Kẻ lãng mạn cuối cùng - Tập 02 - Part 5

Màn hình tắt phụp. Ông Kỳ nói với Phong:
- Thời gian các đối tượng hành động khoảng sau 21 giờ. Thời gian chúng ta bắt đầu là 20 giờ. Phong! Để cám ơn cậu đã hợp tác, cho phép cậu cầm toàn K, theo sát đối tượng 2. Nào! Mời các trưởng nhóm ra đây.
Cánh cửa phòng sau bật mở, ba người bước ra, sau cùng là Thiên. Ông Kỳ nhìn đồng hồ:
- Bây giờ chỉnh đồng hồ đi. 18 giờ 2 phút 32 giây. Phong cầm đầu nhóm K, chỉ theo dõi, bám sát mục tiêu. Đức cầm đầu nhóm A2 nhóm hành động. Thiên cầm đầu nhóm L, bao vây vòng ngoài. Bao nhóm phó, giữ nhiệm vụ liên lạc thường xuyên về trung tâm. Còn gì hỏi không?
- Không.
- Chiến dịch bắt đầu.
Từng người một rời căn phòng trong ngôi nhà nghỉ ở sát viện nghiên cứu cây trồng. Người đi sau cùng là Phong. Anh hóa trang thành một gã tóc dài, râu ria quái gở. K'Lan nhìn anh ngỡ ngàng rồi hoảng sợ.
- Anh sẽ không sao chứ?
- Nhất định không sao? - Giọng anh thì thầm - Vì anh là chúa tình của K'Lan.
Anh quay sang Chil Sơn, ôm ông rồi buông ra:
- Chú Sơn à! Những ai gây ra nỗi đau khổ cho chú phải trả giá gấp nhiều lần. Nhân đanh Chúa Tình Lang-Brian, nhân danh là đứa con tinh thần của chú, cháu thề.
Chil Sơn ứa nước mắt, không nói lời nào. Phong bước đi, cánh cửa phòng bật mở, Pierre và Jean lao vào, theo sau là một phụ nữ tóc nâu, châu Âu, độ ngoài ba mươi, đẹp khêu gợi với màu mắt xanh biếc. Người phụ nữ chìa tay bắt tay ông Kỳ, tự giới thiệu bằng tiếng Anh:
- Tôi là Elsa Remark. Hân hạnh được cùng các ông tham gia chiến dịch "Nước về nguồn". Đây là giấy công vụ của Interpol quốc tế.
- Bà là..
- Cô Elsa Remark thành viên hiệp hội "Vì hòa bình thế giới", trung tá lực lượng cảnh sát hình sự quốc tế.
Giọng cô nhỏ lại:
- Vợ chưa cưới của Richard Morga, nhà giải phẩu thẩm mỹ bị đốt chết.
- Rõ rồi. Thưa trung tá Elsa Remark, trung tá sẽ cùng nhóm K hành động. Ngài Bruller vào nhóm A, ngài Vian vào nhóm Đ. Mời xuất phát.
Jean Bruller khi ngồi vào xe, còn nhìn thấy qua màn rèm cửa bay tung, K'Lan ôm Phong chẳng nỡ rời.
***
Đêm cao nguyên gió lạnh, tĩnh mịch. Thành phố chìm trong bóng tối và sương mù. Bóng đen nhỏ nhắn dễ dàng lọt vào phòng thí nghiệm lai tạo giống cao su, qua mắt người bảo vệ cổng ngoài.
Chỉ tích tắc, bàn tay đeo găng nhỏ nhắn với mẩu thép nhỏ trên tay đã mở được cánh cửa, bóng đen lách vào, đóng cửa lại trong bóng tối, bước lên chiếc bàn kín phần sau, không một vết hở. Bóng đen nhanh nhẹn dùng lưỡi dao nhỏ rất mỏng, tách mặt sau khung hình mở ra. Hắn suýt kêu lên khi thấy chiếc hộp mỏng nằm vừa khít bên trong. Hắn run run dùng chiếc đèn pin nhỏ xíu chiếu vào ổ khóa nhỏ, lần xoay năm lần rồi một lần. Nắp hộp bật mở. Hắn gần như chết lặng khi thấy 24 viên kim cương lấp lánh rực rỡ giữa nền nhung đỏ thẳm.
Hắn run rẩy vẫn bình tĩnh đóng lại khung hình, treo lên chỗ cũ rồi luồn hộp kim cương vào ngực áo bludong to thùng thình, rón rén bước chân trở ra.
Cánh cửa hé mở, hắn lách ra, đụng phải mũi dao lạnh buốt kề ngay vào bụng.
- Vào trong.
Bóng đen nhỏ nhắn bước lui, hai bóng đen tiến vào, dao vẫn để ngay cổ hắn. Tay nhanh nhẹn kéo khóa áo lấy ngay chiếc hộp.
- Anh...
- Cô khá lắm. Nhưng bà ta đẻ ra cô mà. Nào, đi thôi. Mẹ cô đang chờ bên ngoài.
Bóng đen đổi giọng ngay:
- Anh Hùng. Anh và anh Tỏ muốn gì cũng được, chỉ cần...
Gã đầu lắc lư giờ mới mở miệng:
- Con ranh. Ngày xưa cô thấy tôi là ghê sợ không dám đến gần mà, giờ anh em ngọt vậy? Này, về bản lãnh, về đầu óc, mẹ cô hơn cô xa lắm, biết người biết ta. Đi thôi, nếu không, phải trả giá đấy.
Ba bóng đen bên nhau vượt tường rào hoa leo trở ra. Bên trong, một bóng đen nằm sát đất, nói nhanh vào máy.
- K2 đây. Tại sao không cho hành động?
- Tiếp tục bám sát về ổ, cần bắt đủ hai người. Chuyển mục tiêu qua A2, nghe rõ trả lời.
- Rõ! Ngừng liên lạc.
Bóng đen đàng hoàng ra cổng chính, lần lượt bốn bóng người theo ra cả. Người bảo vệ viện, cả bốn lên chiếc taxi mở đèn, đàng hoàng lao đi.
Trước họ 5 phút, một chiếc taxi khác chạy chậm trên đường dốc, họ để chiếc Toyota trắng qua mặt rồi từ từ bám theo. Trước đó 10 phút, một nhóm các thanh niên, có vẻ như đang tuần trăng mật, cả nam lẫn nữ vào khách sạn Liên Hịêp, thuê liền hai phòng đôi, đối diện hai phòng có lan can, cửa đóng im lìm.
Hai nam, hai nữa vào phòng xong, liền thay quần áo, mắt dán vào khe cửa quan sát. Lúc thấy hai người nữ kè nhau vào phòng và hai người nam cũng vào một phòng đó. Người nữ có mái tóc cụt kiểu đàn ông nghiêng đầu nói vào ... cổ áo:
- Vian! Cả bốn vào một phòng, nhóm K và A đến chưa?
- Đã đến. - K ở bên ngoài, A đang ngoài lan can, chờ chỉ thị hành động.
Bên trong căn phòng đối diện, người đàn bà cao sang ngồi ngửa ra ghế, bưng ly rượu uống từ từ. Sau bà là gã đàn ông cao lớn và gã có cái đầu lắc lư. Uống hết ly rượu, mụ đàn bà lừ đừ nhìn vào cô gái ngồi đối diện rít giọng.
- Con dám phản bội mẹ ư?
- Sao mẹ nói thế? Là con tìm được giùm cho mẹ mà.
Mụ đàn bà vung tay tát bốp vào mặt con gái, giọng mụ vẫn thì thầm như tiếng rít của loại rắn.
- Mày tưởng tao không biết gì sao? Mày tưởng mua được thằng Tài sao? Là nó bảo tao ngồi chờ ngư ông đắc lợi đấy. Con ranh! Tao nuôi mày từ trong trứng nước, cho mày sung sướng đủ điều, mày lại vì tham chút lợi riêng muốn phản tao? Mày nghĩ xem, tao vì ai mà kiếm tiền? Chẳng phải mai sau, tất cả là của mày sao?
Cô gái lạnh lùng ngẩng mặt:
- Ngày xưa, khi giết cha tôi bà cũng từng nói thế. Hai mươi sáu năm qua, bà tiếp tục nói như thế để bắt tôi đi lừa đảo bọn đàn ông đem tiền về cho bà. Và hôm nay bà lại nói thế. Vậy bà cho tôi biết, bao giờ mọi thứ bà có thành của tôi? Tại sao không là lúc này?
- Vì mẹ mày còn những ba mươi năm để hưởng thụ con à! Và cần có thời gian để đền đáp ơn nghĩa chú Tỏ, chú Hùng chớ?
Mụ đàn bà vụt cười nhỏ, đảo lia mắt nhìn Hùng trong tích tắc rồi qua gã có cái đầu lắc lư, giọng mơn trớn:
- Bao năm Tỏ vì chị cô đơn, từ giờ cứ yên tâm thụ hưởng. Mai theo chị về luôn với Hùng nhé.
Mụ lại quắc mắt nhìn con gái:
- Thằng cha mày là cộng sản nòi đấy. Nếu nó còn sống, mày có muốn gọi nó bằng cha không? Mày gọi tiếng cha ngọt ngào nhỉ? Ngọt ngào như khi nó phát giác ra tao lấy hắn chỉ vì hắn giàu, vì mầy không phải là con gái của nó. Nó vẫn ngọt ngào gọi em, vẫn cùng tao kề vai tựa má khi trong lòng nó muốn giết tao. Nó chưa giết tao vì còn mày, và tao đã tiên hạ thủ vi cường.
- Bà nói láo. Ông ấy là cha tôi và không hề muốn giết bà.
- Với mẹ - Mụ đàn bà đổi giọng ngọt ngào - Sự giam lỏng còn đáng sợ hơn cái chết, và cha con đã chết một cách nhanh chóng trong vòng tay yêu thương của mẹ.
Mụ đàn bà vụt cười phá.
- Tỏ à! Chất lấp lánh ấy quả là tuyệt diệu, và nay những gì của hắn đã là của chúng ta - Mụ nhìn qua con gái, nói - có cả phần của con trong đó. Hãy ngoan ngoãn đi, dù sao ta là mẹ con, chỉ cần con một lòng tuân phục nghe lời.
Tử Vân ngước lên lạnh lùng:
- Với điều kiện bà nói thật, ai là cha tôi?
- Ai là cha con có quan trọng gì. Biết mẹ là đủ rồi.
- Thật ra, bà cũng đâu biết ai là cha tôi đúng không? Có thể là Trần Dụng, là Lý Tài, là thằng chó chết nào đó ngoài đường hoặc tên đầu lắc lư này. Với bà điều đó không quan trọng. Nhưng với tôi, để bắt đầu chặng đường mới, tôi cần có một lý lịch hợp pháp.
- Mày....
Mụ đàn bà chưa kịp nói, Lý Tài đã như bóng ma hiện ra bên Tử Vân. Trên tay cả hai ló mũi súng. Hai tiếng bụp bụp nhỏ, gọn vang lên. Hai bóng người đổ xuống cùng lúc khung cửa kính bể tan, đội hành động A nhào vào phòng, chĩa súng hét:
- Tất cả đứng im!
Bên kia, cánh cửa lớn bật mở. Đội K dàn hình rẻ quạt tiến vào. Đi đầu là Phong và Elsa. Bên đội A, người chĩa súng vào Tử Vân chính là Jean Bruller. Đức, đội trưởng đội A, súng kề vào mang tai Lý Tài nói dõng dạc:
- An ninh điều tra hình sự và Interpol, tuyên bố các người đã bị bắt về tội lừa đảo, giết người và phản bội tổ quốc.
Tử Vân thả rơi súng, nhìn Phong như một kẻ ngây dại. Không. Không thể nào. Ta đã ba năm dò xét với ba nguồn tin. Không!
Nhưng sự thật vẫn là sự thật. Phong đứng đó, bình thản, đôi mắt chim ưng màu thép lạnh nhìn cô không chút xao động. Đức đưa máy lên:
- Báo cáo K1, nhiệm vụ chỉ hoàn thành 90%. Tên Hùng và tên Tỏ bị Tử Vân bắn. Trách nhiệm này thuộc về tôi.
- Gọi cấp cứu, giao nhiệm vụ canh giữ hai tên trọng thương cho tôi. Giải số còn lại về cơ quan an ninh. Ngừng liên lạc.
- Rõ.
Những mũi súng thúc vào hông bọn tội phạm. Mụ đàn bà mặt trắng bệch, toát mồ hôi khi thấy Jean Bruller cùng Elsa đi lại sau tủ đứng và trên trần nhà, lấy ra hai cuộng băng quay lén. Mụ gần như bất tỉnh. Thế là hết, một thời ngang dọc, lừa đảo khắp nơi, giờ đền tội ngay trên mảnh đất Việt Nam, nơi chôn nhau cắt rốn mụ từng chối bỏ. Không. Vẫn còn hy vọng. Mụ đã nhập tịch tại Ý, nếu được xử bên ấy.
- Bà không có một chút hy vọng nào về việc tôi dẫn độ bà về Ý hay Anh đâu bà bạn thân mến. - Mắt Elsa xanh biếc vụt sẫm lại, lóe lên tia căm thù ghê tởm. An ninh Việt Nam nếu muốn như thế, đã bắt bà ngay khi tôi xuống sân bay. Họ đã đợi chờ kẻ giết chồng, kẻ phản bội tổ quốc suốt bao năm rồi và nhất định bà sẽ phải đền tội thích đáng trên mảnh đất quê hương từng chứng kiến bàn tay bà đẫm máu người chiến sĩ tình báo năm xưa Trần Dụng.
Jean Bruller nối lời, mặt hắn lạnh tanh, không còn chút gì si mê khờ khạo.
- Những con mồi béo bở tội nghiệp của mẹ con bà ở các nước và Interpol quốc tế, sẵn lòng nhìn bà bị phân xử tại đây. Ồ, tôi quên kể thêm, cả vong hồn bác sĩ thẩm mỹ Richard Morgan và toàn ê kíp phẫu thuật của ông ta.
Mụ đàn bà ôm ngực co rúm. Những người bị thương đã được đưa đi. Những chiếc còng bập vào tay bọn còn lại. Tử Vân nhìn Phong ai oán nức nở.
- Em không tin. Phong, anh nói gì đi.
Hắn nhìn ả rất lâu, cái nhìn xuyên suốt và ... hắn cười:
- Nhưng anh luôn tin. Cô vợ chưa cưới yêu quí ạ. Từ năm năm trước, anh đã chuẩn bị cho hôm nay và từ ba năm bẫy được em, Sơn Ca bé nhỏ của Giang Sơn ạ.
Tử Vân nhợt nhạt gào lên:
- Phong. Hãy tin em. Em chỉ yêu mình anh, em yêu anh.
- Ngày xưa, khi cô mười sáu tuổi, tôi lên mười, ở rẫy cà phê trong xã Lát, cô từng nói với chú Sơn tôi, Sơn Ca bé bỏng - Hắn cười lạnh lẽo, gằn từng tiếng một - Tiếng hót của cô đã giết chú Sơn mà tôi muôn vàn yêu kính trong mòn mỏi, nhưng không thể làm lung lay Đăm M'Dương này. Cô Trần thị Phi Yến thân mến.
- Không. Các người có bằng cớ gì? Tôi là Maria Tử Vân.
Pierre bước vào. Hắn như bao giờ, lạnh lùng lên tiếng:
- Viện khoa học hình sự Việt nam sẽ chứng thực được các vị là ai qua xét nghiệm phân tử ADN.
Hắn quay sang Đức:
- Đội Đ đang đưa hai tội phạm vào bệnh viện. Tôi được lệnh tăng cường cho quí ông.
- Đi thôi.
Đội K chạy mở đường. Hai xe giữa Elsa - Jean - Pierre, canh giữ Lý Tài, mẹ con mụ Thanh Vân. Đội A đi hai xe sau đoạn hậu. Xe chạy về gần đến cơ quan an ninh máy Đức có tín hiệu, anh đưa lên tai:
- Độ Đ gặp sự cố, tên Tỏ có súng, hắn bắn hết đạn, chạy trốn, bị bắn hạ. Thiên bị thương. Tất cả nhanh chóng về trung tâm. Ngừng liên lạc.
Mặt Đức nhăn nhúm. Nó có chết không?
Báo cáo nội dung xấu