Cổ tích - Chương 11 - 12

Chương 11

Edit Phi Ân

Beta Thanh Mai

Đợi mất mấy ngày, cũng không có một ai nói chuyện với ta,
bất kể là vấn tội hay giải thích, đều không có. Chỉ có một nhóm thái giám cùng
cung nữ nghe theo lệnh làm việc, ta vẫn ở viện hồi trước đã ở, vẫn là những
cung nữ đó hầu hạ. Nhưng mà thái độ của bọn họ lại cung kính hơn trước, cẩn
thận hơn trước, bất kể ta hỏi thăm thế nào cũng chẳng moi được thông tin gì.

Bọn họ gần như mỗi ngày đều đem tới những đồ vật nữ nhân
thường thích, sách, đồ vẽ tranh, đồ cổ, trang sức, vẹt, quần áo,… làm ta càng
lúc càng chẳng hiểu ra sao. Đặc biệt là sách, thoáng chốc đã chuyển đến mấy
rương lớn, mà đều là thể loại chí dị (những
chuyện quái dị được ghi chép lại)
, truyền thuyết, lịch sử, địa lý, du ký…
Nếu mà trong hoàn cảnh khác, chắc chắn ta đã cắm đầu vào mấy quyển sách, bởi
hai kiếp ta đều là mọt sách. Nhưng hoàn cảnh hiện giờ, luôn cho ta cảm giác
nguy hiểm, biết rõ là sau lưng mình có một bàn tay không thể nhìn thấy, ta sao
có thể sống bình yên qua ngày.

Vì thế ta quyết định tự cứu mình, từ lúc bị giam lỏng đến
giờ đã trốn ba lần, lần đầu tiên chạy được xa nhất gần tới cửa cung, nhưng vẫn
bị ngăn lại bắt trở về. Nếu chỉ dựa vào vũ lực, ta dồn sức đánh cược vào một
lần trốn có lẽ cũng chạy ra được. Nhưng mà Vũ sư phó dạy ta đều là những chiêu
thức giết địch trên chiến trường, mà ta không muốn giết người trong Hoàng cung,
gánh tội danh tạo phản, bởi vậy nên bó chân bó tay không biết làm sao. Kết quả
mấy cuộc chạy trốn cũng có thể đoán được.

Rốt cuộc chuyện gì sẽ phát sinh, ta cũng không đoán được.
Bởi vậy nên không dám tùy tiện làm bậy, không khéo lại gây hoạ sát thân, hoặc
gây hoạ cho Trương Lai, tạo ra chuyện phiền toái không thể cứu vãn.

Dù ta có làm ầm ỹ như vậy, trong Hoàng cung vẫn không có một
ai tới gặp ta, kể cả Hoàng đế, Quý phi, hay các phi tần khác. Ta bực mình, đuổi
hết đám hầu hạ bên cạnh ra ngoài, chỉ chừa lại một cung nữ lớn tuổi mỗi ngày
đem nước ấm cùng nguyên liệu nấu ăn cho ta.

Không được đi lại, cũng coi như người đưa ta đến đây còn để
ta tuỳ ý làm mọi việc, ngoại trừ việc rời đi, thì tất cả các yêu cầu đều được
thỏa mãn. Ta dứt khoát không suy nghĩ nhiều nữa, cứ coi như mình đang ở khách
sạn năm sao miễn phí lại còn được hưởng phục vụ siêu tốt. Ký lai chi, tắc an
chi. (tuỳ cơ ứng biến)

Sau đó mỗi ngày ta bắt đầu nghiên cứu sách dạy nấu ăn, trước
kia có những lúc ăn không đủ no, nên làm ta vô cùng thích đồ ăn ngon. Tuy những
năm gần đây cũng xem như sống an nhàn sung sướng, nhưng bất kể thân phận là nô
bộc, hay bay lên làm hoàng tước, thì đều không được làm theo ý thích của mình.
Mặc dù về sau trở thành bà chủ trong nhà, thì cũng phải cân nhắc đến chi tiêu
sinh hoạt, thói quen ăn uống của mọi người trong nhà, còn rất nhiều lý do khác
nữa, cho nên trong phương diện này ta chưa dành thời gian để nghiên cứu học
tập.

Hiện giờ một mình ở đây, thời gian rất nhiều, lại có người
cung cấp nguyên liệu miễn phí, sao lại không nghiên cứu? Vốn đã ăn đồ ăn cung
đình hơn một năm rồi, không phải là ăn không hợp, mà ăn những món đó mãi cũng
thấy chán. Ta yêu cầu một con dê đã xẻ thịt, rồi dựng lên một giá nướng thịt.
Hơn nữa trong Hoàng cung rượu ngon nhiều vô số, lúc trước mới chỉ được nhấm
nháp một chút ở yến tiệc thôi, nhưng hiện giờ có người còn đưa tới một vò. Vì
thế ta bắc ghế ngồi cạnh đống lửa, vừa nhai miếng thịt nóng, vừa uống chén rượu
mạnh, một tay cầm Hồ tiên chí dị (cùng
thể loại với Liêu trai chí dị)
, chân còn gác lên ghế khác, dù sao ta đang
mặc kỵ trang (trang phục cưỡi ngựa),
không cần phải lo sẽ bị hớ hênh.

Đóng giả làm nam hài tử từ lúc còn nhỏ, nên có nhiều thứ đã
chính thức trở thành tính tình ta rồi. Hơn nữa có Vũ sư phó hào phóng như vậy,
cho nên hiện giờ há to miệng uống rượu, há to miệng ăn thịt, chẳng để ý gì đến
hình tượng hết, mới chính là tính tình chân thật nhất của ta. Ví dụ như những
thứ ta học từ khi còn bé, cầm kỳ thư họa cũng biết ít nhiều, bởi vì những thứ
này có thể tu dưỡng tính tình, ta cũng có sự kiên nhẫn, cho nên cầm kỳ thư hoạ
vẫn là một bộ phận trong sinh hoạt của ta. Nữ công trù nghệ là cần thiết trong
sinh hoạt, tất nhiên là phải biết. Sử dụng đao kiếm thì chịu sự dạy dỗ nghiêm
khắc của sư phó, cũng là điều kiện bắt buộc để tương lai đi báo thù, nên ta
chăm chỉ luyện tập nhất. Mà cưỡi ngựa bắn cung thì là sở thích của ta, những
thứ khác dù ít dù nhiều đều cần thiết trong sinh hoạt, chỉ có bắn cung và cưỡi
ngựa, là ta thật sự yêu thích. Bởi vì yêu thích, chú ý nhất, nên trình độ cưỡi
ngựa bắn cung là tiến bộ nhanh nhất. Năm xưa sư phó từng là Thần xạ thủ trong
quân đội, tuy chức vụ người chỉ là hạ cấp. Hiện giờ, ta đã không thua người năm
đó, nhưng mà vẫn chưa học được cách giết người, đây là lời bình của sư phó.

Trong Hoàng cung không thể tùy tiện nhóm lửa, mà giá thịt
nướng của ta không chỉ có khói, mà mùi thịt nướng cùng gia vị thơm phức lan toả
khắp nơi. Chỗ ta ở rất gần chỗ Hoàng đế và Quý phi, ta cười lạnh hắc hắc, không
phải muốn giam lỏng ta sao, không phải định giả câm giả điếc không quan tâm
sao, hy vọng sự kiềm chế của các ngươi tốt hơn ta.

Uống một hớp rượu lớn, năm xưa ta không thể mua nổi loại
rượu ngon này để hiếu kính với sư phó, lúc thoát được có lẽ nên chộm một ít về
cho sư phó, ngày mai phải bảo mang hồ lô rượu tới đây, ta sẽ tặng cho sư phó
một hồ lô rượu ngon. Đang suy nghĩ đến đây, chợt nghe thấy tiếng bước chân của
từ phía sau truyền đến, ta đã đuổi hết mọi người đi rồi, ai lại dám chạy vào
đây?

Hoàng đế. . . Ta tay trái cầm rượu, tay phải cầm sách, hai
chân còn gác trên ghế khác, ăn đến mức mồm mép toàn mỡ. Ta đang mong có người
đến, nhưng mà phải là lúc ăn xong xinh đẹp trở lại, con người này đúng là lúc
nào cũng làm người khác mất hứng. Ta trấn định đặt hai chân xuống, dùng khăn
lau mặt, quỳ rạp xuống đất: “Dân phụ bái kiến Hoàng thượng.”

Chờ một lúc lâu hắn vẫn chưa cất tiếng, sau đó bỗng dưng
nói: “Ngươi lui xuống đi.”

Lui xuống? Đi đâu? Ta đang mơ hồ chẳng hiểu ra sao, thì phát
hiện những người bên cạnh Hoàng đế đều lui xuống, còn thuận tay đóng cửa viện,
hoá ra không phải nói với ta. Ta hơi bồn chồn, Hoàng đế ở riêng một chỗ với ta
không sợ sẽ gặp nguy hiểm sao? Dù sao xông tới cửa cung ta cũng đã làm rồi, có
lẽ cũng có lá gan bắt cóc Hoàng đế. Tuy thật ra ta cũng không có lá gan này.

“Nàng ở đây rất tự tại”, Hoàng đế mỉm cười nói.

“Tạ ơn Hoàng thượng ban thưởng. . . . . .” , ta nghiến răng
nói từng từ, “Không biết Hoàng thượng triệu dân phụ tiến cung, rốt cuộc là vì
nguyên nhân gì? Dân phụ chỉ là một phu nhân dân dã sống ở hậu viện, mà cứ ở mãi
trong Hoàng cung, chỉ sợ là không thích hợp lắm.”

“Thấy bộ dạng ăn uống vừa rồi của nàng, lại nhìn bộ dạng quy
củ này, đúng là làm trẫm thấy không vừa mắt. . . Như vậy đi, hôm nay, ở tiểu
viện này, trẫm không xem mình là Hoàng đế, nàng cũng không phải là phu nhân.
Chúng ta cứ coi như là bằng hữu bình thường, thấy sao?”, vẻ mặt đầy hứng thú,
lộ ra chút tính khí trẻ con.

Ta khó hiểu nhìn hắn, hắn lên cơn điên sao?

“Thấy sao?”

“Hoàng thượng nghiêm túc?”

“Đương nhiên, quân vô hí ngôn.”(vua không nói chơi)

Tất nhiên là không tin hắn, cũng không dám vì thế mà đánh
mất thái độ đúng mực. Dù sao chỉ cần vẫn trong phạm vi không chọc giận hắn, thì
ta nói mấy câu ác ý chắc cũng vẫn được.

“Như vậy thì, đi ra ngoài.”

“Cái gì?”, vẻ mắt hắn đầy kinh ngạc.

Ta chỉ chỉ cửa, “Ta nói mời ngươi đi ra ngoài, bằng hữu. Ta
hiện giờ muốn ở một mình.”

“Nàng thật to gan, trẫm… ta… có người tiếp đãi bằng hữu như
nàng sao?”

“Sao không có”, ta quay lại chỗ cũ ngồi xuống ghết, chân lại
gác lên, bỏ hết mấy xiên thịt nướng bị cháy, làm thêm xâu mới đặt lên vỉ nướng,
“Ta chính là kết giao bằng hữu như vậy đấy”, mặc dù kiếp này ta vẫn chưa kết
giao bằng hữu chân chính nào.

“Nhìn bộ dáng này của nàng, ta rốt cục cũng hiểu vì sao lúc
trước nàng giả trang làm nam nhân cũng không bị phát hiện”, hắn nhấc ghế ở gần
đó, rồi ngồi xuống cạnh đống lửa, “Cho trẫm… ta cùng nướng thịt.”

“Bằng hữu, muốn ăn thì tự mình động tay đi”, ta duyên dáng
uống một hớp rượu, nói chậm rãi.

Hắn ngửi thấy mùi rượu trong không khí, “Nàng chuyển rượu từ
hầm rượu của ta đến đây?”

“Dù sao để ở chỗ ngươi cũng lãng phí, không bằng để người
biết thưởng thức uống, ví dụ như bằng hữu của ngươi, là ta.”

Hắn ngừng nói một lúc, lại gật đầu cười nói: “Cũng đúng”,
nói xong tự mình xiên thịt rồi bắt đầu nướng.

Đúng là Hoàng đế quái dị, ta liếc nhìn hắn.

“Sao, không ngờ ta cũng tự tay làm hả? Trẫm. . . ta lúc còn
trẻ, đã từng rèn luyện trong quân ngũ, cho nên những thứ này làm dễ dàng.”

Ta đã hiểu gật đầu, mặc kệ hắn lăn qua lăn lại, rất biết
phối hợp ngồi đọc sách tiếp.

Có lẽ thấy ta lâu lâu không nói lời nào, cũng không để ý đến
hắn, nên hắn chủ động mở miệng nói: “Sao, không phải có gì muốn hỏi sao? Tại
sao không hỏi?”

Ta giật mình, nhẹ nhàng mở miệng: “Ngươi cũng biết ta muốn
hỏi gì, nếu đã nguyện ý nói, thì ngươi cứ nói.”

“Ừm. . .”, hắn trầm ngâm một lúc, “Bắt đầu nói từ đâu đây?
Hay là nói đến việc trẫm. . . ta vì sao tặng nàng cho Lý gia.”

Ta gật đầu không nói gì.

“Thật ra đó là một nước cờ tốt ta đã thương lượng với Lý
khanh, mặt khác, chúng ta cũng đều muốn trêu đùa phu nhân lợi hại của hắn.
Nhưng mà, không ngờ, chúng ta cũng không lợi hại bằng nàng ta”, hắn cười khổ
nói, “Cho nên mới tạo thành cục diện hôm nay, nàng còn. . . bị gả cho một nam
nhân như vậy.”

“Nước cờ là ý gì?”, ta không hơi đâu mà quản mấy lời nói
thừa thãi kia của hắn, chỉ hỏi vấn đề mấu chốt.

“Ký Bình Vương lén mưu đồ phản nghịch, triều thần. . . cũng
có một bộ phận thuận theo phản nghịch. Quốc gia vừa mới định, trẫm không muốn
tốn quốc lực sức dân vào nội đấu. Lý khanh đưa ra kế hoạch tới làm nội gián bên
Ký Bình Vương, nhưng mà hắn lại là trọng thần của ta, nếu muốn người khác tin
tưởng hắn, nhất định phải có lý do chính đáng để chúng ta cãi nhau rồi trở mặt.
Tặng nàng vào phủ là bước mở đầu, sau đó bọn họ vợ chồng bất hoà, hắn sẽ trả
nàng lại cho ta, trẫm bị mất thể diện tất nhiên là sẽ trách phạt hắn. . .”,
trong mắt hắn đầy thâm ý nhìn ta.

“Về sau ta xuất giá, kế hoạch này làm sao?”, đã hiểu mình là
một quân cờ, nên giờ nghe hắn nói, sóng trong lòng cũng chẳng gợn lên bao
nhiêu.

“Trẫm và Lý khanh đành thuận thế điều chỉnh lại kế hoạch,
trẫm hối hận vì đem nàng tặng cho người khác, sau đó lại cướp đoạt về, cũng là
một cớ tốt để thần tử trở mặt hoàn toàn. So với kế hoạch trước lại càng làm
người khác dễ tin hơn.”

Ta thấy lạnh cả người, không phải vì tên Hoàng đế trước mặt,
mà vì Lý đại nhân bề ngoài thì đối xử với ca ca vô cùng tốt ở Lý phủ. Nhấp một
ngụm rượu mạnh cho bớt lạnh, ta cầm một miếng thịt chín bỏ vào miệng, nhai kỹ.

Hoàng đế nhìn ta đầy kinh ngạc, “Ta còn tưởng nàng nghe xong
sẽ ăn không nổi chứ.”

Ta mỉm cười, “Nhìn ta làm gì, bằng hữu. Thân phận của ta, đã
sớm chuẩn bị để làm quân cờ, ngươi còn có ý định muốn nhìn thấy ta tức giận
sao? Yên tâm, không có đâu, ta kiềm chế tốt lắm”, ta chế giễu nói. Trên đời này
những chuyện để người với người đánh nhau căng thẳng cũng không nhiều lắm, trừ
phi là bị người thân bán đứng, phản bội, mà vị Lý đại nhân kia vẫn chưa được ta
nhét vào phạm vi người thân. Mà ta cũng tin, người thẳng tính như Lý phu nhân
và Trương Lai chắc chắn không biết kế hoạch này.

Hắn thích thú nhìn ta, “Ta về đây, ngày mai lại đến tìm
nàng.”

Ta ngoài cười mà trong không cười nói: “Ngày mai đến là
Hoàng đế hay là bằng hữu?”

Hắn cười ha ha, “Nếu có rượu thịt, đến tất nhiên là bằng
hữu.”

Ta thể hiện bộ dáng tươi cười, cũng không đứng dậy nói: “Đi
thong thả, không tiễn.”

Hoàng đế cười ha ha, chắp tay ra sau lưng rời đi.

Cho đến khi hắn ra khỏi viện, ta mới chậm rãi ngừng cười.
Trong lòng ta hoàn toàn không buông lỏng cảnh giác, vừa rồi chẳng qua là diễn
kịch, Hoàng đế đã muốn chơi trò bằng hữu, ta tất nhiên là sẽ phụng bồi. Quả
nhiên đã biết được những gì ta muốn biết. Trong người có ba phần cảm giác say,
ta cầm lấy cung tên bắn liên tiếp không ngừng vào hơn mười người cỏ đặt trong
sân, cho đến khi dùng hết bảy tám phần sức lực, mới thu tên, trở về phòng
tắm nước ấm, rồi lên giường ngủ.

Chương 12

Edit Phi Ân

Beta Thanh Mai

Ta sao có thể không tức giận, ở trong hoàng cung mấy tháng,
thì ra là một phần của kế hoạch. Mặc dù kế này thành công, nhưng thanh danh của
ta cũng xong luôn. Còn không biết Trương Lai sẽ nghĩ thế nào. . .  Nếu như hắn không để ý, chúng ta chỉ là dân
chúng nhỏ bé, thanh danh đối với mà nói cũng không quan trọng. Chuyển đến một
địa phương khác bắt đầu lại từ đầu là được.

Ngày hôm sau ta cố ý chuẩn bị một nồi lẩu cay, không phải
chỉ vì đây là món ta thích ăn nhất, mà nhân tiện cho tên Hoàng đế kia biết thế
nào là cay đến tê miệng. **vị cay tràn ngập trong không khí, trước khi Hoàng đế
tới, ta ngồi xuống thoải mái ăn. Nguyên liệu đều có sẵn, mà lại toàn là đồ
thượng hạng, cho nên cho vào ăn lẩu là tuyệt vời nhất. Vừa uống rượu mạnh vừa
nghĩ, nếu có bia lạnh thì tốt, thế uống mới đã.

Lúc Hoàng đế đến ta vẫn đang ăn rất thoải mái, nhìn thấy hắn
tiến vào ta cũng không dừng lại, nhưng lại chú ý tới vật gì đó trên tay hắn, ta
lập tức thấy ngứa tay, ngón tay cũng nhịn không được nắm vài cái vào hư không.
Cố gắng nín nhịn không trực tiếp bổ nhào đến chỗ hắn, ta không muốn để bất luận
kẻ nào hoặc vật gì trở thành nhược điểm của ta.

Liếc mắt một cái đã nhìn ra đó là một thanh cung tốt, nhưng
mà rốt cuộc tốt đến mức nào, có lẽ phải thử quá mới biết được. Tuy ta không mở
miệng cũng không nhúc nhích, nhưng tròng mắt đã chuyển vài vòng trên cây cung,
Hoàng đế tinh mắt nhìn thấy lúc này mới cười mở miệng nói: “Nghe nói tối qua
nàng bắn không ít tên, trẫm. . .  ta nhớ
trong cung hình như có cất mấy cây cung không tệ, nên mới chuyển hướng cố ý đến
nội khố, quả nhiên thấy. Thế nào, có muốn thử một chút hay không.”

Ta liếc nhìn cây cung kia, lại nhìn Hoàng đế, nhịn xuống
không đáp lời.

Hoàng đế nở nụ cười như hồ ly, “Nàng yên tâm, trẫm. . .  ta sẽ không đưa ra điều kiện gì đâu. Nghe nói
dây cung này lực căng rất lớn, người bình thường không kéo nổi. Ta nghĩ nàng
cũng chưa chắc kéo được ra.”

Mặc dù chỉ là phép khích tướng tầm thường, nhưng ta thật sự
muốn thử cây cung kia. Mặc dù không thể có được, nhưng có thể sử dụng cũng tốt
rồi. Đưa tay ra nhận lấy, không thèm để ý đến nụ cười như gian kế thực hiện
được trên mặt Hoàng đế, ta nhẹ nhàng mơn trớn đường cong của cây cung, sau đó
rút ra một mũi tên, nhanh chóng nhắm rồi bắn ra, tên kia xuyên thủng hai người
cỏ, rồi đâm lên người cỏ thứ ba. Đúng là một cây cung tốt ! Nếu mà có được cây
cung này, có lẽ ta không cần phải đến tận nơi chém giết quân Đột Quyết, mà chỉ
cần đứng từ xa bắn tên, thì đã có thể báo thù cho cha mẹ và người thân rồi.

“Tiễn pháp giỏi, nàng là một nữ nhân mà cũng có sức lực lớn
thật”, Hoàng đế đứng bên cạnh vỗ tay tán thưởng.

Tiễn pháp giỏi? Không, do cung này là cung tốt, nó giúp gia
tăng lên ít nhất là ba phần chiến lực.

“Nàng đã kéo được, vậy trẫm. . . ta tặng cây cung này cho
nàng.”

Ta nhẹ nhàng đưa cung tới trước mặt hắn, tay đặt sau lưng đã
nắm chặt thành nắm đấm, “Vô công bất thụ lộc (không có công không nhận lộc), phần lễ này ta không dám nhận.”

Trong mắt hắn hiện lên một tia kinh ngạc, cười nói: “Nếu đã
là bằng hữu, tặng lễ vật cho nàng sao còn rề rà như vậy.”

“Đối với bằng hữu”, ta nhếch môi cười, “Ta là một người cực
kỳ keo kiệt, chưa bao giờ nhận cũng chưa bao giờ tặng lễ vật.”

“Thế thì hơi kỳ lạ rồi”, Hoàng đế cười nói, “Nàng uống rượu
quý của ta nhiều như vậy, nếu bàn về giá cả thì cung này làm sao bằng được, sao
giờ lại khách khí thế.”

Tất nhiên là khác nhau rồi, uống rượu vào bụng là xong,
chẳng ai biết được cả. Nhưng cung này mang theo bên người, ai cũng biết được
giá trị của nó. Ta không muốn bị người khác bắt được chỗ yếu.

Thấy ta không trả lời, Hoàng đế cười nói: “Hôm qua nàng nói
rượu quý nên để cho người biết thưởng thức, hôm nay ta lấy bảo cung tặng anh
hùng, vậy thì có gì không đúng?”

Anh hùng? Ta thiếu chút nữa thì cười nhạo, lúc trước ta cùng
lắm mới chỉ ăn cơm chùa trong cung hết một năm, ngươi đã coi ta như quân cờ đem
tặng cho người khác. Lần này ta nhận lễ vật nặng thế này, không biết còn muốn
bán ta đi đâu nữa?

“Nếu nàng không thích, ta cũng không muốn bảo cung tiếp tục
bị bỏ quên trong bảo khố, không bằng đốt nó đi.”

Ta giật mình ngẩng đầu, xác định hắn thật sự định đem cung
kia vứt vào lò lửa, không nhịn được xúc động mở miệng: “Không được.”

Trên mặt Hoàng đế hiện lên nụ cười của ác ma, cười nhìn ta,
chờ ta mở miệng.

Trong lòng ta tức hận, lại mở miệng khẽ nói: “Tạ ơn Hoàng
thượng ban thưởng.”

Hắn lại nghiêm mặt nói: “Nàng sao lại quên rồi, trong viện
này không có quân thần dân thường gì hết, chỉ có bằng hữu.”

Biện pháp gây khó dễ thay đổi làm người khác lộ nhược điểm,
để người đó phải mở miệng khẩn cầu, chính là phương thức làm bằng hữu của ngươi
sao? Trong lòng ta cười lạnh, lại mở miệng nhàn nhạt nói: “Như vậy, cảm tạ,
bằng hữu”, nhận lấy cây cung kia cũng không muốn vuốt ve ngay trước mặt hắn,
đành phải để qua một bên, tiếp tục vùi đầu vào ăn lẩu uống rượu.

“Nàng đang ăn gì thế?”, hắn cúi đầu nhìn thấy ớt đỏ nổi đầy
trên nước, sắc mặt khó coi, có lẽ là không thích cách ăn không vệ sinh như vậy.

“Muốn ăn thì ngồi xuống, không ăn thì bước đi, đừng có nói
nhảm”, ta lạnh lùng nói. Quan trọng nhất là cố ý gây khó dễ cho hắn, nhưng ta
biết giọng điệu bất kính cỡ này hắn sẽ không tức giận, nói không chừng tên biến
thái này còn cảm thấy thú vị.

“Tất nhiên là muốn ăn”, hắn mỉm cười ngồi xuống, bắt chước
ta đặt đồ ăn vào nồi, sau đó bị cay đến chật vật không chịu nổi.

Ta thấy kỳ quái trước sức kiềm chế của hắn, như vậy mà không
nổi giận, không ngờ hắn còn thích ăn cay, tuy rằng ăn rất chật vật. Cả khuôn
mặt đỏ lên, đầy mồ hôi, trong mắt còn lấp lánh nước mắt, bộ dạng cứ như vừa bị
ai chà đạp. Ta cảm thấy thoải mái, khóe môi không nhịn được nhếch lên. Vội vàng
cầm lấy hồ lô rượu uống một ngụm, để che dấu đi nụ cười. Từ sáng sớm nay đã làm
xong hồ lô rượu cho sư phó, không ngờ treo ở thắt lưng, dùng để uống rượu rất
thuận tiện, nên cũng làm cho mình một cái.

Không ngờ Hoàng thượng vẫn nhìn thấy nụ cười của ta, giận dữ
nói: “Nàng đang cười nhạo ta”, nói xong rồi tự cười, “Cười thì cứ cười đi, cũng
chẳng sao.”

Ta không biết nói gì, cảm thấy kinh ngạc. Hoàng đế này rốt
cuộc là người như thế nào? Vì sao có thể chấp nhận làm bằng hữu với người bình
thường không quan tâm đến thể diện cùng tôn nghiêm? Hắn nói coi ta là bằng hữu,
nhưng ta cũng không thật sự coi mình là bằng hữu của hắn. Người này, tiếp xúc
càng nhiều, hình như càng không thể nhìn thấu hắn.

“Chuyện hôm qua nói, hôm nay chúng ta lại nói tiếp đi. Nàng
còn muốn biết gì nữa?”

“Kế hoạch của Hoàng thượng, hiện giờ thế nào?”

Hắn cười, dường như có ý tứ cả thiên hạ hắn đều nắm giữ
trong tay, “Sắp thành công, mấy ngày nay sẽ có kết quả.”

“Lý phu nhân cùng Trương Lai. . .  có gặp nguy hiểm không?”

“Không, ta đã sai người bảo vệ bọn họ”, Hoàng đế cười nói,
“Nhưng mà, ta nghĩ nàng càng muốn biết, bọn họ có biết kế hoạch này hay không.
Bọn họ không biết, nhưng mà một hai ngày sau, ta nghĩ Lý đại nhân chắc chắn sẽ
giải thích rõ ràng với bọn họ.”

Ta lén thở phào nhẹ nhõm, Hoàng đế lại nói: “Bây giờ chúng
ta nói chuyện khác. Nàng lập gia đình đã lâu, Lý Thái phó hài tử cũng có rồi,
nàng một chút động tĩnh cũng không có. Chẳng lẽ không nghi ngờ trong việc này
có vấn đề gì?”

Ta nhíu mày, thật ra trong lòng đã từng suy nghĩ lo lắng,
nhưng vừa mới lấy nhau thời gian cũng còn nhiều, không cần phải gấp. Chẳng lẽ
trong việc này có vấn đề? Chẳng lẽ tên cẩu Hoàng đế này đã làm gì?

“Nàng đừng nhíu mày nhìn ta, không phải ta”, Hoàng đế lắc
đầu, thong thả uống một hớp rượu.

Ta cẩn thận suy nghĩ, khẽ hỏi: “Là Cố Thái úy hay Cố quý
phi?”

“Chủ ý là từ Cố quý phi, dược là Cố Thái úy tìm tới.”

Ta khẽ cắn môi, giọng căm hận nói: “Rốt cuộc là vì sao?”

“Chuyện này mà không nghĩ ra sao?”, Hoàng đế cười mỉa mai,
“Cố phi cho nàng tiến cung, là muốn thêm một người giúp đỡ, mà không phải thêm
đối thủ. Cho nên nàng sao có thể có hài tử được, nàng chỉ cần cố nắm giữ lòng
trẫm là được.”

Lời hắn nói tuy khó nghe, nhưng sự châm biếm không phải nhắm
vào ta, mà nhắm vào người khác.

Điều hắn nói không phải ta không nghĩ tới, chỉ là ta không
ngờ trong việc ăn uống đã cẩn thận như thế, thậm chí sau đó ta còn tự mình câu
cá nấu cơm, mà vẫn không phòng được bọn họ. Ta tuy đã quen dối trá lừa gạt,
nhưng không so được sự ác độc của bọn họ. Hiện giờ, hài tử. . . . . .

“Có thể giải được không?”

Hắn buông chén rượu xuống, lẳng lặng nhìn ta, “Trong thiên
hạ, chỉ có Hoàng cung cất giấu một loại thuốc, có thể giải được chứng bệnh
không thể sinh con của nàng. Nhưng mà thuốc này có thể giải trăm độc, cũng là
kì trân Hoàng cung cất giữ nhiều năm, do tổ tiên của trẫm truyền lại qua các
thế hệ, phòng ngừa ai bị người khác hạ độc. Chỉ là lưu giữ cho đến giờ, vẫn
chưa có người nào dám dùng tới.”

Trân quý như vậy. . . . . . Ta khỏi cần hy vọng gì nữa.

“Ngày mai ta lại đến”, Hoàng đế dùng khăn lụa lau miệng, rồi
đứng dậy rời đi.

Mà ta, trong lòng không biết là tức hận nhiều hơn, hay đau
khổ nhiều hơn. Lời Trương Lai nói vẫn còn vang lên bên tai, hắn hỏi ta có thể
sinh con cho hắn hay không. Hiện giờ, ta phải trả lời hắn thế nào đây?

Chậm rãi cầm lấy cây cung, cẩn thận vuốt ve đường cong. Nước
mắt không biết từ lúc nào đã rớt lên cung, ta thấy sợ, cũng thấy lạnh lẽo, cũng
thấy cô độc. Hài tử có lẽ là uy hiếp lớn nhất đối với mỗi người phụ nữ, ta cũng
vậy. Nhưng mà không có hài tử, đối với nữ nhân thời đại này mà nói, có lẽ còn
có nghĩa là không có gia đình. Trương Lai thì sao. . . ta tin hắn là người
trung thực chất phác. . . . . . Nhưng mà chuyện thế này, ta không thể đoán được
phản ứng cùng thái độ của hắn. Mà bản thân ta, nhất định không thể chấp nhận
được một hạt sạn nhỏ trong hôn nhân, nếu Trương Lai nạp thiếp. . . . . . .

Ta ôm cung, uống rượu, ăn lẩu, vừa lệ rơi đầy mặt. Lần đầu
tiên phóng túng, cảm thấy trái tim thật mệt mỏi. Nếu cha mẹ vẫn còn sống ta có
thể dựa dẫm, sẽ tốt biết bao, ta cũng sẽ bất lực như bây giờ. Từ rất lâu trước
kia, trong thiên địa cũng chủ có một mình ta, một người thân cũng không có , ta
chỉ có thể dựa vào chính mình. Ta phải làm cho bản thân kiên cường, nếu hiện
tại phải đối mặt với việc mất đi gia đình, ta cũng phải kiên cường mà đối mặt.

Buổi tối ôm cung ngủ, sáng sớm sau khi tắm nước nóng, ta vứt
sạch toàn bộ những cảm xúc vô dụng đêm qua. Hoàng đế này đúng là là tâm cơ thâm
trầm, hắn đã biết rõ mọi chuyện từ sớm, nhưng hôm qua lại cố tình dùng chuyện
của ta mà nói ra. Bất luận mục đích của hắn là gì, ngày hôm qua hắn đã làm cảm
xúc của ta bùng phát không thể kiểm soát được. Trong nội tâm ta càng cảnh giác
hơn với hắn.

Buổi sáng luyện đao ta lại có tiến bộ, có lẽ do sự tức hận
trong lòng đã làm tăng thêm sát khí như lời sư phó nói. Sau đó là luyện tên, nhưng
cứ bắn mãi những mục tiêu không di động cũng chẵng có nghĩa lý gì, ta bắn hết
tên trong bao đựng rồi cũng ngừng. Chuyển bàn ghế đến nằm trong đình, làm ổ đọc
sách. Nhưng tâm tư lại không đặt vào sách, những lời Hoàng đế nói tối qua, toàn
bộ ta đều tin. Không phải hắn đáng tin cậy, mà là hắn đã thừa nhận lợi dụng ta,
nên cũng không cần phải phủ nhận những chuyện khác. Còn nữa, hắn cũng có thể
nói thuốc kia không thuốc nào có thể giải được, không cần phải để lại một tia
hy vọng cho ta.

Hắn cho ta một
tia hy vọng là vì sao? Lý thái phó có thể giúp hắn làm đại sự, một con cờ nhỏ
như ta dùng xong thì thôi, còn có thể đem đến lợi ích gì cho Hoàng đế? Cho ta
một cái mồi lớn như vậy, rốt cuộc hắn muốn ta làm gì?

Báo cáo nội dung xấu