Cảm lạnh mùa hè - Chương 10 - Phần 2

Sau khi về nhà, tôi nằm ngủ
luôn, lúc tỉnh dậy đã là ngày hôm sau rồi, Mỹ Tuệ đứng ở đầu giường tôi khua chiêng
gõ trống làm tôi tí nữa thì ngã lăn xuống đất.

Tôi chọn trong tủ một bộ
quần áo thật đẹp, hùng hổ đi đến tìm lão giám đốc truyền thông. Ông ta đang thư
thái ngồi trên ghế bành da, uống trà Long Tỉnh, hướng mặt ra ngắm mặt trời ngoài
cửa sổ. Tôi không nói năng gì mà đi đến ngồi xuống trước mặt ông ta, thằng cháu
này cũng thật biết đóng kịch, vội vàng gọi thư ký của ông ta mang trà cho tôi.

“Giám đốc Phàn, tôi là loại
người nào mà ông phải đối xử tốt với tôi như vậy?” Đêm qua tôi đầy một bụng tức,
đến giờ thì không thể nhịn được nữa, tôi tiện tay gạt phăng đống giấy tờ, sổ sách
đang để gọn gàng trên bàn làm việc của ông ta xuống đất.

Nếu không phải là cái lão
giám đốc họ Từ ấy nói cho tôi biết, Giám đốc Phàn đã đồng ý giới thiệu cho ông ta
một mỹ nữ thì làm sao tôi biết được bộ mặt đểu giả của lão Phàn này. Đúng là đồ
con hoang vô đạo đức.

“Hứa Y Thần, cô không muốn
làm việc nữa hả? Sáng sớm đã đến phòng làm việc của tôi làm loạn lên.” Lão ta nhặt
tài liệu dưới đất, giận dữ vặn hỏi tôi.

“Hừm, giả vờ cũng khéo quá!”
Tôi tức giận đùng đùng đứng dậy, dùng hết dũng khí của cả đời này hất chén trà Long
Tỉnh vào mặt lão ta. Nước trà vẫn còn nóng, nước trà và cả bã trà dính đầy mặt lão.

Tôi biết lần này thế là xong
rồi, họa lớn rồi, kể từ lúc đi tìm lão ta, tôi đã hiểu rõ việc mình làm sẽ có kết
quả thế nào rồi. Không có cái gọi là làm hay không làm, tôi vẫn giả vờ như không
có chuyện gì, quay về phòng làm việc. Lúc này tôi mới để ý đến những lời lão ta
cảnh cáo tôi, chắc sếp sẽ nướng tôi như nướng mực.

Tôi nhìn điện thoại, nhàn
rỗi đợi khiển trách, Hứa Y Thần, cô có thể về nhà nghỉ được rồi. Đến lúc đó, tôi
sẽ thực sự thất nghiệp.

Có lẽ tôi sẽ nói: “Oh my
God!”

Tôi đợi điện thoại đến ngơ
ngẩn, lại không ngờ tất cả những việc tôi làm và cái tin tôi chờ chẳng có liên quan
gì. Buổi sáng trôi qua, buổi chiều trôi qua, cả tuần căng thẳng trôi qua, trong
công ty không có động tĩnh gì, Giám đốc Phàn cũng không có động tĩnh gì, Hứa Y Thần
tôi vẫn làm việc bình thường.

Không biết đồ con hoang họ
Phàn đó nghĩ những gì mà lại dễ dàng bỏ qua cho tôi thế?

Mấy ngày nay, đầu óc tôi
không hiểu sao chỉ toàn là đoạn đối thoại của Y Dương và người con gái Bắc Kinh
đó. Trong đó, tôi ấn tượng nhất là hai câu: “Anh cút đi” và “Anh không đi”.

Cô gái đó mãi là một câu
đố trong lòng tôi, thân phận của cô ấy, mối quan hệ giữa cô ấy và Y Dương… Nhưng
tôn trọng đời tư của người khác là nghĩa vụ của mọi công dân, tôi lại là một công
dân tốt, luôn tuân thủ pháp luật.

Những chuyện này về sau cũng
dần lắng xuống, tôi lại tiếp tục cuộc sống bình thường, đi làm, tan ca, về nhà và
nhớ Y Dương.

Lúc tôi đi đến cổng siêu
thị bán rau quả Vượng Đạt thì Hứa Y Nam gọi điện, hỏi tôi bằng giọng khàn khàn:
“Đang ở đâu?” như thể một người nào đó ở chỗ này đang mặc cả.

Tôi dựa vào tường, đặt mớ
rau cải trắng mới mua xuống chân, trả lời điện thoại: “Siêu thị Vượng Đạt, có chuyện
gì?” Thật không ngờ đồ mặt dày ấy đã cúp máy và cút đi đâu mất.

Ông chủ siêu thị đang lái
xe ba bánh chở đầy trứng gà lắc lư rẽ vào cổng, không ngờ đâm ngay phải một thiếu
niên đi xe đạp điện, tôi đau lòng nhìn trứng vỡ đầy trên mặt đất, nghĩ bụng, sớm
biết thế này thì bán trước cho tôi có phải tốt hơn không.

Lúc tôi kể cho Hứa Y Nam
nghe chuyện đó, anh ấy cười nhạt, sau đó rất chân thành buông hai tiếng: “Tầm thường!”

Tôi trợn mắt lườm anh ấy:
“Anh với em là cùng một mẹ sinh ra, tại sao em tầm thường còn anh thì không?”

Hứa Y Nam nhìn cửa kính xe
nói: “Anh và em rể tương lai muốn mở chung công ty.”

Tôi nghe mà đầu óc quay cuồng.

“Hứa Y Nam, em nói cho anh
biết, không được nghe theo chủ ý của Lăng Sở. Không ngờ bọn anh lâu nay vẫn ngầm
móc nối với nhau, giả vờ giỏi thật đấy!” Tôi càng nói càng kích động, càng nói càng
không biết mình đang nói gì, mở chung công ty chẳng phải là để tác hợp cho mối quan
hệ của tôi và Lăng Sở hay sao?

“Không phải, Hứa Y Thần,
anh nói cho em biết, cái đầu heo của em cả ngày chỉ toàn nghĩ bậy bạ! Làm sao lại
không thể suy nghĩ cho đàng hoàng được thế?” Hứa Y Nam tức sùi bọt mép mắng tôi.

Hứa Y Nam từ năm mười chín
tuổi đã bắt đầu lăn lộn trên thương trường, đến nay đã hơn chín năm rồi. Sự nghiệp
được như ngày hôm nay cũng không dễ dàng gì, có thể cùng người khác thành lập công
ty sau nửa đời người cũng là chuyện bình thường. (Đương nhiên đây là chuyện tốt
đến nhà, tôi còn kêu ca cái gì chứ?) Nhưng chuyện này đối với tôi mà nói quả thật
là quá đột ngột.

Hứa Y Nam đến trước mặt tôi,
chẳng thèm đấu khẩu với tôi nữa.

Cuối cùng tôi không thể nhẫn
nhịn được nữa, tức giận đuổi theo sau Hứa Y Nam gặng hỏi: “Rốt cuộc chuyện này là
như thế nào? Mau nói rõ ràng cho em nghe.”

Hứa Y Nam dừng chân, mệt
mỏi nhìn tôi, nói: “Anh trai em, đương nhiên phải là giám đốc rồi. Người hợp tác
là Lăng Sở. Em đã hiểu chưa?” Anh ấy cốc đầu tôi, dáng vẻ rất thành thực.

Tôi nhìn lên dãy đèn đường
phía xa, trông giống như một con rồng làm bằng ánh sáng. Tối nay tâm trạng tôi rất
thảnh thơi. Hứa Y Nam nhìn tôi, có lẽ từ rất lâu rồi anh ấy cũng đã từng như thế
này, có lẽ anh ấy phải chịu áp lực rất lớn, bố mẹ, vợ, cuộc sống… Tôi thở dài, có
lẽ làm lưu manh cũng tốt, một người ăn no, cả nhà không đói.

“Đã đến lúc em bán sức lao
động cho anh trai em rồi, yên tâm đi, em sẽ nhận được đãi ngộ tốt.” Hứa Y Nam nói
rất chắc chắn.

Tôi đi cà nhắc qua chỗ Hứa
Y Nam quay lại nhìn khuôn mặt đầy đặn của anh ấy, bĩu môi “hứ” một tiếng. Tiểu tử
ấy vẫn đứng nguyên tại chỗ, đưa đôi tay múp míp dụi dụi mắt, tôi nhìn mà vừa muốn
khóc lại vừa muốn cười.

Hứa Y Nam giống như một vị
quan thanh liêm, đứng phía sau tôi lớn tiếng trách móc: “Đúng là đồ phản bội.”

Tôi nhanh như thỏ, chớp mắt
đã biến mất trước mắt Hứa Y Nam.

Một thời gian khá lâu sau,
công ty của Hứa Y Nam và Lăng Sở khua chiêng gõ trống khai trương, tôi cũng xin
nghỉ phép để đến đó. Quy mô công ty cũng không lớn lắm, nhưng có ai lại không biết
vạn sự khởi đầu nan.

Không biết làm thế nào, Lăng
Sở và Hứa Y Nam lại đi chung một đường. Duyên phận đến, có muốn cản cũng không được.

Từ đó về sau, mỗi khi rảnh
rỗi tôi đều đến văn phòng công ty của bọn họ đặt tại tầng mười hai, tòa nhà A, số
56 đường An Tây, hầu hết những người ở đó đều quen mặt tôi.

Từ xa đã thấy biển hiệu công
ty: “Chưng chưng nhật thượng”(39), tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng
ngực.

(39) Có nghĩa là: Ngày càng phát triển.

Hôm đó, tôi nằm trên giường
vẹo cổ suy nghĩ xem có nên mua một cái áo khoác dài hay không, Mỹ Tuệ nói gì cũng
không biết, cô ấy rón rén đi tới đầu giường tôi, đầu tiên là thở dài, sau đó cau
mày. Tôi hỏi cô ấy làm sao thế, nha đầu này không nói gì, chỉ thở dài. Mấy phút
sau, Mỹ Tuệ quay đi rồi lại trở lại với cái giẻ lau trong tay, lau tất cả các đồ
vật trong nhà một lượt, kết quả là tất cả đồ đạc đều trở nên sáng bóng đến mức có
thể soi gương.

Tôi nghe nói chỉ có những
lúc tâm trạng buồn phiền hoặc những lúc nhớ da diết một ai đó người ta mới không
ngừng ăn hoặc không ngừng làm việc nhà, cũng không biết Mỹ Tuệ hiện giờ có như vậy
hay không.

Mỹ Tuệ gần đây bỗng trở nên
rất lạ, lúc thì trầm mặc không nói gì, có lúc lại cười nói ầm ĩ. Hóa ra nhân loại
rốt cuộc chẳng ai có thể thoát được chữ “tình”, bất luận đó là tình thân, tình bạn
hay tình yêu. Do đó, thất tình lục dục(40) tương đối phổ biến.

(40) Thất tình lục dục: Thất tình bao gồm: hỉ, nộ,
ai, cụ, ái, ố, dục. Lục dục bao gồm sáu loại dục vọng do: mắt, tai, mũi, lưỡi, thân
và ý niệm mà ra. Thất tình lục dục chỉ những ham muốn và trạng thái tình cảm của
con người.

Lúc hoảng hốt tôi lại nhớ
ra một chuyện, vội vàng chộp lấy quyển lịch bàn giở xem, hóa ra sắp đến ngày Lăng
Vũ và Trần Phi Hoàn kết hôn rồi, tuy Mỹ Tuệ có thể tác thành cho người khác nhưng
trong lòng vẫn nhớ nhung day dứt. Mỹ Tuệ là người tinh tế, sự tinh tế này khiến
chúng ta nhiều lúc không nhận biết được tình cảm thật của cô ấy.

Tuy nhiên gặp phải những
chuyện này, tôi lại chẳng biết phải làm thế nào.

Ngày hôm nay, sau khi tan
làm, tôi gặp mẹ của Hắc Tử ở cầu thang tầng năm. Bác ấy dạo này có vẻ gầy đi rất
nhiều, ngay cả đôi mắt cũng trở nên vô thần. Bác ấy cúi đầu bước đi, dáng vẻ có
gì đó u uẩn, không còn giống lần gặp trước, kiên quyết lôi tôi về nhà mổ cá nữa.
Cầu thang rất hẹp, tôi dựa người vào một bên tường nhường đường cho bác ấy đi trước.
Mẹ Hắc Tử khẽ cười với tôi, tôi chớp mắt đáp lại. Lúc cơ thể chúng tôi vô tình chạm
vào nhau, tôi mới phát hiện người bác ấy toàn mùi thuốc. Đợi khi mẹ Hắc Tử đi xa,
mùi thuốc sát trùng mới dần dần bay đi, tôi hồ nghi, không lẽ bác ấy đang bị bệnh?

Gần đây tôi phát hiện ra hình như mọi người trên thế giới này đều gầy yếu
đi, Mỹ Tuệ, mẹ Hắc Tử và tôi. Không biết là vì sao, có lẽ do gần đây chúng tôi đều
có quá nhiều việc phải suy nghĩ, ai cũng buồn phiền. Vậy đấy, không biết sự thật
có phải như vậy không nữa.

Tôi dựa vào thành giường hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác, cuối
cùng vẫn không thể hiểu được vì cái gì mà cuộc sống của con người phải buồn phiền
thế. Chỉ cần nhắm mắt lại là vô số câu hỏi lại gợn lên, chờ tôi giải đáp. Tôi mất
ngủ mấy ngày mà cũng không nghĩ ra. Người mất ngủ gần đây không chỉ có một mình
tôi.

Thời tiết càng ngày càng lạnh, tôi quyết định chi tiền mua áo khoác dài,
còn là mẫu mới nhất của năm nay. Cảm giác tiêu một số tiền lớn cũng rất thích. Trung
tâm mua sắm bày bán biết bao nhiêu là mẫu đẹp, đáng tiếc tôi chẳng đủ tiền mà mua
hết.

Tôi khoác cái áo đó cả ngày, đến mức làm cho Mỹ Tuệ nhìn tôi như nhìn bọn
phát xít Nhật vậy.

“Nha đầu cậu không định thay quần áo à?” Mỹ Tuệ uống một ngụm trà vị hoa
quả mua ngoài siêu thị về, hỏi rất văn hoa.

Tôi cúi đầu ngắm nghía cái áo, sau đó trả lời cụt lủn: “Lạnh.”

Đã rất lâu rồi Mỹ Tuệ không dùng cụm từ “nha đầu cậu” để gọi tôi, không biết
vì sao mà hôm nay lại gọi như thế. Mỹ Tuệ mở đĩa DVD để tập thể dục. Tôi không cản
trở cô ấy, quay người thẫn thờ nhìn ra cửa sổ.

Sau khi nghe thấy có tiếng người gõ cửa, tôi giống như động vật ngửi thấy
mùi thức ăn, phi thẳng ra mở cửa.

“Hừm, anh đến đây làm gì?” Tôi dựa người vào mép tường gần cửa, tay sờ sờ
cổ áo khoác mới.

Thực ra thời tiết hôm nay không quá lạnh, mặc áo khoác dày thế này cổ cũng
toát chút mồ hôi. Nhưng có lẽ do tôi vốn sợ lạnh, một chút cũng không chịu nổi.

Lăng Sở đưa tay kéo khóa áo khoác từ cổ xuống trước ngực, nói với tôi: “Nhiệt
độ hạ xuống nữa rồi, chú ý giữ ấm.”

Mỹ Tuệ đang tập động tác gì mà phải đứng một chân, nghe thấy thế liền vội
vàng bỏ chân xuống cái “thịch”, nói: “Sao? Nhiệt độ lại hạ à? Vậy tôi có cần mặc
thêm áo khoác dài không?”

Tôi cười cười với Mỹ Tuệ. Nha đầu này tiếp tục tập bài thể dục của cô ấy,
mỗi động tác đều tập hai lần.

Từ khi Lăng Sở và Hứa Y Nam lập công ty chung, số lần tôi gặp Lăng Sở càng
nhiều thêm. Anh ấy thích tôi cũng tốt, không cần báo đáp cũng tốt.

“Nói cho tôi biết hai người rốt cuộc đang chơi trò gì? Sao chỗ nào cũng thấy
xuân tình rạo rực thế này.” Mỹ Tuệ ngồi trên thảm trêu chọc tôi và Lăng Sở.

Tôi tiện tay nhặt gối ôm trên sofa ném Mỹ Tuệ, nha đầu ấy bắt lấy rồi lập
tức ném trả lại tôi.

Mỹ Tuệ đã từng nói với tôi, những gì nên quên thì phải quên đi. Những hồi
ức đau lòng thì tốt nhất là nên nhanh chóng quên đi.

Không khí có phần lắng lại, Lăng Sở lên tiếng phá vỡ bầu không khí trầm mặc:
“Ngày mai mọi người đều được nghỉ, chúng ta đi khu vui chơi đi.” Anh ấy chống tay
lên cằm, giống như một học giả đang chiêm nghiệm điều gì.

Mỹ Tuệ phản ứng lại rất nhanh: “Khu vui chơi? Đó là chỗ dành cho những đôi
mới lớn tìm hiểu nhau. Anh nhìn lại xem năm nay tôi bao nhiêu tuổi rồi mà còn bon
chen ở đó với bọn trẻ nít. Còn nữa, tôi cũng không thích làm kỳ đà cản mũi ai kia.”

Tôi phải phì cười vì câu nói của Mỹ Tuệ. Sau khi nín cười hồi lâu rồi mới
nói: “Cái đồ đầu đất nhà cậu, sau này sinh con không định cùng chồng cho con đến
đấy chơi à? Định cho con cậu không qua tuổi niên thiếu mà thành niên luôn à?”

Mỹ Tuệ lắc lắc đầu, hệt như vừa uống phải thuốc lắc vậy.

Nghĩ đến việc ngày mai chẳng có gì để làm, tôi liền nhận lời đi với Lăng
Sở.

Đêm hôm đó, tôi như nhớ lại cả quá trình mình từ một đứa trẻ trở thành người
lớn. Những ý nghĩ trẻ con, những trò chơi trẻ con, kể cả gương mặt trẻ con đã dần
bị biến đổi. Tôi giống như loài nụ hoa sau cơn mưa, chỉ trong một đêm sẽ bừng nở.

Sau khi chia tay Y Dương tôi đã trưởng thành rồi, anh ấy đã từng hứa hẹn
sẽ đưa tôi đi chơi trò tàu lượn siêu tốc, chỉ tiếc là đến bây giờ, lời hứa ấy đã
qua đi như gió thổi mây bay ngay trước mắt.

Tôi đứng ở cổng khu vui chơi, mãi cũng không nhìn thấy bóng dáng Lăng Sở
đâu, sau đó lại nhận được điện thoại của anh ấy nói là anh ấy đến muộn một chút.
Tôi ngồi trước cổng soát vé nhìn tàu lượn siêu tốc chuyển động từng vòng trên không
trung mà thấy vô cùng kích động. Nó dường như đang mang theo hạnh phúc và hy vọng
của người chơi gửi vào trời xanh.

Lúc đó có rất nhiều người qua lại, nam có, nữ có, xinh đẹp có, xấu xí có,
nhưng tất cả đều không liên quan đến tôi.

Tôi gửi tin nhắn cho Lăng Sở: “Nếu còn chưa qua được thì thôi không cần qua
nữa.” Thực ra không phải tôi giận Lăng Sở, chỉ là tôi cảm thấy hơi mệt.

Anh ấy nhắn lại: “Cho anh một phút thôi.”

Tôi nắm điện thoại trong tay, ngơ ngẩn nhìn dòng người qua lại, một phút
thì có thể làm được gì? Một phút có thể khiến con người ta từ không đến có, một
phút có thể giết chết người ta thương yêu nhất, một phút cũng có thể cứu được một
sinh mạng.

Tàu lượn siêu tốc vẫn tiếp tục chuyển động, từng vòng từng vòng làm người
chơi vui vẻ và hạnh phúc.

“Xin lỗi, anh đến muộn, công ty gần đây có chút chuyện.” Một giọng nói rất
khẽ từ phía sau truyền đến tai tôi.

Tôi quay người lại, cười với Lăng Sở. Thực ra tôi rất khó chịu với những
người đến muộn, nhất là khi người đó lại là nam giới. Thế mà hôm nay tôi đã đợi,
lại rất bình tĩnh, không chút giận dữ.

Ánh mặt trời rực rỡ chiếu khắp khu vui chơi, tôi giống như một con kiến cánh
trong đàn, vòng đi vòng lại trong một cái tổ to. Lăng Sở chăm chú đi sau tôi, không
nói câu nào.

Tôi phải xếp hàng rất lâu mới lên được tàu lượn siêu tốc, cứ đứng ở đó ngây
ngốc ngẩng đầu nhìn lên trời.

Lăng Sở từ phía sau đưa tôi một que kem, sau đó hỏi tôi: “Muốn ngồi nghỉ
một lát không?”

Tôi lắc lắc đầu, nghĩ bụng, tàu lượn siêu tốc mang lại cho người khác cảm
giác vô cùng hạnh phúc nhưng cũng có thể hành trình của nó không đủ dài để chạm
đến ngưỡng hạnh phúc của tôi. Tôi nhận que kem vị dâu tây đó, đã rất lâu rồi tôi
không ăn kem.

Báo cáo nội dung xấu