Cổ tích - Chương 05 - 06
Chương 5
Thiếu gia nói: “Ta không đồng ý, Tiểu Tích nàng…”
Lão gia mở miệng quát: “Nghịch tử, bình thường phong lưu là
bản sắc nam nhi. Sao động đến chuyện đại sự nên ngừng mà không ngừng, nhi nữ
tình trường? Quay về phòng đóng cửa hối lỗi đi, không có lệnh của ta, không
được ra khỏi nhà.”
Thiếu gia còn muốn tranh luận, đã bị phu nhân bịt miệng, dẫn
ra ngoài.
Bên này lão gia nói với ta rất ấm áp: “Ta biết các con cùng
nhau lớn lên, tình cảm rất tốt. Nhưng mà hiện giờ phủ ta cần con giúp đỡ, trong
cung quý phi nương nương cũng cần có người giúp đỡ, con là thích hợp nhất. Con
nếu không thật sự nguyện ý”, lão gia thở dài thật sâu, tựa hồ đã già thêm vài
tuổi.
Cáo già, cho rằng giả bộ đáng thương ta sẽ chân thành tin tưởng ngươi sao? Bất
kể ta có thái độ thế nào, sự tình cũng chẳng tốt hơn. Đã như thế, không bằng tự
mình tranh thủ thì tốt hơn.
Ta trầm mặc một lúc lâu, gật đầu, “Lão gia, ta hiểu rồi, ta…
nguyện ý.”
“Hài tử ngoan, về sau sửa lại cách gọi kêu ta cha.”
Ta mặt đỏ lên (tức giận), há mồm nói khẽ: “Cha”
Lão gia cười ha ha, “Cha chính là thích nhất sự thành thật
chất phác của con. Ta bảo quản gia an bài cho con ở Cúc Viện, về sau viện này
là của con. Nhưng mà con đã đồng ý tiến cung, về sau làm việc không thể tuỳ
tiện như trước nữa, không được thoải mái ra khỏi viện, trò chuyện với thiếu gia
cũng phải chú ý chừng mực.”
“Dạ, ta nhớ kỹ.”
“Con đi trước đi.”
Ta vén áo thi lễ, đứng dậy rời đi.
Sau khi tới Cúc Viện, ta không hề bước ra khỏi cửa sân, mỗi
ngày đều học tập cầm kỳ thi họa với nữ công gia chánh cùng với mấy sư phó.
Không phải chưa từng nghĩ tới việc chạy trốn, nhưng có một lần thiếu gia định
trèo tường vào, lại bị mười mấy gia đinh ngăn lại làm ta rõ ràng, viện này sớm
đã bị canh giữ, vì vinh hoa phú quý, lão gia rất biết dụng tâm. Tuy rằng người
đó ước chừng chưa phòng bị ta, mà là phòng bị người khác, nhưng lại đồng thời
có tác dụng không cho ta chạy trốn.
Buồn cười chính là, Liễu Nhị thiếu gia nghe nói ta biến
thành tiểu thư Cố gia, lại đến cầu thân. Đương nhiên, bị lão gia từ chối khéo.
Ta đã trở thành chim trong lồng, nhưng chẳng thấy phẫn nộ
mấy. Ta có cơm ăn, có áo mặc, có rất nhiều sách để xem, còn có nhiều vị lão sư
dạy ta học nghệ. Thiếu gia không thể tới, lão gia cùng phu nhân cơ bản cũng
không xuất hiện, cho nên ta không cần suốt ngày phải nhìn sắc mặt người khác,
cẩn thận dè dặt. Hơn nữa thời gian ta bị gả làm thiếp của người ta vẫn còn dài,
việc này đối với ta mà nói thì cũng là nhân đạo, dù sao 14 tuổi cũng chỉ là
thiếu nữ vị thành niên, mười sáu mười bảy tuổi miễn cưỡng mới có thể chấp nhận
được. Ta ở tại Cúc Viện này, mỗi ngày đều được tự do tự tại mà tâm tình thoải
mái, tuy rằng không tự do, nhưng không ai có thể trói buộc tâm tư ta.
Cứ như vậy mà qua ba năm, ba năm này triều đình phát sinh
rất nhiều sự kiện lớn, Hoàng thượng trước sau loại trừ ngoại thích của Hoàng
thái hậu cùng Hoàng hậu. Cố quý phi thay mặt Hoàng hậu nắm giữ hậu cung,
lão gia cũng thăng cấp giữ vị trí quan trọng trong triều đình. Lúc này Cố gia
mới thực sự trở thành gia tộc có tài lực. Nhưng mà Hoàng thượng cũng không phế
hậu, Cố quý phi không được thăng lên làm Hoàng hậu, lão gia cũng không đạt được
chức vị thừa tướng hắn mong muốn, cho nên bọn họ vẫn cố gắng gây sức ép, không
ngừng làm mấy trò mờ ám.
Ta lặng lẽ nhìn tất cả mọi việc, chứng kiến Hoàng đế loại
trừ tất cả ngoại thích, bây giờ còn phải phòng ngừa loạn chính bên ngoài. Lão
gia cùng Cố quý phi đang ở trong cuộc nên không nhận ra, ta nghĩ tâm nguyện của
bọn họ ước chừng là không thực hiện được rồi.
Mà việc này đối với ta mà nói cũng không phải là chuyện tốt,
lão gia hiện tại đang cầu Hoàng thượng, Cố quý phi từ bên trong tác động, hắn
có lẽ rất nhanh tống ta vào cung.
Tệ hơn chính là, hiện tại Hoàng đế nhìn qua rất thích lão
gia, đại khái bởi vì lão gia tham tài, háo sắc, không có bản lãnh gì lớn, không
uy hiếp tới hắn. Vì thế nếu lão gia làm Thừa tướng, Cố quý phi làm đương triều
Hoàng hậu, thì Hoàng đế làm sao còn tiếp tục thích lão gia nữa. Nên ta trở
thành vật hy sinh bị tống tiến cung như một lễ vật. Ta chỉ có thể trơ mắt nhìn,
bất lực. Cho nên ta bình tĩnh tiếp tục mấy ngày khoái lạc cuối cùng. Ta dần
tiến vào cảnh giới không quan tâm thiệt hơn với mấy truyện triều đình.
Quả nhiên, ngày này đã đến. Lão gia sai người làm cho ta một
bộ y phục váy áo rực rỡ mê người, mặc trang phục xong xuôi, liền trực tiếp mang
ta đến thư phòng tiếp kiến đại thần của Hoàng đế. Đúng, là trực tiếp đến thư
phòng, không phải tuyển tú nữ, không phải thông quá con đường của Cố quý phi,
mà là trực tiếp tới chỗ Hoàng đế thảo luận chính sự.
Đây chính là đặc điểm của lão gia, hắn xuất thân đường phố,
chuyên làm mấy chuyện không theo quy củ. Hoàng đế trước đó hình như đều thích
điểm này của hắn, chỉ không biết lần này có còn tác dụng nữa không.
Trong thư phòng, sau khi dập đầu, ta hạ mí mắt quỳ thẳng
người. Mà hoàng thượng ngồi phía trên, khóe miệng nhếch lên một ý cười không
hiểu nổi, tràn ngập hứng thú đánh giá ta. Ta cũng chẳng biết sau khi hắn nhìn
thấy ta, trong mắt có sự kinh diễm như những người khác hay không, cho dù có,
chắc cũng chỉ trong nháy mắt. Dù sao hắn cũng anh tuấn tuyệt đỉnh, chỉ có nụ
cười kia lại tràn đầy tà khí.
“Thế nào, Thái Úy đại nhân của ta, hôm nay sao lại dẫn theo
mỹ nhân tới vậy?”, Hoàng thượng nói chuyện mang theo ngữ khí trêu chọc.
“Hoàng thượng, đây là tiểu nữ Cố Tích…”, nói xong lão gia
cười hắc hắc, ý cười ước chừng là đang nói: chúng ta đều là nam nhân, không cần
phải nói rõ ràng ra làm gì.
Hoàng thượng nhoẻn miệng cười, “Cố Thái Úy đúng là trung
thần của trẫm, trẫm cũng được an ủi trong lòng.” Đúng là
287e03db1d99e0ec2edb90d0 (đừng hỏi =.=)
Từ nay, ta được đổi một cái lồng sắt khác, tên gọi là Hoàng
cung. Có lẽ trước đó lão gia đã nói tốt với Cố quý phi, nên nàng đối đãi với ta
không tồi, thường xuyên ban cho rượu và đồ ăn cùng với mấy đồ trang điểm, cũng
thường xuyên kêu ta tới nói chuyện phiếm. Trừ những lần đó, ta hầu như không
rời khỏi viện, cứ ở bên trong đọc sách đánh đàn, cuộc sống y như trước đây.
Cố quý phi nắm giữ thực quyền hậu cung không phải là giả, ta
là người của nàng ta, tất nhiên không tới gây khó dễ. Chỉ là Hoàng đế cũng chưa
hề tới tìm ta, tuy rằng chỗ ta ở gần Hoàng đế chỉ sau mỗi Cố quý phi, ta mặc y
phục đẹp nhất, ăn đồ ăn cao cấp nhất, nhưng ta chẳng có bất kỳ danh phận gì,
ngay cả cung nữ cũng chẳng bằng. Thậm chí cũng không phải khách của Cố quý phi,
bởi vì ta vì Hoàng đế mà bị tiến cung.
Trong Hoàng cung tràn ngập lời đồn đãi linh tinh, các nàng
ấy đối với ta lúc nào cũng nghị luận nhao nhao, thầm cười nhạo Hoàng đế đã quên
lãng sự tồn tại của ta. Ta vẫn như cũ ngày qua ngày, ngoại trừ chỗ Cố quý phi,
cũng chẳng tới những chỗ khác. Mỗi ngày không vẽ tranh, thì đánh đàn, đọc sách,
bởi vì trong viện có một ao cá, ta chậm rãi thêm một hoạt động nữa, câu cá, sau
đó tự chưng cá ăn.
Cứ như vậy ở trong Hoàng cung một năm, Cố quý phi vẫn là
người có lòng dạ, nàng thái độ đối xử với ta vẫn thuỷ chung như nhất (như cũ), cho dù một năm này đối với Cố
gia chẳng có tác dụng gì. Nhờ có nàng, cuộc sống của ta trong Hoàng cung rất
thư thái. Chỉ không biết rõ hai ba năm tới sẽ như thế nào.
Có một lần nàng nói chuyện với ta, nói: “Hoàng thượng cũng
không phải quên mất sự tồn tại của ngươi, người là cố ý không tới chỗ ngươi.”
Vì thế ta đã hiểu nguyên nhân nàng trấn định với ta. Cố quý
phi tất nhiên sẽ nhắc nhở tới sự tồn tại của ta trước mặt Hoàng đế, nếu không
tính toán của Cố gia bọn họ sẽ thành công cốc. Nhưng mà Hoàng đế vẫn tiếp tục
hờ hững, cũng không đem ta biến thành cung nữ, đúng là một thái độ kỳ quái. Mà
kỳ quái này, có lẽ là bọn họ đang chờ thời cơ.
Thời cơ bọn họ đợi rốt cuộc cũng đến, hôm nay Hoàng thượng
xuất cung, hơn nữa còn muốn mang ta tới hôn lễ của Thái Phó Lý Tuấn. Lý Tuấn
này trước mắt là tâm phúc của Hoàng thượng, cũng là công thần trợ giúp Hoàng
thượng loại trừ ngoại thích. Trước đây Cố lão gia rất hay nói chuyện chính sự
triều đình với ta, thường xuyên nhắc tới cái tên này, hắn xuất thân bình dân,
niên thiếu anh tuấn (còn trẻ), bác
học đa tài, nhưng vị hôn thê thanh mai trúc mã của hắn là một thôn phụ, hơn nữa
còn là thôn phụ chanh chua. Trước đây có một lần Lý Tuấn đại nhân tới thanh lâu
nghe đàn hát, bà đã cầm dao thái thịt đuổi theo hắn chạy vòng quanh sân tới nửa
canh giờ. Lý tuấn đại nhân không sợ thiên quân vạn mã, mà hình như phi thường
sợ vị hôn thê cùng hắn lớn lên này, chuyện này luôn bị Hoàng đế cùng các chư
thần đem ra làm chuyện phiếm, hiện giờ bọn họ đã thành hôn.
Sau đó trong hôn lễ, Hoàng đế nói: “Vì ăn mừng tân hôn của
ái khanh, ta đặc biệt mang đến một lễ vật, chính là vị Cố Tích cô nương này.”
… Lạnh ngắt.
Ta sắc mặt bình tĩnh suy tư, ở trong hoàng cung đối mặt với
hoàng đế cổ quái cùng phi tử ghen tị nguy hiểm hơn, hay là ở Lý phủ đối mặt với
đàn bà chanh chua nguy hiểm hung hãn? Đều là làm tiểu lão bà, hình như vế sau
tốt hơn vế trước, dù sao cũng không phải tốn trí lực cùng tính kế, nếu là đánh
nhau ước chừng ta sẽ không thua nàng ta. Hơn nữa việc này cũng làm Cố phủ không
cách nào lợi dụng ta nữa, biến đổi này, ta cũng được tự do một ít. Nói không
chừng Lý Tuấn đại nhân có thể e ngại thê tử mà bỏ ta, đây là kết cục tốt nhất.
Các tân khách khác lặng ngắt bởi vì Hoàng đế thật không hợp
thời, ai lại trong hôn lễ người ta đi tặng tiểu thiếp. Niên thiếu anh tuấn Lý
Tuấn đại nhân nhất định là đã đắc tội với Hoàng đế, ta nghĩ chắc chắn không chỉ
mình ta nghĩ thế.
Các quan khách đều nhìn Thái Úy, sắc mặt hắn đã biến thành
màu đen. Có vẻ không ngờ Hoàng đế đem ta đi tặng.
“Hoàng thượng, thứ lỗi vi thần không thể…”
Lý đại nhân vừa mới mở miệng, đã bị Hoàng thượng ngắt lời, “Ái
khanh định chống lại ý chỉ sao? Kháng chỉ là tội chết, Lý ái khanh cần phải
nghĩ kỹ.”
Lý đại nhân vừa muốn nói, đã bị phu nhân hắn giữ chặt tay
lại. Vị phu nhân nổi tiếng này đĩnh đạc tự mình kéo khăn voan đỏ xuống, cúi
người thi lễ với Hoàng thượng, mỉm cười nói: “Tạ ơn hoàng thượng, lễ này ta
nhận.”
Tất cả mọi người đều bất ngờ, bao gồm cả ta, ta cũng nhịn
không được ngẩng đầu lên nhìn nàng. Nàng không phải giống như lời đồn đãi là
một người đàn bà chanh chua cao lớn vạm vỡ, ngược lại bộ dáng xinh xắn lanh
lợi, màu da không trắng bệch, mà rất khoẻ khoắn, bộ dáng thon gầy xinh đẹp mạnh
mẽ.
Hoàng đế cũng bất ngờ, “Ta đưa nàng tới không phải là làm
nha hoàn cho các ngươi.”
“Dạ, thần phụ minh bạch.”
“Các ngươi cũng không được đem nàng tặng cho người ngoài.”
“Đương nhiên, Hoàng thượng ban người cho thần phụ làm sao
dám tặng cho người ngoài.”
“Được”, Hoàng đế cười, “Cứ quyết định vậy đi. Cố Tích”, hắn
nhìn ta, trong mắt loé lên một tia đùa dai, “Vậy ngươi đi đi.”
Hắn làm thế vì Lý đại nhân, hay là vì ta?
“Dạ”, ta hành lễ, đứng bên cạnh Lý phu nhân.
Thấy ta bình tĩnh như thế, trong mắt Hoàng đế hiện lên một
tia kinh ngạc, rồi nhanh chóng biến mất.
Lý phu nhân cầm tay ta, cười nói: “Cố cô nương, về sau chúng
ta chính là người một nhà”, nàng ngoắc tay với một người mập mạp bên cạnh, “Ca
ca, ngươi tới đây, ngươi khổ cực đem ta ghép với Lý Tuấn, đến nay vẫn chưa có
thành thân, nàng sau này chính là phu nhân của ngươi”, nói xong đem ta đẩy đến,
ta đụng phải ngực của tên mập mạp.
Mập mạp chân tay luống cuống ôm ta, bộ dáng thô lỗ, hai
tròng mắt chớp chớp nhìn chằm chằm ta, không thể tin được nói: “Cô nương xinh
đẹp này là phu nhân của ta?”
Hoàng đế ngây người, “Ta đã nói không được đem nàng tặng cho
người ngoài…”
“Hoàng thượng, ta nói sẽ không đem nàng tặng cho người ngoài,
ca ca của ta sao lại là người ngoài?”
Nữ nhân này tuyệt đối là một ma nữ, Hoàng đế sắc mặt xanh
mét bộ dáng rất thú vị, mặc dù bị làm hàng hoá đẩy tới đẩy lui nhưng vẫn nhịn
không được bật cười. Hoàng đế thấy ta cười lại ngẩn ngơ, trong ánh mắt rõ ràng
có sự chán nản. Ha ha, hắn vẫn không đấu nổi một nữ nhân sao?
“Thế nào, Hoàng thượng giờ có muốn đổi ý không?”, Lý phu
nhân cười khanh khách.
“Hừ”, hoàng thượng hừ lạnh một tiếng, nhìn ta nói: “Cố Tích…
Ngươi còn có yêu cầu gì không?”
Yêu cầu? Ta quay đầu nhìn tên mập mạp đang ngơ ngác nhìn ta
thiếu tí nữa là chảy nước miếng, vén áo thi lễ với Hoàng thượng, thản nhiên
nói: “Sấm chớp gió giật cũng đều là quân ân, Cố Tích tạ ơn Hoàng thượng”,
chuyện này từ đầu đến cuối đúng là một trò khôi hài, ta cuối cùng vẫn là một
con cờ, sao có thể nói chuyện quyền lợi chứ? Bây giờ mới hỏi ta có yêu cầu gì?
Thật chẳng có chút thành ý nào.
Hắn nghe xong ta nói, mày nhíu lại càng chặt hơn, “Vậy cứ
thế đi.”
Phần sau của hôn lễ, bởi vì Hoàng đế vẻ mặt âm trầm, làm bầu
không khí trở nên quái dị. Mà ta đã bị tên mập to béo kéo vào phòng hắn.
Chương 6
Tên mập kéo ta vào phòng hắn, chỉ khúm núm ngồi cạnh ta,
thỉnh thoảng lại nhìn lén ta, lại chẳng vội vàng muốn làm gì cả. Cũng may là
hắn không làm gì, nếu không ta nhất định đạp cho hắn mấy đạp.
“Vị… Đại ca, ngươi tên gì?”, trong không gian chật hẹp yên
lặng, vẫn là ta nhẹ nhàng mở miệng trước.
“Ta kêu Trương Lai.”
“Trương đại ca làm nghề gì?”
“Ta trước kia làm ruộng, làm nông lúc nhàn thì còn giúp nhà
người ta giết heo. Bây giờ muội phu đã thành đại quan, nên cuộc sống cũng tốt
hơn nhiều.”
Ta cười, “Trương đại ca trong nhà không có phu nhân, cũng không có tiểu thiếp
sao?”
“Không có “, hắn liều mạng lắc đầu, “Trước kia gia cảnh khó
khăn, ta cùng muội muội làm ruộng lấy tiền cho muội phu đọc sách, không có tiền
cưới vợ. Nàng… Nàng sau này sẽ là phu nhân của ta.”
Ta lại cười, một nông dân thật thà phúc hậu, giống cha mẹ
ta. Ta hiện tại đã thoát khỏi bàn tay Cố Thái Úy với Hoàng đế, vì lấy một nông
dân, ta sẽ mất đi giá trị lợi dụng. Ta đánh giá Trương Lai, nếu như ta còn cha
mẹ bên cạnh, bọn họ sẽ lựa chọn cho ta một trượng phu như thế này sao? Đáp án
là có. Hắn thân thể kiện tráng, tính cách thật thà phúc hậu, có thể làm việc
nuôi gia đình.
“Chàng thích ta?”
“Uh, nàng vừa bước vào nhà chúng ta, ta nhìn đến ngây người.
Chỉ không ngờ, một cô nương xinh đẹp như tiên nữ, lại có thể trở thành phu nhân
của ta.”
Ta nghĩ nghĩ, nhẹ nhàng mở miệng, “Ta có mấy yêu cầu, không
biết chàng có thể đáp ứng hay không…”
“Có thể, có thể, nàng cứ nói, ta đều làm theo.”
“Ta tuy là Hoàng thượng ban cho, nhưng nếu đã gả cho chàng,
ta vẫn hy vọng có thể cưới hỏi đàng hoàng, kiệu lớn tám người nâng, cho ta một
danh phận thê tử.”
“Uh, được, gả cho ta đúng là uỷ khuất cho nàng, mấy lễ nghi
đó đương nhiên một cái cũng không thể thiếu. Ta còn muốn tới từ đướng bái lạy
tổ tông, thông báo tới cha mẹ, ta đã cưới vợ.”
“Yêu cầu thứ hai”, ta nhìn hắn, tuy hắn trước kia đúng là
một nông dân thật thà phúc hậu, nhưng nhà bọn họ hiện tại khác với lúc trước,
có tiền có đất có địa vị, ai biết có thể có người nghĩ dùng mưu kế hối lộ mượn
sức Lý đại nhân, ai biết hắn lâu ngày có thể sẽ bị nhuộm đen như nhọ nồi,
“Chàng không được nạp thiếp, không được trêu hoa ghẹo nguyệt, càng không được
tới mấy thanh lâu kỹ quán.”
“Ta đáp ứng, có một mình nàng ta đã thoả mãn rồi. Nếu còn
không biết đủ, sẽ bị sét đánh khắp người.”
“Còn một yêu cầu quan trọng nhất”, ta cười nói, “Về sau tiền
bạc của chàng đều phải đưa ta quản, chuyện trong nhà ta làm chủ, chuyện bên
ngoài chàng làm chủ”, nam nhân có tiền sẽ đồi bại, vấn đề này ngay từ đầu phải
giải quyết triệt để.
“Nàng là phu nhân của ta, không giao cho nàng thì còn giao
cho ai? Ta nghe nàng.”
“Được, ta không có yêu cầu gì khác”, ta khẽ cười nói.
“Vậy bây giờ ta đi gặp muội muội bàn bạc ngày hoàng đạo để
thành thân.”
Xem ra tâm phúc của nhà bọn họ là vị Lý phu nhân kia, ta giữ
chặt hắn, “Hôm nay ngày đại hỉ của bọn họ, ngày mai hẵng nói, có thể an bài cho
ta một căn phòng để nghỉ ngơi hay không, hôm nay ta mệt chết đi được.”
“Được, được, ta liền an bài cho nàng.”
Ngày hoàng đạo đã được định là ba ngày sau, Lý đại nhân đưa
thiệp mời tới cho Hoàng đế, Hoàng đế liền nói là hắn ban hôn, nên hắn nhất định
sẽ tới chủ trì hôn lễ. Các đại thần vừa nghe có Hoàng thượng chủ trì hôn lễ,
nhao nhao hỏi Lý đại nhân muốn lập thiếp sao, muốn tới tham gia hôn lễ. Cố Thái
Úy vừa nghe, lập tức nói với Hoàng đế ta là dưỡng nữ của hắn, phải quay về Cố
gia đợi rước dâu mới là hợp lễ. Vì thế ta lại trở lại Cố gia.
Ta cơ bản cũng hiểu ý tứ của Cố gia, đã lỗ vốn như vậy, nếu có
thể kết thông gia với nhà Lý đại nhân thì cũng tạm được. Tuy rằng từ Cố đại
nhân mà nói, Lý đại nhân chính là đối thủ cạnh tranh lớn nhất cho chức vị thừa
tướng, xem hắn như “địch nhân”.
Trở lại Cố gia, ta vẫn ở lại Cúc Viện, lão gia ngoại trừ đem
đồ đạc trước kia của ta gói ghém lại, còn đem đến rất nhiều đồ cưới. Nhưng mà
bọn họ lại không ngăn cản thiếu gia tới gặp ta, suy đoán chắc là định đánh
chiêu bài tình cảm.
“Thiếu gia, đã lâu không gặp”, ta khẽ cười nói, hắn thay đổi
không nhiều, vẫn anh tuấn tiêu sái như trước, chỉ có vành mắt ít nhiều bọng
đen, đây là dấu hiệu tửu sắc quá độ. (uống
rượu, kỹ viện)
Hắn nhìn ta thật sâu, “Tiểu Tích, Hoàng thượng lại đem nàng
gả cho một thôn phu vừa to vừa béo, nếu sớm biết sẽ như thế ta quyết không để
nàng tiến cung.”
Ta gục đầu xuống, mang chút ưu thương thản nhiên nói: “Ta
vốn tưởng rằng tiến cung là có thể trợ giúp quý phi nương nương cùng lão gia
làm việc lớn, để báo đáp công ơn nuôi dưỡng của Cố phủ và tình nghĩa thân nhân
thiếu gia với ta. Chỉ là không ngờ… Đều là Tiểu Tích vô dụng.”
“Chuyện này sao lại là lỗi của nàng?”, hắn kích động, “Quý
phi nương nương đã nói với cha ta, Hoàng thượng vốn chỉ nghĩ dùng nàng trêu đùa
một chút Lý Tuấn cùng người đàn bà chanh chua nhà họ, còn nói quyết định lúc về
sẽ phong phi cho nàng. Không ngờ người đàn bà chanh chua ngoài chợ thủ đoạn lợi
hại, bây giờ lời đã nói ra cũng chẳng thu về được, Hoàng thượng cũng rất chán
nản.”
Hừ hừ, mấy lời này chắc là Hoàng thượng coi như lời giải
thích cùng an ủi Cố phủ đây mà, đem nữ nhi của Cố phủ, cho dù là dưỡng nữ, lại
tùy tiện tặng người khác, cho dù là Hoàng đế làm như vậy cũng không thoả đáng.
Hoàng đế nói mấy lời này một phân tin cậy cũng chẳng có.
Ta thở dài, miễn cưỡng cười nói: “Thiếu gia cũng thành thân
rồi, ta lúc trong cung đã nghe quý phi nương nương nói. Chỉ là lúc đó không
tiện tới chúc mừng, nhờ quý phi nương nương đưa cho thiếu gia hỉ bào mặc có vừa
người không?” (hỉ bào: quần áo cưới của
nam)
“Uh, vừa người”, thiếu gia ôn nhu nhìn ta, hốc mắt có chút
đỏ lên.
“Thiếu phu nhân đối đãi với ngươi tốt không? Là người ôn nhu chứ?”
“Nàng hoàn hảo…
Chỉ thích thoảng thích ăn dấm chua thôi.”
Ta cười nói: “Là
vì hồng nhan tri kỷ của thiếu gia nhiều quá đi, trước kia ta cũng chẳng biết
thiếu gia phóng túng mấy lần nữa kìa.”
Hắn lúng túng sờ
sờ mũi, cũng nở nụ cười, “Kỳ thật, ta đối với nàng… Nàng cũng biết đấy… Bây giờ
vẫn chẳng thay đổi…”
Ta nhẹ nhàng nói,
“Thiếu gia, ta… hiểu rõ… chỉ là, tuy rằng người đó là thôn phu, nhưng dù sao
cũng là Hoàng thượng tứ hôn, không phải đùa giỡn…”
Hắn nản lòng thở
dài, lại hàn huyên với ta mấy câu, đứng dậy rời đi. Vài năm không gặp, hắn đã
trưởng thành, hắn trước giờ không hề ngu ngốc, chỉ là không dùng tới đầu óc
nhiều. Cho nên hắn đối với ta, rốt cuộc có mấy phần chân ý, ta vẫn không xác
định được. Dù sao đã lâu như vậy không gặp mặt, ta đã trưởng thành, ai nói hắn
không trưởng thành chứ, có lẽ hắn cũng học được cách đóng kịch, không biết
chừng.
Ngày hoàng đạo,
ta từ Cố phủ xuất giá, hôn lễ vốn mộc mạc nhưng vì Hoàng đế tham dự, nên lại
thành cực kỳ hoa lệ. Không chỉ có bách quan tới dự, Hoàng thượng cũng tặng cho
ta lễ vật xuất giá.
Sau khi kết thúc
lễ thành hôn, ta phải trở lại tân phòng chờ đợi, Cố Thái Úy bỗng nhiên nói: “Nữ
nhi a, chuyện chung thân đại sự này của con là do Hoàng thượng toàn lực thúc
đẩy, con phải kính Hoàng thượng một lý rượu.”
Ta thầm cắn răng,
Cố gia vẫn còn chưa buông tha cho ta sao, còn muốn để ta câu dẫn Hoàng đế?
Việc này cơ bản
không hợp với nghi lễ, nhưng mà Hoàng đế lại tiếp lời nói: “Cố ái khanh nói
thật đúng.”
Trương Lai đi tới
nhấc khăn voan đỏ lên, khách quan trong phòng đều hấp một ngụm khí lạnh, hôm
nay là Cố phu nhân giúp ta trang điểm, nhìn gương đồng không rõ, nên cũng chẳng
biết đã trang điểm thành cái dạng gì. Ta biết rõ dung mạo của mình cũng xem như
là xinh đẹp, lại không rõ bọn họ hẳn đã từng trải lại giật mình cái gì.
Tự mình rót một
ly rượu, còn cách khăn đưa cho Hoàng đế, lúc hắn tiếp rượu, còn cố ý vuốt vuốt
ngón tay ta. Ta trong nháy mắt phẫn nộ dâng lên cao, đã làm gương mặt đỏ bừng,
tóm lại thấy phản ứng của ta Hoàng đế vừa lòng cười, một ngụm uống cạn rượu. Ta
ôn nhu hành lễ cáo từ, xoay người cuối cùng nhịn không được nghiến răng nghiến
lợi thầm mắng, cẩu hoàng đế này đúng là không có lòng tự trọng.
Trở lại tân
phòng, Lý phu nhân đem một chén cháo nóng tới, cười nói: “Nhanh ăn đi, hôm ta
thành thân đói bụng lắm, ngươi cũng thế chứ?”
Ta gật gật đầu,
cười nói: “Đa tạ muội muội “, nói xong cũng không khách khí bắt đầu ăn. Ta lễ
nghi dùng cơm luôn luôn hoàn mỹ, mà vẫn không hề ảnh hưởng tới lượng cơm ăn
vào. Bởi vì ta trước giờ không hề ngừng luyện võ, cho nên ta lượng cơm ta ăn so
với nữ nhân bình thường thì nhiều hơn. Sau khi ăn xong, ta lại mở miệng hỏi:
“Còn nữa không? Mới có một chén, ta vẫn chưa ăn no.”
Lý phu nhân bật
cười, “Không ngờ tân tẩu tử (chị dâu)
của ta lại là người hào sảng như vậy, ngươi chờ, ta sai người bưng đến.”
Ta cười, gật gật
đầu. Chờ nàng đi, ta mới ngừng cười, ta sớm đã biết nàng là người như vậy, mới
dùng phương pháp đấy cùng nàng chung sống. Tùy thời tùy chỗ quan sát sắc mặt,
sau đó chuyển biến tính cách của mình, đã trở thành một phần tính cách của ta,
ta chính là vì sinh tồn mà làm vậy. Người nhà này nhìn qua không tôig, về sau
nói không chừng ta sẽ chân chính coi bọn họ là thân nhân. Nhưng bây giờ nói lời
này hình như vẫn hơi sớm, tính cách chân chính của bọn họ ta còn phải quan sát
dài dài.
Buổi tối Lý phu
nhân cười hì hì lui ra ngoài, Trương Lai người nồng nặc rượu tiến vào, có lẽ
bởi vì uống rượu, hắn không câu nệ như lần trước nữa, mở miệng nói: “Nương tử,
ta tới đây.”
Ta bật cười, xoa
xoa cánh tay nổi đầy da gà, “Chàng vẫn nên gọi ta là Tiểu Khê đi, chữ Khê trong
Khê thuỷ (dòng suối nhỏ). Tướng
công.”
Nghe thấy ta gọi
hắn là tướng công, trên mặt không thể dấu nổi sự vui sướng, “Được, ta từ nay về
sau gọi nàng là Tiểu Khê. Chúng ta… cũng nên đi ngủ chứ?”
“Chàng trước tiên
cứ tắm rửa trước đi, ta ngửi không quen được mùi rượu.”
“Được, từ nay về
sau ta không uống rượu nữa”, hắn nôn nóng rống lên kêu người đem nước nóng vào,
tay động hai ba cái đã thoát toàn bộ quần áo, nhảy vào trong thùng tắm.
Hắn mặc dù béo
tốt, nhưng trên người không phải là toàn thịt béo, vẫn là có chút rắn chắc, ta
âm thầm đánh giá. Tuy rằng kiếp trước cái gì ta cũng chưa trải qua, nhưng cũng
không tính là người ngây thơ, bây giờ đột nhiên nhìn thấy một nam nhân xa lạ
trần truồng, ta vẫn có chút đỏ mặt.
Chậm rãi cần lấy
khăn lau bước ra sau, “Tướng công, ta giúp chàng kỳ cọ.”
“Ai”, hắn đáp
lời, thấy mặt hắn cũng hồng hồng, điều này làm trong lòng ta thăng bằng một ít.
Ta cũng không
phải là một người phụ nữ đức hạnh, ta chỉ nghĩ tẩy sạch sẽ cho hắn, dù sao lúc
nữa ta phải cùng hắn lên giường. Sau khi kỳ cọ xong, ta cầm khăn to giúp hắn
lau khô nước, trong lúc vô ý đưa mắt nhìn, “tài sản” của hắn cũng không tồi.
Hắn bỗng nhiên bế ta lên, đi về gian phòng cách vách, “Y phục không cần mặc,
chúng ta trực tiếp ngủ đi.”
Làm ta giật cả
mình, nhưng mà, cánh tay hắn thật mạnh mẽ.
Đêm này, tuy rằng
lúc mới bắt đầu hắn thoáng có chút thô bạo, nhưng lúc sau vẫn thấy không tồi.
Khuyết điểm duy nhất chính là hắn nhu cầu quá mạnh, rốt cục có thể bình tĩnh đi
ngủ, toàn bộ sức lực cơ thể đã rút kiệt, quá sức mệt mỏi.
“Ta cả đời sẽ đối
tốt với nàng”, hắn nói khẽ bên tai ta.
“Uh”, ta nhếch
khoé môi, gật gật đầu.
“Nàng gối lên vai
ta đi, nếu không ta xoay người không cho nàng ngủ nữa”, hắn khẽ vươn tay ôm ta
vào ngực, ta cơ hồ là hơn nửa người áp trên thân hắn, dù sao cảm giác cũng
không tồi, hơn nữa còn rất rắn chắc, ta cũng không phản đối.
Mơ mơ màng màng
ngủ, còn cảm giác thấy ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm vào ta. Mà ta mệt đến ngất
ngư, không cố được nhiều như vậy, hỗn loạn dần vào giấc ngủ.

