Phượng Tù Hoàng - Tập 1 - Chương 40
Chương
40: Tâm đàn nay ở đâu
Sở Ngọc làm như vậy chẳng qua là để Vương Ý Chi
có thể cảm nhận được thành ý của cô. Ý tưởng về cây quạt xếp mặc dù thời điểm
này chưa có nhưng việc chế tác lại không phức tạp, người tinh mắt nhìn lướt qua
là gần như có thể hiểu được rồi, nhưng cây quạt ngọc, nếu không có bàn tay khéo
léo cùng với sự kiên nhẫn thì không thể làm được.
Vương Ý Chi là người biết phân biệt, cũng biết
làm một cây quạt ngọc như vậy phải tiêu tốn rất nhiều công sức, càng tinh tế nhỏ
bé thì càng kiểm tra được tay nghề, y cũng âm thầm lĩnh nhận tâm ý này của Sở
Ngọc, y cười rồi ứng đáp: “Được, tới lúc đó ta nhất định sẽ đến.”
Sở Ngọc mỉm cười, cây quạt này chẳng qua chỉ là
một đường dẫn, cô vẫn còn vài thứ nữa, phải chuẩn bị vài ngày mới có thể mang
ra được.
Trong lúc nói chuyện, hai người đã đi ra ngoài
rừng liễu, Lưu Tang và Việt Tiệp Phi đi phía sau bọn họ. Việt Tiệp Phi sớm đã
quen với việc bị lơ đi, nhưng Lưu Tang thì lại cứ nhìn theo bóng lưng hai người
mà hậm hực không vui. Cậu nghe không hiểu câu chuyện của bọn họ, dường như Sở
Ngọc và Vương Ý Chi đang đứng ở một thế giới khác mà cậu chỉ có thể nhìn, chứ
không thể chạm vào. Khó khăn lắm mới đợi hai người bọn họ nói chuyện xong, Lưu
Tang vọt lên trước như một mũi tên, ôm lấy cổ tay Sở Ngọc lại đặc biệt nhìn
sang Vương Ý Chi. Đáng tiếc sự thị uy của cậu bé lại chẳng tạo ra mấy lực chấn
nhiếp, thoạt nhìn trái lại giống một chú mèo con đang xù lông mà thôi.
Ánh mắt của Vương Ý Chi lưu lại trên tay Lưu
Tang giây lát, ngay sau đó nhìn sang Sở Ngọc, y nhướn mày cười nói: “Con mèo
nàng nuôi thú vị thật đấy.”
Lưu Tang còn nhỏ tuổi nhưng không hề ngốc, làm
sao lại không biết câu nói này của Vương Ý Chi có ý coi thường mình, cậu tức giận
nói: “Ngươi đừng có mà đắc ý, sau này ngươi tới phủ Công chúa, luận về người tới
trước kẻ tới sau thì ngươi vẫn phải gọi ta một tiếng Bách Lý ca ca đấy!” Sở dĩ
cậu bé gọi mấy người Dung Chỉ là ca ca, không phải vì tuổi bọn họ lớn hơn mình
mà là vì mấy người đó đều ở bên cạnh Công chúa trước cậu.
Đạo lý này, giống với viêc nam tử trên thế gian
nạp thê thiếp, tiểu thiếp đến sau phải gọi người tới trước là tỉ tỉ.
Lưu Tang vừa dứt lời, xung quanh liền chìm vào
trong một sự tĩnh lặng đáng sợ.
Sở Ngọc ngẩn ra.
Việt Tiệp Phi ngẩn ra.
Vương Ý Chi cũng ngẩn ra.
Sau chốc lát, Vương Ý Chi đột nhiên cười phá
lên, y vừa cười vừa dùng tay ôm bụng gập cả người xuống, khuôn mặt điển trai
hơi nhăn nhó, giống như cười tới mức bể cả bụng vậy. Trong nháy mắt mặt Sở Ngọc
nóng ran như bị thiêu đốt, cô chỉ hận bên cạnh không có cái lỗ để chui xuống.
Mất mặt quá đi mất!
Phì phì phì phì! Lời trẻ con nói không có gì phải
sợ, lời trẻ con nói không có gì phải sợ, gió thổi cái là bay, bay thật xa thật
xa vào!
Thấy Lưu Tang còn định nói tiếp, Sở Ngọc vội
vàng giơ tay bịt miệng cậu bé lại, nghiêm khắc trừng mắt nhìn, “Trước khi ra
ngoài ta đã nói gì với đệ? Phải nghe lời cơ mà, không được nói linh tinh, đệ đã
làm thế nào vậy?”
Mắt Lưu Tang nhá lên, đột nhiên trở nên đáng
thương vô cùng, gục đầu xuống giống một con vật cưng bị bỏ rơi vậy. Giáo huấn
xong Lưu Tang, Sở Ngọc cười khổ quay sang nhìn Vương Ý Chi, “Ý Chi huynh đừng ý
để ý, trẻ nhỏ nói linh tinh ấy mà.”
Vương Ý Chi chỉ lo cười, cô còn định giải thích
thì có người ngoài chen lời từ phía xa xa, “Ở xa đã nghe thấy tiếng cười của Ý
Chi huynh, không biết có chuyện gì khiến Ý Chi huynh vui vẻ đến vậy?” Sở Ngọc
nhìn ra phía tiếng nói thì thấy người tới là Liễu Thuật, cô cũng lập tức thu lại
vẻ ngượng ngùng trên khuôn mặt, bản thân lùi sang một bên.
Nói ra thì Liễu Thuật cũng là người giới thiệu
Sở Ngọc và Vương Ý Chi quen biết, nếu không phải lần đầu ra khỏi phủ Công chúa
bị người ta truy đuổi rồi ngẫu nhiên gặp Liễu Thuật, có lẽ bây giờ Sở Ngọc đã
chẳng tìm ra được cơ hội tiếp xúc với giới thượng lưu của bản triều.
Cho dù cô là Công chúa, nhưng cũng tồn tại gia
thế vài quý tộc có niên đại còn lâu đời hơn cả một triều đại, nếu bọn họ không
muốn tiếp xúc thì cô cũng chẳng thể làm được gì.
Trước tiên, cô chỉ có thể giành lấy sự thừa nhận
của một bộ phận trong số họ, sau đó mới tiến tới dung nhập vào cái vòng tròn
này.
Mặc dù gặp được Liễu Thuật là việc ngẫu nhiên
nhưng mỗi bước sau đó, càng đi tiếp thì kế hoạch của Sở Ngọc lại càng rõ ràng.
Đáng tiếc dù sao cô cũng không phải người tinh thông mưu tính, mặc dù cố gắng
bình tĩnh và kín đáo nhưng lại vẫn xảy ra không ít chuyện bất ngờ trong quá
trình thực hiện. Ý tưởng chính thì đúng đấy, nhưng lại sai ở những chi tiết nhỏ.
Trong phủ, trong cung cùng với mối quan hệ bên
ngoài, ba nơi ấy, hai nơi đầu trong lúc tiến hành đã xảy ra không ít bất ngờ,
ví dụ như Dung Chỉ, như Liễu Sắc, như Hoàn Viễn; Còn Thiên Như Kính trong cung
lại là trở ngại lớn nhất, nơi duy nhất không gặp khó khăn, chính là ở đây.
Nhưng đấy lại là việc chưa cần vội vàng thực hiện
nhất.
Việc có nặng nhẹ, thong thả và cấp bách, vốn dĩ
chuyện bên Vương Ý Chi có thể từ từ thực hiện, còn bên phía Lưu Tử Nghiệp thì
đang gấp, phải nhanh chóng hoàn thành. Nhưng một là vì Thiên Như Kính, hai là
vì Sở Ngọc đang cực kì thất vọng về Lưu Tử Nghiệp, khiến cho cái phía đang gấp
gáp trái lại cứ ì ra, chẳng nhích được bước nào.
Vương Ý Chi sai đồng tử dẫn Liễu Thuật đến Dư
Hương Trai trước, còn mình thì đi sau mấy bước, y liếc nhìn Sở Ngọc cười rồi
nói: “Mặc dù sau khi đến đây, Tử Sở huynh vẫn luôn nói chuyện vui cười nhưng ta
biết, trong lòng Tử Sở huynh đang có chuyện lo lắng. Mặc dù ta không biết là
chuyện gì, cũng không biết nên khuyên giải ra sao nhưng nếu Tử Sở huynh có thời
gian rảnh thì có thể thường xuyên đến chỗ ta nghỉ ngơi, nói chuyện cho quên ưu
sầu.”
Nói xong, y bước nhanh để đuổi theo Liễu Thuật
lúc này đã đi rất xa.
Sở Ngọc đứng yên ở đó, cô cười khổ rồi sờ mặt
mình. Cô thể hiện ra rõ ràng đến vậy sao? Ngày mai không thể lãng phí thời gian
như vậy được, phải biết là bây giờ cô đang dùng từng ngày để cứu mạng chính
mình, ngày mai cho dù có phản cảm hay ghét bỏ Lưu Tử Nghiệp thế nào thì cũng ra
dáng một tỉ tỉ tốt đến gặp y thôi.
Đại sảnh tiếp khách có tên Dư Hương Trai, những
người khách khác lần lượt đến, Sở Ngọc cũng nằm trong số đó.
Dư Hương Trai nhìn rất đơn giản và thanh tao,
trong sảnh bày biện toàn đồ gỗ, ngay cả xà nhà, vách tường cũng đều sử dụng gỗ thơm.
Vì qua thời gian dài nên mùi hương sớm đã tiêu tan, nhưng nếu ngửi kĩ thì đâu
đó vẫn cảm thấy có đôi chút hương thơm còn dư lại.
Trong đại sảnh Dư Hương Trai có xếp hai hàng
trường kỷ cao khoảng một thước, Sở Ngọc cùng với Lưu Tang và Việt Tiệp Phi ngồi
xuống sau một chiếc trường kỷ, Việt Tiệp Phi mặc dù cũng ngồi xuống nhưng tay của
y từ đầu đến cuối vẫn nắm lấy chuôi kiếm, lúc nào cũng có thể rút ra.
Chủ đề của buổi gặp gỡ này chẳng qua chỉ là ăn
uống thưởng nhạc, mọi người cùng nhau bàn luận về văn học hay đạo lý nhân sinh,
không chỉ vậy, bọn họ còn thảo luận đến cả ý nghĩa của sinh mạng nữa. Khung cảnh
rất náo nhiệt nhưng Sở Ngọc lại cảm thấy chẳng có ý nghĩa gì hết, cô không muốn
tham gia vào đó. Cô không nói chuyện, Lưu Tang và Việt Tiệp Phi lại càng không
thể nói, bởi vậy nên sự im lặng ở bàn Sở Ngọc đã trở thành cái không hài hòa
duy nhất ở đây.
Liễu Thuật và Tiêu Biệt ngồi cùng nhau, vừa vặn
lại ngồi đối diện trường kỷ của Sở Ngọc. Tiêu Biệt mặt mày lạnh tanh, chẳng nói
chẳng rằng, nhưng Liễu Thuật lại bàn luận với những người khác rất sôi nổi. Khó
khăn lắm mới nghỉ ngơi được một lát, Sở Ngọc liếc thấy Tiêu Biệt nghiêng đầu
nói gì đó với Liễu Thuật, tiếng chuông cảnh báo trong lòng đột nhiên kêu lên.
Chẳng mấy chốc đã nhìn thấy Liễu Thuật ngó sang đây, y bắt đầu vặn hỏi: “Tử Sở
huynh nãy giờ chẳng chịu nói chuyện, có phải trong lòng có cao kiến gì độc đáo
không?”
Sở Ngọc chăm chú nhìn Liễu Thuật, thấy ánh mắt
người đó có chút mập mờ thì liền biết là y bị Tiêu Biệt giật dây. Lại nhìn sang
Tiêu Biệt, tên ấy đã khôi phục lại vẻ mặt thờ ơ dửng dưng ban nãy. Biết là Tiêu
Biệt có tình gây khó dễ, Sở Ngọc cười lạnh trong lòng, cô trấn định lại rồi lên
tiếng, “Thực ra tại hạ đang nghĩ đến một việc không mấy liên quan, nghĩ mãi mà
vẫn không ra, mong chư vị lượng thứ.”
“Ồ? Là chuyện gì vậy? Xin Tử Sở huynh hãy nói
ra đi”. Vương Ý Chi giơ cây quạt lên xòe ra đánh roạt một tiếng. Động tác ấy đột
nhiên thu hút sự chú ý của những người khác, lập tức có người hỏi nguồn gốc của
cây quạt, tất nhiên Vương Ý Chi cười rồi giơ nó về phía Sở Ngọc, thế là lại có
thêm nhiều ánh mắt khác tập trung trên người cô.
Sở Ngọc cười với Vương Ý Chi để tỏ lòng biết
ơn, sau đó dặn Lưu Tang ra xe ngựa lấy chỗ quạt xếp mà mình mang tới. Nhìn Lưu
Tang nhanh nhẹn chạy đi, cô mới thong thả nói: “Chuyện ta đang nghĩ là câu chuyện
mà mấy hôm trước có người nói với ta. Chuyện kể rằng, một vị Thiên sư có pháp
thuật thần thông đã đưa một nam tử hai mươi tám tuổi quay về ba mươi năm trước
rồi ra lệnh cho nam tử ấy giết hai người, hai người đó chính là cha mẹ thân
sinh của nam tử kia, mà ba mươi năm trước, hắn vẫn chưa sinh ra đời. Nghe xong
câu chuyện đó, ta cảm thấy rất kì lạ, nếu nam tử đó giết chết phụ mẫu của mình
trước khi được sinh ra, vậy ba mươi năm sau cũng sẽ không có hắn; nhưng nếu không
có hắn thì cũng sẽ không có ai quay về ba mươi năm trước giết bọn họ, như vậy họ
sẽ lại sinh ra hắn. Nhưng nếu hắn được sinh ra thì sẽ lại quay về ba mươi năm
trước để giết cha mẹ mình… Cứ suy nghĩ lặp đi lặp lại như vậy nhưng mãi vẫn
chưa phải điểm cuối.”
Sở Ngọc ném ra những lời đó rồi cứ thế xòe cây
quạt ra, phe phẩy nhẹ nhàng đầy phong độ.
Thực ra chuyện vừa rồi cô suy nghĩ không phải
như vậy, nhưng vấn đề này, một khoảng thời gian trước cô cũng đã xem xét qua rồi.
Đây là một mệnh đề mâu thuẫn rất kì diệu, mỗi một kết cục đều có thể tạo thành
một tiền đề không được thành lập, chắc chắn đủ để những người này phí chút thời
gian suy nghĩ, không ai còn rảnh để làm khó dễ cô nữa.
Không ngoài dự tính của Sở Ngọc, cô vừa nói
xong thì xung quanh liền trở nên yên lặng, mọi người ai nấy đều chìm vào trầm
tư. Sở Ngọc cười lạnh, sau liếc nhìn Tiêu Biệt đang ngây người, cô lại nhìn
sang Vương Ý Chi đang ngồi ở vị trí chủ tọa, người đó chẳng có gì là bối rối, y
cũng thong dong phe phẩy cây quạt giống Sở Ngọc, giống như đã tính trước mọi việc.
Sau chốc lát, Lưu Tang ôm một chồng quật xếp
quay lại. Đây là những thứ mà Sở Ngọc đã chuẩn bị xong xuôi trước đó, mà trên mỗi
chiếc tua quạt đều là một cây quạt nhỏ khác, trên quạt có khắc thiệp mời của
cô, chỉ có điều chất liệu của những chiếc quạt nhỏ đó quá nửa đều bằng gỗ,
chúng được chế tác tương đối đơn giản, không công phu như cây quạt trong tay
Vương Ý Chi.
Sở Ngọc mỉm cười, cô lên tiếng phá vỡ sự im lặng:
“Đây là quạt xếp mà ta tự chế tác, cũng không phải thứ gì cao siêu, bình thường
mang ra ngoài cũng rất tiện, coi như là quà gặp mặt tặng các vị. Ngoài ra,
trong rua quạt cũng có thiệp mời của tại hạ, một tháng sau, Sở Viên của ta tổ
chức một bữa tiệc cực kì độc đáo, nếu rảnh rỗi, mong chư vị bớt chút thời gian
ghé thăm.”
Mọi người nhận lấy quạt, xem xét rồi đều cảm thấy
mới lạ, nhất thời ánh mắt nhìn Sở Ngọc cũng dễ chịu hơn rất nhiều. Khóe môi
Tiêu Biệt nhếch lên giống như đang cười, nhưng nụ cười lại lạnh lẽo tự như toát
ra hơi lạnh, “Cây quạt này đúng là độc đáo, đáng tiếc nhân phẩm của chủ nhân lại
ô uế vô cùng. Hôm trước ngươi nói tiếng đàn của ta xoàng xĩnh thô tục, bây giờ
mọi người đều ở đây, ngươi có dám tấu một khúc để người khác bình phẩm không?”
Thì ra Tiêu Biệt thấy Liễu Thuật không thể làm
khó được Sở Ngọc nên tự mình lên tiếng thách thức, trong giọng điệu lạnh lùng
có đến mấy phần là hung hăng gây sự.
Song Sở Ngọc đang thực sự đợi y đích thân gây
khó dễ cho mình, nếu không đúng là cô không biết phải làm sao. Cô mỉm cười rồi
lại phe phẩy cây quạt, vẻ ngoài của Sở Ngọc thanh tao xinh đẹp, lại thêm phong
độ cởi mở phóng khoáng, thông minh, bình tĩnh và sắc sảo. Ánh nắng ngoài đình rọi
lên người cô, giống như tập trung ánh sáng mọi nơi về đây vậy.
Ngay đến Vương Ý Chi cũng phải nhướn hàng mày.
Làm
cho ra vẻ vậy thôi.
Trong lòng Sở Ngọc bất đắc dĩ than thầm như vậy,
nhưng bề ngoài vẫn không để lộ ra sai sót, phong thái càng thêm ung dung nho
nhã. Sau chốc lát, cô mới nhìn Tiêu Biệt rồi chậm rãi nói: “Vị này… Tiêu Biệt
huynh nhỉ, xin hỏi huynh có biết xuống bếp làm cơm không?”
Tiêu Biệt không khỏi ngẩn người, không biết cô
nói vậy là có ý gì.
Nhân lúc Tiêu Biệt chưa kịp phản ứng lại, Sở Ngọc
lại chậm rãi hỏi, “Người ta vẫn nói quân tử nên tránh xa nhà bếp, chắc chắn
Tiêu Biệt huynh cũng không biết làm, nhưng Tiêu Biệt huynh lại biết ăn cơm đó
thôi. Người biết ăn cơm chưa chắc đã biết làm cơm, cùng một lí do đó, người biết
nghe đàn chưa chắc phải biết gảy đàn. Chỉ vì ta nói cầm nghệ của Tiêu Biệt
huynh tầm thường mà Tiêu Biệt huynh liền ép tại hạ gảy đàn, bụng dạ huynh hình
như có hơi hẹp hòi thì phải. Chẳng lẽ không biết gảy đàn thì không có tư cách
nói tiếng đàn không hay sao?”
Lời phát biểu vừa chặn họng vừa phản công của
cô thoạt nghe thì rất có đạo lý, nhưng bản thân Sở Ngọc lại biết, cô chẳng qua
chỉ đang vô liêm sỉ lèo lái quan điểm sang một hướng khác mà thôi.
Ăn cơm là bản năng của mỗi con người, đói thì sẽ
muốn ăn, ăn ngon hay không ngon thì vị giác sẽ tự động nếm ra được, nhưng cầm
nghệ mà đạt đến được tiêu chuẩn của Tiêu Biệt, muốn tìm ra được chỗ sai sót thì
phải là người có trình độ kĩ thuật cực kì cao. Có điều cô lại xáo trộn các quan
điểm cực kì khéo léo, dùng cách tiếp cận tương tự nên ngay đến Vương Ý Chi cũng
chẳng thể phân biệt được, mặc dù cảm thấy có gì đó không ổn cho lắm nhưng lại
chẳng tìm ra được điểm mấu chốt bên trong.
Dùng câu nói này để chặn họng Tiêu Biệt, Sở Ngọc
phe phẩy cây quạt rồi tiếp tục giáo huấn y, “Tài gảy đàn của Tiêu Biệt huynh
đích thực chẳng có chỗ nào để chê, nhưng ta muốn hỏi, tâm đàn của huynh ở đâu?”
Một âm thanh giòn giã vang lên, cô gập cây quạt trên tay lại, ánh mắt trong veo
mà lợi hại tập trung nhìn Tiêu Biệt, “Đàn là gì nào? Âm thanh trong trẻo tinh tế
hờ hững lại xa xăm tựa cảnh đẹp có hồn, chính là thứ xuất trần nhất. Nhưng Tiêu
Biệt huynh, huynh đang lấy cầm làm cái gì vậy? Huynh đang theo đuổi danh tiếng
cho chính mình! Diễn tấu cho người ta, dâng cho người ta thưởng thức…”
“Câm miệng!” Liễu Thuật vội vàng ngắt lời Sở Ngọc,
y nhảy bật dậy, tức giận chỉ vào Sở Ngọc, “Ngươi đúng là một tên không biết tốt
xấu, ăn nói bừa bãi, lần trước Tiêu Biệt huynh gảy đàn cho bọn ta là vì tình bằng
hữu, ngươi thì biết cái gì?”
Sở Ngọc lại xòe quạt, vẻ mặt nhàn nhã đợi y nói
xong. Liễu Thuật đang định lớn tiếng mắng nhiếc, nói đoạn lại đột nhiên cảm thấy
không ổn, y liếc thấy Sở Ngọc đang mỉm cười chế giễu, lại thấy xung quanh cực
kì yên tĩnh, sự tĩnh lặng ấy khiến người ta bất an. Nhìn trái ngó phải, Liễu
Thuật phát hiện ánh mắt tất cả mọi người nhìn mình có chút không ổn. Vương Ý
Chi lười biếng ngồi thẳng người, y dùng quạt gõ lên trường kỷ, cười bảo, “Liễu
huynh, huynh có hơi thất lễ rồi đấy.”
Đột nhiên Liễu Thuật cũng tỉnh ra, vừa rồi
trong lúc vội vã, y đã làm một việc khiến người khác không hài lòng – đó là xen
lời.
Buổi gặp gỡ mà Vương Ý Chi cử hành có một cái
tên là Thanh Đàm Hội, nói trắng ra cũng chính là cuộc gặp gỡ nói chuyện và
tranh luận, rảnh rỗi thì luyện mồm mép một chút. Nhưng Thanh Đàm Hội có một
nguyên tắc bất thành văn, đó chính là khi một người đang phát biểu quan điểm
thì những người khác nên chú ý lắng nghe, đợi đến khi người đó nói xong thì mới
được hỏi đáp lại. Ngắt lời của người khác là một hành vi rất lỗ mãng và thất lễ.
Bởi vậy, hành động này Liễu Thuật đã nhận về những
cái lườm nguýt khinh thường.
Mặc dù Sở Ngọc không biết về nguyên tắc này
nhưng một là cô không cướp lời được, hai là cô cũng cảm thấy không cần phải
tranh. Lúc tranh luận với người khác, nếu cứ tức giận rồi gân cổ đỏ mặt lên thì
phong thái khí phách sẽ mất sạch, nói có đạo lý có chứng cứ, lại rủ rỉ bên tai
thì mới dễ dàng khiến người ta tin phục được.
Vậy nên Sở Ngọc cứ để Liễu Thuật giành lời thỏa
thích, thấy Liễu Thuật dừng lại rồi, Sở Ngọc mới cười rồi ra vẻ ân cần hỏi: “Liễu
huynh đã nói xong chưa?”
Liễu Thuật đang rất hối hận, y hằn học liếc
nhìn Sở Ngọc rồi thầm nghĩ: Sao ngày trước ở trên phố lại không nhìn ra tên tiểu
tử này là một kẻ gian xảo như vậy nhỉ, sớm biết thế này thì đã không mời y tham
gia thi hội rồi… Nhưng mà giờ có hối hận thì cũng đã muộn.
Xác định Liễu Thuật sẽ không giành lời với mình
nữa, Sở Ngọc mới nhìn sang Tiêu Biệt, chậm rãi nói: “Theo đuổi danh vọng và ham
muốn, lấy đàn làm công cụ nên trong tiếng đàn của huynh, ta không nghe thấy nó
có tình cảm, cũng không nghe ra được ý tứ sâu xa trong đó, ngoài kĩ thuật thuần
túy hoàn mỹ thì chẳng còn gì khác. Cái tâm cao ngạo che mắt, cái tâm cô phương[1]
bịt tai, trái tim cô đơn tuyệt mất tình, nhưng… còn tâm đàn của huynh đâu?”
Giọng nói của cô không lớn, âm điệu không cao,
dường như có thể nói là ôn tồn lễ độ, nhưng mỗi một chữ đều giống như lưỡi đao
đâm vào tim Tiêu Biệt. Lúc cô nói, sắc mặt Tiêu Biệt thay đổi mấy lần, khi chữ
cuối cùng vừa dứt thì sắc mặt y đã trở nên trắng bệch.
Liễu Thuật rất ấm ức, đang định tiếp tục phản
bác thì đột nhiên trước mặt bị một cánh tay chắn ngang, kế đó Tiêu Biệt đứng dậy.
Tiêu Biệt cản Liễu Thuật lại nhưng không nhìn y
mà quay sang nhìn Vương Ý Chi, hơi khom người rồi ngay sau đó rời khỏi chỗ ngồi,
đi ra ngoài. Liễu Thuật hậm hực trừng mắt nhìn Sở Ngọc, rồi cũng đi ra ngoài.
Gì đây? Không thèm chiến mà nhận thua luôn à?
Thấy Tiêu Biệt như vậy, Sở Ngọc cũng có hơi bất
ngờ, vốn cô đã chuẩn bị nghênh đón đòn phản kích của đối phương, hơn nữa còn
chuẩn bị lời phản bác cho từng chuyện một, nhưng không ngờ mình mới tung có một
chiêu mà đối phương đã quay đầu bỏ chạy rồi.
Chắc là vừa vặn bị cô nói trúng tim đen đây mà.
Trong phòng Sở Ngọc có cầm phổ căn bản và những
cuốn sổ ghi chép về cầm ca, trong đó có một cuốn lưu lại lời bình của Sơn Âm
Công chúa về cầm khúc của Tiêu Biệt. Mặc dù kể ra không ít ưu điểm nhưng cuối
cùng nàng ta lại viết, Tiêu Biệt chỉ có kỹ thuật đàn chứ không có tâm đàn, cái
danh hiệu Thiên kim Công tử tầm thường đối với y mà nói đúng là rất phù hợp.
Đây chính là minh chứng liên hệ duy nhất của
Sơn Âm Công chúa và Tiêu Biệt. Sở Ngọc nghĩ đi nghĩ lại rồi quyết định xoay
quanh ý chính trong câu nói của Sơn Âm Công chúa để chỉ trích Tiêu Biệt, coi y
là bước đệm để cô xây dựng hình tượng của chính mình. Dù sao Tiêu Biệt cũng chướng
mắt với mình, vậy chi bằng cô giành ra tay trước… nhưng Sở Ngọc không thể đoán
ra được câu nói kia của Sơn Âm Công chúa có đáng tin không, bởi vậy cô đã chuẩn
bị rất nhiều thứ để đối phó với những lời phản bác của Tiêu Biệt.
Vậy mà không ngờ trước những lời nói ấy, Tiêu
Biệt lại bất lực như vậy, cứ thế bỏ chạy nhận thua. Xét về điểm này, hình như
trình độ thưởng thức âm nhạc của Sơn Âm Công chúa cũng tương đối khá thì phải.
Thông qua mánh khóe có phần dữ dội này, chắc chắn
tất cả những người ngồi ở đây sẽ đều nhớ tới cái tên Dụ Tử Sở, có lẽ tên tuổi
này chưa gây được ấn tượng quá lớn nhưng dù sao cũng đã để lại ấn tượng sâu sắc
cho bọn họ, muốn quên cũng khó.
Mục đích đã đạt được rồi, Sở Ngọc phất ống tay
áo rộng thùng thình đứng dậy, cô quay sang Vương Ý Chi, tay cầm cây quạt cúi
chào, mỉm cười nói: “Làm phiền nhã hứng của mọi người, Tử Sở quả thực áy náy vô
cùng, hôm nay ta còn có việc khác nên xin được từ biệt ở đây, mong Ý Chi huynh
lượng thứ.”
Thấy Vương Ý Chi khẽ gật đầu, Sở Ngọc cũng
không khách sáo thêm nữa, cô chậm rãi phe phẩy cây quạt rồi nhanh nhẹn đi ra khỏi
Dư Hương Trai. Mỗi động tác của cô đều cực kì thanh tao nhã nhặn, chậm rãi
thanh thoát nhìn rất ưng mắt, nhưng vào thời điểm rời đi thì xem chừng lại có
chút kiêu căng phách lối.
Sở Ngọc đi trước, Việt Tiệp Phi và Lưu Tang
theo sau, ba người đi ra rất xa, Sở Ngọc mới dừng chân lại, giơ tay áo lên lau trán,
thời tiết lúc này khá ấm áp nhưng giọt mồ hôi trên trán cô lại lạnh buốt. Sở Ngọc
lau mồ hôi rồi ra sức quạt, phong thái nho nhã ban nãy bay sạch, mặt mũi khó chịu
đến kì lạ, mãi một lúc sau mới trở lại trạng thái bình thường.
Hành động vừa rồi của cô đều chỉ là cố tình làm
bộ làm tịch, bởi đối thủ của cô là đám đệ tử danh môn với gia thế cao quý, Sở
Ngọc không chỉ áp đảo đối phương về mặt ngôn từ mà phong độ cũng không được
thua ai, vì chuyện này mà cô đã phải nhốt mình trong phòng luyện tập hơn nửa ngày,
còn mấy động tác kia cũng có đến mấy phần là học từ Dung Chỉ.
Cẩn thận nhớ lại tình hình ban nãy, Sở Ngọc lại
thấy rùng mình. Cô rất lấy làm lạ, vì sao cũng là phong thái đó mà nhìn Dung Chỉ
thấy rất ưng mắt, còn cô, bắt chước theo lại cứ mất tự nhiên? Giống như vị trí
của từng đốt xương trên khắp cơ thể đều bị đặt sai vậy…
Có lẽ đây chính là sự khác nhau giữa hàng thật
và đồ nhái.
Ra khỏi cửa lớn, trong con đường nhỏ có một
hàng xe ngựa lớn đang đỗ, những khách nhân đến đây đều là những người có chút
gia thế, xe đưa kiệu đón tất nhiên rất nhiều. Sở Ngọc tìm cỗ xe của mình trong
đó, đang định lên thì phía sau lại vang lên tiếng rút kiếm. Cô quay đầu lại thì
thấy Việt Tiệp Phi đã dừng bước, y cầm kiếm chỉ vào Tiêu Biệt đứng cách đó dăm
ba bước, nhìn bộ dạng của y thì hình như đã chờ ở đây từ lâu rồi.
Tiêu Biệt mặt mày nhợt nhạt, mắt nhìn chằm chằm
vào Sở Ngọc, Liễu Thuật vừa rồi cũng ra theo, giờ không biết đi đâu mà chỉ còn
lại một mình y.
Sở Ngọc nhíu mày nói: “Ngươi làm gì vậy?” Chẳng
lẽ ấm ức vì vừa rồi bị cô chèn ép nên đặc biệt tìm đến tận đây sao?
Nào ngờ Tiêu Biệt lại cúi gập người, giọng nói
đầy kiên định: “Dám đánh cược dám chịu thua, Tiêu Biệt tự nguyện vào phủ, xin
Công chúa thu nhận.”
Gì gì gì gì gì cơ?!
Tự… tự… tự… tự nguyện á?!
Sở Ngọc trợn tròn mắt, thấy Tiêu Biệt có vẻ như
không phải đang đùa, trong đầu bỗng ong ong: Vừa rồi, có phải cô đã làm chuyện
gì không nên không? Sao cục diện lại biến thành thế này?
Nhìn bộ dạng của Tiêu Biệt thì không giống đang
đùa, Sở Ngọc cố gắng trấn định lại để không tỏ ra kinh ngạc, cô ho hai tiếng rồi
làm ra vẻ thờ ơ hỏi: “Dám đánh cược dám chịu thua à?”
Tiêu Biệt khẽ thở dài: “Bốn tháng trước, ta và
Công chúa hiệp lộ tương phùng[2],
chúng ta đàm luận về âm luật rồi có lời bất hòa, Công chúa đã thiêu hủy cầm phổ
của ta. Ta vẫn coi Công chúa là kẻ thù, hôm nay nghe được lời cảnh tỉnh mới biết
Công chúa làm vậy không sai, ta đích thực đã đánh mất tâm đàn rồi”. Y vốn học cầm
chẳng qua là để bồi dưỡng tính cách, để tự tiêu khiển, nhưng không biết bắt đầu
từ bao giờ, càng lúc y lại càng quan tâm đến lời tán thưởng của người ngoài, kỹ
thuật đã giỏi lại nỗ lực để giỏi hơn, hơn nữa lại liên tục tham gia vào những
cuộc gặp gỡ…
Mặc dù nhận được lời khen ngợi của cả vạn người
nhưng y không tìm lại được giai điệu thuở ban đầu, niềm vui hân hoan cùng bình
yên xa xăm. Song những biến hóa đó y lại chưa từng phát hiện ra, ngược lại nữ tử
tiếng xấu nổi danh trước mắt lại thẳng thắn chỉ ra chúng.
Lúc trước Sơn Âm Công chúa từng chế giễu đánh
cược với y, y dám cược dám chịu thua.
Sở Ngọc nhanh chóng tính toán trong đầu một
lúc, bốn tháng trước thì cô vẫn chưa đến đây, nói cách khác, người thực sự có
qua lại với Tiêu Biệt là Sơn Âm Công chúa. Rốt cuộc đó là chuyện gì thì bây giờ
có lẽ cô cũng đoán ra được năm sáu phần, nếu là Công chúa của lúc trước thì đối
diện với một Tiêu Biệt đang tự mình dâng lên cửa, e rằng nàng ta sẽ vui vẻ đón
nhận; nhưng đối với Sở Ngọc của lúc này mà nói, cô thật chẳng dám tiếp nhận củ
khoai lang bỏng tay này chút nào.
Lưu Tang ôm cánh tay Sở Ngọc, ánh mắt cảnh cáo
chăm chăm nhìn Tiêu Biệt, người này có khả năng sẽ trở thành… ờm, trở thành đệ
đệ của cậu…
Sở Ngọc im lặng hồi lâu rồi mới chậm rãi nói:
“Chẳng qua chỉ là một câu bông đùa thôi mà, ngươi đừng coi là thật, cứ coi như
ta chưa từng nói đi”. Nói xong cô không để ý đến Tiêu Biệt nữa, cứ thế bước lên
xe ngựa.
Tiêu Biệt vô thức bước lên, trước mặt lại bị
thanh trường kiếm của Việt Tiệp Phi chặn lại, ngăn không cho y tiến lại gần xe
ngựa. Mặc dù không biết vì sao Sở Ngọc lại từ bỏ miếng thịt mỡ đã chạy đến tận
miệng, nhưng nếu Sở Ngọc đã bày tỏ rõ ràng là không muốn để Tiêu Biệt đến gần
thì Việt Tiệp Phi cũng phải cản y lại.
Sau khi bị chặn, Tiêu Biệt cũng ý thức được sự
thất thố của bản thân, y dừng bước, mắt trân trân nhìn Việt Tiệp Phi đánh ngựa
rời đi.
Xuyên qua khe hở trên cỗ xe, Sở Ngọc thấy Tiêu
Biệt đứng lặng hồi lâu bên đường, dáng người cao gầy có chút cô đơn. Cô chỉ liếc
qua rồi thu ánh mắt lại, vỗ về an ủi Lưu Tang bên cạnh.
Lưu Tang cọ lên mu bàn tay Sở Ngọc, cậu nghi hoặc
nói: “Công chúa, người không để người đó vào phủ sao?”
Sở Ngọc câm nín, cô cúi đầu lườm Lưu Tang, mỉm
cười nói: “Đệ muốn hắn vào phủ Công chúa lắm sao?”
Lưu Tang suy nghĩ một lúc lâu, cậu chớp chớp mắt
rồi lắc lắc đầu, thành thật trả lời: “Không muốn chút nào”. Lúc trước y là người
ở bên cạnh Công chúa thì đã đành, nhưng y là người đến sau, cậu nhìn kiểu gì
cũng thấy ghét.
“Vậy là được rồi”. Sở Ngọc lại xoa đầu Lưu
Tang, sợi tóc mềm mại chạm vào rất dễ chịu, ánh mắt cô lại nhìn ra sau xe ngựa,
trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo âm u. Trong đầu Sở Ngọc hình như nổi lên một ấn
tượng. Triều đại tiếp theo Vương triều Lưu Tống mà Sơn Âm Công chúa đang sống,
hình như Hoàng đế họ Tiêu.
Mà Tiêu Biệt, cũng mang họ Tiêu.
[1] Chỉ loài hoa
cỏ xinh đẹp xuất chúng, ý nói người có phẩm cách thanh cao thoát tục.
[2] Người Trung
Quốc xưa có câu “Hiệp lộ tương phùng dũng giả thắng”, nghĩa là hai đối thủ gặp
nhau trên con đường độc đạo, người dũng cảm sẽ chiến thắng.

