Cổ tích - Chương 07 - 08

Chương 7

Lúc tỉnh lại đói
bụng cực kỳ, ta mở to mắt nhìn thấy Trương Lai đang nằm trên giường nhìn ta. Ta
cười với hắn, nói khẽ: “Tướng công, đã là canh giờ nào rồi? Có phải ta thức dậy
quá trễ rồi không?”

“Không có, chúng
ta là trưởng bối không phải dậy sớm, trong nhà này hai ta là cao nhất, cũng
chẳng cần phải lạy ai hết. Lúc nữa nàng muốn ăn cơm, chúng ta tới từ đướng thắp
một nén hương là được.”

“Uh”, ta gật gật
đầu, quyết định đứng dậy.

“Ta gọi người đưa
cơm tới.”

“Đừng, thiếp muốn
tắm rửa trước…”

Hắn đỏ mặt, gật
gật đầu rồi sai người đem nước tắm tới phòng cách vách, sau đó ôm ta đi tắm
rửa. Học theo ta cũng bắt đầu kỳ cọ, nhưng mà lực đạo thì cực kỳ nhẹ. Ta có
chút kinh ngạc, biết hắn là một nam nhân lỗ mãng, vốn cũng chẳng trông cậy hắn
có chút ôn nhu nào.

Sau đó cùng nhau
dùng cơm.

“Chàng thích ăn
đồ ăn gì, về sau thiếp làm cho chàng ăn”, ta nhẹ giọng hỏi hắn.

“Ta thích ăn
thịt, mấy tảng thịt mỡ lớn.”

Ta cười, “Vậy
chàng thích ăn thịt kho hay là hầm?”

“Đều được, hầm
cũng được.”

“Thiếp hiểu rồi”,
ta kín đào cười gật gật đầu.

“Nàng đứng quá
khổ cực, dù sao trong nhà cũng có đầu bếp nấu cơm.”

“Thiếp biết.”

Sau khi ăn xong,
thay y phục chải đầu, ta đứng dậy chuẩn bị xuất phát. Trương Lai lại đỏ mặt
nói: “Tiểu Khê, ta muốn hôn nàng một cái.”

“A? Ồ”, ta có
chút kinh ngạc nhìn hắn, gật gật đầu, chậm rãi đi tới trước mặt hắn, để hắn cúi
đầu, trên mặt ta hôn một cái. Đưa tay ôm lấy eo hắn, mới ôm lấy hắn, liền phát
hiện chỗ đó của hắn đã cứng ngắc, ta cúi đầu dịu dàng nói: “Buổi tối thế nào là
tuỳ chàng, nhưng chúng ta bây giờ còn phải tới từ đường.”

“Ta nghe nàng”,
hắn ôm ta một lúc, rồi nắm tay ta tới từ đường. Lý phu nhân nhìn thấy chúng ta
năm tay nhau đi, che miệng cười.

Ban ngày ta kiểm
kê đồ cưới cùng tài vật, Lý phu nhân còn đưa tới tiền biếu người ta mang tới
hôn lễ, thật sự không sung công. Chỉnh lý lại một hồi, ta đem những đồ vật quý
khóa kỹ, viết sổ sách. Hiện giờ ta cũng có nhà của mình rồi, thu nhập hay chi
cái gì cũng phải tính toán tỉ mỉ.

Lý phu nhân còn
cố ý nói với ta, bởi vì Lý đại nhân về nhà thời gian không cố định, nàng muốn
chờ hắn ăn cơm cùng, cho nên ta với Trương Lai ba bữa cứ ăn ở trong phòng
riêng, muốn ăn cái gì cứ nói với phòng bếp một tiếng là được. Xem ra nhà này,
cuộc sống khá là thoải mái.

Sửa sang lại toàn
bộ đồ cưới, cũng sắp đến giữa trưa. Cũng nhờ thể chất khoẻ khoắn vốn có, tuy
rằng tối hôm qua mệt chết đi được, nhưng vừa đứng lên, lại thấy phấn chấn hơn
nhiều. Quyết định tới phòng bếp làm cho Trương Lai chút thức ăn, đợi người đem
nguyên liệu nấu ăn lại, thuận tiện hỏi hắn: “Lão gia đâu?”

“Lão gia đang trồng rau.”

“Trong nhà có đất trồng rau sao?”, ta kinh ngạc, chỗ này
cũng gần Hoàng cung, là nơi tấc đất tấc vàng, Hoàng đế hào phóng như vậy sao,
còn cấp đất làm vườn cho Lý đại nhân?

“Không có, là lão gia đem… vườn hoa phá đi, để trồng rau.”

Ta cười, đúng là chỉ có hắn mới làm ra cái chuyện này, chỉ
sợ là hắn không biết, hắn nhổ bông hoa đấy so với rau còn quý gấp trăm lần, “Lý
lão gia với Lý phu nhân không có ý kiến sao?”

“Không có, bọn họ nói biết lão gia ở kinh thành không có
việc gì làm sẽ buồn bực, sẽ làm người khổ sở.”

“Còn việc gì ta không biết nữa không? Nói hết đi.”

Người hầu này cực thông minh, hiển nhiên biết rõ ta đang hỏi
cái gì, nhẹ nhàng đáp: “Dạ, phu nhân. Nguyên bản trong vườn có một ao sen trong
đó có ếch cùng cá chép, đều bị lão gia vét lên làm đồ ăn. Còn lại không có
chuyện gì nữa.”

Ta cười nói: “Hiện giờ trong ao sen không có cá?”

“Có, phu nhân, lão gia lại mua mấy cá con bỏ vào, mỗi ngày
đều cho ăn.”

“Ồ. Ngươi tên là gì, hiện tại trong phủ làm việc gì?”

“Tiểu nhân là Lai Phúc, vốn là người làm vườn, hôm qua mới
điều đến làm người hầu của phu nhân với lão gia.”

“Ngươi hoá ra là người làm vườn? Vậy mấy bông hoa bị nhổ đi
ngươi xử lý thế nào?”

“Tiểu nhân trồng vào các chậu hoa, phu nhân muốn một chậu
sao?”

Ta gật gật đầu, “Nếu có hoa mới nở, thì căm vào bình nước
đem tới phòng ta. Dù sao, ngươi vừa phải chăm hoa, vừa phải làm người hầu của
ta, làm hai công việc một lúc hình như làm khó ngươi. Như vậy đi, về sau tiền
tiêu vặt hàng tháng của ngươi, trừ bỏ phần trong phủ đưa, thì ta sẽ đưa ngươi
một phần nữa. Nhưng ngươi phải nhớ, tiền này cũng không phải là dễ lấy, phàm là
việc ta dặn dò sai sự nhất định phải tỉ mỉ làm cho tốt, ở chỗ ta không nên lười
biếng hoặc giở thủ đoạn.”

Lai Phúc vui vẻ ra mặt nói: “Tạ ơn phu nhân đã chiếu cố,
tiểu nhân nhất định sẽ làm tốt cả hai việc.”

“Uh, ngươi đi thỉnh lão gia về dùng cơm đi.”

“Dạ, tiểu nhân đi ngay.”

Ta quay lại phòng bếp, nha hoàn đã đem nguyên liệu nấu ăn ta
muốn dùng rửa sạch sẽ, giờ chỉ cần đem nấu thôi. Làm một nồi thịt kho tàu, toàn
thịt mỡ. Lại làm hai món ăn mình thích, cùng một bát canh ninh xương. Cho người
mang về phòng, Trương Lai đã ở trong phòng chờ ta.

Lấy khăn lau mồ hôi cho hắn, người này bình thường đĩnh đạc
mà trước mặt ta lại có chút khẩn trương, cứ như chẳng có cách nào thả lỏng
được.

“Thiếp làm chút thức ăn, chàng nếm thử xem hợp có hợp khẩu
vị không.”

“Nàng làm cái gì ta cũng thích ăn”, còn chưa thử qua qua đã
nói luôn những lời dễ nghe, gia hoả này đúng là một nhân tài mà.

Ta cười, ngồi xuống yên lặng ăn cơm, thuận tiện bình bộ dáng
ăn cơm như hổ đói của hắn. Hắn ăn ba bát cơm đầy, sau khi ăn sạch sẽ đĩa thịt
mỡ đầy, nói tổng kết lại một câu: “No rồi.”

Ta cũng phải nói rằng, mấy đồ ăn bày biện tinh xảo đối với
hắn chẳng có ý nghĩa gì, quan trọng nhất chính là số lượng thịt mỡ.

Buổi chiều bố trí lại phòng ngủ dựa theo ý thích của mình,
sau đó mang theo sa lạp, cho người cầm bút vẽ thuốc màu, đi vào vườn dọn một
bàn vẽ tranh. Cảnh đẹp trong vườn hầu như đã bị vườn rau phá hư chẳng còn gì,
nhưng ta lại cảm thấy rất có hứng thú. Không nói đến phong cảnh, mà mảnh vườn
này lại cho ta cảm giác sức sống bừng bừng. Buổi chiều vẽ một bức 《
Trương Lai nông tác đồ 》(Trương Lai làm việc
nông)
, hắn cực kỳ vui vẻ, không vội vàng đem bức hoạ treo lên, mà để Lai
Phúc đem bức hoạ đi đóng khung trang hoàng.

Cứ như vậy mấy tháng qua đi, ta ở trong nhà này sống cuộc
sống an nhàn, buổi sáng làm nữ công, làm y phục cho Trương Lai với muội muội
hắn, nàng ấy từ nhỏ đã làm việc nhà nông, không am hiểu mấy thứ thêu thùa này.
Giữa trưa thì tự làm mấy món ăn. Buổi chiều lại tới vườn rau đánh đàn, vẽ
tranh, đọc sách, Trương Lai bên cạnh chăm sóc vườn rau của hắn.

Dần dần ta cũng buông lỏng cảnh giác, có thể nhìn ra Trương
Lai cùng muội muội hắn là người tốt. Còn vị Lý đại nhân kia tuy ta nhìn không
thấu, nhưng cũng chẳng quan hệ gì tới ta. Cuộc sống này cũng coi như là yên ổn,
vì thế phái người đến thăm Vũ sư phó, ông tuy đã về quê, nhưng ta biết rõ ông
chẳng có người thân. Ông lại còn mê uống rượu, lại chẳng quan tâm tới tiền đồ,
bây giờ chẳng biết đã ra dạng gì nữa. Nếu ông vẫn tốt, ta ân cần thăm hỏi thôi.
Nếu mà không tốt, ta sẽ sai người đưa ông tới sống cùng, dù sao trong lòng ta
đã coi ông là trưởng bối. Nhưng mà, ta đoán ông sẽ giật mình vì thân phận nữ
nhân của ta.

Sau đó Vũ sư phó tuy tới, lại không đồng ý ở lại Lý phủ ăn
uống chùa, vì thế nhận chức hộ vệ, ta cũng để tuỳ ý ông, không cản lại.

Qua tân niên, Cố quý phi triệu ta tiến cung nói chuyện,
không ngờ Hoàng đế cũng ở đây. Uống xong chén trà, Cố quý phi tìm cớ lui xuống,
chỉ còn lại hai người ta với Hoàng đế, ta trong lòng cảm thấy rất kỳ quái,
nhưng trên mặt lại chẳng biểu hiện gì cả.

“Trẫm ban hôn cho nàng có thấy hài lòng không?”

“Tạ ơn Hoàng thượng, cuộc sống của dân phụ thật sự như ý”,
bởi vì tôn ti cấp bậc nghiêm khắc, Trương Lai là dân chúng bình dân, trong
người không có công danh, gả cho hắn, ta cũng phải tự xưng là dân phụ.

“Là trẫm lo nghĩ không chu đáo, nàng vốn là tiểu thư tôn quý
ở Cố phủ, bây giờ lại cài trâm gỗ quần áo vải bình thường đạm bạc.”

Dân chúng bình dân không được mặc lăng la trù đoạn (các loại vải vóc thượng hạng), chỉ được
mặc quần áo vải thường. Ta tuy cũng muốn mặc đẹp, lại chẳng thấy tiếc nuối gì
nhiều, so với được tự do, cái này có tính là gì? Kiếp trước ta thích mặc quần
áo vải bông, hơn nữa mặc áo vải biết cách thì cũng thành đẹp.

“Hoàng thượng nói đùa rồi, ta chỉ là dưỡng nữ Cố gia, thân
phận bản thân vốn đã hèn mọn, mặc áo vải là đúng mức rồi”, ta thản nhiên nói,
cho tới giờ, nói chuyện rất trung thực không hề có câu nào quái dị, mà quái dị
chính là giọng điệu Hoàng đế, giống như nồng đậm châm biếm.

“Ồ, nàng thân phận vốn đã hèn mọn? Nói cho trẫm nghe xem.”

Ta trong lòng thầm căm hận, hắn muốn nghe chuyện xưa sao?
Tất cả đều là kí ức đẫm máu và nước mắt, lạnh nhạt mở miệng: “Dân phụ xuất thân
ở một hôn làm nông gần biên giới, sống ở đó đến năm 5 tuổi, quân Đột Quyết vượt
biên giết toàn thôn, nương của ta đem ta giấu trong chum nước mới tránh được
một kiếp. Ngoại trừ ta, cả nhà đều chết. Về sau ta lưu lạc thành ăn mày, lại bị
bọn buôn người bán vào Cố phủ.”

Biểu tình của hắn dần nghiêm túc lại, “Năm tuổi… Những
chuyện hồi đó trẫm vẫn còn nhớ được, thời điểm đó trẫm đã là hoàng thái tử… Mà
năm đó hoàng tỷ của trẫm đi hòa thân…”

Ta nhịn không được cười châm biếm, mắt đã ướt. Ta nhớ tới
lúc Lưu gia gia mang theo ta lưu lạc, trên đường đã nghe tới chuyện triều đình
đưa tiễn công chúa, lúc đó Lưu gia gia còn nói: “Đã là thông gia, vi sao còn
tới giết người cướp lương thực, vì sao chứ”, người làm nông dân ông tất nhiên
không hiểu chuyện chính trị, cũng không hiểu mấy chuyện cầu hoà của sĩ phu.

Không khí phảng phất như ngưng đọng lại, ta cảm xúc trầm
lắng chẳng muốn mở miệng, Hoàng đế cũng chẳng biết đang nghĩ gì, cũng không mở
miệng. Một lát sau, hắn nhẹ nhàng nói: “Nàng có biết không, trẫm thiếu chút nữa
đã đem nàng đi hoà thân.”

Ta hoàn toàn không biết, bây giờ cũng chẳng rõ là tiếc nuối
hay là vui mừng, nếu ta đi, nói không chừng lúc này thù hận đã báo xong, tuy
rằng tính mạng mình có lẽ cũng mất luôn.

“Nhưng mà lúc đó, trẫm cũng chẳng có ý tốt gì, chỉ là cho
nàng đi chịu chết thôi.”

Hắn vì sao hận ta như vậy? Hắn muốn ta chết, chỉ một câu nói
đã đủ rồi, làm gì phải phí sức như vậy? Ta lặng im không mở miệng, là không
biết phải mở miệng thế nào, tạ ơn hắn hay là hỏi hắn nguyên nhân?

Hắn thấy ta không nói chuyện, vừa cười vừa nói, “Trẫm cũng
không phải là muốn nàng chết, trẫm chỉ ghét bị người khác tính kế, ví như mục
đích nàng tiến cung.”

Ta cười cười, không nói lời nào.

“Nhưng mà hiện tại trẫm lại có chút hối hận, đem nàng cho
một thôn phu thô tục, một người dân tầm thường, thực sự đã quá nhục nhã cho
nàng. Nếu nàng đồng ý, ta sẽ để Thái Úy trước tiên tách nàng ra khỏi nhà đó, về
lại nhà, về sau tái giá cũng không muộn”, nữ nhân quý tộc hôn nhân không như ý,
nhà mẹ đẻ có thể xin ly hôn, chỉ là rất ít người làm như vậy.

Nói thế, đây chính là mục đích của ngươi? Trước tiên nói mấy
lời xuất phát từ nội tâm, vế sau mới là mục đích quan trọng nhất. Nhưng mà vì
sao, ta rời khỏi Trương Lai đối với hắn có lợi ích gì, hay là ta vẫn còn giá
trị lợi dụng? Nghĩ không ra, nhưng cũng không thể để hắn không rõ ràng phá hỏng
cuộc sống an nhàn của mình. Ta quỳ xuống, dập đầu lạy nói: “Dân phụ đa tạ Hoàng
thượng quan tâm, nhưng chúng ta vốn là Hoàng thượng chỉ hôn, làm thế là không
tốt. Hơn nữa, xuất giá tòng phu, dân phụ không có ý định tái giá.”

Hoàng đế nhìn ta thật sâu, sau đó phất tay áo rời đi.

Chương 8

Edit: Tịch Linh

Beta: Thanh Mai

Sau khi từ Hoàng cung về nhà, là được sống yên ổn qua mấy
tháng, lúc này ta rốt cuộc đã được tự do, lại được quản lý toàn bộ việc trong
nhà, nên đã dời nấm mộ của Lưu gia gia ở vùng ngoại thành đến khu vực khác,
dựng nên bia mộ thật tốt. Mang linh bài của cha mẹ và Lưu gia gia về nhà, ngày
đêm thờ phụng. Tuy ta không tin mấy chuyện thần linh này, nhưng thà tin là có,
làm mình tâm an hơn.

Nghĩ đến thái độ kỳ quái của Hoàng thượng, ta dùng đồ cưới
lặng lẽ mua một căn nhà nhỏ, nhưng là khu vực đắt giá ở kinh thành, đồ cưới của
ta tuy nhiều, nhưng mua xong căn nhà thì cũng chẳng còn lại bao nhiêu. Đồ dùng
trong nhà vẫn còn tốt, đầy đủ hết mọi thứ, ta chỉ cần chuẩn bị thêm ít đồ dùng
sinh hoạt cá nhân nữa là được, còn giấu ít ngân lượng quanh đó. Cũng không phải
là muốn tách ra ở riêng với nhà Lý đại nhân, tình cảm của Trương Lai với muội
muội rất tốt, ta nghĩ hắn sẽ không đồng ý ra ở riêng. Chỉ là có suy nghĩ lo
trước tính sau, bây giờ nhà cửa đang ở, quan chức của Lý đại nhân, toàn
bộ  đều là Hoàng đế ban cho. Quân tâm khó dò, ta chỉ muốn chuẩn bị tốt một
đường lui thôi.

Buổi tối làm mấy đồ nhắm rượu cho Vũ sư phó, Trương Lai cũng
ngồi cạnh, hắn và Vũ sư phó cực kỳ hợp nhau, có lẽ vì hai người có tính cách
gần giống nhau.

Nhưng mà hắn không chịu uống rượu, bị Vũ sư phó mắng là
không có dũng khí, hắn mới nhăn nhăn nhó nhó nói: “Tiểu Khê nàng không thích ta
uống rượu.”

Vũ sư phó ngồi bên cạnh lắc đầu thở dài, ta che miệng cười,
“Vũ sư phó ta không phải là người ngoài, uống vài chén với người trong nhà là
chuyện bình thường, ngươi cứ uống đi”, lúc đó chỉ muốn kéo dài thời gian lên
giường, nhân tiện tắm rửa sạch sẽ cho hắn thôi, không ngờ hắn lại cho là thật,
còn ghi tạc trong lòng. Ta sao lại ghét mùi rượu chứ, ngay bản thân mình sớm đã
bị Vũ sư phó huấn luyện thành quỷ rượu rồi.

Rượu còn chưa uống hết, Vũ sư phó đã hỏi ta: “Còn muốn giết
người Đột Quyết sao?”

“Giết”, chữ này đã khơi ra vô tận sát ý trong lòng ta, thù
của cha mẹ và Lưu gia gia ta chưa một ngày nào quên, “Nhưng mà vẫn đang chờ cơ
hội, mấy năm nay vùng biên giới yên bình. Chung quy vẫn chưa có cơ hội báo
thù.”

Trương Lai nghe chúng ta nói chuyện, không hiểu nên nhìn ta.

“Cha mẹ thiếp bị người Đột Quyết giết, thiếp sớm muộn cũng
tìm bọn họ báo thù rửa hận”, ta giải thích với Trương Lai, không muốn giấu hắn
gì hết, dù sao nếu có cơ hội báo thù, ta hy vọng sẽ được hắn ủng hộ và thông
cảm. Nếu đã muốn thế, bây giờ nói rõ ra cũng tốt.

“Cha mẹ nàng chính là cha mẹ ta, mối thù của nàng cũng là
thù của ta, ta sẽ giúp nàng giết đám chó Đột Quyết kia”, Trương Lai không
cần nghĩ đã nói ra làm lòng ta có chút ấm áp.

“Được!”, Vũ sư phó khen, “Đây mới là nam nhân tốt, lại đây,
chúng ta uống chén nữa.”

Trương Lai nội căn rất tốt, tửu lượng cao, không ngờ có thể
cùng Vũ sư phó uống thoả thê. Chẳng qua đến tối lúc cùng ta về phòng, lại làm
giường cọt kẹt cọt kẹt tới nửa đêm. Lại nói, giường gỗ ở thời đại này thật là…
Hi vọng chất lượng tốt một chút, nếu không giường sụp, lại thành trò cười mất.
Hắn cực kỳ say đắm thân thể ta, ta cũng thích cùng hắn **, bởi vì hắn hết sức
chân thành và đơn giản là đầy nhiệt huyết. Nói tới cũng kỳ quái, như thiếu gia,
Liễu nhị công tử, cả Hoàng đế nữa, đều là những nam nhân cực kỳ tuấn tú, mà từ
trước đến giờ ta chưa hề động tâm. Nhưng nam nhân chất phác ngay thẳng này,
trong nội tâm có vài phần là thích thật lòng, ta nghĩ có lẽ từ trước đến giờ
đều sống dè dặt cẩn thận từng li từng tí, cho nên người đơn giản như vậy lại
quý trọng không ngừng.

Chuyện phòng the qua đi, Trương Lai cẩn thận ôm lấy ta, tuy
sau mỗi lúc ** hắn giả bộ không quan tâm, nhưng mỗi lần sau khi làm xong, hắn
luôn coi ta như búp bê dễ vỡ, tư thế ôm ta ngủ một đêm cũng không thay đổi một
lần.

“Tiểu Khê, nàng nguyện ý sinh con cho ta sao?”

Ta cười khẽ, “Nguyện ý. Thiếp sẽ sinh cho chàng thật nhiều hài
tử”, nếu như có thêm hài tử, sẽ thành một gia đình trọn vẹn rồi.

Trên mặt hắn lộ ra một nụ cười ngây ngô, thỏa mãn đi vào
giấc ngủ. Trong lòng ta cũng cảm thấy rất thỏa mãn, nếu như cha mẹ vẫn còn
sống, thì thật tốt biết bao.

Cách mấy tháng, Cố quý phi lại triệu ta vào cung, lần này
nàng không xuất hiện, tiểu thái giám trực tiếp dẫn ta tới Ngự thư phòng.

“Trẫm rảnh rỗi, tìm nàng đến tâm sự. Hiếm khi được thả lỏng,
lại chẳng tìm được ai bên cạnh để nói chuyện.”

Ta nên nói gì đây, cảm thấy cực kỳ vinh hạnh sao?

Ta không trả lời, hắn cũng không để ý, tiếp tục nói: “Lần
trước nàng nói nàng bị bán vào Cố phủ, ta nghe nói nàng là bé trai bị bán, thế
là thế nào?”

“… Có lẽ là bé trai giá tiền cao hơn bé gái, nên người bán
mới lừa lão gia. Khi đó ta vẫn còn nhỏ, lại không biết biện bạch. Về sau ta sợ
lão gia trách phạt, nên mới giấu diếm.”

“Nói như vậy nàng bị coi là nam nhân cho đến khi mười bốn
tuổi sao?”

Ta gật đầu.

“Trong khoảng thời gian đó nàng ở Cố phủ làm những gì?”

“Đầu tiên là giúp việc ở phòng bếp, sau đó làm thư đồng theo
hầu thiếu gia.”

“Nghe nói lúc đó bản lĩnh đánh nhau của nàng là hạng nhất,
bắn tên, cưỡi ngựa cũng xuất sắc, có thật không?”

“Chuyện này… Thỉnh thoảng đi theo thiếu gia luyện một ít,
cũng coi như tạm được.”

“Không chỉ tạm được đâu, nghe nói lúc đó không ít con cháu
quý tộc ở kinh thành đều hâm mộ Cố thiếu gia, vì hắn có một tuỳ tùng chơi cái
gì đều xuất sắc, bất kể là đánh nhau, hay cưỡi ngựa, bắn tên, đá cầu, uống
rượu, ngay cả hình dáng bề ngoài cũng rất xuất sắc. Nghe nói còn có người ra
giá ngàn vàng mua ngươi, Cố thiếu gia cũng không chịu bán. Có thật không?”

Hắn rốt cuộc là nghe ai nói?

“ … Đây chỉ là Cố thiếu gia cùng các thiếu gia khác nói đùa
thôi, không phải là thật”

“Sau đó tại sao lại thừa nhận mình là nữ nhân, không sợ bị
trách phạt sao?”

“Dạ, Cố lão gia và Cố phu nhân đều đối đãi với ta rất rộng
lượng, không đành lòng lừa gạt bọn họ, cho nên mới nói thật.”

“Thật không, sao mà trẫm lại nghe nói nguyên nhân vì Cố
thiếu gia.”

“…”, còn cái gì hắn không biết nữa hở trời.

“Nghe nói Cố thiếu gia có tình ý với nàng?”

“Hoàng thượng nói đùa rồi, Cố thiếu gia đối đãi với ta như
anh em.”

“Thật sao?”, Hoàng đế cười mà như không cười, “Nàng có chắc
không? Nói bậy là tội khi quân, nàng cần phải cân nhắc kỹ.”

“…”

Thấy ta đổ mồ hôi lạnh, Hoàng đế lại cười, “Nàng đừng lo sợ,
trẫm chỉ muốn tâm sự với nàng chút thôi. Sau này nàng tại sao lại trở thành
dưỡng nữ (con gái nuôi) của Cố Thái
úy?”

“Là Cố Thái úy và Cố phu nhân thương tiếc dân phụ, cho nên
sau khi biết sự thật liền thu nhận làm con cháu.”

“Trẫm lại không biết Cố Thái úy có tấm lòng Bồ Tát như vậy.”

“…”

“Lúc đó trẫm tặng nàng cho một người dân thô tục, nàng có
oán hận trẫm không?”

“Sấm sét mưa rơi, cũng đều là quân ân (ân huệ của quân vương). Thâm tâm dân phụ cũng cảm kích Hoàng
thượng.”

“Ồ, từ một Hoàng phi biến thành dân phụ, trong lòng nàng một
chút cũng không bận tâm sao?”

Vấn đề này trả lời có hay không đều không tốt, ta cẩn thận
nghĩ ngợi, rồi mới nhẹ giọng đáp: “Lúc trước Cố Thái úy đưa ta tiến cung, ta đã
nguyện tận tâm tận lực hầu hạ Hoàng thượng. Về sau Hoàng thượng tặng ta cho
tướng công, ta cũng nguyện tuân theo sự sắp đặt của Hoàng thượng, an phận làm
dân phụ, ở nhà giúp chồng dạy con.”

Hoàng thượng cười lạnh hai tiếng, “Nghe mấy lời này của nàng
giấu diếm không còn vết tích, thế mà những người quen nàng đều nói nàng thật
thà chất phác thật là nực cười, chẳng lẽ bọn họ mù cả rồi sao?”

“…”

“Thông minh trong sáng, cầm kỳ thi họa đều biết, ngay cả mua
vui cho nam nhân cũng thông thạo, còn có biết giả ngốc lay động lòng người. Một
viên minh châu như vậy, trẫm lại tặng không cho người khác. Trẫm thấy hối hận
rồi”, hắn nói thâm ý sâu xa.

“…”

“Nàng đi đi, ngày khác trẫm sẽ gọi nàng tới trò chuyện”, hắn
phất tay, sai người dẫn ta ra ngoài .

Ra khỏi cửa, gió lạnh thổi qua, lưng đẫm mồ hôi làm ta rùng
mình một cái. Hoàng đế, đúng là một nhân vật đáng sợ. Nhưng hắn rốt cuộc là vì
cái gì mà gây sự với ta, cảm thấy bị lừa dối sao? Nhưng mà ta chưa nói gì, cũng
chẳng làm gì, đem ta tặng người khác cũng là quyết định của hắn, hắn rốt cuộc
là đang giận cái gì?

Trở lại xe ngựa, ta cẩn thận phân tích ý đồ cùng tâm tình
của Hoàng thượng, lại chẳng đưa ra được kết luận gì có ích. Chỉ cảm thấy đầu
hắn hình như bị biến thái, không muốn nhìn thấy ta sống thư thái. Chẳng lẽ mục
đích hắn muốn gặp ta, là muốn làm ta ngày nào cũng hoảng sợ, không được một
ngày yên tĩnh?

Vậy là hắn coi
trọng ta, hay đang coi khinh ta?

Sau khi cha mẹ
mất, mỗi ngày, đều là lừa gạt, nhưng cuộc sống của ta vẫn rất tốt. Bởi vì chẳng
thể quyết định được tương lai của mình, nên ta sớm đã có một loại tư tưởng thức
thời, chỉ cần ta vẫn làm chủ được bản thân, ta sẽ sống thật tốt mỗi ngày. Luyện
võ đọc sách, đánh đàn vẽ tranh, nữ công gia chánh, thậm chí là nam nữ hoan ái,
cũng mặc kệ. Ta không quyết định được thân phận và tương lai, nhưng có thể
quyết định cách sống của mình.

Khi về đến nhà,
ta đã hoàn toàn thoát khỏi sự ảnh hưởng của chuyện trước đó.

Vào sinh thần (ngày sinh nhật) của Cố quý phi, ta và
Trương Lai cũng  được mời, Minh Diện Nhi nói vì ta là con gái của Cố Thái
Úy, nhưng ta cảm giác chuyện không đơn giản như vậy.

Hoàng đế còn đưa
tới hai bộ lễ phục, để ta và Trương Lai mặc đến dự tiệc, ta giúp Trương Lai mặc
quần áo tử tế, cài đai ngọc, hắn chưa từng mặc tơ lụa, cả  người thấy
không được tự nhiên .

“Tạm thời cố chịu
vậy, chỉ mặc qua bữa cơm thôi”, ta nhẹ nhàng khuyên nhủ.

“Ừ”, Trương Lai
gật đầu.

Ta bưng tới đồ ăn
vừa làm xong, muốn cùng hắn ăn lót dạ trước bữa tiệc.

“Không phải ăn
cơm trong Hoàng cung sao?”, Trương Lai kỳ quái hỏi.

“Mấy yến hội này
ăn không đủ no”, ta cười nói, “Chàng nghĩ xem, Hoàng đế ngồi trước mặt, mọi
người đều phải cẩn thận từng li từng tí, ai dám ăn nhiều chứ.”

“Sao lại không
dám ăn? Không phải Hoàng thượng mời chúng ta đến ăn cơm sao?”

Ta khẽ cười nói:
“Hoàng thượng là người trên vạn người, ai ai cũng đều kính hắn sợ hắn, tất
nhiên không dám ăn nhiều. Hôm nay chàng nói chuyện cũng phải cẩn thận, trước
mặt vua không giữ lễ nghi là bị trị tội đấy.”

“Sao lại không
giữ lễ nghi trước mặt vua?”

“Chẳng hạn như
uống nhiều rượu rồi nói năng lung tung, không giữ lễ nghi được.”

“Phiền toái như
vậy, ta không đi có được không?”

“Đương nhiên
không được, không đi là kháng chỉ, cũng bị trị tội.”

“Ồ”, Trương Lai
cúi đầu oan ức.

“Không sao đâu,
không phải còn có thiếp giúp chàng sao?”, ta đưa tay ôm lấy eo gấu của hắn an
ủi, “Chàng không phải luôn muốn nhìn xem Hoàng cung là cái dạng gì sao? Hôm nay
có thể thấy rồi đó.”

“Ừ”, hắn lại vui
vẻ lên, “Ta bây giờ ăn nhiều một chút, nàng cũng ăn nhiều một chút, đừng để bị
đói.”

Chờ hắn ăn cơm
xong, ta cũng thay xong y phục, tóc cũng đã búi gọn gàng, không trang điểm.
Ngoại trừ hôm Cố Thái Úy mang ta tiến cung và ngày thành thân, từ trước tới giờ
ta vẫn không trang điểm. Chủ yếu là không biết đồ trang điểm ở đây được chế tạo
từ cái gì, ta sợ bên trong có nhiều chì hay thứ gì đó có hại, cho nên thà rằng
không vẽ còn hơn.

“Tiểu Khê, nàng
hôm nay thật xinh đẹp, nếu mỗi ngày đều mặc đồ xinh đẹp giống hôm nay thì thật
tốt.”

Ta mỉm cười đi
đến trước mặt hắn, lấy khăn lau miệng đầy dầu mỡ của hắn, kiễng chân hôn lên
mặt hắn một cái, “Thế bình thường thiếp không xinh đẹp sao?”

Hắn đỏ mặt, ấp a
ấp úng nói: “Xinh đẹp”, ôm lấy eo ta không buông.

“Vậy chúng ta đi
thôi, cũng sắp đến giờ rồi.”

“Được”, hắn nắm
tay ta đi ra ngoài, tai vẫn còn hồng hồng.

Báo cáo nội dung xấu