Những ngày đợi nắng - Chương 22 - 23
Chương 22
Khi Winner vào phòng, Kim đang đứng bên tủ đồ xoay xoay ướm
ướm từng bộ váy, gương mặt ẩn hiện niềm vui của người đang yêu.
Nhìn vẻ mặt ngây thơ non nớt lúc này, Winner chợt cảm thấy
trong lòng dâng lên một nỗi sợ. Cô đã sớm biết con người là loài động vật tàn
nhẫn bậc nhất, chỉ là không biết rốt cuộc một người có bao nhiêu lớp mặt nạ.
Nhìn thấy Winner, Kim quay qua cười thật tươi, sau đó nụ
cười ngưng lại, ánh mắt có gì đó lướt qua không kịp nắm bắt.
“Trán chị sao vậy?” - Kim nhăn mặt hỏi khi thấy miếng gạc
trắng chễm chệ trên trán Winner.
“Một tai nạn nhỏ.” - Vẫn ngữ điệu nhàn nhạt, Winner trả
lời, cố che đi sự chán ghét.
“Có đau lắm không?” - Kim đi đến, có ý muốn chạm tay vào
vết thương.
Nhưng tay con bé bị Winner cản lại rồi gạt ra, động tác có
chút dùng quá lực, cả lời nói cũng mang tính nhát gừng: “Đừng!”
“Chị sao vậy?” - Ánh mắt Kim lập tức trở nên trân trối,
nhìn Winner đầy ngỡ ngàng.
“À, em đụng vào chị sẽ đau. Hết thuốc
tê rồi.” - Winner nở nụ cười ngốc nghếch che giấu tất cả suy nghĩ.
Là lo lắng cho cô sao? Tại sao không có công mà vẫn có
những con người tình nguyện hóa thân vào các vai diễn? Giả vờ tốt bụng với cô
để làm gì?
Thật không may, cô đã lỡ phá hỏng vai diễn hoàn hảo khi gặp
đứa con gái ấy, chính là đứa cầm đầu trong vụ quấy rối hôm sinh nhật Kim. Khi
cô nhìn thấy, con bé ấy đang loay hoay ở quầy thu ngân, năn nỉ cho mẹ mình nợ
lại viện phí vài hôm để xoay xở.
Đứng trước khó khăn mà chẳng thể nhờ vả một ai là cảm giác
vô cùng chua chát. Người ta không gục ngã vì khó khăn ấy, mà gục ngã vì nhận ra
bản thân chỉ có một mình. Winner đương nhiên hiểu quá rõ cảm giác đơn độc không
nơi nương tựa, vì vậy đã thay con bé ấy trả tiền viện phí. Một phần lý do nữa
là vì muốn con bé ấy mau chóng xong việc để đến lượt cô thanh toán.
Cảm kích trước vị ân nhân không ngờ đến, con bé đã nói ra
một bí mật mà cô thà không biết còn hơn. Sự thật có thật sự quan trọng không
khi vì nó mà người ta mất đi lòng tin và mất cả những người mà ta cứ nghĩ là
thân thương? Sinh nhật Kim ngày hôm đó là con bé ấy được thuê đến quấy rối, mục
đích của người thuê nhằm vào Winner, và người thuê không ai khác ngoài nhân vật
chính của bữa tiệc - Kim. Nói ngắn gọn, Kim thuê người đánh cô, còn cô thì như
con ngốc chịu đòn để bảo vệ Kim.
“Hồng hay xanh đây chị?” - Tiếng nói trong trẻo của Kim
vang lên, cắt ngang suy nghĩ của Winner.
“Cái nào em mặc cũng đẹp.” - Winner cười,
nụ cười ngây ngốc như kẻ chẳng biết gì trên đời. Thói đời vẫn thế, người không
biết gì thường có xu hướng tỏ ra hiểu biết, còn kẻ biết quá rõ mọi thứ lại lững
thững giả ngu.
“Đừng chung chung thế, chọn cho em một bộ váy đi chứ!” -
Kim phụng phịu.
“Xanh.” - Winner không suy nghĩ nhiều mà chỉ vào chiếc váy
màu xanh ngọc khá nhẹ nhàng và trẻ trung. Từ lúc nào, cô đã thích màu xanh một
cách máy móc, đơn giản vì Đăng thích màu xanh.
“Thế còn giày?” - Kim chỉ tay vào kệ, nơi đầy ắp các mẫu
giày đẹp mê hồn.
“Đôi màu trắng.” - Winner trả lời nhanh chóng.
“Cảm ơn chị Win.” - Kim cười tươi tắn, ùa đến lấy đôi giày
màu trắng xuống khỏi kệ.
Winner không nói thêm gì, lặng lẽ rời
khỏi phòng để Kim thay đồ. Giờ cô chỉ muốn ngủ, vùi mình ngủ một giấc thật sâu
và khi tỉnh dậy thì đã là rất lâu về sau.
Trước khi về đến phòng, cô kịp bắt gặp Nhi lấm lét tìm chỗ
nghe điện thoại, bộ dạng như đang che giấu điều gì. Winner nghĩ, có lẽ lại nói
chuyện với nhỏ bạn thân về độ sung sướng và giàu có của nhà chồng, cũng giống
như cuộc điện thoại mà cô vô tình nghe trước khi Nhi cưới Vương.
Đó là trước hôm Vương cưới khoảng một tuần. Tiết trời thoải
mái làm Winner cao hứng trèo lên một cành anh đào, vắt vẻo trên đó để rồi vô
tình nghe được Nhi nói chuyện điện thoại.
“Lấy Vương rồi thì cuộc đời tao sẽ khác Hằng ạ!” - Nhi vừa
đi vừa nghe điện thoại, cuối cùng đứng lại dưới gốc cây gần Winner.
“...”
“Ở Vương có tất cả những gì tao muốn. Vì vậy bằng mọi giá
tao phải làm dâu nhà họ Trần.”
“...”
“Yêu là cái gì? Mày nghĩ tình yêu là đồ vật cầm được nắm
được hả? Miễn người ta lo được cho mình là đủ.” - Nhi tỏ ra già dặn như biết rõ
mọi thứ.
“...”
“Đương nhiên là mẹ chồng tao sẽ để cho chồng tao thừa kế
rồi. Nói chung thì chắc Kim cũng sẽ có phần nhưng mà tao nghĩ chồng tao nhiều
hơn.”
“...”
“Yên tâm, giàu có rồi tao không quên mày đâu. Thế nhé! Tao
vào chọn nhẫn cưới đã.” - Nói rồi Nhi cúp máy, vui vẻ đi vào trong, hoàn toàn
không biết sự hiện diện của Winner.
Ngồi trên cây nghe toàn bộ sự việc, gương mặt Winner lạnh
không gợn cảm xúc. Muốn nhắm vào căn nhà này? Trừ khi không còn cô nữa.
***
Không mấy để tâm đến Nhi, Winner tiếp tục đi về phòng. Cả
cô cũng như Nhi đều từng nghĩ Vương sẽ là người thừa kế. Cuối cùng tương lai
khó đoán, sự đời đảo điên, cô lại là người gánh vác tất cả.
Về đến phòng, Winner ngạc nhiên khi Ngọc còn đứng trước cửa
phòng mình, ánh mắt nhìn cô kỳ lạ khó đoán.
“Em có yêu Đăng không?” - Ngọc bất ngờ hỏi khi Winner đi
ngang qua.
“Có quan trọng không?” - Winner thở dài trong lòng, miễn
cưỡng trả lời, giọng đều đều không cảm xúc. Người đã quyết định rời xa thì tất
cả đều không còn, là yêu hay hận, là vui hay giận đều chỉ là hư vô.
“Đăng rất yêu em, rất quan tâm đến em, rất lo lắng cho em.”
- Ngọc đột nhiên lớn tiếng.
“Qua rồi, ngày ấy có quay lại nữa
đâu.” - Winner trả lời nhẹ tênh, bước qua Ngọc rồi vào phòng đóng cửa lại. Giờ
nói với cô những điều ấy làm gì? Với thứ đã không còn nữa, biết được giá trị to
lớn thật sự của nó chỉ càng làm con người ta thêm tiếc nuối. Mọi thứ liên quan
về Đăng, cô một từ cũng không sẵn sàng tiếp thu.
***
Căn phòng tối chìm trong mùi rượu và thuốc lá. Nơi góc
phòng, một bóng người nặng nề ngả dài, dựa sát vào bức tường bằng gỗ nguyên
cây.
Từ ngoài cửa, ánh sáng chập choạng của chiếc đèn pin từ từ
chiếu vào, đảo quanh tìm, cuối cùng soi được một đống vỏ rượu, tàn thuốc và một
con người đang vật vờ đến hấp hối.
Ngọc không nói gì, không nổi giận khi thấy thằng bạn mình
trở nên như thế, cũng không tỏ ra xót xa mà chạy ùa đến. Tất cả những gì anh
làm là lặng lẽ nhóm lò sưởi, đốt nến lên.
Mùi rượu và thuốc lá dần bị hương sáp nến thơm xua đi, căn
phòng mau chóng ấm lên do lò sưởi bắt đầu cháy cùng những tiếng nổ “lách tách”.
Phòng sáng hẳn, Ngọc chậm rãi tiến đến, ngồi xuống bên cạnh
Đăng, đưa cho anh một tập hồ sơ.
Đăng run run cầm lấy, có chút nín thở khi mở ra, miệng lẩm
nhẩm đọc theo.
“Là bị đầu độc?” - Đăng rít lên.
“Ừ! Ba mày mất vì bị đầu độc. Người
cuối cùng ông ấy gặp là...” - Ngọc có phần mệt mỏi trong giọng nói.
“Không đời nào.” - Đăng gần như hét lên, cắt ngang lời Ngọc
một cách thô bạo.
“Có đấy. Tao tìm thấy cái này trong phòng Winner.” - Ngọc
lấy từ túi áo khoác ra một lọ thủy tinh nhỏ được đặt cẩn thận trong túi nilon
chuyên dụng để thu thập chứng cứ. Bên trong chiếc lọ là một khối đá nhỏ trông
như bạc, hình thù kỳ quái.
“Đây là cái gì?” - Đăng hoài nghi.
“Stibnite.” - Ngọc thở dài, sự mệt mỏi
thấm trong từng tế bào.
“Nói như vậy...” - Đăng bỏ lửng câu nói,
hai tay ôm đầu như không muốn đối mặt.
“Stibnite là hợp chất sulfua antimo, nhưng
nhìn nó khá giống bạc. Khi sử dụng stibnite có thể khiến thức ăn bị độc ở mức
độ nguy hiểm nhất. Ngày hôm nay ba mày ăn trưa cùng với Winner, và đó cũng là
người lạ duy nhất ông ấy tiếp xúc trong ngày hôm nay, trước lúc qua đời.” -
Ngọc miễn cưỡng giải thích. Anh biết, những lời nói này đối với Đăng như từng
phát súng nã vào tim. Đau đớn ngoài sức chịu đựng.
“Lý do? Phải có lý do chứ. Chẳng có lý do
gì để Win giết ba tao.” - Đăng gào lên, tiếng hét đau đớn và khẩn khoản như cầu
mong một lời phủ nhận từ Ngọc.
“Có đấy. Ba mày chính
là người đã giết chết ba của Vương, tức là chồng của Bạch Hồ. Tao đã điều tra
kỹ. Ba Vương mất trong một vụ đấu tay đôi theo luật xã hội đen. Người đấu cùng
ông ấy năm đó chính là ba mày.”
“Ý mày là... Win làm việc này theo lời
Bạch Hồ?” - Đăng thều thào, hai hàng nước mắt từ lúc nào đã vùi lấp gương mặt.
“Chưa có đầy đủ chứng cứ, nhưng khả năng
là gần như là hoàn toàn.” - Ngọc ghét phải thừa nhận, nhưng sự thật mãi là sự
thật, có che giấu bao lâu hay dùng điều gì lấp liếm thì sự thật mãi chỉ có một.
Đăng cúi đầu im lặng, đôi vai khẽ run lên đau đớn, từng
giọt nước mắt cứ thế nhỏ giọt rơi xuống. Người thân yêu cuối cùng của anh đã
mất, để anh nhận ra mình hối hận biết bao khi không ở cạnh ông nhiều hơn. Anh
đã nghĩ mình hận ông, nhưng thật ra sâu thẳm trong lòng tình phụ tử làm sao có
thể chết. Anh vẫn yêu thương ông, chỉ là không nhận ra cho đến khi nghe tin ông
mất. Và giờ, cái tin chấn động thứ hai, người giết ông có thể là cô gái mà anh
yêu.
“Ngọc... mày có thể giúp tao... không?” - Đăng thều thào,
giọng nói hòa cùng mệt mỏi và nước mắt.
“Không.” - Ngọc trả lời dứt khoát, anh biết Đăng muốn gì.
“Làm ơn! Cô ấy rất bất hạnh. Đừng bắt cô ấy!” - Đăng ngẩng
đầu, đôi mắt sâu không đáy nhìn Ngọc đầy tuyệt vọng.
“Tao xin lỗi. Tao là công an. Tao sẽ
điều tra kỹ vụ này trước khi đưa ra kết luận. Và nếu thật sự người giết ba mày
là Winner, tao buộc phải theo đúng luật mà làm. Nhưng tao hứa sẽ không để cô ấy
chịu tất cả trách nhiệm.” - Giọng Ngọc rất khẽ, có gì đó bế tắc chạy qua hơi
thở.
Đăng nhìn Ngọc, cái nhìn như một câu
hỏi và cũng tự tìm ra câu trả lời. Không để Winner một mình chịu trách nhiệm, có
nghĩa sẽ bắt cả Bạch Hồ. Nhưng Bạch Hồ là mẹ của Kim. Nói vậy... chính Ngọc
cũng đã phải bỏ tình cảm qua một bên.
Đăng không nói gì thêm, đưa cho Ngọc
chai rượu đang uống dở. Đêm đó, trong căn nhà không điện, có hai con người học
bài học mất mát, say khướt vì rượu và đau đớn vì những điều sẽ xảy đến trong
tương lai.
Chương 23
Thật ra Winner không phải không có
tên, chỉ là cái tên của cô, những người biết về nó đều không còn muốn gọi,
không muốn công nhận.
Nói qua một chút
về những cái tên của Winner thì có đến bốn cái. Haibara - cái tên đầu tiên do
chính ba mẹ cô đặt mang ý nghĩa “hoa hồng xám”. Mới nghe qua đã cảm thấy họ xem
cô như hiện thân của một sự chán ghét đau thương. Khi ở “đấu trường người”,
việc một đứa trẻ lạc đến đó và trở thành công cụ giết người giải trí là điều
chưa từng có. Lý giải cho số phận nghiệt ngã của đứa trẻ ấy, họ tin rằng nó bị
thượng đế bỏ rơi, và nó được gọi là “Đứa Trẻ Bị Thượng Đế Bỏ Rơi”. Và rồi đến Winner,
cái tên đã quá đầy đủ ý nghĩa, là kẻ chiến thắng và là một quân cờ hoàn hảo của
Bạch Hồ. Cuối cùng là Khả Uyên, cái tên cô mới có cách đây vài hôm, ngẫu nhiên
được đặt nhưng cũng không phải không có mục đích. Mục đích của người ấy là muốn
cô tránh xa con trai ông.
Những cái tên xoay mòng trong đầu
Winner, có rất nhiều người đang gọi những cái tên của cô. Tiếng gọi càng lúc
càng nhòe nhoẹt, lúc lớn lúc bé, khi rõ ràng ngay bên cạnh, khi lại xa xăm như
từ một cõi khác vọng đến.
Đầu Winner đau buốt, cô ngồi sụp
xuống, hai tay bịt tai để không còn phải nghe thấy gì nữa.
Và rồi cô bật dậy.
Cơn choáng váng ập đến ngay sau khi
Winner tỉnh giấc. Nó là hệ quả của vụ tai nạn va chạm đầu. Gần đây những giấc
mơ của cô đều không đầu đuôi, nhòe nhoẹt không hình thù, và tỉnh lại, cô lập
tức đón một cơn quay cuồng.
“Làm nhiều điều tội lỗi quá nên mơ
thấy ác mộng sao?” - Giọng nói vừa quen vừa lạ từ cuối giường vang đến. Quen vì
đó chính là Đăng, lạ vì nó lạnh lùng và xa cách quá.
“Sao anh lại ở đây?” - Winner tay đỡ
trán, mắt nhắm lại để kìm hãm cơn mệt mỏi.
“Em sợ à?” - Đăng nhếch môi cười, đôi
mắt không đáy xoáy sâu vào Winner.
“Sao em phải sợ?” - Winner thở dài,
nằm trở lại giường. Cô chỉ là không muốn gặp anh nữa. Càng dây dưa lại càng đau
thương.
“Em đã gặp ba anh?” - Lời lẽ của Đăng
không giống một câu hỏi.
“Anh biết hết rồi sao còn hỏi em?” -
Winner vẫn nhắm mắt, môi khẽ mấp máy.
“Em thừa nhận?” -
Đăng rít lên âm thanh nguy hiểm.
“Phải! Em đã gặp ông ấy.”
Winner dứt lời,
chợt cảm thấy có gì đó đang mạnh mẽ siết lấy cổ mình. Mở mắt ra, cô sợ hãi nhìn
đôi mắt Đăng hằn đỏ những tia máu, bàn tay cứng rắn bóp cổ cô.
Winner không la lối, chỉ đập tay vào
cánh tay Đăng. Anh đùa kiểu gì đây?
Nhưng ngay khi thấy lực tay của Đăng ngày
một tăng, lá phổi đau nhức vì thiếu không khí, cô biết anh đang thật sự muốn
giết mình.
“Bỏ... em... ra...” - Winner thều
thào, cơ thể ra sức vùng vẫy.
“Nói đi! Tại sao em lại làm như vậy?” -
Đăng gào lên, mắt giăng đỏ những tia máu đáng sợ.
“Bỏ em... ra...” - Winner dùng hết sức
gào lên, hai tay cào mạnh vào cánh tay Đăng đến bật máu.
Ngay lập tức, tay cô bị chộp lại, đè
dưới đầu gối Đăng, tay còn lại bị anh giữ chặt trên đỉnh đầu.
Winner bị dọa cho hoảng sợ, trong lòng
còn dấy lên cảm giác đau đớn. Đăng muốn giết cô? Tại sao anh lại làm như thế?
Đã rất lâu rồi, nước mắt Winner không
rơi, nhưng giờ đây một giọt lại một giọt thi nhau trào ra khóe mắt. Trái tim cô
bị bóp đến nát tươm, đau đớn hơn cả thể xác lúc này.
Không khí trong phổi càng lúc càng ít
khiến ý chí sinh tồn trong cô trỗi dậy, bàn tay đang bị tay Đăng ghì trên đầu
giường mạnh mẽ cắm sâu vào thịt anh, máu theo đó từ từ rỉ ra.
Bị đau, Đăng rút
tay về, Winner nhanh chóng lần tay tìm con dao để dưới gối. Cô muốn đâm vào bàn
tay đang ghì lấy cổ mình, nhưng đã bị Đăng chộp tay lại.
Thôi bóp cổ, anh dùng cả hai tay bẻ
cánh tay muốn cô tự cắm dao vào chính ngực mình.
Cánh tay còn lại của Winner mau chóng
thoát ra khỏi đầu gối ghì nặng của Đăng, vội vã nhập cuộc, cố gắng đẩy con dao
ra. Nhưng sức cô vĩnh viễn không thể khỏe hơn anh. Con dao được hạ dần xuống từ
từ, càng lúc càng gần ngực cô. Ở vị trí này, chỉ cần cắm xuống, nó sẽ tập tức
gặp được tim.
“Anh làm gì vậy Đăng?” - Winner gào
lên trong nước mắt. Tại sao lại đối xử với cô như thế?
“Giết em.” - Đăng nghiến răng.
“Tại sao?” - Hai mắt Winner mở to trân
trối, chuyển dần sang tuyệt vọng, xoáy sâu vào mắt Đăng.
“Thế tại sao em lại giết ba anh? Ông
ấy ung thư giai đoạn cuối rồi, chẳng thể sống tiếp được bao lâu, sao lại làm
như thế với ông ấy?” - Đăng gào lên, tất cả căm phẫn và đau đớn chực trào nơi
khóe mắt.
Hai mắt Winner mở to rồi lập tức
chuyển qua trống rỗng, ý trí và tỉnh táo nhất thời mất đi, ngay cả mọi sức lực
cũng thu về không tự chủ. Cả người cô mềm nhũn, để mặc mọi thứ và buông xuôi.
Anh vừa nói cô giết ba anh? Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?
Cùng với tất cả sức lực đang trên đà
đẩy xuống, cộng với Winner đã thôi chống cự, con dao thẳng một đường lao xuống
ngực cô, mạnh mẽ cắm vào da thịt. Dòng máu đỏ tươi từ từ chảy ra, thấm đỏ chiếc
áo trắng như đóa mẫu đơn nở rộ.
Hai mắt Winner mở to, vô hồn nhìn lên
trần nhà, nước mắt đã khô héo trên mặt.
Một giọt rồi một giọt, có gì đó rơi
vào môi cô, ẩm ướt và mặn đắng, đánh thức cô khỏi sự ngây ngốc.
Winner chuyển mắt
từ trần nhà vào gương mặt Đăng. Anh đang khóc, nét mặt nổi quặn những đớn đau.
Bàn tay cô run run đưa lên, vụng về
lau đi những giọt nước mắt ấy.
“Em không làm.” - Cô thều thào, gần
như không còn sức lực.
“Người cuối cùng ông ấy gặp là em.
Chất độc trong người ông ấy được tìm thấy ở phòng em. Anh cũng muốn tin em
không làm.” - Đăng nhắm nghiền mắt, ép tất cả nước mắt còn sót lại chảy ra,
vương vấn ướt át trên bàn tay Winner.
Rời khỏi Winner, Đăng đứng quay lưng
về phía cô, bàn tay dẫn một dòng máu tươi nhỏ xuống sàn. Ngay khi con dao chuẩn
bị cắm vào lồng ngực Winner, anh đã dùng chính tay mình để đỡ. Sâu thẳm trong
anh chưa bao giờ muốn giết cô.
Winner không tiếp tục phủ nhận, chỉ
khẽ nhắm mắt mệt mỏi. Có ai đó đã gài bẫy cô, và giờ cô trở thành kẻ thù của
Đăng.
“Anh giết em thì nhẹ cho em quá. Tội
lỗi của em sẽ được pháp luật định đoạt.” - Đăng nghiến răng, tiếp tục quay lưng
lại phía Winner, bàn tay bị thương càng lúc càng chảy nhiều máu. Tự thấy mình
chẳng còn việc gì ở đây, anh lạnh lùng rút con dao ra khỏi tay, để nó lại trên
bàn rồi rời đi cùng với nỗi đau đang lớn dần trong lòng.
Chiều hôm đó hoàng
hôn rất buồn, đổ vô vàn máu bao phủ mặt đất.
Gió xào xạc lởn
vởn trong không gian như đang tìm kiếm điều mình mất mát.
Winner nhớ lúc
Đăng bước đi, máu trên tay còn đang chảy.
***
Đứa bé Winner từng nghĩ những trận đòn
của ba là đau nhất. Nhưng vào một buổi sáng không nhớ rõ mùa nào, nó được ba
mình dạy cho một nỗi đau còn lớn hơn. Ông trói nó lại, xăm lên gáy nó ký tự
“R.I.P”, cái ký tự mà người ta khắc trên bia mộ. Từng mũi kim đâm vào da thịt
đau buốt, nó nghĩ nỗi đau này mới là lớn nhất.
Đứa bé Winner khi đã lớn, trải qua vô
vàn nỗi đau thể xác và tinh thần, hiểu ra rằng không bao giờ có nỗi đau lớn
nhất cũng như không bao giờ có nỗi đau cuối cùng. Người ta cứ sống, cứ mải miết
đau cho đến khi chết đi.
Có người bảo chết là điều đáng sợ vì
chẳng biết phía sau đó là gì, cũng có người nói chết là điều bình yên nhất của
đời người. Người chết đi rồi thì tất cả đều sẽ không còn nữa, yêu hay hận, đau
hay giận đều sẽ là hư vô. Nói vậy, chẳng phải đó là lối thoát tốt nhất sao?
Rời khỏi giường, Winner vô hồn bước đến
bên chiếc bàn, nơi con dao Đăng còn để lại. Cầm lấy nó, cô cứa thật mạnh lên cổ
tay mình. Máu đỏ thẫm theo đường dao cắt rành rọt trào ra, chảy thành dòng
nhiễu xuống sàn, đỏ như những cánh hồng vương vãi. Là đau hay hạnh phúc, là mỹ
mãn hay giận dữ, tất cả sẽ kết thúc tại đây. Cô cứ trông chờ một lối thoát, một
hạnh phúc xa vời, đến giờ mới chính thức hiểu ra chỉ cần chết đi, cô sẽ có trọn
vẹn bình yên mình muốn.
Cuộc đời là một chuỗi hạt kết lại từ
những biến cố, vượt qua đau thương này, nghênh đón đớn đau khác. Lòng vòng luẩn
quẩn rồi cũng chết đi.
Thứ gì chỉ có một lần chính là điều
đáng trân trọng. Mà con người chính xác chỉ có một lần để chết. Vậy cái chết
cũng là rất đáng quý.
Hoàng hôn càng lúc càng thẫm đỏ như
máu loang lổ trời đất.
Từng cánh chim loạng choạng xẹt ngang
bầu trời.
Gió càng lúc càng bi thương mang theo
những tiếng thông reo u uất ùa vào không gian.
Hoa anh đào đỏ rực nắng chiều.
Từng cánh rơi rơi như những giọt máu
vương vãi dưới đất.
Hoang vu một trời lặng lẽ.
Winner nằm dưới sàn, đôi mắt mơ hồ
nhìn lên trần nhà, dòng máu tươi tiếp tục chảy, đọng lại trên sàn một vũng đỏ
rực, lấp đầy không khí vị tanh mặn. Cả người cô lạnh buốt, tê rần và mất dần
cảm giác, mọi thứ trở nên mờ nhạt, hơi thở càng lúc càng khó khăn.
Ý nghĩ cuối cùng trước khi rơi vào vô
thức của cô là: “Phải chết đi thật nhanh! Phải chết đi thật nhanh!”

