Cung – Mê Tâm Ký - Quyển I - Chương 12 - 13

Quyển 1 – Chương 12

Rèm ấm, hương đưa, trăng lành tới

Đây là
lần đầu cô khóc vì ân ái, cũng là lần đầu phát ra âm thanh rên rỉ vì đòi hỏi của
y. Nhưng, lại không phải vì đau đớn. Đau đớn vẫn tồn tại, nhưng so với cảm giác
tê dại như lửa đốt đó, cô cảm thấy cơn đau thật sự chẳng đáng là gì. Đau đớn
vẫn còn chịu đựng nổi, nhưng cảm giác này lại không kìm nổi. Cô gắng sức để
không phát ra tiếng, nhưng âm thanh lí nhí vẫn trào khỏi bờ môi.

Tay cô
không thể nắm chặt thành nắm đấm, dù rằng giờ đây đang nằm trên giường, cô vẫn
cảm thấy nếu như không bám lấy thứ gì đó thì cô sẽ bị vỡ vụn ra. Cô ôm chặt lấy
y, cô càng ôm chặt, động tác của y lại càng kịch liệt. Cảm giác tia lửa điện
chạy qua ngày càng nặng nề, âm thanh của cô khó khống chế nổi. Ý thức của cô bị
hủy diệt không phải vì sự đau đớn mà là bay biến đi vì sự ngông cuồng, hoàn
toàn mất kiểm soát này.

Trong
lúc đang xuất thần, cô nghe thấy y gọi tên cô, gọi cô là “Phi Tâm.” Y chưa bao
giờ gọi cô như vậy, khiến cô cảm giác như đang mơ. Cô cảm thấy dường như y đã
đưa cô ra khỏi phòng, hình như đang ngâm trong ao nước, cũng dường như đang ân
ái trong khói nước. Cô nhớ không rõ và cũng nhìn không rõ, cũng có thể tất cả
chỉ là giấc mơ. Sau đó họ về lại trong phòng, tất cả quá trình này cô đều rất
mơ màng, như có như không. Y vẫn đang hút lấy mật ngọt của cô, khiến sự rên rỉ
của cô hệt như một bản nhạc trầm bị đè nén. Khiến mỗi sợi dây thần kinh của cô
đều cháy bùng lửa nồng, thậm chí quên mất việc y có đang bắt cô làm những tư
thế đáng xấu hổ hay không, hoặc là lại đưa cô đến nơi kì lạ nào không, dùng
điều này để nhắc nhở cô, cô chẳng qua chỉ là kẻ hèn mọn xuất thân thương giả.
Hoàn toàn quên lãng, quên sạch mọi thứ. Chỉ còn lại vòng tay của y, trở thành
cảm giác chân thật duy nhất của cô.

Khi cô
tỉnh dậy lần nữa, thì đã yên bề lặng sóng. Tấm rèm hạ xuống, hương hoa thơm
ngát. Chỉ có cơn nhức mỏi toàn thân là minh chứng cho sự cuồng loạn hôm qua.
Cơn nhức mỏi này không giống mọi khi, khiến cô chẳng muốn động đậy, chỉ muốn
tiếp tục ngủ thiếp đi.

Cô ngây
người một lát, y đã không ở bên cạnh. Tối qua y có tá túc lại đây không, cô
thậm chí còn không nhớ rõ. Sau một hồi, cô mới khẽ gọi người. Vừa lên tiếng mới
chợt nhận ra, giọng nói đã khan hết sức tưởng tượng.

“Nương
nương.” Tú Linh vẫn luôn ở bên ngoài, nghe tiếng cô, nhẹ nhàng trả lời cách tấm
rèm.

“Đã
canh mấy rồi?” Cô hắng giọng, nhưng âm thanh vẫn còn nhề nhệ.

“Đã là
giờ Mùi rồi nương nương muốn dậy rồi à?” Lời Tú Linh khiến cô giật mình, giờ
Mùi? Cô lại ngủ một giấc đến trưa?

“Ngươi,
ngươi tại sao không gọi...” Hôm nay cô lại không đến thỉnh an thái hậu, không
những thế, các cung phi khác đến, thấy cô ngang nhiên nằm ngủ ở đây, sẽ có bao
lời lẽ khó nghe đồn đãi.

“Ban
sáng lúc hoàng thượng đi đã dặn không được gọi nương nương. Hoàng thượng bảo sẽ
cáo phép với thái hậu, xin nương nương an tâm nghỉ ngơi.” Lúc này Tú Linh khó
nén nổi giọng điệu vui mừng.

“Hôm
qua hoàng thượng tá túc Cúc Tuệ Cung à?” Phi Tâm đầu óc choáng váng hơn, y trở
người thức dậy mà cô chẳng có tí cảm giác nào.

“Vâng,
hoàng thượng bãi giá vào canh ba giờ Mão. Bảo nương nương sức khỏe không tốt,
để nương nương hôm nay nghỉ ngơi. Đừng đem thường vụ đến phiền nương nương!”
Lời Tú Linh khiến mặt cô đỏ bừng, ngay cả lí do y cũng nghĩ xong giúp cô rồi.
Đành vậy, giả bệnh một ngày thôi.

“Các
cung đều đến tặng quà. Nô tì vừa lĩnh thuốc từ thái y viện về.” Tú Linh rất
nhanh nhạy, đóng kịch phải đóng toàn tập, cô ta hiểu rõ hơn ai cả, “Thái hậu
cũng có sai người đến hỏi thăm rồi, thấy nương nương chưa thức, nên không làm
phiền.”

“Còn
nữa…” Tú Linh hơi ngập ngừng, nhưng vẫn nói, “hoàng thượng bảo hôm nay không
đến, nói...”

“Nói gì?”
Phi Tâm có chút lo âu, buột miệng hỏi.

“Nói để
cho nương nương có thể an tâm ngủ ngon.” Tú Linh vừa nói vừa nhịn cười, khiến
Phi Tâm càng không dám vén rèm bước ra, cả gương mặt nóng ran như một quả táo
đỏ.

Cô lại
nghỉ ngơi một lúc thì cảm thấy đói bụng. Mãi vẫn chưa ăn gì thì nhất định phải
đói rồi, huống hồ cô cũng không thể chui rúc trong chăn không lộ mặt. Cô khẽ
thở dài, rồi sai Tú Linh và Tú Thể tới hầu hạ.

Tú Linh
vừa đưa áo khoác cho cô, Tú Thể đã nhanh nhạy nhìn thấy quả tua màu vàng chói
bên gối nằm. Cô đưa tay rút chiếc gối ra, khẽ thốt: “Nương nương, hoàng thượng bỏ
quên Thành Điền Ngọc ở đây rồi.”

Phi Tâm
sửng sốt, quay đầu nhìn. Một mặt dây đeo trang trí Song Long Hí Châu, thắc vào
những sợi tua màu vàng kim. Trong cung có thể dùng màu sắc này đương nhiên
không thể là cô, nên Tú Thể đoán ra ngay.

Tú Linh
cười, khẽ cúi người nói: “Nương nương, đây là cơ hội trời ban. Nương nương vẫn
hay nói, không có gì thì không nên phiền hà hoàng thượng, việc ai nấy tự lo
liệu mới là đoan trang lễ nghi. Nhưng nay hoàng thượng bỏ rơi ngọc ở đây, hôm
nay hoàng thượng lại chu đáo lo lắng cho nương nương, nương nương cũng nên đích
thân mang tặng, để tạ long ân hoàng thượng đối với nương nương mới phải?”

Phi Tâm
ngắm miếng ngọc, khẽ nói: “Bảy ngày nay hoàng thượng liên tục ngụ lại nơi này,
đã là phá lệ. Gần đây bên ngoài chưa loạn, nhưng tai mắt đều rõ, bên ngoài đồn
gì bổn cung trong lòng rõ cả. Bổn cung không muốn sinh sự.”

Tú Linh
ra dấu với Tú Thể, sau đó nhẹ nhàng nói: “Tâm tư nương nương, nô tì nào phải
không biết. Nô tì trong thâm cung đã lâu, cũng biết thánh ý khó lường. Nương nương
ngày tháng còn dài, luôn phải mưu toan, thực ra chẳng bằng có một hoàng tử.”

Lời này
khiến Phi Tâm động lòng, đúng vậy, trong chốn hậu cung, phẩm cấp càng cao càng
nguy hiểm. Không có một đứa con bên cạnh, chẳng khác nào ngắm cảnh bên miệng
núi lửa. Dù hoàng thượng không nói, thái hậu không nói, cũng chẳng đỡ nổi những
lời đàm tếu không ngớt. Huống hồ, Ninh, Chiêu nhị phi nay đã có mang. Dù là
hoàng tử hay công chúa thì tiến cấp thăng vị cũng sẽ không thể thiếu. Phía trên
phu nhân, bèn? Là phi. Tới khi tam phi thiết lập, người không con cái như cô dễ
bị dao động nhất. Biết quản lí hậu cung đến mức nào đi chăng nữa cũng chẳng
bằng có được một đứa con. Mẹ quý nhờ con, tự cổ đã như thế.

Cô ba
năm vẫn chưa có tăm hơi, dù phía trên đã có một hoàng hậu thì cũng thế thôi.

Nhưng
đế hậu tình bạc, hoàng thượng một năm chẳng tới chỗ cô ta một lần. Tính tới
tính lui, chẳng ấp nổi một quả trứng thì cũng chỉ có mình cô!

“Trước
kia hoàng thượng một tháng lâm hạnh một lần, nương nương không thể mang thai
cũng khó trách. Nhưng tranh thủ lúc đang đỉnh thịnh, nương nương không thể đánh
mất thời cơ tốt. Nếu không...” Tú Linh không nói tiếp, nhưng cô tự hiểu. Hậu
cung giai lệ quá nhiều, cộng thêm những người mới tấn phong. Trong lòng hoàng
thượng đã đông phiêu tây dạt, chờ khi cô có thể cầm cự đến một tháng một lần
thì cũng chưa bảo đảm được. Lúc đó tìm người than khóc cũng đã muộn!

Cô thần
người ra một lúc, chợt hỏi: “Sen trong ao giờ đã nở chưa?”

Tú Linh
sửng sốt, rồi đáp: “Bẩm nương nương, đã nở cả rồi. Nương nương nảy hứng du
ngoạn?”

“Sai
người hái những bông tươi về, hôm nay bổn cung muốn chế hương hoa.” Phi Tâm vừa
nói, Tú Linh đã hiểu, cô nói nhỏ: “Trong nhà vẫn còn mà, hay là...”

“Hôm
nay bổn cung không đến Khải Nguyên Điện, chỉ muốn chế hương.” Cô quay sang nhìn
miếng ngọc, khẽ nói.

Sắp đến
trung thu, nội cung bắt đầu bận rộn nghênh đón tiệc đoàn viên này. Vừa hết
trung thu lại đến mùa săn bắn hằng năm, nội vụ chấp phủ đã chuẩn bị cả hai tiệc
này trước, cung phi cũng tự chuẩn bị tiệc đoàn viên riêng. Trung thu là ngày đoàn
viên hiếm hoi, theo lệ thường, hoàng thượng sẽ mở hai tiệc. Một tiệc với chúng
thần, một tiệc với phi tần.

Phi tần
hậu cung vốn hiếm khi được tề tụ với hoàng thượng, đều là hoàng thượng thích
đến đâu thì đến đó, thường qua lại ở những nơi hay đến thường. Và tiệc đoàn
viên lần này, ngay tiết trăng tròn. Quần phương có thể hội tụ, ngay cả phi tần
cấp thấp cũng có cơ hội thi triển phong thái, gặp mặt thánh thượng. Đối với phi
tần mà nói, tuyệt đối là cơ hội tốt để tranh kì đấu diễm, một bước bay lên trời
cao. Ninh Hoa Phu Nhân mang thai từ hồi tháng ba, đến nay đã được năm tháng,
bụng đã lồ lộ rõ dạng. Chiêu Hoa Phu Nhân bụng cũng căng tròn, hai người đắc
sủng ấy đã không có cơ hội hầu hạ quân vương, càng khiến mĩ nữ hậu cung thẳng
bước tiến lên.


chuyện lần trước, Tú Cẩm cũng được phong một chức Sung Thị. Với thân phận hiện
tại của cô ta thì cũng không chênh lệch mấy với dự tính của Phi Tâm. Hoàng
thượng cũng không chỉ cung phân viện cho cô ta, vẫn để cô ta ở trong Cúc Tuệ
Cung. Sung Thị tuy không thể làm chủ một cung, nhưng trên cơ bản thì cũng có
vài người chung một cung, và cũng có nô tì hầu hạ. Bây giờ cô ta cũng xem như
vẫn còn là nô tì của Phi Tâm. Vì Phi Tâm hơn cô ta nhiều cấp bậc, dù cô ta độc
chiếm một viện trong Cúc Tuệ Cung cũng không thể tỏ vẻ uy nghi của chủ nhân. Về
điểm này, Phi Tâm cũng không còn cách nào khác. Những việc này, vẫn phải trông
chờ khả năng của từng người. Phi Tâm cũng chỉ có thể giúp đỡ phần nào, nhưng
sau cùng cũng vẫn phải trông chờ vào hoàng thượng. Vì thế, cô đành ngầm an ủi
vài lần, ban thưởng đồ đạc, sau đó sắp xếp cho bốn a hoàn theo hầu thôi.

Quyển 1 – Chương 13

Đêm trung thu, hương ngầm tỏa

Đêm
trung thu, hai tiệc mở đồng thời. Hoàng thượng yết đãi quần thần trong Vĩnh
Xuân Cung, còn bên thái hậu cũng mở hoan yến tại Liễm Diễm Điện. Thái hậu chủ
tọa, hoàng hậu và Quý Phi kề cận trái phải, chúng phi cùng dự tiệc. Sau khi
cúng trăng, đại tiệc bắt đầu. Thực ra trong kinh thành có xây vườn chuyên để
cúng trăng, nhưng trừ dịp đại phong thu, hầu hết đều liên hoan trong nội cung.
Không tỏ ra long trọng khí thế, mà cũng có thể tiết kiệm đúng độ.

Lúc này
trên Hưng Hoa Lầu ở bên ngoài Liễn Diễm Điện đang tiến hành những điệu múa Bân
Nguyệt, muôn hoa trong điện đua nở, Quế hoa nở rộ nhất. Quế hoa trang trí cho
món cua, còn có rượu ngon. Sơn hào hải vị, thỉnh thoảng có cả trái cây hoa quả
tươi. Tất cả phi tần sắp chỗ ngồi trên ghế cao, thức ăn bày biện đầy bàn, trong
điện còn có vũ cơ chúc tụng.

Phi Tâm
ngồi ở bục cao, nhìn phi tần trong điện. Người cấp cao thì một người một bàn,
cấp thấp thì hai hoặc bốn người một bàn. Ban chỗ theo chức vị, dù là Sung Thị –
cấp thấp nhất cũng có mặt.

Nhưng
không có hoàng thượng, dù ca múa có tuyệt vời cũng chẳng mấy ai đoái hoài. Mọi
người không mặn không nhạt, cũng chẳng bén mảng được tới thi vị gì. Trái lại
thái hậu rất hứng trí, chơi Tửu Lệnh, đối các câu đối từ cổ chí kim, án liên
truyền khắp. Lại chơi trò kích trống chuyền hoa, ăn được khá nhiều thịt cua, rượu
cũng uống được khá nhiều li. Hoàng hậu chẳng qua mới vừa đôi mươi, thanh xuân
mơn mởn, nhưng vẻ mặt không vui không buồn, hoàn toàn khác hẳn tuổi tác. Cô ta
chỉ ngồi một lúc bèn rời tiệc hồi cung.

Sang
đến giờ Tuất, hoàng thượng giá lâm Liễm Diễm Điện. Bầu không khí bỗng chốc sôi
sục lên, cung nhân vội vã thiết tọa cho hoàng thượng ở bên cạnh thái hậu. Nào
ngờ sau khi y thỉnh an thái hậu xong bèn đi thẳng đến bên cạnh Phi Tâm và ngồi
xuống: “Mẫu hậu không cần sắp xếp, nhi thần ngồi đây được rồi.” Y đã cởi bỏ
triều phục, thay bằng thường phục màu xanh da trời có thêu song long màu vàng
đậm. Trên khuôn mặt hơi ửng đỏ, có lẽ khi nãy đã uống rượu.

Y ngồi
ở đây, Phi Tâm nào dám ngồi lại. Vội vã đứng dậy, y kéo lấy tay cô, cười nhạt: “Ái
phi không cầm quá câu nệ, đã là gia yến, cứ ngồi đây là được.” Lời này khiến
Phi Tâm rùng mình, “Ái phi,” y chưa bao giờ gọi cô như vậy.

Tinh
Hoa khẽ nheo mắt: “Hoàng thượng bảo ngươi ngồi thì cứ ngồi đi.”

Phi Tâm
tạ ơn, nhẹ nhàng ngồi hờ trên một góc ghế dài. Cô chẳng dám nhìn xuống, cảm
giác dưới kia có một vạn phi đao đang phóng tới. Ninh Hoa Phu Nhân và Chiêu Hoa
Phu Nhân vẫn ở dưới kia, y hỏi han vài câu. Bây giờ ngồi sát cạnh cô, khiến cô
rất không thoải mái.

Hoàng
thượng vừa tới, bầu không khí bắt đầu khác hẳn. Ai nấy tay xoa quyền nắm, đôi
mắt rực sáng như vừa uống máu nai. Thoáng chốc, người hiến nghệ thì hiến nghệ,
triển tài thì triển tài. Không bao lâu sau, trước điện đã bày sẵn ngựa do Ninh
Hoa Phu Nhân vẽ và Chiêu Hoa Phu Nhân đề chữ, Linh Tần cắt giấy, Tuấn Tần thêu
thùa, Hòa Tần nấu rượu... còn có cả người phổ khúc đàn nhạc, ca múa. Trăm hoa
khoe sắc, ai nấy đều cố gắng ganh đua.

Phi Tâm
chỉ cần có y bên cạnh thì căng thẳng ngay, người ta ở trạng thái đại dũng thì
cô cũng bắt đầu trạng thái thất thường. Hành Tử Lệnh chẳng câu nào đúng, ca trù
thì chẳng hợp cảnh, thi từ không đúng vần. Nhìn thái hậu, hoàng thượng sắc mắc
không tốt, trong lòng lại càng hốt hoảng. Càng hoảng lại càng rối loạn, khiến
Tú Linh sau lưng cứ muốn xông ra nói thay cô. Quý Phi rõ ràng lúc nãy còn rất
thần dũng, phú nguyệt thi ba bài, câu nào cũng tinh duyệt. Ngôn ngữ có lễ nghi,
biết tiến thoái. Kết quả là chủ nhân vừa tới, lập tức ngã nhào xuống ngựa,
người ta thì cứ như uống phải máu nai, cô thì hệt như uống phải máu gà. Hoàng
thượng bảo cô đàn, ba nhịp thì có hai nhịp bị sai, gảy đàn mà dưới kia tiếng
cười thầm không ngớt, mặt mày hoàng thượng đen như đáy chảo. Phi Tâm thật không
thể ngồi lại tiếp, đành xin lui, không những mất mặt cô, mà khiến thái hậu và
hoàng hậu cũng mất thể diện. Tiệc trung thu lần này do cô giúp sức tổ chức, tốn
không ít công sức. Nhưng có lẽ cô chỉ có số tổ chức, thật sự không có số hưởng
thành quả. Nên cô uống ba vòng rượu, lấy cớ say rượu, xin phép hoàng thượng và
thái hậu cho rời tiệc.

Cô dẫn
theo Tú Linh và Tú Thể, không đi kiệu ngồi, từ từ men theo Tây Lâm Thập Tam Sở
về Cúc Tuệ Cung. Trăng đã lên cao, hôm nay trăng thanh, ít sao, trăng tròn và
sáng rực. Vừa nãy cô đã uống không ít rượu, lúc ấy bước chân hơi chậm rãi, gió
nhẹ thổi đến, khoan khoái vô cùng. Chẳng mấy chốc đã đến vườn phía tây, ở đây
có cây quế đang tỏa hương, lá sen còn vương vấn, giữa những cành cây còn có
chim nhạn, xa xa ngắm nhìn cảnh ca múa trong Liễm Diễm Điện. Cô đứng trên bờ ao
sen, ngắm nhìn ánh trăng, khẽ thì thầm: “Mộ vân tận, thanh hàn ích. Ngân bàn
khởi tinh phách, nhân giang diệu phương huy. Hàn nha tê bích thụ, thanh lộ thấp
quế hoa. Quế tử phiêu hương dạ, kháp thị tư hương thời.”

(Đại
khái là miêu tả trăng thanh gió mát, chim đậu cành cây quế còn thấm sương. Cây
quế tỏa hương thơm, vừa lúc nhớ quê nhà.)

Tú Linh
lặng lẽ theo sau cô, thấy cô có vẻ sẽ không về sớm, Tú Thể bèn về lấy áo choàng
cho cô. Tú Linh thấy cô lúc này, trong lòng thầm nói, lúc nãy cũng được thi
tình như thế thì đâu đến nỗi nhục nhã trước mặt mọi người. Vừa nghĩ thì đằng
sau đã có người nói ra tâm sự trong lòng cô: “Quý Phi lúc nãy cũng phát huy
được thì vậy thì đâu đến nỗi phải rời tiệc sớm, mất hết cả hứng thú!”

Âm
thanh này khiến Tú Linh rùng người, không chỉ Tú Linh, ngay cả Phi Tâm cũng
suýt trượt chân xuống ao. Cô vội vàng quay lưng quỳ xuống: “Thần thiếp tham
kiến hoàng thượng.”

Vân Hi
từ từ bước đến, y càng đến gần cô lại càng hồi hộp, cái linh tính ấy cứ lòng
vòng không ngừng trong đầu cô. Cứ nghĩ đến đó là cô không chỉ căng thẳng mà còn
xấu hổ. Loay hoay một lúc, bỗng túi đồ trong tay áo cô rơi lộp bộp xuống đất.
Cô ngượng chín mặt, dưới ánh trăng lại càng thêm sầu thảm. Đứng trước mặt y, cô
chẳng dám nhặt, chỉ đứng đó run rẩy không ngừng.

Vì là
tiết trung thu, vườn phía tây này cũng khá ứng cảnh. Trên ao đặt một chiếc đèn
lồng hoa sen, trên cây mắc những dải lụa, các góc treo đèn rất sáng sủa, phối hợp
hài hòa với ánh trăng, trông rất bắt mắt. Y ngước nhìn đồ đạc dưới đất, hình
như là vài cái bao giấy nhiều màu, và còn có cả một mảnh ngọc. Mảnh ngọc màu
vàng khiến con ngươi y co lại, chợt cong lưng xuống, nhưng chỉ nhặt những túi
giấy.

Y tùy
tiện nhặt một túi, mở ra xem, là nến thơm. Mùi hương thơm thoang thoảng phớt
qua thì có một mùi lá thơm thanh nhã, trong vườn hoa quế này, mùi hương tuy
nhạt nhưng không hề bị nhấn chìm.

Phi Tâm
nhặt mảnh ngọc, dâng lên trước: “Hoàng thượng, đây là ngọc mà lần trước hoàng
thượng đánh rơi trong Cúc Tuệ Cung.”

“Ơ? Vậy
à?” Y khẽ ngửi mùi thơm, “Lâu quá, trẫm không nhớ rồi.”

Lời
châm biếm của y khiến cô giật mình, mím môi rồi nói: “Thần thiếp định sớm đem
sang hoàng thượng, nhưng vì hoàng thượng chính vụ...”

“Nói
như thế là trẫm sai chứ gì?” Y bực bội gián đoạn, “Trẫm bận hay không là việc
của trẫm, còn Quý Phi có dụng tâm hay không mới chính là việc của nàng.”

Phi Tâm
nghẹn lời, vẫn dâng ngọc quỳ xuống. Y nheo mắt nhìn trâm hoa trên đầu cô: “Đứng
dậy, đeo cho trẫm.”

Cô nghe
xong, bèn tạ ơn và đứng dậy. Từ từ lại gần y, đưa mảnh ngọc thắt vào trong đai
lưng của y. Y cuối xuống nhìn cô, hơi thở phà vào cổ cô, khiến cô cảm giác hơi
ngứa. Cô chẳng dám ngẩng đầu, chỉ thấy y cong cánh tay lại, ngón tay vẫn còn
kẹp gói dầu thơm. Tú Linh sau lưng y đang hối hả sắp phát điên, Quý Phi lại
mang tâm tư đi đâu rồi. Phi Tâm vừa thấy Tú Linh sau lưng y, đầu chợt lóe sáng,
sực tỉnh ngộ.

Cô cúi
đầu xuống, ấp úng nói: “Hoàng thượng, những gói dầu thơm này là do thần thiếp...
thần thiếp..., cho, cho...” Cô cũng không biết mình bị sao rồi, tới điểm mấu
chốt thì đầu lưỡi cứng đơ. Rõ ràng là muốn mượn cớ giành sủng, nhưng lại hết
ngày này sang ngày khác vẫn không chịu mang ra. Vốn tưởng hôm nay sẽ có cơ hội,
có thể tặng nhân cơ hội chúng phi hiến lễ. Nào ngờ sau cùng bỏ chạy nước rút.
Giờ là thời cơ tốt thì lại chẳng nói rõ ràng được.

“Sao
nhiều thế này.” Y nhìn xuống đất, chợt hỏi.

“Cửu
Chuyển Liên Tâm.” Y vừa hỏi, cô trả lời theo bản năng, quên mất thêm những từ
kính ngữ vào trước như là “Bẩm hoàng thượng.” Vừa nói, cô cong lưng nhặt từng
miếng lên, đưa đến trước mặt y, “Lấy cánh hoa, nhụy hoa, lá sen, hạt sen, cành
sen, rễ sen. Thêm vào đó còn có hương hoa Tang, Cúc, Mai, Anh, Mộc Phù Dung.
Tạo thành chín miếng, trong có mùi vị khác nhau của chín loại. Khi hoàng thượng
mệt mỏi, có thể thắp lên, có tác dụng tịnh não thanh tâm.”

Y đưa
tay, cầm lấy nến thơm và nắm cả tay cô lại, ngón tay vuốt ve như có như không,
chạm phải những vết chai trong lòng bàn tay cô. Một tháng trước, vẫn chưa có.
Bởi vì tháng trước y đã ở lại Cúc Tuệ Cung suốt bảy ngày, mùng ba tháng đó bèn
không đến tìm cô. Một tháng rưỡi sau, tay cô đã nổi những vết chai. Mỏng mỏng
nhưng rất rõ rệt.

“Đều là
nàng tự làm?” Giọng y hơi trầm xuống.

Cô khẽ
ừ một tiếng, nhưng không dám nhìn y. Y buông tay cô ra: “Trẫm đưa nàng về, thử
những mùi này cho trẫm.”

Cô nghe
xong thấy ấm lòng, gật đầu đáp lại. Uông Thành Hải đã qua đây từ lâu, nhưng chỉ
đứng xa xa, không tới gần cản trở. Nay thấy hoàng thượng đã đi, bèn sai người
đi theo họ từ xa, Tú Linh cũng thế. Suốt đoạn đường, tĩnh lặng như tờ, ánh
trăng và ánh đèn khiến hai chiếc bóng kéo thật dài, bỗng chốc, như đã xấp chồng
lên nhau.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.