Kẻ lãng mạn cuối cùng - Tập 02 - Part 4
Thiên quay đi, Phong nói ngay:
- Cậu thay tôi đến sở du lịch thành phố, đăng ký một chuyến du lịch Hồng Kông một tuần - Phong chìa chứng minh thư anh và Tử Vân, nói tiếp - Nộp tiền đầy đủ, bảo họ làm xuất nhập cảnh trong thời gian nhanh nhất. Sau đó là những gì trong lịch để bàn tôi đã ghi cho tới lúc tôi về.
- Anh đi đâu?
- Tôi sẽ báo trung tâm.
Thiên bước vào phía sau tấm kiếng, lúc trở ra đã biến thành Phong. Dăm phút sau, Thiên đường bệ, lạnh lùng đi từng bậc thang xuống dưới. Nguyệt Cầm ngước nhìn như mọi lúc, cung kính nói:
- Thưa giám đốc, hoa để trong xe.
Hắn khẽ gật đầu, thong thả bước đi. Chiếc kính đen che nửa mặt. Lúc ấy, Phong đã lên taxi về trung tâm. Cuộc họp khẩn cấp chỉ thiếu mỗi mình anh.
Phong nằm bẹp đằng sau băng ghế chiếc Renaut bốn chỗ ngồi của ông Kỳ. Phía trước, người lái là một cán bộ và ông Vĩnh. Lòng Phong như lửa đốt, dù ông Kỳ vẫn vẻ bệ vệ thong dong muôn thuở nói rằng đã lên hết kế hoạch tác chiến và còn ối thời gian chờ đợi. Bởi tội ác chỉ thực hiện trong bóng đêm. Phong điểm lại những gì trong buổi họp. Tất cả nhất trí, mụ Dao đã cài người lại sau khi vượt biên. Người đó, giám sát Chil Sơn rất kỹ và đã biết được một điều bí mật nào đó liên quan đến 24 viên kim cương. Vậy người đó là ai? Có biết được những hoạt động quanh chiến dịch "Nước về nguồn"?
Ông Vĩnh nói vọng xuống:
- Phong à! Theo anh có mấy mươi phần trăm thành công chiến dịch này?
- Nếu tên điệp viên kia chưa biết gì về chiến dịch này, ta có 90% thắng.
- Nếu ngược lại?
- Nếu gã biết mà vẫn gọi mụ Dao thì gã hoặc là một tên điên khùng bị đồng tiền làm mờ lý trí, hoặc gã quá mê mụ Dao tới mức liều lĩnh. Điều chắc chắn rằng tên này khá nguy hiểm và rất gần gũi với mụ Dao. Hay nói một cách khác, hắn có liên quan đến ông Dụng.
- Lạy chúa tôi! Mong rằng hành trình 24 viên kim cương nhà Bruller chấm dứt lúc này. Nếu không, ngài Bruller khó mà nhắm mắt yên nghỉ khi thiện chí của ngài trở thành vũ khí mang lại toàn máu xương, nước mắt. Phong à! Đến đó, tôi phải làm gì?
- Ông là bình phong để tôi về địa điểm thôi. Nhưng cũng có việc cần nhờ ông. Ông sẽ là một du khách muốn viếng thăm thắng cảnh. Ông sẽ có một tài xế và một hướng dẫn viên của trung tâm viễn hành Cao Nguyên Xanh đưa đi tham quan. Và nơi ông đến thăm sau cùng là bí mật.
- Sau đó?
- Nếu chiến dịch thành công, thì đây là cơ hội để ông hoàn thành tâm nguyện của ngài Bruller.
- Có nguy hiểm gì không?
- Các đồng sự của tôi ở Cao Nguyên Xanh đều là những tay tầm cỡ. Họ đang có mặt tại xã Lát, lập vòng đai phong tỏa, chắc rằng họ không để ông gặp nguy hiểm.
- Lạy chúa tôi! Mong mọi việc ổn cả.
- Nhất định ổn. Pierre báo với tôi, ngày mai Elsa tới Việt Nam, và ngay đêm nay, trung tâm khoa học hình sự sẽ làm khám nghiệm di hài ông Dụng. Như vậy, dù mụ Dao có cánh cũng khó mà thoát.
Người tài xế nãy giờ im lặng chợt mở miệng:
- Tại sao lúc nãy chú Kỳ....
- Gọi là K1 chứ Đức.
Đức, đúng là anh điều hành trưởng trung tâm viễn hành. Đức vặn lại, không vừa:
- Gọi K5, đồng chí K2.
Phong cười nhếch nửa miệng:
- Tôi không phải đồng chí, là cùng đi với các chiến sĩ an ninh một chặng đường.
Họ không nói gì nữa. Phong nằm co, ngủ cho tới khi xe đến thành phố. Vào khách sạn Ngàn Thông, chỉ một mình ông Vĩnh xuống xe. Đức cho xe vào nhà để xe. Tại đó, Phong chui ra ngả sau, lên một chiếc Suzuki 250 của người thanh niên chờ sẵn, phóng về bộ chỉ huy chiến dịch, đóng cách xã Lát nửa cây số đường trong văn phòng một ngôi trường cấp một. Ông Minh, đội trưởng đội đặc nhiệm tỉnh thấy Phong, nói ngay:
- Đăm M'Dương! Đã liên lạc với K'Lan và khống chế toàn bộ tầm nhìn quanh xã Lát. Hiện mụ Dao đang ở khách sạn Liên Hiệp và Tử Vân vừa đến trước cậu nửa giờ.
- Cô ta ở đâu?
- Cô ta hóa trang thành người khác, nhuộm tóc, có thẻ phóng viên, vào xã theo giấy chứng nhận, cấp của văn phòng tỉnh với tên... Trần thị Sơn Ca.
Phong giật mình:
- Vậy...
- Cậu yên trí. Có người mình đi theo cô ta. Và cô ta chưa tiếp nhận được hai mục tiêu chính.
- Tên kia là chú Sơn?
- Đúng vậy. Chil Sơn đi vật lý trị liệu chiều mới về. Giờ chắc rằng cô ta sẽ tìm cách ở lại xã đêm nay, chú đang chờ K'Lan. Kìa! Cô ấy ra đến.
K'Lan diện như đi xuống phố làm việc. Thấy Phong, cô sững sờ trong nỗi mừng vui qua đôi tay đưa lên rồi thả xuống bất động, qua cánh mũi phập phồng, và đôi mắt to hoang dại, loáng ướt.
- Đăm M'Dương.
- K'Lan!
Họ ôm và rời nhau tích tắc. K'Lan ngồi xuống ghế, Phong hỏi ngay:
- Em có phát giác gì ở chú Sơn không?
K'Lan lắc đầu, Phong nhăn mày:
- Cố nhớ kỹ không được bỏ qua chi tiết nào dù nhỏ nhất. Này nhé! Một câu chuyện, một thói quen, một kỷ vật...
- Khoan đã! Chú Sơn độ rày khắc tượng, chú nói ông Dụng ngày xưa là một nhà điêu khắc giỏi về tượng, nhưng ông chỉ khắc tượng gỗ khi đang có điều lo nghĩ, chưa giải quyết được, và khi nào ông nghĩ ra, thì bức tượng hoàn thành.
- Tượng gỗ! - Phong cau có - Tại sao tất cả hồ sơ về Trần Dụng không ghi chú ông ta có thói quen này?
- Theo chú Sơn thì mỗi chú ấy biết. Ông Dụng thường đẽo gọt tượng ở phòng truyền tin trong hãng sơn, tượng hoàn thành, ông thường phá vụn, đốt hết.
- Nghĩa là chẳng còn cái nào lưu lại? Vậy điều ấy có nghĩa gì với công việc chúng ta? - Ông Minh bực mình.
K'Lan rụt rè:
- Nhưng ông Dụng có tặng chú Sơn một tượng nhỏ, ngay trước đêm vào chiến dịch Mậu Thân.
Cả ông Minh và Phong nhẩy nhổm, vừa lúc ông Kỳ đến. Ông Minh nói ngay:
- Báo cáo K1, có manh mối.
- Nói đi. - Ông Kỳ không kịp ngồi, đứng tựa bàn, tay gõ nhịp lên thành ghế - Dấu hiệu ông sốt ruột, căng thẳng. Nghe xong, ông ra lệnh ngay:
- Gặp Chil Sơn ngay. Tử Vân có thể gặp Chil Sơn trước ta.
Ông ngồi ngay vào ghế. Người nhân viên điện báo trao máy, ông đọc một loạt chỉ thị ở các tuyến theo dõi. Xong, quay qua Phong và ông Minh nói:
- Mũi nhọn là Tử Vân, mụ Dao chắc chắn không ngờ cô ta đã vào xã Lát. Nào, lên phương án hành động đi.
Mười lăm phút sau. K'Lan quay về. Cô trên chiếc xe đạp thong dong dọc đường làng, ngang nhà ông "dân biểu Hạ viện" thời ngụy là H'Moa. Cô thấy "bà phóng viên" đang cùng cả bộ sậu, nào là hướng dẫn viên, tài xế, đang đi theo hai công an xã vào xã đội. Hay lắm! K'Lan nghĩ bụng, cô đạp nhanh về hướng nhà Chil Sơn.
***
Màn đêm bao phủ xã Lát. Trong bóng đêm, đầy rẫy lời ca rừng núi, tiếng gió rì rào theo lá, tiếng Mang-tác vọng xa xa, tiếng chạy loài thú nhỏ và một âm mưu giữa ba bóng người. Họ đang trong rẫy cà phê ven suối. Bóng nhỏ nhắn nói với bóng có đầu luôn lắc lư:
- Tại sao trùng hợp vậy? Cô nhà báo trúng gió, giờ nằm trong nhà hắn?
- Dạ, thưa bà. Nhưng tôi nghĩ cứ tiến hành không gì trở ngại.
- Bằng cách nào?
- Tôi đã dò xét lâu lắm, vị trí pho tượng nằm ngay bàn không hề xê dịch, chỉ cần con chó câm miệng, ta thò tay qua cửa sổ là lấy được ngay.
- Có chắc pho tượng là đầu mối không?
- Thưa bà, gần ba mươi năm bà giao tôi công việc này, không đầu mối nào dù nhỏ nhất, tôi bỏ qua và mãi tới hôm nay khi nhìn Chil Sơn ngồi khắc tượng, tôi mới nhớ đến một chi tiết bỏ sót, đó là ngay đêm mở màn chiến dịch Mậu Thân. Khi bà chưa đến, ông Dụng đã ngồi trong phòng làm việc, săm soi và chùi pho tượng nhỏ, sau đó đưa cho Chil Sơn. Tôi nhìn qua khe cửa, thấy Chil Sơn bỏ vào túi quần và thờ ơ, nên nghĩ rằng không có gì. Sau đó, tôi vờ đến chơi vài lần, cầm pho tượng lên coi, thấy nó là hai mảnh ráp lại. Chắc chắn trong ruột pho tượng có thứ gì đấy mới gọi bà.
- Thôi được. Hùng sẽ yểm trợ cho chú vào lấy, gặp nhau chỗ hẹn cũ.
Mụ đàn bà biến mất, hai gã đàn ông, một thấp, một cao vạch hàng cà phê xanh um lá, lủi vào làng. Bóng đêm trùm lấy họ.
Bên trong căn nhà sàn, một bóng người nhỏ nhắn, bò nhẹ đến góc nhà có chiếc bàn thô sơ, một lúc sau bò ra, nằm xuống ngủ tiếp tục.
Giữa đêm, có hai bóng người bơi theo dòng suối, vượt ra khỏi địa phận xã Lát đến gian nhà tranh bỏ hoang ngay khúc của ngoặt gặp người đàn bà.
- Chị Vân. Pho tượng biến mất.
Mụ đàn bà thay vì gầm lên, lại cười lạnh lẽo:
- Con quỉ cái, đúng là nuôi ong tay áo. Được, để tao chờ xem - Mụ hất hàm.
- Đi ngủ đi. Mai sẽ vất vả đấy.
Buổi sáng bình yên lại đến với xã Lát. Khi mọi người dân đồng thanh ra rẫy, xuống phố, người nào việc nấy thì cô phóng viên cùng tươi tắn chào từ biệt mấy cán bộ xã ra xe về thành phố.
Ở bộ chỉ huy chiến dịch, không một người chớp mắt, từng mười lăm phút, các điểm theo dõi báo cáo về liên tục. Đến gần bảy giờ sáng, một cuộc họp nữa triển khai với các phương án. Tiếp tục bám, đợi bắt ngay cả người lẫn tang vật. Tăng cường nhân viên bám và theo dõi. Chắc chắn sẽ có đột biến ngay trong đêm nay.
Chín giờ sáng, từ cơ quan chức năng có điện Pierre đánh lên, Elsa đã có mặt tại một cơ sở. Ông Kỳ thở phào thốt lên:
- Chắc chắn kết thúc được chiến dịch khả quan.
Phong không nói gì, ngả ra bàn ngủ thiếp. Mười một giờ trưa, K'Lan ra đến, cô mang theo một cà mèn xôi gà thơm lừng. Mọi người xúm vào, cô vừa ăn vừa báo cáo:
- Chú Sơn nhìn cô ta mà không hề biết là Sơn Ca. Cháu thật phục cô ta. Đối mặt với chú Sơn cứ hồn nhiên vui vẻ, một điều thưa chú, hai điều xưng cháu, cứ như... chưa từng là gì của nhau.
Cô liếc Phong, anh giả tảng. Ăn xôi gà thật say mê. K'Lan lại nói:
- Sáng nay, chú Sơn đi vật lý trị liệu, cô ta...
- Điểm O gọi K1
Mọi người bật dậy đứng quanh ông Kỳ. Ông cầm máy:
- K1 nghe.
- Viện khoa học hình sự vừa cho kết quả kiểm nghiệm hài cốt đồng chí Trần Dụng. Đồng chí ấy bị đầu độc bằng một chất độc hóa học chích thẳng. Chất này gây hiện tượng chết như đột biến tim và chết lập tức, làm xương tử thi có màu xám đen.
Ông Kỳ buông máy. Đèn lại nhá hiệu liên tục. Ông, ông Minh, Phong đều cầm máy:
- L2 báo cáo, đối tượng 2 đến viện nghiên cứu cây trồng.
- A3 báo cáo, đối tượng 1 theo sát đối tượng 2.
- K6 báo cáo, đối tượng 2, đã ba lần đi ngang nhà nhân giống cây cao su.
- L2 báo cáo, tên Hùng đi với một tên đầu lắc lư, tên Hùng đã cải trang thành một tên tóc đỏ, râu ria, bám đối tượng tầm xa.
- Các nhóm thay đổi đối tượng theo dõi, bám sát hai bốn trên hai bốn.
- Rõ. Chấm dứt liên lạc.
Ông Kỳ quay sang ông Minh:
- Lập tức chuyển điện đài và trung tâm về viện nghiên cứu cây trồng. K'Lan! Cháu và Phong về đưa Chil Sơn đến gặp bác. Trên đường đi, nhớ tranh thủ hỏi Chil Sơn về pho tượng gỗ. À, K'Lan! Ở xã có một gã tên Tó, ở xa đến mở quán phải không? Đã gần hai mươi năm, hắn hay lắc lư cái đầu.
- Dạ. - Như không cần nghe, K'Lan xác nhận.
Ông Kỳ lại xác nhận:
- Vĩnh hả? Bạn thấy khỏe chứ? Muốn đến chơi với tôi một ngày không? Được. Tôi cho người đến đón.
Mười phút sau, một chiếc xe mười hai chỗ, rèm phủ kín rời khu trường học, biến mất.
***
Chil Sơn hiện ra ở cửa, trên chiếc xe lăn, sau ông là K'Lan và Phong. Anh nói ngay với ông Kỳ:
- Chắc chắn bản đồ chỉ nơi để 24 viên kim cương nằm trong pho tượng.
Ông Kỳ nhìn Chil Sơn. Chil Sơn chậm rãi nói:
- Đó là pho tượng duy nhất ông Dụng không phá đốt, mà lại trao cho tôi. Ông nói, còn pho tượng là còn nghĩ đến ông, đến đất nước. Ông trao cho tôi trước khi chết chỉ cách một buổi chiều. Vì lời ông nói, tôi đã không rời xa nó suốt mấy mươi năm.
Ông Kỳ rạng rỡ, ôm Chil Sơn:
- Sơn này. Anh chỉ cần thêm tình tiết để xác nhận thôi. Lúc nãy, L2 đã lấy được cuốn phim đặt trong phòng Sơn Ca.
Chil Sơn giật nẩy người. Ông Kỳ lắc đầu nhìn ông nói:
- Sơn à! Chú vẫn chưa tin là sự thật à? Được. Vậy chú coi đi.
Ông Kỳ ra hiệu buông hết rèm. Bật máy, đoạn phim trắng khá dài, sau đó hiện ra một cô gái ngồi ở giường, dùng lưỡi dao nhỏ tách pho tượng gỗ, lấy từ đó ra một tờ giấy đặt trong bao nilon trong suốt. Cô ta cười ngây dại, đọc hàng chữ trong tờ giấy ròi châm lửa đốt. Một đoạn băng trắng và rồi tiếp tục hiện ra hình ảnh cô ta lõa thể trên giường với gã đàn ông gầy nhỏ, có râu. Chil Sơn nhìn sững, vụt kêu lên:
- Lý Tài! Tên bảo vệ hãng sơn của đồng chí Dụng năm đó.
- Đúng vậy. Còn người con gái là ai chú biết không? - Ông Kỳ nói.
- Cô phóng viên. - Chil Sơn buột miệng.
- Cũng là Tử Vân, vợ sắp cưới của giám đốc Cao Nguyên Xanh, cũng là Phi Yến, con Trần Dụng và là Sơn Ca của Chil Sơn.
- Không. - Ông Sơn ôm mặt kêu lên.
Ông Kỳ nhìn Chil Sơn lạnh lùng:
- Chẳng còn bao lâu nữa, chú mày sẽ được mở mắt.
Ông cho vào máy cuộn băng khác. Cuộn băng quay tròn phối cảnh viện nghiên cứu cây trồng. Vẫn cô phóng viên kính che nửa mặt, tóc vàng nâu rực rỡ, môi đỏ chót với điếu thuốc phì phèo. Cô đi quanh mãi ở vườn lai giống cao su. Màn hình chiếu cận cảnh vào phòng thí nghiệm, nơi đó, trên bức tường là tấm chân dung nổi của... Trần Dụng đã phai mờ theo thời gian.
- Là nó. Đúng ở đó. - Cả nhóm la lên.
- Kế tuyệt vời. Phong la to hơn hết.
Đức lắc đầu, chỉ vào ông Vĩnh:
- Nhờ ông Lưu đó. Xem tiếp đi.
Màn hình hiện ra một nhóm các nhà nghiên cứu, áo trắng khoác trên người, đứng quanh căn phòng. Người đầu bạc trắng nói với ông Lưu cũng đứng đó.
- Thưa ông Lưu. Ông chắn hẳn rất thích nghiên cứu về cây cao su, nên mới ủng hộ viện lại tạo giống cao su lớn như vậy. Thay mặt viện và nhà nước chúng tôi xin ngỏ lời cảm ơn ông. Và giới thiệu với ông về một người cùng chí hướng với ông, một người đã chết từ lâu, nhưng luôn sống mãi trong chúng tôi, trong viện. Đó là cố tiến sĩ Trần Dụng. Ông lấy học vị tiến sĩ tại Pháp với đề tài cây cao su trên vùng đất châu Á. - Đông Nam Á, năm 1966. Ông đã tự hiến tài sản cá nhân để mở phân viện lai tạo nhân giống cây cao su. Ông là người không tham danh lợi và đối với diện có công lao rất lớn. Ông ra đi không để lại gì cho chúng tôi tưởng nhớ, ngoài một bức chân dung đang ở trước mặt ông.
Báo cáo nội dung xấu

