Thẻ đọc tâm - Chương 05 - part 05 - 06 - 07

5 - Không có Thẻ đọc suy nghĩ, tình yêu vẫn khiến
con người ta thấy thật thất vọng


Hôm đó, sau khi hai người xong việc, Quách Liên
Hoa nói với Trâu Bác: “Sau này chúng ta có nên gặp nhau không? Nếu bạn gái của
anh biết được thì sẽ không tốt cho anh”.

Câu này là sự ứng đối cần thiết sau lần đầu tiên
phát sinh quan hệ “tay ba”.

Các cô gái đều không biết đến sự ác độc và nham
hiểm trong đó.

Các chàng trai thì mãi không biết rằng những câu
nói: “Sau này chúng ta có nên gặp nhau không? Nếu bạn gái của anh biết được thì
sẽ không tốt cho anh” là trong lòng cô ta hận đến mức chua xót, hận vì không
thể giết chết người phụ nữ cùng hưởng thụ người đàn ông đó với mình.

Nhưng tám chữ “quan tâm, độ lượng, tâm tình, đau
khổ” mới là sự cảm nhận thực sự khi Trâu Bác nghe câu nói này.

“Anh sẽ cho em một lời hứa”, Trâu Bác mặc xong
quần áo và nói.

Trâu Bác và Bạch Tiêu khi bắt đầu không theo con
đường này. Bạch Tiêu giống như tên của cô, như một tờ giấy trắng, không thể
viết lên trên đó những chữ về tình dục. Bởi thế, Bạch Tiêu càng không biết sức
mạnh cụ thể của hai chữ này trong tình cảm. Nghe nói, nếu người con trai không
phát sinh quan hệ với người con gái thì mãi mãi không biết được tình yêu của
người con gái ấy.

Trâu Bác cũng không ngoại lệ.

Anh cảm thấy biểu hiện của Quách Liên Hoa rất
tốt, còn biết cô ấy vẫn còn trinh, nhưng điều anh không biết là khoa học bây
giờ rất phát triển. Nói khoa học lấy con người làm nền tảng, nghĩa là khoa học
giúp bạn trở về người phụ nữ với trạng thái nguyên bản nhất, mỗi lần phẫu thuật
là có thể giúp cô gái lấy lại được “trinh tiết” của mình.

Nói chung thì Trâu Bác quá thật thà, Bạch Tiêu
cũng quá chân thật. Họ chất phác giống như lứa tuổi mười tám. Vì thế độ tuổi
mười tám của Quách Liên Hoa rõ ràng là tràn ngập những mưu toan mà ta không thể
lường trước được.

Môi trường như nhau, tuổi tác ngang nhau thế mà
sự khác biệt giữa người với người lại vô cùng lớn. Có lẽ, lúc này, bên bạn nên
có những người cũng tuổi khác xa bạn mà bạn không thể tưởng tượng nổi. Bạn
không biết rõ họ, nhưng họ thực sự đang tồn tại.

Chúng ta bó chặt trái tim mình để cầu mong có
được sự bình yên, đẹp đẽ, nhỏ bé từ thế giới của chúng ta. Vì chúng ta sợ hãi,
chán ghét thế giới với muôn vàn phức tạp và vô cùng xấu xí ấy.

Rất nhanh sau đó, Bạch Tiêu và Trâu Bác đã chia
tay.

Trâu Bác là một chàng trai thật thà, chia tay
Bạch Tiêu, anh cũng không giở mánh khóe nào mà nói thẳng với cô rằng anh đã làm
một việc có lỗi.

May mà anh không sử sụng phương pháp chia tay
dùng tin nhắn để diễn giải về sự thiếu dũng khí và không có đạo đức của mình.

Anh còn có dũng khí để đứng trước mặt Bạch Tiêu.
Nói một câu: “Chúng ra chia tay đi, sau này sẽ không liên lạc nữa”.

“Vì sao?”

“Vì anh đã có người khác.” Trâu Bác nói xong,
không dám nhìn Bạch Tiêu nữa.

Bạch Tiêu ngẩng đầu nhìn Trâu Bác, nước mắt lặng
lẽ tuân rơi. Cô không nói câu nào, chỉ âm thầm bước đi như thế.

Trâu Bác không nhìn thấy Bạch Tiêu rơi lệ. Anh
nghĩ: Có lẽ cô ấy không buồn, cô ấy nhìn mọi thứ luôn bằng con mắt nhạt nhẽo,
tình cảm cũng không nồng nhiệt, buồn vui cũng sớm qua.

Bạch Tiêu sao có thể không đau buồn chứ? Tuy
tình yêu của cô không kinh thiên động địa, tình yêu của cô đối với Trâu Bác là
nhạt nhẽo, trong sáng, có một chút mù quáng nhưng lại chân thành.

Bạch Tiêu không cầm được nước mắt, giả bộ mỉm
cười rồi quay người bước đi.

Cô không hề dùng Thẻ đọc suy nghĩ đối với Trâu
Bác bởi sợ thất vọng, nhưng chàng trai này vẫn khiến cô thất vọng.

Hóa ra, bất luận là có nhìn rõ suy nghĩ của đối
phương hay không thì rốt cuộc tình yêu vẫn khiến người ta thất vọng.

 


6 - Tất cả hạnh phúc đều là giả tạo


Cuộc sống của Quách Liên Hoa bắt đầu sang trang
mới.

Trước khi Trâu Bác, cuộc sống hàng ngày của cô
chủ yếu là: Phải tiết kiệm như thế nào thì mới có thể sống qua ngày hôm nay.

Một điều khá phù hợp với điều đó là, trước đây
ngày nào Quách Liên Hoa cũng vắt óc suy nghĩ xem làm thế nào để quyến rũ Trâu
Bác, bây giờ điều mà cô lao tâm khổ tứ là làm thế nào để những cô gái khác
không quyến rũ Trâu Bác.

Bình tĩnh mà luận giải thì Trâu Bác thật sự
không phải là chàng trai có suy nghĩ chín chắn.

Nhưng anh ta rất có vận may, không hiểu sao mà
danh lợi song toàn, còn bỗng dưng phát tài đến mức không biết nó từ đâu mà đến.

Một người bạn trai như thế, vừa có tiền, lại
không vướng mắc quá nhiều vào chuyện tình ái, vừa có thể lực cường tráng, là
một điều khá nguy hiểm.

Quách Liên Hoa đương nhiên hiểu đạo lý này. Cô
hận vì một ngày không thể nhìn thấy Trâu Bác cả hai mươi tư tiếng, viết lên
người Trâu Bác dòng chữ lớn, sáng lấp lánh: Đây là người yêu của Quách Liên
Hoa, tất cả các cô gái đều phải tự giác đảm bảo cự ly một trăm mét, ai vi phạm
sẽ bị giết không tha.

Bước đầu tiên, Quách Liên Hoa bảo vệ tình yêu,
là cùng Trâu Bác thuê một căn phòng để sống chung.

Như thế, một là có thể tăng thêm thời gian bên
nhau, giữ chặt Trâu Bác.

Hai là, có thể cắt đứt những mối quan hệ của
Trâu Bác với những cô gái khác.

Ba là, có thể tăng cường vun đắp tình yêu một
cách nhanh chóng.

Quách Liên Hoa than phiền với Trâu Bác một cách
dịu dàng: “Cơm ở nhà ăn khó ăn lắm, ở hành lang còn có chuột chạy qua, dọa chết
người ta mất, trong ký túc rất ồn, ngay cả điều hòa cũng không có”.

Sau mấy lần oán trách như thế, Trâu Bác liền chủ
động đề xuất: “Hay là đi ra ngoài ở nhé, môi trường sẽ khá hơn một chút, hơn
nữa hai chúng ta ở chung cũng tiện hơn”.

“Sao anh lại suy nghĩ nhiều thế? Ở bên ngoài, anh
không thể gần gũi bạn bè nhiều được”, Quách Liên Hoa hờn dỗi lắc lắc cánh tay
của Trâu Bác, trách anh nói thế mà không biết ngại. Cô không hề cảm thấy giả bộ
ngây thơ như thế có gì đáng xấu hổ cả. Chuyện giả vờ ngây thơ giống như phèn
chua bị vứt vào trong nước bẩn, lâu ngày sẽ quên mất hình dáng vẩn đục ban đầu
của mình.

Khi giả bộ trở thành một thói quen, cô không cảm
thấy hành động đó của mình là đang diễn kịch. Đời người đâu đâu cũng có sân
khấu, thế giới rộng lớn đều là bối cảnh.

Ngày hôm sau, Trâu Bác đưa Quách Liên Hoa đến
một nhà trọ mới, đầy đủ tiện nghi, nền nhà sáng láng, cửa sổ sạch sẽ, trên bậu
cửa có chậu mã đề tươi tốt, gió thổi hiu hiu, trong căn phòng toàn là dư vị của
niềm vui.

Quách Liên Hoa nhớ đến căn phòng của mẹ con cô,
ngày mưa thì dột, ẩm thấp, ngày nắng thì bụi bặm, mãi mãi không nhìn thấy ánh
sáng.

Sau đó, bỗng nhiên cô bật khóc.

Trâu Bác kéo cô lại, nói: “Anh sẽ đối xử với em
thật tốt”.

“Cảm ơn anh.”

Giây phút đó, họ đều nói thật lòng.

Nhưng hạnh phúc vốn là sự giả tạo trong phút
chốc. Có một cơn sóng lớn đang chờ đón họ.

Vì cuốn sách cuộc đời này, bạn ngỡ là sẽ có một
kết cục, nhưng thực ra mỗi cảnh ngộ là một chương độc lập, kết cục sẽ xuất hiện
bất cứ lúc nào.

Tuần thứ hai sống chung, Trâu Bác lại trở thành
một nhân vật trong tin tức thành phố - anh ta bị cảnh sát bắt.

Vì hai tháng trước, trong thẻ ngân hàng có hai
nghìn tệ của Trâu Bác bỗng nhiên trở thành hai mươi triệu tệ.

Câu chuyện thần kỳ như thế không phải do của
người ngoài hành tinh tạo nên, mà là một sai sót của hệ thống ngân hàng.

Trâu Bắc không khách khí, gần như không có biểu
hiện gì, dửng dưng coi hai mươi triệu tệ đó là của mình.

Trước sự cám dỗ của đồng tiền, lý trí của nhiều
người sẽ tự động tan vỡ.

Bởi thế, anh bỗng dưng giàu có, mua chiếc BMW,
thay đổi từ đầu đến chân, tiện thể cũng thay luôn bạn gái.

Lần đầy tiên Trâu Bác cảm nhận được ma lực của
đồng tiền, hai tháng này anh cảm giác mình vô cùng cao quý, anh đều nhìn những
người bạn học bằng ánh mắt của nhân vật tiếng tăm nhìn xuống chúng sinh.

Sức mạnh của đồng tiền, sự tôn trọng của người
khác, sự ái mộ của các cô gái, tất cả bỗng đổ ập xuống Trâu Bác.Anh đã vô cùng
hạnh phúc.

Nhưng trong lòng anh cũng cảm thấy vô cùng trống
rỗng. Trâu Bác không nói cho bất kỳ ai về nguồn gốc của khoản tiền khổng lồ đó.

Hai tháng nay, anh đã kinh ngạc, vui sướng và sợ
hãi biết chừng nào. Anh vô cùng kinh ngạc với số tiền dễ dàng “có được” bao
nhiêu thì cũng sợ dễ dàng “mất đi” bấy nhiêu.

Trâu Bác nằm mơ thấy mình bị cảnh sát bắt, mơ
thấy tiền biến thành đống giấy vụn nhấn chìm anh, mơ thấy những ánh mắt ngưỡng
mộ đều trở thành ánh sáng như ngọn đuốc xông thẳng vào anh…

Thực ra, từ khi sau một đêm trở nên giàu có,
không ngày nào Trâu Bác ngủ yên giấc. Quầng mắt thâm đen là kết quả, là cái giá
phải trả của việc mất ngủ triền miên.

Nhưng những gì cần đến cuối cùng cũng đến.

Hôm đó, Trâu Bác vẫn lên lớp, sau một đêm bỗng
trở thành người giàu có nhưng anh vẫn không quên việc phải đến trường, thật
đáng quý.

Sau khi cảnh sát ập vào phòng học, mọi ánh nhìn
đều hướng về phía anh.

Lúc đó, Trâu Bác giống như một chú chó bị giết
mổ giữa chợ, trong ánh mắt có sự tuyệt vọng.

Tuyệt vọng đến tận cùng đáy lòng là một loại yên
tĩnh và trong suốt như kính trên mặt hồ. Giống như âm lớn tiếng ít, hình như
lớn là lại vô hình. Vạn vật trên thế gian đều như thế.

Sầm tối hôm Trâu Bắc bị cảnh sát bắt đi, Quách
Liên Hoa lái chiếc Mini Cooper về tổ ấm của cô và Trâu Bác, nhưng đức lang quân
lại không về nhà.

Quách Liên Hoa lập tức rơi vào trạng thái cảnh
giác – anh hẹn hò với cô gái khác sao? Lại qua lại với Bạch Tiêu sao?

Một người phụ nữ cướp chồng hoặc người yêu của
người khác sẽ luôn thấy những người phụ nữ trên khắp thế giới đều có thể cướp
người đàn ông đó bất cứ lúc nào. Đây là thuộc tính quyết định mảnh đất sinh
trưởng của những mối tình tay ba. Những người phụ nữ ấy luôn luôn thiếu niềm
tin vững chắc vào người đàn ông đó.

Những điều mà Quách Liên Hoa nghĩ đều là có thể
Trâu Bác đã phát sinh chuyện gì đó bất ngờ với những cô gái khác nhưng cô lại
không ngờ đến những tình huống ngoài ý muốn.

Trong mắt Quách Liên Hoa, Trâu Bác chính là một
chàng trai không có sinh mệnh, anh ta chỉ là một vật báu, giống như một bàn tay
biến đá thành vàng, là cây bút thần Mã Lương hoặc là Thần đèn Aladin, có thể
thực hiện mọi ước nguyện của cô.

Quách Liên Hoa ngĩ nên chất vất Trâu Bác ra sao,
phải làm thế nào để vừa gợi ra trách nhiệm của Trâu Bác vừa không khiến anh quá
phản cảm.

Những người như thế đều dày dạn kinh nghiệm, nói
đi nói lại thì họ luôn khiến những cô gái chưa từng trải tình trường phải ngẩn
ngơ.

Quách Liên Hoa nghĩ: Rốt cuộc là nên hỏi anh ấy
đã đi đâu, làm gì, hay là hỏi bóng gió xem anh ấy đang bận việc gì. Chọn lọc từ
ngữ như thế nào, ngữ khí ra làm sao?

Nghe nói, người giàu có, tính tình ngày càng gàn
dở. Hôm trước Trâu Bác còn ném vỡ một chiếc bát vì món rau mà Quách Liên Hoa
nấu bị cho quá nhiều muối.

Quách Liên Hoa cẩn thận vạch kế hoạch hồi lâu,
chọn lựa những lời nói hay rồi mới gọi cho Trâu Bác nhưng không liên lạc được.

Gọi thêm cuộc nữa, cuối cùng mới biết một tin
đáng sợ: Trâu Bác bị bắt đến Sở Cảnh sát rồi.

Trong Sở Cảnh sát, Quách Liên Hoa đã nhìn thấy
Trâu Bác. Chỉ một buổi chiều mà Trâu Bác như đã già đi đến chục tuổi, anh tiều
tụy nhưng cũng rất bình tĩnh, đối mặt với Quách Liên Hoa, Trâu Bác xua xua tay,
biểu thị cô hãy đi đi.

Anh cũng không muốn cô nói nhiều.

Trong lòng mọi người đều biết, tình yêu của mình
thực sự có hình dáng như thế nào.

Chỉ là, tình yêu là một thứ khiến người ta không
dám nhìn rõ chân tướng nhất.

 


7 - Muốn trong sạch mà chưa từng trong sạch


Quách Liên Hoa thở gấp, buồn bực sầu não, thẫn
thờ đi về nhà.

Cô cảm thấy số phận đối với mình quá không công
bằng. Thế nào cũng không ban cho cô dù chỉ một chút hạnh phúc.

Cô tưởng rằng, bắt đầu với Trâu Bác sẽ là một
bước ngoặt trong cuộc đời.

Ai ngờ, đó chỉ là ảo mộng.

Quách Liên Hoa lọc tất cả những thứ đáng giá,
điện thoại di động, máy ảnh, laptop, trang sức quý giá, còn có cả số lượng lớn
trang sức bằng vàng, cho tất cả vào một chiếc túi nhãn hiệu nổi tiếng to đùng
rồi chạy ra khỏi căn nhà trọ xa hoa.

Cô có cảm giác rằng, cảnh sát sẽ truy cứu sự
thất lạc của tài khoản ấy, đến khi đó, nhất đinh sẽ thu hồi toàn bộ những thứ
quý giá mà Trâu Bác đã mua.

Quách Liên Hoa tính toán rất kỹ. Cô phải thôi
học, đi đến một thành phố khác. Dù sao thì học xong đại học, rồi lại xô bồ như
họ hàng nhà kiến, có khi mười năm còn chẳng kiếm nổi hai mươi vạn tệ. Chỉ tính
riêng những trang sức vàng trong túi cô cũng trị giá tới mấy chục vạn tệ. Những
thứ này đều do cô tính toán trước, mỗi lần Trâu Bác đưa cô đi mua đồ, cô đều
chỉ chọn vàng. Có thể gọi đó là những thứ bảo toàn giá trị.

Haizzz! Đời người chỉ là một quá trình hư cấu
không ngừng lên xuống, đâu có thứ gì thật sự bảo toàn giá trị?

Quách Liên Hoa mang theo chiếc túi đựng đồ lao
nhanh trên đường, cô đi đặt vé máy bay.

Cô muốn đi Hạ Môn, nghe nói nơi đó rất đẹp, có
gió mát biển xanh, trời và biển cùng một màu xanh thẳm.

Khi mua vé, Quách Liên Hoa bỗng nghe tiếng xe
cảnh sát ở phía con đường đối diện. Cô sợ đến nỗi vé máy bay cũng không kịp
mua, lập tức quay người đi ra khỏi quầy bán, Quách Liên Hoa quyết định lập tức
gọi taxi ra sân bay, ngồi trên chuyến bay sớm nhất và có thể đi bất kỳ đâu.

Trong tích tắc khi Quách Liên Hoa xông ra khỏi
quầy bán vé, một chiếc xe gắn máy chạy như tên bắn đã đâm vào cô.

Vàng trong túi rơi tung tóe.

Sau khi cơ thể Quách Liên Hoa bay lên không
trung như đường parabol nhỏ, cô bị rơi trên nền đất với đầy vàng lấp lánh. Màu
lấp lánh của vàng, màu đỏ của máu, trộn vào nhau sáng loáng và ướt đẫm, kỳ lạ
đến nỗi không hề chân thực.

Quách Liên Hoa đã chết như thế.

Xe cảnh sát không dừng lại, tiếp tục hú trên
đường, càng lúc càng xa. Nó không hề biết rằng tiếng hú của mình lại vô ý dọa
chết một cô gái.

Không ai đến bắt Quách Liên Hoa, mà do cô tự bắt
mình.

Muốn trong sạch mà chưa từng trong sạch.

Nghe nói giây phút cuối cùng khi chết, người ta
sẽ nhìn thấy cả cuộc đời mình.

Trước khi nhắm mắt, Quách Liên Hoa đã nhìn thấy
mẹ mình, đứng dưới gốc cây, hai má ửng đỏ và ngân ngấn nước mắt.

Khi cảnh sát điều tra cái chết của Quách Liên
Hoa, họ đã tìm đến Bạch Tiêu. Vì họ điều tra đến bạn gái cũ của bạn trai Quách
Liên Hoa. Trong di động, Quách Liên Hoa vẫn còn lưu số của Bạch Tiêu với dòng
chữ: Tiện nhân. Điều này khiến cảnh sát chú ý nên mới đến điều tra Bạch Tiêu.

Lần đầu tiên ở khoảng cách rất gần, Bạch Tiêu đã
nhìn thấy cô gái đã cướp bạn trai mình trong một không gian yên bình.

Quách Liên Hoa có khuôn mặt đẹp như tranh vẽ. Có
điều, khắp khuôn mặt cô đều mang theo nét gì đó ảm đạm, không có sinh khí.

Bạch Tiêu không biết rốt cuộc cô đã xảy ra
chuyện gì. Cô không biết Thẻ đọc suy nghĩ có thể đọc được suy nghĩ của người đã
chết không.

Khi Bạch tiêu viết tên của Quách Liên Hoa lên
Thẻ đọc suy nghĩ và ấn nút khởi động, trước ngực của Quách Liên Hoa hiện rõ câu
chuyện của cả cuộc đời cô.

Hóa ra người chết rồi vẫn có trái tim biết nói.

Bạch Tiêu rơi lệ, cô gọi điện cho Trâu Bắc.

Muốn trở thành người bạn gái cũ mẫu mực, thì nên
coi việc không liên lạc nữa sau khi chia tay là một kỷ luật của tình yêu.

Bạch Tiêu không liên lạc được với Trâu Bác. Đến
bây giờ cô vẫn không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà khiến mình phải đứng
bên thi thể của người trong mối tình tay ba đầy mưu mô này - Quách Liên Hoa.
Thế Trâu Bác đi đâu?

Cô có cảm giác cuộc đời như giấc mộng.

Ngày hôm sau, Bạch Tiêu đến trường học thì biết
được chuyện của Trâu Bác.

Bây giờ tốc độ truyền tin nhanh chóng, nếu bạn
không biết bạn trai cũ của mình xảy ra chuyện gì thì nhất định là anh ta đang
cố ý trốn tránh.

Biết được tin tức của Trâu Bác, Bạch Tiêu vừa
kinh ngạc vừa thất vọng.

Cô không dám dùng Thẻ đọc suy nghĩ đối với Trâu
Bác để xem rốt cuộc anh ta muốn gì.

Hai tháng trước, cũng trong buổi trưa hôm Bạch
Tiêu âm thầm giết bé gái bị bỏng nặng, sau khi Trâu Bác rút tiền thì thần sắc
khá lạ. Rõ ràng là xảy ra chuyện gì đó nghiêm trọng. Nhưng Bạch Tiêu lúc đó
không sử dụng Thẻ đọc suy nghĩ. Cô chỉ muốn giữ gìn tình yêu bởi những điều cô
đọc được nhờ tấm thẻ đều là tình yêu giả dối.

Người mù quáng vì tình yêu thì càng dễ phạm phải
những sai lầm to lớn.

Bạch Tiêu nghĩ đến tất cả những điều đó, bật
khóc thất thanh. Tấm Thẻ đọc suy nghĩ còn lại đó vẫn sáng như cũ, một ánh sáng
thần bí, Bạch Tiêu trong lòng lại cảm thấy một nỗi sợ hãi không tên. Cô cảm
thấy từ trước tới giờ mình không dùng Thẻ đọc suy nghĩ để làm một việc tốt nào,
duy chỉ có lần này đối với Trâu Bác, nếu như cô dùng Thẻ đọc suy nghĩ thì có
thể sẽ cứu được tình yêu của hai người nhưng cô không đủ dũng khí.

Nếu khoảnh khắc ấy, Bạch Tiêu biết chân tướng sự
việc, nếu biết số tiền đó là do hệ thống ngân hàng gặp trục trặc đã chuyển nhầm
vào thẻ ATM của Trâu Bác, cô nhất định sẽ khuyên anh trả lại và chủ động báo
cảnh sát.

Trong lòng Bạch Tiêu, cô không bao giờ cho rằng
mình sẽ vui vẻ là được chiếm hữu, còn có người, cội nguồn vui vẻ của họ chính
là sự yên lòng.

Quách Liên Hoa thuộc típ người trước, còn Bạch
Tiêu thuộc típ người sau.

Sự phiền não đã xâm chiếm hết tâm trạng của Bạch
Tiêu, cô cảm thấy mình đã làm một chuyện rất xấu xa, cô nên làm gì đó để bù đắp
cho sai lầm to lớn này.

Bạch Tiêu tìm đến luật sư của Trâu Bác.

Luật sư lắc đầu một cách khó khăn, nói giọng vừa
buồn cho người không may vừa bực tức vì mình không thể biện luận giúp cậu ta
được: “Món hời do sai sót của ngân hàng mà cũng dám chiếm dụng sao? Sao lại làm
trò cười ấy, thật sự là cậu ấy suy nghĩ quá nông cạn, chí ít cũng bị ngồi tù,
nói không chừng còn bị tử hình nữa ấy. Hai mươi triệu tệ, số tiền đó quá lớn”.

Thật sự, hai mươi triệu tệ là số tiền quá lớn,
tình hình vô cùng tồi tệ. Nếu tham ô, nhận hối lộ thì dù cho đầu của những
người đó không rơi thì cũng đủ để khiến họ phải sống trong cảnh tù đày!

Thế giới có khi thật sự là sự pha trộn có logic,
luôn luôn thách thức trí tuệ và sự kiềm chế của chúng ta.

May mà có mạng lưới liên lạc nên chúng ta mới
phát hiện: Người không biết kiềm chế có rất nhiều.

Vốn Trâu Bác bị kết án ngồi tù năm mươi năm.

Năm mươi năm! Bạn không nhìn nhầm.

Dưới sự bức xúc của các trang mạng xã hội và tác
dụng to lớn của dư luận, cuối cùng Trâu Bác bị kết án năm năm tù giam. Không bị
tử hình, anh đã thấy rất may mắn này.

Đối với bản án này, Trâu Bác và những người khác
đều cảm thấy mãn nguyện. Họ đều biểu thị sẽ không chiếm đoạt của cải của người
khác nữa, đặc biệt là không chiếm những món hời trong nghề nghiệp. Nếu không sẽ
phải chịu những hình phạt nghiêm khắc.

Nhìn Trâu Bác đứng ở tòa án với đôi mắt thẫn
thờ, nước mắt lã chã rơi, Bạch Tiêu nhớ đến anh của nửa năm về trước, hành động
vĩ đại tay không bắt cướp, mà cảm giác mông lung.

Nửa năm sau, người anh hùng ấy lại bị tù đày.

Tính chất sân khấu của đời người là sự lựa chọn
ở khoảnh khắc này mà bạn mãi mãi không biết rằng thời gian sau nó sẽ biến hóa
ra sao.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3