Nhật ký - Chương 10 - 11

Giao lộ

Noah mở cửa cho bà
Anne Nelson khi bà đi ra.

“Tạm biệt, Noah,” bà
nói lặng lẽ. Anh gật đầu không nói gì. Chẳng còn gì để nói; họ đều biết vậy. Bà
quay người bước đi, đóng cánh cửa lại. Noah nhìn bà ra xe, vào trong, lái đi mà
không ngoái nhìn. Bà là một phụ nữ mạnh mẽ, anh nghĩ, anh biết Allie có sự mạnh
mẽ từ đâu.

Noah liếc vào phòng
khách, nhìn thấy Allie đang ngồi, đầu cúi xuống, rồi anh đi ra hiên sau, biết
rằng cô đang cần ở một mình. Anh ngồi im lặng trong chiếc ghế đu và ngắm nhìn
làn nước trôi đi trong khi thời gian trôi qua.

Sau một lúc tưởng
như cả thiên thu, anh nghe thấy tiếng cửa sau mở. Anh không quay lại nhìn cô
lúc đó – vì lý do nào đó anh không thể - nhưng lắng nghe khi cô ngồi vào chiếc
bên cạnh anh.

“Em xin lỗi,” Allie
nói. “Em không biết việc này sẽ xảy ra.”

Noah lắc đầu. “Đừng
nói xin lỗi. Chúng ta đều biết việc này sẽ đến, chỉ là đến theo cách này hay
cách khác thôi mà.”

“Vẫn thật là khó
khăn.”

“Anh biết.” Cuối
cùng thì anh cũng quay sang cô, vươn tới để nắm lấy tay cô. “Có việc gì anh có
thể làm để khiến nó dễ dàng hơn không?”

Cô lắc đầu. “Không.
Không đâu. Em phải làm việc này một mình. Với lại em vẫn chưa biết phải nói gì
với anh ấy.” Cô nhìn xuống, giọng cô trở nên mạnh mẽ hơn và nghe hơi xa vắng,
cứ như thể chỉ đang nói với chính mình. “Em cho là việc đó còn phụ thuộc vào
anh ấy và việc anh ấy biết được bao nhiêu. Nếu mẹ em đúng thì có thể anh ấy có
chút nghi ngờ, nhưng vẫn chưa biết chắc.”

Noah cảm thấy dạ dày
thắt lại. Khi cuối cùng anh cũng nói được, giọng anh bình thản, nhưng cô có thể
nghe thấy nỗi đau trong ấy.

“Em sẽ không kể cho
anh ta nghe về chúng ta, đúng không?”

“Em không biết. Em
thật sự không biết. Lúc ngồi trong phòng khách, em cứ tự hỏi mình thật sự muốn
gì trong đời.” Cô siết lấy tay anh. “Và anh có biết câu trả lời là gì không?
Câu trả lời là em muốn hai thứ. Đầu tiên là em muốn có anh. Em muốn chúng ta.
Em yêu anh và em luôn yêu anh.”

Cô hít một hơi sâu
trước khi nói tiếp.

“Nhưng em cũng muốn
một kết cục có hậu mà không làm ai thương tổn. Và em biết rằng nếu em ở lại, sẽ
có nhiều người đau lòng. Nhất là Lon. Lúc bảo với anh rằng em yêu anh ấy, em đã
không nói dối. Anh ấy không cho em cảm giác như anh đã làm, nhưng em quan tâm
đến anh ấy, và việc này sẽ là không công bằng với anh ấy. Ngoài ra ở lại đây sẽ
còn làm gia đình và bạn bè của em đau lòng nữa. Em sẽ phản bội tất cả mọi người
em biết… Em không biết liệu em có thể làm thế không.”

“Em không thể sống
cuộc đời của mình với người khác. Em đã có những thứ thích hợp với em, kể cả
nếu việc đó làm đau lòng một số người em yêu quý.”

“Em biết,” cô nói,
“nhưng bất kể em chọn cái gì, em cũng phải sống cùng nó. Mãi mãi. Em phải có
khả năng đi thẳng về phía trước và không nhìn lại nữa. Anh có hiểu điều đó
không?”

Anh lắc đầu và cố
gắng giữ cho giọng mình bình thản. “Không hiểu lắm. Không thể hiểu nếu điều đó
có nghĩa là mất em. Anh không thể lại mất em nữa.”

Cô không nói gì mà
chỉ cúi đầu. Noah nói tiếp.

“Em có thể thật sự
rời khỏi anh mà không nhìn lại không?”

Cô cắn môi khi trả
lời. Giọng cô bắt đầu vỡ vụn. “Em không biết. Chắc là không.”

“Như thế có công
bằng với Lon không?”

Cô không trả lời
ngay. Cô đứng lên, lau mặt và đi ra mép hiên tựa người vào một chiếc cột. Cô
khoanh tay ngắm nhìn mặt nước trước khi lặng lẽ trả lời.

“Không.”

“Không cần phải như
thế này, Allie,” anh nói. “Bây giờ chúng ta đã là người lớn rồi, chúng ta có sự
lựa chọn mà trước đây chúng ta không có. Số phận đã định là chúng ta phải ở bên
nhau. Chúng ta luôn phải ở bên nhau.”

Anh đi đến bên cô và
đặt tay lên vai cô. “Anh không muốn cứ phải suy nghĩ về em và mơ về những gì lẽ
ra có thể có trong suốt phần còn lại của đời mình. Ở lại với anh đi, Allie.”

Nước mắt bắt đầu
dâng đầy mắt cô. “Em không biết em có thể làm vậy không,” cuối cùng cô cũng thì
thầm.

“Em có thể. Allie…
Anh không thể sống hạnh phúc khi biết em đang ở bên ai đó. Điều ấy sẽ giết chết
một phần con người anh. Điều chúng ta có thật hiếm có. Nó quá đẹp đẽ để có thể
đem vứt bỏ.”

Cô không đáp lại.
Sau một lúc anh nhẹ nhàng xoay cô về phía mình, nắm lấy tay cô, và nhìn cô chăm
chú, buộc cô phải nhìn anh. Cuối cùng Allie cũng nhìn thẳng vào mặt anh, đôi
mắt cô mờ nước. Sau một khoảng im lặng dài, Noah lấy ngón tay gạt nước mắt khỏi
đôi má cô, mặt anh đầy vẻ dịu dàng. Giọng anh nghẹn lại khi nhìn thấy điều đôi
mắt cô đang nói với anh.

“Em sẽ không ở lại,
phải không?” Anh mỉm cười yếu ớt. “Em muốn, nhưng em không thể.”

“Ôi, Noah,” cô nói
và nước mắt lại bắt đầu dâng lên. “Xin cố hiểu…”

Anh lắc đầu ngăn cô.

“Anh biết điều em
đang cố nói – anh có thể nhìn thấy nó trong mắt em. Nhưng anh không muốn hiểu
nó, Allie. Anh không muốn kết thúc như thế này. Anh không muốn kết thúc chút
nào. Nhưng nếu em đi, cả hai ta đều biết sẽ không bao giờ gặp nhau nữa.”

Cô tựa người vào
lòng anh và bắt đầu khóc dữ hơn trong lúc Noah cố gắng ngăn những giọt nước mắt
của chính mình.

Anh vòng tay quanh
người cô.

“Allie, anh không
thể bắt em ở lại với anh. Nhưng dù điều gì xảy ra trong đời anh, anh cũng sẽ
không bao giờ quên những ngày qua với em. Anh đã mơ về điều ấy bao nhiêu năm
trời.”

Anh nhẹ nhàng hôn cô
và họ ôm chầm lấy nhau như lần đầu tiên cô ra khỏi xe hai ngày trước.

“Em phải đi lấy đồ,
Noah.”

Anh không vào nhà
với cô. Anh ngồi xuống chiếc ghế đu, người rã rời. Anh nhìn cô đi vào căn nhà,
lắng nghe tiếng bước chân cô nhỏ dần đi cho đến khi không nghe thấy gì nữa. Vài
phút sau cô xuất hiện với tất cả những gì cô đã mang đến rồi bước về phía anh,
đầu cúi xuống. Cô đưa cho anh bức vẽ mà cô đã vẽ buổi sáng hôm trước. Khi cầm
nó, anh nhận ra rằng cô vẫn chưa ngừng khóc.

“Đây, Noah. Em làm
cái này cho anh.”

Noah cầm lấy bức vẽ
và chậm rãi trải nó ra, cẩn thận để khỏi làm rách.

Đó là hai hình ảnh,
hình ảnh này chồng lên hình ảnh kia. Hình ảnh phía trước, chiếm gần hết cả
trang, là hình vẽ anh bây giờ, không phải mười bốn năm trước. Noah nhận ra rằng
cô đã dùng bút chì vẽ mọi chi tiết của gương mặt anh, kể cả vết sẹo. Gần như cô
đã sao chép lại từ một bức ảnh chụp gần đây vậy.

Hình ảnh thứ hai là
mặt tiền căn nhà. Chi tiết ở đó cũng thật tuyệt vời, cứ như cô đã phác họa nó
khi ngồi dưới cây sồi.

“Đẹp quá, Allie. Cảm
ơn em.” Anh cố mỉm cười. “Anh đã bảo em là một nghệ sĩ mà.” Cô gật đầu, cúi mặt
xuống, mím chặt đôi môi. Đã đến lúc cô phải đi.

Họ từ từ đi đến chỗ
chiếc xe của cô mà không nói gì. Khi đến nơi, Noah lại ôm chầm lấy cô cho đến
khi anh cảm thấy nước mắt cũng dâng đầy trong mắt mình. Anh hôn môi cô và hai
má cô, rồi đưa một ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve những chỗ vừa hôn.

“Anh yêu em, Allie.”

“Em cũng yêu anh.”

Noah mở cửa xe cho
cô, họ hôn nhau thêm một lần nữa. Rồi cô trườn vào sau vô lăng, không hề rời
mắt khỏi anh. Cô đã đặt gói thư và cái ví ngay cạnh chỗ cô ngồi và lần mò tìm
chìa khóa, rồi nổ máy. Xe khởi động dễ dàng, động cơ bắt đầu gầm lên một cách
thiếu kiên nhẫn. Đã gần đến lúc rồi.

Noah dùng cả hai tay
đẩy cửa xe cô đóng lại, Allie hạ kính cửa xuống. Cô có thể thấy những cơ bắp
trên cánh tay anh, nụ cười dễ chịu, gương mặt rám nắng ấy. Cô vươn tay ra và
trong một chốc Noah nắm lấy, nhẹ nhàng lướt những ngón tay mình trên làn da cô.

“Ở lại với anh đi,”
Noah mấp máy môi không nên lời, và điều này, vì lý do nào đó làm Allie đau lòng
hơn cô tưởng. Nước mắt bây giờ bắt đầu rơi lã chã, nhưng cô không thể nói gì.
Cuối cùng, một cách miễn cưỡng, cô nhìn đi chỗ khác và rút tay ra khỏi tay anh.
Cô khởi động xe và nhấn ga một chút. Nếu không đi ngay bây giờ, cô sẽ không bao
giờ đi được. Noah lùi lại một chút khi chiếc xe bắt đầu chuyển bánh.

Anh rơi vào một
trạng thái gần như bị thôi miên khi cảm nhận được tính thực tế của tình hình.
Anh nhìn chiếc xe chậm chạp lăn bánh về phía trước; anh nghe thấy tiếng sỏi xào
xạo dưới bánh xe. Từ từ, chiếc xe bắt đầu đi khỏi anh, về phía con đường sẽ đưa
cô về thị trấn. Đi khỏi – cô đang đi khỏi! – Noah cảm thấy chóng mặt khi nhìn
cảnh ấy.

Dịch dần về phía
trước… bây giờ đã đi qua anh…

Cô vẫy một lần cuối,
không mỉm cười, rồi bắt đầu tăng tốc và anh yếu ớt vẫy tay lại. “Đừng đi!” anh
muốn hét lên khi chiếc xe đi xa hơn. Nhưng anh đã không nói gì, và một phút sau
chiếc xe đã đi khỏi và hình ảnh còn lại duy nhất về cô là dấu bánh xe còn lại
phía sau.

Anh đứng đó bất động
suốt một lúc lâu. Cũng nhanh như khi cô tới, giờ cô đã đi. Lần này là mãi mãi.
Mãi mãi.

Anh nhắm mắt hình
dung lại cảnh cô ra đi thêm một lần nữa: chiếc xe từ từ chuyển động xa khỏi
anh, mang theo trái tim anh cùng với cô.

Nhưng anh buồn bã
nhận ra rằng cũng như mẹ cô, cô chẳng bao giờ nhìn lại.

Bức thư từ ngày hôm qua

Lái xe với đôi mắt
đẫm nước mắt thật là khó khăn, nhưng cô vẫn cứ đi tiếp, hi vọng bản thân nàng
sẽ đưa mình trở lại quán trọ. Cô cứ để cửa kính mở, hi vọng không khí trong
lành sẽ giúp làm tân trí cô thoáng đãng, nhưng có vẻ như chẳng ích gì. Chẳng gì
có ích.

Cô mệt mỏi, không
biết mình còn đủ sức mà nói chuyện với Lon không. Và cô sẽ nói gì đây? Cô vẫn
không biết nhưng hi vọng khi đến lúc thì điều gì đó sẽ đến với tâm trí cô.

Cần phải vậy thôi.

Đến khi cô đến chiếc
cầu kéo dẫn đến phố Front, cô đã kiểm soát được bản thân hơn một chút. Không
hoàn toàn, nhưng cũng đủ, cô nghĩ, để nói chuyện với Lon. Ít nhất cô cũng hi
vọng thế.

Đường khá thông
thoáng, nên trong lúc lái xe dọc New
Bern cô có thời gian nhìn ngắm những người lạ làm việc
của họ. Ở trạm đổ xăng, một thợ máy đang xem xét bên dưới nắp ca pô của một
chiếc ô tô mới trong khi người đàn ông, có lẽ là chủ xe, đứng bên cạnh anh ta.
Hai người đàn bà đang đẩy xe nôi ngay bên ngoài cửa hàng Hofman-Lane, chuyện
trò với nhau trong khi ngắm nhìn hàng hóa qua cửa kính. Trước cửa hàng trang
sức Hearns Jewelers là một người đàn ông ăn mặc bảnh bao đang rảo bước, tay
xách một chiếc cặp táp.

Cô lại nhìn một lượt
nữa và thấy một thanh niên đang dỡ hoa quả từ một chiếc xe tải đang làm tắc
nghẽn cả một góc phố. Có gì đó trong cách cậu ta giữ thăng bằng, hay cách cậu
ta cử động, khiến cô nhớ tới Noah khi anh thu hoạch cua ở cuối vụng thuyền.

Cô nhìn thấy căn nhà
trọ ở ngay góc phố khi dừng lại chỗ đèn đỏ. Cô hít một hơi thật sâu khi đèn bật
xanh và chậm chạm lái đi cho tới khi đến chỗ bãi đỗ xe chung của nhà trọ và một
vài doanh nghiệp khác. Cô đi vào và nhìn thấy xe của Lon đang đậu ngay ô đầu
tiên. Mặc dù ô bên cạnh đang trống, cô vẫn đi qua và chọn một chỗ khác xa lối
vào hơn một chút.

Cô vặn chìa khóa và
máy ngừng ngay. Tiếp theo cô với tay vào ngăn đựng găng tay để tìm một cái
gương và bàn chải, và tìm thấy chúng ở ngay trên một bản đồ vùng Bắc Carolina.
Tự ngắm mình trong gương, cô thấy mắt vẫn đỏ và sưng húp. Cũng như ngày hôm qua
sau trận mưa, khi nhìn hình ảnh mình trong gương, cô tiếc là mình không có đồ
trang điểm, mặc dù cô không mấy tin rằng lúc này nó giúp ích được gì nhiều. Cô
thử vén tóc sang bên, rồi hai bên, rồi cuối cùng bỏ cuộc.

Cô với tay lấy cái
ví, mở ra, và một lần nữa nhìn vào bài báo đã đưa cô tới đây. Có bao nhiêu thứ
đã xảy ra kể từ đó; thật khó có thể tin rằng mới chỉ có ba tuần. Cô cảm thấy
không thể nào cô mới đến đây ngày hôm kia. Có vẻ như cả đời người đã trôi qua
kể từ bữa tối của cô cùng Noah.

Chim sáo đã hót vang
trong rặng cây quanh cô. Những đám mây giờ đã bắt đầu tản ra, Allie có thể nhìn
thấy khoảng trời xanh giữa những mảng mây trắng. Mặt trời vẫn còn bị che khuất,
nhưng cô biết đó chỉ còn là vấn đề thời gian. Hôm nay sẽ là một ngày đẹp trời.

Cô muốn ở bên Noah
trong một ngày thế này, và khi nghĩ về anh, cô nhớ ra những bức thư mẹ cô đã
đưa cho cô và với tay ra lấy chúng.

Cô bóc gói thư và
thấy ngay bức thư đầu tiên anh đã viết cho cô. Cô bắt đầu mở nó ra, rồi ngừng
lại vì cô có thể hình dung ra những gì trong đó. Thứ gì đó đơn giản, chắc chắn
rồi – những gì anh đã làm, những ký ức về mùa hè năm ấy, có lẽ sẽ là một vài
câu hỏi. Sau cùng thì có lẽ anh sẽ mong đợi một câu trả lời từ cô. Vậy là thay
vì bức thư đầu tiên, cô với tay lấy bức thư cuối cùng anh đã viết, bức thư ở
cuối xấp. Bức thư chia tay. Bức thư này khiến cô quan tâm hơn nhiều so với
những bức thư khác. Anh đã nói chia tay như thế nào? Nếu là cô thì cô sẽ nói
thế nào?

Chiếc phong bì mỏng
tang. Một, có lẽ chỉ hai trang. Dù anh đã viết gì chăng nữa thì nó cũng không
dài. Đầu tiên, cô lật nó lại và kiểm tra mặt sau. Không có tên, chỉ là địa chỉ
một số ở New Jersey.
Cô nín thở khi dùng móng tay để mở phong bì.

Mở ra, cô thấy bức
thư đề tháng Ba năm 1935.

Hai năm rưỡi không
có hồi đáp.

Cô hình dung ra anh
ngồi ở một chiếc bàn làm việc cũ, soạn bức thư, biết rằng đây là bức thư cuối
cùng, và cô nhìn thấy cái cô nghĩ là những vệt nước mắt trên tờ giấy. Có lẽ chỉ
là sự tưởng tượng của cô.

Cô vuốt thẳng trang
giấy và bắt đầu đọc trong ánh mặt trời trắng nhạt chiếu qua cửa xe.

Allie thương yêu
nhất của anh,

Anh không biết
phải nói gì hơn ngoại trừ rằng đêm qua anh đã không ngủ vì biết chúng ta thế là
đã hết. Với anh đó là một cảm giác khác lạ, một cảm giác mà anh chưa bao giờ mong
đợi, nhưng giờ khi nhìn lại, anh cho rằng chuyện không thế nào kết thúc theo
một cách khác.

Em và anh khác
nhau. Chúng ta đến từ những thế giới khác nhau, ấy thế mà em lại là người dạy
cho anh giá trị của tình yêu. Em cho anh thấy chăm sóc người khác là như thế
nào, và anh đã trở thành một người tốt hơn nhờ điều đó. Anh không bao giờ muốn
em quên điều đó.

Anh không cay
đắng vì những gì đã xảy ra. Trái lại là khác. Anh an tâm khi biết rằng điều
chúng ta đã có là thật, anh hạnh phúc vì chúng ta đã có thể đến với nhau cho dù
chỉ trong một khoảng thời gian ngắn. Và nếu, ở một nơi nào đó trong tương lai
xa xôi, chúng ta gặp nhau ở một cuộc đời mới, anh sẽ hân hoan mỉm cười với em,
nhớ lại ta đã dành một mùa hè dưới những rặng cây, học hỏi từ nhau và trưởng thành
trong tình yêu như thế nào. Có lẽ, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, em cũng sẽ
cảm thấy điều ấy, và em sẽ mỉm cười đáp lại, để cùng anh tận hưởng những ký ức
mình sẽ luôn luôn chia sẻ cùng nhau.

Anh yêu em,
Allie.

Noah.

Cô đọc lại lá thư,
lần này chậm hơn, rồi lại đọc lại nó lần thứ ba trước khi đặt lại vào trong
phong bì. Lại một lần nữa, cô hình dung ra anh đang viết nó, và trong một lúc
cô suy tính có nên đọc một bức thư khác không, nhưng cô biết mình không thể trì
hoãn lâu hơn. Lon đang chờ cô.

Cô cảm thấy chân
mình yếu ớt khi bước ra khỏi xe. Cô ngừng lại, hít một hơi sâu, và khi bắt đầu
đi ngang khu đỗ xe, cô nhận ra cô vẫn không biết chắc sẽ nói gì với nhau.

Đến tận khi cô đến
cửa nhà trọ, mở ra và thấy Lon đang ngồi trong sảnh, câu trả lời vẫn không xuất
hiện.

Báo cáo nội dung xấu