Cung – Mê Tâm Ký - Quyển I - Chương 14 - 15

Quyển 1 – Chương 14

Tất nhiên lại rơi vào lòng bàn tay

Về đến
Cúc Tuệ Cung, y có chút uể oải, không vào chính điện ngồi. Mà đi thẳng đến sảnh
hoa bên phiến điện. Phi Tâm sai người pha trà cho y, vừa sắp xếp những việc lặt
vặt. Bận rộn thay tấm chăn mới cho chiếc ghế dựa gỗ đàn to, cầm chiếc gối tựa
để y dựa vào. Phi Tâm sắp một chiếc bàn gỗ nhỏ hình tam giác, làm bằng cây lê,
sai người đặt lò hương nhỏ. Thấy y nheo mắt, bèn hạ giọng nói: “Thực ra muốn
thử hương, thần thiếp phải thay xiêm y trước, để tạp vị không làm ô nhiễm đến
mùi vị này.”

Y hơi
nhắm mắt lại, đưa tay vỗ vỗ ghế tựa: “Ngồi xuống đây.”

Phi Tâm
do dự một hồi, y thấy cô tỏ bộ dạng không dám. Sắc mặt đanh lại, đưa tay túm cô
lại. Cô không dám ngước mắt nhìn, cúi đầu nói: “Hoàng thượng, muốn thử mùi
hương nào?”

“Nàng
rất thích hoa sen?” Y kéo tay cô, khẽ nắn nắn những vết chai trên đầu ngón tay.
Tay y cũng có, chấp bút, kéo cung, lâu ngày liên tiếp, tự nhiên sẽ mọc vết
chai.

“Bẩm
hoàng thượng, là mẫu thân của thần thiếp thích.” Hoàng thượng hỏi, cô ắt phải
trả lời.

“Mẹ
nàng?” Y nghiêng người, nhìn khuôn mặt nghiêng đang ngước xuống của cô.

“Bẩm
hoàng thượng, là mẹ cả của thần thiếp.” Ánh mắt cô như rưng rưng, vì rượu hoặc
cũng có lẽ vì hồi hộp, gương mặt hơi ửng hồng, rất diễm lệ.

“Nàng
là con thứ?” Y vừa hỏi, cô đã run bắn người. Trong lòng thầm than khổ, chỉ
trách mình khi nói không nghĩ kĩ, đã hớ hênh. Trước mặt hoàng thượng thì đầu cô
cứ quay cuồng, tất cả dây thần kinh như dựng thẳng lên. Việc này thái hậu biết,
hoàng thượng chưa chắc đã biết. Để y nghe thấy không chừng sẽ tưởng rằng phụ
thân không nỡ đưa con gái cả vào cung, nên sắp một đứa con thứ vào cho có lệ.

“Nói
chuyện với trẫm mà phải phí sức thế à?” Giọng y không vui, cô sợ quá vội quỳ
xuống. Một tay y choàng eo cô lại, để cô ngã vào lòng y. Cô hoàn toàn chẳng dám
đổi một tư thế thoải mái, chỉ cứng đờ gương mặt và khẽ nói: “Thần, thần thiếp
bởi vì ngoại mạo, với, với... mong hoàng thượng thứ tội, không phải phụ thân
thần thiếp cố ý...”

“Trẫm
không trách ai, chỉ nói thế thôi.” Y không kiên nhẫn hứ một tiếng, nửa nhắm mắt
lại, “Tài nghệ chế hương của nàng không tồi, chẳng trách trẫm nghe nói nàng ở nhà
rất được phụ mẫu coi trọng.”

Y dùng
hai từ “Nghe nói,” nhưng lòng Phi Tâm cũng tịnh lại, “nghe nói” chẳng qua là
nói qua loa. Nhất định y đã điều tra ngọn ngành gia đình cô, cũng phải, phong
cô chức Quý Phi, nào có thể không tìm hiểu gì về gốc gác. Hoàng thượng rất anh
minh, làm sao giấu được y? Nên y thật sự chỉ là muốn trò chuyện, chứ không có ý
trách phụ thân cô.

Nghĩ
thế, Phi Tâm thoải mái hơn một tí. Cô gật đầu: “Bẩm hoàng thượng, mẹ cả thần
thiếp thích hoa sen, nhất là sen trắng. Thần thiếp cũng thích hương liệu, khi
thần thiếp còn ở nhà, lúc rảnh thường chế hương tặng mẫu thân.”

“Vậy
nàng thích hương gì?” Y ừ một tiếng, đột nhiên lại hỏi.

“Bẩm
hoàng thượng...” Cô vẫn chưa nói xong, y đã hơi tăng sức tay, “Những câu vớ vẩn
phía trước thì cứ bỏ đi, trẫm nghe mà ngán ngẩm.”

Cô sững
sờ, chẳng dám nói nhiều, bèn khe khẽ lên tiếng: “Những gì mẫu thân thần thiếp
thích thì thần thiếp đều thích.”


chẳng có gì là thích hay không thích, bao nhiêu năm nay, trong cuộc đời cô,
dường như rất hiếm có gì cô thích. Cô không cảm thấy hối tiếc, dù gia đình cô
thuộc gia đình nhà buôn, địa vị dù không cao, nhưng tuyệt đối có thể gọi là phú
giáp một vùng. Phụ thân biết gia thế thương gia tiền đồ trắc trở, nên rất chú
trọng giáo dục con cái. Phụ thân có bảy phòng cơ thiếp, nhà cô anh chị em đông.
Từ nhỏ cô đã hiểu, muốn được sự chú ý của phụ thân thì phải cố gắng gấp bội. Dù
cô không phải con vợ cả, điều điện cũng không bằng anh em chính phòng, cơ hội
lại càng ít, được quan tâm cũng không nhiều. Vì thế, cô dụng tâm hơn bất kì chị
em nào trong nhà.

Từ năm
bốn tuổi, bèn hiểu phải thức giấc, ngủ nghỉ đúng giờ, không một ngày trễ nải.
Phụ thân cô khởi nghiệp bằng hãng trà, suốt năm chẳng có bao nhiêu thời gian ở
nhà, toàn bôn ba bên ngoài. Từ nhỏ cô đã biết may giày cho phụ thân, cô biết
phụ thân có vết chai ở đâu, lòng bàn chân bị đau ở đâu. Tất cả giày cô may đều
được phụ thân yêu thích. Lần nào về cũng đều nhớ đến Phi Tâm – đứa con gái thứ
ba. Nhưng thêu thùa có phải vì cô thích không, cô hầu như đã hoàn toàn phớt lờ.
Mẹ cả thích hương hoa, từ nhỏ cô đã tập trồng hoa, hái hoa thậm chí là chưng
cất hương hoa. Và hương liệu có phải thứ cô thích không, cũng không còn quan
trọng nữa. Sự coi trọng của phụ mẫu khi cô còn ở nhà mới có thể giúp mẹ ruột
của cô nâng cao địa vị.

Trong
nhà và trong cung cũng không có gì khác nhau, chẳng qua là khi ở trong nhà, cô
phải giành sự yêu thương của phụ mẫu. Còn ở đây, cái cô phải tranh giành chính
là sủng ái của hoàng thượng và thái hậu. Sự nghiệp một đời của người phụ nữ,
thực ra chính là gia đình. Đàn ông đều háo sắc, nhưng khởi sự vì sắc thì suy
bại cũng vì sắc. Mẹ cả một mình chấp trưởng trong nhà, phụ thân chẳng lúc nào
rời khỏi bà. Dù rằng phụ thân không ngừng nạp thiếp, nhưng ân tình với mẹ cả
không vì thế mà đứt đoạn. Phụ thân thường bảo, bản thân bôn ba bên ngoài, may
nhờ trong nhà có vợ biết lễ nghĩa, việc gì cũng có thể quản lí tốt. Mẹ cả quản
lí giỏi, nhà tuy nhiều người, dù có tranh chấp cũng chẳng có gì quá lố. Vì thế,
phụ thân chẳng thể rời mẹ cả. Dù mẹ cả có tuổi già phai sắc, cũng vẫn được phụ
thân tôn trọng và yêu quý.


chính là muốn phấn đấu vì mục tiêu này, tuy trong cung cô chỉ là Quý Phi, không
phải hoàng hậu. Nhưng hiện mọi việc trong cung đều do cô quản lí. Cô đã dấn
thân vào cung thì nơi này đã trở thành nơi cô trấn thủ cả cuộc đời này. Cô
không cầu vinh sủng bất bại, chỉ mong có một ngày, hoàng thượng cũng khen ngợi
cô một câu đoan hiền.

Y chẳng
nói nửa lời, chỉ nhìn cô. Trong điện yên ắng, cung nữ đứng quạt xa xa, không có
sự căn dặn của họ, không ai dám lên gần, hành lang đã lên đèn. Ánh trăng đã vọt
lên đỉnh nóc, bao trùm bên điện ngoài thành một quần sáng trắng.

“Tháng
sau trẫm đi săn, khi về sẽ có Dạ Loan quốc đến viếng, trẫm chỉ định nàng đi
cùng.” Y chợt nói, Phi Tâm nghe xong mắt sáng ra. Dạ Loan quốc đến viếng, người
được theo thiết yến tiệc phải là hoàng hậu. Y đã chỉ định cô, chứng tỏ y tin
vào năng lực của cô. Cô khẽ nhúc nhích, vừa muốn tạ ơn. Y đã vịn eo cô lại,
chậm rãi nói: “Còn một việc”

Y nhắm
mắt lại: “Nàng đi bảo với Chiêu Hoa Phu Nhân, bảo với cô ta rằng, nàng có thể
giúp cô ta thăng chức Quý Phi. Điều kiện là phải bắt cô ta đưa hai mươi vạn
ngân lượng!”

Cô sửng
sốt, không đặng lòng nhìn về phía y. Hoàng thượng cần tiền, có thể trực tiếp
bảo nội vụ điều ra, tại sao phải mượn cô để trao đổi với ngoại thần? Huống hồ
Chiêu Hoa Phu Nhân nay đã có mang, thăng vị đã là chuyện đương nhiên, cô là cái
thá gì cơ chứ? Cô nhìn dung nhan lạnh nhạt như băng của y, chợt có chút ngộ ra.

Thực ra
ban đầu y cho cô món ân tình, chính là muốn mách với cô rằng cô cần phải đứng về
phía nào. Y biết gốc gác của cô, cô không thể nào trướng đại gia tộc, đây chính
là điều y muốn. Nhưng cô có thể chấp trưởng hậu cung, hành sự kín đáo. Hoàng
thượng chỉ cần phân hóa họ Nguyễn, dần dần tự nắm quyền hành. Rất nhiều nơi cần
phải dùng tiền, nhưng số tiền này không thể trích từ nội vụ, để qua mắt thái
hậu. Lại càng không thể thẳng thừng mở miệng với bá quan, trừ thân tính của
mình, và ngoài ra thì chính là xoay sở từ chốn hậu cung này. Trước kia y liên
tục ở đây bảy ngày, đã coi như tuyên bố với hậu cung rằng Quý Phi đắc sủng
không suy thoái. Nay bảo cô há mồm sư tử với Chiêu Hoa Phu Nhân, dù cho có
chuyện gì, cũng không liên quan tới y.

Nhưng
một Lâm trung trang, bổng lộc hằng tháng có hạn, hai mươi vạn lượng, chẳng phải
muốn y khuynh gia bại sản sao? Thế này thì sau khi y chấp trưởng, chẳng phải sẽ
càng chèn ép bá tánh, dẫn đến căn cơ quốc gia không vững sao?

Cho cô
một tí lợi lộc trước, để cô thiết giá đãi tiệc, sau đó bắt cô làm việc. Chuyện
này liên quan tới sống chết của cô, cô tự khắc phải kín mồm kín miệng, cộng
thêm tác phong bình thường của cô, rải tiền cho mọi tầng lớp trong cung, nhất
định sẽ giọt nước cũng không thấm.

Y nhìn
cô há hốc mồm không thốt ra lời, bèn nói: “Nàng có gì nói thẳng, trẫm không
trách nàng.”

“Chiêu
Hoa Phu Nhân đã có mang, Lâm trung lang chưa chắc sẽ nhận món ân tình này.
Huống hồ Lâm trung lang...” Phi Tâm cuối cùng cũng không dám nói thẳng, chỉ ấp
úng.

“Dùng
cái đầu suy nghĩ một chút đi.” Y khẽ hứ một tiếng.

Phi Tâm
nghe xong, chợt thấy sau ót tê lại. Dù nói rằng việc lớn phải tàn nhẫn, nhưng
nếu quả thật như thế thì hoàng thượng cũng nhẫn tâm quá rồi. Chỉ có thể chứng
tỏ, y căm ghét ngoại thích đến tận xương máu. Dù là ai, cũng là con cờ của y,
bao gồm cả... Đây quả là một cách đuổi cọp mà cũng không dẫn sói vào, vả lại y
còn có thể ngồi hưởng thành quả.

Thực ra
cũng rất bình thường, đừng nói đến chuyện thân thích họ hàng trong hoàng tộc,
chỉ ở những nhà dòng dõi quyền quý cũng đã thế rồi. Cao Tổ bổn triều đã từng
chém chết con ruột, Võ Tông thì càng tanh máu hơn, để giành ngôi vị thủ túc
tương tàn. Dù là Bình Tuyên Đế thì cũng thế, tuy lúc ấy y chỉ mới bảy tuổi,
nhưng đã thấm thía tranh loạn trong cung. Dựa vào sức lực của thái hậu, đã
khiến huynh trưởng của y từng người từng người gục ngã. Trên chiếc ngai vàng, có
thể nói là bước nào cũng đẫm máu, trong đó có bao nhiêu người là tông thân!
Giang sơn trước mặt, vạn vật thất sắc. Hoàng thượng xưng “cô,” đạo “quả,” cũng
là vì thế.

(Cô,
Quả: giống như “Trẫm,” hai từ này đều là cách tự xưng của vua.)

Nhưng
còn y, lại càng đáng sợ hơn. Y choàng lấy cô, để cô hoàn toàn sà vào lòng y. Y
nhẹ nhàng mân mê cổ cô: “Trẫm mệt rồi, ngủ thôi.”

Bờ môi
y có vương mùi hương nhàn nhạt, nhưng khi y âu yếm cô lại cứng đơ. Linh tính
không lành trong đầu đang dâng lên, nhưng cô không thể từ chối.

Nhưng,
linh tính hôm nay không chuẩn lắm. Sau khi cô hầu hạ y tắm xong thì y đã lim
dim ngủ thiếp. Dung mạo khi ngủ của y tú mĩ khác thường, hệt như đứa trẻ không
hiểu thế sự. Khi đôi mày dày và dài không nhướng lại, trông rất hiền hòa. Làn
mi tựa cánh quạt, đôi mắt thon dài, sống mũi thẳng đứng và bờ môi khẽ mím lại,
tóc dài rũ xuống như thác nước đen láy, ngay cả hơi thở của y cũng tĩnh mịch và
nhàn nhạt, mờ mịt. Cô nằm bên cạnh y, rất lâu cũng không thể ngủ được. Vô tình
nhất chính là tình cảm trong nhà đế vương, lời này không phải không có căn cớ.
Cô khẽ thở dài, sờ nhẹ vào bụng mình, cô vẫn luôn mong có một đứa con, để có
thể đảm bảo địa vị của mình. Nhưng hiện giờ cô bỗng cảm thấy, đứa bé này, tốt
hơn hết là đừng sinh ra.

Quyển 1 – Chương 15

Tóc xanh quấn hay gỡ không thể tùy ý

Phi Tâm
không chờ Tú Linh gọi đã thức giấc. Vì tối qua ngủ tương đối ngon, hơn nữa cô
cũng quen dậy sớm, dù hoàng thượng tối qua đã ngủ lại đây, nhưng cô cũng không
vội gọi dậy. Vì hôm qua là mười lăm, theo lệ Cẩm Thái, mười lăm dù không được
nghỉ, nhưng tảo triều ngày hôm sau sẽ được dời sang buổi trưa, vì thế cô thấy
thời gian còn sớm, bèn trở người định ngủ tiếp. Nhưng cô khẽ trở người thì thấy
có gì đó kì lạ. Cô khẽ hất tóc, trong lòng lo lắng: Tóc họ đã thắc gút lại rồi,
một bên tóc cô đang dính chặt lại vào tóc y. Tóc hai người đều rất dài, khi ngủ
khó tránh khỏi sẽ bị vướng vào nhau, nhưng trước giờ đều dưỡng tóc rất tốt, tóc
họ tuyệt nhiên chưa bao giờ thắt gút với nhau, nhưng hôm nay Phi Tâm hơi hất
tóc đã cảm thấy trong tay có một gút thắt, xung quanh là những sợi tóc, tóc dài
thắt chặt, thành một gút.

Tú Linh
thường ngủ bên ngoài bục, bên cạnh cửa sổ, để sẵn sàng chờ cô gọi, còn có ba
cung nữ trực ca chung, cách tấm rèm thì có thêm bốn cung nữ, ai nấy đều luôn cảnh
tỉnh. Nên Phi Tâm vừa trở người dậy, Tú Linh đã nhận ra, thấy cô chưa gọi, bèn
khe khẽ nhìn giờ giấc, chỉ mới qua giờ Dần, nên Tú Linh không động đậy, tưởng
cô vừa thức, còn cần nằm thêm tí.

Nhưng
một hồi bèn thấy rèm động. Tú Linh rón rén lên bục, bước đến giường lớn, khẽ
giọng: “Nương nương, chỉ mới giờ Dần, ngủ thêm tí không?”

Phi Tâm
cuống quýt trong lòng, cô thử tháo ra, nhưng chiếc giường có rèm, bên ngoài chỉ
có ngọn đèn dầu mờ, thật sự không nhìn rõ. Lại sợ làm y thức giấc, đành loay
hoanh một mình, vừa nghe giọng Tú Linh, bèn tỉnh người, nhẹ nhàng nói: “Tú
Linh, lấy một ít dầu ăn đến.”

Tú Linh
sửng sốt, nhất thời không biết cô ấy đang cần dầu ăn làm gì, nhưng vì hoàng
thượng vẫn chưa thức, nên cũng không dám hỏi thêm, bèn sai người đi lấy. Chẳng mấy
chốc, dầu ăn đã đưa vào trong. Ngón tay Phi Tâm bôi một ít, xoa lên tóc, nhưng
gỡ thế nào thì vẫn còn một gút thắt chính giữa. Thời gian chầm chạm qua đi,
lòng cô càng rối hơn. Nếu ai khác dính tóc vào nhau cũng không sao, ai ngờ lại
là y, huống chi tóc tai, thân thể thừa hưởng từ cha mẹ, làm sao có thể cắt bỏ.
Và nếu đưa kéo vào thì vật nhọn đó sẽ đưa qua trước mặt hoàng thượng đang ngủ,
chẳng phải là đại nghịch bất đạo sao.


thỉnh thoảng lại hất hất tóc, mùi dầu ăn tuy nhạt, nhưng khó có thể bay mùi
trong chăn. Đột nhiên Vân Hi trở mình, quay sang bên ngoài. Phi Tâm vì quá tập
trung nên không kịp trở lại, làm cho tóc y hơi bị giật lại, y chợt “Ừm” một
tiếng. Y hơi động đậy, vẫn còn buồn ngủ, lầm bầm hỏi: “Giờ gì rồi?”

“Vừa
qua canh hai giờ Dần rồi, Hoàng thượng.” Phi Tâm nắm lấy tóc, khẽ nói, “Hoàng...”

“Còn
sớm, ngủ tí nữa đi.” Y nói, y nằm lăn về phía cô, cánh tay đề lên người cô.

“Hoàng
thượng, tóc thần thiếp, tóc thần thiếp bị vướng vào tóc hoàng thượng rồi.” Phi
Tâm rất khó chịu đựng tiếp, hạ giọng nói.

“Vướng
thì cứ kệ nó.” Y chẳng buồn nói, gương mặt như thể muốn ngủ thiếp đi.

“Hoàng
thượng là bậc chí tôn, thần thiếp không dám làm tổn thương mái tóc hoàng
thượng, hoàng thượng có thể...” Phi Tâm bị y nửa đè lại, không dám động đậy.
Tóc hai người thắt chặt lại, nếu không muốn làm đứt tóc y, thì chỉ còn cách cắt
bỏ những sợi tóc của mình, như thế thì sau này cô chải tóc cũng thành vấn đề,
nếu là những sợi tóc ở nơi tóc mọc dày cũng chẳng sao, nhưng nó lại là tóc ngay
bên mang tai.

“Vướng
thì cứ vướng, còn phân của nàng của ta làm gì.” Y chắc là đang ngủ mê, cũng
chẳng xưng trẫm nữa, nhưng lời nói rất mờ ám, Phi Tâm bỗng đỏ bừng mặt.

“Tí nữa
nghĩ cách tháo gỡ, gỡ không ra thì cắt đứt vậy.” Vừa hỏi vừa đáp với cô, khiến
y chẳng ngủ tiếp được. Nhưng người tỉnh giấc thì ác ma trong cơ thể cũng bừng
tỉnh, y bỗng nhiên chồm tới, bàn tay luồn vào trong áo cô.

Phi Tâm
giật mình, cả người tự nhiên cứng đơ, tay bỗng chợt bắt đầu túm chặt tấm chăn.
Y vẫn nhiệt tình như lửa, chỉ là tóc mắc vào nhau, y nhấc người, Phi Tâm sợ sẽ
giật đau tóc y. Đành phải nép sát vào y, tay không còn nắm lấy chăn, mà choàng
qua cổ y, vì động tác của cô nên hơi thở của y trở nên nặng nề hơn. Phi Tâm ít
nhiều lo lắng mái tóc đang rối, nhưng vì trong lòng có băn khoăn nên trái lại
không nhạy với cái đau lắm. Tuy nhiên có một điều khó chịu đựng hơn nữa, đó
chính là cảm giác nóng ran và tê dại đó đang bị y khích động.

Sau một
lúc mây mưa, giờ Mão đã qua. Phi Tâm biết hôm nay lại thỉnh an thái hậu trễ,
nhưng cô cũng chẳng còn tâm tư nữa. Sau những lần hành xác, mái tóc lại càng
thắt gút dữ dội hơn, y như lại nổi hứng, muốn đi ngâm nước nóng. Hoàng thượng
mở miệng, cô nào dám không tuân, nhưng trên đoạn đường đi lại khó tránh khỏi
tóc càng rối thêm, xiêm y không chỉnh tề. Trước mắt cũng chẳng để ý nổi, ngâm
nước cũng được, mượn dầu thơm, dầu ăn cũng được, mau gỡ ra là ổn.

Lần mây
mưa này, khiến Phi Tâm cảm thấy mệt mỏi nhất từ khi vào cung. Cô không sợ mưu
toan, sợ nhất là những điều ngoài ý muốn này. Cô vốn luôn quy tắc, ghét nhất là
tiếng dâm loạn. Đắc sủng cũng được, không sủng cũng chẳng sao, cô không muốn bị
so bì với loại cung phi thấp hèn đó, nên chưa bao giờ cô dám có hành vi mê hoặc
hoàng thượng.

Cổ hủ
cũng được, không chút thú vị cũng được. Từ bé cô đã được giáo dục như vậy,
nhưng ngày tháng vào cung càng dài, cô càng cảm thấy danh tiếng “Hiền phi” ngày
càng xa vời. Hoàng thượng từng ở liền bảy ngày trong Cúc Tuệ Cung, cô đã bị
mang ác danh “hậu cung chuyên sủng.” Nay tóc dính vào nhau, không né tránh cung
nữ, thái giám, đi lại trong Cúc Tuệ Cung, cùng ngâm uyên ương trì. Chắc hẳn
trong mắt bọn tôi tớ, cô không chỉ xuất thân đê tiện, mà còn là gian phi hồ mị
mê hoặc chủ nhân. Sĩ diện cô gắng gượng ba năm nay, giờ đã dễ dàng bị xé toạc.
Và điều khiến lòng cô nguội lạnh nhất, chính là cô cẩn thận chu đáo, để cao bôi
ngâm nước cho tóc dễ gỡ, không làm tổn thương hoàng thượng, còn y thì bỗng trở
mặt, không những mặt mày lạnh tanh, ngôn từ càng khiến cô cứng đơ người lại.
Vốn không trông mong y khen cô, y chưa từng khen cô, nhưng y hỉ nộ vô thường,
thật khiến tim cô mệt mỏi đớn đau. Tóc đã thắt gút, y tỏ ra chẳng hề hấn gì. Cô
khó khăn lắm mới gỡ được, y lại nổi giận! Đột nhiên trở mặt, chỉ vào cô mà mắng
“Giả tạo!”

Cô thật
không biết làm thế nào để vừa ý y, y không thích hậu cung tranh chấp, cô bèn
sắp xếp hậu cung ổn thỏa, ba năm nay không có những việc tranh sủng thái quá
xảy ra. Những việc y dặn dò, cô đều nghiêm túc hoàn thành, chưa hề lười biếng.
Không những thế, thậm chí còn cung phụng y như thần thánh, những phi tử y từng
sủng hạnh cô đều nhất nhất chăm lo chu đáo, chưa bao giờ cậy thế hiếp người.
Tuy cô không phải tấm gương hậu cung gì, nhưng cô vẫn cố hết mình vì mục tiêu
này.

Sau khi
y rời khỏi, cô ngâm trong ao, sai tất cả cung nhân lui ra, nước mắt chạy xuôi
theo dòng nước. Cô không muốn khóc trước mặt người khác, thực ra lời y nói khi
nãy không sai. Cô giả tạo, cô là người đàn bà giả tạo. Từ khi còn bé cô đã
không phân biệt được cái nào là thật, cái nào là giả. Ít ra cô vẫn còn một thứ
y cần, đó chính là sự giả tạo của cô. Y biết cô vì địa vị này thì điều gì cũng
dám làm, nên mới thẳng thắn nói với cô: dùng sự giả tạo của cô giải quyết những
hòn đá cản chân y.

Cô biết
càng nhiều, lòng càng bất an. Ăn cháo đá bát, đạo lí này cô hiểu rõ hơn hết.
Nhưng cô không thể quay đầu rồi, vì cô đã là con cờ, bị người ta thao túng, và
người đó còn là quân vương của Cẩm Thái. Cô hoàn toàn không đáng làm kẻ đối
địch với y, cô chỉ là thứ vũ khí để y nắm trong tay, điều duy nhất hiện nay cô
có thể làm, chính là duy trì lưỡi nhọn của vũ khí. Như thế thì cô mới có cơ hội
tranh thủ thời gian, tranh thủ thời gian trước khi bị vứt đi như một đôi giày
rách, càng kéo dài càng tốt.

Tháng
chín, Dạ Loan Quốc đến viếng, Tuyên Bình Đế cho sứ giả tiếp kiến tại Sùng Đức
Điện, đặc cách khai ân, chuẩn vào đại nội hoàng cung, chỉ định Quý Phi Cúc Tuệ
Cung thiết yến đãi gia quyến họ, triển thị uy nghi đại quốc thiên triều. Sứ giả
thấy lưu li kim thúy, bích oa điêu lương, phong thái phi thường; lại nhìn hoa
thơm cỏ lạ, một màu xanh tươi, thì đã trầm trồ khen ngợi, trong lòng đầy chấn
động.

Phi Tâm
thay hoàng hậu chấp trưởng yến tiệc, hành động này khiến hậu cung lo ngại. Tin
đồn chuyên sủng, nay đã trở thành Phi Tâm có ý soán ngôi hoàng hậu. Trong phút
chốc, Phi Tâm tiếng vang lừng lẫy, người bắt quàng làm sang không ngớt. Hoàng
thượng lại còn đặc chuẩn dùng lễ nghi kim hoàng hồng đỉnh, có thể mặc trang
phục phượng hoàng màu đỏ. Trong chốn hậu cung này, hoàng kim là màu của đế, đỏ
là màu của hậu, cử chỉ này của hoàng thượng, coi như ám chỉ việc Phi Tâm làm
chủ hậu cung, chỉ là chuyện sớm muộn.

Kể từ
sau đêm mười lăm, Phi Tâm giữa chừng rời tiệc, hôm sau kéo tận giữa trưa mới
thỉnh an thái hậu đã khiến bà cực kì bất mãn. Nay cô thay hậu tiếp đãi sứ giả,
lại còn được phong nghi trượng, càng khiến thái hậu thêm hận.

Hoàng
thượng đi săn vào mùng 6 tháng 10, đến vườn săn hoàng gia ở Đông Giao. Trước
khi khởi hành, y đã ném lại một quả cầu lửa to đùng. Y bất kể thái hậu ngăn
cản, 28 tháng 9 tuyên chiếu thiên hạ, phế trung cung hoàng hậu Nguyễn Ân Ân,
giáng làm An Phi, dời cư sang Cư An Điện.

Hành
động này khiến triều đường hoảng hốt. Chúng thần đều biết, hành động này là
chiêu ném đá dò đường của hoàng thượng. Hoàng thượng đã bắt đầu chán ghét
Nguyễn thị, nếu giữ hoàng hậu, bèn bị liệt vào đồng đảng Nguyễn thị. Nếu tán
đồng, thứ nhất không hợp quy chế tổ tiên, thứ hai e sau này Nguyễn thị phản
phúc, sẽ bị trả đũa. Từ sau sự kiện nghị quyết phế hậu ngày 16 tháng 9, trong
triều không ít người đứng thế trung lập, và khiến nghị luận chẳng thể nào
quyết.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.