Vài lần hồn mộng - Chương 61 - 62
Chương
61
Tầm Thường Cung.
“Thương Tiêu đã đi Thanh Khâu.” Bàn tay đang nắm
lấy ghế của Quý Tử Hiên gõ nhẹ hai cái, “Xem ra hắn đã biết người giật dây là
ai.”
Thái Phùng nói: “Nếu là yêu tộc cùng bên kia đấu
nhau, chúng ta sẽ khoanh tay đứng nhìn hay là”
“Ma khí là nhất định phải trừ.” Quý Tử Hiên
nói, “Lực lượng của yêu tộc cũng nhất định phải suy yếu.”
“Ý của cung chủ là?”
“Án binh bất động. Bí mật trấn áp ma khí trước.
Thiên hạ này tranh qua tranh lại, cuối cùng quyết không thể rơi vào tay người
khác.”
“Vâng”
Sau khi Thái Phùng lui ra, Quý Tử Hiên hơi lộ
vẻ mỏi mệt vuốt vuốt trán. Bỗng nghe xa xa có tiếng bước chân rất nhỏ mà nhanh
chạy tới, độ cong trên khóe môi hơi hơi giương lên, vẻ mệt mỏi bị quét sạch.
“Hiên Hiên!” Ngoài cửa vang lên tiếng của Tầm
Tầm Quý Tử Hiên còn chưa mở miệng, thân ảnh nhỏ nhắn kia đã một đầu chui vào
trong lồng ngực hắn, nước mắt nước mũi toàn bộ chà hết lên người hắn, lặp đi lặp
lại chỉ một câu: “Ngươi cứu phụ thân, cứu phụ thân.”
Phụ thân hắn?
Quý Tử Hiên có chút dở khóc dở cười, kéo tay hắn
nói: “Vì sao hoang mang như vậy?”
Tầm Tầm nghẹn ngào: “Phụ thân, đột nhiên đột
nhiên ngất xỉu, không còn hô hấp, sắc mặt rất trắng Hiên Hiên, cứu phụ thân!”
“Phụ thân” hắn xuất hiện trong Tầm Thường
Cung? Quý Tử Hiên có chút giật mình, mơ hồ cũng cảm giác được không đúng, lập tức
liền không hỏi gì nữa, tùy ý Tầm Tầm lôi tay hắn đi hướng ngoài điện.
Tầm Tầm dẫn hắn đi vào phòng Mạc Mặc, nhưng
sau khi vào lại không nhận thấy nửa điểm sinh khí. Hắn không khỏi nhíu mày: “Mạc
Mặc?”
“Phụ thân!” Tầm Tầm kinh hãi thét lên một tiếng
rồi xông qua. Quý Tử Hiên ở phía sau hắn hung hăng nhíu mày, hắn là một người
có suy nghĩ vô cùng nhanh nhẹn, lúc này chỉ suy nghĩ thêm chút thì đã biết “phụ
thân” trong miệng Tầm Tầm từ đầu tới cuối đều là Mạc Mặc. Nhưng lúc này hắn buộc
không thể nghĩ gì khác. Đi theo hơi thở của Mạc Tầm, hắn đưa tay chạm vào hai
má lạnh băng. Đầu ngón tay chậm rãi di động xuống dưới mũi nàng, không cảm giác
được nửa điểm hô hấp.
Suy nghĩ của Quý Tử Hiên trở nên trống rỗng
trong chớp mắt, trong tim chợt xông lên một cỗ khủng hoảng không tên. Đã lâu
chưa có qua cỗ cảm xúc như vậy, làm hắn có chút vô thố. Sửng sốt ngây ngốc sau
một lúc lâu, mới dưới tiếng la thét của Mạc Tầm, nghĩ nàng có thể còn được cứu.
Lập tức chuyển tay ghìm trên lồng ngực nàng. Nội
lực mạnh mẽ dồn trong lồng ngực nàng. Một lát sau, lồng ngực dưới thân bỗng
giãn ra. Hắn nghe được một loạt các tiếng ho liên tiếp cơ hồ ngay cả phổi cũng
ho ra. Còn có tiếng khóc la “phụ thân” của Tầm Tầm.
Quý Tử Hiên thở dài.
Không tồi
Đợi sau khi tiếng ho của Mạc Mặc từ từ giảm
đi, hô hấp của nàng trở nên suy yếu. Nghiễm nhiên là bộ dạng của một người sắp
chết.
“Quý Tử Hiên.” Mạc Mặc nói, “Lần trước ngươi
nói ngươi thích ta, là thật sao?”
Không nghĩ tới nàng lúc này lại hỏi câu hỏi
như vậy, Quý Tử Hiên ngẩn người, theo bản năng mỉm cười: “Không phải giả.”
“Vậy người chết, ngươi có dám nhận không?”
Quý Tử Hiên hung hăng nhíu mày, từ nội tâm vô
cùng chán ghét câu hỏi này, một lát sau, hắn tìm về được bản tính bình tĩnh khắc
chế của mình, nói: “Nàng thường hay như vậy?” Hắn biết thân thể nàng yếu đi rất
nhiều so với trước kia, nhưng chưa từng nghĩ sẽ suy yếu thành như vậy.
Chưa từng nghĩ, Mạc Mặc luôn tùy ý phô trương
sẽ chết.
Chữ này tựa hồ cùng nàng khi sống sờ sờ căn bản
là không có quan hệ gì.
Nhưng bây giờ lại rõ ràng kéo lên mối quan hệ.
“Người chết ngươi có dám nhận không?” Mạc Mặc
cố chấp hỏi lại câu hỏi của mình.
Tầm Tầm không biết bọn họ đang nói cái gì,
nhưng cũng biết được lúc này mình không nên lên tiếng, hắn mở to đôi mắt nhìn
qua nhìn lại hai người, vẻ mặt rất là đáng thương.
Không khí yên lặng trong chốc lát.
“Dám.”
Một chữ vang vang hữu lực như vậy. Mạc Mặc kéo
khóe miệng muốn cười to ra tiếng, thế nhưng lại dẫn lên cơn chấn động mãnh liệt
trong lồng ngực, nàng lại ho kịch liệt một trận. Nàng gắt gao túm lấy tay của
Quý Tử Hiên, sau khi dừng lại trận ho khan, nàng nhìn thẳng vào Quý Tử Hiên
nói: “Thế nhưng ta lại không dám gả.”
“Ta muốn sống chung với ngươi. Chỉ có sống mới
có thể nói chuyện với ngươi, cùng ngươi làm tình, giúp ngươi sinh con. Mới có
thể đuổi đi những oanh oanh yến yến bên cạnh ngươi, đánh ngươi, mắng ngươi. Mới
có thể chặn ngang ngươi mỗi khi ngươi muốn đối phó Nhan Nhược Nhất, để ngươi
vĩnh viễn cũng không thể thành công.”
Những lời nói ác liệt xuất ra từ miệng Mạc Mặc,
nghe vào tai Quý Tử Hiên lại giống như là bản trường ca thanh phong (gió mát).
“Ta muốn sống, cho nên ngươi thả ta đi đi.”
“Được.” Không hỏi nguyên nhân, không hỏi thời
gian, cuộc đời Quý Tử Hiên lần đầu tiên tin tưởng một người vô điều kiện.
“Chờ ta.” Mạc Mặc buông tay hắn ra, “Chăm sóc
hàng hại cha cho tốt. Nhưng không được để hắn học thành như ngươi.”
Khi Nhược Nhất tỉnh lại, bốn phía đều là ánh nến
chói lọi. Nhưng rõ ràng đã đốt nhiều nến như vậy, nơi này vẫn mờ mịt không chịu
nổi như trước.
Nơi đây như là phía trong của một huyệt động,
nhưng so với huyệt động bình thường thì nó rộng rãi hơn nhiều. Nơi Nhược Nhất đứng
là ở giữa huyệt động, trước sau đều có đường.
Nàng ngẩng đầu nhìn lớp đất dày trên đỉnh đầu,
không biết mình vào bằng cách nào. Nhớ tới bàn tay sống sờ sờ vươn ra từ bên
trong mặt đất. Nhược Nhất chỉ cảm thấy lạnh sống lưng, nhất thời cũng không dám
đứng bất động tại chỗ.
Nàng ôm lấy hai tay, tùy ý chọn một phương hướng,
chạy chậm một đường về trước. Dù sao cũng không còn cách nào khác, vậy đành
buông tay cược một ván vậy!
Huyệt động càng đi vào trong càng mờ mịt hơn,
cuối cùng ngay cả ánh nến cũng không còn. Thanh âm của dòng chảy dần dần rõ
ràng bên tai.
Nhược Nhất không chịu được sự nhút nhát trong
lòng. Xoay người muốn đi trở về, thế nhưng trí tò mò quá mãnh liệt đã thúc đẩy
nàng không ngừng đi từng bước một về trước.
Nàng ổn định tinh thần, trong tay ngưng tụ một
đoàn kim quang, dùng để chiếu sáng. Tuy là một chút ánh sáng nhàn nhạt, nhưng
dù sao cũng giúp trái tim nàng được an ủi phần nào. Nhược Nhất của bây giờ biết
rất rõ ràng, dưới tình cảnh như vậy, sẽ không có ai tới giúp nàng. Không có
Huân Trì, không có Mạc Mặc, càng không có Thương Tiêu. Chỉ có thể dựa vào chính
nàng để cho mình được sống sót.
Càng đi về trước, tiếng vang của dòng chảy
càng rõ. Tựa hồ có một con sông đang chảy qua ở phía trước.
Nhược Nhất bất giác nhớ tới những giấc mộng Hồng
Liên hướng nàng cầu cứu, tựa hồ chính là như vậy, ở trong một mảnh tối đen, một
lần lại một lần vô vọng lại không thể từ bỏ mà cầu nàng cứu hắn.
Sơn động phía trước xuất hiện một ngã rẽ. Nơi
ngã rẽ ẩn ẩn có ánh sáng hiện lên. Nhược Nhất kinh hỉ. Vội chạy xông qua. Nhưng
mà cảnh tượng trước mắt lại khiến toàn thân nàng mềm nhũn, lập tức quỳ ngồi (giống
người Nhật) trên mặt đất.
Đầu người, tất cả đều là đầu người.
Máu tươi đầm đìa phía trên mái vòm. Dòng máu
chảy ra từ trong các vết cắt chỉnh tề trên cổ các nàng, tí tách tí tách, hội tụ
thành một dòng sông nhỏ, chảy nhỏ giọt vào sâu trong huyệt động. Mà càng khiến
Nhược Nhất kinh hãi chính là, bọn họ có một khuôn mặt giống nhau ——
Khuôn mặt của Nhan Nhược Nhất.
Thấy rất nhiều những khuôn mặt giống mình y
đúc được treo trên mái vòm, Nhược Nhất nói không rõ cảm giác trong lòng là gì,
giống như có một đỉa dinh dính bò qua hai má cuối cùng chui vào trong mắt nàng,
đem cảnh tượng trước mắt cắn đến ghê tởm.
“Tiểu Nhất Nhất! Tiểu Nhất Nhất!”
Một giọng nữ thanh thúy từ xa xa truyền đến.
Tinh thần Nhược Nhất bị từ từ gọi về, theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy bên trong
huyệt động lót mấy cái cột sắt, như làm một lồng giam trong huyệt động vậy.
Nhược Nhất hít một hơi thật sâu, đỡ lấy vách
tường đứng lên. Trong lòng bàn tay ngưng tụ kim quang, chậm rãi đi đến nơi lồng
giam kia. Máu trên mái vòm nhỏ vào người nàng, khiến nàng nổi một thân nổi da
gà, nhưng lúc này nàng đã không cho phép mình chạy trốn.
Chưa tới gần lồng giam, một bàn tay đã không đợi
được mà vươn ra.
Nhược Nhất thấy trang sức trên cánh tay kia,
ngẩn ra, bước chân trở nên nhanh hơn, chạy qua, thấy người bị nhốt ở bên trong,
Nhược Nhất giật mình: “Vì sao Nguyệt Hoàng, sao ngươi lại ở đây?”
Nguyệt Hoàng lại không trả lời câu hỏi của
nàng, nàng vươn tay ra khua hai cái: “Chạy mau! Rời khỏi đây! Hắn điên rồi,
điên rồi!” Nói xong hai hàng lệ trong suốt dọc theo hai má tái nhợt mà rơi xuống:
“Tiểu Nhất Nhất rời khỏi đây! Chạy mau!”
Nhược Nhất kinh ngạc: “Ai điên rồi? Ai nhốt
ngươi tại nơi này?”
Đang nói, chợt nghe một tiếng thét thê lương
chói tai từ sâu trong huyệt động truyền đến. Tiếng thét thảm thương, làm người
nghe cảm thấy sởn tóc gáy.
Nước mắt Nguyệt Hoàng càng rơi nhiều hơn, liên
tiếp lắc đầu muốn Nhược Nhất đi. Chắc ngày nào cũng ở trong hoàn cảnh như vậy,
Nguyệt Hoàng đã sắp sụp đổ mất rồi.
Nhược Nhất sờ sờ hàng rào, đánh giá năng lực
hiện giờ của mình chắc là đủ để cắt đứt nó. Lập tức liền trầm giọng để Nguyệt
Hoàng tránh ra. Nàng tĩnh tâm tập trung đề khí, trong đầu một lần lại một lần
nhớ lại hướng hơi thở khi đứng trên mặt nước.
Hai tròng mắt bỗng mở ra, quát khẽ một tiếng,
lồng sắt vang một tiếng rồi nát ra.
Nguyệt Hoàng không khỏi giật mình, nhất thời
có chút phản ứng không lại: “Tiểu Nhất Nhất”
Nhược Nhất cười khổ: “Chuyện dài dòng.” Nếu có
thể, nàng cũng hy vọng mình vĩnh viễn là một Nhan Nhược Nhất chỉ biết sửa y phục.
Nàng đỡ Nguyệt Hoàng ra. Lúc này mới phát hiện
Nguyệt Hoàng gầy yếu đến đáng sợ. Nàng vốn là một cái nữ tử kiêu ngạo và rực rỡ
như ánh mặt trời. Tim Nhược Nhất căng lại, hỏi: “Rốt cuộc là ai làm việc này?
Ngươi bị nhốt ở đây đã bao lâu rồi?”
Nguyệt Hoàng nghe những lời này mà hoảng hốt một
trận: “Ta cũng không biết đã bao lâu, lúc tìm được Thành Hạo. Thành Hạo Nhược
Nhất, Thành Hạo ở dưới.” Nước mắt nàng rơi lã chã, “Nếu có thể, ta tình nguyện
hắn hồn phi phách tán, cũng không muốn hắn ngày ngày chịu khổ như vậy.”
“Thành Hạo Là Hồng Liên mà trước đây chúng ta
đã gặp sao?”
Nguyệt Hoàng gật đầu.
Sắc mặt Nhược Nhất biến đổi: “Ta đi cứu hắn
ra.”
Nguyệt Hoàng túm Nhược Nhất lại, vẫn lắc đầu
như trước: “Chạy, chạy ra khỏi đây trước. Một mình ngươi cứu không được hắn.
Thương Tiêu hắn có lẽ”
“Hắn sẽ không cứu.” Nhược Nhất kéo kéo khóe miệng,
“Thương Tiêu của bây giờ sẽ chỉ giết hắn. Để trừ hậu họa. Nguyệt Hoàng, hiện giờ
sẽ không có ai nhân từ với kẻ nhập ma. Nếu ta không cứu, sau này hắn chỉ đành
chờ hồn phi phách tán. Hơn nữa, hắn đã hướng ta cầu cứu rất lâu rồi.”
Nghĩ lại Hồng Liên trong mộng kia, hắn một lần
rồi một lần suy yếu hơn. Cuối cùng cư nhiên biến thành như vậy, cẩn thận ngẫm lại,
đây có lẽ là tín hiệu hắn đã không còn chống đỡ nổi nữa rồi.
Nhược Nhất nói: “Trước tiên ngươi chờ ở đây
trước. Nếu ta không đi ra thì một mình ngươi chạy đi. Ở trên là Thanh Khâu,
Thương Tiêu cũng ở đó, nói cho bọn họ dưới Hồ Trủng có huyệt động.” Nói xong,
Nhược Nhất xoay người bước đi.
“Ta không ở đây!” Nguyệt Hoàng nói, “Yêu lực
ta chưa mất, còn có thể giúp ngươi.”
Nhược Nhất trầm tư một lát, gật gật đầu. Nhìn
Nguyệt Hoàng mà bất lực cười khổ: “Nếu hai chúng ta đều liều mạng đi vào, ngươi
cùng Thành Hạo song túc song phi (say đắm bên nhau). Ta lại nên làm thế nào cho
phải a?”
Dẫu sao Tiêu hồ ly của ta đã thành thần minh bất
tử bất diệt rồi.
Chương
62
Dọc theo hướng đi sâu trong động huyệt, dưới
chân khó tránh khỏi việc dẫm phải những vết máu dinh dính. Nghĩ đến nơi dòng
sông máu chảy tới, Nhược Nhất không khỏi cảm thấy một trận ghê tởm. Ngược lại hỏi:
“Nguyệt Hoàng, ngươi có biết những cái đầu kia
đến từ đâu không?”
Nguyệt Hoàng lắc đầu: “Không biết, lúc ta bị bắt
tới đây, tỉnh lại đã là như vậy.”
“Ai bắt ngươi?” Lần thứ ba hỏi câu này, Nhược
Nhất gắt gao nhìn chằm chằm Nguyệt Hoàng, không cho nàng lại trốn tránh. Bước
chân Nguyệt Hoàng dừng lại một chút, né tránh ánh mắt Nhược Nhất, trầm mặc
không nói. Nhược Nhất nhíu mày, “Cũng đã đến giờ này rồi, ngươi còn muốn giúp
người nọ che giấu sao?”
“Nhược Nhất có biết vì sao Toan Dữ Điểu bị
phong ấn tại Thanh Khâu không?” Nguyệt Hoàng trầm mặc sau một lúc lâu, cuối
cùng lại hỏi một câu không đầu không đuôi.
Nhược Nhất nói không biết.
Nàng nói tiếp: “Trước đây rất lâu, lúc Phượng
Hoàng tộc còn hưng thịnh, Hồ Trủng của Thanh Khâu vốn là nơi niết bàn [1] của
Phượng Hoàng. Kẻ thành công thì bất tử, kẻ bại bị chôn trong hồ. Dần dà, cái hồ
phía sau núi của Thanh Khâu được gọi là Hồ Trủng. Phượng Hoàng vốn là chúa của
vạn điểu, ở đây lại tụ tập khí tức của Phượng Hoàng tộc qua vạn năm, xét về khí
thế đã có thể áp chế Toan Dữ Điểu được vài phần. Cho nên việc Câu Mang phong ấn
Toan Dữ Điểu tại đây chính là lựa chọn tuyệt hảo. Mà hai trăm năm trước, Thương
Tiêu nhập ma đã đại loạn Cửu Châu, hồ của Hồ Trủng liền bị vơi sạch.”
Nhược Nhất biết quá khứ của nơi này, nhưng lại
không biết hàm ý vì sao Nguyệt Hoàng nói những lời này. Vẫn là vẻ mặt khó hiểu
nhìn Nguyệt Hoàng.
Nguyệt Hoàng cúi đầu: “Chúng ta đi cứu người
trước đã, chạy khỏi đây rồi nói sau.” Thấy nàng vẫn bảo vệ cho người nọ, Nhược
Nhất không tiện nhiều lời, quay đầu tiếp tục về phía trước.
Bên trong càng ra tối đen càng trơn ướt Nhược
Nhất không thể không ngưng tụ kim quang trong lòng bàn tay, giữ chặt Nguyệt
Hoàng từng bước một chậm rãi đi về trước. Ước chừng đi được trăm mét, Nhược Nhất
đưa tay khẽ chạm, phía trước cư nhiên là một bức tường.
Không còn đường?
Nhược Nhất chậm rãi sờ soạng trên tường, xem
có thể tìm được cơ quan cơ giới nào không. Cuối cùng thở dài, xoay người nói với
Nguyệt Hoàng: “Xem ra chúng ta thật sự phải trở về đường” Chữ cuối cùng bị nàng
nuốt trôi mất, biến thành thanh âm hoảng sợ, “Nguyệt Hoàng?”
Chỉ thấy đôi mắt vốn đen nhánh của Nguyệt
Hoàng hóa thành màu sắc sáng chói như lửa, ở trong cái động đen như mực có vẻ
quỷ dị đến dọa người.
“Tiểu Nhất Nhất Thân thể ta rất kỳ quái.”
“Kỳ quái?”
Cảm giác được bàn tay Nguyệt Hoàng được giữ
trong tay nàng đang từ từ thu chặt, Nhược Nhất có chút vô liêu. Mượn ánh sáng
ngưng tụ trong lòng bàn tay nhìn bàn tay Nguyệt Hoàng dần dần biến sắc, ngón
tay biến dài, mọc ra những chiếc móng sắc nhọn. Vừa nhấc đầu, đã thấy trên mặt
Nguyệt Hoàng mọc lông vũ.
Nguyệt Hoàng tựa hồ đau đến vặn người, cổ họng
cuộn lên từng đợt các tiếng kêu của động vật. Bỗng dưng, nàng ngửa đầu rít lên,
thanh âm dần dần chuyển biến thành giọng hót của Phượng Hoàng.
Lúc này tay nàng đã hoàn toàn biến thành bộ
dáng móng vuốt, cào đến cổ tay Nhược Nhất máu thịt trộn lẫn nhau. Đôi cánh phía
sau lưng làm căng cả y phục, giãn ra, lại ngại huyệt động quá hẹp nên không thể
giương ra hoàn toàn được. Nguyệt Hoàng kêu một tiếng như đau thương như bi ai,
lay rung cả cái động.
Bức tường phía trước thuận theo tiếng kêu của
Nguyệt Hoàng, nương theo sự chấn động của động mà trượt xuống, một tia sáng đỏ
tươi màu máu từ từ khuếch đại dưới cái trượt xuống của bức tường, in vào đôi mắt
tràn đầy kinh ngạc của Nhược Nhất, mang ra vài tia hàn khí hôi tanh.
Đúng vậy Cùng cảnh tượng trong mộng không hơn
không kém.
Mặt đất ngấm đầy máu tươi, chân tay cụt đứt lả
tả, một mùi vị ghê tởm khiến người khác phát nôn vây quanh chóp mũi.
Chủ yếu nhất chính là, ở ngay trước mắt, là
nam tử mặc hồng y rách nát, bị đóng chặt trên tường kia.
Hồng Liên, hoặc có thể nói là Thành Hạo.
Lúc này hắn đang cúi đầu, hôn mê.
Nguyệt Hoàng kêu một tiếng buông Nhược Nhất
ra, bay thẳng về hướng Hồng Liên. Nhược Nhất bị cơn gió mạnh mẽ này cuốn đến lảo
đảo, suýt nữa ngã sấp lên một tàn chi [2] đã tan nát tả tơi. Sau khi đứng vững
nàng ngẩng đầu nhìn, Nguyệt Hoàng ngừng ở bên người Hồng Liên, vươn móng vuốt
giúp hắn nhổ những chiếc đinh bị đóng trên người hắn.
Hồng Liên không có giãy dụa, càng không ai nhảy
ra ngăn cản, cả quá trình thuận lợi khiến người ta kinh hãi.
Nguyệt Hoàng dùng mỏ nhấc cổ áo Hồng Liên lên,
từ từ thả hắn xuống mặt đất. Nhược Nhất lưu lại một tầng đề phòng trong lòng,
hai tay ngưng tụ một tầng kim quang, chậm rãi đi về hướng bọn họ. Nguyệt Hoàng
tựa bên người Hồng Liên, dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm những vết thương rỉ máu
trên người Hồng Liên, kêu gào liên tục một cách thảm thiết, tựa hồ người bị
thương chính là nàng vậy.
Nhược Nhất vừa đi vừa đánh giá hoàn cảnh bốn
phía. Không gian nơi đây không nhỏ, mỗi góc đều ẩn ẩn có những tảng đá đỏ, ánh
sáng đỏ tươi đúng là được phát ra từ chúng. Phía trên đầu vẫn như trước là một
lớp đất không biết dày bao nhiêu. Đất dưới chân bị máu thấm đến mềm dẻo, tựa
như một đầm lầy, hễ không chú ý liền có thể khiến người khác lọt xuống.
Nhược Nhất nhìn những tàn chi tựa hồ bị bày biện
tán loạn không ra khuôn phép kia, càng nhìn càng cảm thấy kỳ quái, càng thêm
vào những tảng đá xếp ở bốn phía Đây quả thực, quả thực giống như một cái trận!
Đang nghĩ ngợi, đột nhiên dưới chân trũng xuống,
Nhược Nhất đạp vào một mảnh đất xốp, mặc nàng dùng lực thế nào cũng không rút
ra được. Nàng ngẩng đầu muốn kêu Nguyệt Hoàng kéo nàng, một cánh tay đứt bên cạnh
bỗng dựng đứng lên, như có ý thức vậy hung hăng túm tay Nhược Nhất.
Khí tức âm u lạnh lẽo trên cánh tay kia khích
đến cả người nàng rùng mình một cái, kim quang không có nửa phần chần chừ thẳng
tắp vỗ trên cánh tay đứt kia. Cánh tay này của nàng mới được giải thoát, tay
kia lại trầm xuống, cư nhiên một cái đầu cắn vào đúng bàn tay phải bị Nguyệt
Hoàng cào của nàng.
Nhìn cái đầu của mình ừng ực ừng ực mà uống
máu từ tay của chính mình, cảm giác quỷ dị như vậy làm da đầu Nhược Nhất run
lên một trận. Run đến nỗi kim quang bắn ra từ cánh tay, lập tức bắn bay cái đầu
kia. Mà máu trên cổ tay vô luận là sao đi nữa cũng ngăn không được.
Lấy lại tinh thần nhìn liếc qua bốn phía. Nhược
Nhất chỉ cảm thấy một cỗ cảm giác vô lực tốc hành xuyên suốt nội tâm, các bắp
chân, cánh tay cụt đứt vốn đang nằm rải rác tựa như bị mùi máu của Nhược Nhất hấp
dẫn vậy bắt đầu rục rịch chuyển động.
Nhược Nhất che cánh tay phải đang chảy máu
không ngừng lại, cân nhắc xem bây giờ trực tiếp làm nổ oanh lớp đất phía trên đầu
là dễ dàng hơn, hay là giết hết những thứ chân tay cụt đứt vốn không có sinh mệnh
này thì dễ dàng hơn.
“A!” Một tiếng gào thét thê lương làm Nhược Nhất
kinh ngạc đến nhảy dựng.
Hồng Liên ở bên kia như là bị cái gì kích
thích vậy đột nhiên giãy nãy trái phải trên mặt đất, bắt đầu giãy dụa. Nguyệt
Hoàng đã hóa thành Phượng Hoàng ở bên cạnh gấp đến độ không làm sao cho phải.
Mà trong thân ảnh giãy dụa kia của hắn, Nhược Nhất lại thấy ánh mắt hắn ——
Không có một tia trắng. Đồng tử đỏ giống như
những tảng đá đặt ở bốn phía.
Y hệt như bộ dáng Nhược Nhất thấy ở trong mộng.
Tiếng gào thét càng ngày càng thê lương, lại
đình chỉ vào lúc cao điểm nhất, mà Hồng Liên cũng ngưng giãy dụa.
Hắn chậm rãi ngẩng đầu lên.
Đồng tử Nhược Nhất bỗng rút chặt, dốc hết toàn
lực quát to:
“Nguyệt Hoàng mau tránh ra!”
Vũ La lại đến gõ cửa, nàng thở dài: “Không đến
mức này chăng Cũng đến giờ này rồi.” Vừa nói vừa đẩy cửa vào phóng, thấy tình
trạng trong phòng, nàng xoay người mà ra, lập tức vọt vào phòng Thương Tiêu,
“Biểu ca! A Nhan xảy ra chuyện rồi!”
Cũng không có ai.
Vũ La ngẩn ngơ, sau khi ra khỏi cửa phòng liền
lạnh mặt: “Thật sử tưởng rằng lão tử có thai rồi là phế vật sao?”
Thanh Khâu sơn, Hồ Trủng.
Cửu Diễm hắt xì một cái vang dội, không để ý lắm
mà hít hít cái mũi. Hắn liếc nhìn một cái cảnh sắc thê lương ở bốn phía, lại
nhìn sắc mặt càng ngày càng tái của vị thần bên cạnh mà nói một cách lạnh nhạt:
“Lâu như vậy mà nửa điểm động tĩnh cũng không có, Thương huynh, lần này e là
ngươi tính sai rồi.”
Thương Tiêu không hé răng, nhìn chằm chằm tấm
bia kia, như là muốn đem nhìn xuyên qua nó vậy.
Cửu Diễm tựa như không biết đến tâm sự của người
khác, sửa sang lại tóc trước trán, lại móc móc móng tay: “Nhan Nhược Nhất mặc
dù có được thần lực của Câu Mang, nhưng dù sao cũng chỉ là xuất gia giữa chừng,
thủy chung thiếu nửa chén nước. Xét về kinh nghiệm đối chiến, nàng e là ngay cả
tiểu hài tử ở Thanh Khâu của ta cũng không với tới được.”
Thương Tiêu vẫn là bất động.
Cửu Diễm tà tà đánh giá một cái sắc mặt của hắn,
tiếp tục nói: “Đầu tiên là mất đi một bạn thân, sau đó lại mất đi một người
yêu, bây giờ còn không biết gặp cái gì hoặc là lại mất đi cái gì, nếu ta là
Nhan Nhược Nhất, e là đã sớm khóc đứt ruột gan, không lòng dạ nào quyến luyến
nhân thế”
“Cửu Diễm.” Thương Tiêu cuối cùng đã mở miệng,
“Câm miệng.”
Cửu Diễm cười nhạo hai tiếng, vẫn là thật sự
không nói nữa.
Ngọn gió hoang vu mang theo bụi đất cuốn qua
thân ảnh của hai người. Cửu Diễm tựa hồ nhớ tới một số chuyện cũ, thần sắc hơi
có chút cảm khái. Thế nhưng không có nhiều thời gian cho hắn nhớ lại, mặt đất
dưới chân bỗng lay động một phen.
Mặt đất cách đó không xa song lại nhô lên. Như
là một núi lửa bạo phát, chỗ đất nhô lên bỗng dưng nổ tung từ bên trong, bùn đất
văng tứ tung, trộn lẫn trong đám bùn đất nổ ra kia, còn có từng đoạn chân tay cụt
đứt, từng tảng đá đỏ đến quỷ dị, từng giọt mưa máu rơi xuống.
Thần sắc của Thương Tiêu cùng Cửu Diễm đồng thời
căng lại.
Mà khi bọn họ nhìn một vật khác, đừng nói là sắc
mặt Thương Tiêu, ngay cả thần sắc Cửu Diễm cũng phút chốc thay đổi.
Thương Tiêu nói: “Cửu Diễm, Nhan Nhược Nhất
đâu?” Trong thanh âm nghe không ra cảm tình gì.
Cửu Diễm giật mình nhìn vật kia, không dám tiếp
lời. Nhan Nhược Nhất? Kia không phải sao? Thương Tiêu cư nhiên nhìn Nhan Nhược
Nhất mà tìm người. Quá buồn cười.
Vật kia
Đầu của Nhan Nhược Nhất.
Tóc rối tung ở trên mặt, vết máu và bùn đất đầy
mặt, vết cắt ở cổ chỉnh tề mà trơn truột, biểu tình bi thương mà thống khổ cực
hạn. Hơn nữa Nàng còn đang mở mắt.
Nàng còn đang mở mắt. Cửu Diễm nghĩ: có lẽ
nàng còn có thể nhìn thế gian này.
Cửu Diễm quay đầu nhìn Thương Tiêu, hừ lạnh một
tiếng, mang theo một chút ý vị trào phúng: “Không phải là ở kia sao!”
Thương Tiêu cất bước về trước, hắn từng bước một
đi tới. Bước chân không thấy nửa phần lảo đảo, sắc mặt không thấy một tia hoảng
sợ. Bộ dáng của một vị thần nên có, hắn đã làm được.
Đứng trước đầu Nhược Nhất, hắn nhìn chằm chằm
khuôn mặt nàng nửa ngày, thản nhiên hỏi: “Ở đâu?” Hoặc là giả vờ không biết, hoặc
là thần chí đã mù mịt.
Cửu Diễm lúc này đã không còn tâm tình cùng hắn
chơi trò đánh đố, hắn mang theo ba phần trào phúng, bảy phần lãnh đạm nói: “Đã
chết, ở dưới chân ngươi.”
Giọng nói còn chưa ra, khóe mắt vị thần minh bạc
tình đã là rơi một giọt huyết lệ.
[1] Niết bàn: [thuộc Phật giáo] có nhiều nghĩa
lắm, như giải thoát, an lạc, bất sinh, tịch diệt Nhưng theo ta thấy, ở đây dùng
nghĩa tịch diệt có vẻ đồng điệu vs câu sau hơn.
[2 Tàn: tàn tạ; Chi: tay chân => Tàn chi:
tay chân bị cụt đứt.

