Erec Rex - Tập 1: Mắt Rồng - Chương 05
Chương 5
Mắt kính xuyên thấu
Con ma cười gằn, tức tối: “Có cái
gì đó đang che đỡ cho thằng này. Chắc là cặp kính kia”
Rồi lão hậm hực quay về chỗ ghế tài
xế. Hai thằng nhóc giống nhau liền xáp lại, ngồi kè hai bên Erec, bốn con mắt
xanh lè hau háu nhìn cặp kính một cách thèm thuồng.
“Tao là Balor Stain”, một thằng
nói, “Còn đây là Damon. Mày có thể phân biệt được chúng tao bởi tao có cái này,”
Balor trỏ vào cái còi bằng đồng đeo trên cổ, “Còn Damon lúc nào cũng đội mũ
lừa. Mày muốn tao trả bao niêu cho cái này hả?” Nói rồi thằng này đưa tay lên
mân mê cặp mắt kính của Erec.
“Bỏ tay ra, không tao gọi bạn tao
đến ngay bây giờ đấy.” Erec gằn giọng.
“Không, mày sẽ không làm thế đâu.”
Damon nói, có phần chậm rãi hơn Balor, và vỗ vai Erec rất mạnh.
“Mày không gọi ai được đâu.” Balor
mỉm cười ranh mãnh. “Xe buýt đang chạy mà. Không sao, tụi tao xin lỗi vì đã xử
tệ với mày. Cũng hơi quá đáng khi đòi chiếm cả cái ghế để ngả lưng một chút.
Tụi tao rất mệt. Cả tối qua sắp xếp đồ đạc, rồi lại đi cả ngày. Tại tụi tao
tưởng sẽ vui lắm nếu đi bằng thang máy hay xe buýt, như tất cả mọi người bình
thường.”
Erec vẫn chưa hết bực mình, con mắt
bình thường của nó cứ nhìn trừng trừng.
“Mày vẫn còn giận à? Tao hứa là
chúng tao sẽ đền bù cho mà. Một bữa pizza no nê nhé, trong lâu đài à nha”
Một nụ cười bí hiểm thoáng qua khuôn
mặt Damon, nó hét lên “Pizzaaaaa” rồi hát “TA có một pizza con con, pizza con,
pizza con” nhại theo bài Mary có con cừu non.
“Chúng mày là sinh đôi à?”
“Sinh ba. Còn Dollick nữa, nhưng nó
ít khi ra khỏi nhà lắm.”
Chiếc xe chạy chậm lại. Một bức
tường mây khổng lồ, cao cỡ hai mươi mét, sừng sững như pháo đài, chắn ngang con
đường. Khói mây bốc lên mù mịt. Chiếc xe phía trước từ từ đi thẳng vào một khe
nhỏ và biến mất. Balor reo lên, cười toe toét. “A, thì ra đây chính là Luỹ Mây
bao quanh Thần Quốc đấy.”
“Ủa ủa. Chứ không phải tụi mình
đang ở xứ Thần Quốc nãy giờ rồi sao?” Những đứa khác nhao nhao.
“Chưa đâu! Mới là ngoại ô thôi.”
Một ánh đèn sáng loá lên rìa bức
tường mây, rồi lộ ra một cái khe. Chiếc xe buýt lao thẳng vào đó, đi xuyên qua
một đường hầm dài, tối thui. Xe ra khỏi đường hầm và tiếp tục chạy trong một
thị trấn, trong hoàng hôn có màu vàng phô mai và màu hồng trái đào. Erec háo
hức nhìn những con đường ngoằn ngoèo uốn lượn quanh hồ nước, rừng cây, những
ngôi nhà đẹp đẽ và những khu vườn được chăm sóc cẩn thận, những ngõ nhỏ có bảng
chỉ dẫn treo lủng lẳng trên cao, giống như trong phim cổ tích.
Ở giữa thị trấn có một toà nhà lớn
uy nghi, cao vượt lên trên tất cả các mái nhà và các dãy cửa hàng khác, bao
quanh là những khu vườn xinh đẹp.
“Nhà gì đó?” Erec trỏ tay và hỏi.
“Đó là Nhà Xanh. Nơi ở của Tổng
thống Washington Mực Lấm Lem đấy.”
Cửa hàng, nhà hát chen chúc nhau
trên một khu đồi nhỏ. Tất cả nằm dưới bóng một toà lâu đài khổng lồ có hình
dáng kỳ quặc, với rất nhiều khối nhà dính vào nhau rồi chĩa ra đủ bốn phương
tám hướng. Một góc toà lâu đài đó cao vóng lên, y hệt một toà nhà chọc trời.
Mặt tiền là những hình trụ lộn xộn xây bằng gạch và các khối hình nón mạ vàng
choé thò ra thụt vào. Bên hông trổ nhiều ô cửa sổ rất rộng. Tất cả làm cho toà lâu
đài có dáng vẻ rất hiện đại. Dưới ánh nắng kì ảo, trông nó như một tổ ong khổng
lồ.
Những cánh cửa ra vào bên hông toà
lâu đài xệ xuống. Khi Erec nhìn kỹ hơn, nó thấy nguyên toà lâu đài đồ sộ ấy
nghiêng hẳn về một bên, hệt như sắp đổ kềnh ra đất.
“Đây là lâu đài của vua Piter, đúng
không?” Erec hỏi.
Balor trả lời uể oải, có vẻ coi
thường, “Tất nhiên rồi. Nổi tiếng lắm đấy.”
“Hình như nói bị nghiêng thì phải.”
“Không hẳn là thế. Nhưng dù sao thì
đúng là nó có nghiêng thật. Vua Piter đang bị bệnh. Ông ấy đã quá già, lẩn thẩn
mất rồi, nên không thể giữ cho lâu đài vững chắc được nữa.”
“Sao?”
“Khoảng mười năm trước, ông ấy vô
tình đọc một câu thần chú gì đó, thế là lâu đài bị nghiêng. Chẳng ai có đủ
quyền phép làm cho nó đứng thẳng trở lại, vua Piter thì bỏ mặc, ông ấy kệ cho
nó muốn ra sao thì ra”
Erec hỏi lại, nó thực sự băn khoăng
về toà nhà nghiêng, “Người ta có phải dùng thang để đi từ phòng này sang phòng
khác không?”
“Không. Vua Pluto đã cân đối lại
trọng lực. Có điều lúc ra vào thì phải khéo léo một tí. Khi đã ở trong lâu đài
rồi thì sẽ thấy bình thường thôi.”
“Ừ. Thường thì là như thế thật đấy.”
Damon cười lém lỉnh.
Balor cười phá lên, “Thỉnh thoảng
lại có một cuốn sách tuột ra khỏi kệ hay ai đó trượt chân. Có vài căn phòng
chưa được ếm bùa trọng lực, nếu đi vào đó mày sẽ ngã đập mặt vào tường.” Rồi nó
ngoái nhìn ra đằng sau. “Mày đừng nói gì với bọn mới đến nhé. Damon và tao rất
khoái nhìn chúng nó bước vào để xem điều gì sẽ xảy ra.” Đến đây cả Damon và
Balor đều cười rú lên. “Hay nhất là mỗi khi có đứa nào bước ra nhầm cửa, và thế
là a lê hấp, vút lên tận trời. Khà khà…”
Erec ra vẻ đồng cảm với hai thằng
kia, “Ừ. Đúng là rất buồn cười. Nhưng mà có cái gì ở đó kìa?” Nó chỉ tay về mấy
vật lạ lùng đang bay xung quanh mấy cái tháp hình chóp như mọc ra bên hông lâu
đài. “Dơi à?”
“Không,” Balor đáp. “Bọn dơi phải muộn
hơn mời rời tổ chứ. Đó là miệng của máng xối.”
Xe buýt dừng lại trước sáu bức
tượng quái vật bằng đá rất to, nằm về một phía của lâu đài. Balô ra Damon nhanh
chóng lao ra khỏi xe. Erec nán lại chờ Bethany, Jack và Oscar.
“Mày làm cách nào thế? Với con ma
ấy? Sao gạt được nó ra khỏi mày vậy?” Oscar hỏi. Erec nhún vai không trả lời.
Oscar liếc nhanh cặp mắt kính của Erec rồi bỏ đi lấy đồ đạc trong rơ-mooc.
Một người đàn ông còn trẻ, tóc màu
hung vàng, mắt xanh, vẻ mặt háo hức, miệng cười rạng rỡ đưa tay vẫy bọn trẻ và
thổi một hồi còi dài. Anh ta mặc bộ lễ phục xanh lơ gắn hình một ngôi sao trắng
to kềnh. “Lại đây nào. Xin mời, các vị vua và nữ hoàng tương lai. Xin tự giới
thiệu, tôi là Spartacus Kilroy, chức vụ Cố vấn Tiên tri của vua Piter. Hãy chọn
một phòng trống ở khu nghỉ tạm thời, rồi ghi số phòng vào cuốn sổ của tôi đây.”
Anh ta đi tới đi lui, xoa hai bàn tay vào nhau vẻ mãn nguyện. “Tuyệt thật!
Tuyệt lắm! Phấn khởi quá đi mất!”
Khu phòng ngủ không bị nghiêng, cửa
nẻo bình thường. “Đói quá rồi!” Erec than thở. Nghĩ tới túi tiền sẽ vơi, nó
buồn ghê gớm. Nếu phải trả tiền cho bữa ăn, chắc chắn nó không thể về nhà được
nữa..
“Ở đây miễn phí đồ ăn chỗ ở cho
những người dự thi.” Jack đáp lời nó. “Có muốn ngủ chung với tụi này không?”
Oscar hơi nhăn mặt.
“Cũng được,” Erec trả lời. “Nhưng
chỉ đêm nay thôi.” Nó tính cả ngày mai sẽ sục sạo khắp cái chỗ Thần Quốc này để
tìm mẹ, nếu không tìm thấy, nó sẽ quay về trên kia - Thượng Địa, theo cách gọi
của tụi Oscar.
Mỗi phòng có hai cái giường tầng.
Jack, Oscar và Erec ghi tên vào sổ của Spartacus Kilroy và chọn phòng 323.
Trong khi Jack và Oscar đi tìm quán cà phê, Erec mệt mỏi nằm lăn ra giường.
Những đứa khác lăng xăng đi dọc hành lang, gọi nhau í ới, nói chuyện ì xèo. Sự
buồn bã u ám đè nặng không khí lúc này đã có phần giảm bớt, nhưng Erec vẫn cẳm
thấy rất rõ cảm giác đó.
Nó lấy cặp kính ra khỏi cổ. Tại sao
con ma tài xế lại nghĩ cặp kính này đã bảo vệ nó nhỉ? Erec tò mò đeo ngay chặp
kính lên mắt.
Trong chớp nhoáng, căn phòng như
nhỏ lại, chật chội hơn. Lạ lùng hơn nữa, Erec thấy mình đang ngồi trên một cái
ghế chứ không phải trên giường. Đúng là tại cặp kính khiến nó nhìn ra những
điều lạ lùng này. Nó bỏ kính xuống thì lại thấy loáng lên hình ảnh một người
phụ nữ đang đứng trong phòng.
Không đeo kính, nó thấy mình vẫn ở
trong phòng ngủ. Hình ảnh người phụ nữ vừa thoáng qua vẫn còn lưu lại trong
đầu, trông rất giống mẹ nó.
Nó đeo kính trở lại. Một lần nữa,
nó lại ở trong căn phòng nhỏ, lạ hoắc, cùng với mẹ nó. Bà đang cắm cúi đan len,
không nhìn thấy nó.
“Mẹ?”
Khẽ giật mình, bà June O’Hara đánh
rơi que đan rồi nhìn xung quanh, hướng thẳng vào Erec, hỏi ngỡ ngàng: “Ai đó?”
“Con mà. Con đang ở đây mẹ ạ.” Erec
nhìn xuống và chỉ thấy cái ghế mà nó đang ngồi. Nó nhảy dựng lên khi hiểu ra
rằng, lúc này, nó cũng không nhìn được chính mình nữa.
Bà June vẫn nhìn quanh, lo lắng: “Con
đang ở đâu vậy, Erec?”
“Con ở trong phòng, trên cái ghế
sát giường ngủ ấy. Nhưng con cũng khong nhì thấy chính con nữa cơ”
“Sao con lại tới được đây?” Bà hỏi,
mặt đầy vẻ lo âu. Còn Erec thì băn khoăn, sao mẹ không tỏ vẻ vui mừng khi thấy
nó. Hay là mẹ cũng không thấy nó nhỉ?
“Con không biết nữa. Con đeo cặp
kính lên và tự nhiên con thấy mình ở đây.”
Khuôn mặt bà June tươi tỉnh trở
lai. Bà nhảy lên, đấm nắm tay lên trời, rồi ngã mình xuống giường, cười rạng
rỡ.
“ơn trời, đúng là con rồi. Erec,
con giỏi quá. Con rất thông minh khi khám phá ra phép thuật trong cặp Mắt Kính
Xuyên Thấu của mẹ. Mẹ cứ cầu mong đứa nào đó trong số các con có thể tìm ra nó.
Mẹ yên tâm rồi. Ôi, nhẹ cả người. Con thế nào rồi? Con đang ở đâu thế?”
“Con khoẻ, con không sao hết mẹ ơi.
Con đang ở đây với mẹ mà.”
Bà June mỉm cười, “Không, con yêu
ạ. Khi con đeo cặp kính đó vào, con có thể nhìn thấy mẹ, nhưng con thực sự không
ở đây cùng mẹ. Lúc này, nếu ai đó nhìn thấy con, họ sẽ nghĩ con đang nói chuyện
một mình đấy. Con đang ở nhà phải không?”
“Không ạ. Con đi tìm mẹ từ sáng nay
kia. Lúc đó, con cảm thấy buồn ghê gớm. Giờ con đang trong cái lâu đài có tên
là Thần Quốc. Con đến đây từ bên dưới Ga lớn Trung tâm. Kỳ lắm. Con thấy mọi
người đều bay. Con cứ nghĩ là sẽ không thể nào tìm được mẹ nữa chứ?”
Bà June choáng váng, “Con đang ở
Thần Quốc sao? Thật không thể tin nổi.”
“Mẹ đang ở chỗ nào vậy mẹ?”
Bà June nhìn thẳng về phía Erec,
giọng êm như ru. “Erec, thật sự mẹ không muốn con bị sốc vì lo lắng, nhưng con
cũng cần được biết mọi chuyện. Mẹ bị bắt rồi, bởi những kẻ mà mẹ đã chạy trốn
hàng bao nhiêu năm nay. Nhưng mẹ vẫn ổn. Chúng không hành hạ, nhưng giam giữ mẹ
ở đây. Mẹ đang ở trong ngục tối của Pluto, con ạ!”
Bà June khoát tay quanh căn phòng
rất ngăn nắp. “Mẹ đã nghĩ, nếu tiếp tục chuyển nhà thì mẹ con ta vẫn được an
toàn. Nhưng khi bọn chúng nắm được nguồn tiền của chúng ta, mọi chuyện đã trở
nên khó khăn. Cũng may, dù bắt được mẹ, nhưng hình như chúng không hề biết mẹ
là ai. Chúng chỉ biết là mẹ đã từng sống ở Thần Quốc mười năm trước và có sinh
một cặp sinh đôi. Con đừng lo, mẹ sẽ biết cách ra khỏi đây thôi.”
Erec hoảng lên vì những gì mẹ nói
vừa nói. “Mẹ nói gì ạ? Mẹ đã từng sống ở Thần Quốc á?”
Bà June thở dài buồn bã. “Đúng vậy.
Mẹ đã từng sống ở đây. Con cũng đã được sinh ra ở đây. Nay số mệnh đã khiến con
trở lại. Ơn trời là con không hề hấn gì cả.”
Đầu óc Erec quay cuồng. Có lẽ nào
đây chỉ là một giấc mơ. “Mẹ vừa nói là con sinh ra ở đây? Vậy tại sao chúng ta
lại bỏ chỗ này mà đi, hả mẹ?”
“Quá nguy hiểm!” Nói tới đây, bà
June nhoài ra phía trước, hỏi gấp gáp, “Hai đứa sinh đôi có ở cùng con không?”
“Không ạ?”
“Vậy à?” Bà June tỏ vẻ thất vọng. “Mà
chúng nó cũng không có ở nhà. Một cô bạn của mẹ ở đây đã kiểm tra rồi. Cô ấy đã
tìm cho Trevor, Nell và Zoey một người trông trẻ từ khi mẹ bị mắc kẹt ở đây.
Mấy đứa giờ đã ổn cả rồi, đúng không?”
“Bà Smith trông trẻ á? Bà ta ghê
lắm mẹ ơi.”
“Bà Smith nào? Người giữ trẻ tên là
Lynette Wool cơ mà.”
“Bà Smith là người ở bên cạnh con
lúc con ngủ dậy. Bà ấy không cho con ra ngoài. Con phải lén trốn đi đấy.”
“Mẹ không biết bà ta là ai cả. Vào
lúc này cô Lynette đang ở nhà mình mà. Cô ấy là người quen với bạn của mẹ ở
đây. Mẹ thấy may mắn khi có một người có thể tin cậy ở chốn này.” Bà June thở
dài. “Giá mà mẹ biết được hai đứa sinh đôi đang ở đâu. Có khi hai đứa nó đang
đi tìm mẹ con mình cũng nên.”
“Biết đâu hai anh chị ấy đã về nhà
rồi,” Erec nói rồi nhìn xung quanh. “Chỗ này không có vẻ gì là một nhà tù cả.”
“Là nhà tù thật đấy con ạ. Có điều
mẹ biết cách để sắp xếp nó như mẹ muốn thôi.”
“Bọn bắt mẹ cũng để yên cho mẹ sắp
xếp à?”
“Không hẳn thế. Chỉ vì chúng không
thể ngăn được mẹ làm những chuyện này.”
“Con chẳng hiểu gì cả, mẹ ạ.”
Bà June ngập ngừng, “Erec, con nghe
này. Mẹ có phép thuật. Vì thế mà mẹ không bị làm hại và mẹ có thể điều khiển
phòng biệt giam của mình như con đang nhìn thấy đấy.” Bà June gõ gõ ngón tay
lên mặt bàn rồi thì thầm gì đó, ngay lập tức một hộp sô-cô-la xuất hiện, bà
nhón một viên cho vào miệng.
Erec há hốc mồm ngạc nhiên. Thật
không thể tin nổi. “Mẹ làm lại nữa đi mẹ.”
Bà June nhún vai, một hộp sô-cô-la
nữa ở đâu chẳng biết đột ngột hiện ra giữa phòng. Erec thấy mình như hoá đá.
Mọi thứ dường như đều không thật. Nó đang ở Thần Quốc, và nó nhìn thấy mẹ mình
đang bị nhốt trong tù qua cặp mắt kính thần kỳ. Chỉ có nằm mơ mới được thế.
“Erec, con không sao đấy chứ?”
Tiếng mẹ nó vang lên. “Con đã từng có đồng hồ báo thức nóng tính và bàn chải
đánh răng đùa dai, những điều vừa rồi không làm con quá kinh ngạc phải không?”
Nghe mẹ nhắc, Erec thấy đầu óc sáng
hẳn ra. “Ờ há. Con đã lớn lên cùng những thứ đó, con đã quen với chúng. Nhưng
sao mẹ không nói cho con biết đó là phép thuật? Bây giờ lại tới cái kính xuyên
thấu này nữa, mẹ cũng mua ở cửa hàng Thần Cà Thọt hả mẹ?”
Bà June mỉm cười, “Một người bạn cũ
đã hô biến nó cho mẹ. Nó giúp ta nhìn thấy người mà ta mong nhớ nhất. Con đừng
nói với ai về phép màu này nhé. Hãy giữ gìn cẩn thận, chớ để ai nhìn thấy con
đang dùng như lúc này. Mẹ xin lỗi đã không nói cho con biết điều này sớm hơn,
vì chưa phải lúc.”
Erec nghe tiếng bước chân tiến lại
gần rồi tiếng chìa tra vào ổ khoá. Nó thật lòng không muốn bỏ cặp kính xuống
chút nào.
“Erec, con trai ngoan của mẹ. Nếu
con thấy không có gì rắc rối khó chịu thì nên ở lại Thần Quốc. Rất có thể con
sẽ giúp mẹ thoát được khỏi chốn tù ngục này. Nhưng không được nói cho bất kì
người nào về thân thế của con, nghe chưa? Giờ thì con bỏ kính xuống đi, kẻo ai
đó sẽ nhìn thấy. Nhưng nhớ luôn đeo nó trên cổ. Chỉ đeo lên mắt khi con ở một
mình thôi. Nếu con nhìn thấy tên cai ngục nào ở đây tra hỏi mẹ, hãy giữ im
lặng, tuyệt đối im lặng, nhớ không con?”
“Con không thể ở lại với mẹ được
sao, mẹ ơi?”
“Con có thực sự ở đây đâu con.
Nhanh lên, không thôi có người nhìn thấy bây giờ.”
Erec bỏ mắt Kính Xuyên Thấu xuống.
Oscar đang đứng ngay trước mặt nó, trố mắt ra và miệng há hốc ngạc nhiên. “Có
sao không đấy?”
“À, ừ… không sao.” Erec đáp cho qua
chuyện trong lúc đầu nó bưng bưng hàng đống ý nghĩ rối tung rối mù. Mẹ nó biết
phép thuật thiệt sao? Bà bị bắt cóc ư? Nó được sinh ra ở xứ Thần Quốc này
sao?...
Oscar vẫn đứng trước mặt nó, nheo
nheo mắt vẻ tò mò, “Vừa nói chuyện với ai phải không?”
“À, tôi vừa nằm mơ xong,” Erec ấp
úng.
Oscar xỉa ngón tay về phái cặp
kính. “Nó có phép màu. Đúng như tên lái xe đã nói. Tao dám chắc là nó rất đáng
giá. Cho tao mượn xem chút được không?’
Không cần chờ cho Erec đồng ý,
Oscar sấn sổ giựt cặp kính ra khỏi cổ Erec, nhưng bị vướng cái cằm. Bất kể
thằng này hì hục tháo gỡ thế nào, cặp kính vẫn ở y nguyên trên cổ Erec, như
thách thức.
“Nó không có gì lạ đâu, thật đấy.”
Erec nói.
Oscar quắc mắt giận dữ. “Chờ đó.
Mày sẽ biết tay tao.” Nó với tay lấy cái áo khoác, chạy ra ngoài.
Erec gặp Bethany, Jack và
Oscar ở nhà ăn. Nó nói với cả ba đứa, “Chắc tôi sẽ ở lại lâu đấy.” Bethany mỉm
cười, vẻ khoái chí.
“Hay lắm.” Jack lên tiếng. “Vậy là
bạn đi thi được rồi.”
Oscar nháy mắt, “Tao nhớ là mày cứ
đòi đi tìm mẹ mình cơ mà?”
“Chắc mẹ tôi không sao đâu. Mai tôi
sẽ gọi cho bà.”
Món rau trộn được xếp thành một dãy
dài, ngồn ngộn những loại trái và hạt mà Erec chưa từng thấy bao giờ. Tiêu đỏ
và súp cà rốt nổi bật lên ở cuối dãy. Còn những cái tô nhiều màu sắc sặc sỡ thì
đừng một thứ gì đó sền sệt bày khắp dãy bàn ăn.
“Món gì vậy? Ngon không?” Erec hỏi
một thằng nhóc đứng cạnh nó đang múc thứ sền sệt đó vào đĩa.
“Bánh mây chứ cái gì. Có rau diếp,
bắp, dâu, bí ngô, trộn với bột mì.” thằng nhóc khịt khịt mũi đánh hơi. “Không
biết thịt bò đâu hết rồi ta?”
Erec cảm thấy buồn nôn ghê gớm khi
nhìn cái chất sền sệt, nhớt nhợt nhiều màu đó.
Bethany gọi với từ phía bên
kia nhà ăn. “Này Erec. Đồ ăn thật ở trong góc ấy.” Con nhỏ chỉ tay vào một cái
bàn chất đầy bánh mì kẹp thịt, bánh pizza và bánh nướng.
Một bà cao, gầy, mũi két, mắt sắc
lẻm, mái tóc muối tiêu xuất hiện, tay bưng một khay món sushi. “Ai đến từ Hải
Quốc? Tự phục vụ lấy.” Bà ta la lớn. “Ai từ Diêm Quốc? Có thịt và pizza đây. Ta
nghĩ các thí sinh chắc rất thèm đặc sản quê nhà. Nhưng các con sẽ sớm quen với
đồ ăn ở đây thôi. Rất tốt cho sức khoẻ đấy. Nhờ nó mà bọn ta sống rất thọ đấy.”
Bà ta chăm chú nhìn Erec. Còn nó
thì nhìn chỗ đồ ăn với con mắt thèm thuồng. “Này, hãy lấy một ít đi. Ta là
Hecate Jekyll, bếp trưởng, ở đây lâu lắm rồi. Tên ta đánh vần là Hếch-ca-ti.
Đừng có mà gọi sai đấy nhé!” Bà nói rồi đưa tay chống nạnh.
Oscar chẳng biết ở đâu bỗng thò mặt
ra, cố lấy cho đầy đĩa. “Ở đây ngày nào cũng có bánh kẹp thịt chứ ạ?”
Bà Hecate Jekyll xổ một tràng, “Thỉnh
thoảng ta sẽ cho các con chén món đó, nhưng cũng nên ăn các món khác nữa chứ.
Đồ ăn ở đây sẽ khiến các con mạnh mẽ hơn khi bước vào các vòng thi, không có gì
tốt bằng các loại ngũ cốc, rau và mây nghiền đâu. Khi nào muốn ăn gì khác thì
cứ cho ta biết, nhưng cũng phải biết rằng ta rất bận. Ta luôn phải nấu ăn cho
vua Piter vào những giờ trái khoáy trong ngày. Cần tìm ta thì cứ vào bếp là
thấy ngay.”
Erec chợt nhận ra một mắt của bà
Hecate màu nâu, còn mắt kia màu xanh. Nó tò mò nhìn kĩ và phát hiện con mắt màu
xanh là mắt giả, bằng thuỷ tinh. “Bà ơi, bà có một con mắt giả, giống như con”
Bà Hecate mỉm cười, “Chẳng có gì lạ
cả. Ta đã già như mấy ngọn núi ngọn đồi ngoài kia rồi. Nếu trên người ta còn có
cái gì đó là thật thì mới kỳ lạ chứ”
Jack tiến lại, miệng nhai nhóp nhép
món bánh mây. “Mình rất thích chỗ này. Ở vùng Bắc Mỹ phần mình sống, muốn tìm
món ăn chay khó lắm. Mà mình sống tới giờ này là nhờ ăn khoai tây chiên đấy. Từ
nhỏ tới giờ mình chỉ ăn mỗi món khoai tây chiên thôi đấy.”
“Cậu ăn chay lâu chưa?” Bethany hỏi.
“Lâu rồi. Từ khi mình còn bé tí cơ.
Mỗi người đều có một năng khiếu nào đó. Với mình, đó là khả năng nói chuyện với
loài vật. Mình quá thân thiết với các con vật nên không thể ăn thịt chúng được,
mà trong bụng mình cũng chả thấy thèm thịt tí nào.’
“Còn năng khiếu của đằng ấy là gì?” Bethany quay
sang hỏi Oscar.
“Nhìn ra những vật có giá trị.”
Oscar vừa nói vừa liếc cặp kính trên cổ Erec.
“Chắc đó là một loại phép thuật hả?”
“Có ba loại phép thuật.” Jack tỏ ra
rất thích thú khi được giải thích cho những kẻ mà nó cho rằng không hiểu tí gì
về mấy chuyện huyền bí này. “Loại thứ nhất là do di truyền, chúng tớ gọi là
năng khiếu, hay đôi khi là một lời nguyền. Loại này có từ bố hoặc mẹ, nếu may
mắn thì từ cả hai. Nói chung là tự nhiên mà có.
Loại thứ hai là phép thuật đi mua
về, ví dụ như bột khí giúp bay lên, mũ giúp trí nhớ tốt hơn, giày giúp chạy
nhanh, hay như cái túi vải tự di chuyển của mình ấy.”
Erec hỏi thêm, vẻ băn khoăn, “Vậy
cái giá treo áo biết đi ở nhà tôi cũng là do phép thuật à?”
Jack cười khì khì vì sự chậm hiểu
của Erec. “Chính thế. Chứ bạn muốn nó là cái gì nào? Nghe tiếp nè. Loại phép
thuật thứ ba là do học tập mà có. Loại này là khó nhất. Có người học thông phép
thạo, có người học hết hơi vẫn mù tịt. Nếu muốn có loại này thì phải đến thụ
giáo một thầy phù thuỷ, mất nhiều năm lắm.”
Erec đẩy cái mũ lên cao một chút để
gãi trán, trong đầu nó, những gì vừa nghe được đang lộn tùng phèo hết cả lên.
“Này,” tiếng Jack thì thầm, “Chữ L
đã nhạt màu hơn rồi. Nó đang phai dần đi đấy.”
Erec nhệch miệng cười. Nó thấy hơi
nhẹ nhõm.
Sau bữa ăn, không khí nặng nề ám
ảnh (ở đây gọi là Thực Thể hay cái gì na ná như thế) có vẻ đã biến mất. Hoặc có
khi không khí ấy chỉ lùi ra xa hơn, như thể chẳng ai đến gần một đứa con nít
đang khóc nhè trong một góc khuất vậy.
Khi Erec về tới phòng ngủ, nó thấy
mỏi nhừ cả người và mệt muốn đứt hơi. Vẫn giữ cặp kính trên cổ, nó lăn đùng ra
giường, ngủ ngay lập tức.
Hai con mắt Erec nhấp nháy trong
bóng đêm. Nó rùng mình trong lúc mồ hôi vã ra đầm đìa. Vẫn là cơn ác mộng
thường gặp. Nó thấy mình đi qua những khu phố lúc đêm khuya, chẳng biết là đi
đâu. Nó đi mãi tới khi lạnh run, mệt đờ rồi nằm co quắp dưới lùm cây.
Bố nó, người mà nó chỉ hình dung
một cách lờ mờ, cùng ông chủ của bố, đi tìm và thấy nó giữa trưòi tối hù. Ông
chủ mắng bố nó là đồ ngốc. Bố nó ấp úng chống chế lại rằng tại Erec là đứa vô
tích sự, rồi quỳ xuống xin lỗi ông chủ. Như thường lệ, giấc mơ luôn kết thúc
bằng câu răn đe của ông chủ rằng thằng bé Erec phải quên chuyện này đi.
Quái lạ! Rõ ràng Erec không hề quên
tí nào, và cơn ác mộng ấy cũng là ký ức duy nhất của nó về bố mình.
Erec thấy chung quanh tối thui. Nó
nhớ ra rằng mình thực sự đang ở xứ phép thuật Thần quốc chứ không phải trong
buồng giặt chật chội tại New York. Không biết mấy giờ rồi… Nó cố ngủ lại
nhưng cứ tỉnh như sáo. Có thực nó đã băng qua đại dương để tới một nơi mà bùa
phép là điều hết sức bình thường không? Nơi này cũng chính là nơi nó đã cất
tiếng khóc chào đời sao? Mẹ đã nhận nuôi nó ngay tại đây à? Chính là ngưòi mẹ
có phép thuật đó sao - người mẹ bị bắt cóc giờ này đang ngồi trong nhà tù của
Pluto? Hình như không có cái gì là thực cả.
Mỗi khắc trôi qua, trong đầu Erec
lại tràn ngập những câu hỏi mới. Hai anh chị sinh đôi của nó có bị sao không?
Nó nên cất giữ cặp kính ở đâu vào ban đêm đây? Kẻ nào đã bắt cóc mẹ nó, mà bắt
để làm gì cơ chứ? Có đúng là cặp kính đã bảo vệ nó khỏi sự hành hung của con ma
màu bạc không? Tại sao mẹ lại phải đem nó rời khỏi Thần Quốc khi nó còn nhỏ
xíu? Có phải nó đã mang con mắt giả từ hồi còn ở Thần Quốc không?
Bà June vẫn luôn nói rằng bố nó còn
sống, và nhấn mạnh rằng mẹ đẻ của nó đã chết. Có thể bố đang ở Thần Quốc lắm.
Tim nó đập thình thịch. Liệu nó có nên gặp bố không nhỉ? Ký ức của nó về bố
thật đang sợ, và rõ ràng, bố cũng không hề quan tâm đến nó.