Bản chúc thư - Chương 21
Chương hai mươi mốt
Điều phối viên của Hội Truyền giáo World Tribes ở Nam Mỹ là
một người đàn bà có tên Neva Colier. Bà ta sinh ra trong một lều tuyết (igloo)
ở vùng Newfoundland, nơi mà bố mẹ bà đã làm việc trong hai mươi năm giữa những
những người bản địa Inuit. Bản thân bà cũng đã trải qua mười một năm làm việc
trong vùng núi ở New Guinea, nên bà biết rõ, hơn ai hết, những thử thách khắc
nghiệt mà khoảng chín trăm con người - mà hoạt động của họ do bà điều phối -
phải trải qua.
Và bà là người duy nhất biết rằng Rachel Porter xưa kia đã
là Rachel Lane, con gái ngoại hôn của Troy Phelan. Sau khi tốt nghiệp đại học y
khoa, Rachel đã thay tên đổi họ nhằm xóa đi dĩ vãng đời mình càng nhiều càng
tốt. Cô không còn gia đình, cả bố mẹ nuôi của cô đều đã chết. Không có anh chị
em ruột. Không cô dì, chú bác, cậu mợ hay anh chị em họ. Ít ra là theo như cô
biết. Cô chỉ biết bố mình là Troy Phelan, và cô mong muốn trục xuất ông khỏi
đời mình. Sau khi tốt nghiệp Đại chủng viện World Tribes, Rachel đã thổ lộ
những bí mật đời mình cho Neva Collier.
Chư vị Bề Trên của Hội Truyền giáo World Tribes biết Rachel
có những nỗi niềm riêng không tiện tiết lộ cùng ai nhưng chuyện đó không quan
ngại gì đến nhiệt tâm phụng sự chúa của cô. Cô là một Tiến sĩ Thần học tốt
nghiệp Đại chủng viện, nguyện làm một tôi tớ trung thành và khiêm cung của Đức
Kitô, sốt sắng muốn phụng sự cho Giáo hội. Họ đã hứa sẽ không bao giờ công bố
điều gì về Rachel kể cả không tiết lộ chỗ ở chính xác của cô hiện nay ở Nam Mỹ.
Ngồi trong văn phòng nhỏ bé, đơn sơ của mình ở Houston, Neva
Collier đọc bản tường trình lạ lùng về việc công bố chúc thư của ông Phelan. Bà
đã theo dõi câu chuyện từ khi ông ta tự tử.
Việc thông tin liên lạc với Rachel là cả một tiến trình chậm
chạp. Họ trao đổi thư từ mỗi năm có hai lần, vào tháng Ba và tháng Tám, và
Rachel thường gọi về mỗi năm một lần từ Corumbá nơi cô thường về để nhận tiếp
tế thuốc men và nhu yếu phẩm. Neva đã nói chuyện với cô năm trước. Kì nghỉ phép
gần đây nhất của cô vào năm 1992. Sau sáu tuần, cô bỏ dở kì nghỉ phép và quay
trở lại Pantanal. Cô chẳng thấy hứng thú gì khi sống ở Mỹ, cô đã tâm sự với
Neva điều ấy. Cô thấy nước Mỹ không phải là quê nhà của mình. Cô cảm nhận mình
thuộc về nòi giống da đỏ hơn, một chủng tộc đã và vẫn còn đang chịu bao nhiêu
thiệt thòi trong lịch sử cũng như từ hiện tại - những con chiên khốn khổ lạc
loài của Chúa.
Xét theo những lời bình luận của quý vị luật sư được báo chí
đăng tải, thì vấn đề hẳn còn lâu mới giải quyết cho êm. Neva tạm xếp lại hồ sơ
và quyết định chờ xem. Đúng thời điểm thích hợp, bất kì có thể là lúc nào, bà
sẽ thông báo cho ban trị sự giáo hội về lí lịch nhân thân của Rachel.
Bà hi vọng thời điểm đó sẽ không bao giờ tới. Nhưng làm sao
người ta giấu được cả mười một tỉ đô la?
Thực ra không ai trông mong là các luật sư sẽ thỏa thuận
được với nhau về địa điểm họp mặt. Hãng nào cũng nhấn mạnh về việc chọn địa
điểm cho hội nghị thượng đỉnh. Sự kiện họ đã thực tế gặp nhau, chỉ do một thông
báo ngắn, quả là phi thường.
Thế là họ gặp nhau tại khách sạn Ritz ở Tyson Corner, trong
một phòng tiệc mà các bàn đã được nhanh chóng lắp ghép thành một khối vuông.
Cuối cùng khi cánh cửa chính khép lại, thì trong phòng chứa gần năm mươi người,
vì mỗi hãng đều cảm thấy bắt buộc phải mang theo những cộng sự và phụ tá và cả
thư kí, để gây ấn tượng.
Sự căng thẳng hầu như có thể sờ thấy được. Không có người
nào trong nhà Phelan, chỉ có các đoàn luật sư tư vấn của họ.
Hark Gettys yêu cầu mọi người, giữ trật tự và đã làm một
việc khôn khéo là tạo ra một trò đùa rất tếu. Giống như chuyện hài hước nơi
pháp đình - nơi người ta thường lo lắng và không chờ đợi hài kịch, tiếng cười
vẫn có tác dụng… Anh ta gợi ý mọi người đi vòng quanh cái bàn và để cho mỗi
luật sư cho một người thừa kế của Phelan nói điều gì đang diễn ra trong óc
người thừa kế đó. Anh ta sẽ đi cuối cùng.
Một kháng biện được nêu lên. “Chính xác ra, thì những ai là
người thừa kế?”
“Sáu người con của Phelan”, Hark đáp lời.
“Thế còn ba bà vợ bỏ đi đâu?”
“Họ không phải là những người thừa kế vì họ đều đã li dị nên
họ chỉ… nguyên là chứ không phải… hiện là vợ.”
Điều này gây bối rối cho các vị luật sư của quý bà, và sau
một cuộc tranh cãi, các vị này dọa sẽ tẩy chay. Có người gợi ý rằng dầu sao
cũng nên cho họ được phát biểu và điều này đã cứu vãn được tình thế.
Grit, tay thầy cãi hăng tiết vịt, do Mary Ross Phelan và
chồng cô ta mướn, đứng lên hô hào chiến tranh. “Chúng ta không có lựa chọn nào
khác hơn là phản bác di chúc.” Anh ta nói: “Không có ảnh hưởng nào thái quá tác
động lên người làm di chúc, vậy chúng ta phải chứng minh lão già kì khôi kia
loạn trí. Lão ta đã nhảy vào ôm chầm lấy cái chết, và để lại một trong những
tài sản lớn nhất thế giới cho một người thừa kế cho đế nay vẫn chưa ai biết.
Đúng là chuyện… khùng điên! Chúng ta có thể tìm những bác sĩ tâm thần để tái
xác minh.”
“Thế còn các bác sĩ đã kiểm tra lão ta trước khi lão ta
khiêu vũ với thần chết thì tính sao?” một người nào đó phóng ra câu hỏi từ bên
kia bàn.
“Một trò hề lố bịch, ngu xuẩn”, Grit gầm gừ đáp trả. “Một vụ
dàn dựng vụng về, chắc quý vị cũng thấy quá rõ.”
Điều này làm Hark và những luật sư khác thấy nhột vì họ đã
đồng ý về tính hợp lệ của cuộc khám nghiệm tâm thần. “Tài giỏi gì đó mà to mồm
thế, làm thấy bói nói sau thì dễ ợt!” Thầy kiện Yancy nói nửa khiến thầy cãi
Grit bị liệt máy đột ngột mất một lát.
Phái bộ tư vấn pháp lí cho Geena và Cody Strong lại do một
nữ-đầu-lĩnh tên là Langhorne cầm trịch, một phụ nữ cao, mỏng, lép xẹp trong
chiếc áo dài Armani. Bà ta từng là giáo sư khoa luật ở địa học Georgetown và
khi bà phát biểu với nhóm bà tỏ ra vẻ một kẻ… toàn tri, nói… như trong Kinh
Thánh, khiến mấy anh yếu bóng vía phát hãi, câm như thóc. Bà thầy phán:
- Điểm thứ nhất: Ở bang Virginia, chỉ có hai cơ sở để phản
bác một chúc thư - ảnh hưởng thái quá và tình trạng vô-năng-lực tinh thần. Bởi
vì không ai biết Rachel Lane, do vậy, để an toàn hơn, ta nên giả định là cô ấy
ít có hoặc không có tiếp xúc nào với Troy. Bởi thế, sẽ rất khó nếu không muốn
nói là bất khả, để chứng minh rằng cô ta đã, bằng cách nào đó, tác động thái
quá vào ông ấy, khi ông ấy thảo và kí di chúc.
- Điểm thứ nhì: Tình trạng vô-năng-lực làm chúc thư là hi
vọng duy nhất của họ.
- Điểm thứ ba: Hãy quên đi chuyện lừa dối. Chắc chắn là ông
ta đã lừa họ vào cuộc khám nghiệm tâm thần với những kiểu giả vờ để chơi khăm,
thế nhưng một chúc thư không thể bị công kích trên cơ sở sự lừa đối. Một hợp
đồng, được, nhưng một chúc thư, không.
Họ đã nghiên cứu đầy đủ và bà ta cũng có sẵn những án lệ,
nếu ai cần hỏi tới. Bà ta trình bày dựa theo một bản tóm lược được soạn rất
chuẩn. Không dưới sáu phụ tá trong hãng tư vấn của bà túm tụm sau lưng bà, sẵn
sàng trợ thủ, phụ nhĩ cho bà.
- Điểm thứ tư: Cuộc khám nghiệm tâm thần sẽ rất khó phản
bác.
Bà ta đã xem video quay cảnh đó. Có lẽ các luật sư sẽ thua
trận nhưng vẫn muốn đánh vì sẽ được trả tiền cho công lao chiến đấu, ít nhất
cũng phải cống hiến trí tuệ, thời gian và… nước bọt. Kết luận của bà ta là: Tất
cả liên minh thành một mặt trận thống nhất, phản bác chúc thư một cách quyết
liệt, dữ dội, tạo áp lực tối đa, nhằm đạt đến một cuộc dàn xếp có lợi bên ngoài
pháp đình.
Phần trình bày của bà ta kéo dài cỡ mười phút và gần như
chẳng có lập luận nào mới. Sở dĩ bà ta không bị ngắt lời chỉ vì… lịch sự với
phụ nữ chứ không phải vì bà ta có tài thuyết phục người khác bằng những điều mà
ai cũng… biết rồi!
Wally Bright, tay luật sư tốt nghiệp đại học lớp đêm, tiếp
lời, trong một phong cách trái ngược hẳn với vị nữ đồng nghiệp Langhorne, anh
ta giận dữ như muốn đạp đổ mọi bất công trên đời này. Không chuẩn bị gì hết.
Không bản tóm lược, không ghi chú, không có ý tưởng nào về những gì mình sẽ nói
tiếp theo, anh ta cứ tùy hứng phang ra ào ào, cốt tạo ra một luồng không khí
nóng khiến ai cũng phát sốt.
Hai luật sư của Lillian đứng lên cùng lúc, có vẻ như luôn kề
vai sát cánh bên nhau. Cả hai đều mặc complet đen và có nước da tái mét của
những luật sư thường xuyên ngồi trong phòng, ít khi thấy ánh mặt trời. Người
này xướng lên một câu và người kia kết thúc. Người này hỏi một câu và người kia
trả lời, cả hai đều vận dụng phép “tu từ văn thể” khá công phu. Người này nêu
tên một hồ sơ, người kia liền rút đúng ngay chốc hồ sơ ấy ra khỏi cặp. Bộ đôi
này làm việc ăn ý nhịp nhàng, tỏ ra hiệu quả đúng mức và kết thúc bằng cách lặp
lại ngắn gọn những gì đã trình bày. Một cuộc song tấu có chuẩn bị kĩ.
Một bản đồng thuận (consensus) nhanh chóng được thông qua.
Phải hợp đồng chiến đấu, xét vì những lẽ sau đây:
a. Không phải mất gì nhiều. Được thì ăn to, thua thì chỉ
mất… nắm xôi.
b. Không còn lựa chọn nào khác vì đã bị dồn đến chân tường.
c. Đây là con đường duy nhất để tạo sức ép, đưa đến một cuộc
dàn xếp có lợi.
d. Đó là chưa kể, tất cả các vị luật sư có dự phần đều sẽ
được chi trả hậu hĩnh cho công sức của mình.
Đặc biệt luật sư Yancy càng tỏ ra hăng hái hơn ai hết trong
việc thúc đẩy quá trình tố tụng. Và anh ta làm thế là đúng quá. Bởi vì Ramble
là trẻ vị thành niên duy nhất trong đám người thừa kế, chẳng có nợ nần gì đáng
nói. Còn chứng thư nói về việc sẽ cho cậu ta năm triệu đô la vào sinh nhật thứ
hai mươi mốt, đã được thiết lập từ mấy thập kỉ trước và không thể bị hủy vì
hiệu lực hồi tố. Với năm triệu đô la được bảo đảm, Ramble về phương diện tài
chánh, ngon lành hơn đám anh chị của cậu ta rất nhiều. Không có gì để mất, tại
sao không tranh kiện để kiếm thêm?
Một giờ đã trôi qua trước khi có ai đó nêu lên điều khoản
phản bác (contest clause) trong chúc thư. Những người thừa kế, ngoại trừ
Ramble, có nguy cơ mất không được hưởng những gì mà Troy cho họ nếu họ phản bác
chúc thư. Vấn đề này đã bị các luật sư xem nhẹ, gần như cố tình phớt lờ. Họ đã
quyết định chống lại chúc thư và họ tin chắc đám thân chủ tham lam sẽ theo lời
khuyên của họ.
Có nhiều điều không được nói ra. Trước tiên là quá trình
tranh tụng sẽ rất nhiêu khê. Cách khôn ngoan nhất, ít tốn kém nhất mà lại hiệu
quả, đó là chọn một hãng có kinh nghiệm để hành động với tư cách nhà tư vấn
chính của vụ kiện. Những hãng khác nên lùi một bước, vẫn tiếp tục bảo vệ thân
chủ của mình và được thông báo đầy đủ về diễn tiến của vụ việc. Chiến lược đó
đòi hỏi hai điều.
1. Sự hợp tác trung thực, toàn diện.
2. Việc tự nguyện tinh giảm biên chế của phần lớn những
người trong phòng.
Điều đó chẳng hề được nêu ra trong suốt cuộc họp kéo dài đến
ba giờ.
Thông qua những kế hoạch của riêng từng hãng - những kế
hoạch đòi hỏi tinh thần hợp tác - các luật sư đã tìm cách phân chia những người
thừa kế, để không có hai người cùng nhờ một hãng. Qua những tác động khéo léo -
không được dạy ở trường luật mà tự nhiên thủ đắc sau đó trong kinh nghiệm trường
đời, các luật sư đã thuyết phục quý thân chủ của mình dành nhiều thời gian họ
hơn là nói chuyện với những người đồng-thừa-kế. Chữ tín không phải là một đức
tính thường gặp nơi những người nhà Phelan, lại càng không phải là một đức tính
được các luật gia ca ngợi.
Tất cả đã được tạo dáng để trở thành một vụ kiện tụng rối
rắm, kéo dài.
Không có một tiếng nói nào dám can đảm gợi ý là nên để yên
di chúc vì rõ ràng chẳng có lợi chút nào nếu làm theo ý nguyện của người đã
thực sự tạo ra tài sản khổng lồ mà hiện nay họ đang mưu đồ đục khoét, xí phần
càng nhiều càng tốt.
Trong cuộc đi vòng quanh cái bàn đến lần thứ ba hay lần thứ
tư gì đó, người ta cố gắng xác định mức nợ của từng người thừa kế vào thời điểm
cụ Phelan chấm dứt nợ trần. Nhưng cố gắng đó bị khựng lại dưới thanh chắn của
sự soi mói pháp lí.
“Nợ nần của những người phối ngẫu có tính vào không?” Hark,
luật sư của Rex, hỏi. Cô vợ Amber của Rex, nguyên diễn viên thoát y vũ, hiện
làm chủ mấy câu lạc bộ “những người chê quần áo” và đồng thời đứng tên trên hầu
hết các khoản nợ.
“Còn những khoản nợ thuế thì tính sao?” luật sư của Troy
Junior hỏi. Cậu trưởng nam này vẫn bị vướng víu chuyện nợ thuế từ mười lăm năm
nay.
“Quý thân chủ của tôi không cho phép tôi phổ biến thông tin
tài chánh”, nữ luật sư Langhore nói. Câu tuyên bố gay gắt và dứt khoát đó thực
sự đã đóng băng vấn đề.
Phần còn lại xác nhận những gì mà mọi người đều quan tâm sâu
sắc đến quảng cáo và mong muốn các phương tiện truyền thông mô tả cách thức họ
tranh biện trước tòa để bênh vực cho thân chủ nhiệt thành đến như thế nào, hay
ho ra làm sao, đáng đồng tiền bát gạo đến mức nào. Mặt khác, các thân chủ của
họ lại là một đám con cái hư hỏng, tham lam nên bị ông bố cúp phần thừa kế. Họ
sợ báo chí sẽ đánh mạnh vào nhược điểm đó và nếu thế, thật khó chống đỡ.
“Tôi gợi ý chúng ta nên thuê một hãng giao tế nhân sự”, Hark
thông báo. Quả là một ý tưởng quá hay khiến nhiều người khác lập tức nói lên
ngay là chính họ cũng đã có ý tưởng đó. Hãy mở một chiến dịch tuyên truyền để
tô vẽ cho đám thừa kế nhà Phelan thành những đứa con đang nặng sầu đau vì mất
bố, những đứa con hiếu kính rất thương yêu bố, dầu ông bố ít có thời giờ để ngó
ngàng tới đàn con… bơ vơ. Một ông bố ưa lập dị, chỉ thích tán tỉnh gái tơ, dở
điên dở khùng… Đúng rồi! Một tuyệt chiêu! Hãy biến Troy thành kẻ khả ố, vô tâm.
Còn những thân chủ của họ là nạn nhân đáng thương, phải chịu thiệt thòi một
cách vô lí vì tính khí đồng bóng, bất công không thể chấp nhận được của ông bố
ngược đời kia!
Ý nghĩ đó nở hoa và câu chuyện lan ra vui vẻ quanh cái bàn
cho đến khi có người đặt câu hỏi họ sẽ lấy tiền từ nguồn nào để chi trả cho
những dịch vụ đó.
“Những dịch vụ đó tốn kém kinh khủng”, một luật sư nói. Ông
ta được trả sáu trăm đô la một giờ và bốn trăm đô la một giờ cho mỗi người
trong đám ba phụ tá vô tích sự của ông ta.
Ý tưởng kia bị xì hơi nhanh chóng cho đến khi Hark nêu ra
cái gợi ý khập khiễng là mỗi hãng có thể cùng ứng một số tiền cho việc đó. Cuộc
họp trở nên lặng lẽ đến không ngờ - lặng như tờ, đến con ruồi bay qua cũng nghe
tiếng. Những kẻ mới vừa tỏ ra ham nói, thích nổ, giờ đây bỗng nên trầm tư, đăm
chiêu như pho tượng “Người Suy Tưởng” của Rodin.
“Thôi chuyện này chúng ta bàn sau”, Hark nói để vớt vát thể
diện. Không còn gì nghi ngờ, ý tưởng này sẽ chẳng bao giờ được nhắc lại.
Rồi họ bàn về nhân vật Rachel và về chuyện giờ này cô ấy ở
đâu. Họ có nên thuê một hãng trinh thám tài giỏi đi tìm cô ấy? Hầu như luật sư
nào cũng quen biết một hãng. Ý tưởng này thật hấp dẫn và nhận được sự quan tâm
có phần hơi quá mức cần thiết. Anh luật sư nào mà chẳng muốn đại diện cho người
thừa kế được chọn?
Nhưng rồi họ quyết định chống lại việc tìm kiếm Rachel,
trước tiên bởi vì họ không thỏa thuận được với nhau về điểm họ sẽ làm gì khi
tìm được cô ấy. Cô ta rồi sẽ xuất hiện sớm thôi, chắc chắn là với cả một đoàn luật
sư hùng hậu tháp tùng.
Nhưng cuối cùng cuộc họp cũng kết thúc vui vẻ. Các luật sư
tự đưa ra kết quả nào họ muốn. Họ rời phòng họp với những kế hoạch gọi ngay lập
tức cho thân chủ của họ và rất tự hào tường trình về những bước tiến đã đạt
được. Họ có thể nói, không hề lập lờ, rằng tất cả các luật sư của nhà Phelan đã
nhất trí là phải tấn công để phục hận đối với bản chúc thư điên rồ kia.

