Những cú siêu lừa của Arséne Lupin - Chương 8 phần 2
Devanne chạy ngay ra, bước nhanh xuống bậc thềm. Anh nhìn thấy các bức tranh sơn dầu và vô số những món đồ quý giá đó, đầy cả ở dưới bạt. Anh vô cùng sửng sốt hỏi hạ sĩ chuyện này là thế nào, hạ sĩ liền lấy ra một tờ lệnh cho anh xem. Tờ lệnh này được gửi đến vào buổi sáng, do một Sở phó cảnh sát giữ, trên đó viết rằng cắt cử đại đội số 2 thuộc tiểu đoàn 4 đến ngay ngã rẽ ở làng Halleux khu Arques, đúng ba giờ phải chuyển những thứ đồ xếp bên lề đường đến giao tận tay cho ngài George Devanne, chủ nhân lâu đài Thibermesnil. Trên tờ lệnh có chữ ký của đại tá Beauvel và dấu son đỏ chót.
- Chúng tôi đến chỗ đó- Viên hạ sĩ giải thích- Thấy những đồ này đã được xếp gọn trên thảm cỏ; bên cạnh có nhiều người đang tò mò, nhốn nháo ngó xem. Việc này đúng là hơi kỳ quặc, nhưng như thế thì cũng có sao? Mệnh lệnh đã viết rất rõ ràng rồi.
Có một sĩ quan đã cẩn thận cầm tớ lệnh lên xem rất kỹ chữ ký, và xác nhận chữ ký của ngài đại tá là giả. Nhưng đúng là bắt chước rất tài tình.
Đội nhạc ngừng biểu diễn, các binh lính gỡ đồ ra khỏi xe, khuân trở lại đại sảnh.
Nhưng Devanne ngạc nhiên thấy tiểu thư Nelly đang run lẩy bẩy, bất giác liền ngậm miệng lại. Rồi anh chợt nghĩ ra một chuyện:
- Đúng rồi, cô đã từng đi trên một con tàu du lịch và gặp Arséne Lupin? Ngài đây nhìn giống hắn ta như thế chắc chắn đã khiến cô sợ, phải không?
Tiểu thư Nelly bối rối không lên tiếng, Velmont mỉm cười đứng trước mặt cô, hơi cúi người xuống... đón mời. Nelly như đã bình tĩnh trở lại, đưa tay ra khoác tay anh cùng bước tới phòng ăn, ngồi đúng vị trí đối diện với anh.
Trong bữa ăn, câu chuyện mọi người nói đến đầu tiên chính là Arséne Lupin, những đồ đạc quí báu bị mất cắp và Shelock Holmes. Đợi đến khi chuyển đề tài, Velmont cũng... mở máy. Lúc thì anh đùa tếu, lúc lại nghiêm túc, lúc thì thao thao bất tuyệt, lúc lại chỉ nói những câu khôi hài. Tất cả những lời nói ấy dường như đều là để gây chú ý đối với tiểu thư... Nhưng, hình như cô đang nghĩ đến chuyện khác, về căn bản là chẳng nghe thấy anh đang nói gì.
Tiệc tàn, mọi người đều ra hiên nhà và phía sân ở ngoài vườn hoa để uống cà phê. Trên thảm cỏ dưới, các sĩ quan đang biểu diễn ca nhạc. Trên con đường nhỏ trong vườn hoa, toàn là binh lính và những người nông dân náo nhiệt thích thú xem...
Trong đầu tiểu thư Nelly lúc đó chỉ nghĩ đến câu nói của Arséne Lupin: "Ba giờ tất cả mọi đồ đạc sẽ được đưa về, tôi hứa!"
Ba giờ! Nhưng bây giờ đã hai giờ năm mươi phút rồi. Cô liếc nhìn Velmont một cái, thấy anh đang ngồi thư thái trên một chiếc xích đu, lắc lư một cách rất thoải mái và có phần tự mãn.
Chiếc đồng hồ treo tường đã điểm chuông ba giờ. Velmont lấy đồng hồ quả quýt trong túi ra, ngẩng đầu nhìn chiếc đồng hồ treo tường, rồi lại cho đồng hồ vào trong túi áo. Đúng lúc ấy, mọi người trong sân tản ra rất nhanh, nhường ra một lối rộng. Hai chiếc xe ngựa phóng qua cổng sắt tiến thẳng vào sân, dừng lại trước bậc thềm. Đây là hai chiếc xe quân nhu che bạt kín mít. Một hạ sĩ nhảy xuống và đi vào, lễ phép xin gặp ngài Devanne.
Một mình tiểu thư Nelly đứng ở một góc sân, nhìn cảnh tượng hỗn loạn xung quanh với tâm trạng không hề thanh thản chút nào. Đột nhiên, cô thấy Velmont đi ngang về phía cô. Lúc sau, cô nghe thấy có tiếng người thì thầm vào tai:
- Tôi không nuốt lời.
Arséne Lupin đang ở ngay cạnh cô! Ngoài họ ra, quanh đây chẳng có ai cả. Arséne Lupin ra khỏi lâu đài, men theo con đường nhỏ uốn lượn trên cánh đồng, đi tắt đến ga xe lửa. Đi được khoảng mười phút, thì con đường nhỏ xen giữa những bụi cây lúp xúp càng ngày càng hẹp lại. Hồi lâu, mới thấy có một người đang đi ngược lại. Người đó khoảng năm mươi tuổi, trông rất mạnh khỏe rắn chắc, mày râu nhẵn nhụi. Nhìn trang phục cầu kỳ ông ta đang mặc, thì có vẻ đó là người ngoại quốc, tay cầm một cái ba toong nặng trịch. Khi bước đến trước mặt Arséne Lupin, ông ta hỏi với một giọng Anh rất khó nghe:
- Xin lỗi thưa ngài, xin hỏi con đường này dẫn đến lâu đài phải không?
- Vâng, thưa ngài, cứ đi thẳng đến trước tường thành thì rẽ trái. Họ đều đang đợi ngài đến đấy.
- Ồ!
- Đúng vậy, ngài Devanne tối qua đã nói cho mọi người biết là ngài sắp hạ cố tới nơi đây.
- Ngài Devanne này nhanh mồm nhanh miệng thật.
- Rất vinh dự được là người đầu tiên gặp mặt ngài. Tôi là người sùng bái Shelock Holmes nhất đấy ạ.
Trong giọng nói của anh có chút ý tứ thâm thúy; nói xong anh liền thấy hối hận ngay. Quả nhiên, Shelock Holmes định thần lại, nhìn anh một cách chăm chú, sau đó vị thám tử lừng danh trả lời rất dè dặt:
- Vô cùng cảm ơn ngài!
- Rất hân hạnh được giúp đỡ ngài - Lupin đáp.
Hai người từ biệt nhau. Arséne Lupin đi nhanh về phía ga xe lửa, Shelock Holmes thẳng tiến tới lâu đài.
Cảnh sát và thẩm phán dự bị đã đi khỏi lâu đài. Mọi người đang nghển cổ chờ đợi Shelock Holmes. Vừa nhìn thấy ông, họ lại tỏ ra hơi thất vọng: vị thám tử tài ba lẫy lừng này nhìn chẳng khác gì một gã nhà buôn bình thường, khác xa thám tử Shelock Holmes với đối mắt sáng như ngọn đuốc, dũng mãnh nhanh nhẹn mà họ tưởng tượng. Nhưng Devanne vẫn chào lớn, đầy vui mừng:
- Rốt cuộc thì ngài đã đến rồi! Tốt quá! Phải nói là tôi đã trông mòn cả con mắt đấy... Đúng là tôi đã may mắn khi gặp vụ án này, nếu không làm sao tôi có thể có cơ hội diện kiến ngài. À, đúng rồi, ngài đến đây bằng cách nào vậy?
- Đi xe lửa.
- Tiếc quá! Tôi đã cho xe đến cảng đón ngài, xe đến thì ngài đã đi mất rồi.
- Ngài muốn trống giong cờ mở đón tôi ư?
Khẩu khí có phần lạnh lùng khiến cho Devanne thấy ngượng, tuy nhiên anh cố tỏ ra vui vẻ tiếp lời:
- May mà cái tin ngài đến có nói ra cũng không làm sao...
- Sao lại thế?
- Vì tối qua, Arséne Lupin đã gây án rồi.
- Nếu không phải là vì ngài đã để lộ tin này trước thì thưa ngài, rất có thể vụ trộm đã không xảy ra vào đêm qua.
- Vậy thì vào lúc nào?
- Ngài mai, hoặc muộn hơn.
- Vậy thì sao?
- Arséne Lupin sẽ tự sa lưới.
- Những thứ đồ cổ và châu báu...?
- Sẽ không mất trộm.
- Nhưng chúng đã quay trở lại rồi.
- Quay trở lại?
- Được đưa lại lúc ba giờ.
- Là Arséne Lupin?
- Là hai chiếc xe quân nhu đưa về đây.
Shelock Holmes đội ngay mũ lên đầu. Devanne gọi với:
- Ngài muốn làm gì vậy?
- Đi đường của tôi.
- Sao ngài lại muốn đi?
- Đồ cổ châu báu đã quay trở lại, Arséne Lupin đã cao chạy xa bay; ở lại đây chẳng còn việc gì cho tôi nữa.
- Nhưng thực sự tôi vẫn rất cần sự giúp đỡ của ngài. Việc xảy ra tối hôm qua, không chừng ngài mai lại xảy ra nữa, vì một vài điểm quan trọng tôi vẫn không nắm được: Arséne Lupin đã vào và ra bằng cách nào? Vì sao vài tiếng đồng hồ sau lại trả đồ về?
- Ồ...- Thái độ của Shelock Holmes đã ôn hòa hơn- Vậy thì được, chúng ta đi xem cái nào? Nhưng phải nhanh chóng, phải không? Ngoài ra càng ít người càng tốt.
Câu này rõ ràng là nhằm vào những người đang có mặt ở đó. Devanne răm rắp nghe theo, đưa thám tử người Anh vào trong đại sảnh. Holmes hỏi vài câu, tìm hiểu xem tối qua những ai đã từng ở hiện trường, lâu đài có những vị khách thường xuyên nào... Ông hỏi với khẩu khí lạnh tanh, mà dường như những lời ấy đã được sắp sẵn trong đầu. Sau đó ông xem thật kỹ hai quyển niên phổ, đối chiếu sơ đồ đường hầm, rồi lại nghe Devanne đọc hai câu trích dẫn mà cha cố Gelis đã phát hiện ra. Cuối cùng mới hỏi:
- Hai câu trích dẫn ấy, có phải tối qua là lần đầu tiên ngài nhắc đến không?
- Vâng.
- Trước đây ngài chưa từng nói cho Horace Velmont biết?
- Chưa bao giờ nói cho anh ta biết.
- Tốt. Gọi tài xế chuẩn bị xe! Một tiếng nữa tôi sẽ dùng đến.
- Một tiếng nữa!
- Cái đề bài mà ngài cho Arséne Lupin, hắn ta vốn không giải được.
- Tôi? Tôi ra đề cho hắn!
- Đúng, Arséne Lupin chính là Velmont, hai người họ thực chất chỉ là một.
- Tôi đã sớm nghi ngờ đến điều này... Ôi! Tên khốn này!
- Nhưng mười giờ đêm hôm qua, anh đã cho Lupin cái mấu chốt để giải đáp, đây là điều hắn đã lao tâm khổ tứ hàng tuần mà không có được. Như thế, hắn đã nhân cơ hội đêm qua ra tay luôn.
Holmes đi đi lại lại trong đại sảnh, đi được vài vòng ông bất chợt ngồi xuống, vắt hai chân vào nhau, nhắt nhắm lại.
Devanne đứng bên cạnh chờ đợi với vẻ rất lúng túng. "Ông ta đang nhắm mắt nghỉ ngơi, hay là đang tư duy đây?". Thấy không có động tĩnh gì, anh liền để thám tử ngồi lại đó, đi ra khỏi đại sảnh sai bảo người giúp việc. Lúc anh quay lại thì thấy Holmes đã quỳ dưới bậc thang trong hành lang kiểm tra thật kỹ tấm thảm.
- Ngài đã tìm thấy được gì rồi?
- Ngài xem này... đây là... giọt nến.
- Đúng vậy..., còn vừa mới nhỏ xuống.
- Trên bậc thang cũng có, cạnh cái tủ kính mà Arséne Lupin cạy khóa cũng có.
- Kết luận của ngài là...
- Không có gì cả. Tất cả những chi tiết này chẳng qua chỉ là sự giải thích, vì sao hắn lại trả lại những thứ mà hắn đã đánh cắp mà thôi. Nhưng tôi tạm thời gác lại chi tiết này đã. Việc cần kíp lúc này là tìm ra đoạn đường hầm đó.
- Ngài hi vọng...
- Ngài thì chẳng hi vọng gì cả, tôi đã biết rồi. Cách lâu đài khoảng vài trăm mét, có một nhà thờ đúng không?
- Đó là một nhà thờ bỏ hoang. Mộ của công tước Rollo nằm ở đó.
- Hãy bảo tài xế của ngài đợi chúng ta ở bên cạnh nhà thờ đó!
- Tài xế của tôi vẫn chưa về... Nếu không, họ đã báo với tôi. Theo tôi hiểu, ngài đã đoán là lối ra của đường hầm nằm ở nhà thờ đó. Có dấu vết gì chăng?
Shelock Holmes ngắt lời anh ta:
- Thưa ngài, hãy chuẩn bị cho tôi một cái thang, một cái đèn.
- Ngài muốn dùng thang và đèn?
- Đã yêu cầu ngài chuẩn bị cho thì tất nhiên là phải dùng đến.
Devanne nóng bừng mặt vì ngượng, giơ tay lắc chuông. Người hầu nhanh chóng đem thang và đèn đến.
- Ngài làm ơn kê thang vào chỗ giá sách, đặt bên trái hàng chữ Thibermesnil!
Devanne bắc thang xong, thảm tử người Anh tiếp tục ra lệnh:
- Sang trái..., sang phải một chút..., dừng! Ngài hãy trèo lên... Tốt..., những chữ này đều lồi ra, đúng không?
- Đúng vậy.
- Hãy xoay chữ H xem nào. Hướng này không được. Đổi sang hướng khác đi.
Devanne lại nắm chặt chữ H và xoay, rồi thất thanh kêu lên:
- Ôi! Đúng là có thể xoay được này! Có thể quay được một phần tư vòng về phía phải! Rốt cuộc là ai đã nói với ngài điều này vậy?
Shelock Holmes không đáp lời anh ta, vẫn thản nhiên nói tiếp:
- Ngài chạm được vào chữ R chứ? Được... Lay nó sang hai bên vài vòng, giống như là chắm chìa khóa vào ổ rồi lại rút ra vậy. Devanne lay chữ R vài vòng. Lay lay vài cái, thì nghe thấy bên trong có tiếng một linh kiện bị bật ra, anh đờ đẫn người.
- Tốt quá!- Shelock Holmes nói- Ngài xuống đi đã, chuyển cái thang sang đầu kia... Tốt... Bây giờ, nếu như tôi đoán không nhầm, và cũng không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, thì chữ L có thể mở được ra ngoài giống như một cánh cửa sổ vậy.
Thái độ nghiêm túc, Devanne nắm chặt chữ L và kéo mạnh ra, quả nhiên là nó bật mở ra. Cùng lúc đó, Devanne bất thình linh ngã từ trên chiếc thang xuống. Bởi vì chữ L vừa mở ra, thì cả cái giá sách đã xoay theo một cái trục ở trong, lối vào đường hầm đột ngột lộ ra. Shelock Holmes vẫn lạnh lùng hỏi:
- Ngài không bị thương chứ?
- Không sao, không sao - Devanne vừa đáp vừa lồm cồm bò dậy, như chưa hề xảy ra chuyện gì- Nhưng tôi phải thừa nhận rằng, nói gì thì nói, chứ cũng không thể ngờ rằng những thứ này lại có thể...
- Vậy thì có làm sao? Câu trích dẫn của Sully chẳng phải đã viết quá rõ rồi sao?
- Tôi không hiểu, thưa ngài.
- Dĩ nhiên! H xoay, R rung động, L mở ra, bước về phía Chúa trời. Trong đêm, Henry IV có thể gặp mặt tiểu thư de Tancarville là nhờ vào cái cỗ máy này đây.
- Vậy còn Louis XVI thì sao? - Devanne há hốc mồm, lắp ba lắp bắp hỏi.
- Louis XVI rất thích những cỗ máy được lắp đặt cầu kỳ và tinh xảo. Tôi đã từng đọc qua một bài luận văng mang tên "Cấu tạo của khóa tổ hợp". Nghe nói, tác giả của nó chính là vị quốc vương này đấy. Thibermesnil là ái khanh của nhà vua, thì không lẽ nào lại không bẩm tấu với nhà vua về cái cỗ máy tinh vi như vậy. Sau khi xem xong, đã ghi lại những con số 2-6-12. Nó ám chỉ các chữ cái số 2, số 6 và số 12 trong hàng chữ THIBERMESNIL., cũng chính là các chữ cái H, R và L.
- Ồ! Thật kỳ diệu, giờ thì tôi đã hiểu ra chút ít rồi... Nhưng tôi vẫn chưa hiểu, cứ coi như Arséne Lupin đã biết được làm thế nào để đi vào đường hầm từ đại sảnh, thì sao hắn lại có thể đi vào đại sảnh từ bên ngoài được chứ? Shelock Holmes thắp đèn, bước vào đường hầm.
- Hãy nhìn xem, cỗ máy này giống như dây cót đồng hồ, nhìn từ trong đường hầm, các chữ đều là mặt trái. Do đó Lupin đã đứng ở phía bên này bức tường và xoay các chữ cái.
- Thế là thế nào?
- Thế là thế nào ư? Hãy nhìn những vết ố dầu này là biết ngay. Cả việc tra dầu cho các bánh răng hẵn cũng đã nghĩ đến - Shelock Holmes nói với thái độ đầy thán phục.
- Nói như vậy, thì hắn đã biết lối ra ở đâu ư?
- Rõ như tôi biết vậy. Hãy theo tôi!
- Vào đường hầm?
- Ngài sợ ư?
- Không, nhưng ngài có chắc là có thể đi ra được chứ?
- Không thành vấn đề.
Hai người bước xuống mười hai bậc cầu thang trước, rồi lại mười hai bậc nữa, sau đó là hai đoạn bậc thang tương tự nhau. Lúc này họ đã đi tới một đường gạch khá dài, tường gạch hai bên có dấu vết tu sửa, hơn nữa có một số chỗ còn bị rò rỉ nước, nền đất rất ẩm ướt.
- Có lẽ trên nóc đường hầm là hồ phun nước- Devanne nói trong lòng có đôi chút không yên tâm.
Đường gạch dẫn đến một đoạn cầu thang mười hai bậc, rồi lại ba đoạn cầu thang tương tự như thế. Hai người phải khó khăn lắm mới leo lên được cầu thang, và phát hiện ra rằng mình đang đứng trong một cái hang nhỏ khoét vào trong đá, trước mắt là ngõ cụt.
- Quỷ thật - Shelock Holmes lầm bầm - Toàn là tường đá nhẵn thín, thế là thế nào?
- Chúng ta quay về thôi! - Devanne sợ hãi thì thầm - Dù sao cũng đã giải quyết được gần hết mọi việc rồi.
Vừa dứt lời, thì vị thám tử người Anh ngẩng đầu nhìn lên. Và ông bỗng thở phào một tiếng: thì ra là ở trên đỉnh đầu, có một cỗ máy giống như là lối ra vào. Ông lại xoay ba chữ cái, một tảng đá hoa cương rất lớn bắt đầu chuyển động. Phía sau tảng đá là bia mộ của công tước Rollo, trên đó khắc hàng chữ nổi THIBERMESNIL. Họ bước vào cái nhà thờ bỏ hoang ấy.
- Bước về phía Chúa trời, chính là bước về phía nhà thờ - Holmes giải thích những từ cuối cùng trong câu trích dẫn.
- Thật không thể ngờ được - Devanne tỏ ra khâm phục khả năng suy đoán như thần của Holmes- Lẽ nào chỉ dựa vào câu trích dẫn này mà ngài đã đoán ra mọi chuyện?
- Không - Thám tử người Anh đáp - Chỉ dựa vào nó thì không đủ. Trong bản sao quyển Niên phổ ở Thư viện Quốc gia, bên trái đường hầm dẫn đến một vòng tròn, điều này thì ngài cũng biết; còn bên phải do đã bị xóa đi nên ngài không biết, nhưng nhìn kỹ thì có thể thấy đó là một chữ thập rất nhỏ. Chữ thập dĩ nhiên là chỉ nhà thờ rồi. Devanne đáng thương mở to mắt bày tỏ sự ngạc nhiên tột độ:
- Đúng là thần kỳ. Nghe giảng giải xong xuôi thì thấy quá đơn giản! Nhưng vì sao từ trước đến nay, chưa có ai nghĩ đến điều này chứ?
- Vì không ai có thể cùng một lúc nắm bắt những phần mấu chốt: hai quyển niên phổ, hai câu trích dẫn. Chỉ có Arséne Lupin và tôi là ngoại lệ.
- Nhưng còn tôi - Devanne khe khẽ cãi - Còn cả cha cố Gelis nữa. Chúng tôi cũng biết cả mà.
Holmes mỉm cười:
- Ngài Devanne, có một số điều bí mật không phải ai cũng có thể giải được đâu.
- Nhưng tôi đã lần mò mất cả mười năm. Còn ngài, chỉ mới mười phút...
- À! Đây còn là vấn đề thói quen nữa.
Hai người bước ra khỏi nhà thờ. Thám tử người Anh bỗng reo lên:
- Nhìn kìa, có chiếc ôtô đang đợi ở đằng kia!
- Đó là xe của tôi! - Devanne ngạc nhiên trả lời.
- Của ngài? Tôi cứ tưởng là tài xế không về kịp cơ đấy.
- Đúng vậy... Tôi đang không hiểu...
Hai người bước đến trước chiếc ôtô, Devanne hỏi tài xế:
- Edouard, ai sai anh đến đây vậy?
- Ngài Velmont - Tài xế đáp
- Ngài Velmont? Tức là anh đã gặp anh ta?
- Ở ga xe lửa. Ngài ấy sai tôi lái xe thẳng đến trước nhà thờ và đợi ở đây.
- Lái xe đến trước nhà thờ? Làm gì?
- Đợi ngài... và cả bạn ngài nữa mà.
Devanne và Shelock Holmes nhìn nhau ngơ ngác. Devanne nói:
- Ngay cả chuyện ngài đưa tôi đến đây, hắn cũng trù liệu được, thật là quá tài!
Trên khóe miệng Holmes một ánh cười chợt vụt qua bày tỏ sự tán dương. Ông gât đầu:
- Đúng là một người tài ba! Ngay lần đầu tiên thấy hắn, tôi đã cảm nhận được điều này rồi.
- Ngài đã nhìn thấy anh ta?
- Mới hồi nãy thôi, chúng tôi vừa chạm mặt nhau trên con đường nhỏ.
- Ngài đã biết đó là Velmont, ý tôi là Arséne Lupin?
- Không, nhưng tôi đã mau chóng đoán ra được... từ thái độ của hắn ta.
- Nhưng ngài lại để cho hắn đi? Sao ngài không nhân cơ hội này tóm lấy hắn?
- Ngài phải biết là, thưa ngài- Thám tử người Anh đáp với vẻ rất cao ngạo- Đối với một đối thủ như Arséne Lupin, Shelock Holmes này sẽ không bao giờ nhân cơ hội để chiếm lấy lợi thế... Tôi phải tự tay bắt được hắn. Nhưng thời gian rất gấp. Dù Arséne Lupin dã bố trí sắp đặt xe cộ, thì cái lợi thế ấy cũng khó mà chiếm được.
Hai người lên xe. Ôtô lao như bay về phía ga Dieppe. Bỗng nhiên, trong hộp găng tay ở ghế trước, có một thứ đồ đã thu hút sự chú ý của Devanne.
- Ở đây là cái gì vậy? Một cái hộp nhỏ! Là của ai đây? Ồ, gửi cho ngài đấy.
- Gửi cho tôi?
- Ngài xem này "Gửi ngài Shelock Holmes. Arséne Lupin".
Thám tử người Anh đón lấy cái hộp, xé hai lớp giấy bọc ra, bên trong là một chiếc đồng hồ quả quýt.
- Ối!- Cùng với tiếng kêu ngạc nhiên này là một cái chém gió tỏ vẻ tức giận của Holmes.
- Một chiếc đồng hồ- Devanne hỏi- Thế là cái trò gì vậy?
Thám tử người Anh không lên tiếng.
- Ồ! Đây là đồng hồ quả quýt của ngài! Arséne Lupin đã thó chiếc đồng hồ quả quýt của ngài! Nói vậy thì... Ha! Ha! Đồng hồ quả quýt của Shelock Holmes đã bị Arséne Lupin thó trộm! Trời ơi, thật là buồn cười quá! Ôi... xin hãy tha lỗi cho tôi... Quả thực tôi không nhịn nổi, xin ngài đừng phật ý!
Cười thỏa thích một hồi, Devanne mới nói bằng một khẩu khí đầy khâm phục.
- Ôi! Anh ta đúng là một kẻ tài ba.
Trên đường, thám tử người Anh nhìn chằm chằm về phía trước, không nói một lời nào. Cho đến khi xuống xe, ông mới mở miệng nói ra vài câu, tuy ngữ khí không hề tỏ vẻ bị kích động, nhưng từng câu từng chữ rất có sức mạnh:
- Đúng, hắn đúng là một kẻ tài ba. Nhưng cánh tay này của tôi sẽ có một ngày đặt tay lên vai của kẻ tài ba ấy, ngài Devanne ạ. Tôi nghĩ Arséne Lupin và Shelock Holmes sớm muộn rồi sẽ hội ngộ thôi... Đúng vậy... Thế giới này nhỏ như vậy đấy... Sẽ có ngày đó...

