Cổ tích - Chương 13 - 14

Chương 13

Edit: Phi Ân

Beta: Thanh Mai

Buổi tối vẫn ăn lẩu cay. Dù phải ăn nhiều ta cũng không
ngại, bởi vì có thể làm cho Hoàng đế biến thành thảm hại.

Hoàng đế hôm nay có dắt một tuấn mã (ngựa đẹp) đến, biết hắn
còn có việc phải lợi dụng ta, nói không chừng còn muốn ta chủ động phối hợp. Ta
không chối từ như ngày hôm qua, mà chủ động đi đến gần xem xét con ngựa kia.
Làm theo cách sư phó đã dạy, xem hàm răng, xem khung xương. Tuy ta chỉ biết sơ
sơ việc xem tướng ngựa, nhưng vẫn nhìn ra được đây là một con ngựa tốt.

“Đây là bảo mã do Nguyệt Uyển quốc dâng tặng, ta chọn một
con đến tặng cho nàng.”

Tuy bảo mã này không phải là bảo mã xịn (ý chị ấy là BMW),
nhưng ta càng thích ngựa này hơn, “Tặng ta? Cảm tạ”, tùy tiện nói lời cảm tạ,
rồi trèo lên lưng ngựa đi, cũng không cần đến yên ngựa, mà cưỡi nó chạy vài vòng.
Con ngựa này tính tình ôn hòa, rất hợp ý ta.

“Hôm nay nàng rất thành thật”, Hoàng đế trêu ghẹo nói:
“Chẳng lẽ nàng nhận lễ còn chia ra ngày chẵn ngày lẻ, phải ngày chẵn mới thoải
mái nhận lễ?”

“Rận cắn nhiều thành trơ. Người còn muốn tặng ta gì nữa, thì
đem ra hết đi, đừng có lề mề chậm chạp nữa, không cần mỗi ngày đều đem tặng.”

Hắn cười, “Ta cũng có quy củ của ta, nên mỗi ngày mới đem
đến tặng nàng.”

Ta liếc nhìn hắn, “Tùy ngươi.”

Hắn nhìn đến nồi lẩu, xịu mặt, “Sao hôm nay vẫn ăn món này?”

Trong lòng ta vui vẻ, ngươi không thoải mái, trong lòng ta
càng thấy sảng khoái. . . Hình như ta cũng bị biến thái mất rồi. Vứt mấy suy
nghĩ lung tung sang một bên, ta cười nói: “Nhìn ngươi hôm qua ăn uống vui thích
như vậy, nên hôm nay mới cố ý chuẩn bị. Sao thế, sợ cay?”

Hắn cười âm hiểm, “Dù sao ở trong lòng nàng trẫm cũng chẳng
có hình tượng gì đáng nói cả, ăn thì ăn”, hắn gắp một miếng thịt dê bỏ vào
miệng, thỏa mãn cười nói: “Nói cho nàng biết một bí mật, món trẫm thích ăn
nhất, chính là đồ cay. Tiếc là ăn cay rất chật vật, nên trẫm chưa bao giờ được
ăn thoả thê. Hai ngày này ở chỗ nàng, lại thấy cực kỳ thoải mái.”

Khoái trá vừa rồi của ta lập tức biến mất không còn bóng
dáng. Hắn vui vẻ, ta lại thấy không thoải mái. Xem ra tâm lý ta thật sự bị biến
thái rồi.

Hắn ngẩng đầu cười với ta rất kỳ quái, cứ như đã nhìn thấu ý
niệm bất kính trong đầu ta. Ta không nhìn hắn nữa, cúi đầu xuống ăn và uống
rượu.

“Cố Thái úy lại thu nhận một dưỡng nữ.” (con gái nuôi)

“Oh, dưỡng nữ cũng giống như ta?”

“Đúng.”

Lại chuẩn bị để đưa vào cung sao? Những nha đầu hơi có tư
sắc ở Cố phủ đều không còn thuần khiết nữa rồi, dù sao trong nhà có tận hai con
thỏ thích ăn cỏ gần hang mà. Nếu mua người bên ngoài, dường như Cố Thái uý
không nhẹ dạ tin người như vậy.

“Là một mỹ nhân ở thanh lâu bán nghệ không bán thân, nghe
đồn vẻ ngoài tuyệt sắc, cầm kỳ thi họa đều tinh thông, cướp mất trái tim của
rất nhiều tài tử trong thành.”

Một nữ nhâb có thân phận như vậy dù có được Cố Thái uý nhận
làm dưỡng nữ, cũng không thể tiến cung, dù nàng ấy có bán mình hay không. Cố
Thái úy chẳng lẽ già rồi nên hồ đồ sao?

Hoàng đế lại cười, mở miệng nói: “Hắn có ý định thông gia
với Lý phủ.”

Đại nhân họ Lý trong triều cũng có vài vị, “Lý phủ nào?”

“Đương nhiên là Lý Thái phó phủ.”

Ta ngẩn người, “.
. . Lấy ai?”

“Trương Lai.”

Quả nhiên, “Vì
sao?” , muốn gây chuyện với ta?

“Trẫm muốn đòi nữ
nhân của mình về, tất nhiên phải đền bù cho hắn ta một lão bà (vợ) khác.”

“Trương Lai đã
biết việc này?”

“Vẫn chưa đến
lúc. Qua một hai ngày nữa, chờ mọi việc hoàn tất xong xuôi, Lý Thái phó sẽ nói
cho hắn biết. Tất cả mọi chuyện, chuyện nàng bị hiểu lầm, cả chuyện nàng bị
người khác hạ độc không thể sinh con, tất cả đều cho hắn biết. Trẫm muốn cho
hắn hiểu, nàng vẫn là nữ nhân của trẫm, những chuyện đã qua chỉ là một sai lầm
nhỏ trong kế hoạch thôi. Mà hắn, sẽ có một thê tử mới, cũng xinh đẹp động lòng
người, cũng yêu cầm kỳ thi họa.”

Ta thong thả nhấp
một ngụm rượu, nhẹ giọng hỏi: “Nếu như hắn không đồng ý, thì sẽ thế nào?”

“Hắn không đồng
ý?”, Hoàng đế cười nói, “Một bên là đao quang kiếm ảnh, bên còn lại là êm dịu
như nước. Hắn nên biết phải lựa chọn như thế nào.”

Như vậy. . . cũng
tốt. Có những lời ta không thể tự mình nói ra, để người khác nói cho hắn biết
cũng tốt. Ta chờ đợi đáp án của hắn. Cho dù hắn không chọn ta, ta cũng sẽ không
ở lại trong hoàng cung, ở cạnh Hoàng đế tâm cơ đáng sợ này. Nếu ta không còn gì
phải lo lắng nữa, Hoàng cung này ngăn được ta sao?

Vừa nghe đến đoạn
Hoàng đế nói việc lúc trước là hiểu lầm, là một sai lầm, nói ta là nữ nhân của
hắn, ta còn thấy tức giận gần chết. Bây giờ bình tĩnh lại, cùng hắn tranh chấp
cũng chẳng có ý nghĩa gì. Người này trời sinh đã cao cao tại thượng, e rằng sẽ
không hiểu cái gì là tôn trọng. Ta còn định tranh luận với hắn cái gì gọi là
nhân quyền bình đẳng chắc? Cần gì phải đi đàn gảy tai trâu. Hiện giờ, ta chỉ
ngồi chờ kết quả thôi.

“Nàng thật sự làm
trẫm thấy ngạc nhiên, vì sao mỗi chuyện trẫm nói, phản ứng của nàng đều không
giống với dự đoán của trẫm, ngoại trừ việc khóc lóc đêm qua.”

Coi ta như đồ vật
để ngươi đùa giỡn trong lòng bàn tay, không phải như thế này ngươi mới cảm thấy
ta thú vị sao? Ta cười châm biếm, cúi đầu uống rượu không nói.

Hắn đưa tay ra
đặt lên mu bàn tay ta, mặt nghiêm túc nói: “Nàng yên tâm, chờ định danh phận
trong cung cho nàng rồi, ta nhất định sẽ đem dược tới cho nàng uống. Nàng sẽ có
hài tử của riêng mình.”

Hoá ra hắn cho
rằng đêm qua ta khóc lóc là vì biết mình không thể sinh con. Đó cũng là một
phần nguyên nhân. Nhưng mà hắn nói danh phận là có ý gì, chẳng lẽ một phu nhân
đã lập gia đình hắn cũng có thể công khai đưa vào nội cung?

Dường như hiểu
được suy nghĩ của ta, hắn cười nói: “Chuyện đó rất đơn giản. Đến lúc đó chỉ cần
giải thích qua với chúng thần, cứ nói đây là kế hoạch chúng ta lập ra, để mê
hoặc Ký Bình Vương thôi. Đến lúc đó nàng là công thần bình định, ta tất nhiên
sẽ có biện pháp đưa nàng vào cung.”

Trong lòng ta quả
thật có chút khó hiểu, trong nội cung hắn thấy có vấn đề gì sao? Nên mới cần
đến một quân cờ là ta? Phải trăm phương nghìn kế đưa ta tiến cung.

Dường như mọi
thắc mắc đều hiện lên trên mặt ta, hắn mở miệng hỏi: “Nàng thấy khó hiểu chỗ
nào cứ việc hỏi.”

“Dạ. Hoàng thượng
đã đạt được mục đích bình định, không biết còn muốn dân phụ tiến cung làm gì?
Xin Hoàng Thượng chỉ rõ.”

Hắn trầm mặt
xuống, “Đừng tự xưng là dân phụ trước mặt ta. . . Nàng. . . dùng tên được rồi.”

Vẻ mặt nghiêm túc
của hắn rất có uy nghiêm, làm ta càng thấy hoảng sợ, nghe lời mà nói: “Dạ,
không biết Hoàng thượng cần Cố Tích làm gì.”

Sắc mặt hắn có
chút quái dị, nhìn ta chằm chằm, xác định ta đang nghiêm túc, mới hỏi: “Nàng
không biết trẫm vì sao đưa nàng tiến cung?”

Thật sự không
biết. Nếu nói là vì ham mê sắc đẹp, thì hai ngày trước hắn cũng đã nói, mọi
chuyện chỉ thuần túy là ván cờ để lừa gạt mọi người. Tự bản thân ta cũng hiểu,
dung mạo này tuy không đến nỗi nào, nhưng đối với một vị vua anh minh, thì
khẳng định không tính là gì. Tuyệt đối không để để hắn phải tổn hại thanh danh
của mình, chiếm đoạt thê tử của thường dân.

Còn nếu nói muốn
lợi dụng ta, ta lại không nhớ nổi mình có giá trị lợi dụng gì. Dùng để đối phó
Cố quý phi cùng Cố Thái úy? Bọn họ vốn chỉ là lá bèo phụ thuộc vào Hoàng đế,
Hoàng đế muốn gì bọn họ cũng làm, căn bản không cần phải lợi dụng ai. Hay là võ
lực của ta? Võ nghệ ta tuy không tồi, nhưng trong cung hoặc trong quân doanh,
đừng nói người tương đương ta không thiếu, mà mạnh hơn ta nhiều chỉ sợ cũng vài
người.

Mặt khác, ta là
thân phận nữ nhi. Chẳng lẽ, hắn có ý định để ta đi hoà thân với quân Đột Quyết?
Việc này cũng có khả năng, người Đột Quyết không biết lai lịch của ta, cũng sẽ
không biết ta đã từng thành thân. Nhưng mà vừa rồi hắn đã nói rõ ràng là tiến
cung, còn có danh phận, nếu đã vào cung rồi thì làm sao đi hoà thân nữa?

Hay là trong nội
cung đã có nữ nhân hoặc nhi tử (con trai) hắn thật sự coi trọng, muốn dùng ta
làm đồ nguỵ trang để lôi kéo sự chú ý của mọi người, để bảo hộ bọn họ? Hoặc là
trực tiếp để ta bảo hộ bọn họ? Hai trường hợp này có khả năng xảy ra lớn nhất.

“Hoàng thượng
muốn ta tiến cung để bảo hộ cho người nào sao?”, ta mở miệng hỏi thẳng hắn. Bất
luận là chuyện gì, ta cũng không muốn giống như lần trước, có ngã cũng chẳng
hiểu vì sao mình ngã.

“Ồ? Nàng đoán như
vậy sao?”, đôi mắt hắn chợt lóe, nói chuyện không rõ ràng: “Nếu là như thế,
nàng có ý kiến gì không?”

“Nếu thật sự như
thế, Hoàng thượng nên phong ta làm nữ quan nội cung sẽ thuận tiện hơn làm nữ
nhân của Hoàng thượng”, ta dè dặt mở miệng. Tuy nhiên nữ quan trong cung đều là
những cung nữ chung thân không gả, chưa bao giờ để phu nhân đã có chồng ở bên
ngoài làm. Nhưng dù sao đó cũng là việc nhỏ, so với việc muốn ta lấy thân phận
cung phi vào cung thì dễ hơn nhiều. Cũng không gây chú ý với người ngoài.

“Trẫm để nàng
tiến cung, người cần bảo hộ. . . là trẫm.”

Ta nhíu mày, khó
hiểu hỏi: “Thị vệ trong cung. . . không có năng lực sao?”

“Cũng không phải.
. . chỉ là bọn họ không tiện ra vào ở hậu cung, mà nàng lại là nữ nhân, có thể
hầu hạ bên người trẫm, tất nhiên sẽ càng thích hợp hơn.”

Nhưng mà ta đã
lập gia đình, vì sự an toàn của ngươi, mà chia rẽ hôn nhân gia đình người khác
sao?

Hắn là hoàng đế,
cùng hắn nói lý lẽ cũng chẳng có tác dụng. Làm thị nữ bên người, dù có làm nữ
nhân của Hoàng thượng, thì từ trước đến giờ chưa bao giờ có phu nhân đã lập gia
đình làm, trừ phi là bà vú ma ma. Lễ pháp quốc gia cũng khhông chấp nhận thê tử
của thần tử đi hầu hạ Hoàng đế, cho dù hắn có là Hoàng đế. Nếu như ta theo sát
bảo hộ hắn, lời đồn đại chắc chắn sẽ không ít, nhà chỉ sợ cũng khó có thể trở
về nữa, nhưng chung quy so với vào cung làm phi tần thì vẫn tốt hơn nhiều. Đây
cũng là một ý định, nếu. . . Trương Lai. . . hắn cự tuyệt lấy dưỡng nữ mới của
Cố gia, ta tạm thời ép dạ cầu toàn cũng chẳng vấn đề gì hết.

Quyết định xong,
ta nói với Hoàng thượng: “Cố Tích nguyện ý dùng thân phận nữ quan hầu hạ Hoàng
thượng, nhưng mà chuyện hôn nhân của Cố Tích. . . “

“Chuyện hôn nhân
thì sao?”, sắc mặt hắn dần chuyển thành tối tăm, gần như là cắn răng hỏi lại.

Ta nghe thấy
giọng điệu của hắn thấy có chút sợ hãi, nhưng vẫn kiên trì mở miệng nói: “Nếu
Trương Lai hắn không muốn lấy vị nữ nhi Cố gia kia, kính xin Hoàng thượng giơ
cao đánh khẽ.”

“Nàng lại vừa ý
người nam nhân kia sao?”, hắn hỏi nghiến răng nghiến lợi.

“Cố Tích nếu đã
gả cho người ta, bất luận hắn là người dạng gì, đều hy vọng có thể đi theo trọn
một đời”, câu này tất nhiên không phải là thật, nhưng lại là cớ rất hoàn hảo.
Trước kia Trương Lai là một nam nhân không tồi, nhưng về sau cũng khó đoán
trước, không trải qua sự cám dỗ chân chính thì rất khó phán đoán.

“Hay cho câu theo
trọn một đời”, Hoàng đế hung dữ nói, nắm cằm ta, “Nếu nàng trở thành quả phụ,
vẫn còn muốn theo trọn một đời sao?”

“. . .” , ta rùng
mình, không dám mở miệng nữa.

“Vậy ngay cả hài
tử nàng cũng không cần sao?”, qua một lát, dường như hắn đã bớt tức giận, buông
cằm ta ra, nhẹ giọng hỏi.

Hài tử? “Hoàng
thượng có ý định ban thưởng vị thuốc kia cho ta?”, ta ngạc nhiên.

“Phải”, hắn gật
đầu, “Nếu nàng nguyện ý tiến cung. . ., trẫm tất nhiên sẽ cho nàng loại dược
kia, còn có thể để nàng sinh hạ hài tử của trẫm.”

Ta giật mình,
sinh hạ hài tử của hắn?

“Không rõ sao?
Trẫm. . . gần đây phát hiện. . . trong lòng có vài phần thích nàng. . . Hy vọng
nàng có thể làm bạn bên cạnh trẫm”, không biết hắn nghĩ tới chuyện gì, bỗng
dưng nhẹ cười, lại mở miệng nói, “Nàng nói sẽ bảo hộ trẫm, ở hậu cung này trẫm
cũng sẽ bảo hộ nàng. Về phần Cố gia nàng không cần phải lo lắng . . . Chỉ là
tôm tép thôi, trẫm sẽ khiến cho bọn họ an phận. . . Còn chuyện nàng đã từng
thành thân, trẫm trong lòng cũng không thấy thoải mái, nhưng không phải không
thoải mái với nàng. . . Tên Trương Lai kia, trẫm không thể giết hắn, nhưng trẫm
sẽ bắt hắn quay về quê quán . . . Trẫm hy vọng nàng có thể quên những chuyện
trước đây, dù sao trẫm cũng không cố ý gả nàng cho người khác. . . Chỉ không
ngờ lại xảy ra biến cố. . . Trẫm cũng sẽ không để ý chuyện. . . trinh tiết của
nàng. . . Trẫm thích nàng, cũng thích phẩm cách lòng dạ của nàng, càng thích ở
chung với người bằng hữu như vậy. . . Chuyện quá khứ thì cứ để nó qua đi, về
sau trẫm sẽ không nhớ nữa, hy vọng nàng cũng quên đi. . . Trẫm đưa nàng tiến
cung, không phải muốn lợi dụng nàng làm chuyện gì, mà chỉ vì. . . lần đầu tiên
trẫn thích một người, còn đến mức vì chuyện tư mà quên việc công. . . Nàng đừng
phụ. . . tấm chân tình của trẫm. . .”, giọng nói của hắn rất nhỏ, nhưng trong
viện yên tĩnh, ta lại nghe rất rõ ràng. Bỗng dưng giọng nói hắn lại khôi phục
âm lượng cùng độ mạnh mẽ trước đó, “Nàng phải nhớ kỹ, nàng là nữ nhân của trẫm,
cũng chỉ có thể là nữ nhân của trâm.”

Ta càng nghe lòng
càng thấy lạnh, càng không dám mở miệng nói chuyện. Thà rằng hắn đang diễn trò,
nhưng mà tên Hoàng đế sĩ diện dường như không thể diễn trò tổn thương như vậy.

Nhưng mà, người
này, hắn sao có thể vừa mới nói những câu lạnh lùng lợi dụng xong lập tức đã
nói những câu nói thổ lộ thế này làm ta lờ mờ chẳng hiểu ra sao, không hiểu
Hoàng đế rốt cuộc đang nghĩ gì.

Chương 14

Edit Phi Ân

Beta Thanh Mai

Lúc ta còn đang ngỡ ngàng, thì không biết từ lúc nào hắn đã
ngồi xuống bên cạnh, còn hôn lên mặt ta, tay còn ôm eo ta. Ta lắp bắp kinh hãi,
theo phản xạ muốn đẩy hắn ra.

Hắn nhân tiện lại thả ta ra, cười nói: “Trẫm tôn trọng nàng,
trước khi chính thức đưa nàng vào cung thì dù thế nào cũng không động vào nàng.
Nàng có thể yên tâm.”

Ta há hốc mồm, cảm thấy được cổ họng khô khốc, hoá ra ta bị
doạ đến mức không nói nên lời sao? Hắng giọng, nghiêm nghị nói: “Hoàng thượng
thích Cố Tích ở điểm nào?”, ta sửa lại không được sao, “. . . Ngài không cảm
thấy Cố Tích thô lỗ vô lễ sao? Còn nữa Cố Tích xuất thân thấp kém, từ nhỏ đã
làm bạn với đám nam nhân. . .”

Ta không nghĩ mình có mỵ lực nữ tính, thứ nhất là do quan
niệm từ kiếp trước ảnh hưởng, hơn nữa kiếp này có thời gian dài phải giả làm
nam nhân, ta đứng cạnh nam nhân chưa bao giờ có cảm giác thẹn thùng, kể cả với
Trương Lai. Thứ hai ta không có chút cảm xúc lên xuống thăng trầm, cũng không
biết nói hoặc làm hành động nhiệt tình với người khác, giống như một khúc gỗ,
ước chừng chẳng có gì thú vị hết.

Đối với dạng người như Cố thiếu gia, dung mạo của ta đại
khái cũng có chút hấp hẫn, nhưng cảm giác mới lạ rất nhanh sẽ phai nhạt.

Nhưng mà đối với vị Hoàng đế khôn khéo tài giỏi lại duyệt
qua không biết bao nhiêu hoa thơm cỏ lạ, ta khẳng định hắn thấy ta dễ đoán, cho
nên lại càng không có hứng thú gì với ta. Bởi vì ta không biết xu nịnh, không
có bất kỳ phản ứng gì với đủ loại trêu chọc đùa giỡn của hắn, đối với dạng
người cao cao tại thượng, nữ nhân chủ động dính lấy, hắn sao lại có hứng thú
chứ? Kể cả thấy có chút hứng thú, cũng chỉ cảm thấy thú vị, xem ta như một món
đồ chơi, đùa một chút cho vui mà thôi.

Hắn nhốt ta trong Hoàng cung lâu như vậy, ta cho rằng hắn có
chuyện gì muốn lợi dụng ta đi làm, cho nên mấy ngày trước mới làm càn. Không
ngờ hôm nay hắn nói như vậy. Làm lòng ta thoáng chốc đã biến thành nguội lạnh.

“Thô lỗ vô lễ”, hắn giương môi nở nụ cười, “Mấy ngày nay
nàng thể hiện rất chuẩn xác mấy từ này, trẫm không ngờ đặt nàng ở chỗ này, còn
có thể chứng kiến được khuôn mặt khác của nàng. Đúng là làm cho trẫm được mở
rộng tầm mắt”, ánh mắt hắn mang theo ý cười nhìn ta, “Thế nhưng trẫm rất thích
mấy ngày này có nàng làm bạn, ngay cả trẫm cũng thấy phần nào được thả lỏng.
Trẫm vốn thích phẩm cách của nàng, đương nhiên cũng bao gồm luôn sự chân thật
cùng thẳng thắn của nàng.”

Ta chân thực? Còn thẳng thắn? Hắn đang châm biếm ta sao?
Song lời hắn nói làm ta nhớ lại lúc Cố Thái uý muốn đem ta tiến cung cũng nói
như vậy, Hoàng đế này cần chính là một nữ nhân không tính kế hắn. Cố Thái úy
khả năng làm việc tầm thường, nhưng lại phán đoán được tính tình Hoàng đế rõ
ràng không chút sai sót.

Thấy ta không nói lời nào, hắn lại nói: ” Trong lòng nàng có
lẽ đang trách những lời ta nói hai ngày trước, nhưng nếu không cắt đứt ý niệm
quay về Lý phủ trong đầu nàng, trẫm. . .  không thể an tâm. Tuy trẫm quen
nàng không lâu, nhưng đã hiểu nàng sâu sắc. Biết nàng từ nhỏ đã có mối thù máu
với người Đột Quyết, sớm hay muộn trẫm sẽ vì nàng, cũng vì con dân của trẫm, mà
báo thù này. . .  Biết nàng không phải tự nguyện bán mình vào Cố phủ, mà
tuổi còn nhỏ bị lừa gạt, rồi trở thành nô bộc. . .  Còn nữa, nàng giả
trang làm nam tử, nguyên nhân có lẽ không như lời nàng nói, mà là vì để tự bảo
vệ mình ở Cố phủ. . . “, ánh mắt hắn sáng rực nhìn ta, thấy ta mất tự nhiên
phải quay đầu đi, hắn lại tiếp tục nói: “một hài tử mới năm tuổi đã thông minh
như thế, có thể nói là kỳ tài. Rõ ràng là tiểu tử Cố gia mời sư phó văn võ về,
nàng lại học được cả văn cả võ. . .  Vào trong cung, rõ ràng chưa bao giờ
trải qua cuộc sống hậu cung, mà nói chuyện không lộ nửa lời, bước đi cũng không
lệch nửa bước. . .  Trẫm tặng nàng cho người khác, thậm chí gả nàng cho
một dân phu thô lỗ, nàng cũng vẫn không quan tâm thiệt hơn, mà tự nhiên tự tại.
. .  Đó là điều trẫm không ngờ, Lý Thái phó cũng không ngờ tới. . .
 Đem cầm đồ cưới để tạo dựng sản nghiệp bên ngoài, để lại cho mình một
đường lui. . .  Tuy thoạt nhìn hai người. . .  vợ chồng hòa thuận”,
dường như hắn cực kỳ chán ghét khi phải nói ra từ này, “Nhưng trẫm hiểu tất cả
kinh nghiệm của nàng, biết nàng là người có thể thích ứng với mọi hoàn cảnh.
Trẫm hiểu bên cạnh nàng nên có một nam nhân có thể sánh vai với nàng, chân
chính tâm ý tương thông, một nam nhân có thể cùng nàng phóng ngựa rong ruổi.
Trẫm, cũng cần một nữ nhân thông minh mà an phận, đứng bên cạnh trẫm.”

Những lời của hắn lại rất có sức thuyết phục, nàng cần có
người tâm linh tương thông để bầu bạn, mà ta cũng cần. Nhưng nếu nói Trương Lai
không phải, vậy thì Hoàng đế trước mắt lại càng tuyệt đối không phải. Ngay cả
điều cơ bản nhất là sự tin tưởng đã không có, thì còn nói gì đến tâm ý tương
thông?

Ta không nói gì, mặc dù không mở miệng nói lời phụ hoạ,
nhưng cũng không phủ định. Ta biết lúc này mà phủ định hắn chính là tìm phiền
toái cho mình, muốn thoát ra khỏi Hoàng cung lại càng khó hơn.

Hắn cũng không bức ta phải nói ra câu trả lời thuyết phục,
mà chỉ nói lời cáo từ rồi rời đi. Mấy ngày sau đều không đến, chỉ cho người đưa
đến một bộ nhuyễn giáp (giáp mềm mỏng), một cỗ yên ngựa, và một thanh đao tốt.
Vẫn mỗi ngày một món quà như trước. Ta không biết hắn tặng những đồ nay là có ý
gì, có lẽ thuần tuý vì ta thích. Nhưng mà mặc vào toàn bộ trang phục và đồ đạc
vào người, ta cũng có thể đến biên quan đánh giặc được rồi, không biết sao lại
liên tưởng đến Tôn Ngộ Không đến Long cung đoạt vũ khí cùng trang bị.

Ngày thứ tư, thị vệ bên người Hoàng đế đến, ta biết hắn,
công phu không tồi, lần ta chạy trốn được xa nhất, chính hắn đã bắt ta mang về.

“Có việc?”

“Phụng theo Hoàng lệnh đến bảo hộ người”, giọng điệu khá
khách khí, nhưng sắc mặt lại cứng ngắc lạnh lẽo, dường như đang lo lắng.

Vì sao đột nhiên phái người đến bảo hộ ta, thử hỏi: “Đã xảy
ra chuyện gì?”, trong Hoàng cung mà cũng có người dám trắng trợn đến hại người
sao?

Hắn do dự trong chốc lát, thấp giọng nói: “. . . Cấm vệ quân
ở hữu doanh phản loạn, hiện giờ đang tấn công Hoàng cung. Các vị chủ tử đều đã
di giá đến Từ Ninh Cung rồi, Hoàng thượng lo lắng đến sự an nguy của người, nên
cố ý phái ta đến hộ vệ ở này.”

Sao lại có phản loạn, đây chính là một cơ hội để rời khỏi
Hoàng cung, nhưng mà người này rốt cuộc là tới bảo hộ ta hay giám sát ta đây?

“Hiện giờ tình thế như thế nào? Cấm quân. . .  vì sao
phản loạn?”

Hắn suy nghĩ thật lâu, rốt cục mở miệng nói: “Ký Bình Vương
hôm qua bị bắt vào thiên lao, chủ tướng hữu doanh Cấm vệ quân đã sớm cấu kết
cùng Ký Bình Vương, nghe tin thì lập tức tạo phản. Tả doanh không phòng bị bị
bọn họ đánh lén thành công, quân đội trong kinh thành không nhiều lắm, hiện
giờ. . . “

Hiện giờ. . .  hình như không ổn. . .

Bất luận đạo đức cá nhân của Hoàng đế thế nào, nhưng mấy năm
nay vẫn có thể xem là một vị Hoàng đế tốt, có lẽ tương lai hắn thật sự có thể
tiêu diệt được người Đột Quyết. Nếu là đại loạn quốc gia, không biết sẽ có bao
nhiêu người trôi giạt khắp nơi giống ta. Ngoại tộc cũng sẽ thừa dịp đất nước
suy yếu mà nhảy vào. Ta không phải là người cao cả, nên cũng sẽ không vì nước
vì dân mà nguyện ý hy sinh bản thân, nhưng vì tương lai một ngày có thể báo
thù, vì vị Hoàng đế này có lẽ có thể bảo vệ một nhà Trương Lai lớn nhỏ bình an,
ta sẽ vì thế mà chiến đấu.

Trở lại trong phòng thay áo giáp, cầm cung tiễn. Thị vệ kia
ước chừng đang lo lắng cho Hoàng đế, nên chỉ do dự chốc lát rồi đưa ta đến cửa
Đông nơi đang bị tấn công.

Không ngờ Hoàng đế cũng mặc áo giáp đứng đầu chiến tuyến, có
phải quá nguy hiểm không? Nếu hắn bị tên lạc bắn trúng, người khác còn chiến
đấu nhiệt tình làm cái gì, có thể chưa đánh đã thất bại rồi.

“Sao nàng lại tới đây?”, hắn cau mày nhìn ta.

Ta quỳ xuống, “Cố Tích thân là con dân của Hoàng thượng, tập
được một thân võ nghệ, nguyện vì Hoàng thượng mà chiến đấu.”

Hắn trầm mặc trong chốc lát, “. . .  Được, trẫm không
nhìn lầm nàng. Nàng cứ đứng bên cạnh trẫm đi.”

Hắn được một nhóm binh sĩ dùng khiên chắn bảo hộ ở phía sau,
bức tường cung phía trước thì người không ngừng leo lên, rồi lại bị người ở
trên chém rớt xuống. Ta thở ra mấy hơi, thấy khẩn trương căng thẳng, chậm rãi
đi đến phía trước, tránh khỏi những kẻ đang chém giết, quan sát một chút, tại
nơi cung tiễn không thể bắn đến, có một người mặc áo giáp phiêu đãng nhất, xung
quanh nhiều vệ binh nhất, có lẽ là đầu lĩnh.

Những cung tiễn bình thường không thể bắn tới, nhưng chiếc
cung Hoàng thượng tặng kia, có thể bắn trúng hắn. Ta tính toán một chút, lấy
cung trên lưng xuống, nhắm ngay mặt hắn. Áo giáp trên người hắn có vẻ không tệ,
khoảng cách xa như vậy, bắn những chỗ khác có thể không giết được hắn. Dù sao
ta chưa từng giết người, lúc bắn tên ra vẫn thoáng do dự, không ngờ vẫn bắn
trúng, tên bắn ngay vào cổ hắn. Bởi vì khoảng cách quá xa, tên kia không bắn
xuyên qua, dường như chỉ vào sâu một nửa. Ta không hiểu người đó nghĩ gì, mà tự
mình rút tên ra, máu bắn xa mấy thước, người đó ngã xuống đất, hẳn là đã chết
rồi. Chân của ta gần như mềm nhũn, bỗng dưng có người đỡ lấy ta từ phía sau,
thấp giọng khen: “Bắn rất tốt”, là Hoàng đế.

Bên cạnh có thị vệ kinh nghiệm phong phú lập tức cao giọng
quát, “Đầu lĩnh phản quân đã chết, đám còn lại còn không sớm đầu hàng?”

Phản quân hình như vẫn chưa rõ tình hình, không lập tức đầu
hàng, mà lui lại, không tiến công tiếp.

Ta hơi thả lỏng, rồi tự mình đứng thẳng lên, quan sát xung
quanh, cầm lấy một mũi tên, lần này thì vững vàng không chút do dự, bởi vì thứ
ta bắn chính là quân kỳ (cờ). Mũi tên làm gãy cán cờ, tự mình có thấy hai phần
đắc ý, tiễn thuật (kỹ thuật bắn cung) ta khổ luyện lâu như vậy đúng là khá tốt.

Sĩ khí phản quân đã không còn mà hoảng sợ, lập tức lùi lại
phía sau vài bước. Với khoảng cách này dù ta bắn cũng không trúng người nào.

Hoàng đế ở đằng sau thấp giọng cười nói: “Nàng rất thông
minh.”

Bọn họ biết đã làm chuyện như vậy, cho dù có đầu hàng cũng
khó giữ lại mạng sống. Có người vừa cổ động lại xông tới phá cửa cung. Tay ta đã ổn định lại, một tên một người, chỉ tập trung
bắn những người cưỡi ngựa, hoặc là đầu lĩnh. Tiến công của bọn họ lộ ra sự do
dự, không còn sức uy hiếp. Cung này đúng là dùng rất tốt, cũng may mắn trong
bọn họ không có thần xạ thủ gì, cũng không có mãnh tướng.

Ba canh giờ sau, Lý Thái phó đem đám gia đinh trong nhà các
quan lại đến, tuy sức chiến đấu không mạnh, nhưng thắng ở sự thâm độc. Hắn trói
gô toàn bộ người nhà từ lớn đến nhỏ của đám thủ lĩnh kéo đến. Hoàng thượng cam
đoan những người đầu hàng thì gia quyến sẽ không bị liên luỵ, thì phản quân mới
xin hàng. Ta thầm nghĩ Lý Thái phó này đúng là lợi hại, đã ra tay là nhằm ngay
vào điểm yếu của người ta để uy hiếp.

Sau đó là thời gian thưởng phạt, Hoàng đế phân phó xuống,
nên bắt thì bắt, nên tịch biên thì tịch biên, đáng chết thì giết, nên thưởng
thì thưởng. Nhưng vừa rồi lúc giằng co, trong phản quân có người nói Hoàng đế
chiếm đoạt vợ dân, là hôn quân vô đạo, gần như mọi người đều nghe thấy. Không
biết hiện giờ hắn sẽ xử lí chuyện của ta thế nào đây .

Thân phận ta không rõ ràng, nên chỉ đứng trong góc phòng,
nghe bọn họ thương nghị, có một lão đầu râu bạc vẻ mặt như bị táo bón nhìn ta,
quỳ xuống nói với Hoàng thượng: “Phản loạn này tuy là theo bọn phản nghịch Ký
Bình Vương mà làm phản, nhưng phản quân có nhắc tới nữ nhân này. Để tránh người
thiên hạ bàn tán, kính xin Hoàng thượng xử trí nàng ta, để tránh người trong
thiên hạ cho rằng Hoàng thượng vì một nữ nhân hại dân hại nước mà để loạn
quốc.”

Ta trong lòng buồn bực, lão đầu đấy ta có biết, là lão thần
tam triều, vốn đã về hưu ở nhà. Hôm nay phản loạn, không để ý đến tuổi đã một
bó lớn, mà cũng đi theo Lý Thái Phó đến bình loạn, đúng là gừng càng già càng
cay, dám nói những lời người khác không dám nói. Không gây khó dễ cho ta không
được sao? Tuy rằng lấy thân phận của ông ta, nói như vậy cũng rất bình thường.

Hoàng thượng nhíu mày, vừa định nói gì đó, thì ta tâm niệm
xoay chuyển, quỳ xuống nói rõ ràng: “Vì để phối hợp với kế hoạch bình định của
Hoàng thượng, dân phụ đã tiến cung làm bạn với Cố quý phi mấy tháng. Hiện giờ
đại công cáo thành, kính xin Hoàng thượng cho phép dân phụ được trở về nhà”, muốn
cho ta chết, không dễ như vậy đâu.

Trong mắt Hoàng đế hiện lên một tia giận dữ, biết ta muốn
buộc hắn đáp ứng cho ta về nhà trước mặt mọi người, “Cố khanh là nữ trung hào
kiệt, không chỉ bất chấp danh tiết tham dự kế hoạch bình loạn Ký Bình Vương, mà
hôm nay còn giết chết đầu lĩnh, bắn gãy cờ phản loạn, tranh thủ thời gian cho
Lý Thái Phó đến bình định. Phải có trọng thưởng”, đám triều thần đều hô lên
kinh ngạc, hoá ra bọn họ không biết ta bắn mũi tên đó, Hoàng đế lại nói: “Ngày
đó trẫm an bài cho nàng tới Lý phủ, cũng là một phần trong kế hoạch, hiện giờ
tuy đã thành công, nhưng trẫm lại vì kế hoạch quốc gia mà tùy ý chỉ hôn cho Cố
khanh, làm trễ nải đại sự cả đời của Cố khanh, cảm thấy thật áy náy. Hiện giờ
trẫm hạ chỉ cho phép Cố khanh cùng trượng phu được chia tay, thưởng cho Cố
khanh một tòa nhà, được quyền gả cho người khác. Bởi vì là nữ tử, công trạng
này không tiện tính toán, đành phong là người làm chủ, coi như là khen thưởng.”

Ta không nói gì, lão đầu kia lại kinh ngạc liếc nhìn ta vài
lần, tuy không còn đề cập đến chuyện giết ta, nhưng vẫn nói: “Hoàng Thượng lời
ấy không ổn, xuất giá tòng phu, theo trọn một đời. Tuy rằng Hoàng thượng an bài
mưu kế, nhưng nếu nàng đã gả đi, thì không thể chia tay. Còn nữa, nàng mặc dù
có công bình định, nhưng người làm chủ là tước vị chỉ có nữ nhân trong Hoàng
tộc mới có thể đạt được,  phong thưởng như vậy dường như hơi quá mức.”

Hoàng đế khoát tay, “Cố khanh có công cứu giá, nếu không có
nàng, trẫm hiện tại không biết có thể ở đây nói chuyện với quốc lão hay không.
Quyết định như vậy đi, trẫm mệt rồi, mọi người lui xuống đi. Cố khanh tạm lưu
lại, trẫm còn có chuyện muốn hỏi ngươi.”

Nhìn ánh mắt u ám của Hoàng đế, ta thầm nghĩ, xem ra lại có
chuyện không hay rồi.

Báo cáo nội dung xấu