Mở To Đôi Mắt Xinh Đẹp Của Em - Chương 29 part 2
Tiếng đàn ai oán bi
thương nói lên nỗi lòng buồn thương của một người con gái đẹp. Tiếng đàn yếu ớt
lơ lửng trên mặt hồ, xao động khắp không gian, chạm vào nỗi niềm thương cảm
trong sâu thẳm tâm hồn mỗi người, khiến ai nấy đều bùi ngùi xúc động.
“Nhung Nhi!”
Một tiếng hét tuyệt vọng
vang lên, cắt ngang tiếng vĩ cầm của Tuyết Nhung. Cây vĩ cầm trong tay cô bỗng
ngưng lại trên cung đàn.
“Không được, không được
làm thế!” Đó là Ngô Vũ. Sau khi vô tình đọc được tin trên mạng, anh đã lao như
bay đến đây. Lúc này, hai tay Ngô Vũ đang ôm lấy đầu, tim đau đớn không thể
thốt nên lời.
Tuyết Nhung muốn khóc,
nhưng nước mắt đã cạn. Tại sao trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời,
anh lại khiến em vương vấn thế gian này? Ngô Vũ à, giờ em phải nói xin lỗi anh,
hãy để em làm một vì sao nhỏ bé trên bầu trời của anh. Tuyết Nhung kiệt sức buông
tay, cây vĩ cầm cũng theo đó mà rơi xuống phía dưới.
“Á!” Tất cả hét lên kinh
hãi, rồi ngay sau đó bầu không khí im lặng chết chóc bao trùm khắp nơi.
Đúng vào khoảnh khắc
Tuyết Nhung ôm đàn định nhảy xuống, phía bắc bỗng vang lên tiếng ầm ầm của động
cơ trực thăng.
“Ngài Koknar đã đến! Cô
gái ơi, cô được cứu rồi!” Cảnh sát nói với Tuyết Nhung qua loa phóng thanh.
Đám đông bắt đầu reo hò,
vỗ tay, tán tụng và cầu nguyện không ngớt.
Tuyết Nhung buông đàn,
kiệt sức dựa người vào tường, ánh mắt thẫn thờ, toàn thân mềm nhũn. Lúc này,
đầu cô hoàn toàn trống rỗng. Chỉ có một giọng nói xa xăm đang thì thầm bên tai
cô: “Đinh Tuyết Nhung, cuối cùng mày cũng được hồi sinh rồi!”
Rất nhanh, dưới sự bảo
vệ của một vài cảnh sát, Bộ trưởng Tư pháp Koknar đã đến căn phòng nối với lan
can nơi Tuyết Nhung đứng. Khi chỉ còn cách cô vài bước, ông ta thận trọng đứng
lại, lịch sự chìa tay về phía cô, nói: “Chào cô, tôi là Frank Koknar. Tôi có
thể bắt tay cô được không?” Bộ trưởng Tư pháp là một người rất cẩn thận. Sở dĩ
ông ta làm vậy là để xác minh xem có xảy ra chuyện ngoài ý muốn khi tiếp cận
với cô gái này hay không?
Tuyết Nhung lưỡng lự
giây lát, sau đó miễn cưỡng đứng dậy, chìa tay về phía ông ta. Cùng lúc đó, cô
cảm thấy những mạch máu đã đông cứng trong người mình cũng bắt đầu hoạt động
trở lại.
Bắt tay xong, Koknar nói
với Tuyết Nhung: “Xin lỗi vì tôi không thể đến sớm hơn vì bận một cuộc họp quan
trọng ở Nam Califonia. Mặc dù sau khi nhận được thông báo, tôi đã cố gắng đến
đây nhanh nhất có thể, nhưng cũng phải mất vài tiếng đồng hồ quý giá mới bay
được đến đây, vô cùng xin lỗi cô!”
“Cảm ơn!” Giọng Tuyết
Nhung đã khản đặc. Cô chỉ nghẹn ngào nói được hai tiếng, sau đó không thể thốt
lên được lời nào nữa.
“Chuyện của cô tôi đã
nghe được đại thể. Bây giờ, cô hãy nói cho tôi biết, tại sao cô lại muốn gặp
tôi? Cô định nói với tôi những gì?”
“Ngài Koknar, tôi muốn
hỏi ngài, nếu một người bị bệnh thì phải làm sao?”
Mày của viên Bộ trưởng
Tư pháp hơi nhếch lên. Rõ ràng ông ta không dự liệu trước được mình sẽ phải trả
lời một câu hỏi như thế này. “Phải đi gặp bác sĩ.” Ông ta buột miệng nói.
“Vậy có nghĩa là, nếu bị
bệnh thì phải đi gặp bác sĩ, vậy bác sĩ chắc sẽ không nhìn thấy người chết mà
không cứu chứ?”
“Đương nhiên là không
rồi!” Ngài Koknar trả lời một cách chắc chắn.
“Vậy một cuộc hôn nhân
có kẻ thứ ba xen vào liệu có giống một bệnh nhân bị bệnh ung thư không? Nếu vậy
thì ta phải làm gì?” Tuyết Nhung vẫn mềm dẻo hỏi.
“Đương nhiên phải đi gặp
bác sĩ.” Ngài Koknar nhún vai.
“Vậy đầu tiên bác sĩ sẽ
cắt khối u ác tính đó đi, rồi sau đó sẽ tiếp tục điều trị cho bệnh nhân đúng
không?”
“Theo như kiến thức
thông thường thì đúng là vậy.” Ngài Koknar đáp.
“Nếu vậy giờ tôi xin
ngài hãy vì lòng nhân đạo mà cứu giúp cuộc hôn nhân của tôi, đồng thời trừng
phạt kẻ thứ ba đã xen vào hạnh phúc của gia đình tôi!” Tuyết Nhung gắng sức
nói.
“Xin lỗi, tôi không có
cách nào để cứu vãn cuộc hôn nhân giúp cô. Theo luật pháp Mỹ, tôi không có
quyền lật lại vụ án đã được tòa án phúc thẩm đưa ra phán quyết cuối cùng.” Ông
ta còn nói thêm: “Đó là do hiến pháp Mỹ quy định, tôi không thể vi phạm.”
“Nhưng ngài có thể thay
đổi hiến pháp bằng sự nỗ lực của mình. Đó là thứ hiến pháp không công bằng với
phụ nữ. Mặc dù cuộc hôn nhân của tôi đã bị kết án tử hình, không thể lật lại
nữa, nhưng tôi vẫn tin rằng ngài hoàn toàn có khả năng cứu vãn những cuộc hôn
nhân khác, cứu những người phụ nữ yếu đuối không có khả năng bảo vệ mình.” Thấy
viên Bộ trưởng Tư pháp có vẻ không có thành ý, Tuyết Nhung lại ôm lấy đàn, đi
đến bên thành lan can, một lần nữa thể hiện quyết tâm coi cái chết nhẹ tựa lông
hồng.
Đám phóng viên và tất cả
những người có mặt ở đó đều cho rằng cuộc nói chuyện đã thất bại, Tuyết Nhung
lại chuẩn bị nhảy lầu, nên la ó ầm ĩ. Dư luận đều nghiêng về phía Tuyết Nhung
với sự cảm thông sâu sắc dành cho cô gái yếu ớt mong manh. Ngay cả phía cảnh
sát cũng bắt đầu nói lớn: “Bộ trưởng Koknar, xin ngài chú ý một chút, cô gái đó
là một bệnh nhân! Cô ấy là một bệnh nhân! Đừng kích động cô ấy thêm nữa!”
Nhưng chỉ có người đang
đứng mặt đối mặt với Tuyết Nhung – Bộ trưởng Tư pháp Mỹ mới biết rõ, cô gái nhỏ
bé này không phải là một bệnh nhân tâm thần. Ngược lại, cô ấy chính là một nữ
phát ngôn viên có cái đầu tỉnh táo hơn bất kỳ ai ở đây.
“Được rồi.” Ngài Koknar
liếc nhìn đám đông phấn khích ở phía dưới, hai mày nhăn lại, như thể đã đưa ra
được quyết định cuối cùng: “Vậy cô hãy nói chúng ta phải làm gì mới cắt bỏ được
khối u của cuộc hôn nhân này?”
“Đầu tiên giống như các
bác sĩ, phải coi kẻ thứ ba như một khối u ác cần phải phẫu thuật cắt bỏ; sau đó
phải ban hành lệnh cưỡng chế đối với kẻ ngoại tình và kẻ thứ ba, không cho phép
họ được lén lút gặp nhau trong vòng ít nhất một năm; đồng thời, yêu cầu kẻ
ngoại tình phải cùng bạn đời tìm đến các trung tâm tư vấn hôn nhân, giúp anh ta
có thêm cơ hội quay trở về với gia đình, hàn gắn lại hôn nhân.”
Cuộc đối thoại này được
tất cả các phóng viên thu âm trực tiếp, không để sót một từ nào. Bất luận là
khán giả, thính giả, hay những người đọc được thông tin qua mạng internet đều
lặng người đi trước những lời nói của Tuyết Nhung. Giọng nói của cô như một cơn
sóng thần, mà đợt sóng sau lại to và dữ dội hơn đợt trước. Những con sóng ồ ạt
lao tới, bao trùm lên khắp nước Mỹ, quét qua hàng triệu gia đình.
“Thứ hai, ly hôn không
được vượt khỏi ranh giới pháp luật, những người muốn ly hôn cũng không thể xa
rời pháp luật. Đối với những kẻ ngoại tình và kẻ thứ ba xen vào hôn nhân của
người khác phải có hình phạt thích đáng và nghiêm khắc, nên dựa vào mức độ phá
hoại để định ra một mức phạt tiền tương ứng; cần phải truy cứu trách nhiệm hình
sự đối với những kẻ đã cảnh cáo mà không chịu sửa đổi hoặc có những hành vi xấu
xa… Thứ ba, pháp luật cũng nên bảo vệ quyền lợi của những phụ nữ trẻ trong quá
trình ly hôn. Bởi vì những tổn thương mà việc ly hôn gây ra cho họ rất lớn, có
thể khiến cho họ bị xã hội kỳ thị khi có ý định yêu lại hoặc tái hôn.”
Sắc mặt của ngài Koknar
ngày càng trở nên trầm tư và nghiêm túc: “Nếu cô đồng ý với tôi là sẽ không tìm
đến cái chết nữa, thì tôi sẽ xây dựng một đề án chính thức dựa trên những gợi ý
của cô, sau đó giao lại cho các bộ ngành có liên quan thảo luận và nghiên cứu.
Xin hãy tin ở tôi, tôi nhất định sẽ đem đến cho cô một đáp án thỏa đáng nhất.”
Tuyết Nhung lặng lẽ gật
đầu.
Khi ngài Koknar quay
người bước đi, Tuyết Nhung liền hét lên từ phía sau: “Trên thế giới này có rất
nhiều nơi mà ở đó chúng tôi chỉ biết nhẫn nhục chịu đựng sự bất công. Nhưng
chúng tôi đến quốc gia này cũng chỉ vì một lý tưởng duy nhất: chúng tôi muốn có
sự công bằng, và nơi đây cho chúng tôi sự công bằng!”
Ngài Koknar dừng bước,
khóe mắt cay cay: “Đúng vậy, ở đất nước xinh đẹp này, các bạn nhất định sẽ đạt
được lý tưởng đó.”
Sau đó, Tuyết Nhung ngã
rạp xuống đất. Bất chấp sự ngăn cản của cảnh sát, Ngô Vũ lao đến ôm cô vào
lòng. Tuyết Nhung nhắm hờ mắt, thều thào nói với anh: “Em thắng rồi!”
Một tuần sau đó, Tuyết
Nhung được ra viện.
Hôm đó, ngay sau khi
cuộc phản kháng bằng cách tự sát kết thúc, Tuyết Nhung lập tức được xe cứu
thương đưa đến bệnh viện. Cô bị giám hộ 24 tiếng, để các bác sĩ bảo đảm chắc
chắn cô sẽ không có ý định tự sát nữa. Phía bệnh viện đã phái những bác sĩ giỏi
nhất đến chuẩn đoán và chữa trị cho cô. Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán
của Tuyết Nhung. Khi lên kế hoạch cho vụ tự sát, mặc dù không hiểu rõ lắm về
luật pháp Mỹ nhưng theo những gì được biết, cô đoán mình có thể sẽ phải trả
giá. Cô nghĩ sau khi sự việc kết thúc, cô có thể sẽ bị cảnh sát dẫn đi, hơn nữa
có thể bị khép vào tội “gây ảnh hưởng đến công chúng” hoặc “gây mất trật tự
công cộng”, bị khởi tố và phải ngồi tù một thời gian. Nhưng bây giờ, không biết
có phải luật pháp Mỹ khoan dung đối với những người có ý định tự sát hay đang
mở cho cô một lối thoát hay không, mà sau một tuần nằm viện, không ai truy cứu
vụ việc của cô. Nghe nói sau khi tiến hành bàn bạc đánh giá tình trạng tinh
thần của cô, các bác sĩ nhất loạt cho rằng, do gặp phải cú sốc tinh thần lớn
sau ly hôn dẫn đến việc mất thăng bằng tâm lý nên cô mới có hành động quá khích
như vậy. Để đảm bảo sự an toàn tính mạng và tránh việc cô lại muốn tự sát, mỗi
tuần Tuyết Nhung phải đến bệnh viện điều trị tâm lý một lần.
Vì Tuyết Nhung lại một
lần nữa trở thành nhân vật của công chúng, thành tâm điểm của báo chí, nên vào
ngày cô ra viện, phóng viên các báo đài lũ lượt kéo đến, đứng đầy ngoài bệnh
viện. Trước khi Tuyết Nhung xuất hiện, Ngô Vũ và Tim đã đặt một chiếc bàn và
một hòm quyên góp ở trước cửa. Tim còn cầm micro, tuyên bố với đám báo giới
đang đứng vây quanh đó rằng sẽ thành lập một hiệp hội giáo dục phụ nữ tự bảo vệ
mình trong hôn nhân dưới danh nghĩa của Tuyết Nhung. Hiệp hội này sẽ triển khai
các hoạt động vận động hành lang với chính phủ và cơ quan giáo dục các cấp,
nhằm đạt được các mục đích sau: Một, thực hiện việc giáo dục hôn nhân từ bậc
mẫu giáo; Hai, thêm những môn học bắt buộc về hôn nhân gia đinh vào các tiết
học của các học sinh cấp hai, cấp ba và sinh viên đại học: Ba, trước khi kết
hôn, nam nữ phải trải qua một cuộc kiểm tra, nếu đạt đủ điều kiện mới được cấp
giấy đăng kí kết hôn; Bốn, chính phủ và cơ quan lập pháp phải sửa đổi luật hôn
nhân hiện hành để bảo vệ quyền lợi của những người kết hôn khi còn trẻ; Năm,
tăng tính ràng buộc trong hôn nhân thông qua luật pháp, nếu ai cố tình vi phạm
khế ước hôn nhân sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc; Sáu, chính phủ nên rót vốn thành
lập một tổ chức chuyên khai thác và nghiên cứu các bài giảng về hôn nhân và gia
đình.
Việc làm này đã được báo
chí đưa tin hết sức chi tiết và sinh động. Từ một người bình thường, Tuyết
Nhung đã trở thành một hiện tượng, từ một phụ nữ chỉ biết gào thét trong vô
vọng trở thành một trào lưu tư tưởng mới.
Chiếc hòm quyên góp đặt
trên bàn đã chật ních. Ngô Vũ phải mau chóng tìm một chiếc hộp giấy khác để
thay vào. Sau đó, người ta lại lũ lượt nhét tiền vào.
Cuối cùng Tuyết Nhung
cũng xuất hiện. Thấy vậy, đám nhà báo phóng viên ùn ùn kéo đến, vây quanh cô:
“Cô Đinh Tuyết Nhung,
tại sao cô lại muốn tự sát?”
“Cô thực sự muốn tự sát
hay là muốn thu hút sự quan tâm của dư luận mới làm việc đó?”
“Cô đã đạt được mục đích
của mình chưa?”
“Mục đích của cô khi làm
như vậy là để khơi dậy một cuộc đấu tranh nam nữ trên khắp nước Mỹ phải không?”
…
Một loạt những câu hỏi
sắc bén được đặt ra. Nhưng Tuyết Nhung vẫn bình tĩnh trả lời: “Trong vài tháng
ly hôn, đã nhiều lần tôi muốn chết. Tôi cảm thấy một phụ nữ trẻ như tôi đã bị
đối xử bất công trong quốc gia này. Tôi đã gọi điện cho các bạn, mong ai đó sẽ
nghe được lời kêu cứu của mình, nhưng không một ai để tâm đến tôi, cũng chẳng
có ai chìa tay về phía tôi. Tôi nghĩ, ngoài mình ra, không biết còn bao nhiêu
phụ nữ trẻ nữa cũng đang chịu cảnh như tôi. Vậy là có một giọng nói thôi thúc
tôi phải làm một việc gì đó để cứu lấy mình, cứu lấy những người phụ nữ đang
tuyệt vọng và đau khổ trong hôn nhân. Lúc đó, tôi chỉ có thể nghĩ đến việc lấy
cái chết ra để thể hiện ý nguyện của mình. Hôm đứng trên lan can đó, lúc mới
bắt đầu, tôi không hề có ý định sẽ chết. Nhưng vào phút cuối cùng, tôi đã hoàn
toàn tuyệt vọng. Lúc đó, tôi nghĩ thà chết để mọi người nghe thấy tiếng nói của
mình còn hơn. Cuối cùng thì cũng có ngày hôm nay, tiếng nói của tôi đã được mọi
người nghe thấy. Tôi tin đây không phải là sự khởi đầu của một cuộc đấu tranh
nam nữ, mà là sự khởi đầu cho một cuộc vận động những người phụ nữ tự bảo vệ
chính mình. Tôi cũng tin những người đàn ông có lương tâm trên thế giới này
nhất định sẽ ủng hộ hoạt động này, từ đó sẽ có những nhận thức đúng đắn! Hôm
nay, tôi đã đạt được mục đích của mình. Mặc dù bây giờ vẫn đau buồn vì cuộc hôn
nhân đổ vỡ của mình, nhưng tôi cũng thấy vui vì mình học được một bài học quý
báu từ trong những bất hạnh. Cảm ơn mọi người đã cho tôi một cơ hội, thực sự
cảm ơn mọi người!”
Tuyết Nhung cúi gập
người, cảm ơn công chúng đã lắng nghe những lời nói của mình. Khi ngẩng đầu
lên, đôi mắt to tròn của cô đã ngấn đầy nước mắt. Cô khẽ lấy tay vuốt đi những
giọt lệ vương lại trên má.
A, cô gái Trung Quốc,
cuối cùng cô cũng đã mở to đôi mắt Trung Quốc xinh đẹp của mình rồi!

