Những cú siêu lừa của Arséne Lupin - Chương 8 phần 1

CHƯƠNG
VIII - CHIÊU GIỠN MẶT CỦA ARSÉNE LUPIN

-
Đúng là kỳ lạ, nhưng trông anh giống Arséne Lupin quá, Velmont ạ!

-
Anh quen Arséne Lupin?

-
À, thì cũng giống mọi người, chỉ xem ảnh thôi mà. Các bức ảnh đó, không có bức
nào là giống bức nào, những cũng có một ấn tượng chung chứ... Chính là giống
khuôn mặt vóc dáng này của anh.

Horace
Velmont hình như hơi phật ý:

-
Anh cho là như vậy thật ư, Devanne yêu quý? Có điều anh cũng chẳng phải là người
đầu tiên nói những lời như thế này với tôi.

- Nếu
không phải là anh họ tôi - d'Estevan giới thiệu anh với tôi, nếu anh không phải
là một họa sĩ vẽ tranh phong cảnh nổi tiếng đến như vậy, những bức tranh sơn dầu
vẽ cảnh biển của anh làm cho tôi mê đắm, thì không chừng tôi sẽ báo án với cảnh
sát, nói với họ rằng anh đã đến Dieppe.

Những
câu nói hài hước này đã làm rộ lên một trận cười rộn rã. Trong phòng ăn của lâu
đài Thibermesnil, ngoài Velmont là khách dự tiệc, thì chủ ngân hàng George
Devanne và mẹ anh ta ra, còn mời cha cố Gelis và hơn mười sĩ quan quân đội, họ
đóng trại thao luyện ở ngay gần lâu đài.

Bụng
đã ních đầy sơn hào hải vị, các vị khách khứa lục tục kéo nhau vào đại sảnh ở
ngay bên cạnh phòng ăn. Gian đại sảnh vừa rộng vừa cao này bầy đầy các đồ vật
quý giá do gia tộc Thibermesnil sưu tầm qua vài thế kỷ. Trên bức tường đá trong
đại sảnh, có một tấm thảm treo tường lớn xa hoa và quý giá. Giữa cửa sổ với cửa
phòng dựng một dãy giá sách với dáng vẻ rất cổ kính, bên trên có một hàng chữ
vàng:

"Thibermesnil".

Sau
khi các quý ông châm xì gà, Devanne lại nói tiếp:

-
Nhưng mà anh phải mau mau lên, Velmont, qua đêm nay thì đừng nghĩ đến chuyện ra
tay nữa.

-
Anh nói thế là ý gì? - Họa sĩ hỏi. Anh cảm thấy rõ rằng người chủ lâu đài này
đang đùa anh.

Devanne
định mở miệng nói tiếp, thì bà mẹ nháy mắt ra hiệu cho anh. Nhưng trong lúc rượu
say đầu nóng, những ánh mắt háo hức chờ đợi của các khách khứa khiến anh dường
như quên hết tất cả, chẳng nghĩ nhiều đến như vậy.

Ôi!
- Anh lẩm bẩm - Bây giờ nói một chút cũng chả sao, chả có gì đáng sợ nữa rồi.
Quan khách ngồi vây quanh anh, ai cũng háo hức muốn biết, rốt cục là có chuyện
gì. Trông anh thật đắc ý, dõng dạc tuyên bố:

- Bốn
giờ chiều nay, thám tử Shelock Holmes tiếng tăm lẫy lừng sẽ tới tệ xá.

Đại
sảnh ồn ào hẳn lên. Shelock Holmes đến thăm lâu đài Thibermesnil? Anh ta nói thật
chứ? Arséne Lupin gặp phải kỳ phùng địch thủ rồi ư?

-
Arséne Lupin và bọn lâu la của hắn vẫn chưa chạy xa đâu. Bên cạnh vụ nam tước
Cahorn, thì những vụ mất trộm của Montigny, Gruchet và Crasville, chẳng phải do
vua trộm Arséne Lupin làm thì là ai làm đây? Bây giờ thì đến lượt tôi rồi.

-
Thì ra anh cũng giống nam tước Cahorn, đã nhận được thông báo của hắn trước rồi
ư?

-
Làm lại chuyện cũ thì có gì hay ho chứ.

-
Thế thì là chuyện gì?

-
Là thế này... - Devanne đứng dậy, chỉ lên một ô của giá sách cho mọi người xem,
thì thấy giữa hai quyển sách dày có một vị trí bỏ trống - Chỗ này vốn có một
quyển sách nổi tiếng từ thế kỷ 16 có tên là "Niên phổ gia tộc Thibermesnil".
Quyển niên phổ này ghi chép lại một giai đoạn lịch sử sau khi Công tước Rollo
thi công xây dựng lâu đài này. Trong đó có ba bức tranh khắc minh họa. Bức đầu
tiên là toàn cảnh lãnh địa. Bức thứ hai là mô hình lâu đài, bức thứ ba- tôi xin
nhắc để các vị chú ý - đó là một sơ đồ của một đường hầm. Một đầu của đường hầm
này dẫn ra cánh đồng ở phía ngoài bờ tường lâu đài, còn đầu kia thì dẫn đến
đây; đúng vậy, chính là thông đến gian đại sảnh mà quý vị đang ngồi đây. Thế
nhưng tháng trước, quyển sách này đã bị mất!

- Ồ-
Velmont đế vào - Kể cũng có gì đó hơi lạ. Có điều, chỉ có mỗi chuyện này thôi
thì vẫn không đế nỗi phải kinh động đến Shelock Holmes chứ.

-
Đương nhiên, nếu không phải sau đó lại xảy ra một chuyện, khiến tôi ý thức được
rằng tình huống mà tôi vừa nói với các vị đây là vô cùng nghiêm trọng, thì tôi
sẽ không mời ngài Shelock Holmes hạ mình tới đây làm gì. Quyển niên phổ gia tộc
đó vẫn còn một bản sao ở Thư viện Quốc gia. Thế nhưng hai quyển này hơi khác
nhau một chút, nguyên nhân là do sơ đồ phác thảo đường hầm lần lượt được vẽ bằng
tay, không trùng khớp nhau, hơn nữa còn có vài chỗ đã bị tẩy xóa đi, nhìn không
rõ nữa. Và sau khi quyển sách gốc của tôi biến mất, thì bản sao của nó ở trong
Thư viên Quốc gia cũng không cánh mà bay rồi.

Cả
đại sảnh ầm ĩ hẳn lên.

-
Do đó lần này - Devanne cao giọng - Cảnh sát đang thăm dò, bố trí sắp xếp các
phương án điều tra hết sức tỉ mỉ chặt chẽ. Nhưng vẫn chưa thu được kết quả gì.

-
Chỉ cần đó là Arséne Lupin, thì đều như thế cả.

-
Đúng vậy. Lúc này, tôi mới nghĩ đến chuyện cầu cứu ngài Shelock Holmes. Ngài đại
thám tử ấy trả lời tôi rằng, ông ấy rất có hứng thú gặp mặt Arséne Lupin.

-
Đúng là thật mát mặt đối với Arséne Lupin - Velmont nói - Nhưng nếu vua trộm của
chúng ta theo như ngài nói, vốn chẳng có ý định đến thăm lâu đài Thibermesnil
thì chẳng phải là ngài Shelock Holmes đã uổng công một chuyến ư?

-
Không uổng đâu. Còn có một chuyện khác có thể khiến ông ấy hào hứng, đó là tìm
ra vị trí của đường hầm kia.

-
Ơ, thế chẳng phải ngài vừa mới nói với chúng tôi, một đầu đường hầm dẫn ra
ngoài lâu đài, một đầu dẫn vào đại sảnh này ư?

-
Chỗ nào trong đại sảnh? Hai bức vẽ đều cho thấy một đầu đường hầm dẫn đến một
vòng tròn, chính là vị trí tòa tháp của đại sảnh này đây. Nhưng tòa tháp hình
tròn, ai có thể xác định được đường hầm dẫn vào từ phía nào?

Davanne
châm điếu xì gà thứ hai, rồi lại rót ra một ly rượu vang đỏ sóng sánh. Các quan
khách ngồi đó cứ bàn cãi không ngớt. Anh cười tủm tỉm nhìn họ, cuối cùng trả lời
với một vẻ đầy tự đắc:

- Lời
giải đáp chẳng ai biết được. Nghe nói bí mật này được truyền qua các đời của
gia tộc; phải đến khi hấp hối, thì người cha mới nói bí mật ấy cho đứa con trai
đang túc trực bên giường bệnh của mình. Nhưng sau này, đến Geoffroy thì dừng,
vì mười chín tuổi ông ấy đã phải lên đoạn đầu đài.

-
Đã hơn một thế kỷ trôi qua rồi, lẽ nào không một ai tìm thấy đường hầm ấy ư?

-
Tìm rồi, nhưng không ai thấy. Sau khi tôi mua lại tòa lâu đài này từ người chắt
trai của ngài nghị sĩ Công hội nghiệp đoàn quốc dân, cũng đã cho người lục tung
cả các phòng lên. Nhưng có tác dụng gì chứ? Trong bản sao ở Thư viện Quốc gia vẽ
bốn đoạn cầu thang, tổng cộng có bốn mươi tám bậc thang, từ đó suy ra độ sâu của
đường hầm có lẽ không chỉ có mười mét thôi đâu. Và từ sơ đồ gốc có thể thấy góc
vuông hai đầu của những đoạn cầu thang này có khoảng cách ước chừng hai trăm
mét. Nhưng lối ra của đường hầm này rốt cuộc nằm ở đâu? Đương nhiên cũng có một
cách, đó là gỡ toàn bộ trần, sàn, tường của đại sảnh này ra. Nhưng nói thực
lòng, tôi không thể làm được cái việc kinh khủng như vậy.

-
Ngoài ra thì chẳng có manh mối nào ư?

-
Không chút manh mối nào!

Lần
này thì cha cố Gelis lên tiếng:

-
Ngài Devanne, chẳng phải là vẫn còn hai câu trích dẫn ư?

- Ồ!
- Devanne cười - Cha Gelis đúng là rất ham mê các tác phẩm cổ điển và hồi ký,
ông ấy không chịu bỏ qua bất cứ tư liệu gì có liên quan đến gia tộc
Thibermesnil. Nhưng hai câu trích dẫn ấy chỉ làm cho sự việc càng thêm huyền bí
mà thôi.

- Cứ
nói ra để mọi người nghe xem sao!

-
Các vị thực sự muốn nghe ư?

- Rất
muốn - Một người nói to như sợ ai tranh mất phần của ông ta.

-
Thôi được. Thực ra đó chỉ là những câu đó có liên quan đến hai vị vua mà thôi.

-
Hai vị vua?

-
Henry IV và Louis XVI.

- Vậy
Đức cha đã phát hiện ra câu đố như thế nào?

-
À! Sự việc vô cùng đơn giản- Devanne nói tiếp- Đêm chiến dịch Arques, vua Henry
IV đã từng dùng bữa tối tại tòa lâu đài này, còn ngủ lại đây nữa. Mười một giờ
đêm, người đẹp nhất xứ Normandy - là tiểu thư Louis de Tancarville đã được công
tước Edgard đưa qua đường hầm tới bên đức vua. Sau đó vua Henry IV đã đem bí mật
này nói với ái khanh của ông là Sully. Và Sully, khi đưa câu chuyện này vào hồi
ký của mình tuy không có bất cứ bình luận gì, nhưng ông ta lại ghi một câu
trích dẫn làm cho người đọc cảm thấy rất mông lung: "Rìu xoay- Không khí
rung động - Chim dang rộng cánh - Bước về phía Chúa trời".

Khoảnh
khắc im lặng trôi qua, Velmont cười nhạt, bình luận:

-
Câu trích dẫn này đúng là hơi khó hiểu thật.

-
Chẳng phải vậy sao? Đức cha cho rằng đó là một câu đố của Sully, vì Sully không
muốn người ghi chép hồi ký cho ông biết được bí mật ấy

- Một
giả thiết rất tuyệt diệu đấy!

-
Cái này thì tôi đồng ý, nhưng "Rìu xoay" nghĩa là sao? "Chim
dang rộng cánh" là thế nào?

-
Ai "bước về phía Chúa trời" nữa?

-
Đúng là khiến người ta phải đau đầu.

Velmont
nói tiếp:

-
Còn Louis XVI, cũng là do đón ái phi của mình mới mở cửa của đường hầm ư?

-
Cái này thì không rõ lắm. Tôi chỉ biết là, Louis XVI từng đến thăm lâu đài
Thibermesnil vào năm 1784. Nhờ có người nói mà phát hiện ra cái hộp sắt trong
cung Louvre có giấu một tờ giấy; trên giấy viết: "Thibermesnil:
2-6-12".

Velmont
cười lớn:

-
Thấy cửa rồi! Có thể giải đố rồi. 2 nhân 6 chẳng phải bằng 12 ư?

-
Anh cứ cười đi - Cha cố tỏ vẻ khó chịu ra mặt - Nhưng tôi vẫn cho rằng lời giải
đáp của câu đó này nằm chính trong dòng văn tự này. Không chừng, một ngày nào
đó sẽ có người giải được câu đố này.

-
Dĩ nhiên là Shelock Holmes rồi - Devanne như muốn khẳng định- Trừ phi ông ấy để
Arséne Lupin chiếm thế thượng phong. Anh nói xem nào, Velmont?

Velmont
đứng dậy, đặt tay lên Devanne và nói một cách khiêu khích:

-
Theo như tôi thấy tư liệu mà quyển sách gốc của ngài và bản sao trong Thư viên
đã đưa ra vốn đều thiếu mất một chi tiết vô cùng quan trọng. Ngài đã có ý tốt
nói cho tại hạ biết chi tiết đó, tại hạ vô cùng cảm kích.

-
Tiếp theo anh định...

-
Bây giờ, rìu đã xoay rồi, chim đã bay rồi, 2 nhân 6 bằng 12, tôi cũng chỉ có thể
lên đường thôi.

- Một
phút cũng không ở lại?

- Một
phút cũng không ở lại nữa! Ngài chẳng phải đã nói rằng muốn Arséne Lupin ra tay
ngay đêm nay, cũng tức là trước khi Shelock Holmes tới đó sao?

-
Nhưng hắn ta chẳng có thời gian, e là không kịp đâu. Có muốn tôi tiễn anh
không?

- Đến
Dieppe?

- Đến
Dieppe. Dù sao cũng tiện đường vợ chồng d'Androl và con gái một người bạn của họ
đi xe đêm đến Dieppe, đúng lúc tôi phải đến đón họ.

Nói
xong, anh ta quay người sang mời các sĩ quan đang có mặt ở bữa tiệc:

-
Mong các vị nể mặt, ngày mai đến tệ xá xơi bữa cơm trưa!

Các
sĩ quan vui vẻ nhận lời và đứng dậy cáo từ.

Lúc
sau, Devanne và Velmont đã ngồi ô tô từ lâu đài tiến thẳng về phía trước. Mọi
người vui vẻ cùng ăn bữa khuya, rồi ai trở về phòng người nấy nghỉ ngơi.

Ba
giờ đêm. Một bóng người hiện ra trong đại sảnh, tay cầm một cái đèn pin. Rồi lại
hiện ra hai bóng người nữa. Người thứ nhất nhìn quanh đại sảnh một lượt, nghe
ngóng một hồi, sau đó lên tiếng:

- Gọi
các anh em lại đây!

"Các
anh em" tổng cộng có tám người, toàn những thanh niên cao to nhanh nhẹn, từng
người một bước ra từ đường hầm. Cuộc vận chuyển cấp tốc chính thức bắt đầu.

Động
tác của họ vô cùng nhanh nhẹn. Arséne Lupin đi quanh đại sảnh, ước lượng kích cỡ
và giá trị nghệ thuật của những món đồ cổ và đồ gia dụng trong đại sảnh để quyết
định lấy cái nào, bỏ đi cái nào. Chỉ cần anh sai một tiếng: "Khiêng
đi" thì chỉ trong phút chốc món đồ đó sẽ được hô biến ngay vào trong đường
hầm như một màn ảo thuật li kì. Trong số những món đồ quí giá đó, có sáu chiếc
ghế tựa thời vua Louis XV, sáu chiếc ghế tròn không có tựa, chiếc giá nến nhiều
nhánh ghi tên người chế tác là bậc thầy chạm khắc vàng bạc nổi tiếng nhất thế kỷ
18, hai bức tranh sơn dầu của Fragonard, một bức sơn dầu của họa sĩ cung đình
Nattier- một người nổi tiếng với sở trường dùng màu xanh nhạt vẽ tranh, và một
pho tượng bán thân của điêu khắc gia Houdon- người đã từng làm tượng cho rất
nhiều nhân vật nổi tiếng như Russo, ngoài ra còn có một số bức tượng bán thân cỡ
nhỏ. Có lúc Arséne Lupin cứ đứng thừ người ra trước một cái tủ quần áo tinh xảo,
hoặc một kiệt tác sơn dầu, rồi thở dài thốt lên một cách tiếc của:

-
Cái này nặng quá... Cái này to quá... Tiếc thật!

Bốn
mươi phút sau đồ đạc trong đại sảnh theo cách nói của Arséne Lupin đã "vơi
đi chút ít". Cuộc vận chuyển được tiến hành nhanh gọn đâu ra đấy, họ khuân
vác đồ đạc một cách nhẹ nhàng, không hề phát ra chút tiếng động nào, cứ như những
món đồ ấy đã được lót rất nhiều bông vậy.

Người
sau cùng đang gồng người vác một cái bàn do người thợ tài hoa Bull chạm khắc.
Arséne Lupin khẽ gọi anh ta lại dặn:

-
Các anh em không cần quay lại đây nữa. Sắp xếp xong xuôi, thì hãy lái xe đưa đồ
đến cái hang ở Roquefort như dự định nhé!

-
Thế còn anh thì sao?

- Để
lại cho tôi chiếc xe máy.

Người
kia đi nhanh, rồi mất hút vào đường hầm. Arséne Lupin đẩy bức tường gắn liên với
giá sách. Xóa hết mọi dấu vết từ cuộc vận chuyển hối hả, lau sạch các vết chân
trên nền nhà, sau đó đi thẳng tới một hành lang nối liền tòa tháp với lâu đài.

Trong
hành lang có một tủ kính, những đồ sưu tầm bày trong tủ đều là những đồ cổ quý
báu có giá trị khá lớn: chiếc đồng hồ quả quýt, đèn bấc, nhẫn kim cương, dây
chuyền, tranh vẽ. Anh dùng một cái kìm cạy khóa ra, vui mừng khôn xiết nhấc những
đồ vật tinh xảo tuyệt đẹp đó lên, nhét vào một cái túi vải to tướng đeo ở cổ.
Khi đã nhét đầy vào túi vải, anh lại nhét vào túi áo, túi quần, túi áo trong...
Đột nhiên, dường như Lupin nghe thấy có tiếng động rất nhỏ ở đâu đó.

Anh
dừng tay, dỏng tai lên nghe: không sai, đúng là có những tiếng động khe khẽ.
Anh nghĩ ngay ra rằng ở đầu kia của hành lang có một đoạn cầu thang dẫn đến một
căn phòng trong lâu đài. Chỗ đó vốn bỏ trống đã lâu chẳng có ai ở, nhưng đêm
nay Devanne ngủ ở đó.

Anh
mau chóng tắt đèn, nấp sau một tấm rèm cửa sổ. Đúng vào lúc ấy, cánh cửa ở đầu
cầu thang mở ra, một luồng sáng yếu ớt đang chiếu vào hành lang.

Trốn
sau rèm cử sổ, anh có thể cảm nhận rất rõ ràng, có người đang bước xuống cầu thang
một cách thận trọng. Anh mong đợi là người đó sẽ không đi tiếp nữa, nhưng người
này sau khi đã xuống hết cầu thang, lại tiếp tục bước đi tới. Bỗng nhiên người
đó kêu rú lên thất thanh; có lẽ do đã nhìn thấy cửa tủ kính bị cạy, và phần lớn
đồ trong tủ đã biến mất.

Từ
mùi hương trên người này, Arséne Lupin biết đó là một người đàn bà. Váy áo của
cô ta gần như chạm vào tấm rèm mà anh đang ẩn nấp phía sau. Anh cảm thấy mình
có thể nghe rõ cả tiếng tim cô ta đang đập thình thịch. Bằng trực giác của
mình, anh biết chắc chắn cô ta đã đoán ra có người đang đứng trong bóng tối,
ngay sát cô ta. Anh thầm nghĩ: "Chắc chắn cô ta sợ lắm... tiếp đó cô ta sẽ
bỏ chạy... cô ta sẽ không đứng ở đây nữa". Thế nhưng cô ta không hề bỏ chạy.
Cô ta nhè nhẹ cầm chắc cái giá nến trước đó vẫn còn rung bần bật. Cô tay quay
người, chần chừ vài giây, dường như cũng đang chăm chú lắng nghe trong bóng tối
ghê rợn, rồi bỗng kéo mạnh tấm rèm ra.

Hai
người đứng đó, mặt đối mặt.

Ngạc
nhiên tột độ, Arséne Lupin lẩm bẩm:

-
Là cô... Cô tiểu thư!

Người
đó lại chính là tiểu thư Nelly! Tiểu thư Nelly. Chính là tiểu thư Nelly- người
mà anh gặp trên con tàu viễn dương chở khách mang tên "Puluwangsi",
và đã khiến cho trái tim anh đâp rộn ràng. Chính là tiểu thư Nelly- người đã chứng
kiến tận mắt cảnh anh bị bắt mà không hề bán đứng anh, người đã khéo léo ném
cái máy ảnh Kodak có dấu kim cương, châu báu xuống biển! Những ngày tháng dài
lê thê trong tù, anh đã từng bao lần hồi tưởng về hình bóng xinh đẹp và dễ
thương của nàng bằng cả trái tim dịu dàng ấm áp!

Số
mệnh con người thật là không thể nào ngờ được, họ lại có thể gặp lại nhau trong
một tình huống trớ trêu như thế này. Nhưng dần dần, Arséne Lupin ý thức được
răng, bộ dạng của mình lúc đó trông thật là nhếch nhác: cái túi vải to tướng
đeo trên cổ đầy ú ụ; túi quần, túi áo căng phồng; trong tay vẫn còn cầm vài thứ
châu báu quý giá. Anh chỉ hận một nỗi là dưới đất không có cái lỗ nào để có thể
chui ngay xuống.

Một
cái đồng hồ quả quýt đột nhiên lăn xuống dưới thảm, rồi những món đồ anh đang cầm
trên tay cũng lần lượt rơi xuống. Sau đó anh quyết định, đổ hết đồ trong túi vải,
túi quần, túi áo ra. Như vậy, anh mới cảm thấy thoải mái hơn khi đứng đối diện
với tiểu thư Nelly xinh đẹp. Anh bước lên một bước, định nói chuyện với cô,
nhưng cô đã quay người, chạy về phía đại sảnh một cách hoảng sợ.

Arséne
Lupin đuổi theo cô, thấy toàn thân cô run lẩy bẩy, đứng đờ đẫn nhìn vào gian đại
sảnh trống huếch trống hoác. Arséne Lupin trầm ngâm trong giây lát rồi mở miệng
nói:

-
Ba giờ ngày mai, tất cả mọi đồ đạc sẽ được đưa về.

Thấy
cô cứ ngây người ra không lên tiếng, anh lại nói tiếp:

-
Ba giờ chiều mai, tôi hứa... Tôi chưa bao giờ nuốt lời... Ngày mai, ba giờ!

Tiếp
đó là một khoảng im lặng rất dài. Anh không dám mở miệng nói tiếp nữa. Thấy tâm
trạng của tiểu thư Nelly bị kích động như vậy, từ đấy lòng mình anh cảm thấy rất
buồn. Anh quay người, từ từ rời khỏi nơi gian đại sảnh.

Đột
nhiên, cô nói nhỏ với giọng run run:

-
Anh nghe đi... tiếng bước chân...! Tôi nghe thấy có người đang đến...

Anh
quay người nhìn cô đầy kinh ngạc: trông cô hốt hoảng, cứ như đại họa sắp giáng
xuống đầu mình vậy.

-
Tôi không nghe thấy gì cả- Anh nói- Nhưng...

-
Cái gì! Anh còn không mau... mau trốn đi...

-
Trốn... vì sao?

-
Mau... mau lên! Trời ơi! Đừng đứng đây nữa...


chạy ra ngoài hành lang, dỏng tai nghe ngóng. Đúng vậy, chẳng có ai. Có lẽ là
tiếng động ở bên ngoài. Cô ta đợi thêm một lát, cuối cùng mới yên lòng quay
vào.

Arséne
Lupin đã biến mất. Devanne đờ đẫn nhìn cảnh đại sảnh tan hoang sau vụ trộm,
trong đầu đã nghĩ đến một khả năng: "Chính Velmont làm, Velmont chính là
Arséne Lupin". Nhưng ý nghĩ đó chỉ thoáng vụt qua trong giây lát. Vì hình
như anh đã quá hoảng hốt mà nghĩ vậy. Một họa sĩ nổi tiếng như vậy, lại là người
bạn có quan hệ bạn bè với anh họ của anh, sao có thể là Arséne Lupin được chứ?
Đến khi cảnh sát trưởng nhận được tin báo án, thì Devanne đã gạt bỏ ý nghĩ mà
anh tự cho là hoang đường này ra khỏi đầu. Anh không muốn nói với cảnh sát giả
thiết vô căn cứ ấy.

Cả
buổi sáng, mọi người tới tấp ra vào lâu đài Thibermesnil, tất cả đều hoảng loạn.
Kiểm tra sơ bộ chưa thu được kết quả gì. Cửa sổ và cửa ra vào đều nguyên vẹn
không chút xây xước. Thủ phạm chắc chắn đã có lối vào bí mật. Nhưng trên thảm
không hề có dấu chân, trên tường đá cũng chẳng lưu lại chút dấu vết bất thường nào
cả.

Chỉ
có một chi tiết cho thấy rõ phong cách của Arséne Lupin: quyển Niên phổ thế kỷ
16 bị mất cắp trước đó đã quay trở về chỗ cũ trên giá sách, bên cạnh còn có
thêm bản sao của nó ở Thư viện Quốc gia.

Đến
mười một giờ, các sĩ quan đều đến cả. Devanne vẫn vui vẻ tiếp đón họ; xét toàn
bộ gia sản của anh thì việc mất cắp những thứ đồ quý báu có giá trị nghệ thuật ấy
vẫn chưa đủ để làm anh buồn rầu ủ rũ. Bạn anh, vợ chồng d'Androl và tiểu thư
Nelly cũng đã xuống dưới nhà.

Cuộc
trò chuyện vừa kết thúc, mọi người phát hiển ra còn thiếu một người- Horace
Velmont. Thấy anh không đến, sự nghi ngờ của Devanne lại trỗi dậy. Nhưng đến mười
hai giờ đúng, Velmont bước vào. Devanne không kìm được kêu lên:

- Tốt
quá! Cuối cùng thì anh cũng đến!

-
Tôi đến muộn ư?

-
Không, nhưng tôi thực sự đang lo là anh đã... bận rộn cả một buổi tối... Thế
nào, mệt chứ? Nhìn anh kìa, chắc chắn là anh vẫn chưa được biết tin này?

-
Tin gì cơ?

-
Anh đã dọn sạch lâu đài này!

-
Thôi đủ rồi!

-
Được rồi. Vậy mời anh hãy khoác tay tiểu thư Nelly!

-
Chúng ta vào bữa thôi! Tiểu thư... xin cho phép tôi...

Báo cáo nội dung xấu