Điệp viên 007 ( Tử chiến với gã NO ) - Chương 09
Chương 9
SUÝT CHẾT
Mười phút sau, bờ biển hoàn toàn trống vắng. Không một dấu
vết. Những đợt
sóng nhỏ cuộn lười biếng vào ghềnh đá. Quarrel cắt mấy nhánh
đước rồi quét
nhanh mấy dấu chân trên cát. Ngay lập tức, một đợt sóng tràn
tới. bờ cát
phẳng bằng. Dù có nhìn kỹ cũng chẳng phát hiện được gì.
Đẩy chiếc xuồng của Honey vào sâu trong khe hở giữa các tảng
đá, hắn dùng
đám rong biển phủ lên trên.
Rồi Quarrel quay ngược trở lại chổ ngủ hồi nảy. Còn James va
Honey nằm sát
xuống lớp cỏ ngay dưới bụi bàng biển. Im lặng, hai đôi mắt
trông về phía
mũi đất. Dứt khoát, bọn chúng sẽ cập vào chổ này. Hình như
chiếc tàu đó
cách chừng nửa cây số.
Lụp bụp ... Lụp bụp ... Lụp bụp ... Lụp bụp ...
Tiếng nổ của cái máy dầu văng vẳng dọc theo bờ biển. Chúng
đang tìm dấu
vết của đám khách không mời mà đến. Chúng đi trên một chiếc
tàu to, có
cabin hẳn hoi. Không cần phải nói, thuỷ thủ đoàn chắc là bon
tay sai của
tên No. Nó có trực tiếp chỉ huy không? Dại gì mà nó tham
gia. Có chuyện gì
rắc rối, nó kéo bọn đàn em ra hứng đạn.
Từ phía Tây, một đàn chim cốc bay theo hình chữ V, lượn sà
sà mặt biển,
gần chỗ bờ đá nhô ra. Ồ, những cánh chim đầu tiên xuất hiện
từ khi anh
chàng bước chân lên đảo. Theo lời của Pleydell-Smith, bọn
chim rụt cổ dõi
tìm ánh sáng bạc lấp lánh của lũ cá trồng. Rồi bọn chim cất
cánh lên cao.
Đảo một vòng, chúng sà nhanh xuống chạm vào mặt nước, cắp
mấy con cá trong
mỏ, vọt lên trên trở lại. Một lát sau, từng đàn chim nối
đuôi nhau, phủ
kín cả bầu trời. Con sà xuống, con bay lên, cả một quang
cảnh náo nhiệt.
Chúng kêu réo inh ỏi.
Bổng Honey thúc nhẹ chàng một cái. Lắc lắc đầu, giọng cô
nàng khe khẻ:
- Bầy gà mái của bọn người Hoa đang lượm thóc.
Vẻ mặt của cô nàng vẫn tỉnh bơ. Chả một chút lo lắng, ưu tư.
Dường như cô
nàng không sợ bọn đang lùng sục. Hệt như những lần trước,
bất quá đây chỉ
là một trò chơi cút bắt. Mong là như thế. Cô nàng mà hoảng
lên, anh chàng
không biết phải xử lý như thế nào.
Lụp bụp ... Lụp bụp ...Lụp bụp ... Lụp bụp ...
Càng lúc, tiếng nổ của cái máy dầu càng lớn hơn. Hình như
bọn chúng ở ngay
sau mỏm đất. Căng thẳng, đôi mắt James dán chặt về phía ấy.
Rồi phần mũi tàu xuất hiện. Tiếp theo là khoảng boong trống
dài gần mười
thước, kính chắn gió, một cabin thấp với cái còi báo động,
cột radio xù
xì. Ngay tại chổ ấy, có một tên đang cầm vô lăng đứng cạnh
cầu thang. Chổ
phần đuôi tàu có in hình một huy hiệu đỏ. Chả lẽ nó nằm
trong danh sách
đội tàu Hoàng gia? Ồ, hai thằng tạp chủng với nước da xám
đứng ở cuối tàu.
Chúng mặc bộ áo thuỷ thủ bằng ka ki, dây nịt to, đầu đội kết
màu vàng rơm.
Một tên cầm trong tay cái loa dài, màu đen có sợi dây điện
lòng thòng. Tên
còn lại giữ chặt khẩu súng máy trên cái kiềng ba chân. James
nhận ra ngay
một khẩu Spandau. Máng cái
loa vào cổ, nó đưa ống dòm lên quan sát dọc
theo bờ biển. Dường như nó nói điều gì đó. Anh chàng thấy
miệng nó mấp
máy. Rà ống dòm về phía mũi đất, bãi cát bờ đá, miệng nó
tiếp tục huyên
thuyên. Rồi nó đưa ống dòm cho tên cầm súng máy. Liếc nhanh
một cái, tên
này tra lại. Tên cầm ống dòm la hét điều gì đó với tên tài
công. Ngay lập
tức, chiếc tàu ngừng lại. Giờ nó đậu bên ngoài bờ đá, đối
diện với James
và Honey. Tên quan sát chĩa ống dòm về phía chiếc xuồng của
Honey đang đậu
rồi lầm bầm gì đó với thắng kế bên.
Chà, chúng phát hiện ra chiếc xuồng đang giấu gần đấy. Thằng
kia gạt cái
chốt an toàn trên cây súng máy. Rồi tên quan sát nâng cái
loa lên, bật nút
hoạt động. Tiếng rè rè bắt đầu inh ỏi khắp cả vịnh.
- Nào mấy tên kia. Nếu muốn sống, tụi bây phải chui ra ngay.
Ồ, chất giọng người Mỹ. Miệng thằng ấy tiếp tục la:
- Nào, chui ra ngay. Bọn tao biết chổ tụi bây cập vào đảo.
Xuồng của tụi
bây đang giấu dưới đám rong biển, đúng không? Giơ hai tay
lên khỏi đầu rồi
bước ra mau, nếu tụi bây còn muốn sống.
Tất cả vẫn im lặng. Chỉ có tiếng sóng vỗ rì rào đập vào bờ
đá. Hơi thở của
Honey dồn dập. Anh chàng giơ tay ra chạm vào tay áo của cô
nàng.
- Nhích lại gần đây. Đích ngắm sẽ rõ hơn.
Rồi hơi thở phì phò của cô nàng từng chút, từng chút một sát
lại cạnh anh
chàng. Một lúc sau, James thấy má cô nàng áp sát vào cánh
tay mình.
- Chuồi người xuống cát. Đừng nhô đầu lên.
Hình như đợi mãi chẳng thấy gì, tên cầm loa lại tiếp tục
rống lên:
- Nào, thế bọn tao chẳng khách sáo đâu nhé.
Giơ ngón tay cái lên, nó ra hiệu cho tên cầm súng máy.
Cắc cắc bùng ...Cắc cắc bùng ... Cắc cắc bùng ...
Một loạt đạn nã ngay vào ngọn đám cây đước. Chà, tiếng đạn
của bọn Đức.
Anh chàng nhận ra ngay, hệt như lúc còn chiến đấu ở Ardennes.
Vài phút sau, tiếng súng dứt bặt. Im lặng. Sự im lặng chết
chóc bao phủ
lấy đám rừng đước. Trên trời cao, bầy chim cốc nghe tiếng nổ
bay toán
loạn. Tay tên cầm súng chạm
chạm vào nòng súng. Có lẽ nó đợi cho cái nòng
nguội lại. Hai tên trao đổi gì đó. Miệng mồm chúng nhóp nhép
liên tục. Rồi
thằng quan sát nâng ống dòm lên.
Giọng nó la inh ỏi:
- Này, bọn khốn kiếp. Sao tụi bây không chịu chui ra? Bọn
tao không chờ
được nữa.
Họng cây Spandau dịch
chuyển và hạ thấp xuống. Hình như nó ngắm về phía
chiếc xuồng giấu trong bờ đá. Anh chàng thì thầm với Honey:
- Cứ bình tĩnh. Đừng hoảng sợ. Rồi chúng sẽ rút đi thôi.
Tay Honey bám chặt vào cánh tay anh chàng.
James thầm nghĩ: Chà, cô em khiếp đảm rồi phải không? Đúng
là xui xẻo cho
cô gái lượm sò. Cô nàng bị cái tội ăn theo.
Nghiêng người qua bên phải, anh chàng che lấy đầu cô nàng
rồi úp mặt sát
đất.
CẮC CẮC BÙNG ... CẮC CẮC BÙNG ... CẮC CẮC BÙNG ... CẮC CẮC
BÙNG ... CẮC
CẮC BÙNG ... CẮC CẮC BÙNG ... CẮC CẮC BÙNG ... CẮC CẮC BÙNG
...
Tiếng súng nổ dữ dội. Từng tràng liên tục phát ra. Đạn bay
chéo chéo về
phía mũi đất rồi dội ngược tứ phía. Đá nứt ra từng mảng rơi
xuống biển
nghe rào rào.
Đột nhiên, tiếng súng ngưng lại. Dữ, tụi nó thay một băng
đạn mới. Giờ
chúng ngắm về phía mình, anh chàng thầm nghĩ.
Cô nàng đang run rẩy quá mức. Tay
cô ta ám chặt vào người anh chàng. Vung
cánh tay ra, James ôm chầm lấy cô nàng.
CẮC CẮC BÙNG ... CẮC CẮC BÙNG ... CẮC CẮC BÙNG ... CẮC CẮC
BÙNG ... CẮC
CẮC BÙNG ... CẮC CẮC BÙNG ...
Tiếng súng tiếp tục gầm rú ghê rợn. Từng loạt đạn vút chéo
qua bụi rậm
ngay trước mặt James. Chúng bắn phá bụi rậm thành nhiều mảnh
vụn. Cành lá
rớt xuống đất rơi lả tả. Lớp phủ lấy hai người, lớp chất
thành đống chung
quanh.
Một làn gió mát lướt qua mặt anh chàng. Bụi rậm phía trước
trống trơn. Đầu
óc James căng thẳng. Chả biết chúng có nhận ra mình không?
Thật may. Tiếng
súng quay về phía dãi đất ven bờ.
Mấy phút sau, không còn tiếng đạn bay chéo chéo. Sự im lặng
chết chóc đang
bao phủ lấy bụi rậm. Honey run lên từng hồi. Anh chàng phải
ôm cô ta chặt
hơn. Trời, cô ả mà la hoảng lên chắc cả hai thành đống thịt
vụn quá.
Rồi tên chó chết kia lại léo nhéo:
- Được rồi các con ạ. Chúng bây ráng dỏng cái lổ tai lên
nghe cho rõ. Cứ
trốn tiếp đi. Các ông sẽ mang chó đến. Nằm đấy mà chờ nhé.
Lụp bụp ... Lụp bụp ... Lụp bụp ... Lụp bụp ... Lụp bụp...
Tiếng máy nổ nhanh trở lại. Lui dần ra khoảng nước sâu.
chiếc tàu quay đầu
về hướng Tây. Chả mấy chốc, bờ biển im lìm trở lại.
Cảnh giác, anh chàng nhô đầu lên từ từ. Mùi thuốc súng nực
nồng trong
không khí. Mảnh đá vụn nằm la liệt trên cát. Rối anh chàng
đỡ Honey dậy.
Chà, cô gái coi trời bằng vung đã biết sợ. Nước mũi giàn
giụa trên mặt.
Nhìn bộ dạng thật tức cười. Rõ là cô ta vẫn chưa hoàn hồn.
Giọng cô nàng khe khẻ:
- Thật khủng khiếp. Bọn chúng làm gì mà ghê thế? Xém chút
nữa, chúng ta bị
giết chết.
Một cô gái chất phác quanh quẩn bên những hòn đảo, bốn bề
sóng nước làm
sao hiểu thế giới rộng lớn tràn đầy cạm bẫy. Bất quá cô nàng
chỉ biết
những loài thú, côn trùng, cây cỏ, chim chóc. Cô nàng vẫn
chưa hiểu hết về
con người. Chết chóc, hiểm nguy, thù hận, xảo quyệt còn là
những khái niệm
quá xa lạ với cô ta. Đừng tưởng mang hình dáng con người là
có chút nhân
tình. Có khối thằng lòng dạ còn độc hơn lang sói. Tên No này
là một thí
dụ. Vì quyền lợi của chính bản thân nó, chuyện gì mà nó
không dám làm.
Giết người đối với nó không khác gì giết một con kiến. Vâng,
thế đấy. Lắm
kẻ che đậy hành động sát nhân của mình bằng những từ hoa mỹ,
phô trương,
khoác lác. Từ ngữ chỉ là từ ngữ. Dù bất cứ lý do gì, lý
tưởng gì, chúng
vẫn là những tên sát nhân. Lương tri loài người luôn chống
lại.
Vuốt tóc cô gái còn đang chết khiếp, anh chàng vỗ về:
- Nào, Honey. Bọn chúng là những kẻ giết người chuyên
nghiệp. Rồi mọi việc
sẽ ổn thôi.
Choàng cánh tay chắc nịch quanh bờ vai thon thả của cô gái,
anh chàng nói
tiếp:
- Mà cô cũng cừ thật nghe. Thật can đãm. Thôi nào, chúng ta
đi tìm
Quarrel. Đến giờ chúng ta phải kiếm cái gì bỏ bụng rồi.
Thường cô mang
theo cái gì để ăn?
Rồi hai người dạo dọc theo bờ biển về phía mũi đất. Vài phút
sau, chừng
như cô nàng hoàng hồn.
- Ối dào, lo gì chuyện ăn uống. Ngoài biển đâu có thiếu gì.
Phần lớn là
mấy con nhím biển. Chuối nè. Và vô số thứ khác nữa. Tôi
thường ăn ngủ đã
đời hai ba ngày trước khi rời khỏi đây. Thứ gì tôi cũng dùng
được. Chẳng
kén chọn.
James kéo cô nàng lại gần hơn chút. Honey ngây thơ, thật thà
quá. Chừng
thấy bóng Quarrel ló ra, anh chàng buông tay ra. Không khéo
hắn nghĩ tới
nghĩ lui rắc rối.
Bị chuột rút hay sao ấy, hắn cứ ngồi yên trên mõm đá. Khi
tới nơi, James
thấy chiếc xuồng của cô gái bị đạn bắn bể làm hai. Hốt
hoảng, cô nàng la
to, đôi mắt đầy vẻ thất vọng.
- Ôi, chiếc xuồng của tôi. Làm sao trở về được?
- Đừng cuống lên thế cô em - Quarrel nhanh nhẩu an ủi. Hắn
thừa biết chiếc
xuồng là cả tài sản của cô gái. Ngài Đại tá sẽ giúp cô kiếm
một chiếc
khác. Cô cùng về với chúng tôi. Chúng tôi có chiếc xuồng
giấu rất kỹ dưới
rừng đước. Chắc nó không việc gì đâu. Để tôi đi xem lại cho
chắc ăn.
Quay sang James, vẻ mặt Quarrel lo lắng.
- Ngài thấy chưa? Lời tôi nói có sai đâu. Bon này rất độc
ác, giết người
không gớm tay. Bon chúng sẽ mang lũ chó tới đây. Loại chó
nghiệp vụ của
cảnh sát. Mấy thằng bạn tôi kể lũ này hơn hai chục con. Hung
dữ còn hơn
chó sói. Chúng ta phải có kế hoạch rời khỏi chổ này.
- Đúng thế. Nhưng trước hết, chúng ta phải kiếm gì ăn cái
đã. Phải để ý kỹ
chung quanh. Honey cùng đi với chúng ta.
Nhìn sang cô ta, giọng anh chàng ôn tôn:
- Đi với chúng tôi, cô sẽ không sao đâu. Rồi chúng ta cùng
về Kingston,
được không?
Vẻ mặt Honey vẫn còn nghi ngờ:
- Đành vậy, chớ biết làm thế nào bây giờ. Tôi không còn cách
chọn lựa. Tôi
thật không muốn ăn chút nào. Ông sẽ chở tôi về chứ? Tôi
chẳng muốn gặp lại
bọn người ấy. Đi kiếm lũ chim ấy có lâu không?
James trả lời vòng vo:
- Không lâu đâu. Tôi chỉ muốn biết điều gì xảy ra với bọn
chúng. Rồi chúng
ta sẽ rời đây ngay.
Nhìn vào đồng hồ, anh chàng nói tiếp:
- Bây giờ đã hơn 12 giờ. Cô cứ chờ ở đây. Tắm rửa hay làm
điều gì đó. Đừng
có đi lang thang để lại dấu chân. Tôi và Quarrel đi lấy
chiếc xuồng.
Một giờ sau, họ thu xếp xong mọi chuyện. James và Quarrel
dùng đá và cát
nhận chìm chiếc xuồng xuống bên dưới đám rừng đước. Rồi họ
xoá hết tất cả
dấu chân. Cũng may, mấy băng đạn ban nảy làm cành lá rơi
rụng, họ leo qua
các tảng đá rồi đi trên mấy vũng nước.
Đói quá, hai người ăn ngấu nghiến. Còn cô nàng sợ khiếp vía.
Bụng dạ nào
ăn cho nổi.
Trời thật nóng bức. Một ngọn gió khô rát từ hướng Tây Bắc
thổi vào bờ.
Theo Quarrel, ngọn gió này thổi quanh năm. Nó hong khô đống
phân chim. Ánh
nắng phản chiếu từ mặt biển cùng với ngọn gió kia làm da anh
chàng ngã
sang màu đồng.
Nhìn James bây giò ai dám nói mấy tháng qua nằm liệt trên
giường bệnh? Cơ
bắp cuồn cuộn, nước da săn chắc, anh chàng cảm thầy tràn đầy
sinh lực.
Ngay cửa sông, có một bờ cát và một vũng nước khá sâu. Chà,
muốn lội qua
chổ này, nếu không cởi đồ ra thì ướt nhẹp.
Quay sang Honey, anh chàng nói ngay.
- Đành phải cởi quần ra. Không còn cách nào khác. Chúng tôi
vẫn mặc áo để
tránh ánh nắng. Cô cứ đi sau chúng tôi.
Không đợi cô gái trả lời, hai người cởi nhanh quần dài.
Quarrel xếp chúng
lại bỏ vào ba lô cùng với khẩu súng của James. Rồi họ lội bì
bõm trong
vũng nước. Quarrel đi trước. Tiếp đến là James. Honey sau
cùng.
Chà, mực nước khá sâu, ngang hông của anh chàng. Một con cá
to, màu bạc
nhảy lên khỏi mặt nước, đảo một cái rồi ùm trở xuống. Chưa
hết, hàng chục
con nữa lội lấp sấp chuẩn bị cái màn biểu diễn như ban nảy.
- Cá tráo – Quarrel buột miệng kêu lên.
Ngay đám đước mọc nhô ra, cái vũng thu hẹp lại. Chẳng mấy
chốc, nó dẫn tới
chổ cái hào sâu nước chảy lơ đờ. Lớp bùn ở dưới đáy nhớt
nhầy. Bám mấy
ngón chân chặt xuống, họ bước từng bước một. Bầy cá lòng
tong và đám tép
riu lội qua lội lại chung quanh bắp đùi. Nhột quá. Còn lũ
đĩa nữa chứ.
Thỉnh thoảng, họ phải dừng lại, chà từng con trước khi chúng
bám vào hút
máu. Dù sao, không khí ở nơi này thoáng mát. Ánh nắng dường
như bớt gay
gắt.
Từ xa, có cái mùi gì hệt như mùi trứng thối xộc vào mũi anh
chàng. À, đám
lá cây mục trong nước biến thành khí đầm lầy bốc lên.
Chà, giờ tới phiên bầy muỗi, bò mắt tấn công. Dường như
chúng khoái mùi
thịt tươi trên người James. Quá nhiều, chúng bu lại từng
đàn. Chỉ đuổi
chúng đi cũng đủ mệt rồi.
Quarrel thấy thế liền bảo ngay.
- Ngài nên ngâm mình trong nước. Chúng không dể gì buông tha
ngài đâu.
Không chút chần chừ, anh chàng cởi ngay chiếc áo ra rồi hụp
xuống gần sát
cằm.
Một lát sau, đám rừng đước thưa dần. Con sông bắt đầu rộng
ra, màu nước
sẫm hơn. Bùn dưới đáy cũng chắc hơn nhiều. Rồi đến một khúc
quanh. Khung
cảnh trước mặt thông thoàng. Không một bụi rậm nào cả.
Tới lúc này, Honey mới lên tiếng:
- Chúng ta nên quan sát thật kỹ. Chổ này dễ bị chúng phát
hiện.
Khúc quanh này dài chừng một dặm. Sau đó, con sông hẹp lại
rồi đến cái hồ.
Ngay chỗ có sa thạch là lán trại của mấy người canh giữ chim
trước kia.
Trước khi rời khỏi đám rừng đước cuối cùng, họ dừng lại nghe
ngóng. Con
sông chảy lững lờ về phía giữa hòn đảo. Từng đám tre gai
thấp và bàng biển
mọc rãi rác bên bờ sông. Chỗ có chỗ không, chả tiện cho việc
ẩn núp. Từ
phía bờ Tây, mặt đất nhô lên từ từ rồi dâng cao thành như
cái bánh cam
khoảng hai dặm. Đằng sau là bãi phân chim. Một lối đi quanh
co, khúc khuỷu
chạy từ sườn đồi đến dãy nhà tiền chế nằm rãi rác quanh chân
núi. Chắc đó
là con đường chúng mang đống phân xuống mấy cái máy nghiền,
gạn lọc. Phần
đỉnh của khu đất trắng xoá. Mùi phân bốc ra thúi hoắc. Loáng
thoáng có
bóng chim cốc bay lượn lờ quanh đấy. Anh chàng tính thầm
trong bụng khoảng
cách của khu đất giữa con sông và ngọn núi. Dường như đấy là
bờ san hô màu
xám có chút đỉnh đất mọc lên cái bụi rậm và cỏ dại. Phải có
một lối đi từ
sườn núi dẫn tới phần giữa hồ và đầm lầy. Nếu không, bọn chúng
hẳn biết
bay. Hình như đám cây cỏ hơi nghiêng về hướng Tây. Chà, một
vùng đất đầy
mùi khí thối, phân chim cùng với ngọn gió khắc nghiệt. Chưa
một trại cải
tạo nào trên thế giới sánh kịp. Tên No sống ở đâu?
Đám rừng đước ở phía Đông xem chừng rậm rạp hơn. Rồi anh
chàng quyết định
nhanh. Họ men theo lối ấy mãi cho đến một đoạn um tùm hơn.
Ngay trên đầu
họ, một bầy chim nhảy tới nhảy lui, la hét inh ỏi.
Rồi tiếng của Quarrel vang lên cắt dòng suy nghĩ của anh
chàng.
- Thưa Đại tá, bọn chúng đang đến.
Theo hướng hắn chỉ, một chiếc xe tải to xuất hiện từ dãy nhà
tiền chế. Bụi
cát bay mịt mù theo dấu bánh xe lướt qua. Khoảng mười phút
sau, nó mất
dạng trong đám rừng đước ở đầu sông. Dỏng tai lên anh chàng
lắng nghe. Có
tiếng chó sủa vang vang trong gió.
Quarrel nói tiếp:
- Bọn chúng hướng về phía bờ sông. Chúng đoán chúng ta đi
theo lối ấy.
Honey bàn thêm:
- Trước đây bọn chúng vẫn lùng sục tôi như thế. Ông nên chặt
một khúc tre.
Khi bọn chúng đến gần, chúng ta lặn xuống nước, dùng khúc
tre làm ống thở.
Mọi việc sẽ ổn thôi.
Mỉm cười nhìn Quarrel, anh chàng giục:
- Anh đi chặt mấy khúc tre. Còn tôi kiếm quanh đây xem có
bụi đước nào núp
vào được không.
James quay lại nhìn cô nàng chầm chậm. Chừng như hiểu ý,
Honey gật đầu.
Rồi hai người xuôi theo dòng chảy. Vài phút sau, anh chàng
kiếm dược một
chổ ưng ý. Ngay trong bụi đước um tùm có một đoạn trống trải
khoảng mười
thước, nước khá sâu. Lớp bùn dưới đáy mềm mại. Dòng nước lẫn
phù sa đục
ngầu chảy qua một cái vũng lớn, tĩnh lặng.
Cô gái bước tới chổ anh chàng đang đứng.
- Nơi này thích hợp đấy - Giọng cô ta ngập ngừng.
- Có lẽ thế.
Vùa đáp lại, anh chàng vừa nghĩ tới khẩu súng. Chả biết sau
cái màn tắm
sông nảy giớ nó còn khạc viên nào cho ra hồn không? Tụi nó
có bao nhiêu
thằng? Bao nhiêu con chó? Bỗng anh chàng cảm thấy có điều
bất ổn. Chà,
chiến đấu mà có một em kế bên coi bộ hơi phiền. Vừa vướng
bận chân tay,
vừa sợ cô nàng la hoảng.
Rồi anh chàng cảm thấy khát. Vốc một ngụm nước lên, anh
chàng ngần ngại.
Nước đen ngòm đầy mùi bùn đất. Đành chịu thôi chớ biết sao
bây giờ!
Mới hớp được một cái, cô gái giơ tay cản anh chàng lại.
- Đừng uống nữa. Súc miệng rồi nhổ nó ra. Ông có thể bị bệnh
đấy.
Đột nhiên có tiếng huýt sáo của Quarrel. Hình như hắn ở đâu
đó giữa dòng.
James đáp lại rồi lội về phía hắn ta. Vài phút sau, hai
người trở lại vũng
nước sâu.
Đưa tay vẹt đám rễ đước hắn chìa ra vài ống tre:
- Chúng đang đánh hơi bọn ta.
Lục trong ba lô, anh chàng lôi ra khẩu súng và một băng đạn.
Rồi ba người
đứng yên ở đấy một lát cho lớp bùn lắng xuống đáy.
Ánh nắng xuyên qua cành lá um tùm nhỏ từng đốm sáng trên mặt
nước. Bầy tép
riu cọ quậy dưới chân họ.Căng thẳng ... Chờ đợi trong yên
lặng. Họ cố lắng
nghe tiếng động chung quanh.
Chẳng bao lâu, tiếng chó của vọng tới.
Gâu gâu gâu ... Gâu gâu gâu ... Gâu gâu gâu ... Gâu gâu gâu
...

