Vật trong ao - Chương 17-19
Chương 17
Cơn mưa đầu tiên của mùa thu vừa trút xuống, Ly rất vui vẻ ngẩng đầu lên, nhìn nước mưa rơi xuống trên mặt ao. Trên Thiên Cung, sẽ không có mưa, cho đến bây giờ nó vẫn hiếu kỳ với cảnh tượng này vô cùng.
"Ta nói..." Giao Long cất tiếng, hơi có chút miễn cưỡng, "Ngươi không phải Thủy Quan của cái ao này! Không cần ngày nào cũng ở đây!"
Ly ôm móng vuốt, "Nhưng mà, đám cá chép không có ở đây, cái ao của ta rất quạnh quẽ... Ta lại không thể cứ ngồi chặt trong giếng của ếch..."
"Hừ, chỉ một chút tịch mịch đã chịu không nổi!" Giao Long khinh thường.
"Nhưng mà... không phải ngươi cũng vì quá nhàm chán mà đi tư đấu sao?" Ly không hiểu.
"Ta..." Giao Long nhất thời nghẹn lời.
Ly bơi tới bên cạnh nó, mở miệng: "Lão Niêm nói với ta, tịch mịch là điều đáng sợ nhất trên đời. Trước kia ta không hiểu, nhưng nà, mấy ngày nay chúng nó không có ở đây, ta mới hiểu rõ, cảm giác vắng vẻ trống rỗng thật sự không dễ chịu..."
Giao Long nhắm mắt lại, giả ngủ, không để ý nó.
"Một mình ngươi bị xích lâu như vậy, nhất định càng tịch mịch hơn so với ta chứ?"
Giọng của Ly u u ở bên tai vang lên.
Giao Long mở to mắt, trừng nó, "Ta còn lâu! Cuộc sống trước kia của ta rất thanh tĩnh, cũng do bị ngươi phá hủy!"
Ly nhìn hắn, "Lừa ta."
"Ai lừa ngươi!" Giao Long hổn hển hô.
"Ô ô ô ~~ nóng giận ghê quá ~~" một luồng ánh sáng bảy màu bắn vào trong ao, một con rồng với bộ vảy bảy màu cứ thế nghênh ngang xuất hiện trước mặt Ly và Giao Long.
"Là ngươi." Giao Long cắn răng mở miệng.
"Đã lâu không gặp lạp ~" Con rồng vui vẻ đi qua, khiến cả ao nổi lên bảy màu chói lọi.
"Chào ngươi. Ta là Bạch Ly." Ly rất lễ phép chào hỏi.
Long nhìn nó, gật đầu, "Đã thấy. Ta là Hồng(*) ~ "
"Hồng?" Ly mở to hai mắt, "Chính là Hồng có thể tạo ra cầu vồng bảy sắc sao?"
"Đúng đúng ~~" Hồng cười cười, "Ta đến để làm mưa, thuận tiện, thăm lão bằng hữu ~ "
"Ai là bằng hữu của ngươi!" Giao Long không có ý tốt đáp lại.
"Chậc chận, thế nào mà vẫn hung hăng như vậy a ~" Hồng đi qua, nhìn nó, "Ừ, thần sắc không tệ ~ bị trói lâu như vậy, mà tinh thần vẫn tốt đến thế, không thẹn là Tiểu Giao ~ "
"Không, được, gọi, ta, là, Tiểu, Giao!" Giao Long căm tức nhìn nó.
"A a ~" Hồng ngồi xuống đáy ao, cười nói, "Dễ dàng nổi nóng là do thiếu can xi nga ~ "
"Hừ." Giao Long quay đầu đi, không thèm để ý nó.
"Các ngươi là bằng hữu sao?" Ly cẩn thận dè dặt hỏi .
"Đúng. Năm đó lúc nó tư đấu, ta chính là một trong số những người đến xem ~ ừm, đó một trận đánh, thực sự đẹp mắt~ "
Thế là, Hồng miêu tả sinh động kể về cuộc chiến lúc ấy. Biển xanh sóng dữ, gió gào sét gầm, khắp Đông Hải ngập tràn chiến ý, đến trên thiên cung còn có thể cảm giác được sát khí dũng mãnh đó.
Ly nghe mà kích động không thôi, sự kiện lớn như vậy, trước giờ nó còn chưa xem người ta chiến đấu, cũng chưa hề cảm giác qua cái gì gọi là sát khí.
"Ai." Sau nữa ngày nói, Hồng than thở một hơi, "Chiến sĩ thì nên ở trên chiến trường, hiện tại bị trói như vậy, thật là lãng phí."
"Ai cần ngươi lo!" Giao Long căm giận phun ra một câu.
"Như vậy, con Rồng ở Đông Hải, về sau thế nào?" Ly hiếu kỳ hỏi.
"Nó a." Hồng lúc lắc đầu, "Nó đấu không lại Tiểu Giao, chạy đi ăn cái gì đồng nam đồng nữ để gia tăng công lực, sau đó bị Na Tra tam thái tử tiêu diệt, đáng thương đáng thương ~~ "
"Nó cần gì phải..." Giao Long khe khẽ thở dài.
"A a, ngươi vẫn như vậy ~ không phải ai cũng giống như ngươi ~" Hồng tới gần nó, tử tế đánh giá nó một phen, "Nội đan tinh phách ở đâu ra vậy?"
Giao Long còn chưa mở miệng, Ly đã trả lời thay: "Ếch."
"Ếch?" Trong mắt Hồng lòe ra chút ý cười, "Truy sát mấy trăm năm, quả nhiên là có cảm tình nha ~ "
"Ngươi ——" Giao Long vừa động, Trấn Thủy kiếm liền cắt vào da thịt nó, cắt vẩy của nó xuống.
"Đừng kích động đừng kích động, ta chẳng qua sợ ngươi buồn chán, nên mới nói câu chuyện vui với ngươi ~" Hồng lúc lắc móng vuốt.
"Ngươi mới buồn chán!"
"A a ~" Hồng nhìn Ly, cười nói, "Đúng a, ngươi hiện tại cũng có người để hàn huyên rồi ~" nó nheo mắt lại, "Kỳ thật a, chỉ cần có bạn, ở nơi nào cũng sẽ vui vẻ... Ngươi năm đó nếu biết rõ đạo lý này, thì sẽ không phạm giới luật của trời rồi."
"Không phải ai cũng giống như ngươi.." Giao Long bất mãn than thở.
Đúng lúc này, một đạo ánh sáng bảy màu khác lọt vào trong ao, lại có thêm một con Rồng vảy bảy màu xuất hiện trong ao.
"Hồng, mưa đã làm xong rồi, chúng ta trở về đi." Nó mở miệng, nói với Hồng.
"Ừ!" Hồng lúc lắc cái đuôi, "A a, Tiểu Giao oa, ta đi ~ lần sau trở lại thăm ngươi ~ "
"Không cần đến nữa!" Giao Long hét về phía bóng lưng nó.
"A a ~~" Hồng bay ra khỏi ao, vọt người lên không trung, thu hồi mây làm mưa.
"Ngươi đúng là tò mò, tù phạm thì có cái gì để xem." Con rồng bảy màu mở miệng.
"Đừng có nói như vậy, Nghê(**)." Hồng nhìn xuống ao, ".... ta, vốn là rất sợ tịch mịch..."
Nghê thở dài, "Tịch mịch a..."
...
"Oa, là cầu vồng ~~ "
Trong giếng, chúng yêu ngẩng đầu, qua miệng giếng nhìn thấy một chiếc cầu vồng mỹ lệ.
"Không phải là Hồng, hôm nay là Nghê!" Ếch lườm một cái, nói.
"Nghê?" Chúng yêu không hiểu.
Ếch chậm rãi mở miệng, "Nghê Hồng, Nghê là thư, Hồng là hùng. Vốn là trời sinh một đôi, chẳng qua, màu sắc của Hồng tươi đẹp hơn, hôm nay làm mưa, chính là Nghê."
"Nga ~~ trời sinh một đôi ~~ thật đẹp a ~~" Cá Chuối và Cá Chép nhìn cầu vồng bảy sắc, cảm thán.
"Oa ~~ song túc song phi(***), quá cảm động ~~" Hồ Ly cũng cảm thán.
"Ừ... Nghe nói dưới chân cầu vồng có bảo vật!" Tôm Sông cầm bản Sưu Thần Ký, nói.
"Hi vọng có nhiều mứt táo nhi ~~" Con Cua ước mơ nói.
"..." Ếch thở dài, "Trẻ con đúng là trẻ con..."
"Tại sao, lại là trời sinh một đôi vậy?" Cá Chuối mở miệng.
"Cái này ngươi không hiểu rồi. Ghép đôi này là tự nhiên. Như Phượng Hoàng, Kỳ Lân, chính là trời sinh một đôi ~~" Cá Nheo ở một bên lội tới, đáp.
"Oa, thật tuyệt a ~~" Cá Chuối và Cá Chép lại một lần cảm thán.
"Vì cái gì con cua không phải trời sinh một đôi nhỉ?" Con Cua lắc cái đầu, hỏi.
"Trên đời này, cô đơn vẫn chiếm phần đông hơn." Ếch giảng, "Chính bởi vì cô đơn, nên mới liều mạng mà đi tìm, ước ao thoát khỏi sự tịch mịch đó."
Thế là, Cá Chuối nghĩ đến thời cô đơn khi mình vừa mới tu luyện thành hình người. Sự cô đơn, cuối cùng bị một cái bánh đậu hóa giải... Có lẽ, nó tu luyện lâu như vậy, chỉ vì muốn tìm một người bạn có thể cùng nhau nói chuyện.
"Bảo sao..." Giọng nói hoa si của Hồ Ly cắt ngang một khắc im lặng, "Ta cuối cùng cũng hiểu vì sao mình lại muốn tu luyện, chính là để có thể cùng Quý Du GG làm một đôi trời sinh a ~ "
"Xí ~~ "
"A a, nói trời sinh một đôi, ta đã từng..."
"Lão Niêm! Đừng có mà lạc đề!!!"
= =#
Ếch thở dài, cười.
Bởi vì không muốn sống cô độc, chết cô độc, cho nên mới liều mạng tìm kiếm sao... Nếu như cả đời cũng tìm không được, thì phải làm sao?
--------------
(*): Hồng = Cầu Vồng
(**): Nghê = Cầu Vồng; nhiều màu.
(***): Song túc song phi: Cùng ở cùng bay, chỉ những đôi yêu nhau không thể tách rời.
Chương 18
Thật vất vả, bảy ngày trôi qua.
Chúng yêu hóa thành hình người, cáo biệt Ếch.
"Cám ơn ngươi đã thu lưu chúng ta, Ếch ~"
Con Cua nắm tay Ếch, cười nói.
Ếch sờ sờ đầu nó, "Không cần khách khí ~ Bàng
Bàng a, ta gần đây phát hiện căn cơ của ngươi không tệ... Lớn lên nhất định sẽ
là soái ca ~~ "
= =
"Khụ, như vậy chúng ta đi thôi." Cá Nheo sờ
sờ râu mép, mở miệng.
"Hẹn gặp lại Ếch ~~" Cá Chuối và Cá Chép
phất tay.
"Chào, sau này gặp lại." Tôm Sông ôm quyền
hành lễ.
"Ta lần sau sẽ đến tìm ngươi chơi!" Con
Cua kéo kéo tay Ếch.
"Ta sẽ trở lại xem tập ảnh!" Hồ Ly con mắt
tỏa sáng.
"Ừ." Ếch cười, nhìn chúng nó rời đi.
Khi đến miệng giếng, nó mở miệng, nói vơi Cá Nheo:
"Cái khuôn mặt giả này ngươi còn muốn dùng bao lâu?"
Cá Nheo giật mình một chút, "A a, nói đến mặt
giả, ta đã từng..."
"Đừng chơi cái trò đấy với ta!" Ếch hung
hăng trừng nó, "... Chuyện quá khứ nên quên đi, để ở trong lòng có làm gì
đâu?"
Cá Nheo cười một chút, "Ta chí ít còn có thể
buông được."
Ếch lắc đầu, "Cũng vậy. Ngươi vẫn cứ không chịu
nghe lời."
"Ngươi thực sự định cả đời không ra khỏi miệng
giếng này sao?" Cá Nheo cũng hỏi.
"Ngươi không phải sớm biết rõ câu trả lời rồi
sao?" Ếch hỏi lại.
Cá Nheo không nói gì nữa, đi ra ngoài giếng.
Ếch gảy chiếc đàn Tam Huyền trong tay vài tiếng, khẽ
thở dài một hơi.
Trong giếng lại bắt đầu du du vang lên tiếng ca:
"Đóng cổng trúc tiếu ngạo yên hà, thấp thoáng núi rừng, nho nhỏ nhà tiên.
Ngoài lâu mây trắng, cửa thúy trúc, đáy giếng chu sa. Năm mẫu ruộng không người
trồng, mái nhà tranh có khách rót trà. Xuân sắc đâu nhiều, hoa hồng nở, hoa lê
tàn."
...
Ngoài giếng, chúng yêu đứng chung một chỗ, vui vẻ nô
đùa ầm ĩ.
"Lão Niêm, ngươi thật chậm chạp, không chờ
ngươi nữa!" Cá Chép mở miệng, hô.
"Ai nha, nói về chậm chạp, ta đã từng..."
"Lão Niêm! Đừng có nói lạc đề!!!"
= =#
Đột nhiên, một bóng dáng màu hồng lao vào viện.
"Ô? Cẩm Lý MM?" Cá Chuối kinh ngạc.
"Gì?" Tôm Sông choáng vàng một cái, lập tức
nhỏ giọng oán hận, "Nhà cái tên oắt kia thực sự là hấp dẫn yêu
tinh..."
Cá Chép kia hình người là một thiếu nữ khả ái trên
dưới mười lăm tuổi, mang vẻ mặt chưa khô nước mắt, điềm đạm đáng yêu nhìn chúng
yêu.
"Sao thế? Tiểu Cẩm?" Cá Chép mấy bước lên,
quan tâm hỏi.
"Ta... Có đám đạo sĩ đã bắt tất cả đi rồi..."
Tiểu Cẩm khóc nức nở, "Ngân Lý ca ca cũng vậy... 55555..."
"Cái gì?" Chúng yêu kinh ngạc. Lúc này cả
nhà chúng nó mới nghĩ tới, chúng nó là nhận được tin tức nội bộ của Thính
Thông, may mắn tránh đi đúng lúc. Mà đám Cá Chép kia, hoàn toàn không biết gì về
kế hoạch trừ yêu của đám đạo sĩ.
"Ta không phải đã nói với ngươi gần đây đừng
nên ra ngoài sao?" Cá Chép mở miệng.
"Ta biết ... Nhưng mà, hôm đó Tiểu Long Hà chạy
ra ngoài chơi, có tên đạo sĩ không biết tốt xấu đã bắt nó, cả nhà tức giận quá
liền đi cứu, sau đó, sau đó..." Tiểu Cẩm đau lòng khóc, khiến chúng yêu
cũng cảm thấy đau lòng theo.
"Ta nghe nói... Trong giếng này có thần tiên,
nên muốn đến tìm thần tiên giúp đỡ..." Tiểu Cẩm nghẹn ngào nói.
"Vô ích, Ếch sẽ không ra khỏi miệng giếng
này." Cá Chuối thành thật trả lời.
Tiểu Cẩm vừa nghe, khóc càng thêm đau lòng.
"Tiểu Cẩm..." Cá Chép nhất thời cũng luống
cuống tay chân, "Hắc Tử, ai bảo ngươi nói trắng ra như vậy!!!" Nó
quay đầu cả giận nói.
Cá Chuối vô tội nhìn một chút nó, "Ta chỉ là
nói sự thật a..."
"Không cần ngươi nhiều chuyện!" Cá Chép
căm giận trả lời một câu.
Cá Chuối đột nhiên cảm thấy trong lòng nghẹn lại, giống
như bị một tảng đá đè ép, chèn chặt, khiến nó không thể thở nổi.
"Rồi rồi, cãi nhau làm cái gì. Thanh Oa sẽ
không ra đâu, nghĩ cách khác đi." Cá Nheo thở dài, nói.
"Chúng ta đấu không lại đám đạo sĩ đâu."
Tôm Sông mở miệng, "Tốt nhất là quên đi, nên chuyên tâm tu luyện."
"Hà Tử!" Không đợi tiếng khóc của Tiểu Cẩm
vang lên, Cá Chép đã rống lên một câu.
Tôm Sông ngậm miệng lại, quay đầu ra chỗ khác.
"Ngân Lý ca ca, nếu như xảy ra chuyện gì... Ta
biết phải làm sao đây?" Tiểu Cẩm cất giọng ngập tràn bi thương.
"Nó..." Cá Chép nghĩ nghĩ, cắn răng,
"Ta đi cứu nó!"
Cá Chuối lại ngẩn người, nó đột nhiên nhớ ra, không
lâu trước đây, Cá Chép gian tà bơi cạnh nó nói: Ngươi nói xem, Ngân Cá Chép bộ
dạng soái như vậy, nhất định sớm bị đạo sĩ bắt ~~ đến lúc đó, không phải ta ~~
hắc hắc hắc ~~
"Cá Chép, ngươi không thể đi!" Cá Chuối giữ
chặt Cá Chép, "Đạo hạnh của ngươi còn không cao bằng Ngân Lý, không phải
sao?"
Cá Chép nhìn nó, "Cho dù như vậy, ta vẫn muốn
đi cứu nó!"
Nói xong, nó hóa thành một đạo huỳnh quang, vọt lên
biến mất trong không trung.
"Lý Tử!" Cá Chuối hô to, nhưng không ai
đáp lại.
"Cá thực đần!" Tôm Sông nghẹt thở, mắng.
"Làm sao bây giờ? Lý Tử có thể nào xảy ra chuyện
gì không?" Con Cua cầm lấy vạt áo Cá Nheo, lo lắng hỏi.
"..." Cá Nheo biểu tình ngưng trọng nhìn
lên trời, "Yêu tinh chúng ta không thể ngang nhiên mà đối địch với chúng
được...."
Ngay khi chúng yêu đang buồn phiền. Giọng nói hoa si
của Hồ Ly lại vang lên, "Cảm động... tình yêu thật cảm động xiết bao
~~" nó nắm hai tay vào nhau, vẻ mặt ước mơ.
= =|||
"Hồ Ly, ngươi nghiêm túc một chút!!!"
Chúng yêu quát.
Hồ Ly cười cười, "Được rồi, ta rất nghiêm túc
mà. Bây giờ ta sẽ lập tức đi hỗ trợ, cứu tất cả ra ~~" nói xong, nó cũng
phóng người lên, bay mất.
"Ta cũng đi!" Cá Chuối mới vừa đi được một
bước, liền bị Cá Nheo giữ chặt.
"Ta đi." Cá nheo miễn cưỡng mở miệng,
"Hà Tử, ngươi ở lại canh chúng nó, nếu sáng mai bọn ta còn chưa quay lại,
ngươi hãy đi tìm Ly."
Tôm Sông gật gật đầu.
"Cả nhà sẽ không có chuyện gì chứ?" Con
Cua mở miệng, hỏi.
Nhưng giờ phút này, không có ai trả lời, không có ai
phản đối, cũng không có ai nói lạc đề...
Chương 19
Ngày hôm nay đối với đám tiểu yêu trong ao mà nói,
quả thực là quá dài.
Đến khi chạng vạng, Cá Nheo mang Cá Chép trở về.
"Lý Tử!" Cá Chuối lao lên.
"Hắc Tử..." bộ dáng Cá Chép vẫn là một thiếu
niên có khuôn mặt bình thường. Nhìn thoáng qua nó có chút tiều tụy, giọng nói
cũng không có sức.
"Thế nào rồi? Không có việc gì chứ?" Tôm
Sông cũng đi lên, hỏi.
Cá Nheo sờ sờ râu mép của mình, "Không sao, Quý
Du đại sư là người phân rõ phải trái, đám đạo sĩ vừa rời đi, hắn cũng không làm
khó chúng ta nữa."
"Như vậy à ~~ thật quá tốt ~~" Con Cua vui
vẻ nói.
"Thế... Ngân Lý đâu?" Ly ôm móng vuốt, hỏi.
"Đi..." Trả lời nó, là Cá Chép, "Cùng
đi với Tiểu Cẩm rồi..."
"..." Cá Chuối không biết nên nói cái gì.
"Ta rõ ràng là muốn Ngân Lý bị bắt đi, như vậy
không chừng Tiểu Cẩm sẽ thích ta... Tại sao, ta lại muốn đi cứu nó vậy? Chúng
nó, cùng đi rồi... Sau này, không thể gặp được nữa..." Cá Chép cắn răng,
khóc hô.
Chúng yêu sửng sốt.
Sau đó, không ai nói gì, lui về ao.
Đêm hôm đó, Cá Chép ở trong ngực Cá Chuối, khóc như
một đứa trẻ.
Vì cái gì mà lại đau lòng, Cá Chuối vẫn không hiểu nổi,
nhưng mà, nó lại có thể mơ hồ cảm giác được một điều. Cơn đau đang hoành hành
trong ngực, sau một thời gian dài nữa, chỉ cần chạm vào, vẫn sẽ khó chịu. Nó
cũng biết rõ, đau như vậy sẽ không khiến người ta bị thương. Sau cơn đau này,
ngược lại trái tim sẽ kiên cường hơn...
Cá Chép khóc xong rồi ngủ mất, một vòng ánh trăng mỹ
lệ cũng lên cao.
Lúc này, Ly đột nhiên hỏi một vấn đề.
"Ơ? Hồ Ly đâu?"
Chúng yêu đều kinh.
"Đúng vậy... Hồ Ly đâu?!" Tôm Sông hô lớn
một tiếng.
"A nha ~~ ta quên mất nó..." Cá Nheo vỗ đầu
một cái.
"Chết tiệt!!!"
Cá Nheo một góc bốn mươi lăm độ ngửng lên nhìn trời,
"Quả nhiên, ta đã già..."
"Xí!!!"
= =#
"Làm sao bây giờ?" Con Cua khẩn trương
nói.
"Không có gì đâu..." Cá Nheo như cũ nhìn
lên bầu trời, "Nói về giao tình với Quý Du đại sư, nó so với chúng ta còn
nhiều hơn. Chúng ta không việc gì, nó lại càng không sao. Nói tóm lại, bây giờ
cứ rình coi..."
Quan điểm này được mọi người chấp nhận.
"Rình coi?" Cá Chuối và Ly cùng khó hiểu mở
miệng hỏi.
"Chính là chiêu đứng đầu trong Bí Kíp Buôn Chuyện,
Hắc Tử ạ!" Cá Chép đang ngủ bỗng mở to mắt, nghiêm túc nói.
"Hả?" Cá Chuối lắng nghe.
"Tuyệt chiêu cùng hệ liệt còn có: nghe lén, chụp
ảnh, yêu đương vụng trộm..." Cá Chép tiếp tục giảng giải.
"Lý Tử, ngươi hiểu biết rộng thật!" Cá Chuối
sùng bái nói.
"Dĩ nhiên ~~" Cá Chép đắc ý.
"Lý Tử!"
"Hắc Tử!"
"Lý Tử!"
...
"Phì, Cá thực đần!" Tôm Sông khinh thường.
"Oa —— kì thị chủng tộc —— "
Đột nhiên, trong rừng có động tĩnh. Chúng yêu yên lặng,
nhìn chuyện gì đang xảy ra.
Ngay lúc Thính Thông chạy ra, cả nhà nhẹ nhàng thở
phào.
"A! Hồ Ly!" Ly tinh mắt phát hiện, trong
ngực Thính Thông đang ôm , chính là trung tâm đề tài cả nhà vừa nói đến.
Thính Thông đi đến bên cạnh ao, đem Hồ Ly đặt xuống,
"Sư phụ dùng khóa trói yêu khóa nó trên trấn yêu đỉnh, các ngươi xem nó
đi!"
Cá Nheo hóa thành hình người lên bờ, xem một chút, lắc
lắc đầu.
Thính Thông sửng sốt, "Không nghiêm trọng như vậy
chứ? Chỉ mới khóa một canh giờ thôi a!"
"Vô cùng... Nghiêm... Trọng..." tiếng Hồ
Ly, u u vang lên.
Cá Nheo thở dài, "Ai... Tâm bệnh, không cứu nổi..."
Nói xong, nó chui về trong ao.
"Oa!!!" Hồ Ly lập tức gào khóc lớn,
"Người ta không muốn sống nữa!!! Quý Du GG nhất định không thèm nhìn người
ta!!! 55555... Trấn yêu đỉnh, cho dù chỉ trói ba ngày, ta cũng sẽ bị đánh hiện
nguyên hình, đạo hạnh mất hết... 55555... Lần này hắn nhất định là rất chán
ghét người ta mà..." Nó khóc, trong thanh âm đột nhiên tràn đầy thê lương,
"Nếu như hắn không quan tâm đến ta, ta tu luyện ngàn năm, còn để làm
gì?..."
Nó cuộn tròn thành một bó tròn, nức nở.
Chúng yêu ngơ ngác nhìn nhau, tỏ vẻ lực bất tòng
tâm.
Thính Thông gãi gãi tóc, ngồi xuống. "Hồ
Ly."
Hồ Ly cả người vẫn cuộn tròn, giả làm con nhím.
"Hồ Ly?" Hắn đưa tay, kéo kéo móng vuốt nhỏ
của Hồ Ly.
Hồ Ly hé ra một mắt, "Làm cái gì, người ta còn
đang đau lòng!"
Thính Thông thở dài, "Không cần đau lòng... Sư
phụ nhất định không phải không quan tâm ngươi. Ta từ nhỏ đi theo sư phụ, rất hiểu
hắn."
"Nói bừa, ta và hắn quen biết đã mấy ngàn năm,
hắn còn không phải nói bắt là bắt ta luôn sao!" Hồ Ly lại vùi đầu xuống.
"Ê! Ta đang an ủi ngươi! Ngươi không thể phối hợp
một chút à?!" Thính Thông cắn răng, cả giận nói.
"Ngươi hung dữ như vậy, an ủi ở chỗ nào! Một
chút thành ý cũng không có!" Hồ Ly nhảy dựng lên, gào.
"Ngươi muốn thế nào!" Thính Thông cũng đứng
lên, rống lại.
"Ít ra, cũng phải dùng đồ ăn đến an ủi ta một
chút!" Hồ Ly không cần nghĩ ngợi gì đáp luôn.
= =|||
Chúng yêu thở dài, "Hết thuốc chữa."
Thính Thông ngẩn người, sau đó, hỏi: "Được,
ngươi muốn cái gì?"
Hồ Ly đối với việc hắn thay đổi thái độ có chút
không quen, nghĩ một chút, "Bánh bao xanh —— ta biết là không có! Hạt dẻ
rang đường!"
"Hạt dẻ rang đường thì hạt dẻ rang đường!"
Thính Thông nhíu mi, "Ta phải trở về, lần sau sẽ mang cho ngươi." Nói
xong hắn xoay người chạy đi.
Hồ Ly mở đôi mắt lóng lánh, nhìn theo hướng hắn rời
đi. Rất lâu, phun ra một câu, "A nha, quên nói với hắn phải là hạt dẻ của
A Vinh..."
= =|||
Chúng yêu tập thể không nói nên lời.
Cá Chép nhìn nhìn Hồ Ly, hít hít cái mũi, "
"Thích" cái gì cũng không tốt, không bằng hạt dẻ rang đường."
"Lý Tử, ngươi nói rất sâu sắc!" Hồ Ly gật
đầu đồng ý.
"Thích là cái gì?" Ly không hiểu.
"Quả nhiên bạch si..." Tôm Sông khinh bỉ
nói.
"Ta cũng không biết a." Con Cua khờ dại mở
miệng.
"Ngươi còn nhỏ..." Tôm Sông đáp lại một
câu.
"A a, nói đến còn nhỏ , ta đã từng..."
"Lão Niêm! Đừng có nói lạc đề!!!"
= =#
Thích? Cá Chuối nhìn ánh trăng lăn tăn trên mặt ao.
Những chuyện này, đại khái không biết, so với biết còn tốt hơn...
...

