Animorphs (Tập 35: Đám Cưới Của Ba) - Chương 19 - 20

CHƯƠNG 19

Chúng
tôi chụp hình. Thật ngạc nhiên làm sao con người ta có thể tha thứ cho những
lỗi lầm của bạn khi bạn hót vài câu nịnh bợ họ. Sau đó, chúng tôi ráng hết sức
hòa mình vào đám đông, bởi lẽ Marcel đang lảng vảng ở đó tìm kiếm tụi tôi.

Tôi
và Ax giật phăng bộ đồ đồng phục bồi bàn khỏi người. Tôi nháo nhác ngó xung
quanh. Cái ghế trống! Chỉ có một cái, nhưng cũng có ích.

“Chúng
cháu ngồi cùng được không ạ?”

Đó
là một cái bàn toàn là các bậc lão thành hoặc bận đồ vest hoặc bận đầm. Một
trong số họ hình như là thị trưởng của thành phố tụi tôi ở, tôi cũng hổng chắc
nữa.

“Chỉ
có mỗi một chiếc ghế thôi.”

“Không
sao ạ, chúng cháu là bạn tốt của nhau mà.” Tôi ngồi xuống và kéo giật Ax ngồi
lên đùi.

“Thưa
các quý ông, quý bà, thưa các vị khách mời danh dự, xin giới thiệu chủ nhân của
chương trình Điểm Kết Nối, và cũng là tác giả của những cuốn
sách bán chạy - ngài William Roger Tennant!”

Đám
đông đứng dậy và vỗ tay nhiệt liệt. Người dẫn chương trình bước qua một bên và
Tennant tiến tới bục phát biểu.

“Xin
cám ơn,” hắn nói, miệng nở một nụ cười mê hoặc rồi đưa hai tay cao lên như thể
muốn ôm trọn toàn bộ khán giả đang có trong phòng dạ tiệc. “Cám ơn quý vị rất
nhiều.”

“Bọn
mình đã vào đúng vị trí,” Jake nói. “Bọn mình đang ở dưới bộ tóc giả và bắt đầu
cắn.”

“Các
quý vị thật là những con người tuyệt vời,” William Roger Tennant thở dài khi
tiếng vỗ tay cuối cùng đã lắng xuống. “Tôi thật sự lấy làm vinh hạnh khi nhận
được giải thưởng Người Công Dân Cừ Khôi. Quý vị biết không, người
ta thường hay hỏi tôi rằng làm thế nào mà tôi có thể thành công trong lĩnh vực
hoạt động của mình đến thế,” Tennant cất giọng. “Tôi đã trả lời họ chỉ có một
từ mà thôi.”

“Làm
việc này kinh tởm quá,” Cassie than.

“Và
từ đó là...”

Hắn
ngưng lại ở giữa câu. Mắt hắn giật giật, hai vành môi méo xẹo tỏ vẻ khó chịu.

“…
tình yêu,” cuối cùng hắn cũng thở hắt ra được từ cần nói.

“Hãy
nói với tụi nó là có hiệu quả rồi đi,” tôi thì thầm.

“Marco
tin rằng việc các bạn làm có hiệu quả,” Ax dịch lời tôi nói thành giọng truyền.

“Tụi
cháu đang cắn,” Tobias trả lời.

“Trong
bất cứ lĩnh vực nào, tình yêu đều khiến ta vượt trội,” William Roger Tennant tiếp
tục nói qua hai hàm răng siết chặt. Mồ hôi nhỏ giọt trên hai má. “Các bạn phải
yêu thích những công việc các bạn đang làm, yêu thương những người mà vì họ bạn
làm công việc đó.”

“Hắn
đang làm gì thế?” Jake hỏi.

“Hắn
đang giật dẹo,” tôi thầm thì.

“Hắn
đang có những biểu hiện khó ở,” Ax trả lời.

“Thế
thì tốt quá,” Cassie nói.

“Nhưng
hình như hắn đang ráng kềm nén, giữ bình thản.”

“Xì,”
Tobias lầm bầm.

“Tình
yêu là nguyên tắc cơ bản nhất trong triết lí sống của tôi,” Tennant nói lớn.
Hắn ngưng lại và hít một hơi dài, lấy ngón út gãi gãi nhẹ nhẹ trên đỉnh đầu. Sự
căng thẳng trên khuôn mặt hắn bắt đầu tan dần, mắt thôi giật, trán thôi nhăn.

“Nhiệm
vụ của tôi là chia sẻ những triết lí sống của mình cho toàn thế giới. Và sự
hưởng ứng của các quý vị trong khán phòng đây đã chứng tỏ thông điệp của tôi đã
có chút tưởng thưởng.”

“Hẳn
là tụi nó ngưng hổng cắn nữa,” tôi nói. “Kêu tụi nó tiếp tục đi chớ!”

Vợ
ngài thị trưởng nhìn tôi khó chịu. Tôi mỉm cười đáp lại.

“Đừng
ngưng lại,” Ax nói. “Hắn dường như đang lấy lại được tự chủ.”

“Bọn
mình đang cắn cật lực đây,” Rachel gắt gỏng. “Mình có cảm giác rằng mình đang
đóng một cái đinh năm phân vô đầu hắn đây nè, được chưa?”

“Đây
là việc ghê tởm nhất mà tụi mình đã từng làm từ đó tới giờ,” Cassie kêu ca.

“Nếu
như quý vị tin tưởng vào một điều gì đó,” Tennant tiếp tục, sự căng thẳng cứ
giảm dần theo từng từ hắn thốt ra, “quý vị nhất định phải hi sinh tất cả mọi
thứ, phải chịu đựng bất cứ sự khó nhọc nào, phải đấu tranh với mọi đối thủ, mọi
kẻ thù, bất luận chúng lớn hay nhỏ. Quý vị nhất định phải không bao giờ bỏ
cuộc, không bao giờ đầu hàng cho tới khi cuộc chiến đấu giành được thắng lợi.
Cuộc chiến đấu đó, thưa các quý ông, quý bà, là cuộc chiến… để yêu thương! Thưa
các quý ông quý bà, một lần nữa xin cám ơn quý vị đã dành cho tôi niềm vinh dự
này. Chúc quý vị có một đêm an giấc.”

Căn
phòng rộ lên tiếng vỗ tay. Bóng nổ lốp bốp. Mọi người đứng dậy.

Tennant
bước nhanh xuống khỏi khán đài. Đám đông nhiệt thành rẽ lối cho hắn băng qua
phòng. Họ mỉm cười và vẫy tay với hắn.

“Cám
ơn William Roger Tennant!”

“Chúng
tôi yêu anh, William Roger Tennant!”

Ax
nhìn tôi. “Đây là một nhiệm vụ bất thành.”

“Đúng.
Đúng là hổng thực sự thành công. Giờ thì đứng dậy đi, đừng có chễm chệ trên đùi
tui nữa.”

Hổng
thành công là từ của năm - một từ đã được giảm thiểu tính nghiêm trọng của nó.
Những đứa khác thậm chí còn hổng nhận ra năm đó trôi qua tệ hại như thế nào,
chứ còn tôi, tôi biết được điều đó qua những lốt biến hình vẹo vọ của mình.

Tụi
tôi hướng ra cửa. Tôi không thể ra khỏi nơi này nhanh như mong muốn được.

“Có
chuyện gì với gã này ta?” Rachel lầm bầm vọng ra từ chỗ ẩn núp của nhỏ trên đầu
Tennant. “Da đầu hắn làm bằng chất nhựa tổng hợp Teflon[12] ư?”

[12] Teflon là tên thương
hiệu của một chất polymer do nhà khoa học Roy Plunkett (1910 - 1994) khám phá
vào năm 1938. Sản phẩm này được hãng DuPont tung ra thị trường từ năm 1946. Đây
là một hóa chất hữu cơ chứa fluor, có tính chất chịu nhiệt và không kết dính
.

“Một
kế hoạch điên rồ thật đấy,” Jake nói, “nhưng lẽ ra nó phải hữu hiệu chớ. Với
bất cứ một con người bình thường nào, kế hoạch này chắc chắn phải thành công.
Mình thật sự là hết ý kiến luôn.”

“Sẽ
có một cách,” Rachel nói. “Chắc chắn sẽ phải có một cách nào đó chọc tức
Tennant khiến hắn phải bẽ mặt trước công chúng.”

Chọc
tức ư?

Không.
Nó sẽ không hữu hiệu đâu.

Hay
là có ta?

CHƯƠNG 20

Ba
tôi hổng có nhà khi tôi về. Tôi thở phào. Tôi thậm chí cũng hổng thèm quan tâm
xem liệu có phải ba ra ngoài với bà già Robbinette không nữa. Tôi đang ở trong
một tâm trạng cực kì xấu.

Nội
chuyện thất bại trong toàn bộ nhiệm vụ làm bẽ mặt Tennant cũng đã đủ tệ rồi,
nhưng tệ nhất là việc tôi vẫn chưa kiểm soát được quá trình biến hình của mình.
Điều đó chứng tỏ rằng tôi hổng kiểm soát được tâm não của mình.

Tôi
xem một số chương trình TV. Tôi lên mạng, vào diễn đàn chat về âm nhạc và kết
thúc bằng việc gọi tất cả mọi người là lũ khờ. Cuối cùng, khi tôi nhấn nút
“thoát” là lúc người tôi đang run lẩy bẩy.

Bánh
quy. Tôi cần vài cái bánh quy.

Tôi
vào bếp và tìm thấy một nửa gói Pepperidge Farms[13].
Tôi đổ một chút sữa vào.

[13] Một thương hiệu bánh
ngọt ở Mỹ.

“Mày
biết gì hôn?” Tôi nói với hộp sữa. “Tao hổng quan tâm xem liệu William Roger
Tennant có kêu gọi mọi người vào nhóm Chia Sẻ hay không. Nếu tất cả bọn họ đều
là những tên ngốc, thì mắc gì tao lại phải thiệt mạng vì họ chớ?”

Hộp
sữa hổng nói năng gì liền lúc đó. Có lẽ nó muốn nghĩ rằng thế là xong.

Tôi
quay lại phòng khách, nằm trên trường kỉ và bật TV trở lại.

Tiếng
chuông cửa vang lên.

“Ôi
trời, đừng có là kẻ nào đó bán báo hay thứ gì đó nha.” Tôi lầm bầm trong khi đi
ra mở cửa.

“Cassie?”

“Chào.
Mình có thể vào trong không?” Nhỏ hổng đợi tôi trả lời cứ thế lách người đi
vào. Tôi theo nhỏ vào trong phòng khách. Nhỏ tắt TV và nhìn tôi chờ đợi.

“Gì
vậy?”

“Bồ
có thể mời mình một cái bánh quy.”

Tôi
đưa cả túi cho nhỏ.

“Bồ
có gì muốn nói với tui à?”

“Không.”

“Vậy
sao bồ lại có mặt ở đây?”

“Mình
ở đây để nghe bồ nói.”

Tôi
cười. “Gì vậy trời, giờ bồ là bác sĩ tâm thần hả?”

Nhỏ
nhún vai. “Bồ tự nhủ rằng: Chúng ta không thể đi gặp các chuyên gia tư vấn,
phải không ta?”

“Xem
này, tui ổn mà.”

“Không,
bồ không ổn chút nào,” nhỏ nói. “Jake không biết, Rachel không biết, nhưng mình
thì biết. Có điều gì đó không ổn. Mình nghe thấy nó trong giọng truyền của bồ.
Bồ bỏ qua một lốt hình biến.”

Tôi
ngồi xuống. Tôi dám chắc là mình đã che đậy kĩ lắm rồi mà. Tôi chắc chắn là như
vậy. Nhưng, dĩ nhiên, đây là Cassie, cô nhỏ biết được mọi người đang cảm thấy
gì cả năm phút trước khi họ thấy.

“Bồ
nói với Jake chưa?”

“Chưa,
và mình sẽ không nói.”

“Sao
lại không há? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu như mọi người đều quan tâm lo lắng chớ?”

“Bởi
vì mình muốn cho bồ biết rằng bồ có thể tin mình. Đủ tin để trò chuyện cùng, bồ
biết đấy.”

Tôi
nhận ra rằng hai cẳng chân mình đang nhịp nhịp một cách căng thẳng. Tôi ngưng
nhịp chân. “Nè, bồ và tất cả mọi người thiệt là dễ thương, nhưng...”

“Mình
biết ai mà chả thế: Tất cả tụi mình đều phải chịu áp lực, tất cả tụi mình đều
chỉ là đang kiên trì bám lấy mục đích chiến đấu, và hơn nữa, bồ là một anh
chàng, mà ‘luật con trai’ là không bao giờ thổ lộ những cảm nghĩ của mình.”

Tôi
làm rách túi bánh quy khi giật lại từ tay nhỏ. Nhỏ cầm lấy hộp sữa của tôi. “Ai
nói với bồ về ‘luật con trai’ thế? Tối mật đó nghen.”

“Marco
à, mình sống chung với cả ba và mẹ dưới một mái nhà. Họ không biết tí gì về bọn
Yeerk hay về hội Animorphs tụi mình, nhưng mình vẫn có họ bên cạnh, và mình
biết họ yêu thương mình, họ luôn có mặt mỗi khi mình về đến nhà. Jake cũng thế.
Ba mẹ Rachel li hôn nhưng...”

“…
Và coi xem, nhỏ đúng là trụ cột tinh thần,” tôi vừa nói vừa cười phá lên.

“Rachel
có mẹ, và nhỏ thường xuyên nói chuyện với ba nhỏ, nhỏ có hai đứa em gái và nhỏ
có mình. Nhưng Marco à, trong vòng hai năm sau khi mẹ bồ qua đời, hay ít ra từ
khi mọi người nghĩ rằng cổ đã chết, ba bồ đã hoàn toàn sống tách biệt. Bồ là
người đàn ông của gia đình, không có ai trong nhà chăm sóc bồ cả.”

“Tui
tự lo cho mình.”

Cassie
ngồi xuống bên cạnh tôi, đặt tay lên cánh tay tôi.

“Cassie
nè, Jake có biết bồ đang ở đây tán tỉnh tui không đó?”

Nhỏ
phớt lờ sự cố gắng pha trò yếu xìu của tôi. “Và rồi tụi mình phát hiện ra mẹ bồ
vẫn còn sống. Giờ cổ không còn là mẹ của bồ nữa. Cơ thể của cổ đã bị bọn Yeerk
chiếm dụng. Giờ đây, cổ là kẻ thù của chúng ta. Marco à, chỉ trong một khoảng
thời gian khủng khiếp, có vài tháng thôi, bồ đã phải đi từ trạng thái tin rằng
mẹ bồ đã chết đến trạng thái phải cố gắng hủy diệt cổ, theo đúng nghĩa đen của
nó.”

“Và
bồ cho rằng có thể điều đó khiến tui bị căng thẳng?” Tôi ngây ra bất động.

“Mình
cho rằng điều đó hẳn sẽ đè bẹp hầu hết mọi người,” nhỏ nói. “Phi vụ ấy chống
lại cổ và Visser Ba, chính bồ lên kế hoạch khiến cổ leo lên đỉnh núi rồi tạo ra
một cú rớt từ trển xuống. Bồ liên quan mật thiết với kẻ cầm đầu Visser Một - mẹ
của bồ - trong một cái bẫy mà...”

“Im
đi! Im đi!”

Tôi
bật dậy khỏi trường kỉ, hai tay bịt chặt tai. Thật ngu ngốc. Tôi bỏ tay xuống.
Chúng rung bần bật. “Này, Cassie…” Tôi cất giọng với sự bình tĩnh cao độ. Nhưng
ngay sau đó tôi lại quên mất mình định nói gì.

Tôi
có thể nhìn thấy mẹ. Trên đỉnh núi ấy. Nhìn thấy nỗi ngỡ ngàng của Visser Một
khi hắn nhận ra rằng người đã mang hắn lên tới đó là chính tôi - là thằng Marco
- con trai của bà, con trai của vật chủ của hắn chứ hổng phải là một chiến binh
Andalite tàn nhẫn… Quân đội và các con tàu của Visser Ba đang tiến tới gần. Mỏm
đá biến mất.

Rớt.


rồi sau đó, Rachel đã tới chỗ tôi và nói rằng nhỏ hổng thể tìm thấy cơ thể của
mẹ. Điều đó có nghĩa là có thể mẹ tôi vẫn còn sống.

Lúc
ấy, Rachel đã hiểu rằng nhỏ hổng hề ban cho tôi bất cứ một đặc ân nào bởi cứ mơ
hồ như vậy còn tốt hơn rất nhiều so với biết một cách chắc chắn mọi chuyện, kể
cả là việc biết chắc được rằng sự tra tấn khủng khiếp dài lê thê của những sự
việc hổng rõ ràng, hổng chắc chắn đã kết thúc…

“Vậy
tui phải làm gì?” Tôi thì thầm.

“Bồ
đang trong một cuộc chiến, Marco. Bồ đang ở đây, trong phòng khách nhà mình, ăn
bánh quy, xem TV và tới trường vào sáng thứ Hai nhưng bồ đang trong một cuộc
chiến. Những điều tồi tệ sẽ phải đến với bồ.”

“Tobias
hổng bị mất kiểm soát. Ax hổng bị mất kiểm soát. Hãy nhìn họ xem, cả hai đều cô
đơn. Chúa ơi, Tobias còn hổng thể trở thành người được nữa kìa.”

“Marco,
bồ không biết được những gì mà họ đã trải qua đâu. Họ sẽ không bao giờ nói với
bồ.”

“Luật
con trai,” tôi nói.

“Dù
sao đi nữa, vấn đề không phải là ở chỗ hai chú cháu họ cảm thấy gì, biết không?
Bồ phải tự xử lí những cảm giác của bồ.”

“Tui
cảm thấy như là bồ uống mất sữa của tôi.”

Cassie
ngẩng đầu lên. Nhìn nhỏ có vẻ kiệt sức. Chắc chắn rồi. Tôi cũng thấy vậy mà.
Tôi cảm thấy hổng vui vì tôi đã khiến nhỏ kiệt sức. Nhỏ đã tới tận đây, mệt mỏi
vì cố gắng giúp tôi.

“Tui
cảm thấy khá hơn rồi,” tôi nói.

Cassie
đảo mắt. “Nè, Marco, đừng nói với mình nếu bồ không muốn nha. Thậm chí cũng
đừng nói với Jake cho dù cậu ấy là bạn thân nhất của bồ. Nếu bồ buộc phải giữ
kín điều gì, mình đoán là bồ biết bồ cảm thấy thế nào. Nhưng ít nhất bồ cũng
cần phải trung thực với chính bản thân mình.”

“Thôi
được,” tôi nói nước đôi. “Tui sẽ làm thế.”

Nhỏ
đứng dậy, thở dài, và quay ra cửa. Rồi, nhỏ dừng lại. “Bồ biết không, tại dưỡng
đường nhà mình, luôn tiếp nhận những con vật bị thương do con người gây ra, do
những kẻ ngốc bắn chúng mà không cần lí do, hay cứ ráng thiêu rụi chúng hay bất
cứ thứ gì. Mình đã từng phát điên lên. Mình chỉ căm ghét những kẻ đó. Và mình
cảm thấy như thể mình đang lãng phí thời gian, bởi vì, bồ biết không, lúc nào
cũng có một thằng ngốc nào đó mới hai mươi hai tuổi. Mình đã rất giận dữ với
chuyện đó. Nhưng ba mình bảo, ‘Hãy đối mặt với những gì hiện hữu’.”

Tôi
lúng túng. “Thế nghĩa là gì?”

“Nghĩa
là, động vật mà bị thương, hãy giúp đỡ chúng.” Nhỏ quay lại và nắm tay tôi.
“Trong trường hợp của bồ, Marco à, nó có nghĩa là bọn Yeerk đang ở đây, mẹ của
bồ là Visser Một, và ba của bồ đang rất cô đơn. Không một điều nào trong ba
điều ấy nên xảy ra cả. Nhưng nó đã xảy ra và nó đang hiện hữu.”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.