai nhân xinh đẹp như vậy cũng không nhiều, quả nhiên là rất hân hạnh.

Giai Kỳ bắt tay cô
ấy.

Không khí hơi kỳ quặc,
có lẽ tại nụ cười như có như không trên khóe miệng Thịnh Chỉ, Giai Kỳ cảm thấy hơi
giận dữ, không hẳn vì bản thân cô cố chấp bám riết đến tận Thượng Hải, hơn nữa cô
làm sao mà có bản lĩnh đoán ra rằng anh đến Thượng Hải để hẹn hò với người đẹp.
Giai Kỳ quay đầu nhìn Nguyễn Chính Đông một cái, đột nhiên anh hỏi: “Em ăn no chưa?”.

“Hả?”. Cô vẫn chưa
kịp phản ứng lại, nghe nói người ta khi nhìn thấy mỹ nhân đều sẽ trở nên chậm chạp,
quả là đúng.

“Ăn no rồi thì chúng
ta đi”.

Mưa đã tạnh, Thịnh
Chỉ tự mình lái một chiếc xe thể thao hai cửa nhỏ của Anh, vui vẻ tạm biệt họ, sau
đó nhanh như chớp lái xe chạy vù đi.

Thời tiết rất lạnh,
Giai Kỳ thở ra một luồng khói trắng lớn: “Thật ngại quá, quấy rầy buổi hẹn của anh”.

Khóe môi anh hơi chùng
xuống, không biết là có ý gì.

Cô nói: “Mẹ anh rất
lo lắng vì chuyện anh xuất viện. Thực ra Thượng Hải cũng có rất nhiều bệnh viện
tốt, chữa bệnh không thể chữa nửa chừng được”.

Anh lườm cô: “Em đã
nói xong chưa hả?”.

Thời tiết lạnh như
vậy, vừa mới đi ra từ quán cafe ấm áp, lạnh quá, lạnh đến mức đầu óc tê dại cho
nên phản ứng trở nên chậm chạp, cô lại buột miệng nói “ồ” một tiếng. “Về nhà đi”.

Lạnh lùng quay đầu
đi về phía trước, cô đi theo sau, anh đi rất nhanh, gió lạnh thổi tung áo khoác
anh, lật lên phần phật, lộ ra chiếc áo sơ mi màu xám đậm bên trong, giống như là
những đôi cánh của chim bồ câu tung bay trong gió. Gió lạnh lùa vào trong mũi rất
xót, bước đi của anh quá dài, cô cố sức đi theo, đến hụt cả hơi. Từng bước từng
bước cuối cùng đến bên cạnh xe, anh mở cửa xe ra, dứt khoát dừng lại: “Anh bảo em
về nhà đi”.

Cô mở một cánh cửa
xe khác, vứt túi xách vào bên trong, vô cùng dứt khoát nói với anh: “Em không về.
Em ngồi hai tiếng đồng hồ máy bay đến đây không phải là để xem đại thiếu gia anh
tức giận. Em nhẫn nhịn là vì sức khỏe của anh không được tốt, nhưng không có nghĩa
rằng em phải nghe theo anh, để anh sai khiến. Em nói cho anh biết, em không về đấy,
trừ khi anh quay lại bệnh viện”.

Sau đó cô lên xe,
đóng cửa xe lại một cách bình thản.

Anh dựa vào cửa xe,
dở khóc dở cười.

Một lúc sau, cuối
cùng vẫn lên xe nổ máy.

Anh vẫn cứ căng mặt
ra: “Em ở khách sạn nào?”.

Cô nghĩ đến tấm thẻ
tín dụng, giận dỗi hỏi: “Khách sạn đắt nhất Thượng Hải là khách sạn nào? Kim Mậu
Quân Duyệt hay là Bốn mùa Thượng Hải?”.

Cuối cùng anh lườm
cô một cái, giảm tốc độ rẽ ngoặt quay đầu xe.

Chiếc xe quay về nơi
mà cô đã ấn chuông cửa rất lâu đó, kiểu dáng của cánh cổng lớn cũ kỹ thật không
bắt mắt, lái xe vào trong, men theo một con đường hình vòng cung tĩnh mịch, dần
dần mới xuất hiện một khuôn viên được bài trí tinh tế, một bồn phun nước bằng đá
cẩm thạch chảy róc rách. Trong hoa viên có một cây thông thẳng tắp, có lẽ cũng phải
trên mười năm tuổi. Còn có hai cây long não rất lớn, cũng xanh um tùm, che phủ kín
cả khuôn viên. Chiếc xe đi kịch đường, mới nhìn thấy căn nhà lớn theo phong cách
Tây Ban Nha bị khuất sau hàng cây.

Căn nhà cũng đã trải
qua nhiều năm tháng, đi vào trong thấy giống như viện bảo tàng, vì cũ kỹ, vì rộng
lớn, phòng khách thật giống cung điện. Đồ dùng trong nhà được bày biện theo kiểu
cũ, lò sưởi vẫn đang cháy, trên chiếc thảm màu vàng sữa có một con chó Siberian
Husky đang nằm, đầu gối lên móng vuốt, trợn đôi mắt màu nâu lên nhìn cô, dáng vẻ
rất giống một con chó sói, nhưng sự hung ác đó bị sự mệt mỏi che đậy một cách hoàn
mỹ, thấy cô đến gần cũng không động đậy gì, ngay cả đuôi cũng lười vẫy, con chó
như vậy, quả đúng là do anh chăm sóc.

“Uống gì?”. Anh hỏi
cô một cách vô cùng khách sáo, xem ra định sẽ tiếp đãi cô như một người khách.

Thực ra cô chưa ăn
no, vẫn còn trong trạng thái hơi đói, hơn nữa đứng ở trong không gian rộng lớn sâu
thẳm như cung điện thế này, cơ thể cũng cảm thấy lạnh, vừa đói vừa lạnh. Cô nói:
“Cơm rang trứng”.

“Cái gì?”.

“Em muốn ăn cơm rang
trứng”. Giai Kỳ thầm thở dài trong lòng, đứng giữa một căn nhà lớn như khung cảnh
trong phim thế này đưa ra yêu cầu đó, không biết có bị sét đánh không nhỉ?

Nguyễn Chính Đông
gọi một đầu bếp ưu tú, ít nhất cũng rang được món cơm rang Dương Châu đúng vị, tôm
lột tươi ngon, xúc xích thơm ngon vừa miệng, ngay cả đậu xanh cũng rất mềm. Lúc
nhà bếp đưa lên còn kèm theo một bát canh sò măng, đồ ăn ngon như vậy mới giống
phong cách của anh từ trước đến nay, cái gì cũng rất kén chọn, cái gì cũng yêu cầu
phải tốt nhất.

Anh ngồi trên một
chiếc ghế sofa ở rất xa, chiếc sofa kiểu cổ vừa rộng vừa sâu, khiến anh trông gầy
hơn một chút, dường như bị lún sâu trong chiếc ghế. Con chó Siberian Husky nằm dưới
chân anh, trừng đôi mắt màu nâu. Lúc cô ăn cơm, anh lấy ra một điếu thuốc từ trong
hộp thuốc, nhưng không hề châm lửa, ngậm một lúc rồi lại bỏ xuống.

Ăn no xong anh nói
với cô: “Em nên về đi”.

Giọng nói đã bình
thường, cô lại cảm thấy buồn, từ trước đến nay cô ăn no xong sẽ thấy tốt hơn một
chút, bây giờ cách này dần dần đã mất tác dụng, ăn no xong vẫn cứ buồn.

“Tại sao lại phải
xuất viện?”.

“Đó là việc của anh”.
Không hiểu vì sao giọng nói anh hơi cứng nhắc, “Tóm lại là xin em về đi, việc của
anh, không cần người ngoài can thiệp”.

Cô yên lặng một lúc
mới nói: “Hóa ra anh đều biết hết rồi”.

Trời đã dần tối, trong
phòng không bật đèn, đốm sáng nhỏ từ lò sưởi chiếu hắt lên tường, khuôn mặt anh
chìm trong bóng tối, không nhìn rõ được.

Bỗng nhiên anh khẽ
cười: “Giai Kỳ, trước đây anh vẫn nghĩ, nghĩ rằng có thể ở bên cạnh em. Nhưng sau
này anh mới hiểu được một số chuyện, có rất nhiều thứ, không phải là anh muốn mà
có thể có được. Giai Kỳ, em thật sự rất tốt, nhưng anh không yêu em nữa”.

Báo cáo nội dung xấu