Hẹn Ước Ba Sinh - Chương 05 - 06

… — 5 – …

Chàng tỉnh dậy trên tràng kỷ khi tiếng
gà râm ran vang vọng. Khoảng không ngoài cửa sổ vẫn dày đặc màn đêm. Ánh sáng
nhạt nhòa tỏa ra từ những hòn than hồng trên bếp làm khung cảnh thêm phần cô
tịch. Nơi chiếc giường bên cạnh, ngài chìm trong giấc ngủ yên bình, hơi thở đều
đặn thả vào hư không. Đêm qua, ngài gọi chàng đến chỉ để diễn tròn một vở
tuồng. Chàng ngồi im, lặng lẽ ngắm nhìn vị Thủy thần của bộ tộc Thang Tuyền.
Khi say giấc, dù là một kẻ lạnh lùng băng giá cũng mang vẻ mặt hiền hòa vô tội.

Tất cả những chuyện đã xảy ra lướt qua
tâm trí chàng như một giấc mơ.

Chân trời phía đông những đám mây trắng
dần ửng hồng. Làn không khí buổi sớm mai thanh tịnh trong lành mang theo hương
hoa ùa vào phòng. Chàng rời khỏi giường đến chỗ ngài, nhẹ nhàng kéo chăn đắp
lại. Nhưng hành động quan tâm đó làm ngài giật mình thức giấc. Theo phản xạ tự
vệ, ngài kéo mạnh tay chàng, giằng cả thân người mang vóc dáng thư sinh xuống
giường. Ngài lạnh lùng hỏi vẻ tra khảo.

- Ngươi đang định làm gì?

- Ngài quá đa nghi rồi. Tôi là một người
phàm làm sao có khả năng tổn hại thần linh.

Chàng nói rất bình thản khi nhìn thẳng
vào đôi mắt sâu thẳm của ngài.

- Không thể xem thường những dược sư như
ngươi.

Ngài khẽ cười, chưa kịp thả tay ra thì
cửa phòng bật mở. Mạc Tần bối rối cúi đầu khi kéo tay Điệp Tuyên vẫn đang ngơ
ngác.

- Chúng thần xin lỗi. Chúng thần sẽ lui
ra ngay…

- Mạc Tần.

Thủy thần đanh giọng. Anh và cô vội vàng
quỳ sụp xuống.

Chàng khẽ nhíu mày. Ngài thả tay chàng
rời khỏi giường.

- Được rồi. Cả hai đứng lên đi.

Thanh âm hòa nhã hơn. Ngài ngồi xuống
tấm nệm cạnh bếp lửa vừa được thổi lên, vuốt ngược làn tóc phủ lòa xòa trước
mặt và nhìn chàng đang bị Điệp Tuyên hành hạ với nhiều dụng cụ hóa trang. Ngài
bất giác cười nhạt nói với mọi người.

- Ta vừa nghĩ ra một cách có thể nhanh
chóng tiễn bước Hoàng Lạc.

Mặt trời đã lên đến ngọn tre nhưng những
cành bạch mai trong rừng vẫn đọng đầy sương đêm lấp lánh. Làn gió nhẹ thoang
thoảng hương bạch mai thanh khiết. Từng giọt sương long lanh trong nắng ánh màu
cầu vòng như những viên ngọc dạ quang xinh đẹp. Bướm ong chập chờn bay lượn lại
thêm tiếng chim ríu rít líu lo. Sự kết hợp hài hòa của âm thanh và hương sắc
làm khung cảnh thần tiên càng thêm thơ mộng. Hoàng Lạc lướt nhẹ bước chân trên
nền cỏ ẩm, vẻ mặt khó chịu nói với Điệp Tuyên.

- Sao các ngươi không báo cho ta sớm
hơn?

- Dạ thưa, lúc đó người đang ngủ nên nô
tỳ không dám gọi.

- Hai người ấy đã chờ ta bao lâu rồi?

- Dạ thưa, đã gần một canh giờ.

Hoàng Lạc bước nhanh hơn. Khi nhìn mái
ngói lưu ly cong vút của Mai Trà Đình thấp thoáng qua những cành mai, nàng chợt
khựng lại bởi tiếng cười khúc khích vang khe khẽ. Nàng chầm chậm đến bên một
gốc mai cao cách hiên nhà không xa để nhìn rõ hơn. Trong ngôi nhà cửa mở toang
vương đầy những cánh bạch mai trên sàn gỗ, ngài dịu dàng ôm chàng từ phía sau,
cằm tựa lên bờ vai trần lưa thưa làn tóc phủ. Ngài cầm tay chàng, xoay xoay
chiếc vòng bạc chạm nổi hình Hỏa Phụng. Ngài thì thầm điều gì rất khẽ vào tai
chàng và cả hai cùng cười.

- Chiếc vòng đó…

Hoàng Lạc bỏ lửng câu hỏi nhìn Điệp
Tuyên.

- Dạ thưa, chiếc vòng đó là vật đính ước
giữa Thủy thần và Khiết Thảo. Ngài cũng đeo một chiếc vòng bạc chạm nổi hình
Thủy Long…

- Ý ta là đó có phải chiếc vòng mà dì
bảo anh Lãnh Hà tặng cho cô dâu tương lai không?

- Tất nhiên là phải rồi ạ.

Hoàng Lạc vịn tay vào một cành mai… lòng
ngực đau thắt…

Những cánh hoa trắng lại lả tả rơi theo
gió lạnh.

Trong lúc đó, một trong hai kẻ đang diễn
cảnh thân mật ở Mai Trà Đình vô cùng khốn khổ chờ đợi Hoàng Lạc rời đi. Chàng
dở khóc dở cười chịu đựng bộ dạng tóc tai rối bời, váy áo xộc xệch lại thêm nụ
cười lạnh băng của Thủy thần ngay bên cạnh. Nhưng dù có khó chịu thế nào thì
nét mặt bình thản và đôi mắt tĩnh lặng vẫn hiện hữu trên vẻ đẹp thuần khiết
không tì vết.

- Hoàng Lạc vẫn chưa chịu đi sao? Thật
là phiền phức quá.

Ngài thì thầm trong hơi thở nhẹ.

- Có lẽ phải dùng tới cách này thôi.

Ngài vừa nói vừa vén những sợi tóc trên
vai chàng rồi đặt lên làn da mịn như cánh hoa mai một nụ hôn. Chàng khẽ rùng
mình. Nụ hôn tiến lên phía cổ và dừng lại ở vành tai. Hơi thở nóng ấm phả nhè
nhẹ vào làn da trần làm chàng không thể điều khiển được nhịp tim đang tăng
nhanh. Ngài bất ngờ xoay người chàng lại.

Bốn mắt xoáy vào nhau trong khoảnh khắc…

- Như thế này sẽ không ai nhận ra ngươi
là nam hay nữ.

Ngài vô cảm kéo mạnh chàng vào lòng, bàn
tay vuốt nhẹ lên xuống tấm lưng trần phủ dày mái tóc màu nâu đồng rồi kéo tuột
dây yếm buộc quanh cổ. Đôi môi ngài vẫn lướt trên làn da mịn thấp thoáng những
vết xăm hình thảo mộc. Ngài đỡ chàng nằm xuống những tấm nệm trên sàn. Nụ hôn
trượt dần từ cổ xuống vai, xuống tấm vải yếm màu thanh thủy…

Bên gốc mai già, những cánh hoa trắng
vẫn lả tả rơi thay cho những giọt nước mắt của Hoàng Lạc, vì lòng kiêu hãnh của
một Nữ thần không cho phép nàng khóc trước mặt bất kỳ ai. Điệp Tuyên thì thầm
với nàng.

- Dạ thưa… chúng ta nên đi thôi. Lúc này
đừng nên làm kẻ thứ ba xen vào…

- Thật quá đáng.

Nàng quay gót. Đôi mắt long lanh rướm
lệ.

- Mời ta đến đây để trong thấy những
cảnh này sao chứ.

- Dạ thưa… chắc vì chủ nhân đã chờ người
lâu quá và nghĩ người không đến nên…

- Ta không đến thì họ cũng không được
làm thế… giữa thanh thiên bạch nhật…

Nàng bước nhanh như bỏ chạy. Điệp Tuyên
ngăn bản thân mỉm cười sung sướng.

- Dừng lại. Hoàng Lạc thần nữ đã đi rồi.

Chàng đanh giọng khi ngài đang lần tay
vào trong váy.

- Ngươi đang sợ hãi…

Chất giọng trầm ấm thì thầm bên tai
chàng. Ngài nở nụ cười khinh mạn mỉa mai. Những ngón tay ngài luồn vào mái tóc
mềm mại của chàng rồi lướt nhẹ lên từng đường nét trên gương mặt mảnh khảnh.

Chàng buông nắm tay vẫn đang siết chặt,
chậm rãi áp đôi tay lên gương mặt ngài. Chàng nhìn thẳng vào mắt ngài, nở nụ
cười mơ hồ kỳ lạ, giọng nói nhẹ nhàng bình thản.

- Những đóa hoa bạch mai đang nhìn ngài…

- …

- Đừng vấy bẩn tình yêu thiêng liêng của
chính mình.

- …

- …

- Ngươi đúng là không sợ chết.

Ngài bật cười đứng dậy chỉnh lại trang
phục. Vóc dáng cô liêu mất hút trong màu trắng thanh khiết bạt ngàn.

Khiết Thảo nhìn theo khẽ mỉm cười khi
đưa tay nhặt một cánh bạch mai mỏng manh vương trên vạt áo.

- Ngài có yêu những đóa hoa mai không?

- …

- Hay ngài yêu thầm kẻ đang yêu những
đóa hoa mai?

… — 6 – …

Một ánh chớp nhá lên kèm theo tiếng sấm
xé toạc sự tĩnh lặng của nền trời trong xanh. Từng đàn chim xao xác bay lên từ
phía rừng mai với đôi cánh chấp chới ánh nắng. Cơn mưa bất chợt kéo đến dù mặt
trời vẫn rực rỡ chói chang. Cầu vòng lấp lánh sắc màu xuất hiện trong khoảnh
khắc rồi tan biến cùng cơn mưa như chưa từng tồn tại. Vẻ lo lắng hiện rõ trên
nét mặt mọi người. Không khí căng thẳng bao phủ khắp Thủy cung.

- Có chuyện gì vậy?

Chàng hỏi Điệp Tuyên đang lo lắng nhìn
về hướng thư phòng.

- Thụy Hà thần nữ vừa gửi thư đến. Chắc
lại là chuyện hôn nhân của Thủy thần.

Lát sau, ngài mang vẻ mặt lạnh như băng
tuyết xuất hiện trên hành lang. Làn không khí giá buốt tỏa ra từ ngài đã xua
tan cả ánh mặt trời. Những đám mây đen mù mịt cuồn cuộn loang rộng trên nền
trời xanh thẳm thể hiện tâm trạng tồi tệ của chủ nhân Thủy cung. Những cơn gió
mạnh gào thét giữa không trung từ bốn góc trời quét qua rừng bạch mai. Cơn mưa
dông kéo đến như thác đổ. Màn nước trắng xóa phủ ngập không gian. Muôn ngàn
cánh mai trắng mỏng manh tả tơi trong mưa gió.

- Tháng sau, chúng ta sẽ đón Lễ Tế
Nguyệt với cha mẹ ta ở hồ Yên Ba. Các ngươi hãy chuẩn bị đi.

Nụ cười khinh mạn vẫn nở trên môi Thủy
thần nhưng ánh mắt thấp thoáng nét cay đắng. Ngài bước ra ngoài rồi tan biến
trong màu trắng hư ảo bất tận.

- Sao không cho người ta nghỉ ngơi gì
hết vậy? Hoàng Lạc thần nữ mới rời khỏi có vài ngày thôi mà.

Điệp Tuyên thở dài chán ngán ngồi phịch
xuống tấm nệm trên sàn gỗ. Chàng vẫn đăm đăm nhìn vào màn mưa cho đến khi Mạc
Tần lên tiếng.

- Cậu không cần lo lắng đâu. Thủy thần
vẫn thường như vậy khi có chuyện không vui. Cứ để ngài ấy yên tĩnh một mình...

- …

- Người cần quan tâm bây giờ là bản thân
cậu đó.

- …

- Thụy Hà thần nữ bảo chúng ta đón Lễ Tế
Nguyệt cùng người chắc chắn là để kiểm tra con dâu tương lai rồi. Thông tin
nhanh thế này là do Hoàng Lạc thần nữ chứ chẳng ai vào đây.

- …

- Lần này sẽ không dễ dàng đâu.

Anh nói vẻ am tường. Cô cũng gật đầu
đồng ý.

Cơn mưa càng lúc càng nặng hạt. Vô vàn
hạt nước nhỏ li ti bị gió thổi tạt vào hiên nhà. Tiếng thở dài hòa với tiếng
mưa…

Lạnh…

Ngày hôm sau, cơn mưa vẫn chưa ngớt hạt.
Không khí giá buốt u ám của mùa đông theo muôn vàn hạt mưa lạnh lẽo ngự trị
Thủy cung. Tiếng mưa đổ rào rào trên mái ngói lưu ly, trên mặt nước hồ sen,
trên những cành bạch mai khẳng khiu tơi tả… tạo thành một bản hòa ca tang
thương phần nào khuấy động sự tĩnh lặng, trầm mặc và u tịch của không gian.
Khiết Thảo từ sáng đã ngồi trong Tàng Thư Các với những cuộn giấy cổ về dược
học ghi chi chít chữ Khoa Đẩu nhưng đầu óc chàng lại lang thang với cơn mưa
ngoài trời. Bao nhiêu lần chàng cầm cây viết bằng ống trúc với ngòi nhọn đã
thấm mực là bấy nhiêu lần một tờ giấy Mật Hương bị phí hoài. Chàng gõ gõ những
ngón tay lên bàn gỗ nhìn dòng nước mưa trong vắt đổ từ mái ngói xuống mặt hồ
ngoài cửa sổ.

- Thật là… không thể tập trung được.

Chàng đứng bật dậy vẻ khó chịu đi tìm
Điệp Tuyên. Chàng gặp cô đang vô tư cười đùa với những cung nữ trong bếp.

- Mọi người có thể lấy cho tôi một bình
rượu, một cây sáo và cái gì che mưa được không?

- Anh cần những thứ đó để làm gì?

Cô ngạc nhiên nhìn chàng. Vẻ mặt chàng
bình thản nhưng có chút gay gắt trong đáy mắt, chút bất đắc dĩ trong thanh âm.

- Tôi hy vọng có thể làm cho cơn mưa này
ngừng lại. Tiếng mưa làm tôi không thể tập trung đọc sách được.

- À…

Điệp Tuyên kéo dài giọng vẻ hiểu biết
rồi nhanh chóng làm theo. Cô thì thầm một mình khi nhìn chàng đi về phía rừng
mai dưới màn mưa trắng xóa.

- Có vẻ như chuyện Mạc Tần nói là sự
thật…

Chàng bước vào Mai Trà Đình khi ngài
đang ngồi trầm tư bên bếp lửa. Bộ trang phục trắng bạc của ngài lấp lánh như
phủ một lớp dạ quang. Không gian ảm đạm rét buốt ngày mưa và vẻ mặt lạnh băng
không cảm xúc của Thủy thần làm ngọn lửa nhỏ bé hiu hắt trở thành thứ duy nhất
ấm áp. Chàng đặt bình rượu cạnh bếp rồi ngồi xuống. Ánh mắt ngài vẫn vô định
dán chặt vào điệu nhảy kỳ lạ của ngọn lửa theo làn gió lạnh như kẻ vừa đến
không tồn tại.

Thời gian ngưng đọng trong những hạt mưa
rơi rào rạt ngoài thềm. Tiếng mưa hòa với chất giọng trầm nhẹ không biểu cảm.

- Trời đã mưa gần hai ngày rồi.

- …

- Mọi vật cần mưa để duy trì cuộc sống,
nhưng mưa quá nhiều cũng không phải là điều hay. Ví dụ như cây cỏ, thiếu nước
chúng sẽ chết, nhưng quá nhiều nước chúng sẽ bị ngập úng và cũng chết.

Chàng vừa nói vừa cắm cần vào bình rượu
mặc kệ cái liếc nhìn khó chịu của ngài.

- Thứ gì cũng có giới hạn của nó.

- …

- Tình yêu cũng không ngoại lệ.

Câu nói thốt ra bình thản đến hờ hững.
Chàng bắt đầu uống rượu, không quan tâm đến những sợi nước rất mảnh ánh lên màu
lửa đỏ đang lơ lửng xung quanh như lời đe dọa. Bình rượu vơi dần trong thinh
lặng. Chàng đổ thêm một sừng nước suối vào bình rồi rút cây sáo giắt nơi thắt
lưng ra thổi.

Hơi rượu làm tiếng sáo thêm bay bổng du
dương.

Khúc nhạc lúc tha thiết u sầu, lúc thâm
trầm cay đắng, lúc nhẹ nhàng như lời thở than, lúc ai oán như tiếng hờn trách,
lúc lại bi ai như những giọt nước mắt đang rơi… Nhưng tiếng sáo thần kỳ bị âm
thanh hỗn tạp của gió táp mưa sa làm cho gẫy vỡ đứt đoạn.

- Ngươi đến đây làm gì? Đừng nói với ta
chỉ để uống rượu và thổi sáo.

Ngài hỏi khi tiếng sáo đã ngừng, chỉ còn
tiếng mưa đơn độc phủ ngợp không gian.

Chàng im lặng nhìn ngài một lúc rồi lại
thổi sáo.

Từng giọt âm thanh rơi vào không gian,
thấm vào tâm hồn…

Nỗi tức giận đang dâng lên trong người
nhưng ngài không thể ngăn tiếng sáo. Khúc nhạc như có sức mạnh vô hình mê hoặc
người nghe. Ngài bất lực để tâm hồn bị tiếng sáo cuốn đi, vô thức cảm nhận nỗi
lòng người thổi sáo. Những tâm sự không ai thấu hiểu, không thể tỏ bày…

Những tâm sự của chính ngài… nhưng lại
không phải là ngài...

Tiếng mưa ngoài thềm vơi dần.

- Nhìn mưa tôi lại nhớ đến mẹ, đến Khiết
Dược và người đó. Bởi vì những giọt mưa này mà tôi phải rời xa gia đình và
người mình yêu thương.

Chàng nói với giọng ngà ngà say.

- Khi đến đây, những thứ tôi có là chiếc
vòng tay của mẹ, chiếc túi thơm đựng trầu của khiết Dược và… nỗi nhớ về một cây
sáo.

- …

- Cây sáo đang nằm đâu đó trong lòng hồ
Tĩnh Dạ. Cây sáo mà chính tay cậu ấy chạm khắc cho tôi. Cây sáo kỷ niệm về tình
yêu đơn phương vô vọng của tôi.

Chàng bật cười nhìn ngài qua ngọn lửa
bập bùng trên bếp. Khi ánh mắt hai người chạm nhau, thời gian như ngưng đọng
lại. Vẻ đẹp thuần khiết và trong sáng của chàng trở nên mong lung qua bóng lửa
liêu xiêu nhảy múa. Lần đầu tiên từ khi đến Thủy cung, vẻ đẹp bình thản và đôi
mắt tĩnh lặng thấp thoáng nét buồn thảm nao lòng. Ngài nhìn chàng rất lâu. Toàn
bộ tâm trí như bị hút vào đôi mắt nâu trầm trong như thủy tinh đang phản chiếu
ánh lửa, cảm nhận sâu sắc nỗi đau đọng trong đáy mắt. Ngài bất giác muốn chạm
vào chàng…

Chạm vào quá khứ của chính ngài… nhưng
lại không phải là ngài…

- Chuyện tôi yêu một người con trai làm
ngài ngạc nhiên sao?

- …

- Tôi không những yêu một người con trai
mà cậu ấy còn là em rễ của tôi nữa.

- …

- Hàn An.

Tiếng sáo lại dìu dặt vang lên giữa
không gian tĩnh lặng.

Mưa đã ngừng rơi từ khi nào. Từng giọt
nước đọng trên mái ngói tí tách thả mình xuống nền đá rắn lạnh lát dưới mặt đất
cỏ mọc xanh rì. Những mảnh vỡ li ti của giọt nước bắn tung xòe rộng như một đóa
hoa mong manh trong khoảnh khắc.

Những cành bạch mai rũ nước rào rào sau
cơn mưa dông.

Muôn vàn cánh hoa đẫm nước lả tả rơi.

Báo cáo nội dung xấu