Cổ tích - Chương 09 - 10
Chương 9
Edit Phi Ân
Beta Thanh Mai
Vào đến Hoàng cung, Trương Lai cảm thán: “Hoàng cung này
thật là lớn, nếu dùng để trồng trọt, hằng năm không biết sẽ thu hoạch biết bao
nhiêu đây!”
Ta nhịn không nổi bật cười, bởi vì đoán được hắn sẽ nghĩ như
thế, con người của hắn chính là như vậy. Thái giám dẫn đường cho chúng ta nghe
xong vẻ mặt biến đổi, nhưng cũng không nói gì, xem ra rất biết quy củ.
Cả nhà Cố Thái Uý đã đến, ta dẫn Trương Lai đến hành lễ với
bọn họ, “Bái kiến phụ thân mẫu thân đại nhân, bái kiến huynh trưởng, đại tẩu.”
Bọn họ tuy xem thường Trương Lai, nhưng vẫn coi trọng ta,
đương nhiên, chuyện này có lẽ là do Cố quý phi vẫn chưa biết hết mọi chuyện. Ta
cũng không có cắt đứt quan hệ với họ, bình thường cũng thường xuyên gửi cho Cố
phu nhân chút đồ ăn tự làm, hoặc là túi thơm khăn tay mới thêu hoa. Cũng không
phải là vì nguyên nhân hay mục đích gì, mà chỉ lại bọn họ đã có quan hệ với ta,
thì ta cũng tốt với bọn họ, dù sao cũng để duy trì hình tượng phúc hậu của
mình. Có câu nói là gì nhỉ, uống nước phải nhớ người đào giếng, đúng là ta muốn
để lại cho bọn họ cảm giác này. Mặc dù ta vô dụng với bọn họ, nhưng cũng không
được để bọn họ cảm thấy ta là loại vong ân phụ nghĩa, lại sinh ra oán hận với
ta, lại làm ra tai hoạ thì khổ.
Con người chính là như vậy, người thân phận hèn mọn như ta
vì được họ “tán thưởng” mà nhận được sự chú ý từ Hoàng thượng, còn nhận được
thân phận có sự tự do. Mặc dù bọn họ lợi dụng ta, nhưng nếu không thể hiện ra
lòng biết ơn, bọn họ rất có thể sẽ coi ta là kẻ thù.
Cố phu nhân cầm tay thân mật lôi kéo ta cùng nói chuyện,
hình như sau khi xuất giá, dường như bà ấy càng thêm thân cận với ta. Có lẽ
nguyên nhân là ta đã cố gắng tặng nhiều quà, nhưng nguyên nhân có khả năng lớn
hơn là bà cùng con dâu không hoà thuận. Cô dâu của Cố thiếu gia là một tài nữ
nổi danh ở kinh thành, tính tình có phần kiêu ngạo, tuy lễ tiết thể hiện đầy
đủ, nhưng vẫn làm cho người khác có cảm giác nàng quá coi thường người. Kể cả
ta, hay là Cố phu nhân vốn xuất thân không cao. Hơn nữa nàng ta cũng bất mãn
với việc Cố phu nhân dung túng cho con trai đi phong lưu, nhưng mà nhà nàng ta
có quyền có thế, nên Cố Thái uý cũng không trách cứ nàng ta. Bởi vậy Cố phu
nhân đối với nữ nhân suýt nữa trở thành tiểu thiếp của con trai bà dĩ nhiên là
hết sức thân cận, huống chi bây giờ ta còn có thân phận là “con gái”.
“Huynh trưởng” đại nhân cũng thân thiết hỏi thăm cuộc sống
ta gần đây, nhưng mà sâu trong ánh mắt kia còn toát ra những cảm xúc không nên
có, không biết có phải vì tình cảm khi còn bé, hay là vì không thể có được, cho
nên trong lòng mới không thể buông tay?
Sau đó chúng ta ngồi xuống, yến tiệc hôm nay khác với bình
thường, trước kia đều là khách nữ thì đi một mình đến một yến tiệc khác do phi
tần tổ chức, còn lần này lại là vợ chồng ngồi cùng một bàn. Dần dần, ta cũng
phát hiện có chỗ không đúng, bởi vì rất nhiều khách ta biết mặt, đều là những
bằng hữu xấu của thiếu gia trước kia, bọn họ không phải là thân thích của Cố
quý phi, hay hoàng thân quốc thích.
Có lẽ nhìn ra thắc mắc của ta, Cố phu nhân ngồi bàn bên cười
nói: “Hôm nay Hoàng thượng cho mời rất nhiều con cháu quan lại đến, nói là kiểm
tra so sánh văn tài võ nghệ của bọn họ, nếu tìm được người thích hợp có thể
tuyển làm thị vệ thân cận của Hoàng tử.”
Thật sự như vậy? Ta rất nghi ngờ, con cháu hoàng thân quốc
thích rất nhiều, sao lại phải tuyển thị vệ cho Hoàng tử là con cháu quan lại
bình thường. Nhưng ta vẫn cười nói : “Vậy thì huynh trưởng….?”
“Đương nhiên hôm nay cũng tới tham gia”, Cố phu nhân cười
nói, trên mặt có chút kiêu ngạo, hiển nhiên bà cho rằng bằng thân phận cùng sự
thông minh của thiếu gia, thì chẳng có ai hơn được hắn hết.
Nếu chuyện này là thật, thì đúng là một cơ hội tốt cho thiếu
gia. Thiếu gia tuy thông minh, nhưng lại không thích đọc sách, nếu muốn dựa vào
khoa cử để thăng tiến sợ là không thành. Dựa vào quan hệ với quý phi mà có được
một chức vị lại là lựa chọn tốt hơn, mà có thể ở ngay trước mặt mọi người thắng
được chức vị, thì càng tránh được đàm tiếu. Dù sao tình huống này, cho dù có
khảo thí tài viết văn, tám phần là khảo thí sự nhanh trí làm thơ, chứ không
phải viết văn dài. Ở phương diện này, thiếu gia cũng coi như là có tài.
Cũng có mấy người quen biết từ xưa tiến lại gần chào hỏi ta,
mở miệng ngậm miệng đều gọi ta là “Cố tiểu thư”, cứ như Trương Lai đứng bên
cạnh không tồn tại. Trong lòng ta tức giận, rõ ràng, bọn họ không nhằm vào ta,
mà đang xem thường Trương Lai. Cho nên ta nhẫn nhịn, giới thiệu Trương Lai với
từng người. Trương Lai không phải người ngốc, nhìn thấy điệu bộ của bọn họ, sao
mà còn không rõ, cũng không thèm để ý đến họ, mà nắm lấy tay ta: “Tiểu Khê,
nàng đứng lâu như vậy cũng mỏi rồi, chúng ta qua bên kia ngồi xuống nghỉ ngơi
đi?”
Ta gật đầu, rồi mỉm cười nói lời xin lỗi với mọi người, quay
người rời đi.
“Đừng để ở trong lòng”, sau khi ngồi xuống, ta nhỏ giọng nói
với Trương Lai.
“Ta biết, bọn họ đang ghen tị với ta.”
Ta vừa buồn cười vừa tức giận lườm Trương Lai một cái. Các
bàn khách dần dần đầy, Hoàng thượng cùng quý phi vẫn chưa tới. Mà ánh mắt của
mọi người không ai không liếc ta và Trương Lai, hiện giờ ở kinh thành ta cũng
coi như là “danh nhân” (người nổi tiếng)
rồi, cũng vì trò khôi hài trong hôn lễ Lý Thái phó, rồi sau đó Hoàng đế còn tự
mình chủ trì hôn lễ ta. Huống chi một nửa người ở đây còn là người quen cũ của
ta, coi như cũng quen thân.
Ta mắt nhìn mũi, mũi nhìn chân, không thèm để ý đến những
ánh mắt đầy hàm ý không ngừng bay tới từ xung quanh, chỉ là âm thầm nhớ kỹ, cần
phải cần thận với những ai, cần phải phòng bị những ai, ai có thể chậm rãi lôi
kéo, ai có thể lợi dụng được. Dù sao phần lớn mọi người đều không coi trọng ta
và Trương Lai, dù sao chúng ta cũng là dân chúng bình dân, chỉ vì dựa vào hào
quang của Cố quý phi mới được tham gia yến tiệc, điều này làm ta thở phào nhẹ
nhõm. Xem ra lần này tới chúng ta thật sự chỉ là khách thôi, có lẽ sẽ không gặp
phải phiền phức gì. Mãi đến khi Hoàng đế và Quý phi giá lâm, yến tiệc mới chính
thức bắt đầu.
Món chính lại là cua và mấy món ăn phức tạp, Trương Lai thật
thà hỏi ta : “Đây là cái gì?”, hắn trời sinh giọng đã to, mặc dù lúc này đã cố
gắng nói rất nhỏ rồi, nhưng trong bữa tiệc cung đình tương đối tĩnh lặng thì
cũng không tính là nhỏ. Quả nhiên, hắn vừa nói xong, xung quanh mọi người đều
cất giọng cười nhạo.
Ta cũng không thèm để ý đến sự chế nhạo, bọn họ xem thường
Trương Lai, đối với chúng ta chỉ có lợi không hại. Vì thế cũng cười, nhẹ giọng
nói: “Đây là cua, rất hiếm đấy”, nói xong vén tay áo bóc một con, để thịt cua
vào bát trước mặt hắn.
“Thứ này ăn rất ngon, chỉ tiếc là thịt ít quá”, hắn cho cả
vỏ mềm cùng thịt vào miệng nhai.
Ta lại bóc một con nữa, chấm chút dấm chua rồi đặt vào trong
bát hắn: “Nhúng với dấm hương vị sẽ ngon hơn”.
“Nàng cũng ăn đi”, hắn đẩy bát đến trước mặt ta.
Ta cũng không từ chối, rồi bóc một con khác đặt vào bát hắn.
Hoàng thượng ho nhẹ hai tiếng, mọi người đều nhìn về phía
hắn, có lẽ là ta nhạy cảm, nhưng cảm giác thấy trong mắt hắn có một tia khó
chịu, tuy trên mặt vẫn là nét tươi cười: “Hiện giờ triều đình ta có rất nhiều
thiếu niên tài giỏi tuấn tú, trẫm lệnh cho mọi người ngẫu hứng làm một bài thơ,
để làm tăng thêm hứng thú uống rượu.”
Đến tham dự tiệc, ít nhiều gì cũng đã chuẩn bị, cho dù không
ngẫu hứng, thì người nào cũng phải làm một bài. Trong lĩnh vực thơ từ ta cũng
không có thiên phú, nhưng mà đã nghe nhiều, cũng biết thưởng thức. Ngoại trừ Cố
thiếu gia và Trần công tử thơ từ có vượt trội hơn, thì những người khác đều
thường thường. Lúc ngâm thơ Cố thiếu gia còn cố ý liếc nhìn về phía ta, thấy ta
thể hiện sự tán thưởng không chút che dấu, thì hơi đắc ý rồi ngồi xuống. Trong
lòng cũng nói thầm, thiếu gia đã tìm được người làm bài hộ lợi hại thế sao?
Hoàng thượng cũng khen Cố thiếu gia làm thơ không tồi, sau
đó ánh mắt nhìn về phía bàn chúng ta, cười nói: “Trương Lai , trẫm nhớ phu nhân
Lý Thái phó đã nói, bọn họ đều do ngươi nuôi lớn. Tài văn chương của Lý Thái
phó nổi bật, trẫm nghĩ ngươi chắc cũng có tác phẩm xuất sắc để trình diễn chứ?”
Ta nghe xong sững sờ, Trương Lai đã đứng lên: “Hoàng thượng,
thảo dân mặt chữ cũng chẳng nhận được mấy, cho nên không thể làm thơ được.”
“Ngươi đừng khiêm tốn, nếu làm không được, sẽ phải chịu
phạt.”
Sao lại ép buộc như vậy? Ngẫm nghĩ trong đầu, ta đã có biện
pháp, nhưng mà chưa kịp mở miệng, thì đã nghe thấy Trương Lai nói : “Hoàng thượng,
thảo dân thật sự không biết làm thơ. Nhưng mà thảo dân nghe tiên sinh dạy học
trong thôn hát một bài dân ca dễ nghe, không biết có được không?”
“Ngươi trước tiên hát một đoạn, nếu làm trẫm vừa lòng, thì
được. Nếu trẫm không hài lòng, thì ngươi phải làm lại.”
Ta điều chỉnh lại tư thế ngồi, nghe Trương Lai hắng giọng,
hát:
“Nhất cá lê ngưu bán khối điền, thu dã bằng thiên, hoang dã
bằng thiên,
Thô trà đạm phạn bão tam xan, tảo dã hương điềm, vãn dã
hương điềm,
Bố y đắc noãn thắng ti miên, trường dã khả xuyên, đoản dã
khả xuyên,
Thảo xá mao ốc hữu kỷ gian, hành dã an nhiên, đãi dã an
nhiên,
Vũ quá thiên thanh giá tiểu thuyền, ngư tại nhất biên, tửu
tại nhất biên,
Dạ quy nhi nữ thoại đăng tiền, kim dã hữu ngôn, cổ dã hữu
ngôn,
Nhật thượng tam can ngã độc miên, thùy thị thần tiên, ngã
thị thần tiên.”
(Đây là bài thơ Sơn Ba
Dương (山波羊) của Trương Dưỡng Hạo (张养浩)
Một con trâu cày nửa mảnh ruộng, thu hoạch do trời, mất mùa
cũng do trời;
Cơm rau dưa ăn no ba buổi, sớm cũng hương vị ngọt ngào, tối
cũng hương vị ngọt ngào;
Áo vải ấm hơn cả lụa, dài cũng đáng mặc, ngắn cũng đáng mặc;
Nhà tranh cây cỏ có mấy gian, đi cũng yên bình, ở cũng yên
bình;
Hôm khác lái thuyền trời mưa, cá ở một bên, rượu ở một bên;
Đêm về con cái nói trước đèn, nay cũng có nói, xưa cũng có
nói;
Mặt trời lên cao mình ta ngủ, ai là thần tiên, ta là thần
tiên.)
Tiếng nói của hắn vốn vang to, hoàn toàn không chút lả lướt,
hoàn toàn rõ ràng âm vang. Nội tâm ta cũng được thả lỏng, ước chừng có thể qua
được kiểu tra rồi. Quả nhiên, sau khi hắn ca xong, cả cung điện đều yên ắng,
Hoàng đế cũng nói: “Xem ra vị tiên sinh này là một thế ngoại cao nhân”, thế là
chuyện Trương Lai làm thơ cứ thế trôi qua.
“Sao không nói thiếp biết chàng biết ca hát ?” ta nhỏ giọng
trêu ghẹo Trương Lai.
“Ta không biết nàng thích nghe, nếu biết, ta đã sớm hát cho
nàng nghe rồi.”
“Có thể hát bài khác không?”
“Còn có thể vừa hát vừa gõ cốc, cũng là bài vị tiên sinh dạy
học kia hay hát.”
Sau đó lại có thêm mấy người nữa làm thơ, dần dần yến tiệc
cũng khôi phục lại bầu không khí như trước, ta cũng nhẹ nhàng thở phào. Không
biết sao, ta bỗng dưng nhớ lại lần đầu nói chuyện với Hoàng đế, chẳng lẽ việc
đó có liên hệ với việc hắn cố ý khó xử Trương Lai sao?
Yến tiệc đã qua một nửa thời gian, Hoàng đế cùng Cố quý phi
đi chỉnh trang lại dung mạo cùng trang phục, hiếm khi được thả lỏng, mọi người
cũng không ngồi tại chỗ nữa, mà đứng lên hoạt động một chút. Ta cũng muốn đi
rửa tay, mà Liễu nhị công tử chẳng biết từ lúc nào đã đi tới trước mặt chúng
ta.
“Cố cô nương, đã lâu không gặp.”
Ta còn chưa kịp mở lời, thì một thái giám đã đi đến trước
mặt, nói có Cố quý phi triệu kiến.
“Thật xin lỗi, Liễu công tử”, ta quay lại gật đầu với hắn,
rồi nói với Trương Lai một tiếng, rồi đi theo thái giám.
Sau đó tới nơi chỉ thấy Hoàng đế, trước mặt hắn bày rượu và
thức ăn cùng đĩa cua, nhìn thấy ta đến, hắn ngẩng đầu nhìn ta, rồi nói: “Hầu hạ
trẫm ăn cơm.”
Ta nhíu mày, trong lòng không thoải mái, hắn coi ta là cung
nữ hay là phi tần? Dựa vào cái gì mà ta phải hầu hạ hắn ăn cơm? Đáng tiếc hắn
là Hoàng đế, hắn là lớn nhất, ta rửa sạch tay, rồi ngồi xuống bên cạnh rót rượu
gắp thức ăn. Hắn chỉ chỉ đĩa cua, ta bóc cho hắn một con, đến lần thứ tư, ta đã
dần hiểu ra hình như hắn đã giận dỗi gì với ai đó, nếu cứ ăn tiếp sẽ bị đau
bụng mất, mà đến lúc đó có gây phiền phức với ta không? Vì thế nhẹ nhàng mở
miệng khuyên nhủ: “Hay là ăn món khác đi, cua là đồ ăn tính lạnh, ăn nhiều chỉ
sợ không tốt.”
Hắn trừng mắt nhìn ta, ta đã nghĩ hắn chắc chắn sẽ quát lớn
là ra không biết tôn ti trật tự gì đó, nhưng hắn lại không nói gì cả, mà buông
xuống đũa xuống hỏi ta, “Bộ quần áo này là ta cố ý cho người đưa đến tặng, có
thích không?”
Lời hắn nói ra thật lạ, nam nhân tặng nữ nhân quần áo, hàm ý
trong đó không cần nói cũng biết. Ta rất ghét trò này của hắn, nhưng lại không
thể không trả lời. Nếu trả lời thích thì quá ám muội, mà cũng không dám nói là
không thích, chỉ đành trả lời; “Đa tạ Hoàng thượng đã hao tổn tâm tư vì vợ
chồng dân nữ, tướng công rất thích bộ xiêm y này”, nói xong trong lòng cũng
thấy không thoải mái.
Tình cảnh này làm ta thấy rất khó chịu, ta không thể hiểu
được Hoàng đế rốt cuộc muốn trêu đùa ta, hay là muốn lợi dụng ta làm việc gì
đó. Nếu hắn chỉ muốn trêu đùa ta, ta còn có thể nhẫn nhịn. Nếu hắn muốn lợi
dụng ta làm gì đó, có thể nói rõ ra, chỉ cần không quá đáng, ta cũng có thể sẽ
làm. Nhưng mà hiện giờ ta căn bản vẫn chưa rõ mục đích của hắn, mà bản thân
mình cũng không đơn thuần, cũng vì sự sinh tồn mà thôi. Mà ta cảm thấy Hoàng đế
còn phức tạp hơn ta rất nhiều, phức tạp đến mức làm người khác thấy sợ hãi, có
lẽ làm Hoàng đế đúng là cần phải làm cho người khác thấy sợ hãi.
Chương 10
Edit Phi Ân
Beta Thanh Mai
Hắn dường như có chút hứng thú, đứng dậy lau sạch tay rồi
nói: “Cùng trẫm quay lại.”
Cùng hắn quay lại? Ta hoảng sợ, “Dân phụ vẫn nên đi cùng quý
phi nương nương quay về.”
“Nàng ấy? Đã quay lại từ trước rồi.”
Cái gì? Vậy bữa tiệc chỉ còn thiếu ta và Hoàng đế? Sau đó
chúng ta lại cùng xuất hiện, không biết sẽ gây ra bao nhiêu lời đồn đãi đây, ta
hơi tức giận nói: “Xin Hoàng Thượng đi trước, dân phụ chờ một lát sẽ đi ra.”
Hắn lười biếng liếc ta, “Cũng được, ta đã sai thái giám
chuẩn bị một bộ kỵ trang (trang phục cưỡi
ngựa), lát nữa nàng thay đi”
“Đổi kỵ trang? Vì sao?”
“Lát nữa trẫm sẽ lệnh cho đám con cháu quý tộc cưỡi ngựa
đánh bóng một trận, trẫm cũng muốn nhìn xem nàng chơi cưỡi ngựa đánh bóng giỏi
thế nào.”
Nói đùa à, ta là một phu nhân đã xuất giá sao có thể cùng
một đám thanh niên nam nhân chơi bóng? Hơn nữa ta rời yến tiệc lâu như vậy, lúc
quay lại xiêm y cũng đổi, ai biết người khác sẽ thêm thắt kể thành chuyện xấu
xa gì.
Ta vội nói: “Hai ngày nay thân thể dân phụ không khoẻ, không
thể cưỡi ngựa, xin Hoàng Thượng tha tội.”
“Không thể cưỡi ngựa? Như vậy thì cùng trẫm quay lại đi.”
Ta cắn răng một cái, quỳ xuống, “Không biết Hoàng Thượng rốt
cuộc muốn dân phụ làm gì? Hoàng Thượng nếu đã có phân phó, dân phụ không dám
không theo. Xin Hoàng Thượng đừng trêu đùa dân phụ nữa”, ta đã xác định hắn
định lợi dụng ta làm gì đó, cho dù trêu đùa một nữ nhân, Hoàng đế cũng sẽ phải
chú ý đến danh dự mình.
“Ồ? Sao nàng biết trẫm đang trêu đùa nàng?”
“Hoàng Thượng làm việc đều suy nghĩ thấu đáo, sao có thể làm
xong lại hối hận? Hoàng Thượng là ngôi cửu ngũ chí tôn, miệng vàng lời ngọc,
cho dù có hối hận thì cũng là nghiến nát răng rồi nuốt vào bụng, sao có thể làm
chuyện lật lọng”, ta nói giễu cợt.
“Nàng không cần phải nói những lời này để khích trẫm”, Hoàng
Thượng nhếch khoé miệng, “Trẫm chỉ muốn kết quả, mà không quan tâm đến quá
trình. Chỉ cần có thể đạt được mục đích, lật lọng thì sao? Người đời tất nhiên
là không so đo với trẫm mấy chuyện nhỏ đó, bởi vì trẫm là một Hoàng đế tốt.”
Hoàn toàn đúng, hắn là một Hoàng đế tốt. Từ lúc hắn thừa kế
đế vị đến nay, tăng cường biên phòng, nghiêm trị tham quan, loại bỏ ngoại
thích. Nhất là đối với quân Đột Quyết, không chút nhường nhịn, mấy lần xung đột
cũng không rơi xuống hạ phong (yếu thế),
cho nên vùng biên cảnh mấy năm nay đều rất yên ổn. Có lẽ hắn nói đúng, không ai
so đo với hắn mấy việc nhỏ cả.
“Hoàng thượng không sợ thần tử tâm tư nguội lạnh sao?”
“Nàng thật sự cho rằng Lý Thái phó sẽ vì một thân thích (người thân) mà gây khó dễ với trẫm
sao?”
Không, ta không
cho là vậy. Hắn khác với huynh muội Trương gia, hắn tham vọng rất lớn, tham
vọng trong lòng hắn cũng rất sâu. Hắn không phải là một nho sinh luôn coi trọng
lễ tiết, mà hắn là một người thực tế. Nghĩ lại cẩn thận, nếu Hoàng đế gây khó
dễ với ta và Trương Lai, chỉ sợ hắn cũng sẽ không trở mặt với Hoàng đế, bởi vì
hắn là người thực tế, mà hắn lại đang cần dựa vào Hoàng đế. Ta vẫn chưa nghĩ
sâu xa, hoá ra bên mình lại đơn bạc đến thế.
Hắn thấy ta không
nói gì, không tiếp tục bức bách ta nữa, gọi tới một thái giám, “Đưa
Trương phu nhân đến chỗ Cố quý phi, nói trẫm mệt, phần sau yến hội do nàng ấy
chủ trì.”
“Tạ ơn Hoàng
Thượng”, ta hành lễ rồi lui đi.
“Nàng từ lúc sinh
ra đã sống trong phú quý phồn hoa”, lúc ta sắp ra khỏi phòng, Hoàng đế bỗng
dưng mở miệng nói.
Ta sững sờ, tưởng
là mình nghe lầm, “Hoàng Thượng nghĩ sai rồi, dân phụ xuất thân nghèo hèn.”
“Nhưng trẫm chưa
bao giờ thấy một nữ nhân, không quan tâm hơn thua, ung dung rộng lượng giống
như nàng. Nàng trời sinh đã nên ở chỗ cao, ở bên cạnh trẫm, vị trí Hoàng hậu. .
. ”, giọng nói của hắn càng lúc càng nhỏ.
Ta hết hồn, nếu
để Cố quý phi nghe được những lời này, ta khẳng định là không sống nổi. Vì thế
làm bộ không nghe thấy, “Dân phụ cáo lui”, lui nhanh ra ngoài. Đi theo tiểu
thái giám tới chỗ Cố quý phi, hoá ra nàng ấy vẫn chưa trở lại yến tiệc, vừa rồi
Hoàng đế chỉ hù doạ ta thôi. Sau đó trở lại yến tiệc, Trương Lai lấy tay sờ
trán ta, “Chẳng lẽ sinh bệnh rồi, sao sắc mặt lại kém như vậy?”
Ta cười lắc đầu,
không nói gì cả, trong lòng ngẫm nghĩ lại những đầu mối mấy ngày nay, sau đó
tâm tư cũng dần bình tĩnh lại. Hồi tưởng lại tự dưng thấy buồn cười, ta bị làm
sao thế này, tự dưng sao lại đánh mất sự bình tĩnh? Dù sao cũng không phải do
Hoàng đế, mà là cuộc sống mỗi ngày với Trương Lai quá mức đơn giản thoải mái,
mà ta lại cực kỳ coi trọng cuộc sống như vậy. Cho nên Hoàng Thượng tùy tiện nói
mấy câu, mà có thể làm lòng ta nổi sóng.
Như vậy không
được, cứ tiếp tục như vậy nhất định sẽ thua, hạnh phúc khó khăn lắm mới có được
cứ như vậy mất đi, thì chẳng cần nói tới tự do cùng lý tưởng của ta. Hồi tưởng
lại, ta vốn chỉ có hai bàn tay trắng, những gì có được hiện giờ cũng chỉ là cảm
giác hạnh phúc trong lòng, dù là ai cũng không được cướp đi, không được xoá đi,
những tình cảm cùng hồi ức với cha mẹ. Cho dù hiện tại tất cả những gì ta có
đều là trăng trong nước, hoa trong kính (những
điều hư ảo), thế thì sao nào?
Ta thả lỏng tâm
tình, không hề sợ hãi nữa.
Qua một tháng,
không biết vì nguyên nhân gì, Lý Thái Phó bị giam lỏng, cấm quân còn tới niêm
phong cửa phủ, không cho người ra vào. Mấy ngày nay Cố phu nhân thân thể không
khoẻ, một người thiếp của Cố thiếu gia có bầu, rồi sau đó chẳng hiểu sao lại
sảy mất, việc này làm cho Cố phu nhân tức giận đến mức đổ bệnh. Ta cùng Trương
Lai tới Cố phủ thăm bà, lại bị bà giữ lại, nói chuyện suốt mấy ngày không
ngừng. Cho đến khi nghe đến chuyện này, chúng ta mới vội vàng chạy trở về.
Trước khi về có hỏi thăm Cố Thái úy chuyện này, Cố Thái uý nói: “Cụ thể ta cũng
không rõ lắm, chỉ nghe nói hắn hai lần chống đối Hoàng thượng, làm Hoàng Thượng
không vừa lòng, hơn nữa có người vạch tội hắn tham ô.”
Cùng là thần tử
trong triều mà lại nhìn không rõ đoán không ra sao, hơn nữa tin tức ta có rất
ít, thật sự không thể đưa ra kết luận hữu dụng gì, nên dứt khoát không nghĩ
thêm gì nữa. Quay trở lại Lý phủ, quân sĩ không cho chúng ta vào.
Ta nghĩ ngợi, nói
với Lai Phúc đang đánh xe: “Tới biệt viện.”
Biệt viện, chính
là viện nhỏ ta đặt mua trước kia. Trương Lai cũng biết, nhưng chưa tới bao giờ.
Dù sao hắn cũng đang lo lắng cho muội muội và muội phu, nên chẳng có tâm tình
đi thăm thú. Ta làm chút đồ ăn, khuyên nhủ: “Hoàng thượng chỉ giam mọi người
trong phủ, vẫn chưa gióng trống khua chiêng nhốt vào ngục tra án, xem ra việc
Lý Thái phó tham ô cũng không có chứng cứ rõ ràng. Có khả năng là Hoàng thượng
đang tức giận, chờ hết giận rồi, chắc sẽ cho cấm quân lui đi thôi.”
Trương Lai nghe
lời ta kiềm chế sự lo lắng rồi chờ đợi tin tức.
Nhưng mà bạc lại
không đủ kiên nhẫn, mặc dù ta có nhiều bạc ở chỗ này, nhưng ai biết chúng ta sẽ
phải ở đây bao lâu, miệng ăn núi lở không phải là biện pháp. Ta mỗi ngày bắt
đầu làm đồ thêu thùa, cho Lai Phúc cầm đến tiệm đồ thêu gửi bán. Trương Lai lúc
còn ở quê có thể trồng trọt mổ heo nuôi gia đình, nhưng ở kinh thành lại không
dễ mưu sinh như vậy. Đi làm hạ nhân trong phủ người khác, ta cũng không ngại,
nhưng chỉ sợ lúc bản án Lý Thái phó rõ ràng, khôi phục lại quan chức, danh
tiếng sẽ bị ảnh hưởng. Về sau hắn tới quán rượu làm mấy việc vặt, vì tính chất
là làm giúp, cho nên không ký khế ước, về sau cũng không có phiền toái. Ta vốn
định cho Lai Phúc rời đi, nhưng hắn lại nói dù không có tiền công cũng không
rời đi, làm trong nội tâm ta không phải cảm động, mà là nghi ngờ. Ta không tin
là cho thêm chút tiền công mà có thể làm người ta cảm động mang ơn, nhất là
những người dân thường, cuộc sống không dễ dàng, tiền lương cũng phải tính toán
cẩn thận. Mà hắn không do dự chút nào lại làm người khác nghi ngờ, nhưng ta vẫn
đồng ý để hắn ở lại. Bất luận sau lưng hắn là ai, ta cũng chẳng có gì để người
khác phải mưu đồ. Huống hồ nếu thật sự có mưu đồ, ta tình nguyện lùi một bước
để đưa nó ra ánh sáng.
Vợ chồng Cố Thái
úy đã cắt đứt quan hệ với ta, điều này ta cũng đã dự liệu. Nhưng mà Cố thiếu
gia đã tới thăm một lần, còn đưa ra một tờ ngân phiếu rất có giá trị. Thấy ta
do dự, hắn tức giận nói: “Nàng với ta còn khách khí gì nữa, chẳng lẽ muốn ta
chính mắt trông thấy quãng thời gian khổ sở của nàng sao? Cha ta không cho phép
ta tới tìm nàng, dường như là”, hắn nhìn trái phải xung quanh, ngón tay chỉ lên
trời, nhỏ giọng nói: “không cho phép nhà ta qua lại với hai người. Lần này ta
lén lút đến, về sau chỉ sợ không có cách nào đến nữa, tự nàng phải cẩn thận bảo
trọng.”
Ta không từ chối
nữa, nhận lấy ngân phiếu, khẽ nói: “Cám ơn thiếu gia.”
“Nàng vẫn không
thay đổi”, hắn cười, “Được rồi, ta đi đây. Nam Phong, trời không tuyệt đường người,
bất luận thế nào. . .” , mắt hắn hơi đỏ lên.
“Thiếu gia yên
tâm, ta sẽ sống thật tốt.”
Hắn gật đầu, cũng
không quay đầu mà rời đi. Chẳng biết là tình nghĩa thưở nhỏ từ từ lắng đọng trở
thành tình cảm thực sự, hay là những gì không có được, biến hoá thay đổi trong
lòng hắn, mà trở thành tình cảm thực sự. Nhưng giờ khắc này, ta tin rằng hắn
chân thành. Nếu ta một mực ở cạnh hắn, chưa hẳn hắn sẽ thế này. Dù sao bất luận
thế nào, lần này trợ giúp lúc hoạn nạn, ta ghi tạc trong lòng.
Cất ngân phiếu
đi, ta vẫn dùng đồ thêu thùa mà sống qua ngày. Cứ như vậy qua mấy tháng, Lý
Thái phó khôi phục quan chức. Chúng ta lại quay về Lý phủ, tuy ta thích cuộc
sống đơn giản ở viện nhỏ này hơn, nhưng ta biết, Trương Lai không muốn sống xa
muội muội và muội phu hắn.
Mọi người đồn
đại, tuy Lý Thái phó khôi phục quan chức, nhưng mà đã làm Hoàng đế tức giận nên
không được tín nhiệm, không còn ăn ý với Hoàng thượng như trước kia nữa, quan
hệ giữa bọn họ đã có vết nứt. Ta chẳng để tâm đến những lời đồn đại này, bởi vì
ta càng ngày càng rõ Lý Thái phó là người thế nào, hắn sẽ không vì mấy việc nhỏ
nhặt này quấy nhiễu đến chuyện lớn hắn muốn làm.
Nhưng Trương Lai,
lại nói với muội phu hắn: “Hoàng đế lão đầu này hỉ nộ vô thường, chức quan này
không làm vẫn tốt hơn, chi bằng cùng ta về nhà làm ruộng đi.”
Lý Thái phó cười
mà không đáp, nhưng Lý phu nhân lại nói: “Ca ca sao lại nói như vậy, ca đã quên
lúc còn bé, chúng ta đã thấy quan lại lòng tham không đáy ức hiếp dân chúng, Lý
Tuấn đã nói một ngày nào đó sẽ để cho dân chúng bình dân sống mỗi ngày tốt
lành. Lúc đó chúng ta đều bội phục chí hướng đó, hiện giờ sao vừa gặp chút trở
ngại, ca ca đã lui bước rồi.”
“Ta chỉ hy vọng
muội và Lý Tuấn được bình an, những thứ khác, ta không quan tâm.”
Ta đứng bên cạnh
lẳng lặng nhìn, cũng không nói chen vào.
“Ca ca!”, Lý phu
nhân ngừng lại, “Tẩu tử (Chị dâu),
người tới nói ca ca đi, ca sao cứ nhát gan sợ phiền phức thế này.”
Ta cười, “Lý đại
nhân trong lòng có thiên hạ, ca ca trong lòng lại chỉ có hai người, bọn họ tất
nhiên là bất đồng rồi”, sau đó đứng dậy nói với Trương Lai: “Không còn sớm nữa,
chúng ta về nghỉ ngơi thôi.”
Trương Lai gật
đầu, nắm tay ta bước ra khỏi phòng. Trên đường quay về mảnh sân nhỏ của chúng
ta, Trương Lai bỗng dưng nói: “Trong lòng ta cũng có nàng.”
“Thiếp biết”, ta
nói khẽ.
Lại qua mấy
tháng, ta bị Cố quý phi triệu vào cung, lần này nàng ta cũng không xuất hiện,
mà Hoàng đế cũng không xuất hiện. Mà ta bị giam lỏng trong nội cung, mấy tháng
liền.

