Trang - Chương 11 - Phần 1
11
Trang tự hỏi đời
nàng sẽ ra sao trong gia đình ông Era, khi bà Era đã qua đời. Vừa ở nghĩa trang
về, nàng trao lại bé Ba cho vú của nó. Sự lo nghĩ đầu tiên của nàng dành cho
Đavít và ông Era. Quí Lan mệt mỏi, rên rỉ, vì đôi chân làm cho nàng đau đớn và
nàng thấy cần ăn uống gì cho đỡ mệt. Cả hai đứa con đầu của nàng cũng vậy,
chúng nó khóc vì đói. Trang giục mấy người tôi tớ lo cho Quí Lan và mấy chú
nhỏ. Còn thím Hoàng và nàng thì lo cho ông Era và Đavít.
Đi đưa đám về,
hai cha con thui thủi vào phòng riêng của mình. Trang ra dấu cho thím Hoàng vào
phòng ông Era còn nàng đi đến phòng Đavít. Không biết nàng sẽ trông thấy chàng
ra sao? Chàng sẽ còn đầm đìa nước mắt chăng! Đến cửa phòng nàng khẽ ho và rất
đỗi ngạc nhiên vì giọng nói bình thản của Đavít khi chàng bảo nàng vào. Chàng
cởi bỏ áo tang bằng vải thô để lộ cái áo dài màu lục sẫm mà chàng thường mặc
trong những dịp long trọng. Khi chàng quay lại phía Trang, nàng thấy đôi mắt
ráo hoảnh nhưng vẻ mặt nghiêm nghị.
- Trang vào đi!
- Chàng nói giọng từ tốn. - Tôi cũng đang định cho tìm thì Trang đến đây. -
Chàng ngồi xuống và nhìn nàng rất trìu mến. - Trang đừng đợi tôi bảo mới ngồi.
Chắc Trang dư biết địa vị của Trang trong gia đình này.
Nàng ngồi xuống
và lắng tai nghe.
- Nếu tôi thấy
bằng cách nào để khỏi cần đến Trang, tôi đã không bị lương tâm cắn rứt. Đáng lẽ
tôi phải tìm cho Trang một người chồng. Cả nhà này đều tỏ ra ích kỷ đối với
Trang, nhất là tôi. Sự thật thì nhà này không có Trang chẳng khác nào thuyền
không lái.
- Thưa cậu, tôi
không muốn lấy chồng.
- Trang nói vậy,
nhưng như thế cũng không giải trừ được bổn phận của tôi.
Trang không muốn
kéo dài vấn đề trên. Nàng hỏi:
- Hồi nãy, cậu định
cho tìm tôi để dạy bảo tôi điều gì?
Bất thần Đavít
đứng lên, đi về phía cửa lớn và nhìn ra ngoài. Mùa đông gần tàn và mùa xuân sắp
đến. Không khí từ ngoài vườn lùa vào êm dịu lạ!
- Tôi định viễn
du một chuyến. - Chàng nói.
Trang sửng sốt
kêu lên:
- Viễn du! Cậu
đi đâu vậy?
- Chắc Trang còn
nhớ mẹ tôi và tôi đã dự định đi tây du để viếng thăm quê cha đất tổ. Nay tôi ao
ước được thực hiện cuộc viễn du ấy một mình.
Chàng dừng lại,
rồi bất thần nói thêm:
- Có một điều gì
đó làm cho tôi không yên tâm.
- Một điều gì
làm cho cậu không yên tâm! - Trang khẽ nhắc lại.
Nàng cảm thấy
bàng hoàng trong lúc đáng lẽ nàng phải tỉnh táo hơn hết.
- Trong thâm tâm
tôi cảm thấy như đã phạm một tội lỗi. Điều đó vẫn theo đuổi tôi từ ngày Lịch
mất đi. Nay mẹ tôi cũng đã mất rồi, tôi muốn thực hiện chuyến đi này để mẹ tôi
và Lịch được vui lòng nơi chín suối.
- Vậy cậu bỏ lão
gia cho ai?
Trang cảm thấy
bối rối nhưng nàng tự nhủ phải cố bình tĩnh.
- Thân phụ tôi
không cần tôi. Ông có đàn cháu nội làm bạn rồi. Đôi lúc tôi tin là ông gần gũi
mấy đứa cháu hơn gần gũi tôi. Vả lại trong nhà còn có Trang, và thím Hoàng.
- Nhưng con của
cậu, vợ của cậu… làm sao tôi cáng đáng nổi một trách nhiệm như vậy!
- Trang vẫn cáng
đáng bằng mọi cách, dầu tôi ở nhà hay đi vắng.
Trang không thể
giấu nỗi lo sợ của mình, nàng nói:
- Nếu cậu rủi
lâm nạn dọc đường thì sao? Nếu cậu bị… Nếu cậu bị hạ sát!
Nàng hồi tưởng
thanh kiếm sắt bén đã giết hại biết bao người Do Thái tại những xứ khác, và
ngay tại đây, trong nhà này, nhưng nàng không thể nói ra – lão Hoàng đã đem
thanh gươm đó ra sông và ra sức liệng thật xa xuống dòng nước chảy xiết, đục
ngầu.
- Rất nhiều
người đã bị tàn sát - Đavít nói - không có lý gì tôi lại dám đương đầu với
những hiểm hoạ như vậy.
Trang còn biết
ăn nói làm sao đây? Nàng rất muốn la lên bảo chàng ở lại vì nàng, chàng là
nguồn sống của nàng và nếu chàng ra đi không còn trở về nàng không thể sống
được! Nhưng nàng không dám. Còn lâu Đavít mới nghĩ đến nàng lúc này. Lòng ghen
tuông đã dập tắt sau khi Lịch chết lâu nay lại bừng dậy. Nàng đã quên Lịch từ
lâu nhưng nay hình ảnh mỹ miều của cô gái Do Thái lại xuất hiện trong ký ức
nàng. Đavít còn nhớ vẻ mỹ miều ấy chăng? Trang tự hỏi có nên nhắc lại tên Lịch
không, nhưng nàng đã tránh điều đó. Nếu Đavít đang nghĩ đến Lịch, nhắc tên Lịch
thì có khác gì đưa Lịch trở lại phòng này mà hiện giờ chỉ có hai người đối
diện. Thôi cứ để cho Lịch chết vĩnh viễn! Nhưng sự ràng buộc mạnh dường nào để
Lịch vượt khỏi nấm mồ mà bám chặt như thế này vào người sống? Không đáp nổi câu
hỏi của chính mình, Trang duyên dáng đứng lên và nói với giọng làm ra vẻ thản
nhiên.
- Mọi việc đều
tuỳ theo ý cậu.
Nàng rất ngạc
nhiên thấy Đavít nổi giận:
- Đừng gọi tôi
như vậy, Trang! Cứ gọi tên tôi, ít ra là trong những lúc chỉ có hai đứa chúng
mình. Trong suốt đời, chúng mình đã không coi nhau như anh em sao?
Không có gì có
thể làm cho nàng đau đớn hơn câu nói đó, nhưng Trang vẫn thản nhiên:
- Tôi cố gắng
nhớ như vậy. Cậu chỉ nên lên đường nếu cậu không thể làm cách nào khác. Nếu
việc cậu ra đi không tránh được thì tôi sẽ cố gắng hết mình trong lúc cậu vắng
mặt.
Nàng ra khỏi
phòng, không gọi đến tên Đavít. Có thể sau đây nàng có thể gọi tên chàng, nhưng
lúc này thì không, khi mà chàng đang nghĩ đến Lịch. Nàng trở về phòng riêng và
ở đó rất lâu. Nàng tự hỏi bây giờ phải làm gì. Người ta gọi nàng nhưng nàng đã
núp mình lánh mặt sau mành giường. Nàng núp ở đó cho đến khi nàng hình dung
được các sự việc sáng sủa hơn. Nàng sẽ đi cầu cứu ông Khương Sơn. Ông ta sẽ
giúp nàng. Không đời nào ông ta cho chàng rể quí của ông thực hiện chuyến tây
du này một năm sau mới trở về hoặc có thể không bao giờ trở về nữa. Trang thực
hiện ngay ý định. Nàng đến nhà ông Khương Sơn bằng ngõ tắt an toàn mà từ sau
ngày đám cưới Đavít nàng chưa hề dùng trở lại.
oOo
Ông Khương Sơn
đang ở nhà vì ông ta cảm thấy mệt mỏi sau đám tang của bà Era. Ngồi trong ghế
bành, ông đang nhấp rượu, mắt đăm đăm nhìn than hồng trong chiếc lồng ấp nhỏ mà
ông đã bảo đem đến vì vẻ sang trọng hơn là vì để được sưởi ấm. Trang liền được
đưa vào hầu vì ở đây ai cũng biết nàng là tỳ nữ của Quí Lan.
- Kính thưa lão
gia! - Trang thỏ thẻ.
Ông Khương Sơn
ngước mắt lên, nhìn thiện cảm với cô gái mặc áo lam mà ông đã nhìn thấy bên
cạnh Quí Lan trong đám tang, bồng trên tay bé Ba, cháu ngoại của ông.
- Con ngồi nói
chuyện, khỏi cần phải đứng như vậy vì là chỗ quen biết từ lâu. Con còn nhớ
chăng hôm con đến đây gặp ta lần đầu tiên bên hồ cá vàng?
Nhưng ông không
nói ra rằng ông trông nàng đẹp lắm. Thiếu nữ hồi xưa nay đã trở thành một thiếu
phụ kiều diễm và đầy tự tin. Đôi mắt đã mất đi vẻ dí dỏm cũ nhưng thay vào đó
là một vẻ hồn nhiên trông rất khả ái. Không ai có thể cho nàng là một nữ tỳ vì
nàng vượt hẳn lên trên giai cấp của nàng.
Ông Khương Sơn
hỏi:
- Con muốn nói
với ta điều gì?
Trang ngồi xuống
rất duyên dáng và vòng tay trước ngực. Nàng không nói ra rằng nàng trông ông
già đi nhiều. Ông gầy hẳn đi, da mặt nhăn nheo và chòm râu thưa lốm đốm bạc.
Nhưng vóc dáng vẫn như xưa. Trang biết con cái của ông ta đều đã thành gia
thất. Lệ Lý, cô gái út, con người vợ lẽ của ông đành phải kết hôn với con trai
một tiểu thương tầm thường. Những gia đình giàu có không muốn con họ cưới làm
vợ con gái của một nàng hầu đã trốn theo trai. Ông Khương Sơn rất buồn phiền vì
Lệ Lý là con gái cưng của ông ta.
- Kính thưa lão
gia, chính vì mợ con mà con đến đây. Hôm nay ở nghĩa trang về, con mang thức ăn
nóng vào để cậu con dùng, con thấy cậu con tinh thần rất dao động. Khi con hỏi,
cậu con cho biết rằng cậu con đang định tâm một mình thực hiện cuộc viễn du mà
ngày trước đáng lẽ cậu con đã cùng bà con thực hiện để về thăm quê cha đất tổ.
Con không nói gì cả, nhưng con đến đây để trình lão gia biết. Chuyến đi kéo dài
hàng năm, nhưng đó chưa phải là điều tệ hại. Dọc đường đầy dẫy những người Hồi
giáo tàn bạo. Ông Cao Liên đã nói cho bà con biết điều đó trước khi bà con mất.
Nếu cậu con đi, có thể nguy đến tính mạng. Con nghĩ đến mợ con, đến đàn con thơ
dại của mợ con.
Ông Khương Sơn
rất đỗi ngạc nhiên:
- Ta không hiểu
được vì sao Đavít có thể nghĩ đến việc về thăm quê hương trong khi chính thân
phụ nó lại tránh thực hiện cuộc viễn du đó?
Trang vận dụng
hết can đảm để thêu dệt cả một câu chuyện rất tế nhị.
- Thân mẫu cậu
con là người Do Thái trong lúc thân mẫu ông con là người Trung Quốc. Linh hồn
của người mẹ tồn tại trong thân xác của người con.
Ông Khương Sơn
chợt hiểu:
- Con nói tiếp
đi.
Trang nhìn xuống
một cách khiêm tốn. Câu chuyện do nàng thêu dệt chỉ mới bắt đầu.
- Thưa lão gia,
còn có một lý do khác nữa. Con không muốn xúc phạm bất cứ ai… Nhưng có lẽ lão
gia còn nhớ người thiếu nữ đã đính hôn với cậu con ngày trước…
- Có phải cô…
Ông Khương Sơn
lấy ngón tay trỏ chỉ vào cổ mình.
- Dạ, chính cô
đó.
- Đavít… ờ… yêu
cô ta sao?
Ông Khương Sơn
cảm thấy ghen thay cho con gái mình, nhưng ông không để lộ ra.
Tuy vậy, Trang
đã thừa hiểu cảm xúc của ông Khương Sơn. Nàng ngập ngừng nói:
- Con không nói
cậu con yêu cô ta. Con có thể nói là cậu con không yêu cô ta vì chính lúc đó
cậu con đã mê mệt mợ con. Nhưng cô ấy và mợ con đã cạnh tranh nhau rất mãnh
liệt để chiếm đoạt trái tim của cậu con. Cô gái Do Thái ngăn cản cậu con yêu
một cách trọn vẹn mợ con, còn mợ con ngăn cản cậu con yêu cô gái Do Thái mà bà
Era muốn chọn làm nàng dâu.
Ông Khương Sơn
chăm chú theo dõi câu chuyện.
- Cô ta đẹp hơn
Quí Lan chăng?
Trang suy nghĩ
một lát và trả lời:
- Thưa không,
nhưng đối với cậu con, cô ta cũng như bà Era, có một quyền lực huyền bí mà cậu
con vừa trìu mến vừa ghét bỏ. Lúc bà con còn sinh thời, cậu con chống đối lại
và giữ được bản ngã của mình. Nhưng nay bà con đã mất, cậu con nghĩ đến cô kia
và cậu con có một mặc cảm tội lỗi tuy mơ hồ nhưng đủ sức làm cho cậu con mất ăn
mất ngủ.
- Chuyến viễn du
mà Đavít muốn thực hiện liên hệ như thế nào với những điều con vừa kể?
- Thưa, bà Era
và cô Lịch cả hai đều muốn rời bỏ Trung Hoa để về quê cha đất tổ.
Ông Khương Sơn
im lặng. Ông nhớ lại tất cả những gì ông biết được về dân tộc Do Thái, về ma
lực của lòng tin thu hút họ trở về dải đất cằn cỗi khi xưa thuộc về họ. Lẽ dĩ
nhiên phải tránh cho con gái khỏi đau khổ, khỏi trở thành goá bụa, khỏi cô đơn
trong tuổi thanh xuân với đàn con thơ dại, ông Khương Sơn phải hành động để bào
vệ hạnh phúc của con cháu ông.
- Tinh thần cậu
ấy đang dao động. - Ông Khương Sơn vừa vuốt râu vừa nói. - Cũng là lẽ tự nhiên.
Cậu ấy chưa khi nào đi xa. Đàn ông trưởng thành thường mất kiên nhẫn vài năm
sau khi thành hôn. Họ biết tất cả những gì sở hữu và ham muốn thấy được những
cái mới lạ hơn. Được rồi, cậu ấy sẽ đi du lịch một chuyến, con sẽ đi theo với
mợ con và cả các cháu ngoại của ta. Ta sẽ cho các cỗ xe lừa của ta túc trực sẵn
để đợi các con sau khi các con giã từ đường thuỷ, ta sẽ cho cả ban nấu bếp đi
theo và các con sẽ viếng thăm Bắc Kinh. Ta sẽ nhờ quan Tổng đốc cho vài tên
lính để thị uy đối với bọn gian tặc. Ta sẽ bàn định với ông Era và ông ta sẽ
cho Đavít hay là chuyến đi này cần thiết cho vấn đề thương mại của chúng ta, đó
là điều dĩ nhiên.
Ông Khương Sơn
rất vui mừng vì đã tìm được một kế hoạch lưỡng toàn. Đầu ông lắc lư qua lại
theo đà tiến triển của trí tưởng tượng:
- Ta sẽ tìm
những vật tân kỳ để Đavít nhân danh ta mà dâng lên lưỡng Hoàng Thái Hậu. Ta sẽ
viết thư nhờ bạn bè ta ở Bắc Kinh thiết tiệc đãi đằng rể ta và ta cũng sẽ yêu
cầu gánh hát danh tiếng Lệ Chi Viên trình diễn những tuồng đặc sắc dành cho
Đavít và bạn bè mới của Đavít. Ai mà không cảm thấy hạnh phúc ở chốn đế đô đẹp
nhất thế giới?
Ông Khương Sơn
càng lúc càng vui thích. Vừa xoa hai tay với nhau vừa hơ trên chiếc lồng ấp.
- Mọi việc đều
tốt đẹp, Hoàng triều bấy lâu tỵ nạn hồi kinh, đế đô đang yến tiệc vui mừng.
Hiệp ước triều đình đã được ký kết với người da trắng liên quan vấn đề nha
phiến Ấn Độ và những kẻ theo ngoại đạo nổi loạn tại mấy tỉnh miền đông cũng đã
qui hàng. Chính là lúc hội hè vui chơi tại kinh kỳ và cũng là dịp buôn bán phát
đạt…
Ông Khương Sơn
vỗ đùi đánh đét ra chiều hớn hở vô cùng, Trang cũng vui mừng khôn xiết. Nàng
đứng lên:
- Dự định của
lão gia thật là do trời xui khiến. Con xin đợi lệnh của lão gia để tuân hành.
Nàng cúi chào và
lui ra.
Còn lại một
mình, ông Khương Sơn vuốt râu nhíu đôi lông mày và cúi đầu xuống gần cái lồng
ấp. Con gái yêu của ông có được hạnh phúc chăng? Đó là điều ông không hề nghi
ngờ vì Quí Lan sinh năm một. Một đôi lần ông hỏi ý kiến vợ, nhưng bà Khương ít
khi nghĩ đến một người con gái đã xuất giá, đã thuộc về một gia đình khác, “nữ
nhân ngoại tộc” như bà thường nói.
Ông Khương Sơn
cảm thấy biết ơn Trang. Ông tự nhủ: “Nàng ở đâu thì ở đó mọi việc đều tốt đẹp”.
oOo
Do sự sắp đặt
này, Trang đã thuyết phục được Đavít vào mùa xuân năm ấy, vào một ngày tốt
trời, chàng, vợ con chàng và nàng dùng một chiếc thuyền mành giương buồm hướng
thẳng tới Bắc Kinh. Đầy tớ gái, đầy tớ trai và hai người đầu bếp đều do ông
Khương Sơn chọn lựa vì họ sinh quán ở Bắc Kinh và van xin được theo hầu hạ
Đavít để tiện dịp về thăm nơi quê cũ. Lính của quan Tổng đốc đã dùng một chiếc
thuyền nhỏ hơn đi trước thuyền Đavít.
Ông Era nhìn các
người thân yêu xa dần, lòng bùi ngùi thương cảm. Nhưng ông không dám bỏ công
việc làm ăn. Ông Cao Liên sắp lên đường đi về phía tây với đàn lạc đà chất đầy
hàng hóa Trung Quốc mà ông Era chọn toàn thứ hảo hạng. Lợi dụng cuộc đình chiến
với người da trắng, ông Era cũng muốn yêu cầu hai người thân tín đem đến bán
tại Ấn Độ một số hàng hóa. Ông Khương Sơn thôi thúc – Nếu hàng Tây phương không
về kịp, chậm lắm là đầu mùa đông thì mất lời nhiều lắm. Ông Era cố gắng lo
liệu. Hai vợ chồng lão Hoàng ở lại hầu hạ ông Era. Ông Cao Liên cũng đến ở
chung cho đến ngày lên đường. Đavít cam kết sẽ không vắng nhà quá lâu ngày và
ông Khương Sơn hứa mỗi tối sẽ đến dùng cơm với ông Era cho có bạn. Cảnh chia ly
dù bịn rịn đến đâu rồi cũng kết thúc.
Trong thuyền lúc
đầu thật lộn xộn. Trẻ con khóc thét lên vì sợ hãi. Bọn trạo phu hò hét, chửi
rủa, người chèo, kẻ chống cố sức đưa chiếc thuyền to lớn ra giữa vời và tiếp
tục chèo chống cho tới khi buồm bắt gió.
Mỗi đầy tớ gái
dỗ dành một đứa trẻ, đứa nhỏ nhất ngậm chặt vú người nhũ mẫu mới yên lặng.
Trang lo săn sóc cho Quí Lan từ chỗ ngồi cho thoải mái đến mọi thứ khác như
nước trà, bánh ngọt. Nàng mở các gói lấy ra nào gối, nào nệm, nào lồng ấp… đủ
thứ cần dùng để tạo sự tiện nghi tối đa cho gia đình Đavít trong thuyền. Nàng
không quên hỏi các đầu bếp về những thức ăn trong ngày. Khi đã chắc chắn mọi
việc đâu vào đó, nàng mới yên tâm và đưa mắt quan sát xung quanh để xem cách bố
trí chỗ ở trên thuyền.
Mũi và lái
thuyền cao hơn mực nước sông rất nhiều. Đàng mũi sơn hình hai con mắt thật to
và đàng lái sơn hình đuôi cá. Bọn trạo phu và vợ con ở chen chúc trong hai
khoang chật hẹp phía sau lái. Mỗi đứa trẻ đều có một sợi dây thắt lưng buộc vào
mạn thuyền để lỡ có rơi xuống nước, mẹ nó có thể kéo lên dễ dàng. Trang cũng
muốn áp dụng cách đó với mấy đứa con của Đavít. Nàng lấy hai cuộn dây gai do
người trạo phu trao cho, nhưng mấy đứa con của Đavít khóc thét lên, không chịu
để cho nàng buộc dây vào lưng chúng, nàng đành nhượng bộ và căn dặn mấy đứa tớ
gái phải nắm luôn thắt lưng chúng không được để chúng tự do dù trong một phút.
Hai người tớ gái cả ngày chỉ lo có mỗi một công việc ấy và Trang cám ơn trời
đất vì con bé Ba chưa biết đi.
Khoang bếp kế
liền khoang bọn trạo phu và cũng là chỗ ngủ của mấy người đầu bếp. Khoang này
tuy nhỏ nhưng đủ chứa mọi vật cần thiết và hai gã đầu bếp đang lo việc nấu
nướng.
Trước khoang bếp
là hai phòng ngủ dành cho gia đình Đavít và một phòng khách lớn mà mọi người
đều tụ tập ở đó ban ngày. Ban đêm Trang phải ngủ ở phòng khách, vì mấy đứa nhỏ
cùng nhũ mẫu của chúng chiếm một phòng ngủ còn phòng kia dành cho vợ chồng
Đavít. Như thế đối với Trang thật khó chịu, nhưng nàng tự nhủ khi nào muốn vắng
vẻ một mình, nàng sẽ lẩn trốn dưới mái cửa sổ của phòng khách. Ở đó cầu thuyền
rất hẹp, các trẻ nhỏ không khi nào được bén mảng đã đành mà Quí Lan cũng không
dám mạo hiểm đến đó. Thành thử chỗ này là chỗ riêng của Trang. Trước phòng
khách là một vài cầu rộng, nền cầu bằng ván phủ một lớp sơn dầu đặc biệt chịu
đựng được nắng mưa. Loại sơn này là sản phẩm của ngư cảng Ninh Phố nổi tiếng về
kĩ nghệ đóng tàu và thuyền hàng hải.
Đây là giai đoạn
đầu của một cuộc hành trình kéo dài nhiều ngày và Trang trông mong tìm thấy ở
đây một niềm vui thích. Nàng rất bận rộn vì phải lo lắng cho mọi người, nhưng
cũng còn nhiều giờ để mơ mộng một mình dưới mái cửa sổ phòng khách, nơi mà chỉ
có bọn trạo phu mới quấy rầy nàng mỗi khi chúng đi từ mũi ra sau lái hay ngược
lại, hoặc khi không có gió chúng phải chèo kéo. Trang sợ Đavít quen sống với
nhà cửa thênh thang, vườn tược rộng rãi, khó mà thích ứng với cuộc sống trên
thuyền giữa mấy đứa con ồn ào và bà vợ thường hay bẳn gắt. Nhưng những lo âu ấy
chóng tiêu tan.
Đavít rất lấy
làm thích thú quan sát phong cảnh hai bên bờ. Có khi thuyền tiến chậm đến nỗi
Đavít có thể lên bờ dạo chơi hàng nhiều dặm đường trong một vùng mà chàng chưa
hề quen biết. Khi bọn phu kéo thuyền dừng lại nghỉ ngơi ăn uống, chàng cũng lợi
dụng dịp đó để dùng bữa trên bộ. Dân trong vùng rất nhã nhặn, họ chỉ hỏi chàng
từ đâu đến và khi nghe Đavít nêu tên thành phố chàng ở, họ rất lấy làm ngạc
nhiên.
- Chúng tôi
không ngờ ở đó lại có người ngoại quốc.
- Tôi không phải
là người ngoại quốc, tôi sinh trưởng ở đó và thân phụ tôi cũng vậy.
- Nhưng tổ tiên
ngài từ đâu đến?
- Xa lắm, từ bên
kia núi non trùng điệp.
Và họ thỏa mãn
với câu trả lời đó.
Đavít ít khi nói
chuyện với Trang vì không gặp dịp. Không nói ra, nhưng cả hai người đều ngại.
Quí Lan sẽ bất bình khi thấy chồng mình nói chuyện với một người nô tỳ ngoài
những lúc cần thiết. Tuy thế, đôi lúc, khi Trang đã sắp xếp xong phòng ngủ cho
Quí Lan và đến trình Đavít biết mọi việc đã sẵn sàng để chàng vào an nghỉ,
chàng còn chần chờ chốc lát, nhất là gặp những lúc trăng tỏ.
Một hôm, chàng
đã nói với Trang:
- Thân phụ tôi
luôn luôn nhắc tôi rằng dân tộc Trung Hoa hết sức tốt đối với dân tộc Do Thái,
nhưng nay tôi mới cảm thấy bề sâu của lòng tốt ấy. Dân cư ở trên bờ sông không
hề quen biết tôi, tuy vậy họ tiếp đón và mời mọc tôi vào nhà họ. Tôi không ngờ
được họ đối đãi ân cần đến thế.
- Tứ hải giai
huynh đệ. - Trang mượn ngôn ngữ các nhà hiền triết để đáp lại.
Đavít lắc đầu.
- Những ngôn ngữ
tốt đẹp nơi nào cũng nghe được nhưng những hành động tốt đẹp không phải nơi nào
cũng thấy được.
Chàng lui vào
phòng an nghỉ và Trang đứng lại một mình dưới ánh trăng thanh.

